CAC BÀI DỘC GIẢ GỞI TỚI - CHỨNG NHÂN TIN MỪNG Print

Tracy NGuyen CHUYỂN

SỐNG CHỨNG NHÂN TIN MỪNG

Trong hồi ký "Ai lên Xứ Lạng" của Đức TGM. Giuse Ngô Quang Kiệt, nguyên là Giám mục giáo phận Lạng Sơn có kể câu truyện ông Ký dân tộc Nùng sống Đức tin đầy cảm phục...

Nhà còn mỗi mình cậu Ký, lúc 8 tuổi để, khỏi chết yểu như các anh chị, mẹ bất đắc dĩ cho cậu Rửa Tội theo Đạo...

Lạ lùng nhất phải kể là ơn Đức tin Chúa đã ban cho cậu bé. Khi đến tuổi trưởng thành, ông cương quyết giữ Đạo, đòi lập bàn thờ. Mẹ can: "mẹ để con đi Đạo là cốt cho con khỏi chết thôi. Giờ con đã khỏe mạnh thế này, thì cần gì phải giữ nữa". Ông nói: "Mình đã tin cái Chúa thì phải tin cho thật. Đã đi Đạo thì phải giữ cho tròn. Nếu mẹ không bằng lòng, con sẽ ra ở riêng để làm bàn thờ, vì con đã tin cái Chúa"...

Ông làm Bàn thờ đơn giản: một tấm ván nhỏ đóng lên bức vách đặt ngay giữa nhà, lấy than viết mấy chữ "Tôi tin Thiên Chúa Ba Ngôi", dưới bàn để cây nến và quyển sách kinh in năm 1902.

Cả xã người dân tộc này không ai có Đạo nên mọi người chễ giễu ông: "bàn thờ nhà mày chẳng có bát hương, chẳng có tổ tiên, giống như bàn bán thịt lợn vậy", rồi mọi người tẩy chay ông... Nhưng ông không giận, vẫn nhiệt tình đóng góp vào việc chung... Làng xóm thấy rõ gia đình ông sống tốt, được ơn "cái Chúa" che chở nên rất kính trọng.

Ông dạy con cháu: "mình đã tin thì phải tin cho thật. Tin cho suốt đời. Đời cha truyền cho đời con. Đời con truyền qua đời cháu, cho Đức tin vững bền mãi"...Thời thế loạn lạc, bao năm ông không được gặp Linh mục đến khi được gặp, hỏi ông muốn gì nhất, ông giản dị: "tôi chỉ muốn lâu lâu được cái Lễ ở đây, để dân làng biết cái Chúa thương người như thế nào".

Đức Tổng Giám mục Giuse nói về ông: "gặp ông tôi học hỏi được ở nơi ông rất nhiều. Ông chẳng được học giáo lý, 60 năm không gặp Linh mục tu sĩ, không tham dự Thánh lễ, không có cộng đoàn nâng đỡ, phải chống trả với gia đình, với làng xóm và với cả ma quỷ, thế mà Đức tin của ông vẫn son sắt. Một Đức tin rất đơn sơ nhưng trong suốt và vững vàng không gì lay chuyển được. Đức tin không ngăn cách ông với dân làng. Trái lại thúc đẩy ông sống tốt hơn với hàng xóm. Không chờ người đến dạy Đạo, ông tự mình dạy Đạo cho con cháu chỉ bằng với niềm tin đơn thành của ông, với một vài dấu chỉ tối thiểu như làm dấu Thánh giá, với những thực hành tối thiểu như đọc kinh sớm tối. Đặc biệt với cảm nghiệm được tình thương của Chúa và đem hết đời mình đáp lại tình thương đó, ông đã đi vào cái cốt lõi của Đạo, đã đạt tới trình độ tu đức sâu xa, đáng cho ta học hỏi, noi gương".

Ông Ký quả là gương sáng là sứ giả truyền giáo, sống chứng nhân Tin mừng.

Tôi giật mình và xấu hổ trước ông Ký.

Tôi hơn ông, nếu không muốn nói vượt trội hơn ông về các phương diện vật chất, học hành, điều kiện sống Đạo...

Thế mà sống Truyền giáo, tôi không đáng là học trò của ông.

Phải chăng Cuộc sống bộn bề làm tôi đang mất dần ý thức tính bản chất của đời sống Đạo- Truyền giáo?

Liệu chăng tôi còn thao thức Truyền giáo?

Nguồn: Kẻ Đi Tìm

-----------------------------------------------------