HOC HOI DE SONG ĐAO = NAM DUC TIN- NHUNG GIA DOAN MAC KHAI Print

BÀI GIÁO LÝ NGÀY THỨ TƯ ( 8A 42)

Thính phòng Phaolồ VI, buổi yết kiến ngày thứ tư, 12.12.2012.

NĂM ĐỨC TIN. NHỮNG GIAI ĐOẠN MẠC KHẢI CỦA THIÊN CHÚA.

ĐỨC THÁNH CHA BENEDICTUS XVI.

Anh Chị Em thân mến,

trong bài giáo lý vừa qua, tôi đã nói về sự mạc khải của Thiên Chúa, như là thông báo mà Người thông ban về chính Mình và về đồ án lòng tốt lành và tình yêu thương của Người.

Việc Mạc Khải đó được thực hiện trong thời gian và trong dòng lịch sử của con người: dòng lịch sử trở thành nơi,

- " trong đó chúng ta có thể xác nhận được động tác của Chúa có lợi ích cho nhân loại.

Thiên Chúa đến với chúng ta nơi mà chúng ta quen thuộc nhứt, và dễ dàng kiểm nhận, bởi đó là thành phần cấu trúc nên cuộc sống hằng ngày của chúng ta, mà không có những yếu tố đó, chúng ta không thể hiểu được " ( ĐTC Gioan Phaolồ II, Fides et ratio, 12).

1 - Thánh tác giả Phúc Âm Marco - như chúng ta đã nghe - ghi lại, bằng những từ ngữ rõ ràng và đúc kết ngắn gọn, những khoảng thời gian khởi đầu cuộc rao giảng của Chúa Giêsu:

- " Thời kỳ đã mãn và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần " ( Mc 1, 15).

Điều làm sáng tỏ lên và nói lên ý nghĩa lịch sử của thế giới và của con người bắt đầu chói rạng lên trong hang đá Bethlem; đó là Mầu Nhiệm chúng ta sẽ chiêm niệm trong thời gian ngắn sắp tới nhân dịp Giáng Sinh: đó là sự cứu độ được thực hiện nơi Chúa Giêsu.

Nơi Chúa Giêsu Nazareth, Thiên Chúa tỏ hiện ra diện mạo của Người và kêu gọi con người hãy quyết định nhận biết Người và đi theo Người.

Việc Thiên Chúa mạc khải chính mình trong lịch sử để đi vào mối tương quan đối thoại yêu thương với con người, đem đến một ý nghĩa mới cho toàn vẹn cuộc hành trình của con người.

Dòng lịch sử không phải chỉ là những gì tiếp nối nhau qua các thể kỷ, năm, tháng, ngày, mà là thời gian của một sự hiện diện làm cho dòng lịch sử có ý nghĩa đầy đủ và mở ra cho lịch sử một niềm hy vọng vững chắc.

Chúng ta có thể đọc được ở đâu các giai đoạn của công cuộc Mạc Khải nầy?

Thánh Kinh là nơi đặc biệt nhứt để khám phá ra các biến cố của cuộc hành trình nầy.

Và một lần nữa, tôi muốn được mời gọi tất cả, trong Năm Đức Tin nầy,

- hãy thường xuyên hơn cầm trong tay mình quyển Thánh Kinh để đọc, suy niệm

- và đặc tâm chú ý hơn đến các Bài Đọc trong Thánh Lễ ngày Chúa Nhật.

Tất cả những gì vừa kể là thức ăn qúy báu nuôi sống đức tin chúng ta.

a) Đọc Cựu Ước, chúng ta có thể thấy được, các cuộc can thiệp của Thiên Chúa vào lịch sử của dân tộc được chọn và được Thiên Chúa giao ước với, không phải là những biến cố qua đi và rơi vào quên lãng, mà là trở thành " ký ức ", chung nhau cấu tạo thành " lịch sử cứu rổi " , vẫn còn được giữ sống động trong tâm thức của dân Israel, qua các việc cử hành mừng các biến cố giải thoát.

Như vậy, trong Sách Xuất Hành, Thiên Chúa chỉ định cho Moisen hãy trọng thể cử hành mừng đại biến cố giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập, Lễ Vượt Qua của Israel, với những lời sau đây:

- " Các ngươi phải lấy ngày đó làm ngày tưởng niệm, ngày đại lễ mừng Thiên Chúa. Qua mọi thế hệ, các ngươi phải mừng ngày lễ nầy: đó là luật quy định cho đến muôn đời " ( Ex 12, 14).

Đối với cả dân tộc Israel, nhớ lại những gì Chúa đã làm cho, trở thành một loại mệnh lệnh vĩnh viễn, để cho thời gian qua đi được đánh dấu bằng ký ức sống động các biến cố quá khứ, thể hiện ngày qua ngày, lịch sử được lập lại và vẫn hiện diện.

Trong Sách Đệ Nhị Luật ông Moisen nói với dân chúng:

- " Anh em hãy để ý và cẩn thận giữ mình đừng quên những điều mắt anh em thấy , và suốt đời, đừng để cho những điều ấy ra khỏi lòng anh em; trái lại, anh em hãy dạy cho con cháu anh em biết " ( Dt 4, 9).

Và như vậy ông cũng nói với chúng ta:

- " Hãy cẩn thận đừng để quên đi những gì Chúa đã làm với anh em ".

Đức tin được nuôi dưỡng bằng việc khám phá ra và ký ức về Thiên Chúa luôn luôn trung tín,

- Đấng hướng dẫn dòng lịch sử

- và là Đấng thiết lập nên nền tảng chắc chắn và bền vững trên đó đặt để nền tảng của chính đời sống.

Cũng vậy, Bài Ca Ngợi Khen Magnificat, mà Đức Trinh Nữ Maria dâng lên Chúa, là một mẫu gương rất cao cả cho dòng lịch sử cứu độ nầy, của ký ức làm cho thể hiện và hiện hữu trong thực tại tác động của Thiên Chúa. Mẹ Maria

- ca tụng lên động tác nhân lành của Thiên Chúa trong cuộc hành trình thiết thực của dân mình,

- ngợi khen lòng trung thành với giao ước đã thoả thuận với Abraham và dòng giống hậu duệ ngài; và tất cả những điều đó là ký ức sống động về sự hiện diện của Chúa không bao giờ vắng bóng ( cfr Lc 1, 46-55).

b) Đối với Israel, Xuất Hành là biến cố chính yếu, trong đó Thiên Chúa mạc khải động tác quyền năng của Người.

Thiên Chúa giải thoát Israel khỏi ách nô lệ Ai Cập, để cho dân Israel có thẻ trở về Đất Hứa và thờ phượng Người như là Thiên Chúa duy nhứt và đích thực.

Israel không bắt đầu khởi hành để trở thành một dân tộc như những dân tộc khác - để cho mình cũng có quyền độc lập - mà là để phục vụ Thiên Chúa trong tế tự và trong đời sống, để tạo nên cho Thiên Chúa một địa danh, nơi đó con người vâng phục Người, nơi mà Thiên Chúa hiện diện và được thờ lạy trên mặt đất; và dĩ nhiên không những Isarel chỉ cho mình, mà còn để nhân chứng Người giữa các dân tộc khác.

Việc cử hành mừng biến cố nầy là một động tác làm cho Người hiện diện và thể hiện trong thực tại, để động tác của Thiên Chúa không vắng thiếu đi. Thiên Chúa trung thành với đồ án giải thoát của Người và vẫn tiếp tục hành xử, để cho con người có thể biết ra được và phục vụ Thiên Chúa của mình, để cho con người đáp ứng lại động tác của Người bằng đức tin và tình yêu thương.

2 - Như vậy Thiên Chúa mạc khải chính Người

- không những bằng động tác tiên khởi của việc sáng tạo,

- mà còn bằng cách đi vào dòng lịch sử của chúng ta, vào dòng lịch sử của một dân tộc nhỏ bé không có gì đông đảo và sức mạnh hơn các dân tộc khác.

Và việc Mạc Khải đó của Chúa vẫn tiêp tục đi tới trong lịch sử, đến thượng đỉnh nơi Chúa Giêsu Kitô: Thiên Chúa, Ngôi Lời ( Logos),

- Ngôi Lời sáng tạo là khởi thủy của thế giới,

- trở thành nhập thể nơi Chúa Giêsu và tỏ cho thấy dung nhan đích thực của Thiên Chúa.

Nơi Chúa Giêsu, mọi lời hứa đều được thực hiện, nơi Người đạt đến thượng đỉnh dòng lịch sử của Thiên Chúa đối với con người.

Khi chúng ta đọc đoạn tường thuật lại hai môn đệ trên đường Emmaus, được Thánh Luca kể lại, chúng ta thấy được diễn tả ra rõ rệt rằng con người của Chúa Giêsu

- chiếu sáng lên cho chúng ta hiểu được Cựu Ước,

- cả dòng lịch sử cứu rổi

- và cho thấy đồ án cao cả hiệp nhứt của cả hai bản văn Thánh Kinh, cho thấy con đường hiệp nhứt của Thánh Kinh.

Thật vậy, Chúa Giêsu giải thích cho hai người lữ hành mất định hướng và thất vọng rằng Người là Đấng chu toàn mọi lời hứa:

- " Rồi Người bắt đầu từ ông Moisen và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh " ( Lc 24, 27).

Thánh Tác Giả Phúc Âm Luca ghi lại lời cử chỉ hô to lên của hai môn đệ, sau khi nhận ra rằng người bạn đồng hành đó là Chúa:

- " Dọc đưòng khi Người nói chuyện và giảì thích Thánh Kinh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao? " ( Lc 24, 32).

Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo tóm kết các giai đoạn việc Mạc Khải của Chúa bằng cách chỉ cho biết một cách đúc kết ngắn gọn diễn biến ( cfr nn. 54-64): Thiên Chúa đã mời gọi con người,

- ngay từ những lúc khởi đầu vào một cuộc sống thông hiệp với Người

- và ngay cả khi con người, do lòng bất vâng lời của mình, đã đánh mất đi tình bạn hữu với Thiên Chúa,

- Người cũng không bỏ rơi con người cho quyền lực của sự chết, những vẫn nhiều lần ban cho con người mối giao ước của Người ( cfr Messale Romano. Preghiera Eucaristica IV).

Sách Giáo Lý duyệt qua trở lại cuộc hành trình của Thiên Chúa với con người

- từ giao uớc với Noe sau cơn lục đại hồng thủy,

- cho đến biến cố kêu gọi Abraham ra khỏi miền đất của ngài, để làm cho ngài trở nên người cha của dòng giống đông đảo các dân tộc.

Sau khi thành lập Israel như là dân của nguời, qua biến cố Xuất Hành , giao ước Sinai và ban tặng, qua ông Moisen, Lề Luật để nhạn biết Người và phục vụ Người như là Thiên Chúa duy nhứt và đích thực.

Với các ngôn sứ, Thiên Chúa hướng dẫn dân Người trong hy vọng được cứu độ. Chúng ta biết được qua tiên tri Isaia - " cuộc Xuất Hành II " - cuộc trở về từ Babylonia đến quê hương của chính mình, cuộc tái thiết lại dân tộc; tuy nhiên, đồng thời nhiều người bị lạc hướng tản mác đi và như vậy khởi đầu đặc tính phổ quát của đức tin.

Sau cùng, dân chúng không còn chỉ chờ đợi một vị vua, David, một người con của David, mà là " Một Con Người " , sự cứu độ của mọi dân tộc.

Những cuộc gặp gỡ giữa các nền văn hoá được thực hiện, trước tiên với Babylonia và Syria, và cả đến đông đảo dân chúng Hy Lạp.

Như vậy chúng ta thấy được cuộc hành trình của Thiên Chúa được mở rộng ra, luôn luôn được mở rộng thêm nữa hướng về Mầu Nhiệm Chúa Kitô, Vua vũ trụ.

Sau cùng nơi Chúa Kitô dưọc thực hiện việc Mạc Khải trọn vẹn, đồ án yêu thương tốt lành của Thiên Chúa. Chính Người trở thành một người trong chúng ta.

3 - Tôi đã dừng lại trên việc tưởng nhớ đến động tác của Thiên Chúa trong lịch sử con người, để cho thấy các giai đoạn của đồ án cả thể tình yêu nầy, được minh chứng trong Cựu và Tân Ước: một đồ án cứu độ duy nhứt nhằm cho cả nhân loại, tuần tự được mạc khải và thực hiện bởi quyền nang Thiên Chúa, nơi mà Thiên Chúa phản ứng lại các đáp ứng của con người và có những sáng kiến mới cho giao ước, khi con người thất lạc, mất định hướng.

Đó là điều căn bản trong cuộc hành trình đức tin.

Chúng ta đang ở trong thời gian phụng vụ Mùa Vọng chuẩn bị cho chúng ta vào Lễ Giáng Sinh.

Như tất cả chúng ta đều biết, từ ngữ " Avvento " ( Adventus ), Mùa Vọng có nghĩa là " sự đến ", " sự hiện diện" và trong thời cỗ, có nghĩa là cuộc đến của vị vua, của vị hoàng đế, đến một địa danh xác định nào đó.

Đối với chúng ta, người tín hữu Chúa Kitô, từ ngữ nói lên một thực tại tuyệt diệu và đầy lôi cuốn: Thiên Chúa đã bước qua cửa Trời của Người và cúi mình xuống trên con người, đã thiết đinh giao ước với con người bằng cách đi vào dòng lịch sử của một dân tộc.

Người là vị vua đã đi xuống vùng địa danh nghèo khổ nầy là thế giới của chúng ta và đã ban cho chúng ta một tặng phẩm chuyến viếng thăm của Người, bằng cách nhận lấy xác thịt của chúng ta, trở thành con người như chúng ta.

Mùa Vọng mời gọi chúng ta hãy bước đi trở lại cuộc hành trình sự hiện diện nầy và luôn luôn nhắc nhở lại chúng ta rằng Thiên Chúa

- không lánh khỏi thế gian, không khiếm diện, không bỏ mặc chúng ta,

- mà đến gặp chúng ta dưới nhiều phương thức khác nhau, chúng ta phải học hiểu để chuẩn định được.

Và cả chúng ta nữa, vói đức tin của mình, niềm hy vọng và lòng bác ái của mình,

- chúng ta được kêu gọi mỗi ngày hãy nhận thức ra và nhân chứng sự hiện diện nầy giữa thế gian thường khi phiến diện và lơ đễnh

- và hãy làm chiếu rực lên trong đời sống chúng ta ánh sáng đã chiếu rạng hang đá Bethlem.

Cám ơn Anh Chị Em.

Phỏng dịch từ nguyên bản Ý Ngữ: Nguyễn Học Tập.

( Thông tấn www.vatican.va, 12.12.2012).