mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5476
mod_vvisit_counterHôm Qua21651
mod_vvisit_counterTuần Này39175
mod_vvisit_counterTuần Trước73753
mod_vvisit_counterTháng Này382548
mod_vvisit_counterTháng Trước449567
mod_vvisit_counterTất cả27391188

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG # 95 = PDF Print E-mail

Tung hô Tin Mừng Mt 4,4b
Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh,
nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.

THỨ SAU SAU CN4MC-A TIN MỪNG Ga 7,1-2.10.25-30
"Họ tìm cách bắt Đức Giê-su, nhưng giờ của Người chưa đến."

Phó tế Đức Nguyễn

X Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

1 Bấy giờ, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người. 2 Lễ Lều của người Do-thái gần tới, 10 Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật. 25 Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: "Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao? 26 Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô? 27 Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả." 28 Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng: "Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. 29 Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi." 30 Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/040414.cfm

=======
Lời Chúa: "Hôm nay nghe tiếng Chúa, các ngươi chớ cứng lòng." (Câu xướng PÂ - Tv 94:8)
Suy Niệm: Chúng ta thường lẫn lộn giữa hiểu biết và đức tin, giữa kiến thức và nên thánh.
Được học nhiều, biết nhiều về Chúa, chúng ta tưởng mình đã có đức tin. Cũng thế, chúng ta cho rằng ai có kiến thức về Chúa, đương nhiên người ấy thánh thiện. Ngay chính những người học cao hiểu rộng, có khi tự hào rằng mình thánh hơn người. Thực ra, Sự thánh thiện không hệ tại ở chỗ có kiến thức nhiều về Chúa. Việc có đức tin cũng không căn cứ vào sự hiểu biết về đạo.
Thánh Phaolô quả quyết: "Đức tin không việc làm là đức tin chết", có nghĩa: không có việc làm để chứng tỏ đức tin thì không có đức tin vậy. Cũng thế, sự thánh thiện hệ tại ở việc thực hành Lời Chúa, chứ không phải ở sự hiểu biết suông thôi. Vì thế, nghe Lời Chúa mà không đem ra thực hành, nào ích gì?
Lời nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con quyết tâm thực thi Lời Chúa, chứ không chỉ nghe mà thôi.

--

 
BANH SU SONG # 94 = LAM CHUNG VE CHUA PDF Print E-mail

Tung hô Tin Mừng Ga 3,16
Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một,
để ai tin vào Con của Người thì được sống muôn đời.

TIN MỪNG Ga 5,31-47
"Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy."

X Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

31 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái: "Nếu tôi làm chứng về chính mình, thì lời chứng của tôi không thật. 32 Có Đấng khác làm chứng về tôi, và tôi biết: lời Người làm chứng về tôi là lời chứng thật. 33 Chính các ông đã cử người đến gặp ông Gio-an, và ông ấy đã làm chứng cho sự thật. 34 Phần tôi, tôi không cần lời chứng của một phàm nhân, nhưng tôi nói ra những điều này để các ông được cứu độ. 35 Ông Gio-an là ngọn đèn cháy sáng, và các ông đã muốn vui hưởng ánh sáng của ông trong một thời gian. 36 Nhưng phần tôi, tôi có một lời chứng lớn hơn lời chứng của ông Gio-an: đó là những việc Chúa Cha đã giao cho tôi để tôi hoàn thành; chính những việc tôi làm đó làm chứng cho tôi rằng Chúa Cha đã sai tôi. 37 Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, chính Người cũng đã làm chứng cho tôi. Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người, cũng chẳng bao giờ thấy tôn nhan Người. 38 Các ông đã không để cho lời Người ở mãi trong lòng, bởi vì chính các ông không tin vào Đấng Người đã sai đến. 39 Các ông nghiên cứu Kinh Thánh, vì nghĩ rằng trong đó các ông sẽ tìm được sự sống đời đời. Mà chính Kinh Thánh lại làm chứng về tôi. 40 Các ông không muốn đến cùng tôi để được sự sống. 41 Tôi không cần người đời tôn vinh. 42 Nhưng tôi biết: các ông không có lòng yêu mến Thiên Chúa. 43 Tôi đã đến nhân danh Cha tôi, nhưng các ông không đón nhận. Nếu có ai khác nhân danh mình mà đến, thì các ông lại đón nhận. 44 Các ông tôn vinh lẫn nhau và không tìm kiếm vinh quang phát xuất từ Thiên Chúa duy nhất, thì làm sao các ông có thể tin được? 45 Các ông đừng tưởng là tôi sẽ tố cáo các ông với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy. 46 Vì nếu các ông tin ông Mô-sê, thì hẳn các ông cũng tin tôi, bởi lẽ ông ấy đã viết về tôi. 47 Nhưng nếu điều ông ấy viết mà các ông không tin, thì làm sao tin được lời tôi nói?"

Đọc và nghe bằng Anh ngữ, xin bấm vào link sau đây:
http://www.usccb.org/bible/readings/040314.cfm

=======
Lời Chúa: "Họ đem vinh quang của mình đổi lấy hình tượng con bò ăn cỏ." (Tv 105:20)
Suy niệm: Đổi vinh quang của mình lấy tượng con bò, đâu phải là đổi chác tương xứng? Chúng ta không những cho là dại, mà còn ngu nữa. Đời nào chúng ta mê muội đến thế.
Nhưng thực tế, đối với chúng ta, không phải là chuyện thờ bò, mà là thờ ngẫu tượng. Ngẫu tượng là thứ chúng ta mê nó hơn mê Chúa, dành cho nó nhiều thời giờ và sức lực hơn dành cho Chúa. Ai trong chúng ta vô tội?
Có thể chúng ta không chủ ý thiết lập cho mình một thần tượng nào đó, nhưng theo định kỳ mỗi Mùa Chay, chúng ta cần xét lại xem cái gì không thuộc về sự sống đời đời, cái gì không thuộc về Chúa, cái gì đã thành thói xấu, cái gì đã chiếm quá nhiều thời giờ, đến nỗi chúng ta không còn chút tâm trí và thời giờ nào dành cho Chúa? Làm thế, chúng ta sẽ biết mình phải điều chỉnh đời mình ra sao.
Lời nguyện: Lạy Chúa, vì yêu con, xin Chúa giúp con sửa mình, biết dành ưu tiên cho Chúa và anh em hơn tất cả những gì thuộc về cõi chết.

--Phó tế Francis

 
BANH SU SONG # 93 = HAI NGUOI CON PDF Print E-mail

Mar 28 at 9:48 PM

Hai NGƯỜI CON - Lc 15, 11-32 =NGƯỜI CON THỨ / CON TRƯỞNG

Trong mỗi chúng ta đều có hai con người. Một con người luôn hướng thiện với lương tâm tốt, nhân chi sơ tính bổn thiện, đó là tiếng nói của Thiên Chúa: "Hãy hoàn thiện như Cha trên trời" (Mt 5:48). Một con người theo hướng ác với lương tâm lệch lạc, đó là tiếng nói của ma quỷ: "Chẳng chết chóc gì đâu" (St 3:4). Hai con người, nhưng chỉ có một cuộc đời. Vì thế, với hai con người đó, chúng ta gọi là "hai nửa cuộc đời".

Hai con người hoặc hai "nửa" đó luôn giằng co khiến chúng ta phải thực sự can đảm và dứt khoát mới có thể hành động đúng. Khó thật! Thánh Phaolô đã phải than thở: "Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét, thì tôi lại cứ làm" (Rm 7:15).

Chúng ta có hai con người nên chúng ta cũng có hai bộ mặt và hai tính cách: Hiền và dữ, tươi cười và nhăn nhó, đẹp và xấu, mềm và cứng, đen và trắng,...

Trình thuật Lc 15:11-32 là dụ ngôn "Người Cha Nhân Hậu" hoặc "Đứa Con Hoang Đàng". Đây là dụ ngôn điển hình nhất trong ba dụ ngôn về Lòng Chúa Thương Xót, và là dụ ngôn rất thực tế – hai dụ ngôn kia là "Con Chiên Bị Mất" (Lc 15:4-7; Mt 18: 12 -14) và "Đồng Bạc Bị Mất" (Lc 15:8-10). Trong đó có hai người con, một bướng bỉnh và một ngoan ngoãn. Đó là hình ảnh "hai con người" trong chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ "nhắm" vào tội của người con thứ mà làm ngơ cái lỗi của người con trưởng.

Một hôm, khi thấy các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Ngài giảng, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: "Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng" (Lc 15:2). Có thể chúng ta không nói ra, nhưng có lẽ chúng ta cũng đã từng "liếc mắt sắc như dao cau" hoặc dè bỉu, hoặc có các động thái tương tự câu nói đó của họ.

Nghe họ rỉ tai nhau như vậy, Chúa Giêsu kể một hơi dài với ba dụ ngôn về Lòng Thương Xót. Một câu chuyện "rất quen" như thế này...

Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng. Và người cha đã chia của cải cho hai con". Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.

Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy. Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha".

Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa". Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy". Và họ bắt đầu ăn mừng.

Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: "Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ". Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!".

Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy".

Vâng, chẳng cần đọc lại hoặc nghe lại vì chắc hẳn chúng ta đã "thuộc lòng" dụ ngôn này rồi. Người cha không dùng quyền mà ép nó. Thiên Chúa hoàn toàn cho chúng ta tự do, nên chúng ta không thể trốn tránh trách nhiệm hoặc biện hộ là "tại, vì, bởi, nếu,...".

1- BỘ MẶT THỨ NHẤT: NGƯỜI CON THỨ

Bản chất con người muốn chứng tỏ mình, muốn nổi dậy, thích tự do, không muốn bị gò bó. Người con thứ là "bản chất xấu" trong chúng ta. Lúc nào nó cũng tìm dịp để nổi dậy, sơ hở một chút là nó vùng lên ngay. Nó biết "đi hoang" là sai trái, nhưng nó có nhiều lý do để chống chế, tự biện hộ, và tự cho là mình hành động đúng. Trong khi đó, thằng quỷ kiêu ngạo lại rỉ tai: "Chẳng chết chóc gì đâu". Thế là chúng ta phạm tội!

Cám dỗ nào cũng ngọt ngào, cám dỗ nào cũng đẹp, không ngọt ngào và không đẹp thì làm sao lôi cuốn? Cũng như quảng cáo nào cũng bắt mắt, bùi tai, mua và dùng rồi mới biết là... bị lừa! Những người đi lừa người khác luôn khéo nói, như thế mới có thể chiếm dụng tài sản của người khác, như thế nhiều người mới mắc lừa.

Miệng ăn, núi lở. Sau khi ăn chơi phung phí và trác táng, không còn một xu dính túi, người con thứ mới nhận thấy mình... sai, vì sống khổ sở quá, đến nỗi thèm cám heo cũng không ai cho mà ăn. Đắn đo, nghĩ tới nghĩ lui, hết cách, chỉ còn "đường binh" cuối là trở về với cha.

Sự trở về nghe chừng đơn giản, ngắn gọn, nhưng thực ra không hề dễ, cam go lắm. Trước khi cất bước trở về, người con thứ phải chiến đấu với chính mình rất dữ dội, giằng xé nát lòng, suy nghĩ nát óc. Đi xa về mà te tua tơi tả thì ai mà coi được! Phải "mặt dày" lắm mới có thể trở về. Một sự giằng co nữa là ngại với cha, xấu hổ lắm, không biết cha có nhận mình về hay lại đuổi đi. Gay go thật!

Vì ở bước đường cùng, người con thứ phải quyết trở về để tìm đường sống, bất đắc dĩ phải làm vậy thôi. Nó không dám mong gì hơn, chỉ dám hy vọng mong manh là cha sẽ nhận nó như người làm công thôi. Nhưng thật bất ngờ, người cha không chỉ tha thứ tội lỗi cho nó mà còn phục hồi cương vị làm con yêu dấu và mở tiệc liên hoan y như nó là quan trạng vinh quy bái tổ vậy. Nước mắt vẫn chảy xuôi. Kỳ lạ thật!

2- BỘ MẶT THỨ NHÌ: NGƯỜI CON TRƯỞNG

Người con trưởng là con cả hoặc anh hai. Chúng ta tưởng đứa con này khôn ngoan, nhưng không phải, có thể có "khôn" nhưng chưa "ngoan". Tại sao? Nó đã nhẫn tâm phủ nhận tình huynh đệ, tình máu mủ ruột rà, lại còn kiêu ngạo khi tự nhận mình là đứa con hiếu thảo, đồng thời so đo và đố kỵ: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!".

Không chỉ ghen tương và đố kỵ, nó còn mặc nhiên coi thường tình phụ tử, nó ở gần cha mà lòng lại xa cha. Nhìn người con trưởng, chúng ta thấy nó có vẻ bình thường và là đứa con ngoan ngoãn, nhưng thực ra nó nhiều tội lắm! Loại "con người" này cũng vẫn thường xuất hiện ở chúng ta. Có thể chúng ta không nói ra bằng lời, nhưng qua các động thái, chúng ta vẫn ngầm cho mình là người đạo đức hơn người khác: Tưới cây trong khu nhà thờ, quét nhà thờ, tham gia hội đoàn Legio, huynh đoàn Đa-minh, hội Con Đức Mẹ, hội Phạt Tạ Thánh Tâm, hội Cầu Nguyện, cộng đoàn Lòng Chúa Thương Xót, ca đoàn, giúp lễ, đọc sách thánh, làm việc từ thiện,... Tham gia như vậy cũng rất tốt, nhưng hãy coi chừng: Đừng chỉ chú trọng bề nổi mà thiếu chiều sâu. Hãy hoạt động để sáng danh Chúa thực sự chứ đừng "đánh bóng" chính mình!

Điều MUỐN và điều CẦN không giống nhau. Có rất nhiều điều chúng ta ước muốn lắm, nhưng trong số đó có những điều không thực sự cần thiết. Ví dụ, chúng ta mua quần này, áo nọ, giày nọ, dép kia, thay đổi điện thoại đời mới,... Thế nhưng có những thứ hoàn toàn lãng phí, chỉ là đua đòi, chứ thực sự không cần thiết. Chúng ta thường bị ảo giác trước vẻ hào nhoáng của các vật, bị chúng làm lóa mắt, do đó mà chúng ta "vung tay quá trán" và hoang phí. Đó là chúng ta bị những ham muốn lừa dối. Về lĩnh vực tâm linh cũng tương tự!

Cuộc đời như sân khấu vậy, người ta hóa trang đủ kiểu khiến người khác khó nhận biết. Các sản phẩm ngày nay cũng khó nhận ra cái nào thật hoặc giả, hàng hiệu hoặc hàng nhái. Trong cuộc sống tâm linh cũng vậy, chúng ta vẫn có nhiều loại "mặt nạ". Phải thực sự can đảm mới đủ sức lột mặt nạ để có thể luôn luôn cứ là chính mình!

Trong chúng ta cũng có hai "con người" như hai người cầu nguyện tại Đền Thờ (x. Lc 18:9-14). Ước gì chúng ta "mặc lấy" con người của người-thu-thuế-khiêm-nhường, nhưng "cởi bỏ" con người của người-Pha-ri-sêu-kiêu-ngạo.

Mùa Chay, chúng ta hãy cùng nhau "lột xác" theo lời khuyên của Thánh Phaolô: "Anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện" (Ep 4:22-14).

TRẦM THIÊN THU

 

 
BANH SU SONG # 92 = MU VA SANG MAT PDF Print E-mail

On Saturday, March 29, 2014 12:46 PM,
Mù và Sáng mắt
(Chúa nhật IV mùa Chay, năm A) - Chúa nhật mầu Hồng
Tiền nhân xác định: "Giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay". Điều đó cho thấy đôi mắt sáng rất cần cho cuộc sống. Người mù bẩm sinh còn đỡ khổ hơn người lớn lên mới bị mù. Người mù bẩm sinh cảm thấy "bình thường" vì họ không có khái niệm về sáng – tối, cao – thấp, lớn – nhỏ, mập – gầy, vuông – tròn,... hoặc về màu sắc. Người lớn lên mới bị mù cảm thấy khổ hơn vì đã trải nghiệm nhiều khái niệm.
Có hai con mắt, mờ một mắt, hư một mắt, hoặc thị lực yếu thì đã thấy khổ lắm rồi, huống chi bị mù hẳn. Hai con mắt "khác" một chút như bị đau cũng thấy khổ rồi, tình trạng "bốn mắt" là khổ suốt – dù có thêm "hai con mắt" nữa.
Mắt cũng biết khóc, biết cười. Khó nhận biết khi mắt cười, nhưng ai cũng nhận biết khi mắt khóc. Khóc cũng đa dạng: vì vui, vì buồn, vì khổ, vì thương, vì nhớ, vì tức, vì sợ, vì nhõng nhẻo, vì giả bộ,... Tuy nhiên, đôi khi người ta cũng cần phải biết khóc, vì nước mắt có thể "cuốn trôi" nổi buồn và làm sạch mắt nhờ chất mặn. Đặc biệt là phải khóc vì tội lỗi mình đã phạm – tội với Thiên Chúa và lỗi với tha nhân!
Mắt còn có khả năng "bật mí" nhiều thứ khác, như người ta ví von: "Đôi mắt là của sổ của tâm hồn". Qua hai "cửa sổ" này, người ta có thể biết người đối diện như thế nào. Cửa sổ nhỏ hơn cửa ra vào, thế nhưng đôi khi cửa sổ vẫn quan trọng lắm đấy! Người yếu vía sẽ "tự quay đi" khi nhìn vào mắt của người "mạnh vía". Dòng nước mạnh sẽ "lướt" dòng nước yếu thôi!
Mù đồng nghĩa với tối tăm, trái ngược với sáng sủa. Khiếm thị hoặc mù lòa về thể lý là tình trạng tồi tệ đối với một con người, nhưng "mù lòa tâm linh" còn nguy hiểm hơn nhiều. Thế nên Chúa Giêsu đã nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!" (Ga 9:39). Thật đáng sợ nếu chúng ta bị Ngài quở trách như vậy. Lúc đó, chúng ta hóa thành người "có mắt như mù". Khủng khiếp quá!
Phụng vụ Chúa Nhật Hồng (*) hôm nay sử dụng trọn Thánh Vịnh 23 (gồm 6 câu). Đây là Thánh Vịnh phổ biến nên rất quen thuộc, nói về niềm hạnh phúc được Chúa quan phòng và gìn giữ, đồng thời cũng có ý đề cập niềm tín thác vào Ngài: "Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người" (Tv 23:1-4).
Thánh Phaolô nói: "Xưa anh em là bóng tối, nhưng bây giờ, trong Chúa, anh em lại là ánh sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cái ánh sáng; mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật" (Ep 5:8-9). Tức là phải cẩn trọng xem "điều gì đẹp lòng Chúa", chứ "đừng cộng tác vào những việc vô ích của con cái bóng tối, phải vạch trần những việc ấy ra mới đúng" (Ep 5:10-11). Thánh Phaolô giải thích: "Vì những việc chúng làm lén lút, thì nói đến đã là nhục rồi. Nhưng tất cả những gì bị vạch trần, đều do ánh sáng làm lộ ra; mà bất cứ điều gì lộ ra, thì trở nên ánh sáng. Bởi vậy, có lời chép rằng: "Tỉnh giấc đi, hỡi người còn đang ngủ! Từ chốn tử vong, trỗi dậy đi nào! Đức Kitô sẽ chiếu sáng ngươi!" (Ep 5:12-14).
Bóng tối rất mạnh, chỗ nào không có ánh sáng thì nó phủ đầy ngay. Nó mạnh mà lại yếu, vì chỗ nào có ánh sáng, dù chỉ le lói, nó cũng sẽ lui ngay. Quẹt một que diêm sẽ thấy "tác động" giữa ánh sáng và bóng tối. Ánh sáng rất cần, nhưng chúng ta phải cố gắng "tạo" ra nó. Có một câu danh ngôn liên quan ánh sáng và bóng tối, ý nói chúng ta phải không ngừng nỗ lực trong cuộc sống: "Hãy thắp lên một ngọn nến còn hơn là ngồi nguyền rủa bóng tối".
Chuyện đời thường mà chúng ta còn phải cố gắng thì chuyện tâm linh càng phải nỗ lực hơn nhiều lắm!
Một hôm, Thầy Trò cùng nhìn thấy một người mù bẩm sinh. Các môn đệ hỏi Sư Phụ Giêsu: "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?". Đức Giêsu trả lời: "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng; đêm đến, không ai có thể làm việc được. Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian" (Ga 9:3-5). Khi "thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện" là lúc Thiên Chúa được vinh danh.
 Chúa Giêsu nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, rồi bảo anh ta: "Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa" (Si-lô-ác có nghĩa là "người được sai phái"). Anh ta liền đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được. Chúa Giêsu có biệt dược độc đáo ghê đi. Mà phải nói là "thần dược" hoặc "linh dược" mới đúng ngữ nghĩa. Đó là "nước miếng trộn với bùn". Hay dữ nghen! Mấy lang băm chớ mà học đòi theo, các pháp sư phải sợ mà chạy có cờ, còn các lương y và bác sĩ danh tiếng cũng phải tâm phục khẩu phục!
Dân chúng trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới xì xầm bàn tán, kẻ thì bảo là chính hắn, kẻ thì bảo không phải, kẻ lại bảo ai đó giống hắn thôi. Chín người, mười ý. Chẳng ai chịu ai. Thế là họ dẫn anh ta đến với những người Pha-ri-sêu. Rắc rối là ngày Chúa Giêsu trộn bùn với nước miếng và làm cho anh ta sáng mắt lại là ngày sa-bát. Ấy thế, người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Chính anh xác nhận: "Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy" (Ga 9:15). Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì bảo Chúa Giêsu không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát, kẻ thì bảo rằng người tội lỗi không thể làm được những dấu lạ như vậy. Cũng chẳng ai chịu ai, thế là họ đâm ra chia rẽ. Ngộ dữ nghen, chuyện của người ta mà xía vô làm chi vậy ha? Rồi họ lại hỏi "cựu người mù" nghĩ gì về người đã mở mắt cho mình. Anh ta đáp ngày: "Người là một vị ngôn sứ!" (Ga 9:17).
Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến. Họ hỏi anh ta có phải là con không. Cha mẹ anh xác nhận anh bị mù từ khi mới sinh, còn bây giờ anh sáng mắt thì họ không biết tại sao, cha mẹ canh bảo họ cứ hỏi anh ta là chính xác nhất. Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái, những người sẵn sàng trục xuất khỏi hội đường bất cứ kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô.
Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo: "Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi" (Ga 9:24). Anh ta bảo rằng ông ấy có phải là người tội lỗi hay không thì anh không biết, mà anh chỉ biết một điều là trước đây anh bị mù nhưng nay anh nhìn thấy được. Họ hỏi anh xem Chúa Giêsu đã làm thế nào mà anh sáng mắt. Anh bảo rằng anh đã nói rồi mà họ không chịu nghe. Anh nói thẳng rằng có phải họ cũng muốn làm môn đệ Chúa Giêsu hay không. Tự ái bốc tới chỏm đầu nên họ không tiếc lời mắng nhiếc: "Có mày mới là môn đệ của ông ấy; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê; nhưng chúng ta không biết ông Giêsu ấy bởi đâu mà đến".
Anh vừa gãi đầu vừa nói: "Kể cũng lạ thật! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi! Chúng ta biết: Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì" (Ga 9:30-33). Họ đối lại: "Trứng khôn hơn vịt. Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư?" (Ga 9:34). Và rồi họ liền trục xuất anh. Người có tâm địa xấu là vậy, chỉ chờ có thế thôi!
Đức Giêsu cũng biết họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Ngài hỏi anh có tin vào Con Người không, anh ta hỏi Đấng ấy là ai để anh ta tin. Đức Giêsu trả lời: "Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây" (Ga 9:37). Thật bất ngờ, nhưng anh thấy rất vui nên nói ngay: "Thưa Ngài, tôi tin" (Ga 9:38). Nói xong, anh sấp mình xuống trước mặt Ngài. Đức tin của "cựu người mù" này lớn quá! Tại sao? Thường thì đa số hơn thiểu số, nhiều người ghét Chúa Giêsu, nhưng anh vẫn có lập trường rõ ràng của riêng mình, không chịu "gió chiều nào ngả theo chiều nấy".
Biết anh thật lòng, Chúa Giêsu nói: "Tôi đến thế gian này chính là để xét xử: cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù!" (Ga 9:39). Những người Pha-ri-sêu đang ở đó và nghe vậy thì liền lên tiếng: "Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao?". Lại tự ái. Đầu óc "bã đậu" và "nhỏ mọn" như thế thì chả bao giờ khá lên được. Đầu óc gì mà nhỏ như hạt đậu, hẹp như ống hút nước vậy! Có lẽ lúc ấy Chúa Giêsu lắc đầu, rồi thản nhiên bảo họ: "Nếu các ông đui mù thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng 'chúng tôi thấy', nên tội các ông vẫn còn!" (Ga 9:41). Họ thường ngu đột xuất, giờ lại tiếp tục ngu kinh niên, ngu tầm cỡ quốc tế luôn!
Còn chúng ta? Chắc hẳn đã có những lần chúng ta y như người Pha-ri-sêu vậy, chẳng hơn họ đâu. Và rồi chúng ta cũng vẫn cứng lòng, không chịu "cho vào tai" những lời "thuận ngôn", không chịu "cân nhác" lời hơn lẽ thiệt, không chịu "mở mắt" to để nhìn rõ vấn đề, thế nên chúng ta "có mắt như mù". Thật đáng sợ!
Mù thì chắc chắn khổ, nhưng chỉ mờ mắt hoặc thông manh cũng khổ, và cũng khổ nếu cận thị, viễn thị hoặc loạn thị. Nói chung là khổ hết ráo, nếu đôi mắt không bình thường. Tác giả Thánh Vịnh nói: "Mở mắt coi, bạn liền thấy rõ thế nào là số phận bọn ác nhân" (Tv 91:8). Do đó, chúng ta phải luôn biết cầu nguyện: "Xin mở mắt cho con nhìn thấy luật pháp Ngài kỳ diệu biết bao" (Tv 119:18).
Chúa Nhật IV Mùa Chay là "cột mốc" cho biết rằng chúng ta đã đi được nửa Hành Trình Mùa Chay. Chúng ta đã "nhìn" thấy gì, "sáng" thêm mấy độ, còn cận thị, viễn thị hoặc loạn thị nhiều hay ít? Chúng ta cận thị vì tưởng mình đạo đức tốt lành, viễn thị vì không nhận biết tội mình, và loạn thị vì "lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại bạn một phần". Đã qua nửa Mùa Chay, chúng ta cùng tạ ơn Chúa và tiếp tục xin Ngài dìu dắt chúng ta đi hết chặng đường Mùa Chay theo đúng Thánh Ý Ngài.
Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin mở mắt đức tin cho chúng con, xin tăng thị lực đức tin cho chúng con, xin giúp chúng con nhìn thấy chính Chúa trong mọi người – nhất là nơi những người nghèo khổ, nơi những người hèn mọn, và xin cho bất kỳ ai gặp chúng con cũng có thể nhận thấy nơi chúng con thực sự có Chúa sống động. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa Cứu Độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU
(*) Chúa Nhật IV Mùa Chay mệnh danh là Chúa Nhật Hồng hoặc Chúa Nhật Vui (Laetare Sundae), do chữ đầu tiên của Ca Nhập Lễ là "Laetare" (Hãy vui lên, hỡi Giêrusalem). Chúa Nhật này dùng lễ phục hồng, được phép chưng hoa trên bàn thờ, và đệm đàn khi hát. Hoa Hồng Vàng được làm phép hôm nay, và còn được gọi là Mediana, Ngày Giữa Mùa Chay, Ngày Lễ Các Mẹ, Ngày Hoa Hồng, hoặc Chúa Nhật Tĩnh Dưỡng.
Có một Chúa Nhật Hồng khác, cũng gọi là Chúa Nhật Vui (Gaudete Sundae), đó là Chúa Nhật III Mùa Vọng, do câu mở đầu của Ca Nhập Lễ có câu "Gaudete in Domino semper" (Anh em hãy vui trong Chúa luôn mãi). Chúa Nhật này cũng dùng lễ phục hồng.
Kính chuyển
Hồng

 
BANH SU SONG # 91 = NGUOI PHARISEU VA THU THUE PDF Print E-mail

Đối lập

Cuộc đời có nhiều thứ đối lập, trái ngược, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng: Sáng – tối, trắng – đen, cao – thấp, đẹp – xấu, mập – gầy, tròn – vuông, hiền – dữ, tốt – xấu, giỏi – dốt, yêu – ghét,... Có những thứ khả dĩ chấp nhận nhau, nhưng có những thứ không thể chấp nhận nhau, nếu có cái này thì không thể có cái kia.

Trình thuật Lc 18:10-14 cho thấy một dạng đối lập "không thể chấp nhận nhau" đặc biệt: Công Chính và Tội Lỗi. Chúa Giêsu kể dụ ngôn này để "nhắc nhở" một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác.

Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con". Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi". Chúa Giêsu xác nhận: "Người này [người thu thuế], khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không [người Pha-ri-sêu]. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên". (Lc 18, 9-14)

Có vẻ "xa lạ" với người Việt khi chúng ta cứ nói người Pha-ri-sêu và người thu thuế. Thiết tưởng cứ nói thẳng ra là "người đạo đức" và "người tội lỗi". Và rồi một hôm đẹp trời, họ cùng vào nhà thờ để cầu nguyện...

Đúng như hai nhân vật điển hình được Chúa Giêsu đề cập, chúng ta vẫn "gặp" hai nhân vật này hằng ngày. Chẳng hạn: Có người ngồi trong nhà thờ, miệng vẫn đọc kinh hoặc đang cùng dâng lễ mà mắt cứ đảo qua đảo lại; có người rước lễ xuống mà mắt ngó tới ngó lui, nhất là những người có ngoại hình "coi được" một chút. Làm vậy để làm gì? Phải chăng vì muốn ngó chừng xem có ai "chú ý" mình hay không? Thế nhưng có người tỏ ra rất khép nép, có người chỉ dám đứng ở góc nhà thờ (trong hoặc ngoài) với dáng vẻ thành tâm lắm, có người chỉ lặng lẽ nghiêm quỳ với đôi mắt nhắm lại. Ở đây không có ý nói những người giữ "đạo gốc cây" hoặc "đạo qua loa" (ngồi ngoài nghe qua chiếc loa), mà chỉ muốn nói những con người cảm thấy mình "bé nhỏ" so với những người khác. Thấy cung cách của họ mà phải "giật mình" thật đấy!

Người đạo đức là ai? Đó là những người luôn hãnh diện vì mình hiền từ, nhân hậu, tốt lành, không bê tha, sống nghiêm túc, luôn đàng hoàng, rất đứng đắn trong mọi động thái. Đó là nói chung chung, mơ hồ, vòng vo quá! Rõ ràng là ai? Đó là những người ưa nổi bật, thích bề ngoài, muốn được người khác chú ý và khen ngợi khi họ tham gia sinh hoạt các hội đoàn (không chỉ một mà nhiều), hăng say giúp việc cho nhà thờ, đi làm từ thiện khắp nơi, khuyên người này, răn người nọ, phổ biến đủ loại tài liệu đạo đức,... Nói chung là vô số điều tốt việc lành, không thể kể hết.

Tất nhiên không ai dám chê trách những người thành tâm, cố gắng và hy sinh thời gian để tham gia các giờ kinh – nhất là vào những giờ "trái khoáy" như 4 giờ sáng, 9 giờ sáng, 12 giờ trưa, hoặc 3 giờ chiều. Thật đáng khâm phục! Vấn đề đáng lưu ý và muốn đề cập ở đây là những người CHỈ LÀM VÌ GIẢ HÌNH, làm ra vẻ để người khác "nể mặt", được nổi trội, sáng danh mình hơn sáng danh Chúa, tức là những người có "máu" Pha-ri-sêu. Dĩ nhiên chúng ta không nói ra, nhưng phong cách của chúng ta đã tố cáo điều "ấp ủ" trong lòng vậy!

Cả hai loại người như vậy có ở khắp nơi, đủ mọi tầng lớp, cả trong xã hội và Giáo hội.

Những ai tự nhận mình là người nhân đức, tốt lành, chí công và vô tư, hãy suy tư kỹ và nên thuộc lòng câu phân tích của Thánh Gia-cô-bê: "Ai tuân giữ tất cả Lề Luật, mà chỉ sa ngã về một điểm thôi, thì cũng thành người có tội về hết mọi điểm. Thật vậy, Đấng đã phán: Ngươi không được ngoại tình, cũng đã phán: Ngươi không được giết người. Vậy nếu bạn không ngoại tình, nhưng lại giết người, thì bạn cũng thành kẻ vi phạm Lề Luật. Anh em hãy nói năng và hành động như những người sẽ bị xét xử theo luật tự do. Vì Thiên Chúa không thương xót khi xét xử kẻ không biết thương xót. Còn ai thương xót thì chẳng quan tâm đến việc xét xử" (Gc 2:10-13). Đọc mà thấy rất "đau cái điền" (điên cái đầu).

Còn người tội lỗi là ai? Đó là những người... tội lỗi. Chẳng nói ra thì ai cũng "rành sáu câu", quá rõ rồi. Nhưng chính xác thực tế của thế kỷ 21 này như thế nào? Đó là những người "bất cần đời", không sợ "xả láng sáng về sớm", mê cờ bạc, say đề đóm, ghiền hút sách, ham cá độ, thích rượu chè, khoái chơi "hai ngón", ưa "cầm nhầm", sẵn sàng bóc lột, không ngại áp bức, di truyền máu trai gái, thoải mái xem hoặc đọc những thứ "đen đặc quánh", khỏi cần tránh thứ gì mình muốn,... Ôi thôi, cơ man nào mà kể, nhất là ở cái thời @ này!

Gặp các loại "đại ca" đó, chúng ta cảm thấy "ngại" lắm (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). Và rất có thể chúng ta dè bỉu, xì xầm, khinh miệt, vì chúng ta cảm thấy họ "bẩn" quá, còn mình thì "sạch" lắm. Nhưng có lẽ chúng ta lại quên cầu nguyện cho họ, vì thực tế là chúng ta chưa (hoặc không) đủ trình độ mà (dám hoặc có thể) khuyên họ "chuyển hướng" đâu!

Chúa Giêsu đã xác định: "Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa" (Mc 10:18). Vì thế mà chẳng ai dám cầm cục đá mà ném người phụ nữ ngoại tình (Ga 8:2-11). Lý do rất đơn giản là chẳng ai thấy mình công chính hoặc vô tội, mà ai cũng thấy mình xấu xa và tội lỗi ngập đầu, càng lớn càng nhiều tội!

Ước gì chúng ta nhận diện được chính mình để có thể nói như Giáo hoàng Phêrô: "Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!" (Lc 5:8). Và chúng ta dám thú nhận như người thu thuế: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi" (Lc 18:13).

Chúa Giêsu xác định: "Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy" (Ga 14:6). Nhưng Ngài cũng bảo: "Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy" (Ga 6:44). Quả là cả một mầu nhiêm mà chúng ta không thể hiểu nổi!

Chắc hẳn chúng ta chỉ còn biết cúi đầu trước Thiên Chúa mà thôi. Với lòng khiêm nhường và sám hối, chúng ta hãy noi gương Thánh Y-nhã (Ignacio de Loyola, 1491-1556, linh mục lập Dòng Tên) mà cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin hãy nhận lấy tất cả tự do, trí khôn và cả ý chí của con. Tất cả những gì con có và đang làm chủ, Chúa đã ban cho con, nay con xin dâng lại Chúa, vì tất cả là của Chúa. Xin Chúa sử dụng hoàn toàn theo ý Chúa. Lạy Chúa, xin ban cho con tình yêu và ân sủng Chúa. Đối với con, thế là đủ. Amen".

TRẦM THIÊN THU

Kính chuyển

Hồng

 
<< Start < Prev 201 202 203 204 205 206 207 208 209 210 Next > End >>

Page 204 of 216