mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5587
mod_vvisit_counterHôm Qua12163
mod_vvisit_counterTuần Này73518
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này164014
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26723087

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Thiên Chúa Là Cha Của Tôi
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - THỨ BA CN3MV-C PDF Print E-mail

Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.

18/12 – Thứ Ba tuần 3 mùa vọng.

"Chúa Giêsu sẽ sinh bởi Ðức Trinh Nữ Maria, vị hôn thê của Thánh Giuse, thuộc dòng dõi Ðavít".

LỜI CHÚA: Mt 1, 18-24

Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse bạn của Bà là người công chính, không muốn tố cáo Bà, định tâm lìa bỏ Bà cách kín đáo.

Nhưng đang khi định tâm như vậy, thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: "Hỡi Giuse, con vua Ðavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai bởi phép Chúa Thánh Thần: Bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội". Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng tiên tri phán xưa rằng: "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta".

Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: Ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

Suy Niệm : THIÊN CHÚA Ở CÙNG CHÚNG TA (Mt 1, 18-24)

Giữa lúc dân Israel đang quằn quại trong cảnh lưu đầy tại Babylon. Dân mong ngóng được Thiên Chúa giải thoát khỏi cảnh sầu thương tang tóc. Sự mong đợi của dân đã được Thiên Chúa nhìn đến khi cho xuất hiện tiên tri Giêrêmia đến để loan báo tin vui cho dân, ngài loan báo: một vị Vua Công Chính, Khôn Ngoan sẽ ngự trị để lãnh đạo dân, và Ngài sẽ được gọi là: “Chúa công bình của chúng ta”. Sứ vụ của vị vua này chính là đưa dân trở về quê hương để lập lại một dân mới.

Sang bài Tin Mừng, thánh Mátthêu giới thiệu cho chúng ta biết vị vua đó chính là Đấng Emmanuel, nghĩa là Đấng Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Ngài ngự giữa dân cách cụ thể và cứu dân bằng con đường tự hủy. Ngài vốn là một Thiên Chúa, nhưng Ngài đã không dành cho mình địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, mà Ngài đã tự hủy mình đi, nhận lấy thân phận người phàm, trở nên giống chúng ta mọi sự, ngoại trừ tội lỗi để cứu chuộc chúng ta.

Thật vậy, Đức Giêsu, Đấng là Emmanuel đó đã xóa đi mọi ngăn cách để ở giữa loài người và không ngừng thi ân giáng phúc cho mọi người.

Trong những ngày này, nhiều nơi đang chuẩn bị làm hang đá, tập những bài thánh ca... để chuẩn bị đón mừng đại lễ Giáng Sinh. Tuy nhiên, những việc làm đó sẽ trở nên vô ích khi chính đời sống nội tâm chúng ta không chuẩn bị thanh lọc những thứ như đố kỵ, giận hờn, ghen ghét... Vẫn còn bộn bề với lối sống hình thức bên ngoài...!

Nếu không chừng, Đấng Emmmanuel, đã ở cùng nhân loại nhưng vô phúc cho chúng ta vì Ngài lại không có một chỗ để ở trong cung lòng của ta!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng con hãy yêu thương nhau, đón nhận nhau trong tình huynh đệ. Hãy mở rộng cánh cửa tâm hồn để trong sâu thẳm nội tâm, BẠN VÀ TÔI có một chỗ cho Đấng Emmanuel ở cùng chúng ta.

Lạy Đấng Emmanuel, xin cho tâm hồn chúng con xứng đáng là máng cỏ cho Ngài ngự trị. Amen.

Ngọc Biển SSP

-------------------------------

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI - DON NHAN THANH TAM CHUA PDF Print E-mail

BCC This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Dec 12 at 9:34 PM

ĐÓN NHẬN TRÁI TIM CHÚA GIÊSU NHƯ

THÁNH CHARLES DE FOUCAULD

1. Mấy ngày nay, qua những liên hệ riêng tư, tôi được biết cha Charles de Foucauld sắp được tuyên phong thánh.

Tôi rất vui, tự hỏi mình: Với sự kiện anh Charles được phong thánh, Chúa có nhắn gửi gì cho tôi không? Xin phép nói ngay là tôi vẫn gọi cha Charles bằng Anh.

Tôi cầu nguyện với Chúa. Chúa thương trả lời tôi bằng tâm tình riêng tư thân mật. Chúa nhắn nhủ tôi thế này:

2. Chúa muốn tôi theo gương anh Charles đón nhận trái tim Chúa Giêsu vào lòng mình, để:

+ Một là biết phó thác mình cho Chúa Cha giàu lòng thương xót.

+ Hai là biết nhìn mọi người bằng trái tim yêu thương hiền lành và khiêm nhường.

3. Anh Charles luôn mặc một chiếc áo dài trắng đơn sơ, có thêu trái tim Chúa Giêsu trước ngực.

Anh luôn ở lại trong trái tim Chúa Giêsu với tâm tình phó thác trọn vẹn nơi Chúa Cha.

“Lạy Cha, con xin phó mình con cho Cha.

Xin hãy làm nơi con mọi sự đẹp ý Cha,

Cha làm chi mặc lòng, con cũng cảm ơn Cha,

Con sẵn sàng luôn luôn, con nhận lãnh tất cả, miễn ý Cha được làm tròn trong con,

Lạy Cha, với tất cả tình yêu của lòng con, vì con mến Cha, và vì mến Cha, nên con thấy cần phải hiến thân con, phó trót mình con trong tay Cha, không do dự đắn đo, nhưng vô cùng tin cậy,

Vì Cha là Cha của con”.

4. Với kinh phó thác trên đây, tôi đã cầu nguyện với Chúa mỗi ngày.

Càng gặp đau đớn, tối tăm, chán nản, buồn phiền, tôi càng tập trung tâm hồn để phó thác mình cho Chúa, theo gợi ý của anh Charles. Kết quả là tôi được bình an.

Sự bình an đó không miễn trừ cho tôi khỏi hy sinh. Tôi vẫn phải trở nên bé nhỏ nghèo hèn. Nhưng lại rất vui, vì được bước theo Chúa Giêsu, để làm chứng cho “Chúa là tình yêu”.

5. Truyền giáo, đối với tôi là mang trái tim Chúa Giêsu trong lòng mình, để sống phó thác mình cho Chúa một cách trọn vẹn, đơn sơ, làm chứng niềm vui của mình được là con của Chúa là Cha giàu lòng thương xót.

Đó là việc thứ nhất tôi làm.

6. Việc thứ hai là với trái tim Chúa Giêsu trong lòng, tôi nhìn mọi người bằng trái tim Chúa.

7. Với trái tim Chúa Giêsu, đầu tiên tôi không nhìn ai bằng thói quen nhắm vào lỗi lầm và khuyết điểm của họ, nhưng đầu tiên nhìn họ là con cái Chúa, họ được Chúa thương, họ được Chúa tìm đến để cứu độ.

8. Với trái tim Chúa Giêsu, tôi sẽ không đến với ai bằng thái độ áp đặt, bằng chủ nghĩa tự hào chiến thắng, bằng lối sống quan khách. Nhưng chỉ với hành trang gọn nhẹ, đó là yêu thương phục vụ trong hiền lành và khiêm nhường của trái tim Chúa Giêsu.

9. Tới đây tôi nhớ lại những người sống trong tinh thần anh Charles, mà tôi đã gặp. Gặp là tham dự.

Chúa đã cho tôi có dịp để tham dự những sinh hoạt của họ. Họ là những nhóm nhỏ, mà tôi từng được mời tham dự, ở nhiều nước như Đức, Pháp, Thụy sỹ, Nga, Philippin, Do thái, Rôma và Việt Nam.

10. Tham dự những cuộc họp nhóm, bao giờ cũng đặt nặng giờ chầu Thánh Thể, và giờ chia sẻ. Họ thuộc đủ loại người. Nhưng ai cũng lo xây dựng tinh thần hợp nhất trong Giáo hội toàn cầu và Hội thánh địa phương.

11. Điều tôi nhớ rất nhiều là sự những người trong nhóm khuyên nhủ nhau về sự biết tha thứ cho nhau và biết đau những nỗi đau của bao người cùng cực.

12. Nhưng, phải nói là đâu đâu những nhóm nhỏ đó vẫn là những sứ điệp của tình yêu, vẫn là những hy vọng đề cao Hội thánh của kẻ nghèo, vẫn là lời mời gọi chào đón những kẻ tội lỗi, những người khổ đau, những người thất vọng.

13. Giờ phút này, tôi đang đọc những tin tức về những bạo lực, những tranh giành, những nguy cơ bùng nổ đủ thứ tàn ác đang và dễ có thể xảy ra đó đây trước Noel trên khắp hoàn cầu.

Nguy cơ là có thật. Tôi xin Chúa mở lòng nhiều người biết noi gương anh Charles đón nhận trái tim Chúa Giêsu vào lòng mình. Nhờ vậy, mà nhân loại sẽ được cứu độ.

14. Sẽ rất ngây thơ, nếu nghĩ rằng: Những hỗn loạn đang và sẽ xảy ra có tính cách tàn phá Tin Mừng, chỉ là do sự dại dột của những con người.

Nhưng sẽ rất xác đáng, nếu nhận ra rằng: Đàng sau những hỗn loạn đó là có một âm mưu thâm độc của quỷ Satan muốn kéo con người vào con đường hư vong, để sẽ phải khốn khổ đời đời trong hỏa ngục.

15. Do vậy, mà hãy tỉnh thức và cầu nguyện một cách khiêm tốn và kiên trì, giữa đoàn người mà mình muốn được đồng hành, cho dù họ nghèo túng, hèn mọn, khổ đau.

16. Thưa anh Charles de Foucauld, xin anh nhớ đến chúng tôi là những kẻ đang nhìn lên anh với tấm lòng trìu mến tràn đầy hy vọng, để cùng anh bước theo Chúa, nắm chặt vào Chúa, mà phục vụ con người.

Long Xuyên, ngày 10.12.2018

+ Gm. Gioan B Bùi Tuần

--------------------------------

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI - NHAY CAM VA DAU KHO PDF Print E-mail

Phung Nguyet Vo

Daniel Berrigan từng viết một câu bất hủ: Trước khi thật tâm theo Chúa Giêsu, trước hết bạn hãy xem thử mình, khi nhìn vào bên trong, sẽ tốt đẹp được đến đâu!

Khi nói thế là ông đang cố nêu bật một chuyện thường bị hiểu lầm sâu sắc từ mọi khía cạnh, cụ thể là tại sao và thế nào mà một tôn giáo đích thực lại đem đau khổ đến cuộc đời chúng ta.

Một mặt, chuyện quá phổ biến là nghĩ rằng nếu bạn đón nhận Thiên Chúa vào đời mình, thì bạn sẽ có đường đi dễ dàng hơn trong đời, Chúa sẽ cho bạn tránh khỏi nhiều bệnh tật và đau khổ thường tác hại lên người khác. Ngược lại, nhiều người lại nuôi cảm giác, thậm chí là một niềm tin rằng Thiên Chúa muốn cho chúng ta đau khổ, rằng có một mối ràng buộc cố hữu giữa đau khổ và chiều sâu, rằng càng đau đớn thì càng có tinh thần thiêng liêng.

Tất nhiên, có phần nào sự thật thâm sâu trong đó, chiều sâu thiêng liêng liên kết bất phân ly với đau khổ, và Thập giá Chúa Kitô đã biểu lộ điều này, cũng như kinh thánh nói rằng Thiên Chúa thanh luyện những người đến gần Ngài. Nhưng có vô số cách hiểu lầm điều này, Chúa Giêsu nói rằng chúng ta phải mang lấy thập giá hằng ngày mà theo Ngài, và rằng theo Ngài nghĩa là chấp nhận một đau khổ đặc biệt. Nhưng chúng ta sẽ hỏi: Tại sao lại thế? Tại sao khi chúng ta chú tâm vào Chúa Giêsu thì đau khổ đi sâu vào cuộc đời chúng ta hơn? Và điều ngược lại có đúng hay không? Một tôn giáo thật đi ngược lại với bản tính thịnh vượng của chúng ta hay sao? Chẳng lẽ đau khổ là thâm sâu còn vui mừng là nông cạn? Và, chuyện này nói lên điều gì về Thiên Chúa? Thiên Chúa ái khổ ư? Tại sao Thiên Chúa muốn và đòi chúng ta phải đau khổ? Tại sao nhất thiết đường hướng đau đớn phải đi kèm với việc thật tâm theo Chúa?

Đau đớn sẽ đổ sâu trong chúng ta hơn khi chúng ta thật tâm theo Chúa, không phải bởi Thiên Chúa muốn thế hay bởi đau đớn thì có phúc hơn vui mừng. Không phải như vậy. Đau khổ và đau đớn không phải là điều Chúa muốn, chúng là những thứ tiêu cực, bị xóa sổ trên thiên đàng. Nhưng, khi chúng ta thật tâm theo Chúa, chúng sẽ đổ tràn sâu hơn trong đời chúng ta, là bởi khi thật sự mở ra với Thiên Chúa, chúng ta sẽ không cố níu giữ sự bảo vệ sai lầm cho bản thân mình, và như thế sẽ nhạy cảm hơn để cuộc đời đổ đầy vào chúng ta cách tự do và sâu sắc hơn. Trong sự nhạy cảm đó, chúng ta sẽ thôi vô thức vặn vẹo mọi thứ để nhằm giữ cho mình được an toàn và không phải đau đớn. Nói đơn giản, chúng ta sẽ cảm nghiệm một đau đớn sâu sắc hơn trong đời, bởi chúng ta nhạy cảm hơn, sẽ cảm nghiệm mọi sự sâu sắc hơn.

Ngược lại cũng đúng. Nếu ai đó, quá vô cảm, trơ như đá, thì sự vô cảm của người đó sẽ khiến họ miễn nhiễm và những đau khổ và đau đớn của người khác hiếm khi làm phiền họ. Tất nhiên, người đó cũng sẽ không cảm nghiệm được ý nghĩa và niềm vui một cách thật sâu sắc, và đó là cái giá của sự vô cảm.

Vài năm trước, Michael Buckley, linh mục Dòng Tên ở California, đã giảng trong thánh lễ đầu tay của một linh mục. Trong bài giảng, cha Buckley không hỏi tân linh mục rằng liệu cha có đủ mạnh để làm linh mục không, mà lại hỏi liệu cha có đủ yếu để làm linh mục hay không. Khi chỉ ra nghịch lý này, cha Buckley giúp trả lời câu hỏi: tại sao đến gần với Chúa hơn lại cũng có nghĩa là đến gần với đau khổ hơn. ‘Liệu người này có đủ bất lực để không thể gạt đi những đau khổ lớn trong đời mình, để sống với một sự thất bại nhất định, để cảm nhận thế nào là một con người bình thường? Liệu cuộc đời của cha có những bối rối, nghi hoặc bản thân, hay dằn vặt trong lòng? Liệu cha có phải đương đầu với sợ hãi, có những lúc nản lòng, hay chấp nhận hạ bớt những kỳ vọng của mình?’

Rồi cha Buckley tiếp tục so sánh giữa Socrates và Chúa Giêsu, nêu bật rằng Socrates bằng nhiều cách kêu gọi muốn có con người mạnh mẽ hơn. Như Chúa Giêsu, Socrates cũng bị kết án tử hình một cách bất công, nhưng không như Chúa Giêsu, ông không bao giờ sợ hãi và run rẩy hay ‘đổ mồ hôi máu’ trước cái chết của mình. Ông uống thuốc độc và bình thản ra đi. Còn như chúng ta biết, Chúa Giêsu không trải qua cái chết với sự bình thản như vậy.

Một phán xét hời hợt, sẽ nói rằng phản ứng khác nhau là bởi cách chết khác nhau, đóng đinh thập giá thì kinh khủng hơn uống thuốc độc nhiều. Nhưng, dù lập luận này có phần đúng, nhưng không phải là nguyên do thật sự. Tại sao Chúa Giêsu đấu tranh vật lộn hơn Socrates trong cái chết? Bởi sự nhạy cảm vô cùng của Ngài. Chúa Giêsu đơn giản là ít khả năng hơn trong việc bảo vệ khỏi nỗi đau. Ngài cảm nhận mọi sự thật sâu sắc và hệ quả là dễ mẫn cảm với đau đớn thể xác và tinh thần, nhạy cảm hơn với sự chối bỏ và khinh dễ của con người, xúc động hơn trước tình yêu và thù ghét.

Socrates là con người vĩ đại và anh hùng, nhưng không như Chúa Giêsu đã khóc thành Giêrusalem, ông không bao giờ khóc thương Athens, không bao giờ biểu lộ nỗi buồn sầu và đau đớn khi bị bạn bè phản bội. Ông mạnh mẽ, tự chủ, bình thản, và không bao giờ xúc động quá mức. Còn Chúa Giêsu, lại yếu hơn trong việc bảo vệ mình khỏi những đau đớn, và hệ quả là, đôi khi Ngài xúc động tột cùng.

--------------------------------

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI - HAY VAO QUA CUA HEP PDF Print E-mail


Cuộc đời thật ra gồm nhiều cửa hẹp.

Cửa hẹp khi thi vào đại học.

Cửa hẹp khi đi xin việc làm.

Cửa hẹp khi muốn đưa trái banh vào lưới.

Sống là phấn đấu bước qua nhiều cửa hẹp.

Cửa càng hẹp, càng phải cố gắng nhiều.

Cửa hẹp mà vào được mới quý.

Nếu thiên đàng có cửa,

thì hẳn vào cửa thiên đàng chẳng phải như dạo chơi.

“Hãy chiến đấu để vào qua cửa hẹp” (Lc 13,24),
Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con dám hành động

theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa.

Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện,

vì xác tín rằng

Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con,

Chúa ngàn lần quảng đại hơn con,

và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con.

Lạy Chúa Giêsu trên thập giá,

xin cho con dám liều theo Chúa

mà không tính toán thiệt hơn,

anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ,

can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim,

và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa.

Ước gì khi dâng lên Chúa

những hy sinh làm cho tim con rướm máu,

con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt

của người một lòng theo Chúa.Amen

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

 

 
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI -CHUA GIESU THANH THE PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Tran Lucy
13 Tháng 9 lúc 23:00

CÙNG CHÚA GIESU THÁNH THỂ - THỨ SÁU 23TN-B

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,

Chúa là Ðấng thánh thiện tinh tuyền. Chúa không chấp nhất tội lỗi chúng con. Dù rằng chúng con ngàn lần không xứng đáng diện kiến trước tôn nhan Chúa. Thế mà, Chúa còn đích thân đến tìm gặp chúng con.

Chúa còn ở lại với chúng con qua bí tích Thánh Thể đầy yêu thương và gần gũi với chúng con. Xin giúp chúng con biết thanh tẩy trí lòng nên trong sạch, vẹn tuyền hầu xứng đáng với tình yêu cao vời mà Chúa đã dành cho chúng con.

Lạy Chúa Giê-su mến yêu, mỗi lần chúng con soi mình trước sự thánh thiện của Chúa, chúng con lại hổ thẹn về mình. Tâm hồn chúng con sao ô uế quá! Lòng trí chúng con sao tục lụy quá! Chúng con quá nặng tính xác thịt. Chúng con còn quá nhiều khuyết điểm. Xin giúp chúng con biết sửa mình, biết canh tân đời sống cho xứng với phẩm giá làm người là hình ảnh của Chúa. Xin cho chúng con cũng biết học nơi Chúa cái nhìn của yêu thương, của bao dung và nhân ái. Xin loại trừ nơi chúng con những cái nhìn thành kiến, tiêu cực đối với tha nhân. Xin giúp chúng con biết mang đến cho nhau những cái nhìn yêu thương, những lời nói cảm thông, những việc làm bác ái để cuộc sống chúng con thắm đượm niềm vui và hạnh phúc.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết học nơi Chúa tình yêu, để chúng con ra đi và mang lại hoa trái của yêu thương cho những bước đường chúng con đi. Amen.

Lm Tạ Duy Tuyền

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 34