mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7452
mod_vvisit_counterHôm Qua7715
mod_vvisit_counterTuần Này39837
mod_vvisit_counterTuần Trước82221
mod_vvisit_counterTháng Này202476
mod_vvisit_counterTháng Trước297597
mod_vvisit_counterTất cả13880079

We have: 104 guests, 1 members online
Your IP: 52.204.98.217
 , 
Today: Jun 20, 2019

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Thiên Chúa Là Cha Của Tôi
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - KINH LẠY CHA PDF Print E-mail

Bài giá trị:

KINH LẠY CHA (Phân tích sâu sắc tính triết học và thần học của kinh Lạy Cha)

From: Phaolo Thai
Sent: Saturday, June 15, 2019, 9:09:45 AM PDT
Subject: Kinh Lạy Cha

KINH LẠY CHA

Kinh Lạy Cha là lời Chúa Giêsu dạy các môn đệ cầu nguyện, và chỉ một kinh này, đã cho chúng ta thấy cái đẹp tuyệt vời của đạo Công Giáo, vượt trên và vượt xa ngàn trùng các triết lý, tư tưởng, tôn giáo do phàm nhân lập ra.

“Lạy Cha chúng con ở trên trời”

Lời dạy này cho chúng ta biết, nhân loại có một Người Cha, và chúng ta là anh chị em của nhau. Là anh chị em của nhau, thì nhân loại là một đại gia đình; quả đất là nền nhà; bầu trời là mái nhà, và Người Cha chung của nhân loại ở trên trời là Thiên Chúa.

“Chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời”

Lời dạy này nói về bổn phận đối với Cha và cũng là Chúa của chúng ta ở trên trời. Thật lòng yêu mến Chúa thì tôn thờ Ngài và vâng lời Ngài trong mọi sự. Thật lòng yêu mến Chúa, thì không làm điều gì hại đến người khác, dù trong ý nghĩ, lời nói, hành động, mà còn phải làm cho tha nhân những gì, mà chúng ta muốn họ làm cho chúng ta. Sống như thế là làm cho danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến và Ý Cha được thể hiện dưới đất cũng như trên trời.

“Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày ”

Ngoài Thiên Chúa, không có phàm nhân hay thần thánh nào tạo ra mặt trời, trăng, sao, sông, núi, biển, rừng cây, hoa trái, không khí, nước uống... để thân xác của nhân loại có thể sinh tồn.

Ngoài Thiên Chúa, không có phàm nhân hay thần thánh nào đã chết vì tội lỗi của nhân loại, để cứu nhân loại không phải chết đời đời trong hỏa ngục. Không có phàm nhân hay thần thánh nào đã dùng Máu Thịt của mình để nuôi linh hồn nhân loại: “Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta, thì được sống đời đời.” Không có phàm nhân hay thần thánh nào như Chúa của chúng ta: “Ta ở với các con mọi ngày cho đến tận thế.”

“Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”

Lời dạy này cho chúng ta biết, nếu chúng ta tha nợ cho anh chị em, thì nợ của chúng ta cũng được CHA ở trên trời tha. Ngược lại, nếu không tha nợ cho anh chị em, thì nợ của chúng ta cũng không được tha.

Có phàm nhân nào không chịu ơn của Thiên Chúa? Có phàm nhân nào tự tạo ra không khí để thở, nước để uống, hạt gạo để ăn? Chúng ta đều nhận ơn từ Thiên Chúa. Nhận ơn mà không biết ơn và không nói lời cám ơn thì không phải là kẻ vô ơn sao? Ngoài sự vô ơn đối với Trời, có ai trong chúng ta chưa bao giờ phạm tội? Đã là tội nhân mà không thương xót anh chị em, cũng là tội nhân như chúng ta, thì chúng ta có đáng được Thiên Chúa thương xót hay không?

“Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con khỏi mọi sự dữ. Amen”

Lời dạy này cho chúng ta biết, với sức riêng không phàm nhân nào thoát khỏi cạm bẫy của ác quỷ. Tương tự, loài dã thú không thể thoát khỏi cạm bẫy của loài người giăng ra để bắt chúng. Do đó, chúng ta phải năng kêu xin Thiên Chúa cứu giúp, che chở để thoát khỏi mọi hiểm nguy hồn, xác do ác quỷ giăng ra.

Amen: Xin cho lời nguyện, được theo ý Chúa.

--

Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.

Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con, xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con khỏi mọi sự dữ. Amen.

NguyễnHyVọng

*Liên khúc: Chạm lòng con Chúa ơi

Chạm Lòng Con Chúa Ơi !

-------------------------------------

 
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - 10 CACH CHỨNG MINH CÓ CHÚA PDF Print E-mail

10 CÁCH RẤT ĐỜI THƯỜNG CÓ THỂ "CHỨNG MINH" SỰ TỒN TẠI CỦA THIÊN CHÚA

Ai trong chúng ta khi dấn thân vào sứ mạng tông đồ ít nhiều cũng từng kiếm tìm những cách thức đơn giản nhất có thể nhằm giải thích sự hiện diện của Thiên Chúa, sao cho mọi người, ngay cả những người chất phác nhất cũng hiểu được.

Chúng ta vận dụng hết khả năng hầu thấu hiểu Ngũ Đạo (5 cách chứng minh sự hiện hữu của Thiên Chúa của Thánh Tôma Aquinô), nỗ lực nghiên cứu và dịch thuật những Giáo Huấn của Giáo Hội. Chúng ta trích dẫn tư tưởng của các Thánh, các vị Giáo Tông. Thậm chí, nhiều người còn sử dụng những phương thức sáng tạo hơn, hiện đại hơn như trình chiếu Video, thuyết trình với Powerpoint, hoặc lên Website Công Giáo tìm kiếm những nguồn mới có thể sử dụng trong lớp học tôn giáo của mình.

Nhưng Thiên Chúa làm cho mọi thứ dễ dàng hơn chúng ta tưởng. Rốt hết, chính Ngài đã trở nên một con người đích thực. Ngài đã trải qua những kinh nghiệm rất đỗi con người, cũng đói, cũng rét, cũng mệt mỏi, cũng đau nhức như chúng ta. Chính vì vậy mà tất cả những kinh nghiệm mang chiều kích nhân loại đều có thể giúp chúng ta hiểu biết Thiên Chúa. Thiên Chúa hiện hữu tròn đầy nơi mọi sự, bởi chính Ngài đã kinh qua mọi sự ấy và biến chúng thành những kinh nghiệm thánh thiêng.

Vì lẽ đó, hôm nay chúng tôi mang đến cho bạn một vài ý tưởng hầu giúp bạn nhận biết rằng Thiên Chúa đã “ở đó”, Ngài bước qua “nơi ấy” nhưng không ai nhận ra Ngài. Dẫu thế, Ngài vẫn luôn hiện diện, vẫn sẵn sàng lắng nghe bạn.

Chắc chắn bạn đã từng có kinh nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời bạn; và đó là cách tuyệt vời để hiểu và diễn giải sự hiện hữu sống động của Ngài. Và đây, chúng tôi đưa ra 10 điều rất đỗi thân quen cho thấy Thiên Chúa hiện diện trong cuộc đời mỗi người:

1. Trong lần đầu tiên bạn trở thành cha mẹ

Thật khó để giải thích ý nghĩa của việc trao ban sự sống. Thiên Chúa mới chính là Đấng ban tặng sự sống, nhưng với tình yêu vô biên, Ngài cho phép chúng ta trở nên những người đồng sáng tạo và cộng tác vào kế hoạch yêu thương của Ngài. Ẵm trên tay một con người do bạn LÀM RA, nhưng con người ấy đồng thời cũng là một “sản phẩm” khởi phát từ Ý Muốn thánh thiêng của Thiên Chúa, điều này chắc chắn là một trải nghiệm linh thiêng đối với bạn.

2. Khi bạn cảm thấy ngỡ ngàng trước một bầu trời hùng vĩ bao la

Có những lúc ta nhận ra tầm nhìn và sự hiểu biết của mình thật nhỏ bé, và mọi thứ đều nằm trong tay một ai đó vĩ đại hơn ta. Con người không thể làm gì hầu thay đổi màu sắc trên bầu trời, hình dạng của những đám mây, ánh sáng xuyên qua cửa sổ v.v... Và đó mới chỉ là những thứ ta thấy được! Còn biết bao điều khác vẫn tồn tại nhưng con người chẳng thể nào nhận ra, chẳng thể nào thấu hiểu!

3. Khi chiêm ngắm chính đôi bàn tay của mình

Đôi bàn tay hoàn hảo nhưng đồng thời lại vẫn chưa hoàn hảo; được thiết kế rất khéo léo, tinh tế, nhưng vẫn được đảm bảo mạnh mẽ, rắn chắc. Chiêm ngắm và bạn sẽ thấy đôi bàn tay ấy đã trải qua năm tháng cuộc đời với biết bao công việc lớn nhỏ khác nhau, nhưng nó vẫn là nó, ... và thật kỳ diệu: Thiên Chúa đã nghĩ và thiết kế đôi bàn tay ấy cho bạn.

4. Khi bạn trò chuyện với chính mình

Mỗi người không đơn thuần chỉ là một khối xương thịt hay một vật thể mang một kết cấu cơ học nào đó. Có thứ gì đó bên trong thôi thúc họ vươn tới điều cao quí, nghiêng chiều về điều thiện hảo, và khát khao hướng về Thiên Chúa. Cứ trò chuyện và đối diện với chính mình, trả lời những câu hỏi, giải quyết những rắc rối, nhưng rồi bạn sẽ nhận ra mình không phải là một sản phẩm của một định mệnh mù quáng ngẫu nhiên. Sự hiện hữu của bạn vừa phức hợp, vừa toàn vẹn, đó là Thánh Ý và là kết quả của một sự sáng tạo vô biên từ Thiên Chúa.

5. Một ngày nào đó bạn thấy bình an khỏa lấp cõi lòng, nhưng chẳng sao giải thích được

Có những yếu tố ngoại tại làm nên sự tĩnh mịnh an nhiên, chẳng hạn như khi bạn được đảm bảo về tài chính, thể chất lành mạnh, gia đình êm ấm, được cư ngụ giữa mọi người. Nhưng ngay cả khi một khía cạnh nào đó trên đây không thành tựu như bạn mong chờ thì vẫn có đó những giây phút bạn cảm nếm thứ bình an sâu thẳm cứ xâm chiếm nội tâm bạn. Trước điều đáng ngạc nhiên ấy, bạn chẳng sao giải thích được. Cứ như thể có ai đó vừa đặt nó trong tâm hồn bạn.

6. Khi bạn cảm nghiệm mình được yêu thương

Không chỉ là chuyện của việc đón nhận hay lòng tự trọng, kinh nghiệm mình được yêu thương còn cao cả hơn thế. Cảm thấy mình được yêu cũng là cảm thấy mình xứng đáng, và cũng là hiểu được mình thực sự có giá trị. Và ngay cả khi tình yêu mang tính nhân loại có bị giới hạn và đầy bất toàn, thì nó vẫn chất chứa một tia sáng giúp diễn tả Tình Yêu Thiên Chúa, và tình yêu nhân loại vẫn gợi lên trong bạn cảm giác mình được Thiên Chúa yêu thương.

7. Khi những thành tựu của nhân loại khiến bạn ngạc nhiên

Cứ như thể vẫn còn lại đây những hơi thở vốn tác thành mọi sự trong công trình tạo dựng. Chúng ta thấy mình rất gần gũi với trí khôn nhân loại và thân quen với tốc lực mà trí khôn ấy hằng ngày xử lý các vấn đề, những bất tiện, và ngay cả nhiều điều ta không biết mình đã ước ao. Thế nhưng ta lại không nhận ra rằng chỉ cần lui lại đôi bước là ta có thể chiêm ngắm và cảm thấy ngỡ ngàng trước sự thực con người được dựng lên và cách mà Thiên Chúa trao cho con người trí khôn để cộng tác vào công trình sáng tạo của Ngài. Với trí khôn được lãnh nhận, con người làm nên những điều đáng kinh ngạc như dựng xây những tòa cao ốc chọc trời. Và với cùng trí khôn ấy, họ tạo ra cả những điều đơn giản như chiếc muỗng nhỏ xinh.

8. Khi thấy người chúng ta ít mong đợi nhất có được niềm tin

Thường thì người ta hay đưa ra những xét đoán không có chủ đích về đời sống và Đức tin của người khác. Và họ cũng thường “chẩn đoán” một vài người như những kẻ “chẳng thể nào đem lại niềm hy vọng,” bởi vì họ nghĩ rằng trong hệ thống những giá trị của những người này, kinh nghiệm về Đức tin là điều không phù hợp. Nhưng khi nhận ra một vài trong số những “con chiên đã bị mất” này tỏ cho thấy một dấu chỉ của Đức tin trong họ, lòng chúng ta bừng sáng và niềm hy vọng được hồi sinh. Khi nhìn thấy họ làm dấu Thánh Giá, nói về Thiên Chúa, chia sẻ những sứ điệp, những trích dẫn về Thiên Chúa và Đức Tin, và cả khi họ xin ta cầu nguyện cho họ, lúc ấy, lòng ta ngập tràn tình yêu Chúa, như thể ta hiểu rõ sự thật rằng Thiên Chúa ngự trị cả trong tâm hồn những người mà ta ít mong chờ nhất.

9. Lúc mọi thứ trở nên tốt hơn sau khi thấy mình đã mất hết niềm hy vọng

Đôi khi có vẻ như Thiên Chúa đang chờ chúng ta chạm tới những giới hạn của mình, và khi ta chẳng thể làm gì khác, lúc ấy Ngài mới bắt đầu ra tay. Điều này xảy ra cho chúng ta cũng giống như những cánh cửa vốn bị đóng kín mà nay được mở toang. Và tình huống, và cuộc vật lộn vốn bị xem là “vô phương cứu chữa” này, giờ đây lại được giải quyết gọn gàng trong giây lát.

10. Khi ta đồng hành với một người thân yêu trong những giây phút cuối đời họ

Những giây phút này gợi lên một niềm đau xót, tuy nhiên, dưới ánh nhìn Đức Tin, chúng ta lại được khích lệ, được ủi an để đồng hành với người thân yêu và chiêm ngắm việc họ lên đường để gặp gỡ Thiên Chúa của họ trong bình an sâu thẳm. Những ai đã từng đồng hành với người thân yêu trong những khắc cuối đời có thể được chứng kiến một cảm xúc mãnh liệt phút chia ly, nhưng cũng thấy một sự bình an và niềm an ủi sâu sắc khi biết rằng người thân yêu ấy đã lên đường trở về nhà để ở cùng Thiên Chúa của họ.

Sebastian Campos, bản dịch của Đaminh Phan Quỳnh, Dòng Tên

Theo Ephata

---------------------------------------

 
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - THỨ NĂM TUẦN THÁNH PDF Print E-mail

Xin gởi mọi người tách cafe tâm linh n Tam Nhật Vượt Qua- Thứ Năm Tuần Thánh 18-04-2019

Suy Niệm Tin Mừng -

Chúa lập Phép Bí Tích Thánh Thể""
""Bài của Thầy Phó tế Giuse Nguyễn Xuân Văn, Giáo Xứ Thánh Gioan, GP Worcester"
"""
""Linh mục: Dụng cụ của Lòng Thương Xót Chúa"
""Cha Giuse Nguyễn Hữu An, Chánh Xứ, Giáo xứ Kim Ngọc, GP Phan Thiết."

http://www.conggiaovietnam.net/index.php?m=home&v=detail&ia=19148
====================

Thịt và Máu Thánh - Rửa chân - Yêu Đến Cùng

Tâm tình sống ngày thứ Năm Tuần Thánh

Trong Cựu Ước Thiên Chúa đã ra lệnh cho ông Môi-sen bảo người dân Do Thái sát tế con chiên đầu lòng và bôi máu nó lên cách cửa nhà của họ trong ngày lễ vượt qua lần đầu tiên trước khi rời khỏi nước Ai-Cập. Việc làm này sẽ giúp con trai và những súc vật giống đực đầu lòng khỏi bị giết khi thần chết đi qua nhà họ vào đêm hôm đó. Thiên Chúa cũng nói ông Môi-sen bảo dân chúng dùng bữa ăn tối hôm đó với thịt chiên nướng, rau đắng và bánh không men. Trong khi ăn thì phải trong tư thế “thắt lương, buộc bụng” sẵn sàng “ba lôi trên vai” để có thể ra đi xuất hành ngay lập tức khi có hiệu lệnh; như đã nói trong sách Xuất Hành “Lấy máu bôi lên khung cửa những nhà có ăn thịt chiên. Còn thịt, sẽ ăn ngay đêm ấy, nướng lên, ăn với bánh không men và rau đắng... các ngươi phải ăn thế này: lưng thắt gọn, chân đi dép, tay cầm gậy. Các ngươi phải ăn vội vã...” (Xuất Hành 12:8-12)

Người Công Giáo nào cũng biết việc bôi máu chiên lên cánh cửa để làm dấu hiệu cho thần chết biết đó là nhà của người Do Thái, dân riêng của Thiên Chúa mà tránh không đến nhà đó vào tối hôm đó. Nhưng còn việc ăn thịt chiên nướng và bánh không men một cách vội vàng thì mang một ý nghĩ gì? Đây là phong tục trong ngày lễ của người Do Thái, hay nó có một ý nghĩa gì khác nữa !? Đọc Kinh Thánh Cựu Ước sách Xuất Hành chương 12 chúng ta có thể thấy được phần nào câu trả lời. Đêm vượt qua ra khỏi nước Ai Cập chỉ là điểm khởi đầu trong câu chuyện “lễ vượt qua” của dân Do Thái mà thôi. Những gian nan, vất vả của cuộc hành trình trong sa mạc để đến miền đất hứa vẫn còn dài, và không biết là sẽ đến ngày nào mới hoàn tất.

Có lẽ người Do Thái không thể nào ngờ được là họ sẽ phải trải qua 40 năm trời dài đăng đẳng mới tới được mảnh đất mà Thiên Chúa dành riêng cho dân tộc của họ. Chỉ có một Thiên Chúa biết được điều này mà thôi. Phải chăng vì như thế nên Thiên Chúa khuyên họ lúc nào cũng nên sẵng sàng, cho họ ăn thịt chiên để có sức và nghị lực, và Ngài vẫn tiếp tục ban thịt cho họ trong suốt cuộc hành trình về miền đất hứa. Nếu không có thịt để ăn, chưa chắc gì họ có thể khởi hành được cuộc hành trinh về miền đất “đầy sữa và mật ong” này. Và như thế thì sự giải phóng khỏi ách nô lệ của đế quốc La Mã khó lòng mà thực hiện được.

Giống như dân Do Thái khi xưa, ngày hôm nay chúng mình cũng cần phải có sức mạnh và nghị lực cho cuộc hành trình dài trên đương thế để về miền đất hứu là nhà Cha, là Thiên Quốc nước Trời. Tạ ơn Chúa, vì Ngài đã nuôi dưỡng, chúng mình bằng nguồn sức mạnh cần thiết qua Mình và Máu Thánh của Chúa Giêsu trong bí Tích Thánh Thể. Thiên Chúa biết chắc chắn rằng chúng mình sẽ bị thế lực của thế gian và ma qủi cám dỗ, lôi khéo để chúng mình sẽ không thể nào về đến Thiên Quốc được, nếu Thiên Chúa không trợ giúp chúng mình bằng thứ bánh mầu nhiệm chính là “Thịt và Máu Thánh” của con của Ngài là Chúa Giêsu Kitô.

Phúc Âm thuật lại cho chúng mình biết nỗi niềm ao ước được ăn lễ vượt qua với các tông đồ của Chúa Giêsu như thế nào khi Ngài nói: “...Thầy những khát khao mong mỏi ăn lễ Vượt Qua này với anh em trước khi chịu khổ hình. Bởi vì, Thầy nói cho anh em hay, Thầy sẽ không bao giờ ăn lễ Vượt Qua này nữa, cho đến khi lễ này được nên trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa." (Luca 22:15-16) Trong bữa tiệc ly bí tích Thánh Thể cũng được thiết lập khi Chúa Giêsu phán: “Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy." Tới tuần rượu cuối bữa ăn, Người cũng làm như vậy và nói: "Chén này là giao ước mới, lập bằng máu Thầy, máu đổ ra vì anh em...” (Luca 22:19-20)

Do đó, bữa tiệc ly đã trở thành nền tảng quan trọng nhất của đạo Công Giáo, đó là Bí Tích Thánh Thể. Chúa Giêsu đã biến đổi ý nghĩa của buổi tiệc ly này. Nó không còn là một bữa tiệc thuần túy để tưởng niệm lễ vượt qua nữa, mà nó đã trở thành một cái gì đó rất quan trọng và trân quý đối với chúng mình. Bánh không còn là bánh không men nhưng đó chính là “này là Mình Thầy hiến tế vì anh em.” (Luca 22:19) Rượu dùng trong bữa tiệc cũng không còn là để tưởng nhớ đến giao ước cũ nữa, nhưng nó đã biến thành một giao ước mới, một tương quan mới với Thiên Chúa mà Chúa Giêsu Kitô làm trung gian "Chén này là giao ước mới, lập bằng máu Thầy, máu đổ ra vì anh em.” (Luca 22:19) Có thể nói, trong bữa ăn tối vào đêm hôm đó trước khi hoàn tất sứ mạng cứu rỗi, Chúa Giêsu đã muốn cho các môn đệ biết đến một tâm tình, một hành động của “yêu đến cùng” là như thế nào với thân thể của Ngài sẽ được bẻ ra như những tấm bánh, và máu của Ngài cũng sẽ được tuôn đổ ra như những chén rượu.

Cái tâm tình “yêu đến cùng” này của Chúa Giêsu đã được Thánh Gioan diễn tả qua việc tự hạ mình cúi xuống phục vụ rửa những đôi chân đang dính đầy bụi cát của vùng Trung-Đông, cho từng người môn đệ mà Ngài hằng yêu mến trong suốt ba năm trời sống chung với họ. Chúa Giêsu đã để lại cho chúng mình một lối sống, một cách phục vụ Thiên Chúa rất khiêm tốn qua những anh chị em chung quanh hơn là chỉ để lại một nghi thức để cử hành.

Ngày hôm nay, Chúa Giêsu vẫn thiết tha kêu mời mỗi người chúng mình hãy yêu theo cách thức yêu của Ngài khi linh mục đọc trong thánh lễ “các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy.” Mỗi ngươi chúng mình có ý thức được lời mọi này không? Chúng mình có can đảm để dám sống cái tâm tình “yêu đến cùng” như người Thầy yêu quý mà chúng mình đã tin và đang theo hay không? Nhưng bằng cách nào để sống tâm tình này đây!? Thưa bằng cách là hãy khiêm hạ cúi xuống “rửa chân” phục vụ những người chung quanh như: vợ chồng, cha mẹ, con cái, anh chị em, v.v... Chúng mình sẽ cảm thấy như thế nào và ra sao: vui, buồn, ngại ngùng, xấu hổ, v.v... khi chúng mình dám sẵn sàng “cúi xuống” để rửa chân cho người thân trong gia đình? Hành động này nói với chúng mình điều gì? Hãy tâm tình với Thầy Giêsu những gì đánh động trong lòng chúng mình khi tham dự thánh lễ “rửa chân” chiều ngày thứ năm tuần Thánh.

Đối với người Công Giáo, chiều thứ Năm Tuần Thánh là khởi điểm bắt đầu bước vào Tam Nhật Vượt Qua. Các nhà thờ Công Giáo ở khắp thế giới sẽ có đầy các tín hữu quy tụ lại đế sống lại những giây phút cuối đời của Chúa Giêsu. Còn cách nào tốt đẹp hơn đế sống những giây phút Thánh này bằng cách là ôm ấp, cảm tạ và đón nhận Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu, ngõ hầu chúng mình có đủ nghị lực để có thể tiếp tục cuộc hành trình nơi dương thế để tiến bước về nhà Cha, là quê hương Nước Trời.

Do đó trong Thánh Lễ rửa chân tối thứ Năm Tuần Thánh, chúng mình hãy gợi nhớ lại những việc mà Chúa Giêsu đã làm cho từng người chúng mình trong đời sống của những năm qua. Nhưng còn hơn thế nữa, chúng mình hãy rước Mình và Máu Thánh Chúa với một tâm tình tri ân, và luôn ý thức rằng Chúa Giêsu luôn đồng hành với mỗi người chúng mình trong cuộc sống hàng ngày. Bí Tích Thánh Thể sẽ làm cho đời sống tâm linh của chúng mình mỗi ngày một lớn mạnh, ngõ hầu chúng mình luôn làm những việc lành tốt đẹp cho Thiên Chúa qua tha nhân. Với tâm tình này, chúng mình hãy dành một vài phút thinh lặng để thấm nhần lời cầu nguyện Thánh Thể của cha Galot, trong tập sách cầu nguyện Rabbouni của linh mục Antôn Nguyễn Cao Siêu, dòng Tên.

-----

Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con một tâm hồn
theo hình ảnh Tấm Bánh Thánh

Một tâm hồn trong trắng,
cố tránh cả những ô uế nhỏ mọn
để luôn xứng đáng với Chúa.

Một tâm hồn khiêm hạ
tìm chiếm chỗ nhỏ bé,
nhưng luôn luôn muốn bày tỏ
một tình yêu lớn lao.

Một tâm hồn đơn sơ,
không biết đến những phức tạp của ích kỷ,
và tìm hiến dâng mà không đòi lại.

Một tâm hồn lặng lẽ,
hạnh phúc khi thấy sự quảng đại của mình
không được người khác biết đến.

Một tâm hồn nghèo khó,
chỉ làm giàu cho mình
nhờ chiếm được chính Chúa.

Một tâm hồn luôn hướng về tha nhân,
quan tâm đến những nhu cầu và ước muốn của họ.

Một tâm hồn luôn kết hiệp với Chúa,
và múc lấy nguồn sống từ nơi Chúa.

(LM Galot)

--------------------------------

 
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - THỨ BA CN5MC-C PDF Print E-mail

Thứ Ba - CN5MC-C

HỌC HỎI- CẢM NGHIỆM SỐNG VÀ CHIA SẺ TÌNH CHÚA YÊU TÔI

Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9

"Kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống".

Trích sách Dân Số.

Trong những ngày ấy, các người Do-thái rời bỏ núi Hor, theo con đường về phía Biển Ðỏ, để vòng quanh xứ Eđom. Dân chúng đi đường xa mệt nhọc, nên nản chí, kêu trách Chúa và Môsê rằng: "Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai-cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này".

Bởi đó Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người, họ chạy đến cùng Môsê và thưa rằng: "Chúng tôi đã phạm tội, vì chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch ông. Xin ông cầu nguyện để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn". Môsê cầu nguyện cho dân. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: "Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống". Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 101, 2-3. 16-18. 19-21

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa (c. 2).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa. Xin Chúa đừng ẩn giấu thánh nhan, trong ngày con phải phiền muộn. Xin Chúa lắng tai nghe con, khi con cầu nguyện, Chúa mau nhậm lời. - Ðáp.

2) Lạy Chúa, muôn dân sẽ kính tôn danh thánh Chúa, và mọi vua trên địa cầu sẽ quý trọng vinh quang Ngài; khi Chúa sẽ tái lập Sion, Ngài xuất hiện trong vinh quang xán lạn; Ngài sẽ đoái nghe lời nguyện kẻ túng nghèo, và không chê lời họ kêu van.- Ðáp.

3) Những điều này được ghi lại cho thế hệ mai sau, và dân tộc được tác tạo sẽ ca tụng Thiên Chúa. Từ thánh điện cao sang Chúa đã đoái nhìn, từ trời cao Chúa đã ngó xuống trần thế, để nghe tiếng than khóc của tù nhân, để giải thoát kẻ bị lên án tử. - Ðáp.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Tv 94, 8ab

Hôm nay các ngươi đừng cứng lòng, nhưng hãy nghe tiếng Chúa phán.

Phúc Âm: Ga 8, 21-30

"Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người biệt phái rằng: "Ta ra đi, các ông sẽ tìm kiếm Ta và sẽ chết trong tội của các ông. Nơi Ta đi các ông không thể tới được".

Người Do-thái nói với nhau rằng: "Ông ta sắp tự vẫn hay sao mà lại nói "Nơi Ta đi các ông không thể tới được"?"

Chúa Giêsu nói tiếp: "Các ông thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Các ông thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Ta đã nói: Các ông sẽ chết trong tội các ông. Vì, nếu các ông không tin Ta, các ông sẽ chết trong tội của các ông".

Vậy họ liền hỏi: "Ông là ai?" Chúa Giêsu trả lời: "Là Nguyên thuỷ đang nói với các ông đây! Ta có nhiều điều phải nói và đoán xét về các ông, nhưng Ðấng đã sai Ta là Ðấng chân thật, và điều Ta nói ra trong thế gian đây, chính là điều Ta đã nghe biết ở Ngài".

Nhưng họ không hiểu là Người nói về Chúa Cha, vì thế Chúa Giêsu nói: "Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai. Ta không tự mình làm điều gì. Ðiều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta. Ðấng đã sai Ta đang ở với Ta; Ngài không để Ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài". Khi Người nói những điều ấy thì có nhiều kẻ tin vào Người.

Ðó là lời Chúa.

SỐNG VÀ CHIA SẺ

Chủ đề chung cho Mùa Chay, bao gồm cả Tuần Thánh là "Tôi tự ý bỏ sự sống mình đi để rồi lấy lại" (Gioan 10:17) càng rõ nét trong phụng vụ lời Chúa hôm nay, Thứ Ba trong Tuần V Mùa Chay, bao gồm cả Phúc Âm lẫn Bài Đọc 1.

Ở Bài Phúc Âm, "Tôi tự ý bỏ sự sống của mình đi", ở chỗ, như Chúa Giêsu đã báo trước cho "những người biệt phái rằng": "Khi nào quí vị đưa Con Người lên cao", nghĩa là khi nào quí vị hô hoán đòi "đóng đanh nó vào thập giá, đóng đanh nó vào thập giá" (Luca 23:21; Marco 15:13-15).

Nhưng "Tôi lấy nó lại", ở chỗ, chính khi quí vị thách đố Tôi xuống khỏi thập tự giá Tôi cũng không xuống (xem Matthew 27:39-43; Mark 15:29-32; Luke 23:35-36) thì lại là lúc quí vị bấy giờ mới biết Tôi thật sự là Đấng Thiên Sai, như Tôi đã nói, Tôi xuống thế gian này là để làm theo ý Cha là Đấng sai Tôi chứ không phải làm theo ý của Tôi (xem Gioan 6:38).

Ở Bài Đọc 1 cũng thế, chủ đề "Tôi tự ý bỏ sự sống mình đi để rồi lấy lại" được báo trước ngay trong lời Thiên Chúa phán với Moisen rằng: "'Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống'. Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành".

Hình ảnh "con rắn bằng đồng" có thể chữa lành cho những ai bị "rắn lửa cắn" khi họ nhìn lên con rắn treo lên được đúc bằng đồng ấy ám chỉ Chúa Kitô tử giá, và thành phần bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn bằng đồng được treo lên ấy ám chỉ thành phần tội nhân tin tưởng ("nhìn lên") vào Đấng chịu đóng đanh, bao gồm cả dân ngoại: "Người này quả là một con người vô tội" (Luca 23:47) lẫn dân Do Thái: "Khi đám đông qui tụ lại trước cảnh tượng ấy nhìn thấy những gì đã xẩy ra thì trở về đấm ngực" (Luca 23:48).

Thế nhưng, vấn đề được đặt ra ở đây là, tại sao con rắn vốn tiêu biểu cho những gì là độc dữ, đã từng bị chính Thiên Chúa nguyền rủa ngay từ ban đầu sau khi nó là tác nhân gây ra nguyên tội (xem Khởi Nguyên 3:14; Gioan 8:44), mà trong Bài Đọc 1 trích từ Sách Dân Số hôm nay, lại ám chỉ Chúa Kitô tử giá? Phải chăng là vì Thiên Chúa muốn "lấy của độc giải độc", ở chỗ, thương đau và chết chóc gây ra bởi rắn thì chữa lành và sồng còn cũng bởi rắn?

Thật ra, tự bản thân của mình, Chúa Kitô là chính Con Thiên Chúa, là Đấng vô cùng thánh hảo, không có một chút hèn hạ và xấu xa nhơ nhớp nào, thế nhưng, vì Người cũng chính là Đấng Cứu Thế mà Người đã cần phải "trở nên" "Con chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian" (Gioan 1:29), để nhờ đó có thể cứu nhân loại nhiễm lây nguyên tội bởi rắn quỉ cắn trong vườn địa đường khỏi tội lỗi và sự chết do chính rắn quỉ gây ra cho bản tính của họ, bằng cách chính Người đã phải "trở thành tội lỗi" (2Corinto 5:21) và "bị nguyền rủa" như một tử tội trên thập tự giá (Galata 3:13), nghĩa là Người đã trở nên như một con rắn bằng đồng thôi, chứ không phải rắn thật, một hình tượng tiêu biểu cho tội lỗi và chết chóc.

Đó là một mầu nhiệm vô cùng thâm sâu con người không thể nào thấu hiểu. Vì theo lập luận của loài người thì Thiên Chúa là Đấng vô cùng thánh hảo và toàn năng không thể nào lại trở thành một con người hay không thể nào làm người vô cùng thấp hèn, bất toàn và bất lực được, chứ chưa nói đến lại còn "trở thành tội lỗi" và "bị nguyền rủa" vô cùng khốn nạn như thế.

Bởi vậy mà trong bài Phúc Âm hôm nay chính Chúa Giêsu đã vừa khẳng định vừa tiên báo cho "những người biệt phái rằng: 'Tôi ra đi, quí vị sẽ tìm kiếm Tôi và quí vị sẽ chết trong tội của quí vị. Nơi Tôi đi quí vị không thể nào tới được'", tức loài người như họ không thể nào hiểu được, chứ chưa nói gì đến việc chấp nhận được.

Ngay câu Người nói ấy mà họ chưa hiểu nổi ý nghĩa sâu xa huyền nhiệm của những gì Người muốn nói huống chi khi họ tận mắt chứng kiến thấy sự thật xẩy ra, do đó: "Người Do-thái nói với nhau rằng: 'Ông ta sắp tự vẫn hay sao mà lại nói: Nơi Ta đi các ông không thể tới được?"

Mà thật, lý do con người bất khả thấu hiểu mầu nhiệm Chúa Kitô này là vì tầm mức chênh lệnh giữa tạo hóa với tạo vật, và tạo vật không thể nào bằng tạo hóa cùng hiểu được như tạo hóa, khoảng cách biệt hơn trời với đất. Thế nên, Chúa Giêsu đã chẳng những cho họ biết lý do họ không hiểu mà còn cho họ biết nguyên do phạm tội chính khi họ "tìm kiếm" Người nữa, đó là:

"Quí vị thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Quí vị thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Ta đã nói: Quí vị sẽ chết trong tội của quí vị. Vì, nếu quí vị không tin Ta, quí vị sẽ chết trong tội của quí vị".

Thật sự là thế, chính vì "quí vị không tin Ta" mà "quí vị sẽ chết trong tội của quí vị", đúng như Người đã quả quyết và cảnh báo: "quí vị sẽ tìm kiếm Tôi và quí vị sẽ chết trong tội của quí vị", ở chỗ, chính khi họ "tìm kiếm" Người bằng cách cuối cùng "nhân danh Thiên Chúa hằng sống", qua vị thượng tế Caipha của họ hỏi Người một cách chính thức và hết sức trịnh trọng có phải là "Đấng Thiên Sai Con Thiên Chúa hay chăng?" (xem Mathêu 26:63) thì họ, sau khi nghe Người cho họ biết tất cả sự thật về Người, lại "chết trong tội" của họ: "Hắn lộng ngôn... Hắn đáng chết... Họ bắt đầu nhổ vào mặt Người" (Mathêu 26:66-67).

Và sở dĩ họ không tin Người hay tin lời Người nói là vì họ chưa nắm bắt được tất cả sự thật về Người, như bài Phúc Âm hôm nay cho biết, qua câu họ hỏi Người: "Ông là ai?" Bấy giờ Người chưa tỏ hết mình ra như khi Người phải đối diện với toàn thể Hội Đồng Đầu Mục Do Thái và được thẩm quyền cao nhất của họ hạch hỏi, như trên đây, mà chỉ mới tỏ mình ra một cách xa xa nhưng rất chính xác về Người rằng: "Là Nguyên thủy đang nói với các ông đây!"

Thế nhưng, Người càng nói, càng tỏ mình ra, họ càng "không hiểu". Bởi vậy, chỉ còn một cách duy nhất là bằng chính cái chết của Người mà thôi: "Khi nào quí vị đưa Con Người lên cao, quí vị sẽ nhận biết Ta là ai". Bởi vì, chỉ có cách ấy mới có thể chứng thực một cách sống động rằng Người quả thực là Đấng Thiên Sai, ở chỗ: "Tôi không tự mình làm điều gì. Ðiều Tôi nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Tôi. Ðấng đã sai Tôi đang ở với Tôi; Ngài không để Tôi một mình, bởi vì Tôi luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài".

Đúng thế, khi Người nói những gì liên quan đến Chúa Cha: "Tôi có nhiều điều phải nói và đoán xét về quí vị, nhưng Ðấng đã sai Tôi là Ðấng chân thật, và điều Tôi nói ra trong thế gian đây, chính là điều Tôi đã nghe biết ở Ngài", thì "họ không hiểu là Người nói về Chúa Cha", nhưng khi Người nói về chính bản thân Người liên hệ với Chúa Cha, ở chỗ làm theo ý Cha, "thì có nhiều kẻ tin vào Người".

Bài Đáp Ca hôm nay chất chứa lời nguyện cầu của một tâm hồn phiền muộn, tiêu biểu cho những ai bị rắn lửa cắn trong Bài Đọc 1 hay thành phần những người biệt phái dầu sao cũng có thiện chí tìm hiểu về Chúa Kitô trong Bài Phúc Âm hôm nay, một tâm hồn tìm kiếm Chúa là Vị Thiên Chúa luôn quan tâm đến con người, tỏ mình ta cho con người và muốn cứu độ con người nói chung cùng những ai tin tưởng cậy trông nơi Ngài nói riêng:

1) Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa. Xin Chúa đừng ẩn giấu thánh nhan, trong ngày con phải phiền muộn. Xin Chúa lắng tai nghe con, khi con cầu nguyện, Chúa mau nhậm lời.

2) Lạy Chúa, muôn dân sẽ kính tôn danh thánh Chúa, và mọi vua trên địa cầu sẽ quý trọng vinh quang Ngài; khi Chúa sẽ tái lập Sion, Ngài xuất hiện trong vinh quang xán lạn; Ngài sẽ đoái nghe lời nguyện kẻ túng nghèo, và không chê lời họ kêu van.

3) Những điều này được ghi lại cho thế hệ mai sau, và dân tộc được tác tạo sẽ ca tụng Thiên Chúa. Từ thánh điện cao sang Chúa đã đoái nhìn, từ trời cao Chúa đã ngó xuống trần thế, để nghe tiếng than khóc của tù nhân, để giải thoát kẻ bị lên án tử.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

MC.V.3.mp3

---------------------------------

 
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - SỐNG NGÀY 17-3-2019 PDF Print E-mail

THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI: (CẢM NGHIỆM SỐNG CN2MC-C)

Tin Mừng Lc 9: 28-36: CẦU NGUYỆN VÀ LẮNG NGHE LỜI NGƯỜI

...Và tứ đám mây có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta, người đã được Ta chuyển chọn. Hãy lắng nghe Lời Người" (câu 35)


Tâm sự với Chúa : Lạy Chúa Giesu KiTo kính yêu ! Nguyện Thánh Thần Chúa nhắc nhớ con luôn biết cầu nguyện , vì khi con cầu nguyện là con nhận được sự tỏ mình của Chúa Giêsu cho con. Va con được sự sáng trắng tinh chói loà của Chúa tẩy rửa sự ô uế , ích kỷ , nganh nghét , cay đắng buồn phiền , âu lo , sự gian dối , đam mê thế gian , sự hờ hững không tin cậy nơi Chúa ra khỏi lòng con. Để lòng con được đầy dẫy Chúa. Con cảm tạ ngợi khen Chúa.

Hương Bùi - Nhóm HT

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 33