mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay10998
mod_vvisit_counterHôm Qua24055
mod_vvisit_counterTuần Này52777
mod_vvisit_counterTuần Trước111209
mod_vvisit_counterTháng Này83244
mod_vvisit_counterTháng Trước591682
mod_vvisit_counterTất cả26010769

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ HAI PDF Print E-mail


Thứ Hai, tuần XIV Thường Niên, Năm Chẵn

LỜI CHÚA- Hs 2, 16. 17c-18. 21-22 - Mt 9, 18-26

YÊU THƯƠNG LÀ LÀM CHO SỐNG

"Chúa là Đấng từ bi nhân hậu!".

Một nhà tu đức nói, "Nếu bạn sống trong nghĩa địa quá lâu, bạn sẽ ngừng khóc khi ai đó chết! Cũng thế, nếu bạn sống trong ích kỷ quá lâu, bạn sẽ làm cho người khác 'bớt người' hơn, khi bạn yêu họ; đang khi với Chúa Giêsu, yêu thương là nâng cao, 'yêu thương là làm cho sống!'".

Kính thưa Anh Chị em,

'Yêu thương là làm cho sống!', Thánh Vịnh đáp ca và hai bài đọc hôm nay cho thấy Thiên Chúa đã yêu theo cách đó. Ngài nhân ái, thành tín, và yêu thương, vì "Chúa là Đấng từ bi nhân hậu!".

Qua miệng ngôn sứ Hôsê, Thiên Chúa sánh mình như một người chồng của dân Ngài; Ngài hứa hôn với dân, "Ta sẽ lập với ngươi một hôn ước vĩnh cửu; Ta sẽ lập hôn ước trong công minh và chính trực, trong ân tình và xót thương!". Chính Chúa Giêsu, hiện thân tuyệt vời của một Thiên Chúa làm người, cũng đã thể hiện trọn vẹn tình yêu tín trung này. Trong các Phúc Âm, Ngài từng ví mình là chàng rể; Phaolô gọi Hội Thánh là Hiền Thê của Ngài, Đấng bày tỏ tình yêu của một Đức Lang Quân hiến mình đến chết trên thập giá. Từ kinh nghiệm sống, chúng ta biết, tình yêu đích thực luôn chết đi cho mình để mang lại sự sống cho người được yêu.

Điều này tuyệt đối đúng nơi Chúa Giêsu. Tình yêu của Ngài mang lại cho những ai Ngài gặp gỡ khả năng để sống một cuộc sống viên mãn ở mức độ cao nhất. Tin Mừng hôm nay đan xen bởi hai con người được Chúa Giêsu cứu sống; một đứa bé khoảng 12 tuổi đã chết, và người phụ nữ hơn 12 năm băng huyết; Ngài trả lại sự sống cho cả hai. Bằng cách đó, Chúa Giêsu cho thấy, tình yêu của Ngài mạnh hơn sự chết. Vì thế, cả khi cái chết đến, chúng ta cũng sẽ đứng dậy khi thông phần vào Sự Sống Phục Sinh của Ngài. Tuy nhiên, ngay ở phía bên này của cái chết, chúng ta vẫn có thể trải nghiệm sự sống yêu thương từ Chúa Giêsu; đó là sự hiện diện của Ngài qua Thánh Thể, qua Lời Chúa và qua tha nhân, mà trong họ, Ngài đang sống.

Như người phụ nữ, chúng ta có thể tiếp cận và chạm vào sự hiện diện của Chúa Giêsu ở đây và lúc này. Khác với sự công khai của viên trưởng hội đường, hành trình đến với Ngài của phụ nữ này là một hành trình rất riêng tư, bà đến 'từ phía sau'. Bằng bất cứ cách nào khi đến gần Chúa, chúng ta sẽ thấy, Ngài luôn ở đó để tiếp nhận chúng ta. Nếu phó mình cho Ngài với đức tin của người phụ nữ, và đức tin của viên trưởng hội đường, chúng ta sẽ cảm nghiệm được sự hiện diện chữa lành và cứu sống của Ngài; bởi lẽ, với Ngài, 'yêu thương là làm cho sống!'. Với người phụ nữ, Ngài nói, "Này con, hãy vững lòng. Đức tin của con đã cứu con!".

Anh Chị em,

"Chúa là Đấng từ bi nhân hậu!". Một định nghĩa thoạt nghe, có vẻ xa lạ về một Đấng Vô Hình; thế nhưng, lại trở nên cụ thể tuyệt vời, có thể thấy được, sờ được nơi con người Giêsu, trong hình hài của một phàm nhân! Ngài đến "cho trần gian được sống và sống dồi dào!". Quả vậy, Chúa Giêsu không chỉ nắm lấy tay đứa bé để nó sống lại rồi lại chết; cũng không chỉ cho người phụ nữ chạm vào tua áo để được lành sạch, cao hơn thế bội phần!

Ngài hiến mình làm lương thực tan biến trong máu thịt chúng ta, khiến chúng ta được thông dự sự sống thần linh, sự sống không làm chúng ta rồi đây, biến mất; nhưng được sống dồi dào, sống viên mãn hôm nay; và sống đời đời ngày sau! Vậy, mang lấy sự sống Thiên Chúa trong mình, chúng ta hãy sống như con cái Thiên Chúa. Đừng để ích kỷ trì kéo chúng ta xuống "quá lâu"; trái lại, sống cao thượng với một con tim đầy tràn tình yêu.

Chính nhờ tình yêu vị tha và hy sinh như Chúa Giêsu, chúng ta sẽ làm cho người khác, nhất là những người thân trong gia đình được sống. Nếu chúng ta tâm niệm 'yêu thương là làm cho sống', chúng ta thật sự đã trở nên một tạo vật mới và Thịt Máu Ngôi Hai đã thực sự biến hoá và biến đổi con người chúng ta!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim yêu thương như Chúa, 'yêu thương là làm cho sống'. Xin chữa lành một phần nào đó trong tim con, vốn cũng đã chết; một phần nào đó trong linh hồn con, vốn cũng đang chảy máu!", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

--------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - CN14TN-C PDF Print E-mail

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN, NĂM C

LỜI CHÚA: - Isaia 66, 10-14c - Galat 6, 14-18 - Luca 10, 1-9

BÙNG CHÁY CHO CÁC LINH HỒN

"Các con hãy đi!"; "Thầy sai các con như chiên con đi vào giữa bầy sói".

J. Wesley nói, "Nhiệt tình mà không có kiến thức thì như chạy trong bóng tối. Như Chúa Giêsu, bạn hãy để trái tim 'bùng cháy cho các linh hồn', và người ta sẽ đến để thấy bạn cháy sáng!".

Kính thưa Anh Chị em,

"Người ta sẽ đến để thấy bạn cháy sáng!". Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay, ngày Tạ Tháng Thánh Tâm Chúa Giêsu, cho thấy ngọn lửa tình yêu đối với các linh hồn trong trái tim Thiên Chúa cháy sáng! Lửa ấy thật mãnh liệt và vô giới hạn. Hãy chiêm ngưỡng sự đói khát các linh hồn của Ngài vốn khắc khoải, sao cho lửa ấy ngày càng cháy sáng, 'bùng cháy cho các linh hồn!'.

Với các linh hồn, qua bài đọc thứ nhất, Isaia cho thấy sự chăm chút của Thiên Chúa, "Các ngươi sẽ được bú sữa, được ẵm vào lòng và được nâng niu trên đầu gối. Ta sẽ vỗ về các ngươi như người mẹ nâng niu con". Cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa trong Chúa Giêsu, thánh Phaolô qua bài đọc hai cũng thốt lên với tín hữu Galata, "Nguyện ân sủng của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ở cùng anh em!". Để từ đó, bao tâm hồn biết ca ngợi tôn vinh Danh Chúa tới muôn đời, Thánh Vịnh đáp ca bày tỏ tâm tình hân hoan, "Cả trái đất, nào tung hô Thiên Chúa!".

Với bài Tin Mừng, những thao thức của Chúa Giêsu bộc lộ cách cụ thể hơn, Ngài nói, "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít". Hãy chiêm ngắm cơn đói của Chúa Giêsu, cơn đói mang lại sự cứu rỗi cho vô ngần vô lượng các linh hồn như một cánh đồng bạt ngàn lúa chín, vốn xem ra vượt quá sức người mà cần có sức Trời, "Hãy xin Chủ Mùa sai thợ ra gặt lúa về!". Tình yêu nồng cháy, lôi kéo của trái tim Ngài dành cho các linh hồn phá vỡ mọi rào cản của một vị Thiên Chúa; Ngài muốn làm sao 'nhân lên sự hiện diện' của Ngài trên thế giới, mọi lúc mọi nơi. Điều đó cũng dễ hiểu, trái tim Ngài đang bị thiêu đốt, 'bùng cháy cho các linh hồn' bởi những nhu cầu không bao giờ cạn kiệt của muôn triệu sinh linh mà Ngài mong mỏi cứu chuộc. Chính Ngài cũng đã nói, "Thầy đến đem lửa xuống thế gian, và Thầy những ước mong cho lửa ấy cháy bùng lên!".

Chúa Giêsu những ước mong lửa mến yêu đó bùng cháy lên trong tâm hồn chúng ta! Nhưng trước hết, "Hãy xin Chủ Mùa sai thợ ra gặt lúa về"; vì lẽ, việc sai đi cũng như việc 'gặt lúa' thuộc về Thiên Chúa và trong sức mạnh của Ngài. Tiếp đến, chính "Các con hãy đi!"; "Thầy sai các con như chiên con đi vào giữa bầy sói". Sau khi dạy cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo, Ngài sai chúng ta đi, dù rất khó khăn như chiên đi vào giữa sói. Hình ảnh mạnh mẽ này tiết lộ rằng, sứ mệnh Ngài trao không phải là điều chúng ta có thể tự mình làm được. Sẽ không tốt khi một chiên non đi vào giữa sói... trừ khi người chăn chiên ở ngay bên cạnh nó. Sứ mệnh đòi hỏi một sự can đảm lớn lao, nhưng không thể hoàn thành nó nếu không có Ngài. Tin cậy Chúa, vốn là một trong những điều khó làm nhất trong đời; ngay cả việc tin cậy Ngài, cũng không phải là điều chúng ta có thể tự động làm được, nó đòi hỏi một sự đầu phục và quyết tâm liên tục khi chúng ta được mời gọi ngày càng cam kết sâu sắc hơn để có thể 'bùng cháy cho các linh hồn'.

Anh Chị em,

"Các con hãy đi!"; "Thầy sai các con như chiên con đi vào giữa bầy sói". Chúa Giêsu sai các tông đồ đi, không một hứa hẹn sẽ thuận tiện dễ dàng, nhưng báo trước những gì thật phũ phàng. Thế mà, các ông vẫn đi; và suốt hai ngàn năm, vẫn có những con người tiếp tục ra đi, dẫu thời cuộc chẳng sáng sủa hơn. Chính Chúa Giêsu, vị "Tông Đồ Tiên Khởi" cũng đã bước vào trần gian như thế. Bởi một tình yêu 'bùng cháy cho các linh hồn' mà Ngài chấp nhận sinh ra trong đồng, lớn lên ngoài đường và chết treo trên đồi. Cũng bởi tình yêu ấy mà Giáo Hội luôn có những con người tiếp tục ra đi, và Chúa Giêsu có thể tiếp cận nhiều linh hồn hơn, băng bó nhiều trái tim hơn, chữa lành nhiều người bệnh hơn.

Ngày nay, đến lượt chúng ta, Chúa cũng sai chúng ta đi. Điều quan trọng trước hết là phải cầu nguyện để chạm được lửa tình yêu đang cháy trong tâm hồn Ngài; nhờ bén chính ngọn lửa đó, chúng ta bùng cháy lửa tình yêu trong lòng mình. Để từ đó, ra đi, dấn thân vì hạnh phúc và sự sống đời đời cho linh hồn của tha nhân.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, để trái tim con có thể 'bùng cháy cho các linh hồn', xin cho con biết phải sống làm sao để có cho mình một chỗ trong trái tim của 'từng linh hồn!'", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LM MINH ANH - THỨ BẢY PDF Print E-mail

Thứ Bảy, Tuần XIII Thường Niên, Năm Chẵn

- Am 9, 11-15 - Mt 9, 14-17

CON ĐƯỜNG DẪN ĐẾN TỰ DO

"Sẽ đến ngày chàng rể bị đem đi, bấy giờ họ mới ăn chay!".

Một nhà ẩn tu nói, "Bạn muốn được tự do? Bạn muốn khám phá sự tự do thực sự trong cuộc sống của mình? Chắc chắn là bạn muốn! Nhưng điều đó có ý nghĩa gì? Và làm thế nào để bạn có được nó? Hãy nghe tôi, hãy sống một đời sống chay tịnh!".

Kính thưa Anh Chị em,

"Để có tự do, hãy sống một đời sống chay tịnh!". Tin Mừng hôm nay cho thấy điều đó! Chúa Giêsu cho biết, khách dự tiệc sẽ không ăn chay bao lâu còn chàng rể, "Sẽ đến ngày chàng rể bị đem đi, bấy giờ họ mới ăn chay!". Sẽ rất hữu ích khi chúng ta xem xét mối quan hệ giữa chay tịnh và tự do. Thoạt tiên, liên kết này có vẻ khá lạ thường; nhưng nếu hiểu một cách đúng đắn, chay tịnh sẽ là một phương tiện giúp đào sâu đức tin và là 'con đường dẫn đến tự do' đích thực!

Chay tịnh có một vị trí nhất định trong việc nên thánh; bởi lẽ, nó tạo ra một cơn đói triền miên, đói khát Thiên Chúa! Mục đích của chay tịnh là nâng cao một điều tốt đẹp tự nhiên, giúp tâm hồn thanh thoát, tự do, để nhạy bén hơn với những của cải siêu nhiên, những gì thuộc về Thánh Thần. Chay tịnh là sự im lặng của xác thịt giúp cho sự khao khát thiêng liêng đối với Thiên Chúa trở nên mãnh liệt hơn. Trong cuộc sống, chúng ta cần có tự do để gạt qua các mối bận tâm cho những 'điều tốt', hầu quan tâm đến những 'điều thánh!'. Vì thế, khi tự do từ chối bản thân, chúng ta sẽ sẵn sàng mở lòng mình ra, một sự mở ra của một bầu rượu mới vốn sẽ không rạn nứt khi Thiên Chúa đổ vào đó rượu mới Nước Trời.

"Tự do từ bỏ tự do để được tự do!". Chính nhờ tự do, con người sống một cuộc sống trọn vẹn, trải nghiệm hạnh phúc khôn lường mà Thiên Chúa muốn ban cho nó. Tự do đích thực là tự do thoát khỏi những ràng buộc của ích kỷ hay khuynh hướng xấu để sống trong niềm vui với Thiên Chúa. Hơn bất cứ điều gì khác, tự do là một trải nghiệm về niềm vui sống với Chúa, sống gần Chúa, như được 'Chàng Rể' hằng luôn ở bên; đó là niềm vui đời đời, "Tiệc Cưới Con Chiên". Như thế, chay tịnh, 'con đường dẫn đến tự do' giúp chúng ta vượt qua những ham muốn trần thế và xác thịt để phó mình cho Chúa Thánh Thần; nhờ đó, tâm hồn có thể luôn khao khát Chúa.

Trong cuộc đời chúng ta, có những lúc "Chàng Rể bị đem đi". Đó là những lúc chúng ta cảm nhận sự vắng bóng của Chúa Kitô trong cuộc đời mình. Điều này có thể xảy đến do tội lỗi của chính chúng ta; ngược lại, nó cũng có thể đến do chúng ta ngày càng tự do đến gần Chúa hơn. Và lúc bấy giờ, chay tịnh có một vai trò quan trọng. Tại sao? Trường hợp thứ nhất, chay tịnh có thể giúp giải phóng chúng ta khỏi những ràng buộc tội lỗi đã mắc phải; nó củng cố ý chí, thanh lọc những ham muốn lăng loàn. Trường hợp thứ hai, những lúc chúng ta đang tiến rất gần Chúa Kitô, và kết quả là Ngài che giấu sự hiện diện của chính Ngài. Điều này thoạt nghe có vẻ lạ lùng, nhưng nó vẫn xảy ra, để chúng ta biết tìm kiếm Ngài nhiều hơn. Trong trường hợp này, chay tịnh có thể trở thành một phương tiện giúp đào sâu đức tin và sự cam kết với Ngài.

Anh Chị em,

"Sẽ đến ngày chàng rể bị đem đi, bấy giờ họ mới ăn chay!". Thời khắc của Thương Khó và tang tóc sẽ đến. Việc chay tịnh mà các môn đệ đã sống, cũng như Giáo Hội và chúng ta đang sống là phương tiện hiệp nhất chúng ta với Chúa Kitô đau khổ. Như vậy, việc từ bỏ bản thân để làm theo ý Thiên Chúa trở thành sự tham dự vào Sự Cứu Chuộc của Ngài; và đó là 'con đường dẫn đến tự do' của Phục Sinh vinh hiển, là đường dẫn đến bữa tiệc đời đời! Qua bài đọc Amos hôm nay, Thiên Chúa phán, "Từ các núi non, rượu nho mới sẽ chảy tuôn tràn; từ các đồi, rượu sẽ vọt ra lai láng. Dân Ta sẽ trồng nho và sẽ uống rượu nho". Chính Thiên Chúa là Đấng sẽ làm lại, trả lại gấp bội cho ai biết mở lòng ra với Ngài, trở về với Ngài. Thánh Vịnh đáp ca thật ý nghĩa, "Điều chúa phán là lời chúc bình an cho dân Ngài!".

Chúng ta có thể cầu nguyện,

"Lạy Chúa, xin hãy làm mới trong con khát vọng thánh thiện là tìm kiếm Chúa trên hết mọi sự. Để được vậy, cho con dám kiêng khem những gì 'là tốt', để khát khao những gì 'là thánh!'", Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Kính chuyển:

Hồng

---------------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LECTIO DIVINA - CÙNG THEO CHÚA PDF Print E-mail

NĂM PHỤNG VỤ 2022.C
LECTIO DIVINA - CHÚA NHẬT 14 TN-C
"TRIỀU ĐẠI THIÊN CHÚA
ĐÃ ĐẾN GẦN CÁC ÔNG"
Lc 10,9
Hát thánh ca khai mạc.
Chúng ta hãy cầu nguyện để bắt đầu.
Nhân Danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen
Lạy Chúa,
Chúa muốn tất cả mọi người được cứu độ
và nhận biết chân lý,
xin hãy nhìn đến cánh đồng đầy lúa chín, và
đoái thương sai thợ gặt đến rao giảng phúc âm cho muôn loài,
để dân Chúa được Lời Hằng Sống qui tụ
và được thần lực các Bí tích thúc đẩy,
biết tiến bước trên đường cứu độ và bác ái.
Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con. Amen
(Sách lễ Rôma, Lời nguyện Khánh nhật Truyền giáo)
1. LẮNG NGHE LỜI CHÚA
Tin Mừng theo T. Luca 10, 1-9.

Một người công bố Lời Chúa. Mọi người đứng lắng nghe.
 Sau đó, mỗi người, ngồi, tự mình đọc lại Lời Chúa, to-rõ-chậm, đủ
nghe, một hay hai lần, nếu cần.
2. NHỚ LẠI LỜI CHÚA ĐỂ GHI NHẬN
Sau khi đọc, dành vài phút thinh lặng, nhớ lại Lời Chúa và suy nghĩ về 1
lời chạm đến tôi, dựa vào 3 câu hỏi gợi ý sau :

Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa Giêsu?
Tôi hiểu biết Chúa tôi rõ hơn ở chỗ nào?

Lời Chúa hôm nay đánh động TÂM tôi ở chỗ nào?
Lòng tôi được thúc đẩy yêu mến Chúa Giêsu hơn ở điểm nào?

Lời Chúa hôm nay thúc đẩy THÂN tôi làm gì để đi theo Chúa?
(Nếu đã quen làm Lectio Divina, sau khi suy niệm, có thể mời vài người chia
sẻ vắn tắt câu trả lời của mình. Không giải thích).

3. CHIÊM NGHIỆM ĐỂ NHẬN RA Ý CHÚA
Đọc lại Lời Chúa một lần nữa, sau đó suy nghĩ: Lời Chúa tôi nghe được
hôm nay nối kết với kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày của tôi ở chỗ nào?
KHÔNG CHIA SẺ CHUNG
1. Đức Giêsu bảo các môn đệ : "Anh em hãy xin chủ mùa gặt sai
thợ ra gặt lúa về. Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi
như chiên con đi vào giữa bầy sói" (câu 3)
Hôm nay Chúa Giêsu cũng nói các lời này với mỗi người chúng ta. Hay
cho ai khác? Hãy nhớ lại xem chung quanh chúng ta còn có những ai
chưa được biết tình yêu Thiên Chúa dành cho họ, nơi Chúa Giêsu chịu
đóng đinh và phục sinh . Tôi nhận thấy cuộc sống của họ thế nào? Họ
có được bình an, niềm vui, hay tình thương trong gia đình không? Tôi
có dám thưa với Chúa:'"Xin sai con đi!" cho dù sẽ phải "di như chiên
con giữa bầy sói" không? Để làm gì? Nói gì?
....................................................................................................
....................................................................................................
2."Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: 'Bình an cho nhà
này và bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy'" (câu 5-6)
Sứ giả Tin Mừng trước tiên phải là sứ giả của Bình An. Vì Chúa Kitô
mang bình an trên trời xuống thế cho "loài người Chúa thương" (Luca
2,14), và là thứ bình an Chúa Phục Sinh ban tặng cho môn đệ sau khi
chịu chết trên thập giá để cứu độ trần gian (Ga 20, 19). Đây là bình an có
được do hiệp thông với Thiên Chúa và với nhau, bình an nhờ sống theo
Thần Khí (x.Galat 25, 22). Là môn đệ-thừa sai của Chúa Kitô, tôi có
bình an trong mình không? Đến với anh em, tôi mang đến cho người
khác bình an nào? Là Kitô hữu, tôi quan tâm xây dựng bình an ở nơi
mình sống như thế nào? Hay tôi chẳng quan tâm? Tại sao?
.....................................................................................................
.....................................................................................................
3. "Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ:
Triều đại Thiên Chúa đã đến gần các ông" (câu 9).
Chúa Giêsu muốn các môn đệ ra đi theo cách thức của mình: biết chăm
sóc con người về mặt thể chất lẫn tinh thần: "Hãy chữa những người
đau yếu và nói về Triều đại Thiên Chúa". Bằng việc làm yêu thương và
với lời nói cho thấy Thiên Chúa đang có mặt trong cuộc sống của họ để
cảm nhận được tình yêu Ngài dành cho mình............................???

CÙNG THEO CHÚA

-----------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC LM TRẦM PHÚC - THÁNH PHERO VÀ PHAOLO PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Lễ hai Thánh Phêrô và Phaolô

Lời Chúa : Mt 16,13-19

Chúng ta không lạ gì với hai thánh Phêrô và Phaolô.

BẠN VÀ TÔI nghĩ gì khi nghĩ đến thánh Phêrô ? Một người chài lưới quê mùa hay một vị thánh cả ? Hay là một môn đệ chối Thầy ? Đúng là một người chài lưới quê mùa và là một môn đệ chối Thầy. Nhưng hôm nay Giáo Hội vui mừng tôn vinh ngài là thánh cả.

Con đường của Chúa mầu nhiệm vô cùng. Chúa Giêsu không chê Phêro mà ngược lại, Ngài tín nhiệm ông và giao cho ông nhiều trọng trách, gọi ông là Đá, và trên tảng đá nầy Ngài sẽ xây Giáo Hội của Ngài. Ngài xây Giáo Hội của Ngài trên nền tảng là một người chài lưới, một con người nhát gan !

Nhìn người khác, chúng ta chỉ thấy một vài dầu hiệu bên ngoài, Chúa thấu suốt tận tâm cang. Chúa biết người chài lưới đó có một tâm hồn quảng đại, một quả tim thành thật, một ý chí kiên vững. Ông dám đi trên mặt biển để đến với Chúa. Ông đã thay mặt cho anh em để tuyên xưng Thầy là Con Thiên Chúa hằng sống. Ông đã dám tuốt gươm chém tên đầy tớ thầy cả để bên vực Thầy mình. Mặc dù đã chối Thầy, Phêrô vẫn yêu mến Thầy tha thiết. Do đó, Chúa trao cho ông chìa khóa Nước Trời, và xây Giáo Hội của Ngài trên nền tảng Phêrô. Tất cả anh em trong nhóm mười hai đã tôn trọng ông, xem ông như người lãnh đạo. Sau khi Chúa Giêsu lên trời, Phêrô đã lãnh đạo Giáo Hội sơ khai với tất cả sự khôn ngoan và can đảm.

Chúng ta nghĩ gì khi nhớ đến thánh Phaolô ? Chúng ta vui mừng tôn vinh ngài là vị tông đồ dân ngoại, là một anh hùng đã chinh phục về cho Chúa gần phân nửa trái đất, môt vị tông đồ không mỏi mệt. Nhưng trước khi trở thành vị tông đồ bất khuất , ngài là ai ? Là một người Pharisêu cuồng tín, hăng say bảo vệ truyền thống cha ông, bảo vệ đạo Chúa. Ngài hăng say đi lùn bắt những người tin vào ông Giêsu vì đối với ông, ông Giêsu kia chỉ là một tên rối đạo bị đóng đinh thập giá.

Nhưng đó là một người mà Chúa đã dành riêng từ thưở nào và đã đích thân hiện ra với ông trên đường Đamat và mạc khải cho ông biết phải làm gì. Bắt đầu từ giây phút đó, Phaolô đã thuộc trọn về Chúa, chỉ sống cho Chúa. Ai trong chúng ta chưa hiểu được yêu mến Chúa hết lòng hết sức là gì thì hãy xem gương của Phaolô. Đối với ngài, Chúa Giêsu là tất cả. Sống là sống cho Chúa, chết là chết cho Chúa. Ngài không còn là Phaolô nữa mà là Chúa Kitô : " Tôi sống, nhưng không phải tôi, mà là Chúa Kitô sống trong tôi". Và " Không ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu Chúa trong Đức Kitô".

Nhìn vào hai Đấng thánh Phêrô và Phaolô, hai rường cột của Giáo Hội, chúng ta không khỏi ước mơ sống như các ngài, yêu mến Chúa như các ngài, phục vụ Giáo Hội như các ngài. Cầu xin các ngài giúp chúng ta dám bỏ mình vác thập giá và theo Chúa như các ngài. Chúng ta nhỏ bé và quá yếu đuối chẳng làm gì cho Chúa được, nhưng chúng ta sẽ cố gắng từng ngày yêu mến Chúa, và giúp người khác yêu mến Chúa. Không làm việc lớn, chúng ta làm những việc nhỏ nhưng thành tâm.

Chúa đã chọn hai thánh cả Phêrô và Phaolô, thì Ngài cũng mời gọi chúng ta không trừ ai: Hãy vào làm vườn nho cho Ta". Ngài không chê chúng ta nhơ hèn yếu đuối, Ngài cần những người dám dấn thân yêu mến Ngài và đem các linh hồn về cho Ngài. Hai thánh Phêrô và Phaolô đâu là những người trọn lành không lỗi phạm, nhưng các ngài đã hết lòng với Chúa khi nhận ra Chúa là tất cả, là hạnh phúc của đời mình.

Chúng ta chỉ có thể dấn thân đem các linh hồn về cho Chúa, khi chúng ta gắn bó với Ngài không ngơi. Nhưng chính Ngài lại ban cho chúng ta một hồng ân vô giá khi cho chúng ta ăn lấy Ngài để làm một với Ngài.

Nhờ đó chúng ta không còn tách biệt xa Ngài như thánh Phaolô đã nói : " "Không ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu Chúa trong Chúa Kitô".

Chỉ khi nào BẠN VÀ TÔI nên một với Ngài, mới có thể theo Chúa như các ngài, xả thân cho mọi người như các ngài, từ bỏ chính mình, vác thập giá theo Ngài.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 272