DOI SONG MOI TRONG THAN KHI # 84 = NGUOI TOI LOI Print

Người xấu tốt bụng - Trầm Thiên Thu
Hong Nguyen chuyển
Mar 8 at 7:52 PM

Người xấu tốt bụng

Xấu ở đây có nghĩa là xấu xa, xấu bụng, xấu nội tâm, chứ không có nghĩa là xấu xí, không đẹp ngoại hình. Xấu và tốt cũng có triết lý riêng: Cái gì tốt thì luôn luôn đẹp, nhưng cái gì đẹp thì chưa chắc tốt!

Những người xấu là những người tội lỗi, họ bị xã hội khinh miệt, bị gia đình xa lánh, bị người khác ruồng bỏ, bị cộng đồng coi là phường bất hảo,... Họ bị người ta nhìn bằng nửa con mắt, dè bỉu và chê bôi tới "tận cùng bảng số". Có những người muốn hoàn lương nhưng cộng đồng vẫn vô tình xô người ta ra xa, khiến họ không dám "ngước mặt nhìn đời", thế là họ cứ đắm mình trong vũng lầy tội lỗi, như nhân vật Chí Phèo của nhà văn Nam Cao vậy. Có thể chúng ta cũng có "góp phần" trong đó, vì tội lỗi cũng có tính liên đới!

Hãy coi chừng, vì có thể "những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước chúng ta" (x. Mt 21:31). Hai người vào nhà thờ cầu nguyện, người nào "chảnh" thì lại ráng khệ nệ "vác" tội mình về nhà, còn ai thú nhận mình là tội nhân thì được "trắng án", được hưởng Lòng Chúa Thương Xót (x. Lc 18:9-14). Có những người xấu xa nhưng lại tốt bụng, đó là những tội nhân thánh thiện – như Đa-vít, Dismas (người trộm lành), người phụ nữ ngoại tình, Phêrô, Phaolô,... Tội họ rất nặng nhưng họ đã thật lòng khiêm nhường sám hối và họ nên thánh.

PHƯỜNG TỘI LỖI

1- Phụ nữ tội lỗi: Nhận biết mình là kẻ tội lỗi, người phụ nữ lặng lẽ quỳ dưới chân Chúa Giêsu, có ý xin Người tha thứ, dù chị không hề nói lời gì để xin tha thứ. Chị chỉ khóc cho nước mắt rơi xuống chân Chúa rồi chị lấy tóc mình mà lau...

Trình thuật Lc 7:36-50 kể: Có người thuộc nhóm Pharisêu mời Đức Giêsu dùng bữa với mình. Đức Giêsu đến nhà người Pharisêu ấy và vào bàn ăn. Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pharisêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên. Thấy vậy, ông Pharisêu đã mời Người liền nghĩ bụng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!". Đức Giêsu "đi guốc" trong bụng ông nên lên tiếng bảo: "Này ông Simon, tôi có điều muốn nói với ông!". Ông ấy thản nhiên thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói". Đức Giêsu điềm tĩnh nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?". Ông Simon có vẻ vẫn "vô tư" và đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn". Đức Giêsu vừa cười vừa gật gù vừa nói: "Ông xét đúng lắm".

Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít". Rồi Đức Giêsu nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi". Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội?". Nhưng Đức Giêsu nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an".

Đoạn Phúc Âm trên đây như một vở kịch tâm lý xã hội đầy tính nhân bản, rất thực tế, và "chạm" tới bất kỳ ai trong chúng ta – những người mệnh danh là Kitô hữu, nhất là "danh" Công giáo, tự hào mình "năng nổ" với những việc đạo đức, việc tông đồ,... Nhưng hãy cẩn trọng, vì ngày nay người ta tinh vi lắm. Ai biết "giật mình" thì phúc thay!

2- Dakêu: Ông Dakêu hành nghề thu thuế. Thời đó, nhân viên thu thuế là loại người bị coi là tội lỗi, vì họ không chỉ thẳng tay lấy thuế của dân mà không chút thương hại, họ còn "lóm lém" của công. Như người Việt chúng ta cũng nói: "Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi".

Trình thuật Lc 19:1-10 kể: Sau khi vào Giêrikhô, Đức Giêsu đi ngang qua thành phố ấy. Ở đó có một người tên là Dakêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giêsu là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giêsu, vì Người sắp đi qua đó. Khi Đức Giêsu tới chỗ ấy, Người nhìn lên và nói với ông: "Này ông Dakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!". Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ!". Ông Dakêu cứ mặc kệ họ, và ông thưa với Chúa: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn". Đức Giêsu mới nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Ápraham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất". Hay là ông tự nguyện "xin đền tội".

Người phụ nữ ngoại tình kia chắc là không xấu, hẳn là vóc dáng "coi được". Còn ông Dakêu chắc chắn xấu người, vì ông lùn tịt, thế nhưng lòng ông không xấu. Không ít lần chúng ta cũng có động thái y như ông Si-môn đối xử với người phụ nữ tội lỗi, và chẳng khác gì dân chúng ganh tỵ với ông Dakêu. Thế nhưng chúng ta vẫn cho là mình hoàn toàn có lý và cư xử đúng đắn, chứ chẳng thèm (thực ra là "không dám") nhận mình sai!