mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1899
mod_vvisit_counterHôm Qua6088
mod_vvisit_counterTuần Này13296
mod_vvisit_counterTuần Trước39479
mod_vvisit_counterTháng Này78043
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12111255

We have: 136 guests online
Your IP: 54.235.48.106
 , 
Today: Nov 14, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Bánh Sự Sống
BANH SU SONG-ONE BREAD, ONE BODY - THU HAI CN32TN-B PDF Print E-mail

One Bread, One Body

St. Josaphat

Titus 1:1-9
View Readings Psalm 24:1-6 Luke 17:1-6
Similar Reflections

"FATHER, FORGIVE" (LK 23:34)

"If he sins against you seven times a day, and seven times a day turns back to you saying, 'I am sorry,' forgive him." —Luke 17:4

We are made in the image and likeness of God (Gn 1:27). As disciples of Jesus, we try to be like Jesus in every aspect of our conduct (1 Pt 1:15). In this way, we are like God, for Jesus is God and the "exact Representation of the Father's Being" (Heb 1:3).

To be like God means to work, suffer, give, love, and forgive as God does. This means we must forgive seven times a day (Lk 17:4) and seventy times seven times (Mt 18:22), for we and billions of others frequently offend God and He keeps forgiving us. It is a conservative estimate to say that God forgives billions of times daily. That's what "seven" means — an infinite number.

To be like God, we too must forgive repeatedly and always. We must forgive those closest to us. Who else has the chance to wrong us seven times a day? We must forgive others repeatedly for the worst of injustices, even for scandals (Lk 17:1ff). Finally, we must forgive by God's standards. His standards are not limited to just praying for or being nice to those who have hurt us; they also require giving offenders affection, gifts, and honor (Lk 15:20ff).However, "nothing is impossible with God" (Lk 1:37). By God's grace, forgive everyone for everything.

Prayer: Father, may I and others be shocked by my forgiving — both those who apologize and those who don't.
Promise: "The apostles said to the Lord, 'Increase our faith.' " —Lk 17:5
Praise: St. Josaphat was martyred while risking his life for Church unity. St. Josaphat, pray that we all may be one, as the Father and Son are one (Jn 17:21).

----------------------------

 

 
BANH SU SONG -ONE BREAD, ONE BODY -10-11-2018 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

<< Saturday, November 10, 2018 >> Pope St. Leo the Great

Philippians 4:10-19
View Readings Psalm 112:1-2, 5-6, 8-9 Luke 16:9-15
Similar Reflections

NEEDING TO GIVE

"You sent something for my needs, not once but twice." —Philippians 4:16

St. Paul told the Philippians that receiving money from them gave him great joy, but not because he needed the money (Phil 4:10-11). Paul had learned to be self-sufficient, and cope with anything (Phil 4:11-12). Therefore, he was not in want and not eager for the Philippians' monetary gifts, but he was concerned for them to balance their account and pay for the service He gave them (Phil 4:17).

Paul gave the impression that the Church doesn't need money, but people need to give money. The Church is doing us a favor by taking up a collection. We should be grateful to the Church for letting us give money for God's work. We should be begging the Church insistently for the favor of giving up our money (2 Cor 8:4).

Are we in the same Church to which Paul belonged? Our churches say they're in need. We think we're doing the Church a favor when we give. We're tempted not to give; we're not tempted to give too much (see 2 Cor 8:12). Does Paul know something we don't know? Is our relationship with Christ different than His?

Prayer: Father, may I give to Your Church as never before.
Promise: "Make friends for yourselves through your use of this world's goods, so that when they fail you, a lasting reception will be yours." —Lk 16:9
Praise: Pope St. Leo the Great both encouraged and defended the Faith. With great trust in God, he defended Rome against the Barbarian attack, and Rome was spared.

-----------------------------------------

 
BANH SU SONG - THU HAI CN31TN- B PDF Print E-mail

THỨ HAI TUẦN XXXI THƯỜNG NIÊN B - NGÀY 05/11/2018

BÁNH SỰ SỐNG: Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 14: 12-14)

Gospel:

Luke 14
12 He said also to the man who had invited him, "When you give a dinner or a banquet, do not invite your friends or your brothers or your kinsmen or rich neighbors, lest they also invite you in return, and you be repaid.
13 But when you give a feast, invite the poor, the maimed, the lame, the blind,
14 and you will be blessed, because they cannot repay you. You will be repaid at the resurrection of the just."

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với thủ lãnh các người biệt phái đã mời Người rằng: "Khi ông dọn tiệc trưa hay tiệc tối, ông chớ mời các bạn hữu, anh em, bà con và những người láng giềng giàu có, kẻo chính họ sẽ mời lại ông mà trả ơn cho ông. Nhưng khi ông dọn tiệc, ông hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù, thì ông sẽ được phúc, bởi họ không có gì đền ơn cho ông: vì chưng, khi những người công chính sống lại, ông sẽ được đền ơn".

Suy niệm / GẶP ĐƯỢC LỜI CHÚA, CON ĐÃ NUỐT VÀO "(Gr 15, 16)

Đọc ba câu ngắn ngủi của đoạn Tin Mừng ngày hôm nay, chúng ta lại tiếp tục suy nghĩ về những nghịch lý của Tin Mừng, đúng hơn đó là những nghịch lý của Chúa Giêsu. Điều này có thể gây ra sự khó chịu, chướng tai cho người nghe, bởi nó khác suy nghĩ thường khi của chúng ta, khác những chuẩn mực thông thường hằng ngày của con người tự nhiên.

Con người tự nhiên chúng ta thường phân biệt giai cấp, thứ bậc. Giàu phải tương xứng, nghèo ngồi cho đúng chỗ, biết thân biết phận. Cư xử và sắp xếp như thế mới đúng lẽ thường tình. Từ khi nào chẳng biết, nó đi vào thói quen suy nghĩ của chúng ta, nó trở thành cách sống và chuẩn mực cuộc sống con người. Làm tiệc, đãi khách thì chú trọng tới người giàu, bạn bè, thân hữu, họ hàng, lối xóm, quen biết, v.v. Ai lại đi mời kẻ ăn xin và người xa lạ, ai lại đi mời người không thân thiết và không cùng đẳng cấp? Khuyến dụ của Chúa Giêsu về việc đãi tiệc nó đi ra ngoài nguyên tắc và chuẩn mực ấy. Ắt hẳn là Chúa muốn giáo huấn điều gì. Nghịch lý của lời khuyến dụ này rõ ràng Chúa muốn ta suy nghĩ nhiều hơn, và đi xa hơn cái mà chúng ta hành xử thông thường.

Chúng ta phải đi ra khỏi những nguyên tắc của chúng ta và từ bỏ đi những ích kỷ và chiếm hữu cho chính chúng ta. “Nếu anh em yêu mến anh em mình thì còn gì là ân với nghĩa, người tội lỗi cũng làm như thế”. Cùng nghĩ theo cách này, rõ là Chúa muốn chúng ta làm khác đi. Tiệc cưới Nước Trời không phân biệt giai cấp, giàu nghèo, không phân biệt chủng tộc, không loại trừ ai. Đây chính là điều chủ đạo trong lời rao giảng và cách sống của Chúa Giêsu. Qua đó Ngài mời gọi mỗi người quảng đại đáp trả và chuẩn bị cho cách sống của thời đại Chúa Giêsu.

*SUY TƯ VÀ QUYÊT TÂM HÀNH ĐỘNG: Thật là khó và quả thực là thách thức cho đời sống của chúng ta. Lời Chúa làm giàu cho tư tưởng của BẠN. Cách sống của Chúa làm phong phú cho cuộc đời TÔI. Và chắc chắn giáo huấn của Chúa sinh ích lợi cho linh hồn TÍN HỮU. Chúa muốn BẠN VÀ TÔI sống và yêu như Người. Đó là chọn lựa không thể đảo ngược, nó dẫn MỌI NGƯỜI đến sự sống đích thực.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con vẫn sẽ ngỡ ngàng trước lời mời gọi của Chúa. NHỜ THẦN KHÍ CHÚA mở rộng trái tim chúng con, để có được tình yêu thương nồng nàn của Chúa. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Kính chuyển:

Hồng

----------------------------

 
BANH SU SONG-ONE BREAD, 0NE BODY 04-11-2018 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

31st Sunday Ordinary Time

Deuteronomy 6:2-6
Hebrews 7:23-28
View Readings Psalm 18:2-4, 47, 51
Mark 12:28-34
Similar Reflections

WHAT'S "THEREFORE" THERE FOR?

"One of the scribes came up, and when he heard them arguing he realized how skillfully Jesus answered them. He decided to ask Him, 'Which is the first of all the commandments?' Jesus replied: 'This is the first...' " —Mark 12:28-29

The first of all the commandments is: "Hear, O Israel! The Lord our God is Lord alone!" (Mk 12:29; Dt 6:4) Since He is our only Lord, and we must not use our time, energy, and resources for anyone or anything else, "therefore you shall love the Lord your God with all your heart, with all your soul, with all your mind, and with all your strength" (Mk 12:30).

The word "therefore" shows that the giving of "our all" is based on the acceptance of God as Lord alone. We repeatedly call people to "give their all" in work, finances, and dedication. The response to our pleas is usually apathetic, so we then try to adapt Christianity by making it a halfhearted activity rather than a total commitment. Rather, we should discern the reason for the refusal to give all is the fact that God is not accepted as Lord alone.

Unless we obey the first commandment, we are not fully obeying the others. Commitment to Christ's Body must be preceded by commitment to the Lord, the Head of the Body the Church (Eph 1:22-23). Until Jesus is Lord of all, He's not Lord at all, and Christian life is not even possible. "You are right in saying, 'He is the One, there is no other than He' " (Mk 12:32). First things first.

Prayer: Jesus, I repent of my sins. I ask You to come into my heart. I accept You as my Lord and Savior. Take over my life.
Promise: "Therefore He is always able to save those who approach God through Him, since He forever lives to make intercession for them." —Heb 7:25
Praise: Praise You, Jesus, our Lord, God, and All. Be glorified in the Church and in our lives.

-----------------------------

 

 
BANH SU SONG - THU BAY CN30TN-B PDF Print E-mail

03/11 – Thứ Bảy đầu tháng, tuần 30 thường niên.

"Hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên".

Gospel:

Luke 14
1 One sabbath when he went to dine at the house of a ruler who belonged to the Pharisees, they were watching him.
7 Now he told a parable to those who were invited, when he marked how they chose the places of honor, saying to them,
8 "When you are invited by any one to a marriage feast, do not sit down in a place of honor, lest a more eminent man than you be invited by him;
9 and he who invited you both will come and say to you, 'Give place to this man,' and then you will begin with shame to take the lowest place.
10 But when you are invited, go and sit in the lowest place, so that when your host comes he may say to you, 'Friend, go up higher'; then you will be honored in the presence of all who sit at table with you.
11 For every one who exalts himself will be humbled, and he who humbles himself will be exalted."

Lời Chúa: Lc 14, 1. 7-11 - KHIÊM TỐN HẠ MÌNH

Khi ấy, Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng: "Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: "Xin ông nhường chỗ cho người này", bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến nói với ngươi rằng: "Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên", bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc. "Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên".

Suy Niệm : Bài Học Khiêm Nhường

Sống trong xã hội ngày càng tiến bộ, con người tự nhiên muốn vượt lên khỏi những cái tầm thường hiện tại. Họ muốn tìm cho mình một địa vị nào đó để đảm bảo cho cuộc sống; họ ham muốn giàu sang, uy quyền, muốn chiếm cho mình chỗ nhất nơi công hội, tiệc tùng. Nhưng Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay lại đề ra nét đặc thù của Kitô giáo đi ngược với thái độ hám danh và cũng là bài học cho mỗi người, đó là bài học khiêm nhường.

Thật thế, theo Tin Mừng thuật lại, hôm đó Chúa Giêsu đến dùng bữa tại nhà một đầu mục nhóm Biệt phái. Nhận thấy ở đó có những thực khách háo hức chọn chỗ nhất, Chúa Giêsu liền nói với họ một dụ ngôn, trong đó Ngài mời gọi người ta hãy sống khiêm nhường bằng cách chọn lấy địa vị sau chót: khi anh được mời đi ăn cưới, anh đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng cũng được mời... Trái lại, khi được mời, anh hãy ngồi vào chỗ cuối.

Xét bề ngoài, thì đây chỉ là một vấn đề lịch sự, bởi vì xếp chỗ ngồi là việc của chủ nhà, chứ không phải của người dự tiệc. Tuy nhiên, việc chọn chỗ cuối như thế phải được thực hiện một cách đơn sơ, tự nhiên, chứ nếu tìm chỗ cuối với hậu ý và hy vọng được mời lên chỗ cao hơn, thì đó là một sự khiêm nhường giả tạo, một sự kiêu ngạo tinh tế.

Lời khuyến cáo của Chúa Giêsu còn tiềm ẩn một ý nghĩa sâu sắc hơn. Ðối với Ngài, tiệc cưới tượng trưng cho Nước Thiên Chúa, trong đó kẻ nào nhắc mình lên sẽ bị hạ xuống, còn kẻ hạ mình xuống sẽ được nhắc lên. Vượt ngoài tầm đòi hỏi của xã giao, lời nói của Chúa làm cho con người đi xuống chiều sâu của khiêm nhường và tiến lên chiều cao của Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa là một vinh dự, một ân ban, mà chỉ những ai tự hạ và ý thức mình là hư vô mới có thể lãnh nhận. Còn kẻ tưởng mình cao trọng, chắc chắn không thể chiếm hữu Nước Thiên Chúa, và Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu căng, nhưng ban ơn cho người khiêm nhường.

Với lời mời gọi và gương sống tự hạ, khiêm nhường của Chúa từ lúc sinh ra cho đến lúc chết trên Thập giá, chúng ta hãy quyết đi vào con đường khiêm nhường bằng cách sống đúng với giới hạn của một thụ tạo nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa vô biên, để nhờ đó Ngài sẽ là tất cả cho chúng ta.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

GP Long Xuyên

Kính chuyển: Hồng

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 132