TOI DI HANH HUONG DAT THANH # 13 -TAM TINH MOT CHUYEN DI Print

TÂM TÌNH MỘT CHUYẾN ĐI ...

Sơn Vu -  May 21 at 10:20PM

Sáng Chủ nhật vừa qua, mới gặp thầy Sáu Định đã chúc mừng chúng tôi sau cuộc hành hương Do Thái với cha Tước trở về. Ngài muốn tôi viết về chuyến đi để chia sẻ với bạn bè. Vâng lời thầy nên cố gắng ghi lại với trí nhớ của một người cao tuổi đã bị hao mòn quá nhiều với thời gian.

Cách nay độ 3- 4 năm, chúng tôi cũng đã viếng thăm Do Thái và Ai Cập hơn 10 ngày. Chuyến đi đó không chỉ bước theo dấu chân Chúa Kitô qua những nơi được đề cập nhiều đến trong Thánh Kinh, mà còn theo đường truyền giáo của thánh Phao Lô nữa. Lần này thì do cha Nguyễn Trọng Tước hướng dẫn. Chắc không cần giới thiệu nhiều về ngài, vì chỉ với cái tên Nguyễn Tầm Thường đã đủ rồi.

Cuộc hành hương bắt đầu từ 23-4 và chấm dứt ngày 2-5-2014. Tổng cộng là 11 ngày tính cả 3 ngày đi về. Mặc dầu đã đi một lần, nhưng nhà tôi vẫn ước ao đi một chuyến nữa với cha Tước, giữa lúc tình trạng sức khỏe ngày một yếu kém. Cả hai tháng trước khi khởi hành, nhà tôi bị đau yếu liên miên. Tôi nghĩ chắc mình tốn gần 6.000 bạc vô ích, vì nhà tôi không đi được thì tôi cũng ở nhà. Ngay trước khi ra sân bay, tôi còn hỏi nhà tôi "liệu có đủ sức để đi không?" Nhà tôi trả lời là đi được . Nhà tôi còn bảo rằng muốn mang tấm thân bệnh hoạn này theo chân Chúa để cảm nhận rõ hơn về những cực khổ Ngài đã chịu. Tôi cứ việc chấp hành lệnh "bề trên" và nghĩ đến trường hợp xấu nhất, là nếu có truyện gì xẩy ra mà chôn tại Do Thái thì ba ngày sau cũng còn hy vọng sống lại được. Hình như trong đời sống của chúng ta, khi mình ao ước làm một điều ích lợi cho tâm hồn thì Chúa luôn tạo đều kiện để ta có thể thực hiện được. Và chúng tôi ra đi với cả tâm tình phó thác đó. Máy bay rời phi trường Bush vào khoảng 8 chiều ngày 23-4. Chờ đợi ở phi trường Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ mấy tiếng. Chúng tôi đến phòng ngủ tại Do Thái sau 3 giờ sáng ngày 25-4 thì hơn 4 giờ sáng đã phải chuẩn bị chuyến thăm viếng đầu tiên.

Trong suốt cả cuộc hành trình này, 4 - 5 giờ sáng phải thức dậy là truyện bình thường. Ngoài ra Do Thái là cả vùng đồi núi nên những chỗ đến đa số là những nơi gâp ghềnh sỏi đá, lên cao và xuống dốc. Với những người có tuổi và yếu đau như nhà tôi theo cha quả là vất vả. Nhưng mọi khó chịu và cực nhọc sẽ nhẹ nhàng nếu mình luôn tâm niệm rằng đi là để học hỏi, kính viếng , tạo điều kiện để thăng tiến tâm linh và được cảm nhận gần Chúa hơn. Có một địa đạo dài hơn 1 km, ( họ cũng mới khám phá ra. Đó là con đường ngầm để tiến vào hay rút lui từ Giêrusalem,) phải lội bì bõm trong bóng tối dầy đặc độ 45 phút với nước đến đầu gối. Đây là lần đầu tiên tôi được đi vào con đường này. Cha Tước có kể lại cảm nghiệm của một vài người đã đi trước nói lại. Riêng tôi thì nghĩ rằng đây không phải là con đường Chúa đã đi qua mà chỉ là một con đường chiến lược, thì chỉ đi cho biết mà thôi. Trong nhóm hành hương của chúng tôi có 50 người thi một bà già 85 tuổi và nhà tôi là không đủ sức để đi với anh chị em. Tôi cũng nghe có người nói là cha Tước khó lắm, kỷ luật rất gắt gao. Thực tế thì cũng không có gì đáng phàn nàn nếu mình là một người tự trọng và biết tôn trọng kỷ luật chung. Chúng ta ai cũng hiểu rằng với một toán 50 người mà vô kỷ luật thì sẽ không làm được gì cả.

Để làm hướng dẫn viên cho những chuyến hành hương như thế này, cha Tước đã sang Do Thái từ năm 2005 để nghiên cứu, học hỏi không chỉ về lịch sử, địa dư, mà phải tham dự các cuộc thăm viếng do người địa phương hướng dẫn và cũng phải góp nhặt kinh nghiệm từ những hướng dẫn viên lâu đời. Đôi khi cha còn phải len lỏi trong rừng hay sa mạc theo đoàn bộ hành với những bước chân gập ghềnh mệt mỏi. Chỉ leo lên đồi gôn- gô-Tha cũng bá thở. Thế mà Chúa, sau một ngày đêm dài bị hành hạ đã kiệt sức, rã rời thân thể, mà còn phải vác theo cây Thập Tự Gía nặng nề. Từng bước, từng bước leo lên để phải vấp ngã bao lần! Để rồi chính trên cây Thập Tự gía đó sẽ là nơi trút hơi thở cuối cùng. Chỉ nghĩ như thế cũng đủ đau thấu tận tâm can rồi. Đối với cha Tước việc hướng dẫn các đoàn hành hương là một sứ vụ. Vì vậy việc nghiên cứu của ngài rất thận trọng và kỹ càng. Với kiến thức, nhận xét và tầm nhìn của một nhà văn quả tình ngài đã có những hiểu biết rất xâu xa và phong phú về từng nơi, từng chỗ đã dẫn chúng tôi đi qua. Mỗi nơi chúng tôi đến, ngài giải thích trong khi xe chạy hoặc đến chỗ chỉ định, khi qui tụ mọi người lại và giảng giải rõ ràng về sự kiện, hoàn cảnh xã hội và bối cảnh lịch sử để mọi người hiểu tại sao hay thực tế những sự việc đã xẩy ra lúc đó như thế nào. Trong lời giải thích, ngài dưạ trên sách vở, khảo cổ học và truyền thuyết. Có những chỗ thì ngài dùng suy luận một cách hợp lý. Thí dụ khi đến dinh quan Phi La Tô ngày xưa, thì cha nói lại cái quang cảnh, tâm trạng và tình thế của những đám dân đang bị khích động vào lúc đó. Rồi đọc đoạn Phúc Âm liên hệ và giải nghĩa đoạn Thánh Kinh vừa nghe. Khi nói về Philatô, cha chứng minh rằng Philatô là một con cáo già đã khích động dân giết Chúa Giêsu để trừ hậu họa. Từ trước đến giờ tôi vẫn nghĩ rằng Philatô không phải là động lực chính trong việc đóng đinh Chúa. Có thể vì câu ông nói khi rứa tay là "ta vô can trong việc xử án người này" . Vì thiếu hiểu biết về con người của Philatô, hoàn cảnh lịch sử và xã hội lúc đó mà tôi nghĩ ông là người vô tội. Tôi tưởng rằng việc đóng đanh Chúa là vì thù hằn ganh ghét của nhóm luật sĩ, Thượng Tế, Pharisiêu và biệt Phái, vì Chúa đã hạ bệ những kẻ đang sống nhờ tôn giáo. Hủy hoại những hình ảnh thần tượng của họ nơi lòng dân chúng. Còn khí thế và sự xung động của đám đông thì chỉ là bị lơi dụng mà thôi. Nhưng cha bảo Philatô muốn diệt Chúa vì Ngài là mầm họa cho quyền thế của ông. Từ sự giải thích của cha, tôi nghĩ đến việc vợ ông cũng đã khuyên ông không nên dính vào vu giết Chúa. Ngoài ra cha còn nói đến ông Phêrô. Cha khen Phêrô là người can đảm. Mặc dầu sau ba lần bị hỏi là ba lần đều chối Chúa. Nhưng cuối cùng ông Phêrô cũng loanh quanh gần Chúa. Cha nói là dù biết rằng có thể gặp tai họa, mà vẫn ở gần Chúa đó là con người can đảm. Riêng phần này thì tôi có một suy nghĩ khác. (Khi có những suy nghĩ không giống nhau trong một đoạn Thánh Kinh thì cũng là một truyện rất bình thường. Vì đôi khi cùng một đoạn Thánh Kinh mà ta tìm ra được nhiều ý tưởng khác nhau.) Tôi thì cho rằng ông Phêrô là một người nhát gan. Một người can đảm phải là một người dám ưỡn ngực ra đối diện với sự thật. Dám chấp nhận chứ không chối bỏ. Mà Phêrô cũng không ở dưới chân Thánh Gía như Gioan trong cơn hấp hối của Thầy. Để hiểu được sự kiện ông Phêrô dù không can đảm, nhưng vẫn ở đó mà không bỏ Chúa chính vì tình yêu Thầy lớn hơn sự sợ hãi. Cũng vì vậy mà sau này Chúa đã đặt ông Phêrô coi hội thánh và đã hỏi ông ba lần là "Con có yêu Thầy không?"

Tóm lại, đi hành hương với cha Tước là một cuộc học hỏi và tĩnh tâm dài. Những nhà trọ mà chúng tôi ở thuộc các nhà dòng. Tuy không tiện nghi bằng các quán trọ ở ngoài, nhưng gần gũi những nơi thăm viếng và cũng giúp được ít nhiều cho các cơ sở tôn giáo cần nâng đỡ. Vì vậy cũng không có gì đáng phàn nàn. Có lúc tôi nghĩ "ối chà, ông cha Tước làm kiểu này thu được nhiều tiền lắm nhỉ" và tôi cũng sợ cho ngài. Vì tình, tiền và tính kiêu ngạo là ba thứ nguy hiểm nhất cho các vị linh mục. Nhưng sau này tôi được biết, cha Tước làm được bao nhiêu đều nộp cho nhà dòng để dòng Tên có thêm tiền thực hiện các sứ vụ khác. Như vậy mỗi khi tham dự các cuộc hành hương do cha Tước tổ chức, ta không còn cảm thấy tốn tiền nữa vì số tiền thừa, lại biến thành những ích lợi cho tha nhân.

Tạ ơn Chúa đã cho chúng ta một cuộc hành hương bình an tốt đẹp. Tạ ơn Chúa vì nhờ chuyến đi này nhiều người trong chúng ta hiểu hơn về Thánh Kinh và cũng tạo được nhiều mối liên hệ thân thiết. Đặc biệt cũng ta ơn Chúa vì Ngài đã ban sức khoẻ, sự chiụ đựng và cố gắng để nhà tôi có thể theo Chúa trọn vẹn trong chuyến đi này. Có một điều cho đến bây giờ tôi vẫn không thoải mái với chính mình. Đó là mỗi lần lên xe bus, tôi thường hay lên trước để dành một chỗ tốt cho nhà tôi, vì nhà tôi vừa cao tuổi, đau ốm lại bị say xe. Mặc dầu lý do đó khả chấp, nhưng tranh dành không bao giờ là hành vi của tôi. Mong rằng các bạn đồng hành trong chuyến đi này thông cảm và ban cho hai chữ đại xá.

Vũ Mai Sơn