mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7714
mod_vvisit_counterHôm Qua12548
mod_vvisit_counterTuần Này7714
mod_vvisit_counterTuần Trước72250
mod_vvisit_counterTháng Này119116
mod_vvisit_counterTháng Trước248232
mod_vvisit_counterTất cả16999488

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ BA CN12TN-A PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

THỨ BA TUẦN 12 TN

Mt 7,6.12-14

XIN ƠN KHÔN NGOAN ĐỂ

THI HÀNH SỨ VỤ LOAN BÁO TIN MỪNG

"Của thánh, đừng quăng cho chó; ngọc trai, chớ liệng cho heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi còn quay lại cắn xé anh em." (Mt 7, 6)

Suy niệm/SỐNG: Đại dịch Corona tác động đến mọi khía cạnh của cuộc sống trên toàn cầu, kể cả khía cạnh tôn giáo, đời sống Giáo hội. Thế nhưng, hoàn cảnh không thuận lợi đó một lần nữa nhắc nhớ chúng ta lời dạy của thánh Phao-lô: "Hãy rao giảng lúc thuận tiện cũng như khi không thuận tiện (2Tm 4,2).

Quả thật, qua đại dịch Corona, chúng ta thấy nhiều sáng kiến mục vụ linh động, đáp ứng phần nào nhu cầu thiêng liêng của người tín hữu. Rất tiếc, bên cạnh đó, chúng ta cũng thấy những "lỗ hổng" trong việc thực hành đức tin vốn tồn tại từ lâu: cộng đoàn dễ dàng cầm Sách Kinh để đọc, nhưng bỡ ngỡ khi cầm Sách Thánh; hay chọn mục vụ bảo tồn, co cụm, an toàn, hơn là mục vụ được sai đi loan báo LỜI.

Sứ vụ loan báo LỜI đòi hỏi sự khôn ngoan, lòng yêu mến. Tin Mừng là "ngọc quý" hơn mọi thứ quý giá trên đời, đòi hỏi dành mọi nỗ lực, ưu tư, năng lực cho việc phục vụ Tin Mừng ấy.

Mời Bạn CHIA SẺ: Nhận thức là một tiến trình dài. Việc loan báo Tin Mừng cũng thế. Cần có tiến trình thời gian để Tin Mừng bén rễ trong nền văn hóa. "Dục tốc bất đạt," những áp chế, cưỡng bách đón nhận Tin Mừng, chắc chắn sẽ đón nhận tác dụng ngược, "quay lại cắn xé anh em."

Sống Lời Chúa: Xin ơn khôn ngoan và lòng yêu mến để chu toàn sứ vụ được sai đi loan báo Tin Mừng.

Cầu nguyện VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giê-su, Lời của Chúa là quyền năng, là khôn ngoan, là niềm vui, là no thỏa. NHỜ THÁNH THẦN TÁC ĐỘNG, con LUÔN QUÝ trọng, gìn giữ Lời; VÀ khôn ngoan khi loan báo Lời BAN SỰ SỐNG . Amen.
gpmytho

-------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ BA CN12TN-A PDF Print E-mail

 - Lm. Huệ Minh

Suy niệm Lời Chúa ngày 23.6.2020
Thứ Ba tuần XII Thường niên

Mt 7, 6.12-14

ĐƯỜNG VÀO NƯỚC TRỜI

Cuộc đời là một chuyến đi dài, trên hành trình ấy mỗi người là một lữ khách. Người lữ hành khi bước vào chuyến đi thì đã chọn cho mình một hướng nhất định để đến đích họ muốn. Người lữ hành mang danh Kitô hữu lên đường cho chuyến đi dài và xa ấy từ ngày lãnh Bí tích Rửa tội. Trên hành trình đi có những trạm tiếp sức nhờ các ơn thánh qua các Bí tích chúng ta được lãnh nhận. Như vậy, con đường ta đi là con đường mang tên Giêsu.

Trên con đường đó, "Lời Ngài sẽ là đèn soi cho ta bước, là ánh sáng chỉ đường ta đi" (Tv 119, 110). Nhưng đường Giêsu không thênh thang, không phân thành nhiều len, không có cỏ hoa trang trí. Đường thì chật, cửa vào thì hẹp, đòi hỏi phải bỏ mình và vác lấy thập giá, do đó mà ít người theo đường này. Còn "cửa rộng và lối thênh thang thì dễ đưa ta đến hố diệt vong" (Mt 7, 13), nhưng trớ trêu thay lại có nhiều người thích đi. Được vào Nước Trời hay bị rơi vào hố diệt vong bắt đầu từ chọn lựa hôm nay của chúng ta, và đã lên đường thì sự chọn lựa không còn nằm trong trí tưởng nhưng là qua cách sống, lối sống mà Tin Mừng đòi hỏi.

Cửa hẹp là hình ảnh dùng để diễn tả những khó khăn trước mắt phải cô gắng vượt qua; rồi sau đó mới đạt được kết quả tốt đẹp. Chúa Giêsu dùng hình ảnh "cửa hẹp" và "đường chật" (Mt 7, 13-14) trong Tin Mừng hôm nay để dạy các tông đồ cần phải biết từ bỏ những ham muốn, những quyến rũ thoải mái, bất chính của bản thân mình. Thay vào đó là hãy lựa chọn những hy sinh, hãm mình, kiêng khem tiện nghi vật chất, biết từ bỏ ý riêng của bản thân, sẵn sàng vâng theo thánh ý Chúa, chấp nhận chương trình cứu độ bằng khổ nạn thập giá để rồi nhờ cuộc phục sinh của Đức Ki-tô đưa các ông đến sự sống đời đời.

Quả vậy, không ai muốn đưa mình đến sự chết nhưng đều chọn về cõi sống. Ngặt một nỗi đường đến sự sống thì chật hẹp, gồ ghề, bị cản trở bởi ngăn sông cách núi, đòi hỏi từ bỏ nhiều và chỉ có tình yêu dẫn lối. Tình yêu Chúa để nhận ra "chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống" (Ga 14, 6). Ngài sẽ là đường và là người dẫn đường, để khi vấp ngã, lúc mỏi mệt hay phải mang gánh nặng nề, ta được Ngài cho nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mt 11, 28). Ngài sẽ kiên nhẫn nâng ta dậy, ấp ủ ta "như gà mẹ ấp ủ gà con dưới cánh" (Mt 23, 37).

Tình yêu tha nhân cũng là động lực thúc đẩy ta tiến bước, đó không còn là rào cản bước chân ta. Yêu thương anh em là bước đi trong ánh sáng (1Ga 2, 10). Một cuộc sống đầy yêu thương và quảng đại để xoa dịu nỗi đau của tha nhân, làm cho họ những gì họ muốn, đồng hành trong từng nhịp bước với họ và nhất là dìu nhau vào Nước Trời.

Con người hôm nay sống giữa một xã hội vật chất tiện nghi, ai cũng thích dễ dãi, tự do, chẳng ai muốn vác lấy khó khăn, kỉ luật, hy sinh. Lắng nghe lời Chúa hôm nay chúng ta ý thức con đường đưa tới sự sống vĩnh cửu là chính Chúa Giêsu. Đường ấy là đường khổ giá đau thương. Bước trên con đường ấy thì "phải đương đầu với sức mạnh", sức mạnh của danh vọng, lạc thú, tiền tài, hưởng thụ nhưng "ai mạnh sức thì chiếm được" (Mt 11, 11).

Con người ngày nay thích an nhàn hưởng thụ hơn là cố gắng hướng thiện, sống thánh; thích thỏa mãn bản năng của thân xác càng nhiều càng tốt; muốn hưởng thụ tiện nghi vật chất tối đa. Chỉ biết tôn thờ thân xác, của cải vật chất và xem thường đời sống tâm linh của chính mình... Vô hình chung con người trở nên nô lệ cho thân xác, và vật chất; quên mất phẩm giá linh thánh của mình. Quên mất căn tính của mình là con của Đấng Tối Cao, được chung hưởng hạnh phúc, và có bổn phận phụng sự Người trong chân lý.

Con người ta đã quên con đường bên trong, con đường nội tâm mới thực sự dẫn chúng ta trở về với con người thật của mình. Để dù muốn hay không, cũng phải nhận chân thực tại tự thân: Nhìn lại con người thật của mình với những hệ lụy đúng sai mà nhận ra thiện ác...

Và ta được mời gọi tin tưởng vào tình thương Thiên Chúa và đáp lại lời mời gọi của Ngài, chúng ta cùng tìm cho mình một con đường, một lối đi chật hẹp mang tên Giêsu; và nhanh chân bước theo cách xác tín "vì chúng ta biết chúng ta tin vào ai" (Tm 1,12). Đồng thời cùng mở lòng và đưa dẫn bao người chưa biết tin vào ai, hay còn hoài nghi chưa chịu bước theo đường Giêsu.

Chúa Giêsu dạy rằng: "Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế!" (Mt 7, 12) và Người mời gọi: "Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy" (Mt 7, 13-14). Đó là lối sống mà Kitô hữu chúng ta cần phải chọn lựa để sống trong tương quan với Chúa và với tha nhân.

Chúa Giêsu giáo huấn: con đường dễ dãi là con đường dẫn đến hư mất, đó là định luật chung của cuộc sống. "Hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường rộng đưa đến diệt vong". Thái độ hững hờ không thể đi đôi với những đòi hỏi của Tin Mừng; cuộc sống dễ dãi, buông thả không có chỗ đứng trong nếp sống của những người theo Chúa. Ðã một thời cùng ăn, cùng uống, cùng nghe giảng dạy, chưa phải là giấy thông hành để vào Nước Trời: "Ai nghe những lời Ta dạy mà không đem ra thực hành, thì ví được như người ngu xây nhà trên cát". Nếu viện lý do mình là con dòng cháu giống, cũng chưa phải là lý do để được thâu nhận vào Nước Trời.

Xin Chúa giúp chúng ta biết khôn ngoan chọn cho mình một con đường hẹp. Đó là con đường của thập giá, con đường sống vị tha, sống vì tha nhân bằng cả tấm lòng yêu mến chân thành, dù cho sẽ phải gặp nhiều gian truân và đau khổ; đồng thời, chúng ta hãy luôn xác tín rằng, đó là con đường dẫn chúng ta đến niềm vui, hạnh phúc và sự sống đời đời.

Xin Chúa giúp chúng ta biết khôn ngoan chọn cho mình một con đường hẹp. Đó là con đường của thập giá, con đường sống vị tha, sống vì tha nhân bằng cả tấm lòng yêu mến chân thành.

Lm. Huệ Minh
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC- THỨ BA CN12TN-A PDF Print E-mail

THỨ BA TUẦN XII THƯỜNG NIÊN A

NGÀY 23/06/2020

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG Thánh Mátthêu (Mt 7: 6.12-14)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Đừng lấy của thánh mà cho chó, và đừng vất ngọc trai trước mặt heo, kẻo chúng giày đạp dưới chân, rồi quay lại cắn xé các con. Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế! Đấy là điều mà lề luật và các tiên tri dạy. Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang, là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy".

SUY NIỆM/THAM DỰ TIỆC LỜI CHÚA

Của thánh là những phẩm vật được dâng cúng vào đền thờ theo Luật Cựu ước dạy. Qua hình ảnh này, Chúa muốn dạy chúng ta tôn trọng những gì thuộc về sự linh thánh, cao siêu. Không nên nói, không được trao cho những người không có khả năng tiếp thu, kẻo vì không hiểu biết mà người ta xúc phạm, khinh thường.

Của thánh không chỉ hiểu theo nghĩa hẹp, nhưng chúng ta còn phải hiểu theo nghĩa rộng lớn hơn. Những ơn huệ Chúa ban, chúng ta phải dùng cho đúng với sự thiện hảo của ơn huệ đó. Thời giờ, khả năng, sức khỏe Chúa ban, ta không nên phí phạm hoặc dùng vào những chuyện vô bổ, làm mất phẩm giá con người. Nếu chúng ta dùng sai, chính những ân huệ đó sẽ thành lời kết án chúng ta.

"Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta". Khi dạy chúng ta lời này, Chúa Giêsu đã tóm tắt tất cả đạo lý Người dạy chúng ta về bổn phận đối vơi tha nhân. Đây chính là luật vàng để cho mỗi người chúng ta qui chiếu mà xét lại tâm tình, cách cư xử của chúng ta, xem đúng hay sai. Không chỉ tiêu cực như: "Đừng làm cho người ta điều mình không thích người ta làm cho mình", Chúa Giêsu dạy chúng ta sống tích cực hơn: "Hãy làm cho người ta ".

Cách sống tích cực này phát xuất từ tình yêu Chúa đã dành cho chúng ta. Những gì tốt cho chúng ta, Chúa đã làm tất cả, dù phải chịu những đau khổ. Để sống được cách tích cực này, mỗi người chúng ta được mời gọi: "Hãy qua cửa hẹp mà vào". Một lối sống mà căn cứ vào việc mình được thỏa mãn làm tiêu chuẩn, thì không còn khả năng sống cho người khác.

Cửa hẹp mỗi ngày chúng ta đi qua, là những kỷ luật mà bất cứ ai cũng cần phải giữ, để chế ngự bản năng thấp kém của "cái tôi" trong mỗi người. Với người Kitô hữu, cửa hẹp là những lề luật Chúa ban, là Tin Mừng Chúa dạy, để giúp chúng ta làm chủ được bản thân mà phụng sự chân lý, phục vụ sự sống đời đời.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết quí trọng ơn Chúa, để làm cho chúng con được giàu có ơn phúc trước mặt Chúa. Xin giúp chúng con biết can đảm đi qua cửa hẹp mà vào Nước Trời. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ HAI CN12TN-A PDF Print E-mail

Suy niệm Lời Chúa Thứ Hai tuần XII Thường niên - Lm. Huệ Minh

Suy niệm Lời Chúa ngày 22.6.2020
Thứ Hai tuần XII Thường niên năm A

SỐNG VÀ CHIA SẺ TIN MỪNG Mt 7, 1-5

ĐỪNG ĐOÁN XÉT

Để sống công chính theo Tin Mừng, Chúa Giêsu cảnh giác các môn đệ đừng xét đoán ai. Xét đoán người khác, ta sẽ bị người khác xét đoán lại, đó là lẽ tự nhiên, nhưng ở đây cái hại lớn hơn là ta sẽ bị Thiên Chúa xét đoán. Xét đoán người khác thường gây ra sự bất công. Người ta dễ tin và dễ thấy khuyết điểm của người khác hơn khuyết điểm của mình. Vì lẽ đó, xét đoán người khác một cách sai trái là phạm vào luật bác ái và công bằng. Mỗi người cần tự xét mình, "hãy gỡ cái xà ra khỏi mắt mình, rồi mới lấy cái rác ra khỏi mắt người khác".

Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán. Chữ xét đoán ở đây hiểu nghĩa là chỉ trích phê bình đạp đổ, là lên án bất công nhục nhã nghiêm khắc. Những người lên án như thế là nhóm người biệt phái và luật sĩ thời Chúa Giêsu, thường là ra vẻ đạo đức, hay lên án người khác và cho rằng chỉ có mình mới tốt còn mọi anh em khác là tội nhân đáng bị khai trừ. Đó là thái độ lên án và đáng bị lên án trước.

Chúa nói: "Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán" (c.1) nghĩa là đừng xét đoán vu khống, đừng chụp mũ trong sự bất công, phá đổ anh em mình. Như vậy, Chúa cho xét đoán phê bình để sửa chữa, để thăng tiến, để xây dựng, chứ không phải để đạp đổ. Phê bình với tình yêu để cảm hóa, chứ không sỉ nhục, rồi nhìn họ với cặp mắt khinh thường. Cần và rất cần cho người khác biết rằng họ đang ở trong tình trạng sai lạc với con đường của Chúa. Cần phải thức tỉnh và sửa sai. Chúa dựng nên mỗi người một vẻ khác nhau là để bù đắp xây dựng cho nhau. Phần sửa sai cho nhau để thăng tiến, đó là phần của mọi người. Còn việc lên án là phần của Chúa.

Chúa nói: "Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán" (c.1). Câu này không có nghĩa là nếu chúng ta không xét đoán ai, thì ngày sau Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta dù chúng ta bê bối cách mấy. Ăn miếng trả miếng là thói thường. Chúng ta cư xử với người làm sao thì người ta đối xử với chúng ta như vậy. Tuy nhiên cách chúng ta đối xử với anh em, cũng được Thiên Chúa thẩm xét vì lý do anh em là con cái Thiên Chúa và Chúa đã từng nói: "Ai làm cho một trong anh em hèn mọn, là làm cho chính Ngài" (Mt 25,31tt).

"Chúng ta là những tội nhân" (Đức Thánh Cha Phanxicô), ý thức như thế không những giúp ta tránh thái độ thỏa hiệp với tội lỗi, mà còn ngăn ta khỏi cơn cám dỗ phê phán người khác: tôi có là gì, có đáng gì mà dám lên án người anh em của tôi? Thực tế cho ta kinh nghiệm về những người thực sự đạo đức: họ cẩn trọng khi nói về một người khác. Điều này không đồng nghĩa với việc họ ngây ngô không biết đúng sai, phải trái, nhưng ngược lại, cho thấy sự thận trọng trong suy nghĩ theo gương Đức Giêsu Kitô.

Là con người, chúng ta không tránh khỏi lỗi lầm, nhưng hãy dùng tình người mà nâng đỡ nhau và tin tưởng vào tình thương, ơn biến đổi nơi Thiên Chúa. Hãy dành thời gian bên Giêsu để nhìn lại nội tâm con người mình hầu nhận ra và gỡ bỏ "cây đà" đang án ngữ trong mắt ta, đang che khuất ánh nhìn yêu thương mà Thiên Chúa đặt nơi ta. Hãy khiêm nhường và trao dâng cho Thiên Chúa quyền xét xử người khác.

Trang Tin Mừng hôm nay nhắc nhớ cho ta về một cố tật của con người: tính thích phê phán, quy tội và lên án người khác. Theo khoa tâm lý học, điều xấu mà ta dễ nhận ra và lên án nơi người khác chính là điều xấu căn cốt mà ta mang trong mình. Chúa Giêsu không dạy ta phải bịt mắt mình lại trước cái xấu, nhưng việc ta cần làm trước tiên là liệu xem "tầm nhìn" của mình có "thông thoáng" không trước khi nhận định một điều gì về người khác.

Chúa Giêsu đã không nói: "Trong mắt bạn ngươi không hề có cái rác như ngươi nói!", nhưng Người nói: "Hãy lấy cái đà trong mắt ngươi ra trước đã!", "Người bạn kia của con có tội của họ, phải, điều đó không sai, nhưng con hãy xem lại mình đi, tội của con còn ngàn lần lớn hơn, nặng hơn tội của họ".

Ta thấy Chúa Giêsu nói ra lời nào cũng được xem như là một bài học, một huấn dụ có giá trị, vì những điều Ngài nói thường nhắm vào nội tâm con người. Nhờ bản tính Thiên Chúa, nên Ngài có thể nhìn thấu lòng dạ con người. Lý do Chúa Giêsu dạy không nên xét đoán: Ngài muốn giúp các môn đệ không nên xoi mói, bắt bẻ hành động của người khác nhưng biết dành thời gian đi vào thâm sâu cõi lòng mình. Hãy lấy cái xà trong mắt mình trước khi giúp người khác lấy cái rác trong mắt họ.

Hơn nữa, khi một ai đó cho mình có quyền dạy người khác, xét đoán lương tâm người khác là đã tự cho rằng mình đạo đức hơn. Đó là thái độ tự mãn, tự kiêu, trước mặt Thiên Chúa là một tính xấu không nên có. Chúa Giêsu không cấm nhận xét phải trái về hành vi của người khác, nhưng nếu chỉ dựa vào những gì bề ngoài mắt phàm thấy được mà qui kết tội người khác là ta vi phạm thẩm quyền Thiên Chúa. Chỉ Thiên Chúa mới có đủ khả năng và thẩm quyền để xét đoán một người là có tội hay không.

Con người không thể tự cho mình quyền xét đoán, phê phán người khác, mà chỉ có một mình Thiên Chúa, Ðấng thấu suốt mọi sự. Ngài hiểu con người hơn chính họ và mời gọi con người hãy nhìn vào bản thân mình: hãy nhìn vào mắt mình để lấy cái xà đã đóng chặt vào đó, cái xà được kết tinh bằng bao lỗi lầm, thành kiến, ác ý. Lấy được cái xà, mắt sẽ trong sáng, con người sẽ nhìn rõ sự vật.

Cái nhìn của đôi mắt không có cái xà sẽ không còn là cái nhìn của phê phán, chỉ trích, nhưng là cái nhìn của Chúa Giêsu, một cái nhìn đầy yêu thương, tha thứ, mang lại cho kẻ được nhìn niềm tin yêu, hy vọng. Lêvi, người thu thuế, sẵn sàng bỏ mọi sự để theo Thầy; Dakêu, người thu thuế trưởng, đã thành tâm hoán cải; Maria Mađalêna dứt khoát từ bỏ con đường tội lỗi. Tất cả đã chuyển hướng cuộc đời bởi cái nhìn từ ái bao dung của Chúa Giêsu.

Bình thường, ta thấy ta gieo nhân nào thì gặt quả đó, chúng ta mong nhận được kết quả tốt thì trước tiên phải hành động tốt vì: "Anh em xét đoán thế nào, thì anh em sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy" (Mt 4, 2). Ngài biết mỗi khi ta phạm sai lầm thì vị luật sư sẽ lên tiếng bao biện hòng che đậy, không muốn để ai biết về lỗi lầm đó, nếu chẳng may bị lộ thì rất mong nhận được sự thông cảm của người khác. Ngược lại, thay vì thông cảm, bỏ qua, chúng ta lại hay để ý đến những sai sót của người khác và thậm chí muốn nói cho nhiều người về lỗi lầm của họ càng nhanh càng tốt.

Trước lời dạy của Chúa Giêsu: "Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình thì lại không để ý tới?" (Mt 7, 3). Điều này cho thấy, ta rất nhạy bén trước lỗi nhỏ nơi người khác nhưng cái lỗi to trong ta lại không thấy. Thái độ cần có khi đứng trước sai sót của tha nhân là thông cảm và nâng đỡ để họ biết đứng lên và tiếp tục tiến bước. Nhưng còn khôn ngoan hơn nữa, nếu từ vấp ngã của người khác ta biết nhìn lại mình để nhận ra khuyết điểm mà sửa chữa. Nhờ đó ta sẽ được hoàn thiện hơn mỗi ngày. Còn nếu chẳng may vì phận sự mà phải xét xử, hãy rộng lượng và đối xét theo hướng dẫn của Đức Khôn ngoan. Hãy nhớ lời cảnh cáo: "Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em".

Chúa Giêsu quả quyết: "Anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy." Ta hãy ghi khắc lời dạy này của Chúa, xác tín Chúa sẽ dùng chính cái đấu ta đong với người khác mà áp dụng cho mình. Từ hôm nay, ta hãy dần dần từ bỏ thói xấu này, thay đổi cái nhìn về người khác, để không bị Chúa xét đoán, cũng như để sống công bằng hơn với anh chị em chung quanh ta.

Lm. Huệ Minh
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC -THỨ BÁY 20-6-2020 PDF Print E-mail

Thứ Bảy tuần 11 thường niên – Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ.

"Cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con".

Lời Chúa: Lc 2, 41-52

Hằng năm cha mẹ Chúa Giêsu có thói quen lên Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua. Lúc bấy giờ Chúa Giêsu lên mười hai tuổi, cha mẹ Người đã lên Giêrusalem, theo tục lệ mừng ngày lễ Vượt Qua. Và khi những ngày lễ đã hoàn tất, hai ông bà ra về, trẻ Giêsu đã ở lại Giêrusalem mà cha mẹ Người không hay biết. Tưởng rằng Người ở trong nhóm các khách đồng hành, hai ông bà đi được một ngày đàng mới tìm kiếm Người trong nhóm bà con và những kẻ quen biết. Nhưng không gặp thấy Người, nên hai ông bà trở lại Giêrsalem để tìm Người.

Sau ba ngày, hai ông bà gặp thấy Người trong đền thờ đang ngồi giữa các thầy tiến sĩ, nghe và hỏi các ông. Tất cả những ai nghe Người nói, đều ngạc nhiên trước sự hiểu biết và những câu Người đáp lại. Nhìn thấy Người, hai ông bà đã ngạc nhiên, và mẹ Người bảo Người rằng: "Con ơi, sao Con làm cho chúng ta như thế? Kìa cha Con và mẹ đây đã đau khổ tìm Con".

Người thưa với hai ông bà rằng: "Mà tại sao cha mẹ tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo công việc của Cha con ư?" Nhưng hai ông bà không hiểu lời Người nói. Bấy giờ Người theo hai ông bà trở về Nadarét, và Người vâng phục hai ông bà. Maria mẹ Người ghi nhớ tất cả những việc đó trong lòng.

Còn Chúa Giêsu thì tiến tới trong sự khôn ngoan, tuổi tác và ân sủng trước mặt Thiên Chúa và người ta.

SUY NIỆM 2: LỄ KÍNH TRÁI TIM VẸN SẠCH ĐỨC MARIA

Lm HKT

Hôm nay Giáo Hội mừng kính Trái tim vẹn sạch Đức Trinh nữ Maria. Lễ này được Giáo Hội mừng kính ngay sau lễ tôn kính Thánh tâm Chúa Giêsu. Điều đó giúp chúng ta hiểu được ý nghĩa ngày lễ của Mẹ Maria hôm nay.

Thật vậy, nếu như Thánh tâm Chúa Giêsu là dấu chỉ tình thương vô hạn mà Thiên Chúa dành cho con người, thì Trái tim vẹn sạch Đức Trinh nữ Maria cũng thế, cũng là dấu chỉ của tình yêu, nhưng là tình yêu của Mẹ đối với Thiên Chúa và đối với Đức Giêsu Kitô, con yêu dấu của Mẹ. Tuy nhiên, một cách đặc biệt, khi tôn kính Trái tim vẹn sạch Đức Trinh nữ Maria, Giáo Hội cũng tôn kính tình yêu hiền mẫu của Mẹ đối với toàn thể nhân loại.

Thế nhưng, tình thương của Mẹ Maria đối với con người không ngừng bị xúc phạm. Hình ảnh trái tim của Mẹ bị lưỡi gươm đâm thấu mà cụ già Simêon đã cho thấy điều đó. Và trong sứ điệp Fatima, Mẹ Maria đã tỏ cho chúng ta thấy tình yêu của Mẹ đã bị tội lỗi của thế gian gây nên biết bao thương tích. Bởi đó, một trong ba mệnh lệnh Fatima là "Hãy đền tạ trái tim vô nhiễm nguyên tội của Mẹ Maria".

Cũng như tình yêu của Thiên Chúa, con người cũng không thể hiểu thấu được tình yêu của Mẹ Maria đối với chúng ta. Thật thế, khi trao ban thánh Gioan cho Mẹ Maria, Đức Giêsu cũng trao ban mỗi người chúng ta cho Mẹ Maria. Bởi đó, dù thánh thiện hay tội lỗi, giàu sang hay nghèo hèn, thông minh hay đần độn, khoẻ mạnh hay bệnh tật, mỗi người chúng ta đều được Mẹ Maria đón nhận như người con trọn vẹn của Mẹ. Mỗi người chúng ta đều được Mẹ Maria dành cho tất cả tâm tình và tình thương mà Mẹ đã dành cho Đức Giêsu. Mỗi người chúng ta đều được Mẹ Ma-ri-a dành cho một chỗ đặc biệt trong trái tim Mẹ.

Là con cái của Mẹ Maria, chúng ta hãy siêng năng chạy đến với Mẹ để được Mẹ ủi an nâng đỡ và nhất là chúng ta hãy thi hành những lời căn dặn của Mẹ:

- Cải thiện đời sống,

- Siêng năng lần hạt mân côi,
- Tôn sùng Trái tim Mẹ – Amen.

Kính chuyển:
Hồng

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 217