SỐNG TỈNH THỨC - VUI MỪNG VÌ KẺ THÙ BỊ RỦI RO?? Print

Chi Tran

VUI MỪNG VÌ KẺ THÙ BỊ RỦI RO Ư ?

Thánh Đan phụ Biển Đức luôn sống an hòa với chính mình và tha nhân, ngài đã chọn cho đan viện của ngài ở Subiacô khẩu hiệu: "Hãy tránh xa điều ác và làm điều thiện. Hãy tìm kiếm và theo đuổi sự an hòa". Ngài được nhiều người sang cũng như hèn đều mến phục.

Nhưng linh mục Flôren, sống gần Subiacô, rất ghen ghét cha Biển Đức. Mỗi lần thấy những người Rôma giàu có đến thăm và biếu quà cha Biển Đức, người ấy lại tức điên lên:

– Sao họ không thấy ta cũng cần được giúp đỡ.

Vào khoảng năm 527, linh mục Flôren không còn chịu được tình cảnh này nữa, ông quyết định gởi đến cho cha Biển Đức một ổ bánh mì có thuốc độc. Thời đó, việc tặng nhau bánh mì là dấu hiệu ưu ái tượng trưng cho sự thông hiệp giữa các kitô hữu. Ông nghĩ rằng cha Biển Đức sẽ chết và thiên hạ sẽ bắt đầu nghĩ đến ông.

Tội nghiệp cho linh mục Flôren. Ông cũng từng là một người tốt lành, nhưng lâu nay sự ghen ghét đã gieo vào lòng ông một mưu mô độc ác.

Cha Biển Đức được ơn trên soi sáng cho biết sự thật, kẻ thù đang cố gắng giết chết sự an hòa cha rất yêu quí, sự an hòa mà cha đã mất nhiều công phu dạy bảo các môn đệ của mình. Cha đã cầu nguyện cho kẻ thù. Cha lo lắng cho mối quan hệ giữa cha và linh mục Flôren.

Cha Biển Đức liền sai con quạ của cha đem ổ bánh mì có thuốc độc đến một nơi không gây nguy hiểm cho người khác.

Quá tức giận vì kế hoạch bị hỏng, Flôren nhất định gieo rắc mối bất hòa giữa môn đệ Biển Đức. Ông ta cố gắng làm cho các đan sĩ ở Subiacô cảm thấy rằng việc họ đã tuyên thệ suốt đời vâng phục Bề trên là một sai lầm.

Cha Biển Đức run sợ cho những mưu mô nham hiểm đó. Và để bảo vệ ơn thiên triệu của họ, cha quyết định rời Subiacô và đặt thầy Maurô làm Bề trên ở đây. Cha không muốn đấu tranh với linh mục Flôren.

Hôm cha Biển Đức ra đi, Flôren thấy lòng vui như mở hội. Thế là ông đã thành công. Ông đứng trên bao lơn ngạo nghễ nhìn đoàn người ra đi, thì bỗng nhiên cả bao lơn bắt đầu từ từ sụp đổ.

Được tin Flôren chết, Maurô nhanh chóng chạy theo cha Biển Đức để thuyết phục cha trở về vì kẻ thù đã chết.

Cha Biển Đức không vui mừng gì khi biết tin ấy. Cha bảo mọi người quỳ xuống bên lề đường và đọc kinh cầu cho người mới qua đời. Cha buồn rầu hỏi:

– Này các thầy, chúng ta làm sao có thể vui mừng trước sự rủi ro của người khác?

Trong lúc quá xúc động, Maurô đã quên hẳn đức ái vĩ đại nơi cha Đan phụ, một đức ái được thi thố cho mọi người, ngay cả cho kẻ thù địch. Thầy đã cúi đầu hổ thẹn, xin Đan phụ tha thứ.

Mọi người xin cha Biển Đức trở lại, nhưng ngài lắc đầu, nói một cách bình thản:

– Thánh ý Chúa muốn cha ra đi. Thầy Maurô hãy trở về với nhiệm vụ của thầy. Xin Chúa chúc lành cho công việc của con.

gpcantho

---------------------------------------------