mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1396
mod_vvisit_counterHôm Qua6457
mod_vvisit_counterTuần Này26935
mod_vvisit_counterTuần Trước48712
mod_vvisit_counterTháng Này154898
mod_vvisit_counterTháng Trước176027
mod_vvisit_counterTất cả10296211

We have: 63 guests online
Your IP: 54.90.119.59
 , 
Today: Feb 23, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Những Bài Về Đức Mẹ
NHUNG BAI VE DUC ME - NGÀY 03-1-2018-ME THIEN CHUA PDF Print E-mail

ĐTC Phanxicô - Giảng Lễ Mẹ Thiên Chúa Thứ Hai 1-1-2018

"Việc gọi Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa nhắc nhở chúng ta về điều ấy: Thiên Chúa gần gũi với nhân loại, như một con trẻ gần với người mẹ cưu mang nó trong lòng".

Một năm được mở màn nhân danh một Người Mẹ. Mẹ Thiên Chúa là danh hiệu quan trọng nhất của Đức Mẹ. Thế nhưng chúng ta có thể hỏi tại sao chúng ta lại nói là Mẹ Thiên Chúa mà không nói Mẹ của Đức Giêsu. Trong quá khứ, một số người chỉ muốn chấp nhận danh hiệu sau, thế nhưng Giáo Hội đã tuyên bố Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa. Chúng ta phải cảm tạ vì những chữ này chất chứa một sự thật cao cả về Thiên Chúa cũng như về chúng ta.

Từ giây phút Chúa nhập thể nơi Đức Maria, và đối với tất cả mọi thời đại Người đã mặc lấy nhân tính của chúng ta. Không còn vị Thiên Chúa thiếu vắng con người nữa; xác thịt Đức Giêsu mặc lấy từ Mẹ của Người là của chúng ta, giờ đây cho đến vô cùng bất tận. Việc gọi Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa nhắc nhở chúng ta về điều ấy: Thiên Chúa gần gũi với nhân loại, như một con trẻ gần với người mẹ cưu mang nó trong lòng.

Chữ mẹ (mater) liên hệ với chữ matter (chất thể). Nơi Mẹ của mình, Vị Thiên Chúa của trời cao, Vị Thiên Chúa vô cùng, đã biến mình thành nhỏ bé, Ngài đã hóa thành chất thể, chẳng những để ở với chúng ta mà còn nên như chúng ta nữa. Đó là một phép lạ, một sự mới mẻ trọng đại! Con người không còn lẻ loi một mình nữa; không còn mồ côi, mà vĩnh viễn là một người con. Một năm được mở màn với sự mới mẻ này. Và chúng ta tuyên xưng nó bằng lời: Mẹ Thiên Chúa! Niềm vui của chúng ta là ở chỗ chúng ta biết rằng tình trạng lẻ loi cô độc của chúng ta đã được chấm dứt. Thật là tuyêt vời khi biết rằng chúng ta là thành phần con cái yêu dấu, biết rằng vai trò làm con này của chúng ta không bao giờ bị lấy mất khỏi chúng ta. Đó là những gì phản ảnh bản thân chúng ta nơi Vị Thiên Chúa mỏng dòn và bé mọn ở trong đôi cánh tay của người mẹ, và nhận ra rằng nhân loại là những gì quí báu và linh thánh đối với Chúa. Bởi thế, phục vụ sự sống con người là phục vụ Thiên Chúa. Tất cả mọi sự sống, từ sự sống trong lòng mẹ cho đến sự sống của vị lão thành, của người khổ đau và của người yếu bệnh, và cho đến cả sự sống của kẻ gây rắc rối, thậm chí của kẻ gây rối loạn, cũng phải được đón nhận, yêu thương và giúp đỡ.

Giờ đây chúng ta hãy để Bài Phúc Âm hôm nay hướng dẫn. Chỉ có một điều duy nhất được nói về Người Mẹ của Thiên Chúa, đó là: "Maria đã lưu giữ tất cả những điều ấy mà suy niệm trong lòng mình" (Luca 2:19). Mẹ đã lưu giữ chúng. Mẹ chỉ lưu giữ thôi; Đức Maria không nói. Phúc Âm không tường trình một lời nào của Mẹ trong toàn bộ Giáng Sinh. Cả ở đây nữa, Người Mẹ là người ở với Con của mình: Giêsu là một "hài nhi", một con trẻ "không nói năng gì được". Lời của Thiên Chúa, Đấng "từ lâu trước đã nói bằng nhiều cách khác nhau" (Do Thái 1:1), giờ đây, vào lúc "thời gian viên trọn" (Galata 4:4) lại thinh lặng. Vị Thiên Chúa mà trước nhan Ngài tất cả đều lặng thinh đã biến mình thành môt con trẻ câm nín. Vẻ uy nghi của Ngài không thể diễn tả; mầu nhiệm của tình Ngài yêu thương được tỏ hiện một cách thấp hèn. Cảnh thinh lặng và thấp hèn này là ngôn từ của vai trò làm Chúa của Ngài. Mẹ của Ngài hợp cùng Con mình bằng việc lưu giữ những điều ấy trong thầm lặng.

Việc thinh lặng ấy nói cho chúng ta biết rằng nếu chúng ta muốn "giữ" mình thì chúng ta cần phải thinh lặng. Chúng ta cần lặng thinh khi chúng ta ngắm nhìn máng cỏ. Khi ngắm nhìn máng cỏ chúng ta nhận thức lại rằng chúng ta được yêu thương; chúng ta nếm hưởng được ý nghĩa thực sự của đời sống. Khi chúng ta thinh lặng ngắm nhìn là chúng ta để cho Chúa Giêsu nói với lòng của chúng ta. Cảnh thấp hèn của Người hạ bệ cái kiêu hãnh của chúng ta xuống; cảnh bần cùng của Người thách đố những cái trưng diện bề ngoài của chúng ta; tình yêu êm ái dịu dàng của Người tác động cõi lòng chai đá cứng cỏi của chúng ta. Việc giành ra giây phút thinh lặng mỗi ngày với Thiên Chúa là việc "gìn giữ" linh hồn của chúng ta; là việc "gìn giữ" tự do của chúng ta khỏi bị tác hại bởi tính cách tầm thường của hưởng thụ, khỏi cảnh ầm ĩ của những thứ buôn bán, khỏi luồng ngôn từ rỗng tuyếch cùng với những đợt sóng ào ạt truyện trò trống rỗng và la lối om sòm.

Phúc Âm tiếp tục nói rằng Mẹ Maria đã lưu giữ tất cả những điều này mà suy niệm trong lòng mình. Những điều này là những điều nào? Chúng là những niềm vui và nỗi buồn. Một đàng là việc hạ sinh của Chúa Giêsu, là tình yêu thương của Thánh Giuse, là việc viếng thăm của các mục đồng, là một đêm rạng ngời. Thế nhưng, đàng khác, là một tương lai bất định, là cảnh vô gia cư "vì không có nơi cho các vị trọ đêm" (Luca 2:7), là cảnh cô độc vì bị ruồng rẫy, là cảm giác không hài lòng khi phải hạ sinh Bé Giêsu trong một chuồng bò lừa. Những niềm hy vọng cùng với những lo âu, ánh sáng và bóng tối: tất cả những điều này đều ở trong cõi lòng của Đức Maria. Mẹ đã làm gì? Mẹ đã ngẫm nghĩ về chúng, tức là Mẹ ở với chúng trong lòng Mẹ trước nhan Thiên Chúa. Mẹ không giữ gì lại; Mẹ không thu mình lại vì thương hại bản thân hay vì cảm thấy đắng cay. Trái lại, Mẹ đã dâng tất cả mọi sự lên Thiên Chúa. Đó là cách Mẹ "đã lưu giữ" những điều ấy. Chúng ta "lưu giữ" những điều chúng ta phó dâng chúng: không phải bằng việc để mình thành mồi cho nỗi sợ hãi, buồn phiền hay tin nhảm, không phải bằng việc đóng cửa lòng mình lại hay cố gắng quên đi, mà bằng việc biến tất cả mọi sự thành một cuộc đối thoại với Thiên Chúa. Thiên Chúa, Đấng lưu giữ chúng ta trong lòng của Ngài, để rồi đến ngự trong cuộc đời của chúng ta.

Đó là những bí mật của Mẹ Thiên Chúa: bằng việc thinh lặng trân quí tất cả mọi sự và dâng chúng cho Thiên Chúa. Điều này đã xẩy ra trong cõi lòng của Mẹ, như bài Phúc Âm kết thúc. Cõi lòng làm cho chúng ta nhìn vào cái cốt lõi của con người, vào những cảm tình của họ, và vào đời sống. Cả chúng ta nữa, là Kitô hữu trong cuộc hành trình của mình, ở vào lúc mở màn cho một năm, cũng cảm thấy cần phải khởi hành lại từ tâm điểm, bỏ lại những gánh nặng của quá khứ để bắt đầu lại từ những điều thật sự thiết yếu. Hôm nay, trước mắt chúng ta là cái khởi điểm: Mẹ Thiên Chúa. Vì Mẹ Maria thực sự là những gì Thiên Chúa muốn nơi chúng ta, là những gì Thiên Chúa muốn nơi Giáo Hội, đó là trở thành một Người Mẹ dịu dàng và khiêm hạ, nghèo nàn về sản vật thể lý và phong phú về tình yêu thương, không vướng lây tội lỗi và hiệp nhất với Chúa Giêsu, lưu giữ Thiên Chúa trong lòng mình và tha nhân của chúng ta trong cuộc đời mình. Để bắt đầu lại, chúng ta hãy nhìn vào Người Mẹ của chúng ta. Trong trái tim của Mẹ đập nhịp tim của Giáo Hội. Ngày lễ hôm nay nói với chúng ta rằng nếu chúng ta muốn tiến tới chúng ta cần quay trở lại, ở chỗ bắt đầu lại từ máng cỏ, từ Người Mẹ ẵm bế Thiên Chúa trong cánh tay của mình.

Việc tôn sùng Mẹ Maria không phải là một thứ tập tục thiêng liêng; nó là một đòi hỏi của đời sống Kitô giáo. Khi nhìn lên Người Mẹ này, chúng ta được kêu gọi hãy bỏ lại tất cả mọi thứ hành trang vô dụng và hãy tái nhận thức được những gì thực sự thiết yếu. Tặng ân Người Mẹ này, tặng ân hết mọi người mẹ và hết mọi người nữ, là tặng ân quí báu nhất đối với Giáo Hội, vì Giáo Hội cũng là mẹ và là nữ giới.

Trong khi nam nhân thường trừu tượng, cứng mạnh và áp đặt ý nghĩ, thì một người nữ, một người mẹ, biết cách "lưu giữ", biết qui tụ các sự lại trong lòng mình, biết cống hiến sự sống. Nếu muốn cho đức tin của chúng ta không bị biến thành một ý nghĩ hay một thứ tín lý thuần túy, thì tất cả chúng ta cần tấm lòng của một người mẹ, một tấm lòng biết cách lưu giữ tình yêu êm ái dịu dàng của Thiên Chúa và cảm thấy nhịp đập của tất cả mọi người quanh chúng ta.

Chớ gì người Mẹ này, con người tạo vật đẹp nhất của Thiên Chúa này, canh chừng và gìn giữ năm nay, và ban hòa bình của Con Mẹ cho lòng của chúng ta cũng như cho thế giới của chúng ta.

https://zenit.org/articles/pop e-francis-year-opens-in-the- name-of-the-mother/

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề .

-------------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - TRUYEN TIN CHO CA TOI PDF Print E-mail

> TRUYỀN TIN CHO CẢ TÔI NỮA!
>
> Rất hợp lý Chúa Nhật 04 mùa Vọng trình bày cảnh truyền tin cho Đức Maria, một biến cố cụ thể và thiết thực nhất trong việc thể hiện mầu nhiệm Thiên Chúa làm người. Thế nhưng khi Giáo Hội mời gọi tôi chiêm ngắm biến cố đó, có phải chỉ vì muốn kể cho tôi biết về các sự kiện liên quan tới việc Hài Nhi sắp sinh ra để giúp tôi thêm hiểu biết dọn mình mừng lễ Giáng Sinh? Nếu đúng thế thì khi chiêm ngắm quang cảnh này, tôi vẫn chỉ là người ngoài cuộc bàng quang, có chăng là chờ đợi để được hưởng một vài kết quả may mắn nào đó mà sự kiện này có thể mang đến cho mình?
>
> "Trong mầu nhiệm Nhập thể Thiên Chúa làm người," tác giả Brisson đã tóm lược như thế này khi nói về linh đạo của Thánh Phan-xi-cô Sa-lê, "không phải chỉ một 'Chúa - Người' duy nhất có thể kết hiệp với Thiên Chúa. Trong kế hoạch thần linh, không phải Thiên Chúa chỉ kết hợp với một người để biến người đó thành 'Chúa - Người', nhưng Ngài còn muốn nhập thể được ứng dụng cho hết thảy mọi người. Qua nhập thể Thiên Chúa muốn đi vào trong tương quan với hết thảy nhân loại. Ngài muốn nhập thể trong mọi người, đương nhiên không phải dưới dạng hai bản tính nên một (hypostatic), nhưng không kém phần hữu hiệu và biến đổi trong tất cả những ai sẵn sàng và chuẩn bị đón nhận... Nhập Thể trên thực tế lan rộng tới mọi phần tử của Nhiệm Thể Đức Ki-tô tức là Hội Thánh." (Louis Brisson, Cor ad Cor, trg. 143).
>
> Nếu quả đúng là như thế thì biến cố truyền tin khởi đầu mầu nhiệm nhập thể cũng phải là biến cố dành cho mỗi Ki-tô hữu chúng ta; chính tôi cũng được truyền tin! Có thể tạm hiểu điều này như sau: Sứ thần [đức tin] đến với tôi, một kẻ thấp hèn, và chào: "Mừng vui lên, hỡi [người] đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng [bạn]." Tôi sẽ tự hỏi, mình mà được "đầy ân sủng" sao? Chắc đi rồi, vì ân sủng chính là lòng nhân ái xót thương Thiên Chúa hằng đổ tràn trên tôi. Hội Thánh cho biết ân sủng nhân ái này được ban nhưng không (gratis), nghĩa là không do bất cứ công nghiệp nào của tôi. Hơn thế nữa Phao-lô còn muốn tôi hiểu rằng: nơi đâu càng tội lỗi thì ân sủng Chúa càng dư tràn (xin xem Thư Rô-ma chương 5 đặc biệt câu 20). Gia-kêu, đứa con hoang đàng, Ma-đa-lê-na... là một số trường hợp điển hình và tiêu biểu.

Mỗi khi nhận ra mình tội lỗi, tôi tạo ra cho Chúa dịp thi thố lòng thương xót thứ tha; lúc đó Thánh Linh hầu như cũng nói với tôi: "Đừng sợ, vì [bạn] đẹp lòng Thiên Chúa... bạn đã làm cho hài nhi Giêsu được sinh hạ nơi mình, vì Hài Nhi giáng trần vốn chỉ với mục đích làm cho mọi người nhận biết tình thương cứu độ của Thiên Chúa." Đối với Maria trong tư cách một phụ nữ Do Thái, thì sứ thần loan báo: Hài Nhi sắp hạ sinh sẽ "được gọi là Con Đấng Tối Cao, Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại Người sẽ vô cùng vô tận", nhưng đối với một Ki-tô hữu như tôi, hệt như Maria tin yêu trong suy niệm Tin Mừng nơi thẳm sâu cõi lòng, tôi cũng sẽ được loan báo cho biết: Hài Nhi giáng trần chính là 'Thiên Chúa, Đấng cứu độ... hằng đoái thương nhìn đến phận hèn... đời nọ tới đời kia Chúa hằng thương xót... và lòng thương xót đó dành cho tổ phụ Ap-ra-ham và cho con cháu đến muôn đời' (Lc 1:46-55).

Có lẽ trong thâm tâm nhiều lúc tôi cũng đã thốt lên: "Việc ấy xảy ra cách nào... vì con thật không đáng được thương xót thứ tha." Nhưng tôi nhận được lời đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bạn, và quyền năng Đấng tha thứ sẽ rợp bóng trên bạn, vì thế Đấng Thánh bạn mang nơi mình sẽ được gọi là Con Thiên Chúa cứu độ." Phúc Âm chỉ cho tôi thấy người phụ nữ ngoại tình, tên cướp cùng chịu đóng đinh với Đức Giêsu đã được tha thứ như thế nào, và lúc đó đức tin cũng sẽ trấn an tôi "Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được... không có tội nào mà không tha thứ được." Và lúc đó tôi cũng chỉ có thể khiêm tốn cùng với Maria đáp lại: "Vâng, con đây chỉ là người tội lỗi thấp hèn, Xin Chúa cứ làm cho con như lời hứa của Tin Mừng cứu độ!"
>
>SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM THỰC HÀNH: Giáng sinh đã gần lắm rồi! Nếu không thật sự coi việc truyền tin của đức Maria đang được lặp lại với mình mỗi dịp Sinh Nhật, có lẽ hệt như những năm trước, tôi sẽ lại chỉ lo dọn mừng lễ thật to, thật long trọng, nhưng vẫn chỉ như một khách bàng quang cử hành lễ hội; nội dung Giáng sinh vẫn ở xa tít tắp đâu đâu. Truyền tin là cho tôi, và Giáng sinh cũng là cho tôi, vì tôi trong tình trạng hiện sinh của mình cần phải như thế!
>
>TÔI CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA: Lạy Mẹ Maria, trong bài ca 'Magnificat', chính Mẹ đã nội tâm hóa biến cố truyền tin theo suy nghĩ sâu lắng của cõi lòng. Mẹ đã thấu hiểu cưu mang Đấng Cứu Thế chỉ là một phần của điều quan trọng hơn nhiều, đó là nhận biết Chúa hằng thương xót. Xin giúp con hiểu được cuộc truyền tin của con, và cùng với Mẹ, ca ngợi lòng thương xót Chúa trong mùa Giáng Sinh này. Amen!
>
> Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty
>----------------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - ME ĐI THAM VIENG PDF Print E-mail

THỨ NĂM TUẦN III MÙA VỌNG B

-----------------------------------------

THÔNG  BÁO TIN VUI # 113 - Website ChiaseLoiChua.com

   *MẸ MARIA ĐI THĂM VIẾNG BÀ Ê-LI-SA-BÉT". Tin Mừng Luca 1: 39-45

Hồi ấy, bà Maria vội vã lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào hỏi bà Êlisabét. Bà Êlisabét vừa nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên, và bà được đầy tràn Thánh Thần, liền kêu lớn tiếng và nói rằng: "Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.

Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em".

BẠN VÀ TÔI CÙNG VUI MỪNG CHIA SẺ

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Thánh Thần đã đem niềm vui xuống trên Mẹ Maria, dẫn Mẹ tới thăm bà Ê-li-sa-bét và chính Thánh Thần cũng đã làm tươi trẻ lòng bà Eliasabeth, cho bà có thể mang thai người con trong tuổi già, để sinh ra Gioan Tẩy Giả là dọn đường cho Chúa Giêsu.

1/ Qua đó, chúng ta thấy Chúa Giêsu đến mang niềm vui cho bà Elisabeth và cho người con trong bụng là Gioan Tẩy Giả đã "nhảy mừng trong lòng bà". Nhưng Chúa Giêsu nhờ đến đôi chân của Mẹ Maria. Mẹ đã không giữ Chúa cho riêng mình, nhưng mang Chúa đến cho người khác.

2/ Tâm hồn Mẹ nhạy cảm trước nhu cầu của tha nhân. Qua cuộc truyền tin, ngoài việc xảy đến cho mình, Mẹ còn được biết việc xảy đến cho người chị họ Elisabeth, bà này cũng được một ơn trọng đại là sinh con trong lúc tuổi của bà đã già.

3/Biết như thế, Mẹ đã mau mắn lên đường để chia vui với bà, giúp đỡ bà trong lúc sinh nở và chia sẻ niềm vui của mình cho bà. Tin Mừng được loan đi và niềm vui đã nhân lên gấp bội cho cả người nghe lẫn người ban phát.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐÔNG: Nhiều khi chúng con không biết chia sẻ niềm vui cho anh chị em, nhất là niềm vui của Tin Mừng, của Lời Chúa, niềm vui của người được Chúa yêu thương. Chúng con quyết tâm đem niềm vui của Chúa  đến cho những người nghèo khó.

*BẠN VÀ TÔI  CÙNG VUI MỪNG CẦU NGUYỆN: Chúng con biết rằng niềm vui thực sự của người được Chúa yêu thương, tức là niềm vui Tin Mừng là niềm vui phải lan tỏa, cần chia sẻ, và niềm vui đó sẽ gia tăng gấp bội. Amen.

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm: Website ChiaseLoiChua, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

-------------------------------

---------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - TAI MEXICO PDF Print E-mail

> ĐỨC MẸ HIỆN RA TẠI GUADALUPE, MEXICO
>
> Juan Diego có tên là Cuauhtlatohuac, một thổ dân Azrec, ông đổi tên là Juan Diego sau khi tòng giáo. Diego sinh sống tại làng Cuautilan, gần Mexico City. Lúc đó ông dược 57 tuổi. Ngày ngày ông thường đi bộ 15 dặm (24 cây số) để dự Thánh Lễ tại Tlalteloco, phía bắc Mexico City.
>
> Sáng ngày 9 tháng 12 năm 1531, một ngày đông lạnh lẽo, Juan Diego trên đường dự lễ, khi ngang qua đồi Tepeyac, ông nghe như có tiếng chim đàn ca hót và có tiếng gọi "Juanito, Juan Dieguito!" từ trên đồi vọng xuống. Juan Diego leo lên đồi chừng 130 thước, ông thấy một phụ nữ xinh đẹp ở giữa những bụi xương rồng. Phụ nữ đó nói với Juan Diego:
> - Nghe này Juan, con yêu dấu và nhỏ bé của Mẹ. Con đi đâu đó?
>
> Juan đáp:
> - Thưa bà, con đi tới làng Tlateloleo để dự lễ.
> Người phụ nữ nói:
> - Con yêu dấu, Mẹ là Đức Nữ Trinh, Thánh Mẫu của Thiên Chúa, Thiên Chúa là Đấng ban sự sống cho muôn loài, là Đấng Tạo Hóa, và là Chúa tể trời đất. Mẹ rất muốn người ta xây một đền thờ tại đây để dâng kính Mẹ, để Mẹ thi ân và thương xót họ. Mẹ sẽ chữa lành và làm giảm bớt những đau khổ thiếu thốn. Con hãy đến với Đức Giám Mục và nói với Ngài rằng Mẹ phái con đến cho Ngài biết Mẹ rất muốn Ngài xây dựng cho Mẹ một ngôi đền thờ tại đây...
>
> Juan lập tức đến trụ sở Đức Giám Mục Zumárraga tại Mexico City, để thưa cùng Đức Giám Mục điều Đức Mẹ xin. Lần này Juan Diego bị từ chối vì ngài không tin. Ngày hôm sau mùng 10 tháng 12 năm 1531, Juan trở lại tòa Giám Mục, nhưng cũng thất bại. Ngài còn đòi phải có một phép lạ tỏ tưởng nữa.
>
> Sáng sớm ngày 12 tháng 12 năm 1531, ông Juan Bernadino, chú của Juan Diego, nghĩ rằng mình sắp chết, nên ông nhờ Juan Diego đi Tlatelolco mời Linh Mục cho ông xưng tội và chịu phép xức dầu. Juan Diego vội vàng ra đi lúc 4 giờ sáng. Trên đường, Juan đi ngang qua đồi Tepeyac, nhưng không muốn ghé lại vì sợ trễ nếu Đức Mẹ đang chờ ông. Ông đi theo đường sườn đồi phía bên kia. Nhưng Juan sửng sốt thấy Đức Mẹ từ trên đồi đi xuống gặp ông trên đường. Đức Mẹ tươi cười hỏi:
> - Juan, con đi đâu thế?
>
> Juan Diego lúng túng trả lời Đức Mẹ:
> - Con xin lỗi Mẹ, con đi tìm Linh Mục cho chú con xưng tội, và khi xong việc này, con sẽ trở lại đây ngay. Con không nói dối đâu.
> Đức Mẹ nói:
> - Con yêu dấu, con đừng nản lòng, đừng để lòng con nao núng, sắc diện con biến đổi vì bệnh tình của chú con. Bệnh ông sẽ được lành. Hãy an tâm được sự che chở của Mẹ. Bây giờ con hãy lên đồi nơi con đã thấy Mẹ, hãy ngắt thiệt nhiều những bông hoa lạ ấy cho Mẹ.
>
> Ông trở lại nơi Mẹ đã hiện ra và ông thật ngỡ ngàng thấy cả một cánh đồng hoa muôn màu sặc sỡ. Ông hái đầy những bông hoa đẹp túm vào chiếc áo choàng, rồi đem đến cho Mẹ. Đức Mẹ sắp lại những bông hồng trong áo choàng của Juan Diego, rồi túm lại và bảo Diego đừng đảo lộn nó lên và chỉ mở gói đó cho chính Đức Giám Mục coi.
>
> Đến tòa Giám Mục, Juan Diego lại phải chờ đợi, vì ngài đang tiếp chuyện với Đức Sebastián Ramirez y Fuenleal, vị toàn quyền mới của Mexico. Sau cùng Juan Diego cũng được tiếp kiến. Ông trao xách hoa hồng cho Đức Giám Mục. Đức Giám Mục rất đỗi ngạc nhiên về những bông hoa hồng có mùi thơm dịu lạ. Nhìn tấm khăn Tilna, ngài lại ngạc nhiên hơn vì tấm áo lúc này hình ảnh Đức Mẹ hiện ra trên đồi Tepeyac từ từ hiện lên rõ ràng. Đức Giám Mục ôm chầm lấy Juan và xin lỗi vì trước kia ngài đã không tin lời Juan tường thuật.
>
> Lập tức tin lạ truyền đi khắp nơi. Đức Giám Mục cho rước Đức Mẹ và đặt trong nhà nguyện riêng để dân chúng tới chiêm ngắm. Sáng hôm sau Juan Diego trở về nhà thì cậu Juan Bernadino đã lành bệnh, đang ngồi hong nắng. Ông cũng cho biết Đức Mẹ đã hiện ra chữa bệnh cho ông và cho biết Đức Mẹ muốn người ta nói đến Đức Mẹ trong tương lai như thế nào. Đức Mẹ muốn người ta gọi Mẹ là "Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội." Ảnh Đức Mẹ được in trong tấm áo choàng Tilna của Juan Diego cho thấy: Đức Mẹ mang vóc dáng một phụ nữ thổ dân.

Đức Mẹ mặc áo dài màu nâu phớt hồng. Áo choàng xanh lá cây có viền vàng và những ngôi sao lóng lánh phủ từ trên đầu xuống tới chân. Hai tay Đức Mẹ chắp trước ngực, cho thấy cổ tay áo trong gần cổ tay áo dài. Điểm đặc biệt là Đức Mẹ mang thắt lưng nhỏ màu đen hoặc nâu đậm, một tiêu biểu toàn vẹn trinh khiết của Đức Nữ Trinh và được cởi ra trao cho người chồng trong ngày cưới theo tục lệ Aztec, và Đức Mẹ đang mang thai. Đức Mẹ đứng trên vành trăng lưỡi liềm, được một thiên thần, sắc diện thổ dân, mặc áo dài tay màu hồng, nâng đỡ. Phía sau Đức Mẹ là vầng hào quang hình bầu dục, có những tia sáng vàng tỏa ra chung quanh.
>
> Ảnh Đức Mẹ trên áo choàng của Juan Diego ngày nay được bảo quản và trưng bày tại Thánh Đường Đức Mẹ Guadalupe, xây trên đồi Tepeyac theo lời Đức Mẹ. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô Đệ Nhị đã qua Mexicô tấn phong Juan Diego lên hàng hiển thánh ngày 30 tháng 7 năm 2002.
>
> Sưu tầm
>---------------------------------------------

 
NHUNG BAI VE DUC ME - NIEM VUI AM THAM CUA ME PDF Print E-mail

Sự vui mừng rất âm thầm của Đức Mẹ Maria

Sống ở trên đời có nhiều niềm vui tỏa lan rất nhẹ nhàng, không phô trương, không rầm rộ, không kèn trống và nhất là không tự mình khoe khoang cách khó thương làm cho nhiều người ghét bỏ; ấy là chúng ta muốn nói đến Niềm Vui của Đức Mẹ Maria rất yêu dấu của Thiên Chúa và của chúng ta khi Mẹ được cưu mang một Chúa Con trong dạ của Mẹ.

Cuộc đời của Mẹ hình như từ khi dâng mình cho Thiên Chúa thì Mẹ sống rất là âm thầm, đơn sơ, phó thác và một niềm cậy trông vào Thiên Chúa là đấng duy nhất và là tối cao để Mẹ tôn thờ. Do bởi đức tính trầm lặng, an nhiên, thanh thản, hiền lành, khiêm nhường, bác ái và tín thác trọn đời vào Đức Chúa nên Mẹ đã được Thiên Chúa chọn trong mọi người nữ trên thế trần để chấp nhận cưu mang Người Con có tên Giêsu duy nhất của Thiên Chúa Cha; một dạ mang rất xứng đáng cho Chúa Con nhập thể, lớn dần để chào đời như một phàm nhân.

Phải, chúng ta cũng học biết rằng có nhiều niềm vui trong cuộc sống nó đến rất nhẹ nhàng, rất êm ái, dịu hiền và tỏa lan trong từng ngày sống của chúng ta; không nhất thiết phải la lối cho mọi người cùng biết nhất là thử có ai trúng lô độc đắc xem họ sẽ trở thành người câm và muốn mất hút nơi xa xăm nào không ai biết đến để không ai có thể làm phiền đến họ.

Những niềm vui khó diễn tả như cả hai vợ chồng biết tin là vợ mới cấn thai, ai đó thi đậu vào trường đại học chuyên môn, thi đậu và được nhận vào dòng, tốt nghiệp ra trường sau nhiều năm kinh sử, v.v... Hay niềm vui nhỏ nhất nhưng cũng quan trọng nhất là được Thiên Chúa chúc phúc cho từng ngày sống có đủ ăn, đủ mặc; có sức khỏe khả quan và gia đình hạnh phúc.

Để hiểu được niềm vui cao trọng của Mẹ Maria như thế nào thì thật chỉ có Mẹ là hiểu tỏ tường và sống trong nỗi chờ trông mạnh mẽ như thế nào cùng bảo trọng Con Chúa như thế nào. Trong những tháng ngày cưu mang Con Chúa Trời trong dạ. .

Vinh danh Thiên Chúa trên Trời,

Bình an dưới thế cho người thiện tâm.

Y Tá của Chúa,

Tuyết Mai

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 27