mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4029
mod_vvisit_counterHôm Qua8040
mod_vvisit_counterTuần Này44749
mod_vvisit_counterTuần Trước68243
mod_vvisit_counterTháng Này284821
mod_vvisit_counterTháng Trước351972
mod_vvisit_counterTất cả20802515

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - HY VỌNG PDF Print E-mail

Quyvan Vu
Sun, Apr 4 at 8:19 PM

HY VỌNG

" Chúng ta giữ điều trông cậy nầy như cái neo của linh hồn, vững vàng bền chặt, thấu vào phía trong màn, trong nơi thánh mà Đức Chúa Giê-su đã vào như Đấng đi trước của chúng ta, vì đã trở nên thầy tế lễ thượng phẩm đời đời, theo ban Mên-chi-xê-đéc." Do Thái 6:19-20

Biểu tượng của Ki Tô giáo vào thế kỷ thứ nhất là một cái neo của tàu biển, không phải thập tự giá. Được khắc họa trên văn bia của các tín đồ trong ba thế kỷ đầu tiên, cái neo tượng trưng cho niềm hy vọng mà họ có trong Đấng Ki Tô. Tuy nhiên nếu nhìn gần, chúng ta có thể thấy một phần lớn của mỏ neo được tạo thành từ một cây thánh giá. Thật kỳ lạ, trong khi hình dáng các con tàu đã thay đổi rất nhiều kể từ thời điểm đó, thì mỏ neo được sử dụng ngày nay vẫn không thay đổi nhiều so với thời cổ đại.

Trước giả sách Do Thái truyền dạy, "Chúa Giê-su Ki Tô hôm qua, ngày nay và mãi mãi không hề thay đổi" (13:8). Điều này nghe cũng giống như cái neo của tàu biển.

Cuộc sống và thế giới quanh ta thay đổi từng ngày, nhưng Chúa Giê-su vẫn y nguyên. Chúng ta có thể liên kết chặt chẽ vào Chúa – giống như cái neo giữ cho con tàu đứng vững trước những trận cuồng phong. Ngài sẽ giữ chúng ta an toàn cho đến khi sóng biển dịu đi và bầu trời quang đãng trở lại.

Thánh giá là cái neo của hy vọng cho những người tin. Khi những cám dỗ, khó khăn của đời sống bủa vây con thuyền của bạn, hãy đặt sự trông cậy vào Chúa Giê-su Ki Tô – Ngài là cái neo của linh hồn chúng ta.

*TÔI CÓ THỂ ĐƯƠNG ĐẦU VỚI NHỮNG KHÓ KHĂN CỦA CUỘC SỐNG, BỞI VÌ HY VỌNG CỦA TÔI ĐẶT TRONG CHÚA GIÊ-SU Ki Tô

-------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - QUẢ TRỨNG PHỤC SINH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Apr 3 at 11:41 PM

CÂU CHUYỆN VỀ QUẢ TRỨNG PHỤC SINH

Bạn đã nhận được Quả Trứng Phục Sinh của cuộc đời là những điều tốt lành tuyệt vời từ ai đó, thì bạn cũng hãy trao tặng cho những người đang cần tới.

Chúa đã sống lại thật rồi! Người ơi vui lên! Alleluia!!! Lời ấy vang lên từ hơn hai ngàn năm nay và sẽ còn tiếp mãi đến mai sau. Thế rồi, ngày nay cũng có cách trao món quà biểu tượng là Quả Trứng Phục Sinh. Quả trứng diễn tả một sự sống mới đang thành hình, đang bắt đầu. Thế nhưng, năm nay trong cảnh Covid vẫn còn tiếp diễn, câu chuyện Quả Trứng Phục Sinh có nhiều điều mới mẻ.

Mới hôm trước, tôi xem chương trình thời sự của Italia, thấy người ta nói về đề tài "quả trứng" với hiện tượng rất mới rất khác. Mọi năm, dịp Phục Sinh là một trong hai dịp lễ nghỉ lớn nhất trong năm. Và vì thế, mỗi gia đình đều ăn mừng lễ rất lớn. Đương nhiên là đồ ăn sẽ rất ngon và thịnh soạn với đủ mọi món... Thế nhưng, năm nay, Lễ Phục Sinh này rất khác. Công việc đã đình trệ hơn một năm, thu nhập không còn, tiền dự trữ cũng "thủng" từ lâu... Những chi tiêu hằng ngày còn khó, nói chi đến việc ăn mừng với các đồ ăn thức uống đặc biệt... Thế nên, phần đông các gia đình đều cắt giảm chi tiêu và ăn uống đơn giản nhất có thể. Và trong thực đơn ấy, món được "ưa chuộng nhất" là trứng: trứng luộc, trứng xào, trứng... Vì món này thuộc nhóm đồ ăn dễ mua, dễ để, rất rẻ, và vẫn đảm bảo dinh dưỡng cần thiết... Và như thế, một cách "vô tình", quả trứng được gắn liền với món ăn căn bản, thiết yếu, và thích hợp cho sự sống, cho cuộc sống. Nếu bạn là người có lòng yêu mến Bí Tích Thánh Thể cách đặc biệt, bạn sẽ hiểu thế nào là tầm quan trọng của Chúa Giêsu Thánh Thể cho việc nuôi dưỡng linh hồn và con người nội tâm. Tấm bánh bé nhỏ, Chúa Giêsu Thánh Thể, trở nên Quả Trứng Phục Sinh, nuôi dưỡng và làm sống lại trong ta sự sống của chính Thiên Chúa.

Cũng câu chuyện về quả trứng, tôi ngồi kể trong bàn ăn với các anh em Châu Âu (Bồ Đào Nha, Ba Lan, Pháp). Thời khó khăn của Việt Nam, những năm 1990-2000, cái thời mà dấu ấn nghèo khó sau chiến tranh vẫn còn in rất đậm trong đời sống. Bữa ăn của mỗi gia đình nhiều khi cũng rất đạm bạc. Có cơm từ thóc gạo ở cánh đồng. Có rau từ mảnh vườn nhỏ. Và có trứng gà trứng vịt, hoặc là đi mua, hoặc là từ gà vịt tự nuôi ở nhà. Cũng có lúc, nhà 3 người 4 người, mà chỉ có 1 quả trứng được xào mặn với nhiều muối. Nếu bạn nào đọc sách ngày xưa nói về con cá gỗ, thì sẽ thấy thấm thía hơn. Có anh chàng từ Mexico nói thêm vào. Ừ, đúng rồi đó, quê tôi cũng thế. Nhiều gia đình không thể chi trả cho cuộc sống, cũng nuôi gà, để có trứng ăn cho bữa ăn hằng ngày.

Trở về quá khứ mấy năm trước, với một tháng thăm người tị nạn Syria tại đất nước Liban (là quốc gia liền kề Đất Thánh), tôi thấy họ còn chịu cảnh khó hơn nhiều. Nếu không muốn nói là họ bị đói, thì kỳ thực cũng gần như thế. Hai triệu người ở trong các túp lều trên các bãi đất hoang. Mỗi gia đình hoặc đại gia đình ở trong một cái lều. Thường thì các gia đình không có người bố, vì hoặc là phần lớn bị chết trong chiến tranh, hoặc phần nhỏ vẫn đang tham gia chiến đấu hoặc đi đánh thuê để lấy tiền nuôi gia đình. Cuộc sống trong lều gần như không có gì. Có đồ ăn, nhưng nghèo hết sức có thể. Không có đất để mà vui chơi, để mà canh tác... Nói chung, không cần nói nhiều, chỉ cần các bạn trẻ hỏi lại ông bà bố mẹ, sẽ hiểu được cảnh sống trong cuộc chiến là thế nào. Thế nhưng, trong bối cảnh đen tối ấy, vẫn không vắng bóng nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ.

Hiện nay, hằng ngày vẫn có biết bao người chết trên biển Địa Trung Hải, vì muốn vượt biển từ các nước Châu Phi để vào châu Âu. Họ phải làm thế, hoặc là do chiến tranh loạn lạc, hoặc do cảnh đói khổ cùng quẫn... Gần hơn, là sự loạn lạc mà người dân và đất nước Myanmar đang chịu... Gần hơn nữa, là chính trong thành phố của bạn, trong làng xóm của bạn, trong gia đình bạn, giữa những người gần gũi nhất, thân yêu nhất...

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:

Bạn đã nhận được Quả Trứng Phục Sinh của cuộc đời là những điều tốt lành tuyệt vời từ ai đó, thì bạn cũng hãy trao tặng cho những người đang cần tới. Sự sống chỉ nảy sinh khi được trao tặng. Tình yêu chỉ bền vững khi biết sẻ chia. Ngay cả tài sản vật chất và tinh thần, chỉ ở lại với ta, khi ta biết sử dụng để phát triển cho những mục đích lớn hơn và cao cả hơn.

Và như thế, mầu nhiệm Phục Sinh, sự sống đời đời, không chỉ là sự sống sau cái chết, mà là sự sống bắt đầu ngay từ cuộc sống này.

Tứ Quyết SJ(dongten.net)

--------------------------------------

 
CAC BAI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - PDF Print E-mail


Fri, Apr 2 at 9:55 PM

NHỮNG NGÔI MỘ TRẮNG

Trần Mỹ Duyệt

Có khi nào chúng ta đã tự đặt mình vào số những người vây quanh Chúa Giêsu mỗi khi Ngài rao giảng không? Và thái độ của chúng ta lúc đó như thế nào: Hăm hở nghe lời Ngài, suy tôn và thần tượng Ngài về những lời giảng dạy khôn ngoan; hoặc ngược lại, cảm thấy chói tai, mỉa mai Ngài rồi bỏ đi?

Đối với nhiều người thì câu hỏi trên là một câu hỏi khó trả lời, vì cũng phải tùy thuộc vào bài giảng, nội dung của nó ra sao, và phản ứng chung của những người nghe hôm đó? Và nhất là nó có động chạm đến ai không? Thí dụ, có lần Ngài mắng bọn giả hình: "Khốn cho các ngươi bọn ký lục, Pharisiêu giả hình. Các ngươi bề ngoài trông như những mồ mả quét vôi đẹp đẽ, nhưng bên trong chứa đựng toàn xương người chết, hôi thối." (Mt. 23:27-28) Những lời như thế quả động chạm không ít đối với rất nhiều người trong đó có tôi. Phải chăng Ngài đi quá xa khi kết án như vậy? Và phải chăng vì những lời này đã lột tả sự thật phũ phàng về chính tôi?

Nhưng trong những giờ phút yên lặng một mình nhìn vào nội tâm, tôi thấy Chúa đã nói đúng, mặc dù "sự thật mất lòng". Những hình ảnh Ngài nêu lên liên quan tới những ngôi mộ sơn phết đẹp đẽ bên ngoài đã khiến tôi suy nghĩ đến một ngôi mộ: Ngôi mộ của Giuse thành Arimathea. Trong ngôi mộ này là nơi chứa đựng thân xác chịu đóng đinh của Chúa. Chỉ khác một điều là ngôi mộ ấy không được sơn phết, và thân xác được đặt vào đó chỉ lưu lại một thời gian rất ngắn, để rồi sau đó đã phục sinh ra khỏi mộ. Ngôi mộ duy nhất trong đó không chứa xương người chết, không hôi thối. (x. Mc. 15: 42-46, Lc. 24:5-6, Mt. 28:5-7)

Calvary Loang Máu *

Theo Tân Ước, Golgotha là tên của nơi mà Chúa Giêsu bị đóng đanh. Địa điểm chính xác Golgotha ở đâu thì vẫn còn đang trong vòng tranh luận.

Vào khoảng thế kỷ thứ tư, Thánh Đường Mồ Thánh đã được xây trên Golgotha hiện nay được biết đến do Thánh nữ Helena, mẹ của hoàng đế Constantine. Nhưng vào thế kỷ 19, các nhà khảo cổ bắt đầu tranh luận về địa điểm này, một số cho rằng Thánh Đường Mồ Thánh ở bên trong bức tường thành, mà nay là Thành Cổ của Jerusalem. Do đó, Golgotha đáng lý ra phải ở bên ngoài theo phong tục của người Roma và người Do Thái, điều này cũng hợp với những gì các Thánh Sử đã ghi là Chúa Giêsu bị đóng đanh ngoài thành [1]. Tóm lại, Golgotha tọa lạc thực sự ở đâu lúc này vẫn đang được các học giả nghiên cứu và phân tích.

Tuy nhiên, vẫn theo một số các nhà nghiên cứu khác, Golgotha bây giờ được xác định là nơi có Thánh Đường Mộ Chúa. Nơi đây là nơi Chúa Giêsu bị đóng đanh. Không xa, là huyệt mộ ông Giuse đục vào đá cũng là nơi mai táng Chúa sau khi Ngài được đưa xuống khỏi thánh giá. [2]

Golgotha, tiếng Aramaic có nghĩa là "sọ", cũng được gọi là Calvary vì ngọn đồi này có hình một sọ người ở Jerusalem. Trong Tân Ước, Thánh Gioan ghi: "Vì thế họ bắt Chúa Giêsu, và Người đi ra, vác thánh giá, đến một nơi gọi là Núi Sọ, tiếng Aramaic gọi là Golgotha. Ở đó họ đóng đanh Người cùng với hai người khác, mỗi người một bên, còn Chúa Giêsu thì ở giữa." (19:16-18)

Hành hương đến Jerusalem viếng thăm Đất Thánh mà không lên đồi Golgotha là một thiếu sót. Ngọn đồi này là tài sản thiêng liêng vô cùng quí giá của Công Giáo và Chính Thống Giáo. Nó bao gồm những thánh tích mang ý nghĩa lịch sử và công trình kiến trúc đặc biệt. Nhưng để vào được đền thờ Mồ Thánh, được động chạm đến nơi Chúa bị đóng đanh, bị treo trên thập giá, và táng trong mồ là một sự nhẫn nại, chờ đợi. Đây không phải là nơi mà ai muốn vào, muốn ra, muốn đến, muốn đi lúc nào cũng được. Trung bình phải chờ đợi một hoặc hai tiếng. Khách hành hương phải đứng sát với nhau thành từng đoàn, nhích đi từng bước trong kiên nhẫn chờ đợi. Không khí im lặng một cách thiêng liêng và huyền nhiệm. Nếu để tâm trí hướng về buổi trưa hôm đó, cách đây hơn 2.000 năm, và cũng trên đồi này, ngay tại nơi đây, ta có thể nghe như những tiếng búa của bọn lý hình đang đóng mạnh vào những chiếc đinh làm xuyên qua tay, chân Chúa. Chắc chắn là Chúa đau đớn lắm, quằn quại theo từng tiếng búa, và từng tấc đinh đi vào thân xác Ngài. Và ta cũng còn nghe thấy những tiếng cười nhạo của các thượng tế, kỳ lão, cùng với dân chúng qua lại: "Nó đã cứu được người khác mà không cứu được lấy mình!" (Mc. 15:31)

Rồi sự nhẫn nại, chờ đợi cũng được tưởng thưởng. Mỗi người chỉ được khỏang 1 phút qùy trước chiếc hố mà lý hình đã đào để dựng thập giá. Các phụ nữ thì khóc sướt mướt. Mọi người đều cố thò tay mình xuống sâu dưới hố để cảm nhận về cái chết đau đớn của Chúa Giêsu, và múc lấy cho mình những hồng ân chan chứa đến từ cuộc khổ nạn của Con Thiên Chúa. Tôi không nhớ lắm mình có thò tay xuống hố, nhưng tôi nhớ rất rõ là đã đặt một nụ hôn tại nơi này.

Xong rồi còn phải đi vào trong hang nơi táng xác Chúa nữa. Cũng lại phải xếp hàng, phải nhẫn nại, chờ đợi. Và mỗi người cũng không được quá một phút để chạm tay mình, để đặt môi hôn lên nơi mà xác thánh Chúa đã được mai táng. Ngôi mộ trống, nhưng nó chính là tiếng nói lịch sử của sự sống lại hiển vinh của Chúa Giêsu phục sinh.

Đồi Golgotha, nơi Con Chúa bị đóng đinh nhắc nhở cho chúng ta về một sự hy sinh cao cả của Chúa Giêsu. Chỉ duy hy lễ hiến tế của Người mới có thể đền bù được tội lỗi nhân loại và giao hòa nhân loại với Thiên Chúa. [3]

Thấy và tin

Suy niệm về những nghi thức phụng vụ vọng Phục Sinh, tôi đã hồi tưởng lại ngôi mộ nơi đặt xác thánh Chúa, đồng thời nghĩ đến một ngày không xa thân xác tôi cũng được nằm trong một ngôi mộ. Liệu Chúa Giêsu có nói về tôi, về ngôi mộ của tôi như Ngài đã nói về những ngôi mộ mà các thánh ký đã ghi lại trong Phúc Âm, bề ngoài tuy đẹp đẽ mà bên trong chứa đựng nắm xương khô hôi thối!

Và điều mà tôi phải làm là để Chúa Kitô phục sinh thay đổi đời tôi. Tình yêu, sức mạnh và ánh sáng phục sinh của Ngài phải chiếm đoạt, chiếu tỏa và thay thế tình yêu xác thịt, sức cuốn hút và ánh sáng hào nhoáng của thế gian, những thứ khiến lòng người say mê, tìm kiếm, để rồi dẫn tôi đến mồ chôn tội lỗi và án chết đời đời!

Sau cùng, tôi tự hỏi phải chăng tôi có nhận ra Chúa Kitô phục sinh ngay cả khi tôi đã vào ngôi mộ Ngài như môn đệ Gioan xưa khi nhìn vào bên trong ngôi mộ trống của Thầy mình: "Rồi người môn đệ khác, người đã đến mồ trước cũng vào. Và ông đã thấy và đã tin." (Jn. 20:8)

____________

* Trích Hồi Ký Tìm Về Dấu Chân Chúa, 2019 của tác giả.

1. Mc. 15:20; Mt. 27:31ff; Gioan 19:17ff

2. Marcel Serr and Dieter Vieweger in the May/June 2016 issue of Biblical Archaeology Review.

3. Do Thái 10:12; Tông Đồ Công Vụ 4:12.

(Để tham khảo thêm những bài vở giá trị về tình yêu, hôn nhân, gia đình, giáo dục, văn hóa, xã hội, tôn giáo, mời vào trang nhà www.giadinhnazareth.og)

---------------------------------------

 
CAC BÀI DỘC GIẢ GỞI TỚI - PDF Print E-mail

Quyvan Vu
SỐNG NHỮNG CÂU KINH THÁNH SAU:
Fri, Apr 2 at 1:42 PM

Tin tốt lành là Chúa Giê-xu đã đến vào lễ Giáng Sinh rồi chết vào ngày Thứ Sáu Tuần Thánh để đền tội cho chúng ta. Như Dave Ramsey đã nói "Vệc xóa hoàn toàn những món nợ là điều đã được làm từ trước đây—bởi chính Chúa của chúng ta"

Sự tha thứ của chúng ta luôn nằm trong kế hoạch của Đức Chúa Trời. Mong muốn của Ngài đối với con người tội lỗi là "tha thứ cho tội ác của họ" và "không nhớ đến tội lỗi của họ nữa" (Giê-rê-mi 31:34; I-saia 43:25).

Đây là lý do tại sao Cha chúng ta "đã làm cho Đấng vốn chẳng biết tội lỗi trở nên tội lỗi vì chúng ta, hầu cho chúng ta nhờ Đấng đó mà được trở nên sự công bình của Đức Chúa Trời"(2 Cô-rinh-tô 5:21).

Bây giờ chúng ta có thể làm chứng rằng, "Phước thay cho người nào được tha sự vi phạm mình, được khỏa lấp tội lỗi mình!" (Thanh Vinh 32:1).

Chúng ta có thể đem tội lỗi của mình đến với ân điển của Ngài, biết rằng "nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác" (1 Gioan 1: 9).

Chúng ta có thể biết rằng Ngài đã đem tội lỗi chúng ta xa khỏi chúng ta như"phương đông xa cách phương tây" (Thanh Vinh 103: 12) và ném chúng "xuống đáy biển sâu"(Mi-chê 7:19).

Như Kierkegaard đã lưu ý: "Chúa sáng tạo nên vạn vật từ hư không. Bạn nói, điều đó thật tuyệt vời. Vâng, chắc chắn là vậy rồi, nhưng Ngài còn làm được điều tuyệt vời hơn nữa: Ngài làm cho những tội nhân ra thánh nhân."

----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - THUYỀN TRƯỞNG PHILLIPS PDF Print E-mail

Quyvan Vu
THUYỀN TRƯỞNG PHILLIPS
Mon, Mar 29 at 10:08 PM

Đầu tháng tư năm 2009 một chiếc tàu của công ty Maersk Alabama của Mỹ chạy ngoài khơi Somalia thì bị hải tặc tấn công. Thuyền trưởng Phillips truyền thủy thủ ở trong phòng và khóa chặc cửa lại, trong khi ông tình nguyện để bọn cướp bắt làm con tin. Bọn cướp đòi 2 triệu USD để chuộc mạng thuyền trưởng Philipps.

Không ai phủ nhận tính can đảm của ông, vì khi có điều gì trục trặc thì ông sẽ mất mạng. Ông chấp nhận hi sinh để nhân viên của ông lái thuyền đến điểm đến an toàn.

Kinh thánh có câu chuyện của một nhân vật anh hùng hơn thuyền trưởng Phillips. Tên Ngài là Giê-xu, người Na-xa-rét.

Trong đêm khi một đoàn dân vũ trang gậy gộc và gươm dao đến bắt Ngài, Phê-rô, một môn đệ của Ngài tìm cách bảo vệ Ngài bằng cách chém đứt vành tai của một người. Nhưng Ngài nói cho Phê-rô biết rằng, nếu Ngài yêu cầu thì Đức Chúa Trời sẽ sai 12 đạo quân thiên sứ đến giải cứu Ngài lập tức.

Nhưng Ngài không sử dụng đặc quyền này; Ngài tự nguyện hiến dâng mình làm của lễ chuộc tội cho nhân loại. Nếu một mình Ngài được cứu thì toàn thể nhân loại sẽ bị hư vong. Ngài chịu hi sinh vì sự hi sinh của Ngài đủ đáp ứng yêu cầu của Chúa Cha. Yêu cầu đó là sự đổ huyết, nhưng phải là MÁU của Con Đức Chúa Trời, vì máu của bò, chiên không thể chuộc tội cho loài người.

Chúa Giê-xu là Siêu Anh Hùng của mọi thời kỳ. Ngài là con đường đưa chúng ta đến với Đức Chúa Trời và vương quốc của Ngài.

-----------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 98