mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2180
mod_vvisit_counterHôm Qua10439
mod_vvisit_counterTuần Này35694
mod_vvisit_counterTuần Trước72250
mod_vvisit_counterTháng Này147096
mod_vvisit_counterTháng Trước248232
mod_vvisit_counterTất cả17027468

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ SÁU CN14TN-A PDF Print E-mail

Suy Niệm Thứ Sáu Tuần XIV Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu (10, 16-23): CẦN SỐNG KHÔN NGOAN

16 Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.
17 Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ.18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy để làm chứng cho họ và các dân ngoại được biết.19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì:20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.
21 Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết; cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết.22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.
23 Khi người ta bách hại anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em: anh em chưa đi hết các thành của Ít-ra-en, thì Con Người đã đến.

SUY NIỆM:TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA:

Qua trang Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu đã báo trước cho các Tông đồ biết được những khó khăn, thử thách mà các ông sẽ gặp phải. Điều này được Chúa Giêsu mượn hình ảnh như chiên đi vào giữa bầy sói.

Trước những thử thách, Chúa Giêsu đã dạy người môn đệ của Chúa cần phải làm gì để vượt qua?

Chúa dạy các ông: "Anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu". Chúa dạy các ông phải khôn ngoan: Khôn ngoan để phân biệt đâu là ý mình, đâu là ý của Chúa; khôn ngoan để phân biệt điều mình làm đúng và điều làm sai; khôn ngoan để giúp mình tỉnh thức và ý thức mình thuộc về Chúa; khôn ngoan để mình nhận ra: Thiên Chúa có thể biểu lộ quyền năng của Ngài qua sự yếu đuối của chúng ta. Như lời thánh Phaolô đã nói: "Sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối.

Thế nên tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ở mãi trong tôi. Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Kitô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh...". Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

-----------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - NGÀY 07-7-2020 PDF Print E-mail

Tĩnh Cao
BÁNH SỰ SỐNG LỜI CHÚA - Thứ Ba CN14TN-A

Bài Ðọc I: (Năm II) Hs 8, 4-7. 11-13

"Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão".

Trích sách Tiên tri Hôsê.

Ðây Chúa phán: "Chúng cai trị chớ không phải Ta. Chúng đã làm thủ lãnh, và Ta không nhận biết. Chúng đã lấy vàng bạc mà đúc tượng thần, để Ta tàn phá đi.

"Hỡi Samaria, hãy ném con bê của ngươi đi. Ta đã nổi giận chúng. Chúng không thể thanh tẩy mình đến bao giờ? Con bê này bởi Israel mà ra, người thợ đúc đã làm ra nó, nó đâu phải là thần. Con bê của Samaria sẽ giống như con nhện. Chúng gieo gió thì sẽ gặt bão: lúa mì của chúng chẳng đâm bông, mà nếu có bông cũng chẳng có hạt, và nếu có được hạt, thì người ngoại bang cũng sẽ nuốt hết.

"Ephraim làm thêm bàn thờ để phạm tội, những bàn thờ này đã nên dịp tội cho nó. Vì Ta viết cho nó muôn ngàn lề luật, và nó coi như không can gì đến nó. Chúng sẽ dâng của lễ, sẽ hiến tế thịt thà, chúng cứ việc ăn, Chúa không chấp nhận đâu. Chúa sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng và sẽ phạt tội chúng: chúng sẽ hướng về Ai-cập".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 113B, 3-4. 5-6. 7-8. 9-10

Ðáp: Nhà Israel! cậy tin vào Chúa (c. 9a).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Thiên Chúa chúng ta ngự trên trời, phàm điều chi Người ưng ý, Người đã thực thi. Thần tượng của họ bằng bạc với vàng, đó là sự vật do tay người tác tạo. - Ðáp.

2) Chúng có miệng mà không nói năng; chúng có mắt mà không nhìn thấy; chúng có tai mà chẳng khá nghe; chúng có mũi mà không biết ngửi. - Ðáp.

3) Chúng có tay mà không sờ mó; chúng có chân mà chẳng bước đi. Sẽ nên giống y như chúng, bao nhiêu kẻ làm ra và cậy tin vào chúng. - Ðáp.

Alleluia: Ga 10, 27

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Con chiên Ta thì nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng biết Ta". - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 9, 32-38

"Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: "Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel". Nhưng các người biệt phái nói rằng: "Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ".

Và Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: "Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa".

Ðó là lời Chúa.

Image result for Mt 9, 32-38

sự sống thương tật

Bài Phúc Âm của Thánh ký Mathêu cho Thứ Ba Tuần XIV Thường Niên hôm nay bao gồm 2 sự kiện khác nhau: trước hết về việc Chúa Giêsu trừ quỉ, và sau đó về tình trạng chiên cần chủ chiên.

Về việc Chúa Giêsu trừ quỉ, Thánh ký Mathêu thuật lại ở phần trên của bài Phúc Âm hôm nay thế này: "Khi ấy, người ta đem đến Chúa Giêsu một người câm bị quỷ ám. Khi đã trừ quỷ, thì người câm nói được, đám đông dân chúng kinh ngạc và nói rằng: 'Chưa bao giờ thấy xảy ra như vậy trong dân Israel'. Nhưng các người biệt phái nói rằng: 'Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ'". Ở đây hiện tượng bị câm về thể lý cho thấy cũng có thể do ma quỉ gây ra, nhất là bị câm về tinh thần, không dám nói lên sự thật và làm chứng cho chân lý, càng do ma quỉ đầy quyền lực tối tăm chết chóc là thành phần thù ghét chân lý và muốn tiêu diệt chân lý.

Về tình trạng chiên cần chủ chiên, Thánh ký Mathêu thuật lại ở phần dưới của bài Phúc Âm hôm nay như sau: "Chúa Giêsu đi rảo khắp các thành phố làng mạc, dạy dỗ trong các hội đường, rao giảng Tin Mừng Nước Trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn. Người liền bảo môn đệ rằng: 'Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa'". Chúa Giêsu đến để cứu nhân loại cả về phần hồn (bằng giáo huấn của Người) lẫn phần xác (bằng việc chữa lành của Người).

Ý tưởng chính yếu của bài Phúc Âm hôm nay đó là câu Thánh ký Mathêu ghi nhận về Chúa Giêsu rằng: "Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn".

Đúng thế, tất cả những gì Thiên Chúa làm cho con người đều do bởi tình thương của Ngài trước thân phận tháp hèn và khốn khổ của con người, thành phần không thể tự cứu được mình mà chỉ hoàn toàn trông chờ vào Ngài, Đấng quả thực đã sai Con của Ngài đến với loài người, cũng chỉ vì thương con người, và Con của Ngài trở thành hiện thân sống động của tình thương Ngài đối với chung nhân loại và riêng thành phần nạn nhân của "mọi thứ bệnh hoạn tật nguyền" hay bị quỉ ám về thể lý, như "người câm bị quỷ ám" trong bài Phúc Âm hôm nay, nhất là thành phần đáng thương tiêu biểu của nhân loại ngay trước mắt Người bấy giờ không được ai giúp đỡ và phục vụ.

Bởi thế, trong dự án thần linh của mình, Người cần tuyển mộ thêm một số cộng sự viên đắc lực với Người trong sứ vụ cứu độ bất khả thiếu của Người. Đó là lý do Người "liền bảo với các môn đệ" là thành phần được Người gọi theo Người, chứ không bảo chung dân chúng, rằng: '"Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt thì ít. Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa".

"Lúa chín đầy đồng" đây nghĩa là gì, nếu không phải là thành phần dân chúng đáng thương cần được cứu vớt, họ là thành phần bình dân chất phác thường cởi mở và dễ tin tưởng vào Chúa cùng chấp nhận Lời Chúa hơn thành phần luật sĩ và biệt phái vốn hay tự phụ kiêu căng nên khó tin, khó chấp nhận những gì không hợp với họ hay họ có thành kiến, ngay cả khi họ thấy Người trừ quỉ câm trong bài Phúc Âm hôm nay mà họ vẫn cho rằng "Ông ta đã nhờ tướng quỷ mà trừ quỷ'".

Và cũng vì thế mới xẩy ra tình trạng "thợ gặt thì ít", nghĩa là những người lãnh đạo tinh thần cho dân chúng thì nhiều đấy nhưng về phẩm thì vẫn quá ít ỏi và hiếm hoi, hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả (xem Gioan 10:8 - "tất cả những kẻ đến trước Tôi đều là trộm cướp)" vừa bất xứng về tinh thần và uy tín vừa bất khả về cung cách và hiệu quả, đến không phải là để phục vụ như Người mà chỉ lo hưởng thụ ở chỗ tìm cầu những gì là danh dự và uy quyền mà thôi (xem Mathêu 20:28 và đoạn 23).

Do đó, cần phải "xin chủ ruộng sai thợ đi gặt lúa", chứ không phải đi gieo lúa, nghĩa là sai những con người sống tinh thần của Chúa Kitô và như Chúa Kitô đến mới có thể đáp ứng nhu cầu cùng lòng mong đợi của dân chúng, nhờ đó hoàn thành dự án cứu độ thần linh vô cùng nhân hậu của Thiên Chúa.

"Thấy đoàn lũ dân chúng, Người động lòng xót thương họ, vì họ tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có người chăn" là những gì chứng tỏ cho thấy dù con người hèn yếu nhưng vẫn thắng được cõi lòng nhân hậu của Thiên Chúa, đến độ đã khiến cho Thiên Chúa phải cúi mình xuống phục vụ họ. "Đoàn lũ dân chúng... tất tưởi bơ vơ như những con chiên không có ngưòi chăn" trước mắt Chúa Giêsu là Vị Thiên Chúa đã hóa thân làm người để tự mình chăn dắt họ, cũng như tiếp tục chăn dắt họ qua thành phần được Người tuyển chọn lãnh đạo Giáo Hội của Người.

Bài Đọc 1 hôm nay, qua miệng Tiên Tri Hôsêa, Thiên Chúa đã cho biết tình trạng đàn chiên dân Chúa bơ vơ như không có chủ chiên nên đã luôn xu hướng vào việc tôn thờ đủ mọi thứ ngẫu tượng do chính họ nghĩ ra hay bị ảnh hưởng của ngoại bang: "Chúng cai trị chớ không phải Ta. Chúng đã làm thủ lãnh, và Ta không nhận biết. Chúng đã lấy vàng bạc mà đúc tượng thần, để Ta tàn phá đi... Ta viết cho nó muôn ngàn lề luật, và nó coi như không can gì đến nó. Chúng sẽ dâng của lễ, sẽ hiến tế thịt thà, chúng cứ việc ăn, Chúa không chấp nhận đâu. Chúa sẽ nhớ lại sự gian ác của chúng và sẽ phạt tội chúng".

Đúng thế, Thiên Chúa đã thực sự "tàn phá đi" các thứ ngẫu tượng của dân Ngài, chẳng những bằng cách "phạt tội chúng", nhờ đó chúng biết mình mà trở về cùng Ngài là Thiên Chúa chân thật duy nhất của họ, mà còn bằng cách tỏ hết mình ra nơi Lời Nhập Thể là Đức Giêsu Kitô Emmanuel - Thiên Chúa ở cùng họ. Và Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất này của họ đã được Thánh Vịnh gia chân nhận là sống động và toàn năng, chứ Ngài không phải là hay giống như các thứ thần tượng được dân tạo nên bằng chính những gì quí báu nhất của họ (vàng bạc ám chỉ lòng đạo đức ảo tưởng), thứ ngẫu tượng được Bài Đáp Ca diễn tả như sau:

1) Thiên Chúa chúng ta ngự trên trời, phàm điều chi Người ưng ý, Người đã thực thi. Thần tượng của họ bằng bạc với vàng, đó là sự vật do tay người tác tạo.

2) Chúng có miệng mà không nói năng; chúng có mắt mà không nhìn thấy; chúng có tai mà chẳng khá nghe; chúng có mũi mà không biết ngửi.

3) Chúng có tay mà không sờ mó; chúng có chân mà chẳng bước đi. Sẽ nên giống y như chúng, bao nhiêu kẻ làm ra và cậy tin vào chúng.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

TN.XIVL-3.mp3

--


 
BÁNH SỰ SỐNG - CN14TN-A PDF Print E-mail

Hiền Lành Và Khiêm Nhượng Trong Lòng - Suy Niệm Chúa Nhật XIV Thường niên A

BÁNH SỰ SỐNG: Tin Mừng Mt 11:25-30

Truyện Đức Gioan 23 và bức thư

Lúc được phong chức Tổng Giám Mục, Đức Cha Roncalli là khâm sứ toà thánh kiêm đại diện tông tòa quản trị các giáo phận ở Bungari và Thổ Nhĩ Kỳ.

Công việc của ngài rất khó khăn, vì phải trông coi một vùng rộng lớn đang sôi động về mặt chính trị, chia rẽ về mặt tôn giáo, Công Giáo với Tin Lành, Chính Thống, Hồi Giáo, và các linh mục triều lại chia rẽ với các tu sĩ.

Trong lúc thi hành công việc mục vụ, Đức Tổng Giám Mục Roncalli nhận được một bức thư nặng lời chê bai chỉ trích ngài về mọi mặt, do một linh mục trong giáo phận. Đọc xong, Đức cha Roncalli không nói một lời, nhưng lòng vẫn tha thiết yêu thương vị linh mục ấy.

Thời gian trôi qua, ngài được thăng chức sứ thần toà thánh tại Paris, rồi hồng y giáo chủ Vênêcia, và cuối cùng đắc cử Giáo Hoàng với danh hiệu Gioan 23 năm 1958. Linh mục bất mãn viết thư năm nào vẫn còn sống. Một ngày kia vị linh mục này sang Rôma và xin được yết kiến Đức Giáo Hoàng. Linh mục này đã thuật lại cuộc tiếp kiến riêng với Đức Giáo Hoàng như sau:

"Trong lúc đứng ở phòng khách trên lầu cao Vatican, đầu óc tôi cứ nghĩ tới bức thư bất mãn năm xưa mà lòng tôi vô cùng hối hận. Tôi trộm nghĩ, đã mấy chục năm rồi, giờ đây chắc hẳn Đức Thánh Cha không còn nhớ nữa... Nhưng ai ngờ, sau khi tiếp chuyện thân mật, Đức Thánh Cha mở cuốn Thánh Kinh và lôi ra trước mặt tôi bức thư khốn nạn ấy.

Đang khi tôi lo âu lúng túng, Đức Thánh Cha đã cầm lấy tay tôi và dịu dàng bảo "Con đừng hoảng sợ, cha không bao giờ giận con đâu. Cha cám ơn con. Cha cũng là con người, cũng còn những yếu đuối, cha ngăn bức thư con viết vào cuốn Thánh Kinh để hằng ngày cha đọc mà xét mình, hầu có thể dứt khoát với những khuyết điểm còn tồn tại, hoặc xa tránh những lầm lỡ có thể xẩy đến trong tương lai. Mỗi lần như thế cha lại nhớ đến con và cầu nguyện cho con."

Đức Gioan 23 đã thể hiện sự hiền lành của Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay

"hãy học cùng ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng trong lòng.

Chúa Giêsu không có thành kiến với những người tội lỗi. Ngài luôn luôn nghĩ tốt cho cho người khác. Ngài luôn luôn yêu thương chúng ta, nhất là đối với những người bé mọn.

Nhưng ai là những kẻ bé mọn?

Theo Tin Mừng Thánh Matthêu, những kẻ bé mọn là những người nghèo khổ, những người yếu thế, những kẻ đang vất vả và phải mang gánh nặng. Trong Do Thái Giáo, cái ách hay là gánh nặng thường là hình ảnh của những luật lệ. Các thầy thông luật tự cho mình là khôn ngoan thông thái, thường hay bày vẽ ra đủ thứ luật lệ mà những kẻ đơn sơ, bé mọn dù cố gắng đến đâu cũng chẳng thể nào tuân giữ trọn vẹn được.

Làm sao đầu óc đơn sơ chất phác của họ có thể phân biệt được cái gì là chính yếu, cái gì là thứ yếu trong những luật lệ chi li lắt léo mà các Luật Sĩ, Biệt Phái lập ra, khiến cho những kẻ đơn sơ chất phác không thể nào lọt vào được bên trong cái thế giới mà họ cho là cái thế giới thánh thiêng cao cả của họ.

Chúa Giêsu không thể chấp nhận một thứ vương quốc của Thiên Chúa chỉ dành riêng cho những kẻ khôn ngoan thông thái và những kẻ đạo đức giả chỉ biết cậy vào thành tích giữ luật của mình. Ngài đã đến như một người nghèo khó sống giữa những người nghèo hèn tội lỗi.

Hỡi những ai đang gồng gánh nặng nề, hãy đến với Ta, Ta sẽ bổ sức cho, vì ách của Ta thì êm ái và gánh của ta thật nhẹ nhàng. Chúa không hứa với chúng ta là sẽ cất khỏi chúng ta những cái ách mà chúng ta phải mang. Nghĩa là khi theo Chúa, Chúa không hứa rằng, chúng ta sẽ không còn đau khổ nữa, chúng ta không còn phải vác thánh giá nữa, nhưng Chúa chỉ hứa là sẽ làm cho những cái ách của chúng ta ra nhẹ nhàng, nghĩa là Chúa mang đến một ý nghĩa cho những cái ách mà chúng ta phải mang. Những cái ách đó giúp chúng ta tham dự vào những đau khổ của Chúa để cứu chuộc chính chúng ta. Đây là một vấn đề vô cùng quan trọng đối với Kitô hữu chúng ta. Nó mang đến cho chúng ta một ý nghĩa vô cùng lớn để chúng ta sống cuộc sống Kitô hữu của chúng ta.

Huyền thoại Sisyphe kể rằng, Sisyphe bị Thượng Đế đẩy xuống trần gian và phải chịu một hình phạt là mỗi ngày phải đẩy một tảng đá lên đỉnh núi. Khi đã đẩy lên đỉnh núi rồi lại thả tảng đá đó lăn xuống chân núi. Rồi lại tiếp tục đẩy tảng đá đó lên đỉnh núi rồi lại thả xuống.

Và cứ lặp đi lặp lại như thế cho đến suốt đời. Cái hình khổ nặng nề của Sisyphe không phải là việc lăn tảng đá lên đỉnh núi, nhưng là cái sự vô lý của công việc: lăn tảng đá lên đỉnh núi rồi lại thả xuống. Một công việc chẳng giúp ích gì cho ai, và cũng chẳng mang lại cho mình điều gì. Một sự vô cùng phi lý mà cứ phải lặp đi lặp lại.

Cuộc đời của Sisyphe thật vô lý, nhưng cuộc đời của Kitô hữu chúng ta không phi lý, bởi vì những vất vả, lao nhọc của chúng ta là một phương thế để cứu rỗi chúng ta. Ách của Chúa thì êm ái và gánh của Chúa thì nhẹ nhàng là như vậy. Chúng ta hãy ghi nhớ và thực hiện Lời Chúa hôm nay: hãy mang lấy ách của Ta vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thật nhẹ nhàng. Amen.

Lm. Giuse Đỗ Văn Thụy
Kính chuyển:
Hồng

------------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - HỒNG - CN14TN-A PDF Print E-mail

GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 14 Thường Niên năm A

THAM DỰ BÀN TIỆC Lời Chúa : TIN MỪNG Mt 11,25-30

Chúa Giêsu đến trong trần gian là để mạc khải cho chúng ta biết Chúa Cha, nguồn mạch mọi ơn lành và là Tình Yêu, cho chúng ta biết chúng ta không phải là những đứa con mồ côi bơ vơ giữa đời mà là những đứa con hạnh phúc nhất vì có một người cha tuyệt vời hằng săn sóc lo lắng cho con cái mình, đếm từng sợi tóc trên đầu.

Chúng ta được yêu thương săn sóc từng giây phút mà chúng ta đâu hay biết gì ! Vũ trụ chúng ta đang sống là gia tài Cha trên trời trao ban cho chúng ta. Chúng ta là chủ của trời đất nầy, chúng ta có biết không ? Tại sao chúng ta thở được không khí mà chúng ta không tạo ra ? Chúng ta sử dụng mọi thứ trên đời mà chúng ta không cần phải xin phép ai. Tại sao ? Vì chúng ta có một người cha tốt lành đã ban cho chúng ta tất cả mọi sự làm sản nghiệp riêng. Cho làm chủ mọi sự tay Ngài sáng tạo. Được biết Cha là một hạnh phúc tuyệt vời, đang lúc rất nhiều người không biết Cha, nhiều người khác lại từ chối Cha. Họ cứ tưởng là họ tự tạo, tự sống, không cần đến ai. Và như thế, cuộc sống của họ không bờ không bến, không biết con thuyền của họ cặp bến nào. Cũng vì thế mà con người hôm nay sử dụng cuộc sống như "đốt tàn một điếu thuốc" thôi. Họ tìm hết mọi cách để hưởng thụ, để thỏa mãn mọi ước mơ của họ, để rồi chết. Những người đó không được hạnh phúc biết Cha trên trời.Chúng ta biết chúng ta có một người Cha hằng yêu thương săn sóc chúng ta. Chúng ta tin vào tình yêu của Ngài, chúng ta sống trong tình yêu của Ngài, vì Con Một của Ngài đã được sai đến trần gian mạc khải cho chúng ta.

Người Con đó đầy tràn ân sủng và chân lý, được trao ban mọi quyền hành trên trời dưới đất, đã hoàn toàn vâng phục ý Cha, cho chúng ta thấy được tình yêu của Ngài đối với Cha Ngài.Các thánh sử đã ghi lại rằng : hằng đêm Ngài lên nơi thanh vắng hầu chuyện với Cha Ngài thâu đêm. Hôm nay, trước mặt các môn đệ, Ngài ngước mắt lên trời cầu nguyện với Cha bằng những lời đầy ắp tình yêu : " Lạy Cha,( Ngài dùng từ abba, nghĩa là tiếng nói ngây thơ của một trẻ nhỏ nói với cha mình) Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha..." Một ngày không xa, tiếng Cha đó trở thành một tiếng kêu thống thiết trong cơn thử thách cuối cùng, khi mồ hôi máu tuôn đổ thấm vào mặt đất : " Lạy Cha, xin cho Con khỏi uống chén nầy. Nhưng xin vâng theo ý Cha". Tình yêu của Chúa Con đối với Cha mình là tuyệt đỉnh. Chúa Giêsu cũng mong ước chúng ta vâng phục ý Cha như Ngài, yêu mến Cha như Ngài. Ngài dạy chúng ta cầu nguyện với Cha như thế nào ? Vâng ý Cha dưới đất cũng như trên trời.

Nhưng ai sẽ là những người biết vâng theo ý Cha ? Đó là những người bé mọn, những người nghèo của Thiên Chúa trong Cựu Ước. Những người được mạc khải những mầu nhiệm Nước Trời không phải là những người khôn ngoan trên đời, mà là những người bé mọn, không tin cậy vào tài năng sức lực của mình mà chỉ tin vào lòng thương xót của Cha, dám phó thác tất cả vào tình thương của Cha thôi.

Chúa Con đã vâng phục ý Cha cho đến chết, vì thế, Cha trên trời trao phó mọi sự cho Ngài, để Ngài mạc khải cho những kẻ bé mọn đã tin vào Ngài. Nhận biết Cha trên trời không do sự khôn ngoan riêng của chúng ta, mà do Chúa Con mạc khải cho. Vì chỉ một mình Chúa Con mới biết Chúa Cha. ( Biết ở đây phải hiểu theo nguyên ngữ Do thái là biết theo nghĩa tình yêu, như những người yêu nhau biết nhau). Sự hiểu biết nầy phải do Chúa Thánh Thần là Tình Yêu. Như thánh Phaolô đã nói : "Thánh Thần làm cho anh em nên nghĩa tử, khiến chúng ta được kêu lên : " Abba" lạy Cha. Trong Thánh Thần tình yêu, chúng ta mới có thể yêu mến Cha trên trời, vì không ai thấy được Thiên Chúa, chúng ta mới có thể hiểu được chiều rộng cao sâu của tình yêu Chúa, chúng ta mới cảm nếm được sự êm đềm của tình yêu Chúa. Các thánh đã đạt đến tầm vóc của tình yêu đó, vì thế các ngài dám hy sinh tất cả để sống trọn vẹn cho Chúa thôi. Chúng ta cũng đang bước đi trên con đường thánh thiện nầy, vì chính Chúa Giêsu đã bảo chúng ta : " Anh em hãy nên trọn lành như Cha anh em ở trên trời là Đấng trọn lành".Chúa Giêsu cho chúng ta biết Cha Ngài là để chúng ta nên giống Cha, trọn lành như Cha. Chỉ cần nhìn vào Chúa Con, Đấng đã mặc lấy xác phàm, sống như người trần thế, vâng phục ý Cha đến trọn vẹn, chúng ta sẽ biết sống thế nào cho đẹp ý Cha.

Chúa cũng biết chúng ta đang phải gánh chịu gánh nặng trần gian, phải đương đầu với những khó khăn hằng ngày, vì thế, Ngài mời gọi chúng ta đến với Ngài, Đấng tràn đầy ân sủng và chân lý. Ngài sẽ trợ lực để chúng ta lãnh nhận ơn nầy đến ơn khác từ nguồn sung mãn của Ngài. Có Chúa, chúng ta không còn e sợ tương lai, không sợ mất mát, vì bàn tay thần linh của Ngài che chở chúng ta.

Hơn nữa, chính Ngài trở thành lương thực hằng sống cho chúng ta. Ăn lấy Ngài, sống với Ngài trên mọi nẻo đường, thì chúng ta còn sợ chi ai ? Cùng với Ngài, chúng ta sẽ yêu mến Cha trên trời, sẽ mang tình yêu của Ngài cho những anh em chưa được hạnh phúc biết Ngài.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển:

Hồng

-------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ SÁU CN12TN-A PDF Print E-mail

Chữa người phong cùi.

26/06 – Thứ Sáu tuần 12 thường niên.

"Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch".

Lời Chúa: Mt Nếu 8, 1-4

Khi Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông dân chúng theo Người.

Có một người cùi đến lạy Người mà thưa rằng: "Lạy Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa tôi được sạch".

Chúa Giêsu giơ tay ra chạm đến anh ta và phán: "Ta muốn. Anh hãy lành bệnh".

Tức thì anh ta liền lành khỏi bệnh phong cùi.

Chúa Giêsu phán bảo anh ta: "Hãy ý tứ, đừng nói với ai. Hãy đi trình diện với tư tế và dâng của lễ theo luật Môsê để minh chứng cho họ biết".

*TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA: LẠY NGÀI, XIN CHO TÔI ĐƯỢC SẠCH (Mt 8, 1-4)

Có một câu chuyện thật ấn tượng về một linh mục đã trọng tuổi thuộc dòng Phanxicô. Chuyện là thế này: ngài là một linh mục rất thương người, vì thế, sau lễ truyền chức linh mục cho ngài, có một người sẵn sàng tài trợ mọi mặt để tổ chức thánh lễ tạ ơn tại quê hương cho thật "hoành tráng". Tuy nhiên, ngài đã từ chối, và không quên ngỏ lời xin toàn bộ số tiền đó để xây nhà, khoan giếng, thuốc thang cho anh chị em bị phong cùi mà ngài đã biết đến họ cách đó vài năm trong một khu rừng sâu thẳm không một bóng người qua lại.

Tại sao họ lại có một cuộc sống khổ đến vậy? Thưa! Chỉ vì bị kỳ thị và sợ liên lụy cũng như sợ bị lây nhiễm, nên người ta đã đẩy anh chị em đó vào trong một thế giới riêng, tách biệt khỏi xã hội bên ngoài.

Hôm nay, Đức Giêsu đã chữa lành cho người phong cùi vì anh ta có lòng tin: "Thưa Ngài, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch".

Tưởng cũng nên nhắc thêm: bệnh phong hủi, vào thời ấy, là một thứ bệnh ghê tởm, không có thuốc chữa mà tác hại của nó lại quá lớn và mức độ lây lan nhanh. Ai mắc thứ bệnh đó là đã cầm trong tay án tử.

Bệnh thể xác rất đau đớn, nhưng có lẽ không đau đớn cho bằng tinh thần. Người bị bệnh phong hủi bị ruồng bỏ, bệnh nhân muốn đi lại phải hô to mình bị ô uế để người khác biết mà tránh xa. Họ bị bỏ rơi ngay từ những người thân, xóm làng, xã hội và ngay cả tôn giáo thời bấy giờ.

Tuy nhiên, hình ảnh hiền từ và cử chỉ giơ tay chạm vào anh ta của Đức Giêsu hôm nay đã làm cho người phong hủi thêm niềm hy vọng, cậy trông và ấm lòng. Vì thế, anh ta đã can đảm tiến lại gần Đức Giêsu, mặc cho mọi lời dèm pha, khinh khi, nhục mạ. Anh ta tin và đi đến với Đức Giêsu. Còn Đức Giêsu đã giơ tay và chạm vào anh ta, khiếm anh ta được sạch.

Hành động này của Đức Giêsu đã xóa tan đi biết bao ngăn cách, đã trả lại cho anh một chỗ đứng trong xã hội, đã phục hồi nhân phẩm cho anh trong cuộc sống còn lại.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta, một mặt biết noi gương người phong cùi, can đảm, tin tưởng và bỏ qua mọi rào cản để đến với Chúa là mối lợi tuyệt đối và duy nhất của cuộc đời. Mặt khác, cũng mời gọi chúng ta hãy suy nghĩ đến bệnh cùi tâm linh của chúng ta là những ích kỷ, kiêu ngạo, bất nhân và ham danh, trục lợi... Đồng thời, như một lời mời gọi hãy bước theo Đức Giêsu trên con đường yêu thương, xóa bỏ ngăn cách do kỳ thị ...

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết tin tưởng vào tình thương của Chúa. Biết yêu thương anh chị em đồng loại như Chúa, nhất là những người thấp cổ, bé họng, khổ đau, nghèo đói chung quanh chúng con. Amen.
Ngọc Biển SSP
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 151