mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2759
mod_vvisit_counterHôm Qua10860
mod_vvisit_counterTuần Này35462
mod_vvisit_counterTuần Trước84174
mod_vvisit_counterTháng Này66749
mod_vvisit_counterTháng Trước83715
mod_vvisit_counterTất cả27702265

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - TGP HANOI PDF Print E-mail

Ngày 03/5: Thánh Phi-lip-phê và Gia-cô-bê ,Tông đồ

PHÚC ÂM: Ga 14, 6-14

"Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin, Thầy sẽ làm cho".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng Tôma rằng: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy. Nếu các con biết Thầy, thì cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, các con biết và đã xem thấy Người".

Philipphê thưa: "Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha và như thế là đủ cho chúng con".

Chúa Giêsu nói cùng ông rằng: "Thầy ở với các con bấy lâu rồi, thế mà con chưa biết Thầy ư? Philipphê, ai thấy Thầy là xem thấy Cha. Sao con lại nói: 'Xin tỏ cho chúng con xem thấy Cha?' Con không tin Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy ư? Những điều Thầy nói với các con, không phải tự mình mà nói, nhưng chính Cha ở trong Thầy, Ngài làm mọi việc. Các con hãy tin rằng Thầy ở trong Cha, và Cha ở trong Thầy. Ít ra các con hãy tin vì các việc Thầy đã làm. Thật, Thầy bảo thật các con: Ai tin vào Thầy, người ấy sẽ làm được những việc Thầy đã làm. Người ấy còn làm được những việc lớn lao hơn, vì Thầy về với Cha. Và điều gì các con nhân danh Thầy mà xin Cha, Thầy sẽ làm, để Cha được vinh hiển trong Con. Nếu điều gì các con nhân danh Thầy mà xin cùng Thầy, Thầy sẽ làm cho".
Suy niệm/SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

Chúa Giêsu luôn gần gũi với các môn đệ, và vẫn gần gũi bên chúng ta.

Trong Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu đã giải thích cho các Tông Đồ rằng Người đã sửa soạn chỗ cho họ trên trời, để họ sẽ được ở với Người mãi mãi, và họ đã biết cách để đến nơi đó.

Cuộc hàn huyên cứ tiếp tục – các Tông Đồ nêu câu hỏi, và Thầy Chí Thánh trả lời. Lúc ấy, Philipphê nêu lên một câu hỏi dường như lạc lõng: "Lạy Thầy, xin tỏ chúng con thấy Cha, và như thế là đủ cho chúng con". Chúa Giêsu đã trách yêu người môn đệ: "Thầy đã ở với con bấy lâu rồi, mà con vẫn chưa biết Thầy sao, hỡi Philipphê? Hễ ai nhìn thấy Thấy là đã nhìn thấy Cha Thầy, sao con lại nói, 'Xin tỏ cho chúng con thấy Cha".'

Có lẽ nhiều lần Chúa Giêsu cũng phải trách chúng ta như đã trách thánh Philipphê! Thầy đã ở với con bấy lâu rồi mà con vẫn không nhận ra Thầy sao! Chúa có thể kể cho chúng ta hết trường hợp này đến trường hợp khác, những lần chúng ta có lẽ đã vì áp lực hoàn cảnh mà quên mất mình là con cái Chúa và sự gần gũi của Người. Chúng ta thấy lời đáp của Chúa Giêsu dành cho người Tông Đồ thật an ủi biết bao! Chúng ta cũng nhận ra nơi vị Tông Đồ ấy con người của chúng ta.
Chúa Giêsu mặc khải về Chúa Cha. Nhân tính Chúa Kitô là con đường để nhận biết và yêu mến Thiên Chúa Cha, Thiên Chúa Con và Thiên Chúa Thánh Thần. Cách thế thông thường để đến với Thiên Chúa Ba Ngôi là chiêm ngắm Chúa Kitô. Nơi Người, chúng ta có mặc khải tối chung về Thiên Chúa dành cho nhân loại. Chính Người... đã đến bổ túc và hoàn tất mặc khải, bằng tất cả sự hiện diện của Người, và tỏ mình qua lời nói cũng như việc làm, dấu chỉ và phép lạ, nhất là qua cái chết và sự sống lại vinh quang, sau cùng bằng việc phái Thần Chân Lý đến.

Người xác nhận Thiên Chúa hằng ở với chúng ta để giải thoát chúng ta khỏi bóng tối tội lỗi và sự chết, rồi cho chúng ta sống lại để được sống đời đời. Chúa Kitô làm cho cuộc đời của chúng ta được sung mãn.

Thánh Augustine đã nói, Thiên Chúa đủ cho bạn rồi. Ngoài Người ra, không gì có thể nói được như thế. Thánh Philipphê đã hiểu điều này rất rõ khi nói rằng, "Lạy Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Cha, và như thế là đủ cho chúng con" Chúng ta đã có một niềm xác tín như thế chưa?
Kính chuyển:
Hồng

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - TGM VŨ VĂN THIÊN - CN3PS-C PDF Print E-mail

Chúa nhật III Phục Sinh – Năm C
Chứng nhân Phục sinh

Sách Tông đồ Công vụ thường được gọi là Phúc Âm của Chúa Thánh Thần. Nội dung sách này kể lại đời sống Đức tin của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi, nhất là chứng từ của các tông đồ và nỗ lực truyền giáo của các ngài.

Vào thời sơ khai ấy, nội dung lời giảng dạy của các tông đồ rất đơn giản, chỉ là sự quả quyết Đức Giêsu đã chết nhưng đã sống lại theo như lời Thánh Kinh và Người đang hiện diện giữa các tín hữu. Bài đọc I cho thấy, vị Thượng tế và các thành viên Thượng Hội đồng rất đỗi ngạc nhiên, vì thấy Phêrô và các tông đồ là những người dân chài ít học quê mùa, nhưng lời chứng của các ông rất rõ ràng, xác quyết. Các ông còn sẵn sàng chấp nhận đau khổ để chứng minh sự sống lại của Đức Giêsu.

Hơn nữa, Phêrô còn tỏ ra rất uyên bác và khôn ngoan, khi tuyên bố trước các thành viên của Thượng Hội đồng: "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm". Ông còn diễn giải sự phục sinh của Đức Giêsu là do quyền năng của Thiên Chúa. Ông sẵn sàng làm chứng, cùng với Thánh Thần "Đấng mà Thiên Chúa đã ban cho những ai vâng lời Người". Lời chứng của các ông mạnh mẽ đến nỗi, những thành viên Thượng Hội đồng là những người học thức, phải im lặng. Họ không làm gì được các ông, và chỉ còn gỡ thể diện bằng cách cho đánh đòn rồi thả các ông ra.

Không chỉ Phêrô và các tông đồ, cộng đoàn tín hữu tiên khởi cũng xác tín vào sự hiện diện của Đấng Phục sinh. Chính Đấng Phục sinh đã làm cho lời giảng của các tông đồ mang tính thuyết phục. Chính Đấng Phục sinh đã quy tụ các tín hữu, để làm nên một thân thể và một tâm hồn, liên kết với nhau trong tình hiệp thông. Vì thế mà số người tin theo Chúa Giêsu qua lời giảng của các tông đồ tăng lên nhanh chóng.

Thực ra, ban đầu các môn đệ cũng rất hoang mang trước cái chết của Chúa. Câu chuyện hai môn đệ trên đường Emmaus là một ví dụ. Dường như các ông chưa hiểu được sứ mạng của mình sau sự kiện Phục sinh. Việc ông Phêrô đi đánh cá, và các môn đệ cùng đi với ông trong bài Tin Mừng hôm nay cho thấy các ông đã muốn trở lại với nghề nghiệp cũ, tức là nghề đánh cá, là công việc các ông vẫn làm trước khi theo Chúa Giêsu.

Bởi lẽ khi nghe Chúa gọi, các ông đã bỏ thuyền, bỏ chài lưới và bỏ gia đình, cha mẹ mà đi theo Người. Qua việc các ông đi đánh cá, dường như việc theo Chúa đã kết thúc. Hơn ai hết, các ông hiểu thời điểm và vị trí nào thuận tiện để mẻ lưới có kết quả. Tuy vậy, các ông vất vả suốt đêm mà không được con cá nào. Chỉ đến lúc Đức Giêsu hiện ra và bảo các ông thả lưới bên phải mạn thuyền, lúc bấy giờ, các ông mới thu hoạch được mẻ lưới kỳ diệu.

Khi từ cõi chết sống lại, Đức Giêsu hiện diện giữa các môn đệ với một phong thái khác. Chính các ông cũng không nhận ra Người, mặc dù trước đó các ông ở với Người, cùng ăn uống với Người. Chỉ khi trực tiếp chứng kiến mẻ cá lạ, mắt các ông mới mở ra và nhận ra Thày mình. Sự hiện diện của Đấng Phục sinh mang tính huyền nhiệm linh thiêng, không còn như trước, bởi Người đã từ cõi chết sống lại. Nếu Chúa hiện diện vô hình và huyền nhiệm, thì hiệu năng của sự hiện diện ấy lại vô cùng mãnh liệt.

Thánh sử Gioan ghi rõ số cá thu được từ mẻ lưới lạ là 153 con. Theo các nhà chú giải Kinh Thánh, con số 153 là số loài cá dưới đại dương mà những nhà nghiên cứu chuyên môn thời bấy giờ thống kê được. Như thế, 153 con cá có nghĩa là tất cả các loài cá dưới đại dương. Ơn cứu độ mà Thiên Chúa thực hiện qua Đức Giêsu Kitô mang tính hoàn vũ. Tất cả mọi người dưới gầm trời này, nếu đến với Đức Giêsu và đón nhận giáo huấn của Người, thì đều được cứu rỗi.

Đó cũng là điều tác giả sách Khải Huyền đã thấy trong thị kiến, ở Bài đọc II của Chúa nhật này. Tác giả viết: "Tôi nghe thấy mọi loài thụ tạo trên trời dưới đất, trong lòng đất, ngoài biển khơi và vạn vật ở các nơi đó, tất cả cùng tung hô: "Xin kính dâng Đấng ngự trên ngai và Con Chiên lời chúc tụng cùng danh dự, vinh quang và quyền năng đến muôn thuở muôn đời". Con Chiên chính là hình ảnh của Đức Giêsu, Đấng đã chịu sát tế làm của lễ dâng lên Chúa Cha, giống như con chiên mà người Do Thái giết trong dịp lễ Vượt qua để tưởng niệm việc Chúa cứu Dân Ngài ra khỏi Ai Cập. Như máu chiên bôi trên khung cửa nhà người Do Thái để tránh cho các con đầu lòng bị tàn sát, máu Chúa Giêsu đổ ra trên thập giá tẩy rửa tội lỗi, giải phóng và ban ơn cứu độ cho loài người.

Cuộc gặp gỡ giữa các môn đệ với Đức Kitô Phục sinh, vừa củng cố Đức tin của các ông, đồng thời cũng là dịp Chúa trao trách nhiệm trông coi đàn chiên, mà người đứng đầu là Phêrô. Trách nhiệm này chỉ được trao phó khi Phêrô thành tín tuyên xưng tình yêu mến và lòng trung thành. Lời tuyên xưng ấy, Phêrô đã giữ suốt đời, cho đến lúc chết để làm chứng cho Thày mình. Tác giả cuốn tiểu thuyết nối tiếng "Quo Vadis" của nhà văn người Ba Lan, Henryk Sienkievich, đã diễn tả Phêrô như một ông cụ già nua, khả kính, luôn hiện diện giữa cộng đoàn tín hữu trong lúc cuộc bách hại của hoàng đế Nêrô ở thời điểm khốc liệt nhất.

 

Trong cuộc hành hình các tín hữu ở Hý trường Rôma, Phêrô vẫn hiện diện giữa đám khán giả, để chúc lành cho các tín hữu đang bị làm mồi cho sư tử. Sự hiện diện của vị Tông đồ trưởng đã tiếp thêm sức mạnh để các tín hữu can đảm và trung thành tuyên xưng Đức tin cho đến hơi thở cuối cùng. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Phêrô cảm thấy buồn, vì Thày hỏi đến ba lần về lòng yêu mến. Thực ra, những cử chỉ và lời nói yêu thương cần phải được lặp đi lặp suốt cả cuộc đời, như đôi lứa đang yêu tâm sự cùng nhau, như mẹ cha nói với con cái và như con cái tỏ bày với cha mẹ. Phêrô đã trung thành với lời hứa ấy. Chúa đã quên quá khứ của ông. Người không còn nhớ đến lỗi lầm của Phêrô cũng không còn nhớ đến lỗi lầm của chúng ta.

Cũng như Chúa đã trao cho Phêrô nhiệm vụ chăm sóc đàn chiên, Người cũng đang mời gọi chúng ta làm chứng cho Người giữa thế gian. Làm chứng cho Chúa Phục sinh là sứ mạng nhiều khó khăn gian khổ. Chúa đã nói với tông đồ Phêrô về một tương lai sắp tới: "Anh sẽ phải giang tay cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn". Thánh sử Gioan đã nhận thấy đây là một lời tiên tri, ám chỉ Phêrô sẽ phải trải qua đau khổ và phải chết. Những chứng nhân của Chúa, thời nào cũng trải qua thập giá. Bởi lẽ, chúng ta rao giảng một Đức Giêsu chịu khổ hình và chịu đóng đinh. Muốn là người môn đệ đích thực, Kitô hữu phải đi trên con đường Thày mình đã đi. Đó là con đường thập giá. Nhưng thập giá không phải là đích điểm của hành trình Kitô hữu.

Đó chỉ là một chặng đường tiến tới Phục sinh. Chúng ta đang đi trên con đường ấy, với lòng kiên nhẫn và trung thành, có Đấng Phục sinh luôn hiện diện và đỡ nâng chúng ta. Tác giả sách Tông đồ Công vụ đã ghi lại một điều bất ngờ: khi Thượng tế và các thành viên Thượng Hội đồng ra lệnh đánh đòn ông Phêrô và các tông đồ, có ý đe doạ và làm các ông xấu hổ, các ông lại vui mừng hân hoan bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục vì danh Đức Giêsu. Tuyên xưng Đức tin vào Chúa Giêsu không phải là một điều xấu hổ hay thẹn thùng, nhưng một vinh dự mang lại niềm vui. Tuy vậy, để có thể tuyên xưng Đức Giêsu Phục sinh, chúng ta phải kết nối với Người, tức là gặp gỡ Chúa, qua lời cầu nguyện và niềm tín thác cậy trông.

Người tín hữu mừng lễ Phục sinh không giống như một lễ hội thế tục. Các nghi lễ Phụng vụ giúp cho chúng ta gặp gỡ Đấng Phục sinh, để xác tín vào sự hiện diện của Người, đồng thời có khả năng giới thiệu Chúa cho những người xung quanh mình.

Xin cho mỗi Kitô hữu chúng ta can đảm làm chứng cho Chúa giữa đời, để rồi nếu người thời nay không nhìn thấy Đấng Phục sinh, thì họ nhận ra Người đang sống và đang hiện diện qua những môn đệ của Người là chính chúng ta. Amen.

+TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Kính Chuyển:
Hồng

------------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - TGM VŨ VĂN THIÊN - HANOI PDF Print E-mail

Chúa nhật II Phục Sinh – Năm C
Cảm nhận và làm chứng cho Lòng Chúa xót thương

Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II được gọi là Tông đồ của Lòng Chúa thương xót. Ngài đã cổ võ lòng sùng kính Lòng Chúa thương xót và đã có sáng kiến thiết lập ngày lễ kính Lòng Chúa thương xót vào Chúa nhật II Phục sinh hằng năm.

Trong một bài giảng về Lòng Chúa thương xót, vị Giáo Hoàng người Ba Lan đã tuyên bố như sau: "Chúng ta hãy cảm tạ Thiên Chúa về Tình Yêu của Ngài, Tình Yêu ấy mạnh hơn sự chết và tội lỗi. Tình Yêu ấy được mạc khải và được thực hành là Lòng Thương Xót, thúc giục mỗi người đáp lại tình yêu với Đấng bị đóng đinh... Với những tâm tình đó, chúng ta cử hành Chúa nhật thứ II sau lễ Phục sinh từ Năm Toàn Xá (năm 2000). Chúa nhật thứ II sau lễ Phục sinh được gọi là Chúa nhật Lòng Thương Xót (Divine Mercy Sunday)".

Thực ra, giáo huấn về Lòng Chúa thương xót không phải là một khám phá mới của Thánh Gioan Phaolô II. Lòng Chúa thương xót được thể hiện trên từng trang của Kinh Thánh, Cựu ước cũng như Tân ước. Lịch sử Thánh, hay lịch sử Cứu độ ghi lại một chuỗi liên hoàn những phản bội của con người và lòng bao dung của Thiên Chúa. "Ngài là Đấng chỉ nổi giận trong giây lát, nhưng yêu thương suốt cả đời" (Tv 29,6). Hôm nay cũng vậy, con người lãng quên Thiên Chúa, thậm chí muốn gạt bỏ Ngài ra khỏi cuộc đời, nhưng Thiên Chúa vẫn yêu thương, vì yêu thương là bản chất của Ngài. Thánh Gioan Phaolô đã có công khơi gợi lại hình ảnh của Lòng Chúa thương xót, dựa vào nền tảng Kinh Thánh và những mạc khải tư Chúa tỏ cho thánh nữ Faustina, người đồng hương với Ngài, và cũng là người tông đồ được Chúa chọn làm sứ giả của Lòng Chúa thương xót.

Một ngày nọ, Chúa Giêsu đã nói với nữ tu Faustina: "Nhân loại sẽ không có hòa bình cho đến khi biết tin vào Lòng Thương Xót của Chúa" (Nhật Ký, 300). Bối cảnh xã hội hiện tại cho thấy nhiều lo âu: Đại dịch Covid-19 chưa chấm dứt, thì lại nổ ra cuộc chiến tranh tàn khốc tại Ucraina. Trong thời đại vẫn được mệnh danh là thời hoà bình, mà cuộc chiến sát nhân vẫn xảy ra. Mặc dù biết bao lời kêu gọi, phê phán và lên án, cuộc chiến vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, trái lại còn đang nguy cơ leo thang và lan rộng. Tôn vinh Lòng Chúa thương xót và thiết tha cầu nguyện sẽ giúp cho thế giới tìm lại hoà bình. Chúa đã hứa với chúng ta như vậy, qua thánh nữ Faustina.

Thánh Gioan Phaolô II đã gọi Lòng Chúa thương xót là tặng phẩm Phục Sinh. Trong Mùa Chay và Tuần Thánh, chúng ta đã cử hành và suy niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Thập giá diễn tả một cách hoàn hảo Lòng Chúa thương xót. Hình ảnh người Tôi tớ đau khổ của Đức Giavê được mô tả trong sách Ngôn sứ Isaia đã thực hiện nơi Đức Giêsu: Người không còn hình dạng cho chúng ta nhìn ngắm. Người mang lấy trên thân mình tất cả tội lỗi nhân gian. Thiên Chúa đã "đánh phạt" Người (x. Is 52,13-53,12). Quả vậy, trên cây thập giá, Đức Giêsu như một tội nhân khốn khổ và như một người nghèo khó tới mức tột cùng. Dường như Thiên Chúa cũng bỏ rơi Người: "Lạy Thiên Chúa! Lạy Thiên Chúa! sao Ngài bỏ rơi con?" (Mt 27, 46).

Khi tôn vinh Lòng Chúa thương xót, chúng ta hãy nhận ra Người đang hiện diện giữa chúng ta. Đức Giêsu Phục sinh không phải một câu chuyện huyền thoại, cũng không phải một câu chuyện của thời xa xưa. Trái lại, Đấng Phục sinh đang sống và hiện diện giữa chúng ta. Ngỏ lời với người trẻ trong Tông huấn "Chúa Kitô đang sống", Đức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định: "Chúng ta cần luôn tự nhắc mình là Chúa Kitô đang sống, bởi vì chúng ta có nguy cơ coi Chúa Giêsu Kitô chỉ như một mẫu gương trong quá khứ, như một kỷ niệm, như một Đấng đã cứu chúng ta cách nay hai ngàn năm. Điều này không ích gì cho chúng ta, vì nó sẽ để chúng ta cũ kỹ y như trước, nó sẽ không giải thoát chúng ta. Đấng đổ đầy ân sủng của Người trên chúng ta, Đấng giải thoát chúng ta, Đấng biến đổi chúng ta, Đấng chữa lành và an ủi chúng ta là Đấng đang sống. Người là Đức Kitô Phục Sinh, tràn đầy sức sống siêu nhiên, mặc lấy ánh sáng vô hạn. Vì thế Thánh Phaolô đã nói: "Nếu Đức Kitô đã không sống lại, thì lòng tin của anh em thật hão huyền" (1 Cr 15,17) (số 124).

Tông đồ Tôma đại diện cho trường phái hoài nghi, chỉ tin vào những gì cảm nghiệm bằng giác quan và sẵn sàng thách thức những điều kiện để tin. Cuộc gặp gỡ với Đấng Phục sinh đã cho ông một kinh nghiệm: Không phải chỉ những gì động chạm được bằng chân tay hay nhìn thấy tận mắt, thì mới đáng tin. Hơn nữa, "phúc cho những ai không thấy mà có lòng tin". Cuộc gặp gỡ này giúp ông tin mà không cần "thấy dấu đinh ở tay Người, xỏ ngón tay vào lỗ đinh, đặt bàn tay vào cạnh sườn Người". Đứng trước Đấng Phục sinh, những thách thức này trở nên vô nghĩa.

Cùng với Tôma, chúng ta hãy tôn thờ Đấng Phục sinh và tuyên xưng Đức tin: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!" Câu tuyên xưng này cũng đồng nghĩa với lời kinh chúng ta vẫn đọc khi tôn vinh Lòng Chúa thương xót: "Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa!".

Hãy để Đấng Phục sinh đi vào cuộc đời chúng ta, để Người thay đổi tận căn trái tim và hành động của chúng ta. Nhờ được thấm nhuần Lòng Chúa thương xót, người Kitô hữu trở nên chứng nhân của Lòng Chúa xót thương.

+TGM Giuse Vũ Văn Thiên
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LECTIO DIVINA - PDF Print E-mail

NĂM PHỤNG VỤ 2022.C
LECTIO DIVINA -CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH
"LẠY CHÚA CỦA CON
LẠY THIÊN CHÚA CỦA CON"
(Ga 20, 28)
Hát thánh ca Phục Sinh khai mạc.
Chúng ta hãy cầu nguyện để bắt đầu.
Nhân Danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen
Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu,
hằng năm Chúa dùng ngọn lửa phục sinh
để khơi lại niềm tin trong lòng dân thánh.
Cúi xin Chúa gia tăng ân sủng để chúng con hiểu rằng:
chính Chúa Kitô đã thanh tẩy chúng con bằng phép rửa,
đã tái sinh chúng con bằng Thánh Thần
và cứu chuộc chúng con bằng Máu Thánh.
Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với
Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen
(Sách lễ Rôma, Lời nguyện CN 2 PS)
1. LẮNG NGHE LỜI CHÚA
Tin Mừng theo T. Gioan 20, 19-31.

Một người công bố Lời Chúa. Mọi người đứng lắng nghe.
 Sau đó, mỗi người, ngồi, tự mình đọc lại Lời Chúa, to-rõ-chậm, đủ nghe,
một hay hai lần, nếu cần.
2. NHỚ LẠI LỜI CHÚA ĐỂ GHI NHẬN
Sau khi đọc, dành vài phút thinh lặng, nhớ lại Lời Chúa và suy nghĩ về 1 lời
chạm đến tôi, dựa vào 3 câu hỏi gợi ý sau :

Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa Giêsu?
Tôi hiểu biết Chúa tôi rõ hơn ở chỗ nào?

Lời Chúa hôm nay đánh động TÂM tôi ở chỗ nào?
Lòng tôi được thúc đẩy yêu mến Chúa Giêsu hơn ở điểm nào?

Lời Chúa hôm nay thúc đẩy THÂN tôi làm gì để đi theo Chúa?
(Nếu đã quen làm Lectio Divina, sau khi suy niệm, có thể mời vài người chia sẻ
vắn tắt câu trả lời của mình. Không giải thích).

3. CHIÊM NGHIỆM ĐỂ NHẬN RA Ý CHÚA
Đọc lại Lời Chúa một lần nữa, sau đó suy nghĩ : Lời Chúa tôi nghe được
hôm nay nối kết với kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày của tôi ở chỗ nào?
KHÔNG CHIA SẺ CHUNG
1. "Ngày thứ nhất trong tuần... Đức Giêsu đến... Tám ngày sau,
Đức Giêsu lại có mặt trong nhà." (c.19.26)
Nguồn gốc ngày Chúa Nhật là đây: Chúa Giêsu sống lại vào ngày thứ
nhất theo tuần Do Thái, và Chúa "lại có mặt" để gặp ông Tôma vào ngày
thứ tám. Từ đó ngày thứ tám đã thay thế ngày Sabbat, vừa là ngày lễ nghỉ
để tạ ơn Thiên Chúa đã tạo dựng muôn vật. "Ngày thứ bảy, Thiên Chúa
nghỉ" (Sáng thế 1), vừa là ngày họp mừng tạ ơn công trình sáng tạo mới và
cứu độ bởi Đức Kitô chết và Phục sinh. Đối với tôi, ngày Chúa Nhật
mang ý nghĩa nào cho tinh thần và cuộc sống hôm nay của mình, của thế
giới?
........................................................................................................
........................................................................................................
2. "Ông Tôma thưa Chúa:"Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của
con." (c.-28)
Chúa Giêsu hiện đến với ông Tôma để củng cố niềm xác tín của ông
Tôma, và dạy chúng ta rằng: Từ nay không còn nhìn thấy hay chạm vào
Ngài để xác nhận Chúa đang sống, nhưng chúng ta cần phải TIN vào lời
chứng và các dấu chỉ được ban cho. Tôi nhớ lại xem mình đã tin nhận
Chúa Phục Sinh nhờ những ai, và qua các dấu chỉ nào? Do đâu tôi có
được bình an, niềm vui đi theo Đức Giêsu? Dựa vào đâu mà tôi tin Ngài
là "Chúa của con, là Thiên Chúa của con"?
........................................................................................................
........................................................................................................
3. "Những điều đã dược ghi chép ở đây là để anh em tin rằng Đức
Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để nhờ tin mà được sự
sống nhờ danh Ngài". (c. 31).
Tin Mừng Gioan kể lại 7 dấu lạ Chúa Giêsu đã làm, gồm có: dấu lạ
nước biến thành rượu (Ga 2), chữa con viên sĩ quan cận vệ vua Hêrôđê
(Ga 4) ; người đau ốm ở hồ nước Bếtdatha (Ga 5) ; Bánh hóa nhiều (Ga
6) ; người mù từ thuở mới sinh (Ga 9) ; anh Ladarô sống lại (Ga 11) và
dấu lạ cuối cùng là biến cố Chúa Phục Sinh. Mục đích là (1) "để anh em
tin rằng Đức Giêsu là Đấng Kitô Con Thiên Chúa" và (2) "để nhờ tin mà
được sự sống nhờ danh Ngài". Còn lòng tin của tôi dựa vào đâu? Đọc Tin
Mừng giúp tôi vững tin theo Chúa và sống như thế nào?
........................................................................................................
........................................................................................................
4. CẦU NGUYỆN
Tôi đọc lại Lời Chúa một lần nữa.
Rồi dâng lời ngợi khen, cảm tạ, xin tha thứ, cầu cho mình
hay chuyển cầu cho người khác, tùy theo sự thúc đẩy của Lời Chúa.
* Khi chia sẻ chung, hãy để giờ cho anh chị em dâng lời nguyện.
Lời nguyện kết – (Thánh Vịnh Đáp Ca 117)
Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ,
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
Ítraen hãy nói lên rằng:
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
Ai kính sợ Chúa hãy nói lên rằng:
muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ
lại trở nên đá tảng góc tường.
Đó chính là công trình của Chúa,
công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta.
Đây là ngày Chúa đã làm ra,
nào ta hãy vui mừng hoan hỷ.
Lạy Chúa, xin ban ơn cứu độ,
lạy Chúa, xin thương giúp thành công.
Nguyện xin Chúa tuôn đổ phúc lành
cho người tiến vào đây nhân danh Chúa.
Từ nhà Chúa, chúng tôi chúc lành cho anh em.
Đức Chúa là Thượng Đế, Người giãi sáng trên ta. Sáng danh..
5. HÀNH ĐỘNG TRONG TUẦN

Tôi chọn 1 câu Tin Mừng để đọc đi đọc lại và suy ngẫm.
................................................................................................
 Chúa Kitô Phục Sinh đã tìm dến với các môn đệ sợ hãi nhốt mình
trong nhà, với ông Tôma cứng lòng tin, với hai môn đệ bỏ cuộc
trên đường Emmau, để họ trở nên CHỨNG NHÂN cho người
khác. Mùa Phục sinh này sẽ giúp tôi tăng cường niềm tin và thêm
sức mạnh để làm chứng Chúa cho ai? bằng cách nào?
..............................................................................................
..............................................................................................
CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC THÁNH CHA
Nét đặc trưng của Kitô hữu, là sống chứng nhân, là làm chứng về
Chúa Kitô. Kitô hữu không tìm cách thỏa hiệp với thế gian. Người
Kitô không sống kiểu thỏa hiệp. Nhưng đối với những ai không cùng
lối nghĩ, không cùng đức tin, thì người Kitô biết kiên nhẫn, biết bao
dung và đồng hành, nhưng không bao giờ bán đứng sự thật: Làm
chứng về Đức Kitô.
Và như thế, chúng ta thấy biết bao cuộc bách hại các Kitô hữu từ thời
xưa đến nay...
Các tông đồ nói về những gì cụ thể. Các ngài nói về những gì các ngài
đã thấy, đã đụng chạm. Mỗi người trong chúng ta có nói được rằng,
Chúa Giêsu đã chạm vào cuộc đời tôi?
Nhiều lần phạm tội, nhiều lần sống thỏa hiệp, nhiều sợ hãi, đã làm cho
chúng ta quên đi lần gặp gỡ đầu tiên ấy. Lần mà chúng ta gặp gỡ Chúa
Giêsu, lần mà Chúa biến đổi cuộc đời ta. Có thể chúng ta nhớ về cái
lần mình được rửa tội trong nước, để trở thành Kitô hữu, nhưng ký ức
ấy có vẻ mờ nhạt và hời hợt.
Chúng ta hãy biết cầu xin Chúa Thánh Thần, ban cho ta ơn có sự việc
cụ thể như các tông đồ. Chúa Giêsu đã bước vào cuộc đời tôi, đã đụng
chạm đến tâm hồn tôi. Chúa Thánh Thần đi vào trái tim tôi. Có lẽ tôi
đã lãng quên, nhưng xin ơn để tôi có thể nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên
ấy.
Chúng ta hãy cầu nguyện, cầu nguyện cho nhau, để niềm vui của
Chúa Thánh Thần đến trong tâm hồn ta, để ta có thể sống niềm vui
của đời vâng phục, niềm vui của đời chứng nhân, trong những gì cụ
thể của niềm vui Phục Sinh.
(trích Bài Giảng 12.04.2018)

CÙNG THEO CHÚA

---------------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LECTIO DIVINA - CN PHỤC SINH PDF Print E-mail

NĂM PHỤNG VỤ 2022.C
LECTIO DIVINA - CHÚA NHẬT PHỤC SINH
"CHÍNH ĐỨC GIÊSU TIẾN ĐẾN GẦN
và CÙNG ĐI VỚI HỌ"
Tin Mừng Luca 24,15
Hát thánh ca Mùa Phục Sinh khai mạc.
Chúng ta hãy cầu nguyện.
Nhân Danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen
Lạy Chúa từ ái, ngày hôm nay,
Ðức Giêsu đã đánh bại thần chết,
khai đường mở lối cho chúng con vào cuộc sống muôn đời.
Nay chúng con đang hoan hỷ mừng Người sống lại,
xin Chúa ban Thánh Thần làm cho chúng con trở nên người mới
để sống một cuộc đời tràn ngập ánh sáng Ðấng Phục Sinh.
Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa,
hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.
Sách lễ Rôma, Lời nguyện CN Phục Sinh
1. LẮNG NGHE LỜI CHÚA
Tin Mừng theo T. Luca 24,13-35 (đọc trong thánh lễ chiều Chúa Nhật)

Một người công bố Lời Chúa. Mọi người đứng lắng nghe.
 Sau đó, mỗi người, ngồi, tự mình đọc lại Lời Chúa, to-rõ-chậm, đủ nghe,
một hay hai lần, nếu cần.
2. NHỚ LẠI LỜI CHÚA ĐỂ GHI NHẬN
Sau khi đọc, dành vài phút thinh lặng, nhớ lại Lời Chúa và suy nghĩ về 1
LỜI chạm dế tôi , dựa theo 3 câu hỏi gợi ý sau :

Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa Giêsu?
Tôi hiểu biết Chúa tôi rõ hơn ở chỗ nào?

Lời Chúa hôm nay đánh động TÂM tôi ở chỗ nào?
Lòng tôi được thúc đẩy yêu mến Chúa Giêsu hơn ở điểm nào?

Lời Chúa hôm nay thúc đẩy THÂN tôi làm gì để đi theo Chúa?
(Nếu đã quen làm Lectio Divina, sau khi suy niệm, có thể mời vài người chia sẻ
vắn tắt câu trả lời của mình. Không giải thích ).
3. CHIÊM NGHIỆM ĐỂ NHẬN RA Ý CHÚA

Đọc lại Lời Chúa một lần nữa, sau đó suy nghĩ : Lời Chúa tôi nghe được
hôm nay nối kết với kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày của tôi ở chỗ nào?
KHÔNG CHIA SẺ CHUNG.
Trong tinh thần Hội Thánh Hiệp Hành, chúng ta chăm chú vào Chúa
Giêsu "cùng đi với họ", để chiêm nghiệm cách nhận ra Chúa Phục Sinh
cùng đi với chúng ta trong cuộc sống hôm nay, khi không thấy Ngài.
1. "Chính Đức Giêsu tiến đến gần và cùng đi với họ... nhưng mắt họ
không nhận ra Ngài" (câu 15-16)
 Trên đường Emmau, hai người môn đệ buồn rầu vì không còn niềm
vui và mất hết hy vọng. Họ bỏ cuộc trở về cuộc đời cũ.
 Chúa Giêsu tìm đến và "cùng đi với họ" trên con đường họ đi.
 Họ nghe biết đầy đủ về Ngài, nhưng "chẳng hiểu gì cả" và chậm tin
vào lời các ngôn sứ (câu 25).
Bước 1 : Để cùng đi với môn đệ, Chúa đến với họ để GẶP GỠ.
2. Đức Giêsu "hỏi họ : "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về
chuyện gì vậy?"... "Ông Côlêôpát trả lời... Dức Giêsu hỏi : "Chuyện
gì vậy?... Họ thưa ...". "Bấy giờ Đức Giêsu nói với hai ông rằng :
"Các anh chẳng hiểu gì cả... Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ
hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Ngài sao?".
 Chúa Giêsu mở lời để nghe hai môn đệ mở lòng ra, chia sẻ với
Ngài những nổi niềm đang đè nặng trên lòng trí mình.
 Họ chia sẻ với Chúa" chuyện ông Giêsu Nadarét, " chúng tôi trước
đây vẫn hy vọng...Việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi...",
mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh
ngạc... Vài người đã ra mộ..nhưng chính Người thì họ không thấy/
Và Chúa đã trao đổi lại với họ: Các anh chẳng hiểu gì cả"
Bước 2 " Chúa Giêsu ngỏ lời để LẮNG NGHE và ĐỐI THOẠI.
3. "Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích
cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh"
(c. 27)
 Để cho hai môn đệ hiểu con đường vượt qua đau khổ để vào trong
vinh quang của Đức Kitô, Chúa đưa họ trở lại với Kế hoạch của
Thiên Chúa, khởi đi từ ông Môsê đến các ngôn sứ và những gì liên
quan đến Người trong tất cả Sách Thánh" (câu 27).
 Chúa đưa các môn đệ tham gia vào bàn tiệc Lời Chúa, để bước đi
trong ánh sáng và có được lối nhìn mới là Tin Mừng Phục Sinh.

-----------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 277