mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3904
mod_vvisit_counterHôm Qua9585
mod_vvisit_counterTuần Này47207
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này129273
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19544723

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống và Chia Sẻ Lời Chúa
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - LECTIO DIVINA - CN3TN-B PDF Print E-mail

LECTIO DIVINA

CHÚA NHẬT 3 PHỤC SINH

"CHÍNH ANH EM LÀ CHỨNG NHÂN"
Tin Mừng theo Thánh Luca 24,48

Hát 1 thánh ca mùa Phục Sinh.
Chúng ta hãy cầu nguyện để bắt đầu.

Nhân Danh Chúa Cha, và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen
Lạy Chúa, nhờ mầu nhiệm Vượt Qua,
Chúa đã làm cho tâm hồn chúng con tươi trẻ lại,
và chan chứa niềm vui vì được làm con Chúa.
Xin cho chúng con hằng giữ mãi niềm vui Chúa ban,
và nắm chắc hy vọng được phục sinh vinh hiển.
Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con. Amen.
(Sách Lễ, Chúa Nhật 3 Phục Sinh)

1. LẮNG NGHE LỜI CHÚA

Một người công bố Tin Mừng theo thánh Luca, ch. 24, 35-48.
Mọi người đứng lắng nghe.
Sau đó, mỗi người, ngồi, tự mình đọc lại Lời Chúa, to-rõ-chậm, đủ nghe, một hay hai lần, nếu cần.

2. SUY NIỆM
Sau khi đọc, dành vài phút thinh lặng, nhớ lại Lời Chúa và suy nghĩ về 1 hay 3 câu hỏi gợi ý sau đây:
• Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa Giêsu ?
Tôi hiểu biết Chúa tôi rõ hơn ở chỗ nào ?
• Lời Chúa hôm nay đánh động TÂM tôi ở chỗ nào?
Lòng tôi được thúc đẩy yêu mến Chúa Giêsu hơn ở điểm nào?
• Lời Chúa hôm nay thúc đẩy THÂN tôi làm gì để đi theo Chúa ?

(Nếu đã quen làm Lectio Divina trong Nhóm hay ở gia đình, sau khi suy niệm, có thể mời vài người chia sẻ vắn tắt câu trả lời của mình).

3. CHIÊM NGHIỆM
Đọc lại Lời Chúa một lần nữa, sau đó suy nghĩ : Lời Chúa tôi nghe được hôm nay nối kết với kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày của tôi ở chỗ nào?

1. Chúa Giêsu nói với các tông đồ đang hoảng hốt:"Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn tay chân Thầy coi, chính Thầy đây mà!" (câu 38).
Chúa Phục Sinh là chuyện không tưởng đối với các tông đồ, cũng như không dễ tin đối với chúng ta. Để họ có thể nhận biết Đấng chịu đóng đinh thật sự đã phục sinh, mà sau này làm chứng cho người khác, Chúa đã tỏ mình cho họ "Chính Thầy đây mà. Cứ rờ xem" (c. 39). Rồi Chúa lại còn cầm khúc cá nướng và ăn trước mặt các ông" (câu 40-42). Kinh nghiệm này, T Phêrô kể lại: "Người đã xuất hiện tỏ tường trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước là chúng tôi" (Cv 10,40-41). Niềm tin chúng ta đặt nền trên lời chứng và việc hy sinh mạng sống vì Chúa Phục Sinh của các tông đồ. Những người nghe chúng ta loan báo Chúa Phục Sinh dựa vào đâu mà tin? Chúng ta cần sống thế nào để họ có thể tin vào lời mình?
...............................................................................................................
...............................................................................................................

2. "Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh, và Người nói: Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại" (câu 45-46).
Chúa Giêsu trưng các sách Luật Môsê, các sách Ngôn sứ và các Thánh Vịnh để cho thấy Cựu Ước đã báo trước về mình. Chúng ta cũng cần biết cả Cựu Ước lẫn Tân Ước để củng cố niềm tin vào Chúa Phục Sinh. Hội Thánh giúp chúng ta như vậy qua phần phụng vụ Lời Chúa trong Thánh lễ. Anh Chị quan tâm lắng nghe Lời Chúa như thế nào? Có đọc Lời Chúa trước hay sau lễ không? Tại sao?
...............................................................................................................
...............................................................................................................

3." Phải nhân danh Thầy mà rao giảng cho muôn dân... kêu gọi họ sám hối... Chính anh em là chứng nhân" (câu 47-48).
Chúa Giêsu muốn muôn dân nghe biết Tin Mừng Phục Sinh để được tha tội và được phục sinh với Ngài. Ngài bảo các môn đệ ra đi làm chứng. Hội Thánh tiếp tục sứ mạng này. Chúng ta có sẵn sàng cộng tác với các tông đồ, các chủ chăn, các tu sĩ và giáo lý viên làm chứng không? Có điều gì cản trở anh chị làm chứng cho Chúa?
...............................................................................................................
...............................................................................................................

4. CẦU NGUYỆN
Tôi đọc lại Lời Chúa một lần nữa.
Rồi dâng lời ngợi khen, cảm tạ, xin tha thứ, cầu cho mình hay chuyển cầu cho người khác, tùy theo sự thúc đẩy của Lời Chúa.
* Khi chia sẻ chung, hãy để giờ cho anh chị em dâng lời nguyện.

Lời nguyện kết thúc Thánh vịnh đáp ca 4

Lạy Thiên Chúa là đèn trời soi xét,
khi con kêu, nguyện Chúa đáp lời.
Lúc ngặt nghèo, Chúa đã mở lối thoát cho con,
xin thương xót nghe lời con cầu khẩn.
Hãy biết rằng: Chúa biệt đãi người hiếu trung với Chúa;
khi tôi kêu, Chúa đã nghe lời.
Biết bao kẻ nói rằng: "Ai sẽ cho ta thấy hạnh phúc?"
lạy Chúa, xin toả ánh tôn nhan Ngài trên chúng con.
Thư thái bình an, vừa nằm con đã ngủ,
vì chỉ có mình Ngài, lạy Chúa,
ban cho con được sống yên hàn. Sáng danh...

5. HÀNH ĐỘNG TRONG TUẦN
* Tôi chọn 1 câu Tin Mừng để suy ngẫm trong ngày.
............................................................................................

* Chúa Phục sinh muốn tôi làm chứng về Ngài cho người khác. Cuộc sống của tôi hiện nay cần như thế nào để làm chứng là ánh sáng Chúa Phục sinh đang chiếu sáng tôi?
...............................................................................................................

CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC THÁNH CHA

Sống trong bình an cùng với thầy Giêsu chính là kinh nghiệm được bình an bên trong, thứ bình an ở lại trong tất cả những thử thách, khó khăn và khổ đau.
Đó là món quà bình an của Chúa Giêsu Phục Sinh. Đó là bình an đến từ Thánh Thần – Đấng Chúa Giêsu Phục Sinh ban cho những ai tin. Chính Người mang đến cho ta sức mạnh.
Bình an ấy dạy chúng ta gánh vác, đảm nhận nó. Gánh vác: một từ chúng ta không thể hiểu hết được. Đó là một từ rất Kitô giáo, nghĩa là, mang lấy trên vai. Gánh vác: nghĩa là mang lấy cuộc sống trên đôi vai của mình, với tất cả những khó khăn, những công việc, bổn phận, tất cả mọi thứ, mà không mất đi bình an. Thay vào đó, ta mang lấy chúng trên vai và can đảm bước đi. Điều này chỉ có thể được hiểu khi có Chúa Thánh Thần ngự trị trong lòng và Người ban cho chúng ta bình an của Thầy Giêsu.
Vì thế, khi con tim ta có quà tặng mà thầy Giêsu đã hứa, thứ quà tặng không đến từ thế gian, chúng ta có thể đối diện với những khó khăn và những điều tồi tệ nhất. Chúng ta sẽ bước đi với sức sống mãnh liệt hơn, với một con tim biết cười.
Người sống trong bình an không bao giờ mất đi tính hài hước. Người ấy biết cười với chính mình, với người khác, dù cả trong những lúc tối tăm, người ấy vẫn biết cười với tất cả... Tính hài hước ấy chính là điều gắn liền với ân sủng của Thiên Chúa. Bình an của thầy Giêsu trong cuộc sống thường ngày, bình an trong những lúc khổ đau. Chỉ với một chút hài hước thôi cũng giúp chúng ta sống tốt đẹp. Xin Thiên Chúa ban cho chúng ta bình an đến từ Thánh Thần, thứ bình an của chính Người.
(trích bài giảng 21.5.2019)

liên lạc : This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
website : giadinhctc.com

-------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ NĂM CN2PS-B PDF Print E-mail


Thứ Năm 15/04/2021 – Thứ Năm tuần 2 Phục Sinh.

– Tình yêu thương.

Lời Chúa: Ga 3, 31-36

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: "Đấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất. Đấng từ trời mà đến thì vượt trên hết mọi người. Điều gì Người thấy và nghe, thì Người làm chứng về điều đó. Nhưng lời chứng của Người không ai chấp nhận. Ai chấp nhận lời chứng của Người, thì quả quyết Thiên Chúa là Đấng chân thật.

Đấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho thần linh khôn lường. Cha yêu mến Con, nên đã ban mọi sự trong tay Con. Ai tin vào Con thì có sự sống đời đời. Còn ai không tin vào Con, thì sẽ không được thấy sự sống, nhưng cơn thịnh nộ của Thiên Chúa đè nặng trên người ấy".

SUY NIỆM 2: ĐẤNG TỪ TRÊN CAO

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Chúa Giê-su cho biết Người đến từ trên cao. Nên trổi vượt trên mọi người.

Chúa từ trên cao vì xuất xứ. Chúng ta sinh ra từ bụi đất. Người sinh ra từ trời cao. Chúng ta từ đất mà ra. Người từ Chúa Cha mà đến. Tuy Người tự nguyện sống như loài người. Chẳng ai nhận ra vì Người cũng giống như mọi người. Và còn trở thành bác thợ mộc tầm thường lao động vất vả. Nhưng nguồn gốc Người vẫn vượt trên mọi người.

Chúa từ trên cao vì khôn ngoan. Chúng ta thuộc hạ giới nên kiến thức hạn hẹp. Chỉ biết những gì thuộc về trần gian. Tầm nhìn hạn hẹp không quá chân trời. Còn Chúa là Ngôi Lời toàn năng, toàn tri, toàn thiện. Người nghe và biết mọi sự trên trời từ Chúa Cha. Tầm nhìn của Người trải rộng vô biên. Sự khôn ngoan của Người khôn dò khôn thấu.

Chúa từ trên cao vì quyền lực. Chúa Cha đã "giao mọi sự trong tay Người. Ai tin vào Người thì được sự sống đời đời". Trọng thưởng hay trừng phạt. Được sống hay phải chết. Tất cả thuộc quyền lực của Người. Vì thế vận mạng của mọi người tùy thuộc nơi Người. Vận mạng không phải nhất thời như loài người tưởng nghĩ. Nhưng số phận đời đời.

Chúa từ trên cao vì tình yêu. Thánh Phê-rô, trước mặt Thượng hội đồng, đã mạnh mẽ rao giảng. Sở dĩ Chúa Giê-su được tôn vinh trổi vượt mọi loài vì Người yêu thương nên sẵn sàng hi sinh chịu chết. Chính vì thế Chúa Cha đã tôn vinh Người. "Thiên Chúa của cho ông chúng ta đã làm cho Người trỗi dậy, và Thiên Chúa đã ra tay uy quyền nâng Người lên, đặt làm thủ lãnh và Đấng Cứu Độ, hầu đem lại cho Israel ơn sám hối và tha tội".
Ý thức được điều đó, nên thánh Phê-rô dạy ta "Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm". Thượng hội đồng là người phàm, từ đất thấp, có tầm nhìn hạn hẹp. Nên bắt bớ, cấm đoán các Tông đồ rao giảng chân lý Nước Trời. Nhưng Phê-rô và các tông đồ đã nhận được chân lý Nước Trời. Các ngài đã vượt qua tầm nhìn hạn hẹp của trần gian. Sẵn sàng từ bỏ mọi sự trần gian. Kể cả chấp nhận mất mạng sống. Để đạt tới hạnh phúc Nước Trời.
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THƯ TƯ CN2PS-B PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Đi rao giảng Tin Mừng.

14/04 – Thứ Tư tuần 2 Phục Sinh.

"Thiên Chúa đã sai Chúa Con đến để thế gian nhờ Người mà được cứu độ".

Lời Chúa: Ga 3, 16-21

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với Nicôđêmô rằng: "Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin ở Con của Người, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Người giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con của Người mà được cứu độ.

Ai tin Người Con ấy, thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa và đây là án luận phạt: là sự sáng đã đến thế gian và người đời đã yêu sự tối tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách, nhưng ai hành động trong sự thật, thì đến cùng sự sáng, để hành động của họ được sáng tỏ, là họ đã hành động trong Thiên Chúa.

SUY NIỆM 1: Thiên Chúa yêu thế gian

SỐNG VÀ CHIA SẺ

Khi nghĩ về Thiên Chúa, người ta hình dung ra Ngài với nhiều khuôn mặt.

Có khi Thiên Chúa giống một ông cảnh sát, luôn để ý theo dõi để trừng phạt,

hay như một quan tòa cứ theo pháp luật mà kết án nghiêm minh.

Có khi Thiên Chúa giống một nhà buôn, tính toán sòng phẳng,

chỉ ban ơn khi nhận được một lợi lộc nào đó, có qua có lại.

Có khi Thiên Chúa giống một nhà độc tài, áp đặt quyền lực trên con người,

không cho con người được tự do, bắt con người phải theo một định mệnh có sẵn.

Có khi Thiên Chúa như một thứ ô dù để người ấu trĩ dựa dẫm trong lúc khó khăn,

hay như một sản phẩm của người bị áp bức tự ru ngủ mình.

Có bao nhiêu hình ảnh méo mó về Thiên Chúa như vậy.

May mắn đó không phải là khuôn mặt Thiên Chúa của các Kitô hữu.

Ngài chẳng phải là cảnh sát hay quan tòa, là nhà buôn hay nhà độc tài.

Ngài cũng chẳng phải là người cha độc đoán không muốn cho con mình khôn lớn.

Đơn giản Thiên Chúa là Tình Yêu (1 Ga 4, 8).

Và Tình Yêu vô lượng ấy được thể hiện bằng hành động:

"Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một..." (c. 16).

Tình yêu của Thiên Chúa Cha ôm lấy thế gian, dù nó nghiêng chiều về sự dữ.

Như Abraham yêu quý đứa con một là Isaac, và đã chịu sát tế con cho Chúa,

Thiên Chúa Cha cũng yêu quý người Con Một của Ngài là Đức Giêsu,

và đã trao ban người Con ấy cho thế gian.

Cha trao ban Con khi sai Con vào đời mang thân phận xác phàm (Ga 1, 14).

Cha còn trao ban Con cho thế gian qua cái chết của Con trên thập giá.

Nơi máng cỏ Bêlem hay nơi đồi Sọ,

ta thấy Cha đưa hai tay ra để trao món quà tình yêu quý giá nhất cho loài người.

Và Cha chờ con người đáp lại bằng cách đưa hai tay đón nhận.

Con người vẫn có tự do để đón nhận hay từ chối món quà ấy

qua việc tin hay không tin Đức Giêsu.

Đứng trước Đức Giêsu, Con Một Thiên Chúa,

là đứng trước một chọn lựa nghiêm chỉnh có liên quan đến vận mệnh con người.

Ai tin vào Ngài thì có ánh sáng, ơn cứu độ và sự sống vĩnh cửu (cc. 16.17.19).

Tiếc thay có kẻ ghét ánh sáng và thích bóng tối hơn ánh sáng.

Hãy từ bỏ những việc làm tối tăm, dối trá, xấu xa,

bạn sẽ dễ dàng đến cùng ánh sáng Giêsu.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

ánh sáng và bóng tối thì dễ phân biệt,

còn bóng mờ thì khó nhận ra hơn.

Con đã mạnh dạn khước từ bóng tối

nhưng khi nhìn thật sâu vào lòng mình,

con vẫn thấy có nhiều bóng mờ tác động.

Ước gì con có đủ can đảm để dám nhìn thẳng

vào những bóng mờ trong đời con.

Và ước gì con được trở nên trong suốt

nhờ để ánh sáng Chúa

tràn ngập mọi vùng mờ tối nơi con. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

SUY NIỆM 2: ÁNH SÁNG SỰ SỐNG

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Sự sống là quí nhất. Có sự sống là có tất cả. Không có sự sống thì không có gì hết. Không có linh hồn. Không có thiên đàng, hay nói đúng hơn ta chẳng thể hưởng hạnh phúc thiên đàng vì ta không có mặt ở đời.

Thiên Chúa yêu thương ta biết bao khi ban cho ta được hiện hữu ở đời này. Yêu thương hơn nữa khi ban cho ta chính Con Một yêu dấu để chuộc lại sự sống đã mất. Vì sự sống của ta nên Con Chúa phải chịu chết. Tình yêu của Thiên Chúa thật khôn lường. Sự sống của ta quả thật quí giá.

Chúa Giêsu chính là ánh sáng. Ánh sáng sự sống cho ta được thấy cõi đời. Ánh sáng hi vọng cho ta được thấy định mệnh cao quí. Ánh sáng hạnh phúc được làm con Chúa.

Ta thường sai lầm khi không biết quí trọng những gì là chính yếu trong đời sống. Bị mê hoặc bởi những gì phụ thuộc, chóng qua. Đó là những giá trị lừa đảo dẫn đến sự chết. Sự sống là quí nhất. Nhưng ta đi tìm những gì phụ thuộc là tiền bạc, danh vọng, chức quyền. Sự sống lại là quí hơn. Nhưng ta lại bám víu vào sự chết đời này.

Chối từ ánh sáng là tự lên án mình. Từ chối sự sống thật ta chìm vào bóng tối chết chóc. Từ chối hi vọng thật, ta lâm vào bóng tối tuyệt vọng. Từ chối hạnh phúc thật, ta rơi vào bóng tối bất hạnh. Tự lên án mình khi ta từ chối vĩnh cửu để gắn bó với phù vân. Khi ta không nhìn lên Nước Trời mà chỉ gắn bó với mặt đất.

Những người phái Xa-đốc không tin có sự sống lại. Vì thế họ tìm ngăn cản sự sống và bịt miệng những người rao giảng sự sống. Nhưng họ luống công vô ích. Cửa sắt kiên cố không giam giữ được sự sống. Lính canh thường trực không cản được đường đi của sự sống. Sự chết không làm cho người rao giảng Lời Ban Sự Sống sợ hãi.

Vì các tông đồ đã được gặp Chúa Ki-tô Phục Sinh, là Sự Sống Lại và là Sự Sống. Nên chẳng còn sợ chết. Đã cảm nhận được sự ngọt ngào của tình yêu Thiên Chúa. Nên vượt qua hận thù ghen ghét. Đã nhìn thấy ánh sáng nên tránh xa bóng tối. Đã nếm cảm hạnh phúc nên chẳng còn bị những ảo ảnh hão huyền mê hoặc.

------------------------------------

 

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - CN2 PỤC SINH-B PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Chúa Phục Sinh với các tông đồ.

11/04 – CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH năm B. – KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA.

"Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến".

Lời Chúa: Ga 20, 19-31

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng:"Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng:"Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông:"Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại".

Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng:"Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng:"Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán:"Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma:"Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng:"Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông:"Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin". Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

* Các BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ

CHÚA NHẬT 2 PHỤC SINH – Năm B

CHÚA NHẬT VỀ LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA THIÊN CHÚA

Lời Chúa: Cv 4,32-35; 1Ga 5,1-6; Ga 20,19-31

*Hãy nhìn xem.

(Trích trong 'Manna')

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC

Thân xác chúng ta thường mang những vết sẹo,

hậu quả của những lần bị trầy trụa, té ngã.

Có những vết sẹo gợi lại cả một vùng kỷ niệm.

Dù vui hay buồn thì cũng là chuyện đã qua.

Vết sẹo làm ta kém đẹp, nhưng không làm đau như xưa.

Khi Đức Giêsu phục sinh hiện ra thăm các môn đệ,

Ngài giúp họ nhận ra Ngài nhờ những vết sẹo.

Ngài cho họ xem những vết sẹo ở tay và cạnh sườn.

Những vết sẹo nói lên một điều quan trọng:

Thầy chính là Đấng đã bị đóng đinh và đâm thâu;

Thầy đã chết nhưng Thầy đã thắng được cái chết.

Chúng ta ngỡ ngàng khi thấy Chúa phục sinh có sẹo,

dù điều đó chẳng đẹp gì.

Ngài không ngượng mà cho các môn đệ xem.

Những cái sẹo sẽ ở mãi với Ngài trên thiên quốc.

Chúng gợi lên những kỷ niệm buồn phiền, thất bại, đớn đau.

Nhưng nếu không có chúng thì cũng chẳng có phục sinh.

Chẳng cần phải xóa đi khỏi ký ức

cuộc khổ nạn kinh hoàng và cái chết nhục nhã.

Chúng ta cũng lên thiên đàng với các vết sẹo của mình.

Sống ở đời sao tránh khỏi những dập gẫy, thương tích.

Nếu chúng ta đón nhận mọi sự với tình yêu

thì mọi sự sẽ trở nên nhịp cầu cứu độ.

Tin Mừng phục sinh là Tin Mừng về các vết thương đã lành.

Có những vết thương tưởng chẳng thể nào thành sẹo.

Chúng ta có dám cho người khác thấy sẹo của mình không?

Cuộc khổ nạn của Thầy đã làm các môn đệ bị thương.

Các vết sẹo của Thầy sẽ chữa lành những vết thương đó.

Hẳn Tôma đã nhìn thật lâu những dấu đinh.

Chính lúc đó ông khám phá thật sâu một Tình Yêu.

Tình yêu hy sinh mạng sống và đủ mạnh để lấy lại.

Tình yêu khiêm hạ cúi xuống để chinh phục ông.

Ông đâu dám mong Thầy sẽ đích thân hiện đến

để thỏa mãn những đòi hỏi quá quắt của mình.

Lòng ông tràn ngập niềm cảm mến tri ân.

Ông ra khỏi được sự cứng cỏi, khép kín, tự cô lập,

để bước vào thế giới của lòng tin.

Tôma đã tin vượt quá điều ông thấy.

Ông chỉ thấy và chạm đến các vết sẹo của Thầy,

nhưng ông tin Thầy là Chúa, là Thiên Chúa của ông.

Tin bao giờ cũng đòi một bước nhảy vọt khỏi cái thấy.

Chúng ta không được phúc thấy Chúa theo kiểu Tôma,

nhưng chúng ta vẫn được thấy Chúa theo những kiểu khác.

Cần tập thấy Chúa để rồi tin.

Có khi phải tập nhìn lại những vết sẹo của mình,

của Hội Thánh, của cả thế giới,

để rồi tin rằng Chúa phục sinh vẫn đang có mặt

giữa những trăn trở và vấp váp, thất bại và khổ đau.

"Phúc cho những ai không thấy mà tin",

và phúc cho những ai biết thấy nên tin.

 

Cầu Nguyện và Sống Cầu Nguyện

Lạy Chúa, xin cho con luôn vui tươi,

dù có phải lo âu và thống khổ,

xin cho con đừng bao giờ khép lại với chính mình;

nhưng biết nghĩ đến những người quanh con,

những người - cũng như con - đang cần một người bạn.

Nếu như con nên yếu đuối,

thì xin cho con biết yêu thương và sáng suốt hơn,

thông cảm và nhân từ hơn.

Nếu bàn tay con run rẩy,

thì xin giúp con luôn biết mở ra và cho đi.

Khi lâm tử, xin cho con biết đón nhận khổ đau và bệnh tật

như một lời kinh.

Ước chi con sẽ chết trong khiêm hạ và tín thác,

như một lời xin vâng cuối cùng.

Và con sẽ về nhà Chúa,

để dự tiệc yêu thương muôn đời. Amen.

"Tôi đã thấy Chúa" (Ga 20,18).

Và tất cả cộng đoàn chúng ta phải nói được rằng:

"Chúng tôi đã thấy Chúa" (Ga 20,25).

---------------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ BẢY CN PHỤC SINH PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 2 Phục Sinh năm B

Lời Chúa : Ga 20,19-31

Chiều ngày thứ nhất trong tuần. Sáng ngày thứ nhất trong tuần, các môn đệ khám phá chiếc mộ của Chúa Giêsu trống. Ngài không để họ chờ lâu. Chiều Ngài hiện đến với họ khi họ họp nhau ở nhà Tiệc Ly. Họ đang sợ người Do thái. tại sao họ lại sợ ? Vì không có Thầy. Họ như rắn mất đầu, như những trẻ mồ côi, co rùm lại với nhau. Sự hiện diện của Thầy, suốt bao nhiêu năm đã là một sự an toàn đối với họ. Nhưng giờ đây Thầy đã chết rồi, chết một cách đau đớn và nhục nhã. Sáng nay, mấy bà trong nhóm họ đã gây náo loạn khi báo tin, xác Thầy đã biến mất khỏi mộ. Phêrô và Gioan đã đến mộ và mới bắt đầu tin, nhưng vẫn còn chưa dám chắc.

Họ sợ người Do thái. Họ đã giết Thầy rồi, họ sẽ để yên cho các môn đệ của Ngài không ? Họ sợ là phải, nhưng còn chúng ta, chúng ta có sợ không ? Chúng ta đang lo sợ vì chúng ta đang sống trong một thế giới đang run sợ. Thế chiến thứ ba có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Các dân tộc luôn chuẩn bị cho chiến tranh. Chúng ta lo sợ cho gia đình, cho việc làm ăn, sợ bệnh tật, sợ thất bại, đủ các thứ sợ hãi. Vì không có Thầy ở giữa họ. Thế giới hôm nay bài trừ Thiên Chúa, vì thế họ chỉ nghĩ đến việc chém giết nhau mà thôi.

Biết các môn đệ đang sống trong lo âu, vì thế, ngay chiều hôm ấy, Chúa hiện ra với họ. Các cửa nhà đều đóng kín, nhưng Ngài đứng giữa họ và chúc bình an cho họ. Điều họ đang cần.

Các cửa đều đóng kín, sao Ngài lại có thể đứng giữa họ ? Chúa Giêsu, khi sống lại, không còn lệ thuộc vào vật chất nữa. Ngài vẫn mang lấy thân xác nhưng nó đã được biến đổi một cách kỳ diệu. Ngài đứng giữa họ và nói : " Bình an cho anh em". Nói xong Ngài cho các ông xem tay cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được xem thấy Chúa. Chúng ta nghĩ các môn đệ vui mừng như thế nào ? Tất cả mọi lo âu buồn nản, trong giây phút đều tan biến.

Có Thầy. Mọi sự đều như tươi nở. Hôm nay cũng thế. Cuộc sống của chúng ta không có Thầy, sẽ u buồn, nặng nề, tăm tối. Nhưng khi có thầy sẽ tươi sáng vui mừng. Có Thầy, chúng ta dám đương đầu với mọi khó khăn, có Thầy chúng ta không sợ tai nạn hay thất bại. Chúng ta vững tin.

Nhưng có một người trong các ông vắng mặt, đó là ông Tôma gọi là Điđymô. Các môn đệ khác nói với ông : " Chúng tôi đã được thấy Chúa". Ông không tin và đòi phải được sờ vào các vết thương của Thầy thì mới tin. Phản ứng của Tôma cũng dễ hiểu thôi vì ai có thể tin vào một người chết sống lại ?

Tôma khẳng định lập trường của mình là không thể tin vào lời của các môn đệ. Và nếu Chúa không hiện ra một lần nữa và bảo ông sờ vào vết thương của Ngài thì sao ? Nhưng Chúa vẫn thương xót Tôma, không nở để cho ông nằm mãi trong sự ngờ vực của mình., và Chúa cũng muốn dùng sự cứng tin của Tôma để cho chúng ta một bằng chứng rõ rệt hơn về sự phục sinh của Ngài.

Tám ngày sau Chúa hiện như lần trước. Ngài đứng giữa các ông mà cửa vẫn đóng kín và đây là giây phút trọng đại. Chúa gọi ngay Tôma và bảo: Đặt ngón tay vào đây và hãy xem tay Thầy...Đừng cứng lòng nữa". Ông Tôma thưa : " Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con !" Không còn nghi ngờ gì nữa, Tôma tuyên xưng đức tin, một lời tuyên xưng đức tin trọn hảo. Chúa lại bảo ông : "Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những kẻ không thấy mà tin !"

Phúc thay những kẻ không thấy mà tin. Lời nầy không thể tách rời với câu chuyện nầy,nếu tách rời sẽ gây hiểu lầm. Không thấy mà tin là tin vào những nhân chứng đích thực, những nhân chứng chắc chắn., chứ không tin bất cứ ai. Với câu nói nầy, Chúa Giêsu cũng muốn rằng tất cả những kẻ đã tin phải là những nhân chứng đích thực cho Ngài : " Anh em sẽ là nhân chứng của Thầy". Chúng ta cần suy nghĩ : chúng ta, những kẻ nói rằng mình đã tin Chúa, chúng ta có thực sự là nhân chứng của Ngài không ? Tin và làm chứng phải đi đôi, đức tin đó mới thực sự là đức tin sống động, nếu không, chỉ là tin một cách mơ màng thôi. Tin mà không có việc làm là đức tin chết, thánh Giacôbê đã nói như thế. Việc làm đầu tiên phải là làm chứng. Mỗi kitô hữu phải là một chứng nhân của Chúa bằng cả cuộc sống của mình. Phải sống thế nào để mọi người có thể thấy được Chúa nơi con người chúng ta. Đây là một đòi buộc gắt gao, nhưng cũng là một vinh dự lớn lao cho chúng ta. Đa số tín hữu sợ, như các môn đệ khi Chúa chưa hiện ra. Chúng ta giấu kín Chúa trong chúng ta, sợ người ta thấy. Thật đáng buồn !

Trong thánh lễ, chúng ta được diễm phúc ăn lấy Chúa, làm một với Chúa, chúng ta sợ tỏ hiện Chúa trong sinh hoạt của chúng ta. Không có gì đáng tiếc cho bằng ! Cầu xin Chúa cho chúng ta đủ can đảm để cùng sống với Chúa hằng ngày và tỏ hiện tình yêu Chúa cho mọi người trong tình yêu của chúng ta.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 242