mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5518
mod_vvisit_counterHôm Qua10688
mod_vvisit_counterTuần Này5518
mod_vvisit_counterTuần Trước78143
mod_vvisit_counterTháng Này273812
mod_vvisit_counterTháng Trước219189
mod_vvisit_counterTất cả16103267

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ BẢY CN4MC-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen

28/03 – Thứ bảy tuần 4 Mùa Chay.

"Ðấng Kitô xuất thân từ Galilêa sao?"

Lời Chúa: Ga 7, 40-53

Khi ấy, sau khi nghe Chúa Giêsu giảng, có nhiều người trong đám dân chúng nói rằng: "Ông này thật là tiên tri". Kẻ khác nói: "Ông này thật là Ðấng Kitô". Người khác nữa lại nói: "Ðấng Kitô xuất thân từ Galilêa sao? Nào Kinh Thánh chẳng nói: Ðấng Kitô xuất thân bởi dòng dõi Ðavit, và từ làng Bêlem, quê hương của Ðavit?"

Vì thế, dân chúng bất đồng ý kiến với nhau về Người. Trong số đó, có một ít kẻ định bắt Người, nhưng không ai dám ra tay bắt Người.

Vậy khi những người thừa hành đến với thượng tế và biệt phái, các ông này hỏi họ rằng: "Tại sao các ngươi không điệu nó tới?" Các người thừa hành thưa rằng: "Chẳng hề có ai nói như người ấy". Các người biệt phái trả lời rằng: "Chớ thì các ngươi cũng bị mê hoặc rồi sao? Trong các vị thủ lãnh và các người biệt phái, có ai tin nó đâu? Chỉ có lũ khốn nạn đó nó không biết gì lề luật". Nicôđêmô là người đã tới gặp Chúa Giêsu ban đêm, cũng là người trong nhóm họ, nói với họ rằng: "Chớ thì luật của chúng ta có lên án cho ai mà không nghe họ, hoặc không biết rõ họ làm gì không?" Nhưng họ trả lời rằng: "Hay ông cũng là người Galilêa? Hãy đọc kỹ Kinh Thánh, ông sẽ thấy rằng không có tiên tri nào phát xuất từ Galilêa". Sau đó ai về nhà nấy.

SỐNG VÀ CHIA SẺ: Dư luận về Chúa Giêsu.

Blondin là một trong những tên tuổi của ngành xiếc tại Mỹ. Một trong những kỳ công đáng ghi nhớ nhất của anh ta là đã có thể đi trên một sợi dây qua thác Nirgara là thác dài nhất và cao nhất thế giới. Trong một dịp biểu diễn, anh quay sang hỏi một cậu bé gần đó: "Em có tin là tôi có thể mang một người trên vai và đi xuyên qua dòng thác không? Giữa tiếng thác đổ ầm ầm, cậu bé thét lên: "Vâng, cháu tin là chú có thể làm được điều đó". Thế nhưng khi anh đề nghị mang cậu bé trên vai, thì em đã lắc đầu từ chối, vì không đủ tin tưởng vào sự đảm bảo của người biểu diễn.

Cậu bé trên đây có thể là hình ảnh của rất nhiều người trong chúng ta khi phải trả lời cho câu hỏi của Chúa Giêsu: "Phần các con, các con bảo Ta là ai?". Cũng như Phêrô khi đại diện cho các Tông đồ, chúng ta cũng sẽ trả lời: "Thày là Con Thiên Chúa hằng sống". Nhưng trong thực tế, thái độ sống của chúng ta có lẽ còn tương phản với lời tuyên xưng ấy. Chúng ta chưa là những kitô hữu thực sự, nghĩa là chưa tin tưởng và sống theo lời mời gọi của Chúa. Thái độ của chúng ta có lẽ cũng giống như của những người Do Thái trong Tin Mừng hôm nay: người thì xem Ngài như một tiên tri, kẻ nhận Ngài là Chúa Kitô, đa số thì dựa vào những hiểu biết trong Kinh Thánh để lý giải về thân thế của Ngài.

Sự hiểu biết mà Chúa Giêsu muốn chúng ta có về Ngài không phải là một hiểu biết trên lý thuyết hoặc chỉ là lời tuyên xưng trên môi miệng, mà phải là vác Thánh giá mỗi ngày và đi theo Ngài. Liền sau khi Phêrô tuyên xưng Ngài là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã loan báo về cuộc Tử nạn của Ngài và Ngài đề ra như một mệnh lệnh: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác Thập giá và đi theo Ta". Danh hiệu Kitô gắn liền với Thập giá. Không thể tuyên xưng Chúa Kitô mà lại chối bỏ Thập giá của Ngài, không thể tự cho mình biết Chúa Kitô mà không liên kết với Ngài trong cuộc tử nạn. Thánh Phaolô đã nói lên kinh nghiệm của ngài: "Phần tôi, tôi chỉ biết có một Đức Kitô chịu đóng đinh". Biết theo nghĩa Kinh Thánh là môt sự kết hợp thâm sâu. Biết do đó phải là một cam kết. Biết Đức Kitô như thánh Phaolô diễn tả chính là nên một với Chúa Kitô trong mầu nhiệm tử nạn. Biết Đức Kitô chịu đóng đinh chính là bổ túc nơi mình những gì còn thiếu trong cuộc Tử nạn của Ngài.

Mùa chay là mùa thanh luyện, chúng ta được mời gọi để sống một cách ý thức hơn bản sắc đích thực của người kitô hữu, đó là để Đức Kitô chiếm hữu và sống bằng chính sức sống của Ngài. Điều đó cũng có nghĩa là người kitô hữu không chỉ mang danh hiệu của Đức Kitô, lời tuyên xưng của họ không chỉ đọng lại trên môi miệng, mà phải là một cuộc sống kết hiệp với Ngài, với những cố gắng không ngừng của từ bỏ, quảng đại, yêu thương và phó thác.
(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui
Kính chuyển:
Hồng

------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG- CN5MC-A -TGM NGÔ QUANG KIỆT PDF Print E-mail

Hong Nguyen

THAM DỰ BỮA TIỆC LỜI CHÚA: GIOAN 11, 1-45

TIN MỪNG CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY A

Mở cửa mộ – ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt.

Tai họa ngày 11 tháng 09 năm 2001 trên đất Mỹ đã trở thành một nỗi ám ảnh đối với mọi người. Trong phút chốc, hai tòa tháp chọc trời đổ sập xuống, trở thành ngôi mộ khổng lồ chôn vùi mấy ngàn sinh mạng. Ngôi mộ gieo tang thương. Ngôi mộ gieo kinh hoàng. Ngôi mộ làm rung chuyển thế giới.

Ngôi mộ không chỉ hiện hữu từ khi toà tháp đôi đổ xuống. Trước đó ngôi mộ đã hiện diện trong trái tim của những người khủng bố. Sau đó ngôi mộ vẫn phủ màn u ám trên cuộc sống thân nhân bạn bè.

Như thế, ngôi mộ không chỉ xây bằng gạch đá. Nó được xây bằng những lực lượng chết chóc như sự hận thù, sự áp bức, sự độc ác... Ngôi mộ không chỉ chôn vùi sự sống. Nó chôn vùi cả niềm tin, cả niềm hy vọng.

Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu đã dõng dạc mở cửa mộ và truyền cho người chết chỗi dậy bước ra. Việc Chúa Giêsu mở cửa mộ cho Lagiarô mở ra những chân trời mới cho đời sống con người.

Khi mở cửa mộ, Người đã mở cánh cửa sự sống. Thông thường, ngôi mộ là vương quốc của tử thần. Cửa mộ là cửa mở vào thế giới chết chóc. Ai đã vào đó chẳng còn hy vọng thoát ra. Nhưng hôm nay, Chúa Giêsu đã mở cửa mộ để Lagiarô không phải bước vào sự chết nhưng bước vào sự sống. Khi mở cửa mộ, Người phá tan sào huyệt Thần Chết. Khi tháo những dải băng liệm cuốn quanh thân thể Lagiarô, Người giải phóng ông khỏi dây trói ràng buộc của tử thần.

Khi mở cửa mộ, Người đã mở cánh cửa niềm tin. Trước đó, niềm tin của Mácta chỉ là một niềm tin mơ hồ, chung chung của đa số người Do thái thời ấy. Nhưng sau khi thấy Lagiarô sống lại, niềm tin của bà trở nên cụ thể, sống động và vững vàng. Trước đó, nhiều người Do thái chưa tin vào Chúa Giêsu. Nhưng sau khi được chứng kiến Lagiarô từ cõi chết sống lại, họ không thể nào không tin. Tảng đá lấp cửa mồ tung ra cũng làm bật tung tảng đá nghi ngờ che lấp trái tim, đưa họ tới tin nhận Chúa là Thiên Chúa.

Khi mở cửa mộ, Người mở ra cánh cửa niềm vui. Chết chóc gieo tang tóc u buồn. Ngôi mộ bao giờ cũng gợi lên nỗi buồn. Buồn ly biệt. Buồn mất mát. Buồn thất bại. Cái buồn vốn hay lây. Nước mắt người thân dễ làm cay mắt ta. Nên Chúa Giêsu không ngăn được dòng lệ. Nhưng khi Lagiarô bước ra, cả một trời vui. Đám tang bỗng biến thành đám hội. Lời chia buồn đổi thành lời chúc mừng. Thiên Chúa đã biến tang tóc thành niềm vui. Niềm vui ấy trọn vẹn.

Khi mở cửa mộ, Chúa Giêsu mở cánh cửa hy vọng. Thiên Chúa đến biến đổi số phận con người. Con người không còn bị giam hãm trong thân phận hay chết, nhưng được thênh thang tự do trong cõi sống. Con người không sinh ra để chết đi nhưng để sống, sống mãi, vì Chúa là "sự sống", "ai tin sẽ sống đời đời". Con người không sinh ra để tàn lụi, nhưng để triển nở đến vô biên.

Trong mỗi người chúng ta có nhiều nấm mộ. Chúng ta bị giam hãm trong những nấm mộ tội lỗi, gian tham, ích kỷ, bất công, đam mê, ghen ghét hận thù, nghèo đói, thất học... Có những nấm mộ kiên cố, tự sức mình không thể phá nổi. Ta hãy xin Chúa đến mở những cửa mộ, lăn những tảng đá đè nặng đời ta, để ta được sự sống dồi dào của Chúa nuôi dưỡng. Đồng thời, ta cũng phải tiếp tay với Chúa, phá đi những nấm mộ vây bọc anh chị em chúng ta, để mọi người được sống và sống dồi dào như lòng Chúa mong ước, như định mệnh Chúa dành cho ta, những người con cái Chúa.

GỢI Ý CHIA SẺ

1) Tôi còn bị giam cầm trong những ngôi mộ nào?

2) Tôi còn muốn xây những ngôi mộ nào để chôn vùi anh em?

3) Hôm nay tôi phải làm gì để mở cửa mộ cho tôi và cho anh em?
4) Việc Chúa cho Lagiarô chết bốn ngày sống lại có ảnh hưởng gì trên tôi?

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt.
Kính chuyển:
Hồng

----------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ BẢY CN4MC-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen

Suy niệm Lời Chúa
Thứ 7 tuần IV Mùa Chay
Ga 7, 40-53 : NGUỒN GỐC ĐẤNG KITO
HIỆP NHẤT CHỨ ĐỪNG CHIA RẼ

Tin Mừng Gioan hôm nay cho thấy vì Chúa Giêsu mà dân chúng chia rẽ nhau, nhóm Pharisêu cũng bất đồng quan điểm với nhau. Một số người tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, một số khác thì không tin vì họ chỉ căn cứ vào nguồn gốc của Người là con bác thợ mộc Giuse và bà Maria.

Ta thấy Thiên Chúa đã bị hiểu lầm trước sự tự do của con người. Biết được Ngài, đón nhận Ngài là hai vấn đề khó khăn. Chúa Giêsu là Đá Tảng, Người cũng có thể là đá vấp ngã nữa. Cái đó tùy ở mỗi người, tùy thái độ chúng ta trước Thiên Chúa.

Chúa Giêsu khác với các ngôn sứ khác rao giảng nhân danh Thiên Chúa; phần Ngài, Ngài rao giảng nhân danh chính Ngài, vì Ngài là Ngôi Lời Thiên Chúa. Không lạ gì nghe Chúa Giêsu rao giảng. Ta nhận ra một điều lạ lùng là chỉ những tâm hồn đơn sơ, rộng mở mới nhạy bén, nhanh nhẹn đón nhận Lời Chúa và đưa Lời Hằng Sống ấy vào trong cuộc đời mình.

Dẫu rằng có một số người đã quyết tâm giết Chúa Giêsu, nhưng không ai dám tra tay bắt Ngài. Cả các vệ binh đã được lệnh vào đền thờ bắt Chúa, nhưng họ trở về tay không, vị thượng tế và các người Pharisêu hỏi họ: Sao không điệu hắn về đây? Họ đã thưa lại: Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người ấy. Các thầy Pharisêu sỉ vả họ, cả các anh cũng bị hắn mê hoặc rồi. Có ai trong các vị lãnh đạo và trong các Pharisêu tin đâu, bọn dân đen thì nói làm gì, chúng có biết gì luật thánh đâu. Ông Nicôđêmô tuy cũng thuộc phái Pharisêu, muốn bênh đỡ Chúa Giêsu, nhưng ông bị chụp mũ Galilê, nghĩa là bọn phản loạn gây rối.

Thật vậy, trong Tin Mừng Luca, có lần Chúa Giêsu đã khẳng định với các môn đệ của Người: "Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết, không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. Vì từ nay, năm người trong cùng một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. Họ sẽ chia rẽ nhau, cha chống lại con trai, con trai chống lại cha. Mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ, mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng". (Lc 12, 51 -53)

Trong cuộc sống thường ngày, nhiều lúc người Kitô hữu chúng ta cũng rơi vào tình trạng như những người Do Thái, vì Chúa Giêsu mà họ gây ra chia rẽ. Một bên là những người đứng về phía Chúa Giêsu và sống theo tinh thần Tin Mừng. Còn một bên là những người đứng về phía thế gian và sống theo thói đời. Người đứng về phía Chúa Giêsu và sống theo tinh thần Tin Mừng thường hay chịu thiệt thòi, thậm chí chịu đau khổ vì bị thế gian chê cười, chống đối, cô lập và làm tổn thương.

Ngày nay thế gian cũng bảo chúng ta bị mê hoặc và chụp cho ta đủ mọi thứ mũ: mũ mê tín, mũ phản động, mũ điên rồ, mũ bịp bợp. Nhưng chúng ta hãy vững tin vào tình yêu Chúa. Chúa muốn chia sẻ cho ta những vinh dự mà Chúa đã phải trả giá bằng đòn vọt, bằng mũ gai, bằng khổ giá. Vì Chúa đã mời gọi ta: Ai muốn làm môn đệ tôi thì phải quên mình, vác lấy khổ giá hằng ngày của mình mà theo tôi.

Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta cùng nhìn lại xem mình đang đứng về phía Thiên Chúa hay thế gian, đang sống theo tinh thần Tin Mừng hay theo thói đời. Nếu tôi thuộc về phía Thiên Chúa và sống theo tinh thần Tin Mừng, tôi đang đi đúng đường về cõi phúc đời đời trên quê Trời. Còn ngược lại, nếu tôi thuộc về phía thế gian và sống theo thói đời, hẳn là tôi đang đi trên con đường dẫn về cõi chết và đau khổ đời đời.

Suốt dọc dài của lịch sử Giáo Hội, Chúa Giêsu vẫn luôn là nguyên cớ cho sự chia rẽ giữa người tin và kẻ chối từ Người, giữa những môn đệ chọn sống theo Người và những người chọn sống theo thế gian; thậm chí sự chia rẽ còn tồn tại giữa các kitô hữu. Chọn tin theo Chúa Kitô đòi hỏi sự dấn thân của cả con người. Nếu có sự chia rẽ là vì chúng ta chưa để cho Người hướng dẫn và làm chủ cuộc đời ta.

Vì thế, có thể nói, nếu tất cả chúng ta cùng hiệp nhất trong đức tin vào Đức Kitô thì sẽ không còn chia rẽ. Sự hiệp nhất này chỉ có thể xảy ra, nếu chính mỗi người chúng ta biết củng cố đời sống đức tin và dẹp bỏ những mầm mống chia rẽ trong chính lòng mình, trong gia đình và cộng đoàn của mình. Ước chi khát vọng sống hiệp nhất yêu thương được cụ thể trong đời sống tôi từ hôm nay, từ những ngày của mùa chay thánh này.

Lm. Huệ Minh
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG - THỨ SÁU CN4MC-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY A - NGÀY 27-03-2020

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Gio-an (Ga 7: 1-2.10.25-30)

   CHÚA LÊN GIÊ-RUSAMLEM DỰ LỄ VÀ GIẢNG DẠY

1 Sau đó, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người.2 Lễ Lều của người Do-thái gần tới,10 Tuy nhiên, khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật25 Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói: "Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao?26 Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô?27 Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả."28 Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng: "Các ông biết tôi ư? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người.29 Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi."30 Bấy giờ họ tìm cách bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

SUY NIỆM

Cái chết của Chúa Giêsu là cái chết tự nguyện để cứu độ nhân loại. Bao lâu giờ của Chúa Giêsu chưa đến, thì con người dù có làm gì đi nữa cũng chẳng thể làm cho giờ đó mau đến được. Chỉ có một lần Chúa Giêsu bảo rằng giờ của Người chưa đến, nhưng Nguời vẫn can thiệp, đó là hôm ở tiệc cưới Cana, theo gợi ý của Mẹ Maria, Chúa Giêsu đã làm phép lạ đầu tiên cho nước hóa thành rượu. Thiên Chúa là tình yêu và tất cả những gì làm nên tình yêu đều được Ngài ủng hộ.

Lời Chúa hôm nay là một nhắc nhở, một lời mời gọi chúng ta kiên trì trong những gì chúng ta làm vì vinh danh Chúa và hạnh phúc cho tha nhân; kiên trì và tin tưởng nơi kế hoạch nhiệm mầu của Thiên Chúa là Cha và là Đấng hết lòng vì công trình tạo dựng của Ngài. Thiên Chúa luôn ở với chúng ta, vì chúng ta tin vào Chúa Kitô, Con của Ngài. Tất cả những ai tin vào Chúa Kitô thì đều ở trong Thiên Chúa. Ở trong Thiên Chúa và làm công việc Thiên Chúa trao, đó là những gì chúng ta làm mỗi ngày với tinh thần trách nhiệm của những người được sai đi làm chứng cho Thiên Chúa.

Hai ngàn năm qua, Giáo Hội vất vả hiện diện giữa con người, với sứ điệp duy nhất là: Thiên Chúa yêu thương và muốn cho mọi người ơn cứu độ. Sứ điệp ấy được công bố và thể hiện với tất cả tấm lòng của một người mẹ vì con cái mình.

Chia sẻ tâm tình của Mẹ Giáo Hội, ước gì chúng ta luôn biết tin tưởng vào giờ của Thiên Chúa và chương trình của Ngài để mưu ích cho mọi người.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến trần gian để vinh danh Chúa Cha và cứu độ chúng con bằng con đường khổ giá, xin giúp mỗi người chúng con biết chấp nhận chết đi mỗi ngày vì yêu mến Chúa và anh em để làm vinh danh Chúa qua cuộc sống của mỗi người chúng con. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

 
BÁNH SỰ SỐNG - ONE BREAD, ONE BODY - SATURDAY PDF Print E-mail

Presentation Ministries

One Bread, One Body

Hosea 6:1-6
View Readings Psalm 51:3-4, 18-21 Luke 18:9-14
Similar Reflections

ONLY THE HUMBLE LOVE THEMSELVES

"Everyone who exalts himself shall be humbled while he who humbles himself shall be exalted." —Luke 18:14

The Pharisee's prayer was not pleasing to the Lord because he was not humble. One sign of lacking humility is to compare ourselves with others. "The Pharisee with head unbowed prayed in this fashion: 'I give You thanks, O God, that I am not like the rest of men — grasping, crooked, adulterous — or even like this tax collector' " (Lk 18:11).

It is obvious that to put others down to make ourselves look better is a comparison steeped in pride. However, it is also contrary to humility to compare ourselves unfavorably to others. To think that we aren't as good as someone else is not focusing on our God-given uniqueness, is not seeing ourselves the way the Lord wants us to see ourselves, and is not being humble. Humility is not humiliation. "With humility, have self-esteem; prize yourself as you deserve" (Sir 10:27). Humility is to see ourselves as utterly dependent on God and as redeemed, chosen, precious, priestly, and royal (see 1 Pt 2:9). Therefore, neither favorable nor unfavorable comparisons of ourselves with others are in accord with humility.

Throughout the Lenten season and especially in Holy Week, we focus on the Passion and death of Jesus. Our meditation on the crucified Christ must not make us hate ourselves for sharing through our sins in such a despicable crime. Our focus on Christ crucified should fill us with thanksgiving that we are so loved and with awe that we are considered so precious by the Lord.

Humble yourself to love yourself.

Prayer: Father, as I meditate on Your Son's Passion and crucifixion, send the Holy Spirit to teach me the meaning of humility.
Promise: "Let us know, let us strive to know the Lord; as certain as the dawn is His coming, and His judgment shines forth like the light of day!" —Hos 6:3
Praise: Pete donates cash so as to remain anonymous.

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 148