mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1482
mod_vvisit_counterHôm Qua11752
mod_vvisit_counterTuần Này23319
mod_vvisit_counterTuần Trước1
mod_vvisit_counterTháng Này23323
mod_vvisit_counterTháng Trước89762
mod_vvisit_counterTất cả27575124

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM TẠ DUY TUYỀN - CN24TN-C PDF Print E-mail

Anh Le CHUYỂN

NẾU CHÚA CHẤP TỘI? - CN24TN-C

Thánh Vịnh 130 có đoạn viết: "Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được". Đây là lời cảm nhận của thánh vương Đa Vit. Ông là một ông vua nhưng cũng từng là một tội nhân. Ông đã từng chiếm đoạt vợ của thuộc hạ. Tuy nhiên, ông cũng là người phục thiện. Ông nghe lời khuyên của tiên tri Nathan. Nathan đã thức tỉnh Đavít nhận ra lỗi lầm mà ăn năn trở về. Đavít đã sám hối ăn năn. Đavít đã cảm nhận tình thương Chúa dành cho ông quá to lớn nên ông đã thốt lên: "Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được". Chúa đã không chấp tội Đavít mà "lòng nhân từ của Chúa còn theo đuổi Đavít suốt cuộc đời".

Lời thú nhận tội lỗi của vua Đavit đã trở thành lời kinh đầy hy vọng cho cuộc đời chúng ta. Bởi vì, "Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được" (Tv 130,3). Con người đầy tội lỗi làm sao xứng đáng đứng trước Thiên Chúa là Đấng thánh thiện vô cùng. Nhưng "Bởi Chúa tôi hằng có lòng lành , cùng vì lời Chúa tôi đã hứa". Cậy trông vào lượng từ bi hải hà và tha thứ của Thiên Chúa, ta dám xin Chúa thứ tha các tội ta phạm như lời Ngài đã hứa.

Chúa Giê-su cũng nói đến lòng nhân từ của Chúa qua dụ ngôn con chiên lạc và đồng tiền đánh mất. Cả hai dụ ngôn đều nói lên một tình yêu vượt lên trên mọi tính toán vụ lợi. Vì không ai dại gì bỏ lại 99 con chiên trong rừng vắng để đi tìm con chiên lạc. Và cũng không có ai dại gì bỏ hàng vạn đồng để chiêu đãi bà con lối xóm khi tìm lại 1 đồng bạc bị đánh mất. Thiên Chúa không tính toán thiệt hơn.Thiên Chúa luôn hành động vì yêu thương. Chính tình yêu đã thúc bách Ngài phải lên đường ngay để tìm con chiên lạc. Chính trong sự nhẫn nại của tình yêu đã làm cho Ngài tràn ngập niềm vui sướng khi tìm được đồng tiền đã mất.

Con chiên và đồng tiền đánh mất tựa như cuộc đời của mỗi người chúng ta. Vì chạy theo danh vọng. Vì chạy theo những đam mê trần gian đã làm cho nhiều người lầm đường, lạc lối và đánh mất phẩm giá cao qúy của mình là hình ảnh Thiên Chúa. Thiên Chúa không bỏ rơi con người. Thiên Chúa dùng muôn nghìn cách để tìm lại chúng ta. Ngài sẽ làm tất cả để chuộc lại con người chúng ta. Đó cũng là cách mà Thiên Chúa đã thực hiện trong suốt dọc dài của lịch sử ơn cứu độ. Loài người luôn bất trung, bội tín, bội thề. Thiên Chúa thì luôn tín trung. Tình yêu của Ngài dành cho con người mãi mãi vẫn là một. Ngài không bao giờ thay đổi. Ngài có giận, giận trong giây lát nhưng yêu thương, yêu thương ngàn đời.

Vâng, lòng nhân từ của Thiên Chúa vẫn ở trong cuộc đời chúng ta. Lòng nhân từ của Thiên Chúa ví tựa như tấm lòng người mẹ, luôn yêu con bằng trái tim chứ không bằng trí óc. Và cũng chỉ có tình thương trời bể của người mẹ mới cho chúng ta hiểu nổi tình thương vô biên của Thiên Chúa dành cho chúng ta, nhất là đối với kẻ tội lỗi, người nghèo khó bé mọn. Vì "Có người mẹnào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Nhưng cho dù người mẹ có quên con đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ" .

Dù có những người mẹ độc ác bỏ con mình, Chúa không bao giờ bỏ chúng ta. Người còn ban ơn chăm sóc chúng ta hằng ngày: "Các ngươi sẽ được nuôi bằng sữa mẹ, được bồng ẵm bên hông, nâng niu trên đầu gối. Như mẹ hiền an ủi con thơ, Ta sẽ an ủi các ngươi như vậy" ,

Chúng ta thường nghe hát: "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình...." Còn lòng Chúa thương chúng ta thì không gì sánh được. Tình mẹ đã khó mà đền đáp cho đủ, còn tình Chúa thì sao? Liệu rằng chúng ta sẽ làm gì để đền đáp ơn Ngài cho cân xứng?

Ước gì mỗi người chúng ta cũng nhận ra lòng Chúa xót thương để ăn năn sám hối trở về với Chúa, và cũng biết sống tình yêu đó cho anh em. Amen

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

https://www.youtube.com/watch?v=OWph9On-ZQ8

-----------------------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ TƯ PDF Print E-mail

Thứ Tư, Tuần XXIII Thường Niên, Năm Chẵn

- 1 Cr 7, 25-31 - Lc 6, 20-26

CẦN MỘT TẦM CAO CỦA NIỀM TIN

"Phúc cho anh em, những người nghèo khó!".

Một nhà thần học nói, "'Phúc cho ai nghèo khó, đang đói, hoặc đang khóc!'. Để hiểu nó, bạn 'cần một tầm cao của niềm tin!'. Mất để mất, mất để được! Bạn đang ở đâu và sẽ đi về đâu?".

Kính thưa Anh Chị em,

"Mất để mất, mất để được!". Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu, lắng nghe Ngài; đồng thời, xác tín, đây là những lời từ miệng Ngài, "Phúc cho anh em, những người nghèo khó", "đang phải đói", "đang phải khóc!". Rất nghịch thường, nhưng đây là sự thật. Để có thể hiểu những lời này, như nhà thần học kia lưu ý, chúng ta 'cần một tầm cao của niềm tin!'.

Chúng ta có thể hình dung Chúa Giêsu đang ngước mắt lên, nhìn vào khuôn mặt của những kẻ theo ngài. Hôm nay, Ngài cũng nhìn vào mắt bạn và tôi; thu hút sự chú ý của bạn và tôi bằng ánh mắt yêu thương đó. Chúng ta chấp nhận những gì Ngài nói, bởi đây là lời của chính Ngài, không ai khác; và chúng ta tin, Ngài là Ngôi Lời, có lời ban sự sống đời đời. Đương nhiên, nghèo nàn, đói khát, buồn phiền và bị loại trừ không hấp dẫn ai, nhưng chúng là những giá trị thực của Nước Trời mà Chúa Kitô đã công bố, và thế là đủ cho tôi và bạn!

Trước hết hãy tìm Nước Chúa! Chúa Giêsu khuyến khích chúng ta tìm kiếm các giá trị trên cao, quên đi bản thân và an nhàn thế tục. Ngài sẽ chăm sóc, bồi thường cho chúng ta. Thiên đàng đang đợi; ở đó, tiếng cười và niềm vui, một sự viên mãn chúng ta không thể nào lường trước. Quả là gian nan khi không tìm kiếm "thiên đàng trên mặt đất" trong giàu sang, danh lợi như bao người. Thế nhưng, người đời mất để mất; họ mất sức lực, thời giờ, sức khoẻ để làm giàu... nhưng rốt cuộc, tay trắng ra đi; mất để mất! Trong thư Côrintô hôm nay, Phaolô nói, "Thời giờ vắn vỏi... những ai dùng sự đời này, hãy ăn ở như không tận hưởng, vì chưng bộ mặt thế gian này đang qua đi". Như vậy, ai không dính bén thế sự, dám mất tất cả vì Nước Trời, sẽ được tất cả, họ được Chúa; mất để được! Nó 'cần một tầm cao của niềm tin' và một tinh thần kiên định!

Khác với các phúc của Matthêu, bốn phúc của Luca còn kèm thêm bốn điều cảnh báo, "Khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có", "được no nê", "được vui cười", "được ca tụng". Nếu con đường của bạn và tôi xem ra phù hợp hơn với những mặt đối lập này; hôm nay, hãy nhìn lại! Tôi đang ở đâu và sẽ đi về đâu? Con đường đó, về lâu dài, dẫn tôi đến đâu?

Vậy, đừng đặt niềm tin vào vật chất và các thứ phù du; đừng tìm hạnh phúc bằng cách chạy theo 'những người bán khói', những kẻ chào mời một nền văn hoá chết chóc, những chuyên gia về ảo tưởng, vốn chỉ 'mất để mất!'. Chúng ta 'cần một tầm cao của niềm tin', mở mắt tâm hồn, hầu có được cái nhìn sâu sắc hơn về thực tại và chữa lành tật 'thiển cận kinh niên' mà tinh thần thế tục đã lây nhiễm. Với những lời nghịch lý của mình, Chúa Giêsu khuấy động chúng ta, Ngài tiết lộ điều gì thực sự làm chúng ta phong phú, no thoả; mang lại cho chúng ta niềm vui và phẩm giá; những gì thực sự mang lại ý nghĩa và sự viên mãn cho một cuộc sống 'mất để được!'.

Anh Chị em,

"Phúc cho anh em, những người nghèo khó!". Nói những lời này với các môn đệ, với đám đông theo Ngài ngày ấy; hôm nay, Chúa Giêsu dường như cũng đang muốn nói với bạn và tôi. Hãy đặt các giá trị thế gian vào đúng vị trí của chúng; rõ ràng, đó là những gì 'mất để mất'. Đang khi với Chúa Giêsu và Vương Quốc Ngài, những gì không thể sánh ví, chúng ta 'mất để được'. Được Giêsu, được tất cả; mất Giêsu, mất hết. Không dễ! Phải 'cần một tầm cao của niềm tin!'.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, khi con kết hợp với Chúa trên đất, xin giúp con trải nghiệm một chút niềm vui có Chúa trên trời, Đấng con sẽ được, khi chấp nhận mất tất cả!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

---------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ BA PDF Print E-mail

PRAYING ON MOUNTAINS.jpg
Thứ Ba, Tuần XXIII Thường Niên, Năm Chẵn

LỜI CHÚA: - 1 Cr 6,1-11 - Lc 6,12-19

KHUÔN MẪU CỦA GIÁO HỘI

"Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện"; "Ngài đi xuống cùng với các ông".

John Bunyan nói, "Ai không lên 'núi thánh' của Thiên Chúa vào buổi sáng, sẽ hiếm khi tìm thấy Ngài dưới 'đồng bằng' suốt thời gian còn lại!".

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng thú vị của John Bunyan được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay; ở đó, chúng ta khám phá ra hình ảnh của người Kitô hữu, của Giáo Hội, một Giáo Hội lên 'núi thánh' và xuống 'đồng bằng'; một Giáo Hội cầu nguyện và hoạt động như Chúa Giêsu, 'khuôn mẫu của Giáo Hội!'.

Trước hết, Luca nói, "Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện, và suốt đêm, Ngài cầu nguyện cùng Thiên Chúa". Hơn các thánh sử khác, Luca miêu tả Chúa Giêsu là một con người cầu nguyện! Cũng thế, Giáo Hội của Chúa Kitô là một Giáo Hội cầu nguyện, liên lỉ cầu nguyện. Mỗi ngày Giáo Hội không ngừng lên những 'núi thánh' là các bàn thờ của mình để cùng Chúa Giêsu dâng lên Chúa Cha lời cầu nguyện. Giáo Hội cầu nguyện với Chúa Giêsu, cùng Chúa Giêsu; và tuyệt vời nhất, Giáo Hội được Chúa Giêsu cầu nguyện cho trước nhan thánh Cha Trên Trời!

Luca ghi nhận, "Sáng ngày, Ngài gọi các môn đệ, chọn mười hai vị mà Ngài gọi là tông đồ". Suốt hai ngàn năm, Giáo Hội đang tiếp tục công việc của Chúa Giêsu. Chính nhờ Ngài, với Ngài, và trong Ngài; nhất là với Thánh Thần của Ngài, Giáo Hội tiếp tục 'xuống núi', chọn gọi, và sai con cái của mình ra đi. Đúng thế, từ khắp năm châu, các thừa tác viên có chức thánh hoặc không có chức thánh, bao tâm hồn tận hiến không ngừng được chọn, gọi, và được sai đi.

Luca mô tả, "Ngài đi xuống..., có nhóm môn đệ cùng đoàn lũ dân chúng đông đảo từ khắp các xứ... đến nghe Ngài giảng và để được chữa lành mọi bệnh tật". Quyền giáo huấn là đặc quyền các Tông Đồ, tức các Giám Mục nhận từ Chúa Giêsu; và như thế, một trong những nhiệm vụ hàng đầu của Giáo Hội là rao giảng Chúa Kitô, rao giảng Nước Thiên Chúa và mở rộng Vương Quốc Ngài. Bên cạnh đó, như Chúa Giêsu, 'khuôn mẫu của Giáo Hội', Giáo Hội không ngừng tiếp tục chữa lành hồn xác cho con cái mình và tất cả những ai đến với mình. Quả vậy, cùng Chúa Kitô và ân sủng Thánh Thần, qua các Bí Tích, Giáo Hội đang tiếp tục tìm kiếm, chữa lành, băng bó những con chiên lạc, những ai yếu nhược hẩm hiu khắp cùng thế giới.

Như vậy, 'núi thánh' và 'đồng bằng' hình thành khuôn mẫu cuộc sống của Chúa Giêsu; cũng là 'khuôn mẫu của Giáo Hội', của các cộng đoàn. Thật xót xa, cộng đoàn Côrintô trong bài đọc hôm nay xem ra thiếu 'lên núi', họ kiện tụng nhau ngoài toà đời, khiến Phaolô phải lên tiếng.

Anh Chị em,

"Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện"; "Ngài đi xuống cùng với các ông". Đó không chỉ là khuôn mẫu của Chúa Giêsu, của Giáo Hội, nhưng còn là khuôn mẫu của mỗi người chúng ta; vì lẽ, Giáo Hội là bạn và tôi! Giáo Hội không ở đâu xa tận Rôma, nhưng "Giáo Hội là tôi!". Nhịp sống của Chúa Giêsu, của Giáo Hội, nhất định là nhịp sống của bạn và tôi. Buổi sáng, chúng ta lên núi gặp Chúa, ở lại với Ngài; để thời gian còn lại, chúng ta tìm gặp khuôn mặt trìu mến của Ngài nơi những người thân yêu trong gia đình, thân ái trong công sở, thân thiết trong học đường.

Nhờ việc lên 'núi thánh', chúng ta vui lòng đón nhận những biến cố mừng vui, và cả nước mắt, lao nhọc của bản thân, của tha nhân và của cả thế giới. Mô hình của hai nhịp sống này là đặc điểm của từng ngày sống và cả cuộc sống của người Kitô hữu.

Chúng ta lên 'núi thánh' qua Bí Tích Thánh Thể mà chóp đỉnh là Thánh Lễ, hay các hình thức cầu nguyện công khai khác; hoặc cầu nguyện thầm lặng và cá nhân hơn; sau đó, chúng ta xuống 'đồng bằng', đến với tha nhân, mang theo một điều gì đó từ 'núi thánh' Chúa; một nhịp sống tốt lành như thế, hẳn sẽ chứng tỏ điều Thánh Vịnh đáp ca nói đến, "Chúa yêu thương dân Ngài!".

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa Giêsu, 'khuôn mẫu của Giáo Hội', của mỗi cộng đoàn, mỗi gia đình và mỗi người chúng con. Xin ban cho con một trái tim khát khao Chúa, cũng là trái tim khát khao Chúa cho anh chị em con!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ HAI PDF Print E-mail

SURVIVAL CULTURE.jpg
Thứ Hai, Tuần XXIII Thường Niên, Năm Chẵn

- 1 Cr 5,1-8 - Lc 6, 6-11

VĂN HOÁ CỨU SỐNG

"Ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay giết chết?". (CÂU 9)

Marian Billups Booth, một phụ nữ thông minh, xinh đẹp, người đã bắt đầu công việc truyền giáo với nhiều thành công và bao hứa hẹn phi thường. Tuy nhiên, không lâu sau đó, bệnh tật đã đưa cô đến gần với cái chết. Một người bạn nói với cô, sẽ rất tiếc khi một phụ nữ như cô bị bệnh tật làm cản trở công việc của Chúa. Sâu sắc và thánh thiện, Marian nhẹ nhàng trả lời, "Thật tuyệt vời khi làm công việc của Chúa, nhưng sẽ tuyệt vời hơn khi thuận theo ý muốn của Ngài! Được hấp thụ một nền 'văn hoá cứu sống' của Chúa Kitô, nên dù có chết, tôi vẫn có thể cứu sống!".

Kính thưa Anh Chị em,

"Dù có chết, tôi vẫn có thể cứu sống!". Lời Chúa hôm nay cho thấy sự thật đó, 'văn hoá cứu sống!'. Phaolô nói đến men cũ và bánh tinh tuyền; Chúa Giêsu nói đến điều được phép và điều phải từ chối, "Ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay giết chết?".

Trong bài đọc thứ nhất, Phaolô phải đối phó với luồng văn hoá sự chết vốn dẫn đến tình trạng suy thoái đạo đức trong cộng đoàn; điều mà Phaolô nói, "Nơi dân ngoại cũng không có như vậy, là có người lấy vợ cha mình". Những gì đã xảy ra thật tồi tệ; nhưng sẽ tồi tệ hơn khi tín hữu Côrintô không xem đó là vấn đề, thậm chí họ còn cho đó là một loại tự do mới! Phaolô mỉa mai, "Thế mà anh em còn lên mặt kiêu căng!". Sau đó, ngài kêu gọi họ hãy loại bỏ men cũ chết chóc, một thứ men cáu nhơ có nguy cơ làm băng hoại cộng đồng; Phaolô kêu gọi họ hãy nhận lấy loại bánh không men tinh tuyền của Đức Kitô, như một loại 'văn hoá cứu sống!'.

Nét văn hoá này thể hiện rõ hơn qua trình thuật Tin Mừng. Một ngày Sabbat, Chúa Giêsu giảng dạy trong hội đường; ở đó, có một người có cánh tay khô bại, các biệt phái rình rập xem Ngài có chữa lành anh hay không. Đọc được thâm ý nhỏ nhen trong lòng họ; dẫu vậy, Chúa Giêsu vẫn sẽ làm bất cứ điều tốt nào, và không gì có thể cản ngăn Ngài hành động. Với Ngài, miễn sao con người gặp được lòng xót thương của Thiên Chúa; người khác nghĩ sao, không thành vấn đề! Vì thế, Ngài gọi người có cánh tay khô bại ra đứng giữa họ và hỏi những kẻ dò xét Ngài, "Ngày Sabbat được phép làm sự lành hay sự dữ, cứu sống hay giết chết?". Làm sao họ có thể trả lời! Và "Đưa mắt nhìn mọi người, Ngài bảo người ấy, 'Hãy giơ tay ra'. Người ấy giơ ra, và tay anh được lành". Văn hoá của Chúa Giêsu quả là 'văn hoá cứu sống!'.

Anh Chị em,

"Dù có chết, tôi vẫn có thể cứu sống!". Câu nói của Marian Billups Booth trở hiện thực một cách tuyệt vời nơi Chúa Giêsu. Ngài đã bị con người giết chết chiều ngày thứ Sáu Tuần Thánh, nhưng nhờ cái chết đó, Ngài cứu sống cả nhân loại, cho họ sống sự sống đời đời; Ngài trở nên Thiên Chúa của kẻ sống cũng như kẻ chết.

Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ Mẹ Têrêxa Calcutta, một khuôn mặt của 'văn hoá cứu sống'. Noi gương Chúa Giêsu, Mẹ đã cứu sống người khác bằng mọi cách. Văn hoá của người Ấn Độ, nhất là những người nghèo, rất kiêng kỵ việc người chết trong nhà; vì thế, họ mang những người hấp hối ra khỏi nhà.

Mẹ Têrêxa thì không, Mẹ đi tìm những con người xấu số này, mang họ về chăm sóc, yêu thương và cứu sống. Và cho dù họ cũng sẽ chết, họ vẫn được một cái chết bình an, xứng với nhân phẩm hầu chuẩn bị cho một cuộc sống mới, cuộc sống đời đời.

Vậy, bạn và tôi, hãy cầu xin sức mạnh của Thánh Thần mỗi ngày, hầu có thể dõi bước theo Chúa Giêsu, Mẹ Têrêxa và Marian Billups Booth, những con người dám nói, "Dù có chết, tôi vẫn có thể cứu sống!".

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, xin nắn đúc tim con nên như trái tim Chúa: luôn muốn điều tốt, rộng lượng, bất chấp những rủi ro có thể xảy đến; vì lẽ, 'văn hoá cứu sống' luôn làm cho anh em con sống!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - CN23TN-C PDF Print E-mail


Sun, Sep 4 at 6:45 PM

GOD, MY REFUGE.!

CHỐN DUNG THÂN

"Thân lạy Chúa, Ngài là chỗ chúng con dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia!".

O. Hallesby nói, "Tôi có thể nhịn ăn nhiều ngày, nhưng không thể nhịn cầu nguyện một ngày. Cầu nguyện là phương thế mà tôi nhận được tất cả những gì tôi cần.

Chỉ vì một lý do, Chúa là 'chốn dung thân' trọn cuộc đời tôi, mọi phút giây cuộc sống tôi. Ngài là nguồn vui phong phú và sức mạnh vô tận của tôi. Dung thân nơi Ngài, tôi có thể làm cho Ngài nhiều điều vĩ đại!".

Kính thưa Anh Chị em,

Trước cả O. Hallesby, tác giả Thánh Vịnh đáp ca của Chúa Nhật hôm nay cũng đã tìm thấy nguồn vui phong phú và sức mạnh vô tận của mình nơi Chúa, "Thân lạy Chúa, Ngài là chỗ chúng con dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia!". Vì thế, dù cho cuộc sống con người có ngắn ngủi, chỉ như một giọt nhỏ giữa đại dương thời gian; nhưng trong quảng tồn tại vắn vỏi đó, bạn vẫn có thể "làm nhiều điều vĩ đại" cho Chúa nếu biết chọn Ngài làm 'chốn dung thân'.

Bài đọc Khôn Ngoan nói đến sự sâu nhiệm khôn dò của Thiên Chúa, "Ai trong loài người có thể biết được ý định của Chúa?". Vậy mà, khi phó mình cho Ngài, chọn Ngài làm 'chốn dung thân', chúng ta sẽ hiểu biết Thiên Chúa, sẽ yêu mến Ngài; nói cách khác, chúng ta cho phép Thánh Thần của Ngài đi vào và ở lại trong chúng ta, thôi thúc chúng ta bằng tình yêu và lẽ thật; lúc ấy, chính Thánh Thần sẽ dạy chúng ta phụng sự Thiên Chúa, "làm nhiều điều vĩ đại" cho Ngài.

Một khi đã chọn Chúa làm 'chốn dung thân', thì Ngài sẽ là ưu tiên số một của cuộc đời chúng ta. Chúa Giêsu nói rất rõ trong Tin Mừng hôm nay, "Ai đến với Tôi mà không dứt bỏ vợ con, anh chị em và cả mạng sống mình nữa thì không xứng đáng làm môn đệ Tôi". Dạy như thế, Ngài muốn nói, bạn và tôi chỉ yêu một điều; đúng hơn, một người, cách tuyệt đối; đó chính là Thiên Chúa! Tất cả các tình yêu khác đều phải đến sau và phục vụ cho tình yêu tối thượng này.

Ngài còn nói thêm, "Ai không vác thập giá mình mà đi theo Tôi, thì không thể làm môn đệ Tôi!". Một sứ điệp khó nuốt! Phải. Đó là điều Chúa Giêsu yêu cầu tôi phải "ngồi xuống và quyết định" nếu muốn đi theo Ngài và "làm nhiều điều vĩ đại" cho Ngài. Không có một giải pháp nào khác! Vậy cụ thể vác thập giá mình là gì? Là vác lấy những bất ưng trong cuộc sống, là chọn đi con đường hẹp của Tin Mừng, con đường mà chính Chúa Giêsu đã đi; là vác lấy vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của thế giới, của nhân loại; cả thân xác lẫn linh hồn anh chị em mình.

Trong bài đọc thứ hai, Phaolô mời gọi Philêmôn "làm một điều vĩ đại!". Đó là vác lấy Ônêsimô, trước đây là một nô lệ của Philêmôn. Phaolô viết, "Xin anh hãy đón nhận nó như người ruột thịt của tôi". Chọn Chúa làm 'chốn dung thân', chúng ta hẳn cũng trở nên 'chốn dung thân', "làm điều vĩ đại" cho anh chị em mình! Mẹ Têrêxa Calcutta nói, "Chúa không gọi con để làm những việc phi thường, Chúa gọi con để làm những việc tầm thường với một trái tim phi thường", Mẹ đã trở nên một con người phi thường làm những điều vĩ đại cho thế giới trong thế kỷ 20!

Anh Chị em,

"Thân lạy Chúa, Ngài là chỗ chúng con dung thân, từ đời nọ trải qua đời kia!". Đây là một lời cầu nguyện chân thành, cũng là tâm tình của một người đã có những trải nghiệm sâu sắc trong tương quan của họ với Thiên Chúa, với con người. Đó là những ai đã xác tín, "Cậy vào thần thế vua quan, chẳng bằng ẩn náu ở bên Chúa Trời". Điều này đáng cho chúng ta suy nghĩ! Chúa là ai mà chúng ta tìm dung thân?  

Chúa là ai mà đòi hỏi con người phải yêu mến trên hết, trước hết như thế; Ngài đòi chúng ta yêu Ngài hơn cả gia đình, hơn cả chính bản thân; Ngài là ai để khi dung thân bên Ngài, con người mới có thể làm những điều vĩ đại? Thiên Chúa Là Tình Yêu!

Hãy nhìn vào Chúa Giêsu, Thiên Chúa là Đấng Ngài đã chọn làm 'chốn dung thân'; nên dù trải qua thập giá và cả cái chết trọn nghĩa bóng lẫn nghĩa đen; Chúa Giêsu đã thực hiện "một điều vĩ đại hơn tất cả các điều vĩ đại", trở nên căn nguyên ơn cứu độ đời đời cho muôn người.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, không dung thân nơi Chúa, con sẽ tìm dung thân nơi các thứ không phải Ngài. Cho con luôn gắn bó với Chúa, 'chốn dung thân', và con cũng làm nên những điều vĩ đại!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hong

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 277