mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6753
mod_vvisit_counterHôm Qua10893
mod_vvisit_counterTuần Này26295
mod_vvisit_counterTuần Trước63979
mod_vvisit_counterTháng Này6753
mod_vvisit_counterTháng Trước249791
mod_vvisit_counterTất cả18391240

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - HẠNH KHÔNG TÙY GIẦU NGHÈO PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

HẠNH PHÚC KHÔNG TÙY THUỘC GIÀU HAY NGHÈO

Một người nhà giàu kia đau nặng. Người ta mách cho ông, nếu ông tìm được áo của một người hạnh phúc đem về mặc vào thì sẽ được lành. Ông nhà giàu liền sai người đi tìm áo của một người hạnh phúc để mua với bất cứ giá nào.

Nhưng công dã tràng. Người nhà không tìm được một người hạnh phúc nào hết. Người nào cũng ganh ti hạnh phúc của người khác, tham muốn của cải người khác hay bị những dục vọng xa vời ám ảnh. Sau cùng, người ta tìm

được một chú tiều phu ở ven rừng, vừa đốn củi vừa vui vẻ hát vang. Người ta hỏi anh:

- Anh có hạnh phúc không?

Chú tiều phu trả lời:

- Hoàn toàn hạnh phúc.

Người ta liền xin anh bán cái áo của anh, giá bao nhiêu cũng được. Nhưng chú tiều phu trả lời, chú nghèo quá, không có cái áo nào hết!

Dù có thống trị toàn thế giới cũng không có hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ tìm được nơi Thượng Đế. Những thành công trong cuộc đời chỉ tạm bợ và sẽ quên đi. Hạnh phúc không tùy thuộc giàu hay nghèo, song tùy thuộc nơi Thương Đế.

Lời Chúa dạy: "Nhưng trước hết hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi một điều ấy nữa" (Mat 6:33

CẢM NGHIỆM CUỘC SỐNG

-------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

CHẲNG CỎ ĐIỀU GÌ KHÓ ĐỐI VỚI CHÚA

Một người vô thần, không tin có đời sau, không tin có sự sống lại của thân thể, đến chất vấn mục sư

- Người chết làm sao có thể sống lại được, một khi thân thể đã bị thiêu thành trọ bụi và bay theo luồng gió, hoặc đã bị thú dữ ăn nuốt đi. Thể xác của con người, sau khi chết, nếu đã bị phân tán như vậy, thì sống lại làm sao được?

Mục sư đáp:

- Điều đó thực ra không có gì là khó hiểu. Chẳng có sự gì khó đối với Đức Chúa Trời. Chính cái thân thể mà chúng ta đương có đây cũng do sự tổ bợp của những thể chất từ bốn phương mang lại: Rau, gạo, thịt, muối, đường v v đều không phải đến từ một chỗ.

Như vậy, nếu những nguyên liệu ấy đã từ các nơi hợp lại mà thành cái thân thể hiện hữu của chúng ta ngày nay, thì có khó gì cho Đức Chúa Trời khi muốn kết hợp những thứ đã phân tán để khiến con người sống lại?

CUỘC SỐNG CẦU NGUYỆN

-----------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - VÌ SAO THƯỢNG ĐẾ CHO PHÉP...? PDF Print E-mail

Hong Nguyen
Vì sao Thượng Đế cho phép bi kịch và thảm họa xảy ra với loài người?

Nhiều người hỏi các tín đồ Cơ Đốc: "Cớ sao Thiên Chúa của các ông lại để cho bi kịch và thảm họa xảy ra với loài người?". Câu trả lời dưới đây có thể sẽ cho bạn lời giải thích thỏa đáng.

Anne Graham Lotz là con gái của vị mục sư nổi tiếng nước Mỹ, ngài Billy Graham. Sau sự kiện 11/9, Anne được truyền hình Mỹ mời đến phỏng vấn trong một tiết mục buổi sáng.

Người dẫn chương trình hỏi: "Thưa bà, vì sao Đức Chúa lại để cho thảm kịch như vậy phát sinh?".

Anne đã tinh tế vận dụng trí tuệ sâu sắc của một tín đồ thành kính để nói nên kiến giải của mình, nội dung đại ý như sau:

Tôi tin chắc rằng Đức Chúa cũng giống như chúng ta vậy, đều rất đau lòng vì chuyện này. Tuy nhiên, người Mỹ trong mấy năm trở lại đây đã đuổi Ngài ra khỏi trường học, đánh bật Ngài ra khỏi chính phủ, loại trừ Ngài ra khỏi cuộc sống của chính mình.

Là một tín đồ, tôi tin chắc rằng Ngài chỉ có thể lặng lẽ hiện diện trong cuộc sống của chúng ta. Chính chúng ta đã để Ngài rời đi, giờ đây lại thắc mắc rằng rốt cuộc Ngài đang ở đâu?

Sao chúng ta có thể tự cho mình cái quyền chất vấn Đức Chúa, trách rằng vì sao Ngài không bảo hộ người Mỹ? Thay vì vậy, cớ sao chúng ta không ngoảnh đầu mà nhìn lại lương tâm và vấn đề đạo đức phát sinh trong mấy năm qua?

Vào một năm nào đó, có người đề xuất rằng không được cầu nguyện trong trường học, bởi vì trường học nên trung lập với tôn giáo, trường học không có quyền yêu cầu học sinh phải cầu nguyện.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Vào một tháng nào đó, chúng ta cảm thấy những điều răn dạy trong Kinh Thánh, như: 'không được giết người, không được trộm cắp, hãy yêu mến mọi người xung quanh như chính bản thân mình'... đã trở nên lạc hậu, chi bằng hãy đem nó ra khỏi trường học.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Vào một ngày nào đó, có người nói rằng lòng tự trọng của con trẻ rất mỏng manh, chúng ta không nên áp dụng hình phạt thể xác với chúng.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Vào một giờ nào đó, có người nói: Thời thế đã khác, thầy cô và nhà trường không được trách phạt học sinh, bởi các em đã gánh chịu quá nhiều áp lực rồi. Vì sợ nếu chọc giận phụ huynh thì báo chí sẽ làm rùm beng lên, vậy nên nhà trường đã không còn dám xử phạt học sinh nữa.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Lại có người nói: Con trẻ cũng có nhân quyền, chúng có quyền được phẫu thuật phá thai, càng không có trách nhiệm phải báo lại với ba mẹ.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Thay vì tìm cách lảng tránh giáo dục giới tính, chi bằng hãy chủ động dạy con trẻ sử dụng dụng cụ an toàn. Dẫu sao con trẻ cũng có tính hiếu kỳ, quan hệ tình dục trước hôn nhân có phải chuyện gì to tát lắm đâu?

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Công tác và đời sống riêng tư nên tách hẳn ra, chỉ cần tổng thống có thể làm tốt kinh tế là được rồi, chúng ta sao phải đi quản chuyện riêng tư của người ta? Mỗi người đều có cuộc sống của mình mà!

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Truy cập các trang mạng sắc tình là tự do cá nhân, cho dù là các trang mạng sắc tình dành riêng cho trẻ em thì có làm sao đâu. Đây đều là tự do ngôn luận cá nhân, can hệ gì đến các vị chứ!

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Người hiện đại cần có tư tưởng phóng khoáng, những cảnh sắc tình, bạo lực trong truyền hình và điện ảnh chẳng qua chỉ đang phản ánh hiện thực của xã hội mà thôi.

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Có người nói: Đối với ma túy, cưỡng hiếp, mưu sát, ca từ của quỷ dữ, cũng chẳng qua chỉ là phát tiết tình cảm, giải tỏa áp lực... Cớ sao cứ thích chuyện bé xé ra to làm gì? Muốn làm thì cứ làm thôi, có sao đâu?

Chúng ta nói: Được thôi, không thành vấn đề!

Sau khi chúng ta cho phép thanh niên định ra đủ loại đủ kiểu cái gọi là 'chế độ xã hội' như trên, chúng ta lại còn truy hỏi: Tại sao những đứa trẻ thời nay không còn có đạo đức lương tri? Tại sao có những đứa trẻ lại cầm súng giết người? Tại sao có những đứa trẻ chỉ mới 13 tuổi đã làm cha làm mẹ?

Và giờ đây ta lại hỏi: Tại sao thảm kịch 11/9 lại xảy ra?

Đức Chúa có lẽ sẽ trả lời rằng: Này các con! Chính bản thân các con đã không để cho ta bước vào 'bên trong sinh mệnh của các con' đấy thôi.

Nếu suy nghĩ sâu xa một chút, chúng ta sẽ dễ dàng phát hiện rằng tất cả những điều này đều là chính tự bản thân chúng ta tạo nên, tự tay chúng ta đã phá hủy hết thảy nền tảng đạo đức mà cha ông ta đã gieo trồng từ bấy lâu nay.

Điều đáng cười nhất là chúng ta đã rời bỏ Đức Chúa, vậy mà giờ đây lại chất vấn Ngài rằng vì sao toàn thế giới đều đang lao xuống cánh cửa địa ngục. Điều đáng cười nhất là chúng ta tin những gì được nói trên báo chí, mà lại hoài nghi những gì được nói đến trong Kinh Thánh.

Điều đáng cười nhất là chúng ta có thể gửi một câu chuyện tục tĩu qua thư điện tử, hơn nữa lại còn nhanh chóng phát tán rộng rãi những thứ hài hước thô thiển ấy. Nhưng hễ chúng ta gửi đi một câu chuyện nào đó liên quan đến Thần thì mọi người lại cảm thấy do dự.

Điều đáng cười nhất là những bài viết dung tục và sắc tình được phát tán tự do trên mạng, trên báo chí và truyền hình. Nhưng những thảo luận công khai hễ có liên quan đến Thần Phật lại bị chính bản thân chúng ta công kích, thậm chí giễu cợt một cách thậm tệ.

Điều đáng cười nhất là khi gửi đi câu chuyện về Thần, chúng ta sẽ không gửi cho nhiều người, bởi không biết được người khác sẽ nhìn mình như thế nào. Điều đáng cười nhất là chúng ta quan tâm cái nhìn của người khác về mình còn hơn cả việc Đức Chúa nhìn nhận chúng ta như thế nào.
Anne Graham Lotz. (Ảnh: cbn.com)

***

Nếu bạn cho rằng những lời trên có ích đối với việc thăng hoa đạo đức xã hội, vậy mong bạn sẽ gửi đến những người xung quanh. Sẽ không có ai biết rằng một lời nói thiện lương sẽ lan tỏa bao xa, mang đến bao nhiêu điều kỳ diệu. Nhưng một khi chúng ta vứt bỏ những điều tốt đẹp, thì xin đừng oán trách cớ sao đạo đức xuống dốc, cớ sao thói đời hủ bại, cớ sao lòng người không còn như xưa...

Thuận An
Theo ND BÁO

---------------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - TẢN MẠN THỜI SỰ PDF Print E-mail

TẢN MẠN THỜI SỰ: ÔNG TRUMP VÀ ÔNG BIDEN. CHỌN AI?

Trần Mỹ Duyệt

Có ba vấn đề mà tôi đã nghe nhiều người khuyên không nên "đụng đến", đó là tôn giáo, tình yêu, và chính trị. Theo tôi hiểu, khi đi vào những tranh luận về ba vấn đề này kết luận chắc chắn là không có phần thắng mà cũng không có phần thua, nhưng chỉ chuốc lấy bất đồng, chia rẽ, và mua cho mình những kẻ thù mà thôi.

"Đố ai định nghĩa được tình yêu

Có nghĩa gì đâu một buổi chiều.

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu".

(Xuân Diệu)

Chỉ qua bốn câu thơ trên bạn và tôi đã không có câu trả lời cho chính mình và cho nhau về tình yêu, nói gì đến chuyện bàn cãi, tranh luận.

Còn tôn giáo? Tôi đã đọc đâu đó tư tưởng của một triết gia khi ông nói về tôn giáo, đại khái: "Tôn giáo là một cái gì nhảm nhí. Nhưng tiếc rằng không ai có thể dẹp bỏ được điều nhảm nhí ấy". Lịch sử đã chứng minh câu nói này đúng. Làm sao dẹp bỏ được tôn giáo trong khi vẫn có những người sẵn sàng chết vì niềm tin của mình. Thực tế nhất tại Trung Quốc hiện nay, người ta đang xử dụng mọi mưu đồ, kể cả sức mạnh của tra tấn, của tù tội, và cái chết để loại bỏ tôn giáo, nhưng tôn giáo vẫn là một thách thức lớn lao đối với tập đoàn lãnh đạo. Làm sao bạn có thể tranh luận và chứng minh cho tôi là tôn giáo bạn hơn tôn giáo của tôi, trong khi tôn giáo phát xuất từ niềm tin, từ nhận thức về đấng Tối Cao mà Thượng Đế đã phú trao vào tâm hồn của mỗi người. Con người sinh ra tự nhiên đã có nhu cầu tâm linh.

Còn chính trị thì dĩ nhiên là không nên đụng chạm tới nếu không muốn vô tù hoặc mất mạng. Hãy nhìn vào những trại tù, những trại tập trung, và vào hậu quà của hai thế chiến,. Đại dịch Vũ Hán (Covid-19) đang gieo kinh hoàng, chết chóc trên thế giới là gì nếu không phát xuất từ mưu đồ chính trị. Nó được cho là tham vọng bá chủ của tập đoàn Cộng Sản Trung Quốc. Tại Hoa Kỳ ngày bầu cử tổng thống, 3 tháng 11 càng gần thì cuộc đấu đá, tranh dành càng dữ dội, gay gắt và khốc liệt giữa đảng Dân Chủ và đảng Cộng Hòa, giữa ứng cử viên Trump và Biden, giữa những người theo khuynh hướng chính trị, đảng phái.

Tôi không phải là một chính trị gia, và tôi cũng không nghiên cứu về chính trị, nhưng vẫn thích nghe người này, người khác nói và bàn về chính trị. Đơn giản vì đề tài này có những điểm nóng. Nó luôn luôn được bênh và chống từ những người ủng hộ một cách tích cực, đôi khi gọi là sùng bái, cuồng nhiệt.

Nói là không nên để mình bị liên lụy đến chính trị, nhưng gần đây tôi cũng bị vạ lây khi trích đăng, phổ biến một vài bài viết liên quan đến cuộc bầu cử từ các tác giả khác nhau. Tôi bị coi như bênh vực, cổ võ cho tổng thống Trump, và ngược lại, thù ghét Biden vì không trích đăng những bài người khác khen ông ta. Và thế là tôi phải buộc lòng dàn trải tâm sự mình qua những dòng suy tư này.

Tôi là người có niềm tin. Tôi tin vào Thượng Đế, tin vào những giá trị luân lý và đạo đức mặc dù tôi không bao giờ nhận mình là người đạo đức. Chính vì vậy, tại sao tôi không có quyền bênh hay ít ra khen một người đã can đảm cổ võ cho những giá trị tinh thần, những giá trị của tôn giáo, những giá trị của lề luật tự nhiên. Một người dám đứng lên phục hồi lại những giá trị này trong môi trường giáo dục, nơi công cộng, và trên bình diện xã hội. Một người đã dám ngăn cản những hành động ngược lại với luân lý, với đạo đức tự nhiên như ly dị, phá thai, hôn nhân đồng tính... Tổng thống Trump không phải là người Công Giáo. Nhưng xét theo khía cạnh tôn giáo, ít nhất ông cũng hơn đối thủ của ông là Biden khi ông này công khai cổ võ cho những hành động vô luân lý, thiếu đạo đức trên. Ông Trump chưa bị những giới hạn về niềm tin và tôn giáo từ những thẩm quyền tôn giáo, nhưng ông Biden ít nhất hai lần đã bị từ chối công khai trong những nghi lễ tôn giáo. Ông đã bị từ chối không cho rước lễ do tư tưởng và đường lối phò phá thai của ông. Về mặt đạo đức cá nhân, ông còn là người đã từng vướng vào những scandal tiền và tình.

Trong khi một người cố gắng bảo vệ an toàn lãnh thổ, chống lại những xâm nhập từ kẻ thù luôn rình rập ăn cắp tài sản trí tuệ, đe dọa nền an ninh quốc gia. Ngược lại, một người ủng hộ và muốn cho đất nước tự do, văn minh và tiên tiến này biến thành "thiên đường xã hội chủ nghĩa". Có thể là trong thâm tâm ông Biden không nghĩ vậy, nhưng vì lá phiếu, vì muốn cái ghế tổng thống Hoa Kỳ nên ông đã dối lòng. Hoặc cũng có thể là miễn sao ông đạt được mộng ước của mình rồi ra sao thì hạ hồi phân giải.

Là một nhà chính trị lão luyện chắc ông Biden - ít là trên lý thuyết - thừa biết chủ nghĩa xã hội là gì. Thiên đường xã hội chủ nghĩa là gì. Nó được hình thành như thế nào. Thử hỏi trong thực tế, trên thế giới có quốc gia xã hội chủ nghĩa nào đã trở thành một thiên đường mà nhiều người thèm khát và mong được đến đó như Hoa Kỳ hay chưa? Cái logic ngớ ngẩn, ngây thơ của Biden về xã hội chủ nghĩa, thiên đường xã hội chủ nghĩa liệu có rơi vào bẫy sập, xảo kế, và mưu mô của Tập Cận Bình và tập đoàn lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc hay không? Hoặc ở một góc nhìn nào đó, người ta có lý để nghĩ rằng ông là người bị hội chứng ảo tưởng (delusion). "Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, nhưng hãy nhìn xem những gì Cộng Sản làm" (Nguyễn Văn Thiệu). Ông Biden chắc chắn chưa đọc mà nếu có đọc thì vẫn chưa thuộc, chưa hiểu câu nói này của cựu Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa.

Một đất nước sa sút về kinh tế, văn hóa, hoặc yếu kém về khoa học còn có thể phục hồi và mau chóng vươn lên được, nhưng một đất nước suy thoái về mặt luân lý đạo đức thì kể như đất nước ấy đã tự chôn vùi mình. Thật bất hạnh nếu một đất nước bị lãnh đạo bởi một người mà trí não luôn ảo tưởng về một thiên đường xã hội chủ nghĩa, là điều không bao giờ có trong cõi trần gian. Một lãnh đạo quá ngây thơ đến dễ dàng bị lừa bịp bởi mớ lý thuyết lỗi thời tưởng như đã bị trôi vào cống rãnh lịch sử khi chủ thuyết Cộng Sản bị giải thể tại Nga.

Khi bênh ông Trump, cổ võ cho ông tôi chẳng nhận được đồng xu nào về việc làm này. Tôi cũng biết cá nhân ông vẫn còn có những bất toàn, tư cách con người của ông không hẳn đã làm tôi mến ông. Ông phát ngôn lắm lúc bốc đồng. Lối hành xử của ông đôi khi bất nhất. Nhưng biết sao, "nhân vô thập toàn". Ở vào hoàn cảnh "thù trong, giặc ngoài" mà nắm vững giềng mối quốc gia và phục hồi được vị thế, vai trò đệ nhất của Hoa Kỳ giữa những suy thoái về mọi mặt là điều mà ít người làm được. Ông đáng được lịch sử ghi nhận và tuyên dương.

Tóm lại, giữa hai chọn lựa, cách tốt nhất là phải chọn cái gì ít nguy hiểm hơn, ít xấu hơn. Đây cũng là nguyên tắc luân lý, là sự khôn ngoan tối thiểu. Trong trường hợp này, tôi nghiêng về phía người có giá trị luân lý, đạo đức hơn, một người có tâm huyết hơn với quốc gia và dân tộc.

Và đến đây hẳn bạn hiểu là tôi đang muốn nói gì cũng như chọn ai.

Xin nhắc lại một lần nữa, tôi không phải là người của chính trị, và tôi cũng không phải là người cuồng một ai đó. Tôi suy nghĩ và chọn lựa theo lương tâm của chính tôi.

----------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - NGƯỜI CŨ LẤY CHỒNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Aug 17 at 12:37 AM

NGƯỜI CŨ LẤY CHỒNG

Cảm giác khi "người cũ lấy chồng" thật lạ. Ta thấy lòng chơi vơi vì thấy mình từ bây giờ đã chính thức mất em mãi mãi, dù đã khá lâu ta và em đã chẳng còn là gì của nhau.

Bỗng thấy lòng lăn tăn những dòng cảm xúc thật khó tả. Chợt phát hiện ra, mình là một người thật ích kỷ. Quá ích kỷ! Lại là một người khó hiểu bản thân: đã buông nhưng còn giữ, không muốn giữ mà chưa thể buông. Có khi tay đã buông mà lòng lại nuối tiếc, trí cứ nghĩ về. Để hôm nay, bất chợt nhận được cái mà thiên hạ gọi là "tin vui", tin "báo hỷ", phải đợi đến một chút, ta mới hoàn hồn, môi rung lên một nụ cười gượng, khuôn mặt tỏ vẻ hân hoan nhưng bên trong cảm thấy như mất đi một cái gì đó. Vâng, cái gì đó vừa tuột khỏi tầm tay, mãi mãi!

Là tin "em lấy chồng". Bỗng nhiên bao ký ức cứ ùa về. Dẫu sao cũng đã không còn có tương quan gì với nhau. Đã chia tay nhau lâu lắm rồi. Suốt một thời gian dài, cả hai cứ dằn vặt khôn nguôi. Đến bây giờ, ta là gì của nhau, mình cũng chẳng rõ. Chỉ thấy lòng nhớ thì chẳng nhớ, quên cũng chẳng quên, cứ lưng chừng mập mờ tranh tối tranh sáng. Giờ em lấy chồng, em có một người mới để em nương tựa cả cuộc đời. Đó chẳng phải là điều đáng mừng sao? Chẳng phải ngày trước ta cũng chúc em như thế? Vậy thì khát mong của ta đã thành toàn rồi, sao lại vẫn thấy tiếc nuối cái gì đó?

Vết thương lòng ngày xưa chắc em cũng đã nguôi ngoai. Em bằng lòng bước lên xe hoa cùng người khác. Hạnh phúc của em là ở đó. Người ấy sẽ che chở em, cho em một chỗ dựa, cho em một tổ ấm bình yên, điều mà ta chẳng thể làm được. Ta ngồi đây mường tượng ra đủ thứ những điều tuyệt vời như thế. Thầm cầu mong em thật sự đã tìm được bến đỗ cho cuộc đời và bắt đầu xây dựng một cuộc sống mới với biết bao niềm hứng khởi đang chờ.

Rồi biết bao câu hỏi vớ vẩn chợt hiện đến trong đầu. Mà em có thật sự hạnh phúc? Người đàn ông kia là ai? Làm sao anh ta có thể chiếm được trái tim em? Làm thế nào anh ta có thể giúp em có lại được niềm tin vào tình yêu sau cuộc gãy đổ lần trước? Anh ta có yêu em thực lòng không? Anh ta sẽ lo lắng chăm sóc em đầy đủ chứ? Anh ta có yêu em nhiều đến độ sẽ hy sinh tất cả cho em không? ... Và cũng có một câu hỏi "chẳng ra sao" thấp thoáng đâu đó trong tâm trí dù ta cảm thấy mình thật "tệ bạc" khi nghĩ đến nó: trong ngày cưới, em có nghĩ đến mình không? ... Mình là gì để em nghĩ đến? Một người đã từng cho em bao hy vọng, rồi mang đến cho em biết bao đau khổ chỉ bằng một lời chia tay không rõ lý do, chỉ mượn vào một kiểu "lý tưởng" nào đó dành cho cả thiên hạ. Thật lòng, ta nghĩ rằng em quên ta, xem ta chưa từng tồn tại, có lẽ sẽ tốt hơn. Trong ngày cưới, em sẽ như thiên thần với chiếc váy trắng và bó hoa tươi, hoà tan trong khung trời hồng lãng mạn. Em xứng đáng như thế, và thậm chí hơn thế. Chỉ tiếc một điều, người sánh vai bên em không phải là ta, như chúng ta đã từng nghĩ!

Cảm giác khi "người cũ lấy chồng" thật lạ. Ta thấy lòng chơi vơi vì thấy mình từ bây giờ đã chính thức mất em mãi mãi, dù đã khá lâu ta và em đã chẳng còn là gì của nhau. Khi em chưa "ván đóng thuyền", ít ra ta vẫn thấy mình còn có quyền nghĩ về em, vẫn thấy em nằm ở một khoảng nào đó trong trái tim và ký ức. Giờ đây, ta bỗng thấy mình bị tước đi hết tất cả những gì liên quan đến em. Ta không được phép nghĩ đến em cùng một kiểu cảm giác và tâm tình như trước. Một tin nhắn hay món quà nào đó cũng không thể tự tiện được vì nó có thể sẽ làm xáo trộn cuộc sống của em. Em cần một khởi đầu mới mà muốn có được, ta phải tự rút mình ra khỏi mọi hình ảnh về em, ngay cả việc nhớ đến. Thế mới biết bấy lâu nay ta ích kỷ thế nào, chỉ biết chăm lo cho mình, không thể cho em hạnh phúc, nhưng tận sâu trong lòng vẫn mang một trói buộc nào đó về em, vẫn muốn em là của mình. Giờ đây, khi biết em sẽ thuộc về một người khác, ta thấy như cắt đứt một phần của sự sống, bao cảm xúc lẫn lộn, trong đó, dường như có chút ganh tị với người đàn ông kia, người mà giờ đây sẽ gần gũi em hơn ta, sẽ có với em nhiều điều sâu sắc hơn ta, sẽ ở với em lâu hơn ta.

Tự nhủ lòng, đã đến lúc ta phải thức tỉnh bản thân. Ta cũng đã có con đường của riêng mình rồi thì phải sống trọn vẹn con đường đó. Lâu nay ta cứ sống trong sự dằn co, lòng xẻ đôi mà không biết. Có những cái trong cuộc đời, ta không thể cứ dây dưa níu kéo mãi được. Dứt khoát từ bỏ có lẽ là điều ta phải làm, dù muốn dù không, để sống trọn vẹn cho điều ta chọn lựa và cũng để tốt cho cả hai.

Thế giới này có biết bao con người, gặp nhau đó rồi chia tay đó, rốt cuộc, mỗi người mỗi hành trình, bước đi và xây dựng sự hiện hữu của mình, theo cách của riêng mình, làm nên chính mình cách trọn vẹn. Ta trả em về với vùng ký ức nguyên sơ, nơi em vẫn mãi là cô thiếu nữ duyên dáng xinh đẹp. Còn em của hiện tại, đã thuộc về một vùng trời khác mà ta không thể đi vào.

Hai con đường, hai hướng khác nhau, hai ngã rẽ... Ta sẽ còn phải đối diện với bao nhiêu lần chia tay nữa?

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ(dongten.net)

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 87