mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5202
mod_vvisit_counterHôm Qua12163
mod_vvisit_counterTuần Này73133
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này163629
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26722702

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm Sống Lời Chúa
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM TẠ DUY TUYỀN PDF Print E-mail

Anh Le CHUYỂN

CHÚNG TA ĐANG KẾT THÂN VỚI AI?

Người Việt Nam hình như rất thích khoe gia thế của mình. Gần đây tôi có dịp ra Hà Nội nên hay được nghe giới thiệu về gia thế của họ là cháu ông này, em ông kia. . .

Thậm chí có anh lái taxi cũng khoe mình là cận vệ của các bác ở trung ương. Anh ấy còn đưa 1 tấm hình đang chụp chung với lãnh đạo và hỏi: anh biết ông này là ai không? Tôi bảo: hình như không. Anh ta nói : lạ nhỉ, tuổi như anh mà không biết lãnh đạo à? Tôi cười cười và bảo mình chỉ bận tâm kiếm tiền và những ai giúp đỡ mình thôi.

Phải chăng đây là nguyên do phát sinh câu: "có biết bố mày là ai không?" .

Trang báo tuổi trẻ cười có viết câu chuyện rằng: Bữa nọ, hết tiền, Chí Phèo lục tục đi kiếm cây ATM để rút ăn xài. Trúng ngày phát lương, nên người đi rút tiền xếp hàng dài mấy thước. Mặc kệ, thiên hạ này là cái thá gì, xếp hàng là thứ không có trong từ điển Chí Phèo. Phèo ta ngang nhiên chen vào trụ ATM để được rút tiền đầu tiên. Thấy bộ dạng côn đồ của Phèo, ai nấy đều dạt ra cho yên chuyện. Trừ một chị, chắc xưa nay chưa giao tiếp với giang hồ bao giờ, mới thỏ thẻ lên tiếng: "Anh gì ơi! Làm ơn xếp hàng trật tự dùm em với!". Nghe câu ấy, Phèo ta giật bắn người như bị điện cao thế giật, liền quắc mắt quay sang người phụ nữ: "Câm mồm! Mày có biết bố mày là ai không?". Người phụ nữ đáng thương thật thà trả lời như lần đầu đi phỏng vấn tuyển dụng: "Chỉ có con hoang mới không biết bố mình là ai thôi anh ạ". Thế là Chí Phèo nổi điên lên, xông vào đánh chị kia lên bờ xuống ruộng...

Công an đến tóm cổ hắn về đồn và hỏi hắn: vậy bố mày là ai ? Chí Phèo mới buồn bã nói: thực tình cháu không biết bố cháu là ai , nên cứ đi tìm mãi, mà cái chị kia dám nói tới nỗi đau của cháu là thằng con hoang nên cháu không kềm được liền đánh cho chị ấy một trận.

Chuyện vui thôi nhưng cũng phản ánh hiện thực xã hội. Con người thích kết giao với kẻ giầu có. Thích núp bóng kẻ quyền thế. Thích kết nghĩa anh em với người có tiền, có địa vị trong xã hội. Khi có quyền, có tiền thì ở trong hang, trong rừng vẫn có người lui tới. Khi không có tiền thì dầu ở giữa phố thị cũng chẳng ai thèm thân.

Lời Chúa hôm nay đang hỏi chính chúng ta vậy ai là người thân của bạn? hay có thể nói rõ hơn là: bạn đang thân cận, kết giao với ai? Ai là kẻ bạn đang tìm đến để kết thân? Hình ảnh Thầy Tư tế và Lê vi dửng dưng với kẻ bị nạn phản ánh cách sống của họ luôn xa lánh kẻ hèn yếu.

Không dám kết thân với người bất hạnh. Bởi vì kết thân với kẻ yếu, kẻ bất hạnh thì chẳng được lợi có khi còn phải tốn kém của cải. Đây cũng là điều mà nhiều giáo dân than phiền vì cha xứ chỉ kết thân với người giầu, giao du với người quyền thế nhưng lại thờ ơ trước những đau khổ, bất hạnh của tín hữu trong xứ đạo.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết rằng "Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không. Để gió cuốn đi", là bài hát như nhắc nhở mỗi người chúng ta cần phải biết mởtâm hồn để gió cuốn đi những nghĩa cử yêu thương, những việc làm phúc đức, hãy gieo yêu thương đến với mọi người thì niềm vui mới đến với chúng ta.

Người Samaria đã tìm được niềm vui của cuộc đời phục vụ. Ông đã dừng lại để xoa dịu nỗi đau của kẻ bất hạnh. Cuộc đời ông hạnh phúc biết bao khi ông băng bó nỗi đau của đồng loại. Khi ánh mắt của kẻ chịu ơn đang nhìn ông một cách trìu mến thân thương. Niềm vui của ông càng được nhân lên khi người mà ông giúp đỡ đã coi ông như anh em. Từ một người xa lạ nay trở thành kẻ thân thích. Ông đã biết dùng của cải đời này để mua bạn hữu đời này và cả đời sau. Đó chính là mẫu người mà Chúa đang mời gọi chúng ta hãy làm theo như vậy.

Nguyện xin Chúa là Đấng đã hết lòng yêu thương và phục vụ con người cho đến nỗi bằng lòng chịu chết vì chúng ta, giúp cho chúng ta cũng biết sống yêu thương như Chúa đã yêu thương chúng ta. Amen

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

--------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CHA VƯƠNG - LỄ ĐỘC LẬP HOA KỲ PDF Print E-mail

phung phung
Mon, Jul 4 at 10:14 AM

Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh. (2 CORINTO 12, 10)

Happy July 4th đến bạn và gia đình nhé. Tạ ơn Chúa, cảm ơn U.S.A.!

Cha Vương

Thứ 2: 04/07/2021

TIN MỪNG: Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Ki-tô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh. (2 Cr 12:10)

SUY NIỆM/CẢM NGHIỆM SỐNG: Trên đời nay không ai muốn tự cho mình là yếu cả, thế mà Thánh Phao-lô giám tuyên bố rằng: tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối...

Khi tôi yếu là lúc tôi mạnh! Điều bí ẩn gì mà Thánh Phao-lô muốn nói với bạn hôm nay? Ý ngài muốn giúp bạn khám phá ra về lợi ích thiêng liêng trong sự yếu đuối của mình. Để chấp nhận những giới hạn và yếu đuối của mình một cách dễ dàng, bạn cần phải có đức khiêm nhường, qua đó bạn mới đến với Chúa trong sự yếu đuối mỏng giòn của mình được.

Khiêm nhường là mở lòng để đón nhận ý Chúa, mở lòng để sống theo ý Chúa. Như bạn cũng đã biết nước Hoa Kỳ được liệt kê là một cường quốc.

Thế mà trong bản tuyên ngôn độc lập có viết một câu đã trở thành niềm kiêu hãnh và sự công nhận quyền bình đẳng, quyền tự do cho mỗi công dân Hoa Kỳ trong đó có bạn nữa: "Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Đấng Tạo Hoá đã ban cho họ những quyền tất yếu bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Sống, Quyền Được Tự Do và Mưu Cầu Hạnh Phúc." Vì cả guồng máy chính trị được đặt trên nền tảng bất cả xâm phạm này mà nước Hoa Kỳ được trở nên hùng mạnh. Họ hùng mạnh không phải vì họ có những loại vũ khí tối tân nhất thế giới nhưng mà là do họ biết đặt Đấng Tạo Hoá (Thiên Chúa) lên hàng đầu. Đúng là họ đã hiểu được lời thánh Gioan nói: "vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được." (x Ga 15:5b)

Vậy hôm nay trong bầu không khí mừng Lễ Độc Lập, mời bạn hãy dành thời gian để cầu nguyện cách riêng cho đất nước Hoa Kỳ, xin Chúa luôn bảo vệ mảnh đất tự do mà Chúa đã ban để mọi người công dân được "có Quyền Sống, Quyền Được Tự Do và Mưu Cầu Hạnh Phúc".

LẮNG NGHE LỜI CHÚA: ĐỨC CHÚA phán với ông Áp-ram: "Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn, sẽ chúc phúc cho ngươi. Ta sẽ cho tên tuổi ngươi được lẫy lừng, và ngươi sẽ là một mối phúc lành. (St 12:1,2)

*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa là Đấng hiền lành khiêm nhường, thật diễm phúc cho con được gọi là con của Chúa, xin đoái nhìn đến phận yếu hèn của con, đừng để con đi ra khỏi con đường Chúa đã vạch ra cho con, NHỜ CHÚA THÁNH THẦN TAC ĐỘNG, CON QUYẾT TÂM luôn bước theo Chúa để được hạnh phúc muôn đời.

THỰC HÀNH: Đọc 10 Kinh Kính Mừng để SỐNG NHƯ ĐỨC MẸ VÀ dâng đất nước Hoa Kỳ cho Mẹ Maria.

-------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - SỨ GIẢ CỦA NIỀM VUI PDF Print E-mail

SỨ GIẢ CỦA NIỀM VUI

TGM Vũ Văn Thiên - Hanoi

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN – NĂM C

"Niềm vui" là ý tưởng xuyên suốt các Bài đọc Lời Chúa cũng như Thánh vịnh đáp ca của Phụng vụ Thánh lễ hôm nay. Trước hết là niềm vui trong thông điệp của ngôn sứ Isaia.

Đây là lời tiên báo cho biết thời kỳ lưu đày của dân Do Thái sắp hết. Dân sẽ được trở về xứ sở quê hương của mình. Những tủi nhục của thời lưu đày không còn nữa, thay vào đó là sự chăm sóc yêu thương của Thiên Chúa dành cho dân riêng của Ngài. Sự chăm sóc này được ví như người mẹ hiền chăm sóc và an ủi con thơ, với tâm tình thiết tha trìu mến. Những hình ảnh vị ngôn sứ sử dụng rất cảm động và thân thiết: Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ, được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối".

Những gì được diễn tả trong lời ngôn sứ Isaia, cũng đang thực hiện đối với đời sống Kitô hữu chúng ta. Quả vậy, trên từng bước đường đời, Chúa vẫn chăm sóc an ủi chúng ta. Chúa vẫn cùng chúng ta đi trên mọi nẻo đường. Ngài nuôi dưỡng chúng ta bằng ân sủng. Ngài ban cho chúng ta những điều tốt đẹp, mà nhiều khi chúng ta không nhận ra. Trong thời gian đại dịch Covid-19 lên tới đỉnh điểm, nhiều bệnh nhân phải có máy trợ thở liên tục. Nếu rời máy trợ thở, bệnh nhân có nguy cơ tử vong. Một bệnh nhân cao tuổi, sau những ngày dùng máy trợ thở và được khỏi bệnh, đã nói: Trong mấy tuần qua, tôi sống nhờ máy trợ thở. Vậy mà trong suốt 80 năm của cuộc đời, Chúa đã cho tôi một máy trợ thở miễn phí, tức là một không gian tự nhiên đầy sinh khí, vậy mà tôi không nhận ra quà tặng cao quý của Ngài. Vâng, Chúa luôn chiều chuộng chúng ta, và cung cấp cho chúng ta những như cầu cần thiết cho thân xác cũng như linh hồn.

"Cả trái đất, hãy tung hô Thiên Chúa". Đó là lời Thánh vịnh 65, được hát trong phần Đáp ca của Thánh lễ. Tác giả Thánh vịnh mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng những điều kỳ diệu đang diễn ra hằng ngày xung quanh mình: đó là đại dương mênh mông, là đất liền màu mỡ, là núi cao chập trùng, là sông sâu uốn khúc. Đó còn là muôn vật cỏ cây, là ngàn ngàn sinh vật. Người vô tín cho đó là tự nhiên, người tín hữu tin đó là những thụ tạo Chúa dựng nên để phản ánh vinh quang của Ngài.

Tôn vinh Chúa là hành vi thuộc đức thờ phượng. Chúng ta tôn thờ Chúa vì Ngài đáng yêu mến suy tôn. Tôn vinh Chúa cũng là hành vi của lòng hiếu thảo và biết ơn, giống như người con biết ơn cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục mình. Thiên Chúa là Đấng tạo thành muôn vật muôn loài. Mỗi chúng ta hiện hữu trên đời, là nhờ cha mẹ và nhờ ơn Chúa. Vì vậy mà chúng ta phải cảm tạ tri ân Ngài.

Cảm nhận niềm vui trong cuộc đời, người tín hữu cũng được mời gọi trở nên sứ giả của niềm vui. Như Ông Môisen trong Cựu ước chọn bảy mươi vị kỳ lão, Chúa Giêsu sai bảy mươi hai môn đệ, để cộng tác với Người trong công cuộc loan báo Tin Mừng. Chân dung người loan báo niềm vui được chính Chúa Giêsu phác họa. Họ không phải là nhà doanh nghiệp, không phải chính trị gia hay chuyên viên kỹ thuật. Họ đi đến mọi nẻo đường của cuộc sống. Món quà họ đem đến cho mọi người là sự bình an. Nội dung sứ điệp họ loan báo rất đơn giản: "Triều đại Thiên Chúa đã đến gần các ông". Đây cũng chính là nội dung sứ điệp từ thời ngôn sứ Isaia: "Đức Chúa sẽ biểu dương quyền lực của Người cho các tôi tớ biết". Điều các môn đệ đem đến cho mọi người, trước hết là niềm vui nội tâm do đức tin đem lại. Nhờ niềm vui thiêng liêng đó, mọi người nghe sẽ được thuyết phục và đón nhận Lời Chúa.

Ngày hôm nay, Chúa cũng vẫn gọi và sai chúng ta đi đến mọi nẻo đường của cuộc sống. Thừa sai là bản chất của Giáo Hội. Mọi thành phần dân Chúa đều được mời gọi sống ơn gọi thừa sai phù hợp với hoàn cảnh sống và điều kiện cụ thể của mình. Đây là điều ít được chúng ta chú ý. Một bệnh nhân ốm đau liệt lào; một người già yếu không mấy khi ra khỏi nhà; một người sống trong môi trường công nhân thợ thuyền... tất cả đều là những tông đồ đang được Chúa sai đi để loan báo Tin vui. Nội dung của lời loan báo rất đơn giản, đó là Chúa yêu con người và Ngài khuyên họ hãy sống ngay lành thánh thiện. Người được sai đi có trách nhiệm loan báo Lời Chúa, lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện, kể cả trong trường hợp bị khước từ và xua đuổi. Giống như người gieo hạt cần mẫn miệt mài làm tròn bổn phận mình, còn Chúa sẽ làm cho hạt ấy nảy mầm và lớn lên.

Người nhiệt thành loan báo niềm vui, sẽ được nhận lại niềm vui, là phần thưởng Chúa ban. Thánh Luca kể lại: nhóm Bảy Mươi Hai trở về, hớn hở khoe với Chúa về những thành quả lao công mà các ông đã đạt được. Nhân danh Chúa Giêsu, các ông làm được những việc chính Chúa đã làm, như trừ quỷ, chữa bệnh. Các ông có lý để vui mừng và để khoe với Chúa. Tuy vậy, Chúa Giêsu muốn hướng các ông tới một niềm vui lớn lao hơn nhiều, đó là tên các ông đã được khắc ghi trên trời. Đây mới là phần thưởng cao quý và là niềm vui lớn lao nhất. Những sứ giả của niềm vui sẽ được ghi tên ở trên trời. Tên của họ cũng được khắc ghi trong chính trái tim của Chúa.

Người loan báo niềm vui phải trải qua nhiều gian nan thử thách. Chúa Giêsu đã báo trước cho các môn đệ, khi Người sai họ lên đường. Hành trang của các môn đệ không phải là những phương tiện trần thế, nhưng là lòng tín thác cậy trông và nhiệt huyết tông đồ.

Ở một góc nhìn khác, thánh Phaolô nói với chúng ta về niềm vui của ngài. Dưới góc độ trần gian, quan niệm của thánh nhân xem ra có phần nghịch lý: niềm vui và niềm tự hào của ngài là Đức Giêsu chịu đóng đinh. Phải thực sự đạt tới đỉnh cao của sự gặp gỡ gắn bó với Đấng chịu đóng đinh mới có thể khẳng định được như thế. Phaolô đã từng trải, đã chiến đấu và kiên trung trong mọi nghịch cảnh. Vào lúc cuối đời, ông khẳng định: Chúa vẫn là trên hết. Đấng chịu đóng đinh là niềm tự hào duy nhất của đời ông. Ông đã chọn lựa Người và sẽ xác tín vào sự chọn lựa ấy. Thánh nhân cũng mong muốn và cầu chúc cho chúng ta có cảm nhận sâu sắc như ngài.

Mỗi Kitô hữu đều là sứ giả của niềm vui. Đức Thánh Cha Phanxicô đã viết trong Tông huấn "Niềm vui Tin Mừng như sau: "Người loan báo Tin Mừng không bao giờ mang bộ mặt của một người vừa đi đưa đám về!... và chớ gì thế giới của thời đại chúng ta, một thế giới đang kiếm tìm, khi thì trong lo âu, khi thì trong hy vọng, có thể nhận được tin mừng không phải từ những người rao giảng rầu rĩ, chán nản, mất kiên nhẫn hay lo âu, nhưng từ những thừa tác viên Tin Mừng đang sống một cuộc đời đầy nhiệt huyết, những người trước đó đã nhận được niềm vui của Đức Kitô" (Số 10). Quả vậy, khi bản thân không cảm nhận được niềm vui của Chúa, thì không thể trở nên sứ giả của niềm vui đích thực là Tin Mừng.

Hãy reo mừng Thiên Chúa! Hãy tôn vinh Ngài, không chỉ trong nghi thức phụng vụ, mà trọn vẹn cả đời sống của chúng ta. Buồn sầu và bi quan, chán nản không thể có chỗ trong đời sống của những ai tin cậy tín thác nơi Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa là nguồn mạch của ân sủng và hạnh phúc chúc lành cho chúng ta.

+TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA - QUÝ VÂN PDF Print E-mail

Quyvan Vu
Fri, Jul 1 at 6:47 PM

YÊU KẺ THÙ - LÀM ƠN CHO KẺ GHÉT MÌNH

Nhiều Ki Tô Hữu không biết tại sao Chúa Giê-su nói, "Nhưng ta phán cùng các ngươi, là người nghe ta: Hãy yêu kẻ thù mình, làm ơn cho kẻ ghét mình, chúc phước cho kẻ rủa mình, và cầu nguyện cho kẻ sỉ nhục mình" (Lu-ca 6:27-28).

Họ không yêu kẻ thù mình và họ không hiểu tại sao họ nên yêu những người đó. Họ nghĩ rằng lý do duy nhất Chúa Giê-su có đủ tình yêu để làm điều đó là vì Ngài là Con Đức Chúa Trời. Nhưng họ không cho rằng Ngài thực sự mong đợi họ yêu kẻ thù của họ. Nên họ không biết tại sao Chúa lại bảo họ làm vậy.!?

Ý Chúa chính là như vậy. Ngài không chỉ nói một lần trong chương này. Ngài nói hai lần.

Mấy câu sau Ngài lặp lại, "Song các ngươi hãy yêu kẻ thù mình; hãy làm ơn. ... Vậy, phần thưởng của các ngươi sẽ lớn, và các ngươi sẽ làm con của Đấng Rất Cao, vì Ngài lấy nhân từ đối đãi kẻ bạc và kẻ dữ" (Lu-ca 6:35)

Con nên yêu những người vô ơn. Và con còn phải yêu cả những người xấu xa nữa. Tại sao? Vì Chúa yêu họ.

Cho nên nếu con thuộc về Chúa, con sẽ yêu như Ngài đã yêu họ. Điều này sẽ chứng minh con là con cái Ngài và con biết Ngài. "Ai chẳng yêu, thì không biết Đức Chúa Trời; vì Đức Chúa Trời là sự yêu thương" (1 Gioan 4:8).

Nhưng chỉ bởi vì con yêu mọi người không có nghĩa là con nên yêu việc họ làm.

Nếu họ làm điều sai trái thì sao? Kinh Thánh ra lệnh, "Hỡi những kẻ yêu mến Đức Giê-hô-va, hãy ghét sự ác" (Thánh Vịnh 97:10).

Chúa muốn những người vô ơn phải biết ơn. Và Chúa muốn người xấu xa trở nên tốt đẹp. Và Ngài không muốn họ tổn thưởng người khác. Nhưng hiện giờ, Ngài đang bày tỏ sự thương xót trên họ.

Xin Thần Khí Chúa giúp chúng con yêu Amen.

---------------------------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - LM TRẦM PHÚC - CN14TN-C PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM/CẢM NGHIỆM SỐNG LỜI CHÚA

Chúa Nhật 14 thường niên năm C

Lời Chúa : Lc 10,1-12.17-20

Chúa nói : " Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít". Lời nầy đã đúng với thời đại chúng ta. Nhiều vùng trên thế giới nầy đang cần nhiều thợ gặt, nhưng càng ngày thợ gặt lại càng hiếm.

Ở phương tây nhiều chủng viện phải đóng cửa vì không còn ơn gọi. Cuộc sống hiện nay trên thế giới chỉ nghiêng về hưởng thụ và đầy những cám dỗ làm cho giới trẻ trụy lạc, không còn muốn bước vào đời sống đạo đức. Ơn gọi linh mục và tu sĩ càng ngày càng hiếm. May mà ở Việt Nam, các chủng viện và tu viện vẫn còn nhiều ơn gọi. Cám ơn Chúa. Những vẫn không đủ đáp ứng những như cầu truyền giáo. Vậy chúng ta phải nỗ lực thêm ? Không. Chúa không bảo chúng ta nỗ lực mà cầu nguyện. Vì chỉ có Chúa mới ban thêm ơn gọi chứ không phải những cố gắng của chúng ta. Giáo Hội luôn khuyến khích chúng ta cầu xin để Chúa ban nhiều ơn gọi cho Giáo Hội. Chúng ta có cầu nguyện như Chúa muốn không ? Chúng ta thường cầu nguyện cho những nhu cầu riêng mà quên cầu xin cho những nhu cầu của Giáo Hội.

Để giúp các môn đệ bước vào công việc truyền giáo, Chúa Giêsu sai họ đi từng hai người và căn dặn tỉ mỉ tất cả những gì cần thiết. Chúa biết công việc không dễ dàng vì con người truyền giáo là những con chiên hiền lành giữa bầy sói dữ. Sứ mệnh của họ là loan báo Triều Đại Thiên Chúa và là sứ giả của bình an. Nơi khác Ngài lại dặn dò : " Anh em phải khôn ngoan như rắn và ngây thơ như chim bồ câu". Thế gian không dễ chấp nhận Tin Mừng. Các môn đệ của Chúa sẽ gặp những chối từ và chống đối.

Các môn đệ ra đi, loan báo Triều Đại Thiên Chúa. Lần đầu tiên bắt tay vào việc, họ trở về vui mừng vì như họ nói ngay cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con. Chúa Giêsu bảo họ :đừng vui mừng vì những thành công trước mắt mà hãy vui mừng vì tên mình được ghi trên Nước Trời.

Chúa Giêsu, mẫu mực của nhà truyền giáo. Ngài không có chỗ tựa đầu, hoàn toàn quên mình, bị chống đối, bị hại đủ cách và cuối cùng, chịu đóng đinh trên thập giá.

Thánh Phaolô cũng là một mẫu gương cho người truyền giáo. Ngài đã noi gương Thầy chí thánh và không mỏi mệt rao giảng Tin Mừng. Ngài chấp nhận mọi gian khổ, bị chống đối, bị ném đá, ngài vẫn hăng say rao giảng. Đối với ngài, Chúa Giêsu phải được yêu thương. Chúng ta nghe ngài kể : " Năm lần tôi bị người Do thái đánh bốn mươi roi bớt một, ba lần bị đánh đòn; một lần bị ném đá; ba lần bị đắm tàu ; một đêm một ngày lênh đênh giữa biển khơi...".Ngài đã nói : " Thưa anh em, ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta...Tôi mang trên mình tôi những dấu tích của Đức Giêsu".

Me thánh Têrêxa Cancutta đã gặp bao nhiêu gian khổ trên con đường truyền giáo. Thánh Nhân đã sống nghèo như người nghèo, lặn lội đi tìm từng linh hồn trong những căn nhà ổ chuột, mang Chúa đến cho những con người khốn khổ nhất, những người bị bỏ rơi, những người sắp chết giữa đường phố...

Chỉ xin đan cử một vài gương lành. Còn chúng ta, chúng ta đã làm được gì cho Chúa được yêu thương hơn ? Chúng ta có cầu nguyện xin Chúa ban cho Giáo Hội nhiều ơn gọi tông đồ không ? Chúng ta dám yêu thương những người chưa biết Chúa không ? Chúng ta hãy dâng những khó khăn nhọc mệt trong đời sống hằng ngày để cầu nguyện cho các linh hồn chưa biết Chúa hay chống đối Chúa.

Tất cả chúng ta, những người đã được gọi làm con Chúa, hãy cố làm một cái gì đó cho việc truyền giáo. Hằng ngày, chúng ta đọc kinh Lạy Cha, hãy xin cho Nước Cha trị đến. Không có gì là vô ích nếu chúng ta hiến dâng những lao nhọc vất vả của chúng ta để xin cho mọi người nhìn biết và yêu mến Chúa. Chúng ta phải là những nhà truyền giáo âm thầm, khiêm tốn, vô danh, nhưng bền chí.

Hãy ăn lấy Chúa và sống với Chúa mọi ngày và làm dịu cơn khát của Chúa chúng ta. Ngài vẫn khao khát các linh hồn. Đừng làm ngơ khi Chúa đang rên siết trên thập giá.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 228