mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay287
mod_vvisit_counterHôm Qua8685
mod_vvisit_counterTuần Này53745
mod_vvisit_counterTuần Trước55095
mod_vvisit_counterTháng Này186692
mod_vvisit_counterTháng Trước262420
mod_vvisit_counterTất cả14541860

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Các Bài Độc Giả Gửi Tới
CAC BAI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO PDF Print E-mail

NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO

CÁI GÌ CỦA CÁC ÐẤNG CŨNG THÁNH

Chuyện xảy ra bên Pháp Ðức Giám Mục lần đó ghé thăm mục vụ một xứ đạo nọ. Ðể tranh ồn ào buổi trưa. Ngài nghỉ tại một nhà dòng nữ gần nhà xứ. Nghỉ trưa xong, khi thay đồ nhận thấy chiếc quần tây của mình mất một cái nút, Ðức Giám Mục đã nhờ một Chị dòng kiếm và khâu dùm. Xong nhiệm vụ chị dòng này bối rối và ngại ngùng không dám đến gõ cửa phòng Ðức Cha để trao lại chiếc quần cho Ngài.

Chị nghĩ thật là bất xứng nếu nói với Ðức Cha : "Thưa, đây là quần của Ðức Cha", bất chợt chị nảy ra ý tưởng cái gì của các đấng cũng là thánh.
Chị mạnh bạo đến gõ cửa phòng của Ðức Cha. Bước vào, chị trịnh trọng thưa:
- Thưa Ðức Cha, đây là cai túi thánh của Ngài ạ.
ST

---------------------------

 
CAC BAI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - PDF Print E-mail

Mo Nguyen
Sep 19 at 7:27 AM

CÂU CHUYỆN CỦA MỘT NGƯỜI GIÀ NHƯNG DÀNH CHO CÁC BẠN CHƯA GIÀ

Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão...

Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.

Điều kiện sống ở viện dưỡng lão không tệ: Một mình một gian phòng sạch sẽ, được lắp các đồ điện đơn giản thực dụng, đầy đủ các loại phương tiện giải trí; đồ ăn cũng ngon miệng; phục vụ rất chu đáo, bày trí xung quanh cũng rất đẹp.

Tuy nhiên giá cả đắt đỏ, tiền hưu của tôi nhất định không đủ trả. Nhưng tôi còn có nhà riêng của mình, đem bán nó đi, tiền cũng không còn là vấn đề nữa. Nhưng tài sản còn lại, trong tương lai tôi muốn để dành cho con cái. Con cái lại rất hiểu chuyện, chúng nói: "Tài sản của mẹ thì mẹ tùy ý sử dụng, không cần lo cho bọn con". Số tiền còn lại đúng là tôi muốn chuẩn bị để vào viện dưỡng lão.

Sống trong nhà, kim chỉ cái gì cũng không thiếu, rương hòm, ngăn tủ, ngăn kéo đều đầy ắp các loại đồ dùng. Quần áo bốn mùa, đồ dùng bốn mùa, chồng chất như núi; tôi thích sưu tầm, tem sưu tầm đã thành từng chồng lớn, ấm tử sa cũng đã hơn mười cái. Còn có rất nhiều vật linh tinh cất giấu, nào là ngọc bích, hạt óc chó, vật trang sức. Đặc biệt là sách, cả một mặt tường là giá sách, chật kín đầy ắp; rượu ngon thì Mao Đài, Ngũ Lương, rượu Tây cũng phải mấy bình.

Còn có nguyên bộ đồ điện gia dụng, dụng cụ nấu nướng, nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, đủ loại đồ gia vị, nhét chật đầy phòng bếp; còn hơn chục cuốn album ảnh, nhìn một phòng tràn đầy đồ vật, tôi cũng thấy phát rầu !

Viện dưỡng lão chỉ có một gian phòng, một cái tủ, một cái bàn, một giường, một ghế sô pha, một tủ lạnh, một máy giặt, một TV, một bếp điện từ, một lò vi ba, căn bản không có chỗ để lưu giữ của cải mà mình tích lũy.

Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa, chúng cũng không thuộc về mình...

Tôi chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, chúng trên thực tế chỉ thuộc về thế giới này, những sinh mệnh lần lượt lướt qua ta, cũng chỉ là quần chúng.

Cố Cung là của ai, hoàng đế cho rằng là của trẫm đấy, nhưng bây giờ nó là của nhân dân, của xã hội, chỉ có thể trở thành lịch sử.

Tôi bỗng nhiên hiểu ra: Tại sao Bill Gates muốn đem cho toàn bộ tài sản của mình; tại sao Jack Ma tuyên bố muốn tặng toàn bộ đồ cất giữ cho viện bảo tàng? Đó là bởi vì bọn họ hiểu rồi: Tất cả vốn dĩ không phải của họ !

Bọn họ chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, sinh không mang theo, chết không mang đi, chi bằng tích đức làm việc thiện lưu lại phúc cho con cháu. Đó mới thật là sáng suốt!

Một phòng đồ đạc của tôi, thật muốn đem hiến tặng, nhưng lại không nỡ. Phải xử lý chúng trở thành một vấn đề khó khăn, con cháu lại chẳng dùng được bao nhiêu.

Tôi có thể tưởng tượng, lúc cháu mình đối mặt với những bảo bối tôi khổ tâm tích lũy thì sẽ đối xử thế nào: Quần áo chăn đệm toàn bộ đều vứt đi; hơn chục cuốn album quý báu bị đốt bỏ; sách bị coi như phế phẩm bán đi; đồ cất giữ không có hứng thú sẽ bị dọn sạch; đồ gỗ lim trong nhà không dùng, cũng sẽ đem bán giá rẻ. Giống như phần cuối Hồng Lâu Mộng: "Chỉ còn lại trắng xóa một mảnh, thật sạch sẽ !"

Tôi quay lại nhìn đống quần áo như núi, chỉ lấy vài bộ thích mặc; đồ dùng phòng bếp chỉ chừa lại một bộ nồi niêu chén bát. Sách chọn lấy vài cuốn đáng đọc; ấm tử sa chọn lại một cái để uống trà. Mang theo chứng minh thư, giấy chứng nhận người già, thẻ y tế, hộ khẩu, đương nhiên còn có thẻ ngân hàng, vậy là đủ rồi!

Đây chính là toàn bộ gia sản của tôi ! Tôi đi rồi, từ biệt hàng xóm, đem trả ngôi nhà này lại cho thế giới này !

Đúng vậy, đời người chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa đều là để nhìn chơi. Nhân sinh trên đời, quả thật không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho thế giới này ! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân, yêu mến bạn bè bên cạnh, làm cho thế giới này bởi vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp.

Tuệ Tâm
theo tinhhoa . net

------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG BÌNH YÊN PDF Print E-mail

Hung Dao
Sep 17 at 12:12 PM

Subject: Re : VAN HOA :Làm thế nào để có cuộc sống bình yên? Hãy theo lời Phật dạy

Làm thế nào để có cuộc sống bình yên? Hãy theo lời Phật dạy

Trong Thần thoại Hy Lạp, Thần tình yêu Eros luôn mang theo mình một cây cung và những mũi tên ái tình. Khi Eros bắn ra mũi tên vàng, cặp đôi nam nữ nào trúng phải sẽ yêu nhau say đắm. Khi Eros bắn ra mũi tên đồng, thì tình yêu trong họ sẽ biến mất vĩnh viễn.

Đó là mũi tên tình ái theo quan niệm của người phương Tây. Nhưng trong kinh Phật cũng có một loại mũi tên như vậy, gọi là "mũi tên dục vọng". Theo đó, con người muốn có cuộc sống bình yên thì cần rút khỏi cơ thể mình một mũi tên ham muốn, đó là mũi tên dục vọng.

Dục vọng là những khao khát trong cuộc sống khiến người ta khổ sở đeo đuổi, khổ sở truy cầu, giống như bị mũi tên của thần Eros bắn trúng trái tim vậy. Sống ở trên đời, con người rất dễ bị lòng tham dẫn dắt, bị động tâm trước tiếng tăm quyền thế, bị mờ mắt trước vật chất tiền tài, chỉ vì một chút ích lợi cỏn con mà tâm trí không còn sáng suốt nữa, và sau đó họ bị nhấn chìm vào bể khổ.

Người có nhiều ham muốn thường sống rất khổ sở, mọi nỗi thống khổ đều do sự ham muốn mà ra. Kinh Phật giảng rằng, con người dễ bị ngu muội trong tình yêu và dục vọng. Có câu chuyện kể về tỳ kheo ni Bảo Liên Hương, tay đeo nhẫn Bồ Tát nhưng lại làm việc dâm tà, thậm chí còn lớn tiếng nói rằng: "Dâm tà không phải là sát sinh, không phải là trộm cắp nên cũng không tạo nghiệp". Không ngờ lời vừa nói xong, ngọn lửa trong cô đã bùng cháy khắp cơ thể, cuối cùng dìm cô xuống địa ngục. Bảo Liên Hương chính là người đã bị nhấn chìm bởi mũi tên dục vọng.

Loại bỏ mũi tên dục vọng để có cuộc sống bình yên

Đức Phật là bậc Giác Giả đã thấu tỏ chân lý, không còn bị trói buộc trong những thứ danh, lợi, tình của con người nơi nhân thế. Trước vương vị và hoàng quyền, Ngài không mảy may lưu luyến. Trước châu báu và của cải thế gian, Ngài không chút bận tâm. Trước mỹ nhân ngọc nữ, Ngài đã không rung động. Nếu chúng ta muốn sáng suốt nhìn nhận cuộc sống thì cần phải rút bỏ mũi tên dục vọng ra khỏi cơ thể, loại bỏ tất cả ham muốn ra khỏi tâm hồn, bằng không sẽ giống như vướng vào bụi đường, không thể tránh làm đau mắt.

Có thể thấy trong quan niệm của phương Đông cũng như phương Tây, con người cần tự thanh lọc bản thân, không để ham muốn làm vấy bẩn tâm hồn, cần loại bỏ mũi tên dục vọng để tâm hồn sáng suốt hơn. Triết gia Heraclitus từng hài hước nói rằng, nếu hạnh phúc nằm trong niềm vui vật chất, thì việc con bò tìm thấy cỏ cũng được gọi là hạnh phúc.

Einstein từng nói: "Con người luôn cố gắng theo đuổi mục tiêu phàm tục là tài sản, sự phù phiếm, cuộc sống xa hoa, điều này làm tôi cảm thấy đáng thương". Ông cũng cho rằng, bất kể xu hướng và phong cách thời trang của các thời đại là gì thì con người vẫn sống bằng chính phẩm chất của mình, vượt lên thời đại và xã hội bằng cách đi trên con đường của riêng mình. Giờ đây, mọi người đang hối hả chạy theo những thứ gọi là nhà cao cửa rộng, xe sang, họ không ngừng rượt đuổi, cạnh tranh nhau. Đây là đặc trưng của thời đại chúng ta.

Nhà khoa học Einstein

Loại bỏ mũi tên dục vọng để hưởng ánh hào quang của Phật

Bên cạnh đó cũng có nhiều người không màng đến của cải vật chất, họ theo đuổi lý tưởng và chân lý để có được sự tự do và tự tại trong tâm trí. Họ hiểu rằng khi con người bị nhấn chìm trong cuộc sống xa hoa, hưởng lạc thì sẽ bị cuốn theo thói đời dung tục. Bởi vậy họ luôn nhanh chóng tìm ra con đường thoát tục, loại bỏ tất cả ham muốn, vượt qua trần gian phàm tục. Bằng trái tim tự do và tự tại của mình, họ sẽ giúp văn minh nhân loại đạt được bước tiến mới, không ngừng cống hiến cho loài người.

Bằng sự thấu hiểu sâu sắc về cuộc sống, nhà văn Chekhov đã nói đại ý rằng: Niềm vui và hạnh phúc không phải là tiền, không phải là tình yêu, mà là chân lý. Ngay cả khi bạn muốn có được hạnh phúc giống như các loài động vật, thì cuộc sống cũng không cho phép bạn vừa uống rượu vừa hưởng thụ hạnh phúc, bởi nó sẽ đánh gục bạn bất cứ lúc nào.

Một khi mũi tên được gỡ bỏ, con người sẽ được sống trong một thế giới trong sáng và được ngọn đèn trí tuệ soi rọi. Một khi mũi tên được gỡ bỏ, bạn sẽ ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, tại thời điểm này, ngọn đuốc trí tuệ sẽ không ngừng sáng tỏ, tâm thế tràn đầy sức sống. Cõi lý tưởng đó thực sự là: Ánh hào quang của Đức Phật.

Quỳnh Chi

----------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO PDF Print E-mail

NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO

MỘT CÁCH XÉT MÌNH

Một người đàn ông nọ lúc xưng tội đã kể với một vị Linh mục rằng : ông ta chẳng cần phải vất vả và mỗi khi xét mình xưng tội, ông ta trả lời :
- Phương pháp của con là thế này: Khi nào muốn xưng tội con chỉ cần chọc cho vợ con nó nóng giận điên tiết lên. Tức khắc bà ấy trả đũa con bằng một tràng những tật xấu và tội mà con đã phạm từ xưa đến nay, con chỉ cần lọc ra nhưng tội nào chưa xưng rồi đi xưng thật dễ dàng
ST

-----------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO PDF Print E-mail

NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO

XƯNG TỘI DÙM

Một đứa trẻ vào toà giải tội, sau khi xưng hết tội của mình, nó hỏi vị Linh mục :
- Thưa Cha con có thể xưng tội cho em gái con được không ?
Vị Linh mục thắc mắc :
- Tại sao con bé không tự đến xưng tội của nó ?
- Thưa Cha, nó bị bệnh không đến được.
- Nhưng làm sao con biết tội của nó được ?
- Ồ, biết chứ cha, con biết rõ những lời nó nói, những việc nó làm, vì anh em con sống chung một nhà với nhau mà.
ST

----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 78