mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay595
mod_vvisit_counterHôm Qua13697
mod_vvisit_counterTuần Này595
mod_vvisit_counterTuần Trước81462
mod_vvisit_counterTháng Này61194
mod_vvisit_counterTháng Trước295164
mod_vvisit_counterTất cả19167740

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨ - LUẬT CẤM KHÔNG MỞ MIỆNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen chuyển
Mon, Feb 8 at 12:23 AM

TRUYỆN VUI
LUẬT CẤM KHÔNG ĐƯỢC MỞ MIỆMG

 - HỌA TỪ MIỆNG MÀ RA -

Trong một cuộc thảo luận quốc tế của các bác sĩ, người ta đặt câu hỏi:

-Giải phẫu cơ quan nào trong cơ thể khó nhất?

Bác sĩ người Đức đáp:

-Giải phẫu óc khó nhất.

Bác sĩ người Pháp đáp:

-Giải phẫu tim phức tạp nhất.

Bác sĩ Nga nói:

-Giải phẫu khó nhất là giải phẫu thịt dư ở cổ.

Nghe vậy, tất cả đều cười. Nhưng rồi bác sĩ người Nga giải thích:

-Quý vị cho rằng lời nói của tôi vô lý? Quý vị quên rằng, ở nước tôi, muốn cắt thịt dư ở trong cỗ, bác sĩ phải cắt sọ mổ qua óc, xuống đến cổ, vì tại nước chúng tôi có luật cấm không được mở miệng! (RW)
vietnguyen

-----------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CHRISTOPHER - CN5TN-B PDF Print E-mail

Mo Nguyen

CN5B-TN.

Phép lạ chữa nhạc mẫu Phêrô nói gì với ta về ba con người

Cá-phác-na-um, thành phố mà ngày nay ai đến viếng thăm, cũng ngạc nhiên vì thấy dòng chữ bằng tiếng Anh rõ ràng: Capharnaum, the town of Jesus. Thành của Giêsu, nhưng Giêsu lại không có nhà riêng tại thành của mình, trụ sở Ngài đặt là nhà của Phêrô, nơi đây mẹ vợ của Phêrô đang bị sốt. Và Chúa đã cầm tay nâng mẹ vợ của Phêrô dậy.

Phép lạ này nói cho chúng ta vài điều về ba con người: Giêsu, các môn đệ của Giêsu, và mẹ vợ của Phêrô.

1. Phép lạ cho chúng ta biết vài điều về Chúa Giêsu .

Ngài không cần phải có một cử tọa đông đảo mới thi thố quyền năng. Ngài sẵn sàng chữa bệnh giữa một số rất ít người trong một ngôi nhà tranh, cũng như đã chữa bệnh giữa đám đông trong nhà hội lớn. Hôm nay, và tuần trước, bài Tin Mừng mô tả về một ngày của Chúa: ngày Sabbat lẽ ra nghỉ ngơi, nhưng Chúa làm việc liên tục: Sáng, Chúa Giêsu đến hội đường Capharnaum lắng nghe và giảng dạy, nơi đó Ngài đuổi quỉ ô uế, trên đường rời hội đường, Chúa chữa lành một người điên khùng ; và bước vào nhà hai anh em Anrê và Phêrô, người ta nói cho Ngài hay về bệnh tình của bà mẹ vợ ông Simon Phêrô. Ngài chẳng bao giờ quá mệt mỏi để không cứu giúp, nhu cầu của người khác được đặt trước ý muốn nghỉ ngơi của chính Ngài.

Bác sỹ Paul Tournier có viết: "bệnh nhân của tôi thường bảo tôi: 'chúng tôi khâm phục sự kiên nhẫn của ông khi ông lắng nghe mọi điều bệnh nhân nói.' Tôi đáp : 'Đó chẳng phải là sự kiên nhẫn, mà là sự quan tâm.' " Nơi Chúa Giêsu, việc chữa bệnh không nhằm làm tăng thêm uy tín. Giúp người không phải là nhiệm vụ khó nhọc, Ngài chỉ giúp người một cách tự động, tự nhiên vì Ngài luôn quan tâm đến tất cả mọi người cần đến sự cứu giúp của Ngài.

2. Phép lạ cho chúng ta biết đôi điều về môn đệ của Ngài.

Bốn môn đệ của Chúa Giêsu chưa biết nhiều về Thầy của mình, nhưng ngay trong giờ phút gặp gỡ ngắn ngủi này, họ đã bắt đầu đem tất cả những điều rắc rối của mình đến cho Ngài. Bà nhạc gia của Phêrô ngã bệnh, cả nhà đang bối rối, và các môn đệ của Ngài trình mọi việc cho Chúa Giêsu nghe. Đó có lẽ là điều tự nhiên nhất trên đời. Paul Tournier kể lại một trong những khám phá quan trọng nhất trong đời ông như thế nào. Ông thường đến thăm một vị mục sư lão thành và cụ chẳng bao giờ để ông ra về mà không cùng cầu nguyện với nhau. Bác sĩ hết sức kinh ngạc vì cách cầu nguyện đơn sơ của vị mục sư nọ. Nó giống hệt phần tiếp tục câu chuyện thân mật mà vị thánh tông đồ lão thành ấy luôn trò chuyện với Chúa Giêsu. Bác sỹ Tournier viết tiếp "về đến nhà tôi kể cho vợ tôi nghe chuyện ấy và chúng tôi cùng cầu xin Thiên Chúa cho chúng tôi cũng được thông hiệp mật thiết với Chúa Giêsu như cụ mục sư nọ vậy. Từ đó, Chúa Giêsu trở thành trung tâm của giờ phút tĩnh tâm và là người bạn đồng hành của tôi. Ngài vui lòng về mọi việc tôi làm và cũng quan tâm về việc đó. Ngài là người bạn thân tôi có thể đem ra thảo luận mọi sự xảy đến cho đời tôi. Ngài sẽ chia sẻ những niềm vui nỗi khổ, những hy vọng cùng mọi nỗi sợ hãi với tôi. Ngài có mặt khi một bệnh nhân tâm sự với tôi. Ngài nghe người bệnh ấy nói còn rõ hơn chính tôi được nghe nữa. Và khi bệnh nhân của tôi đi rồi, tôi vẫn còn có thể trò chuyện với Ngài về người bệnh ấy".

Mấy lời trên đây là con đường của Kitô hữu. Thế là các môn đệ nguyên thủy đã học được điều trở thành thói quen cho cả đời sống: đem hết mọi chuyện rắc rối của mình cho Chúa Giêsu và xin Ngài giúp đỡ mình.

3. Phép lạ cho chúng ta biết vài điều về nhạc mẫu của Phêrô.

Ngay sau khi được chữa lành bà cụ liền bắt tay vào phục vụ. Bà cụ đã dùng phần sức khoẻ hồi phục của mình để phục vụ một cách mới mẻ. Ta đã sử dụng ơn Chúa ban như thế nào?

Nhà văn Oscar Wilde viết "Chuyện hay nhất Thế Giới" trong đó ông kể: "Đấng Cứu Thế đi từ miền thôn quê tầm thường lên một thành phố muôn phần sặc sỡ. Khi đi qua một phố đầu tiên Ngài nghe có tiếng nói phiá trên đầu, nhìn lên thấy một thanh niên nằm vắt ngang thành cửa sổ. Chúa hỏi, "Sao ngươi lại bỏ phí linh hồn trong say sưa? Hắn đáp: "Thưa Chúa, tôi là người phong đã được Chúa chữa lành, bây giờ tôi còn biết làm gì khác hơn ?" Đi xa hơn một chút nữa, Ngài thấy một thanh niên đang lẽo đẽo theo sau một cô gái mại dâm, Ngài bảo: "Tai sao ngươi bỏ phí cuộc đời của ngươi trong trác táng ?" Chàng đáp: "Thưa Chúa, tôi là người mù được Chúa chữa lành, bây giờ tôi còn biết làm gì khác hơn?" Cuối cùng ở giữa thành phố, Ngài thấy một người già nằm co dúm trên đất khóc lóc, và khi được Chúa hỏi, ông đáp: "Lạy Chúa, tôi là người chết được Chúa cho sống lại, bây giờ tôi còn biết làm gì khác hơn là khóc?"

Đó là những ví dụ kinh khủng nói lên cách con người đã tàn nhẫn, vô tâm khi sử dụng ơn phúc và lòng thương xót của Chúa. Còn bà mẹ vợ của ông Phêrô đã dùng sức khoẻ phục hồi của mình để phục vụ Chúa và tha nhân. Đó là cách chúng ta sử dụng mọi hồng ân Chúa ban.

Không ai rõ thái độ phục vụ của bà có tác động đến chàng rể (Phêrô) như thế nào, để sau này, với tư cách là lãnh tụ Giáo hội, Phêrô đã viết thư khuyên giáo dân như sau : "Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác. Như vậy anh em mới là người khéo quản lý ân huệ thiên hình vạn trạng của Thiên Chúa. Ai có nói thì nói lời Thiên Chúa ; ai phục vụ, thì phục vụ bằng sức mạnh Thiên Chúa ban. Như thế, trong mọi việc chúng tôi tôn vinh Thiên Chúa nhờ Đức Giêsu Kitô".(1Pr 4,10-11)

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

(lấy lại ý từ Lm Ngọc Hàm)

_______________________________

(1) Có ba loại sốt thường thấy ở Paléttin. Một loại được gọi là malta có đặc điểm làm suy nhược, mất máu, thường kéo dài nhiều tháng và chết. Một loại khác là sốt cách nhật giống như sốt rét định kì. Nhưng nặng nhất là sốt rét da vàng. Nơi gần sông Giođan đổ vào biển hồ có nhiều vùng sình lầy là môi trường lý tưởng cho giống muỗi sinh sôi nảy nở. Cả Cá-phác-na-um và vùng cạnh hồ Galilê là điạ bàn hoạt động cho giống muỗi gây bệnh sốt rét. Chứng này thường kèm theo bủng da và nóng lạnh, gây khốn khổ cho bệnh nhân. Chắc chắn đây là chứng mà mẹ vợ ông Phêrô mắc phải.

 
SỐNG TỈNH THỨC - HỎA NGỤC PDF Print E-mail

Hong Nguyen chuyển

Hỏa ngục

Sử liệu Giáo Hội Công Giáo ghi lại không biết bao nhiêu chứng tích, về sự hiện hữu của Hỏa Ngục.


1. Một nhà trí thức đạo đức Công Giáo người Nga, ông Gaston de Segur, đã viết cuốn sách nói về Hỏa Ngục. Ông không quên trưng dẫn cuộc hiện về của một người bị trầm luân. Ông viết. Câu chuyện xảy ra tại Moscou vào năm 1812, ngay trong chính gia tộc tôi. Cậu tôi, -tử tước Rostopchine-, lúc ấy là thống đốc quân sự tại Moscou. Cậu giao thân với tướng tử tước Orloff, một người tài giỏi, nhưng lại khô khan đạo nghĩa.
Tối nọ, sau khi dùng bữa chiều, tử tước Orloff bắt đầu nói chuyện đùa với một tướng .. -tạm gọi là tướng Victor-, vốn theo triết thuyết "hoài nghi" của Voltaire (1694-1778). Dần dần câu chuyện đưa đến vấn đề tôn giáo, thường bị hai người chọn làm đề tài chế nhạo. Và dĩ nhiên, trong đó có đề tài Hỏa Ngục.
Tử tước Orloff khiêu khích trước:
- "Không rõ bên kia nấm mồ, có cái gì khác hiện hữu không?". Tướng Victor đáp liền:
-- "Được rồi. Nếu quả thực có cái gì đó, thì một người trong hai ta, ai chết trước, sẽ hiện về báo cho người kia biết. Anh đồng ý không?".

Tử tước Orloff gật đầu:
- "Đồng ý". Rồi ông giơ tay bắt tay bạn, như cử chỉ giao kèo: phải trung tín giữ lời đã hứa.

Sau đó một tháng, tướng Victor nhận lệnh rời thủ đô Moscou, để đảm trách một chức vụ quan trọng trong quân lực Nga, vì hoàng đế Napoléon 1 (1769-1821) của Pháp, vừa tuyên chiến với nước Nga .. 3 tuần sau, vào sáng sớm tinh sương, tướng Victor đi một vòng để do thám địa điểm của địch. Bỗng ông bị một viên đạn bắn xuyên bụng. Ông gục ngã và chết ngay tại chỗ. Chính lúc đó, linh hồn ông ra trước tòa Chúa.
Tử tước Orloff đang ở Moscou và không hay biết gì về thảm họa xảy đến cho bạn mình. Vậy mà, cùng ngay buổi sáng hôm ấy, mặc dầu đã thức giấc, nhưng tử tước Orloff vẫn còn nằm rán lại trong giường. Bỗng chốc, ông trông thấy chiếc màn che giường động đậy, rồi, chỉ cách đó hai bước, xuất hiện rõ ràng gương mặt tái mét của người quá cố. Tướng Victor, một tay đặt trên ngực, dõng dạc tuyên bố:
-- "Quả thật có Hỏa Ngục và tôi đang bị trầm luân trong ấy!".

Nói xong, người quá cố biến mất. Tử tước Orloff nhảy ra khỏi giường, mình mặc nguyên bộ đồ ngủ, chân mang dép ngủ, đầu tóc bù xù, đôi mắt thất thần, gương mặt nhợt nhạt như một miếng giẻ rách. Ông đâm đầu chạy một mạch đến nhà cậu tôi, kể lại cho cậu nghe câu chuyện vừa xảy ra. Lúc ấy cậu tôi cũng vừa thức dậy. Cậu kinh ngạc khi thấy tử tước Orloff xuất hiện như một tên điên. Cậu tôi hỏi ngay:
--- "Có chuyện gì xảy ra cho tử tước vậy?". Ông Orloff vừa thở hổn hển vừa trả lời:
- "Tôi nghĩ là mình sẽ bị điên vì sợ hãi quá độ. Tôi vừa trông thấy tướng Victor!". Cậu tôi không hiểu nên hỏi:
--- "Ủa, tướng Victor đã về lại Moscou rồi sao?"

Tử tước Orloff vừa buông người trên chiếc đi-văng, vừa đáp:
- "Ồ, không phải vậy. Ông không bao giờ trở lại nữa, và đây mới là điều làm tôi kinh hoàng!"

Nói xong, tử tước Orloff thuật lại cuộc hiện về của tướng Victor, với đầy đủ chi tiết nghe thật rợn rùng!.
Cậu tôi tìm lời để trấn an tử tước Orloff, lấy lý do có lẽ ông chỉ là nạn nhân của một ảo tưởng mà thôi. Và rất có thể, tướng Victor chưa chết!.
Thế nhưng, 10 ngày sau, quân lực Nga hoàng gởi điện cho cậu tôi, báo tin tướng Victor đã tử nạn, vào đúng y buổi sáng mà tử tước Orloff đã trông thấy ông hiện về.

2. Câu chuyện được ghi trong sử liệu của thánh Francesco De Geronimo (1642-1716), hay cũng gọi là ''Di Girolamo'', một vị thánh nổi tiếng vào thế kỷ 18. Thánh Girolamo là một linh mục dòng Tên, sinh tại Taranto, nhưng hoạt động tông đồ và qua đời tại Napoli, miền Nam nước Ý. Mục vụ nổi bật nhất của ngài là giảng các tuần đại phúc. Vào thời kỳ ấy, các buổi giảng thuyết thường diễn ra nơi các đường phố, tại các công viên, giữa các quảng trường, hay trong các khu vực có những nhà điếm. Mục đích của thánh nhân là mời gọi mọi người hồi tâm thống hối, trở về cùng Thiên Chúa và sống ngay chính.

Một hôm, thánh Geronimo giảng trước đám đông, kéo đến nghe ngài nơi quảng trường thành phố Napoli. Gần đó, trong căn nhà có cửa sổ nhìn xuống quảng trường, có một phụ nữ trắc nết sinh sống. Với chủ đích quấy phá và lấn át tiếng nói của vị thánh, bà cất tiếng la hét ầm ĩ và múa máy lung tung. Mọi lời khuyến cáo bà im đi, đều vô hiệu. Thánh Geronimo đành bỏ dở buổi giảng thuyết hôm ấy.

Ngày hôm sau, thánh nhân trở lại chỗ cũ. Ngạc nhiên vì thấy cửa sổ phòng bà kia đóng kín mít, thánh nhân hỏi lý do tại sao. Người ta cho ngài biết, bà ta đã bất ngờ qua đời trong đêm. Thánh nhân liền nói: "Chúng ta hãy đi xem bà". Một số đông đi theo ngài và trông thấy xác bà còn nằm sóng soài dưới đất .. Như được linh hứng, thánh nhân cất tiếng hỏi:
- "Hỡi Catarina, nhân danh Chúa, hãy nói cho mọi người đang có mặt đây biết, bà đang ở đâu". Tức khắc, đôi mắt người quá cố hé mở, đôi môi động đậy. Rồi bằng một giọng khàn khàn, khủng khiếp, bà trả lời:
-- "Ở trong Hỏa Ngục .. Tôi bị trầm luân trong Hỏa Ngục đời đời kiếp kiếp!".
Mọi người hiện diện toát mồ hôi lạnh, dựng tóc gáy!. Lúc xuống cầu thang, thánh Geronimo lẩm nhẩm lập lại:
- "Trong Hỏa Ngục mãi mãi .. Ôi Thiên Chúa công minh, đáng sợ biết là chừng nào!".
Đa số những người chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó, không muốn trở về nhà, trước khi xét mình kỹ lưỡng, thành tâm thống hối và sốt sắng lãnh nhận bí tích Giải Tội.
Linh mục Francesco De Geronimo được Đức Giáo Hoàng Pio 7 (1800-1823) tôn phong chân phước ngày 2-5-1806 và được Đức Giáo Hoàng Gregorio 16 (1831-1846) nâng lên hàng hiển thánh ngày 26-5-1839. Trong hồ sơ xin phong thánh cho ngài, ghi lại chứng từ của một người như sau:
--- "Con có mặt trong biến cố kinh hoàng ấy. Nhưng con không biết trình bày ra sao, diễn tả như thế nào cho đúng tâm tình của con cũng như của mấy người khác. Con chỉ biết nói rằng, cứ mỗi lần có dịp đi ngang quảng trường và trông thấy cánh cửa sổ ấy, con như còn nghe rõ ràng tiếng nói khàn khàn khủng khiếp:
-- "Trong Hỏa Ngục .. Tôi bị trầm luân đời đời trong Hỏa Ngục!".

3. Câu chuyện xảy ra tại Roma, mấy ngày trước lễ Truyền Tin vào năm 1873. Nơi căn nhà của các cô gái làng chơi, tức các cô gái hành nghề mại dâm, có một cô gái bị thương nơi tay. Vết thương ban đầu tưởng nhẹ, nhưng bỗng trở nặng cách bất ngờ. Cô gái được đưa vào nhà thương và qua đời ngay đêm hôm ấy.
Trong cùng đêm đó, nơi căn nhà mại dâm, một cô gái khác, không hay biết gì về điều xảy đến cho bạn mình ở nhà thương. Nhưng cô cất tiếng hét ầm ĩ, gây xáo trộn trong nhà và làm náo động các căn nhà chung quanh. Không ai làm cho cô im được. Người ta phải gọi cảnh sát đến can thiệp. Sau cùng, cô kể cho mọi người nghe như sau. Người bạn gái qua đời ở nhà thương, hiện về với thân mình rực lửa và nói với cô rằng:
-"Tôi bị trầm luân muôn kiếp trong Hỏa Ngục. Vậy nếu cô không muốn bị cùng số phận như tôi, hãy tức khắc rời bỏ cái chốn nhơ nhớp này và trở về cùng Thiên Chúa!"

Kể xong, cô đứng ngồi không yên và mong cho trời mau sáng, để dọn đồ ra khỏi nhà. Mọi người ngỡ ngàng và càng kinh ngạc hơn nữa, khi sáng sớm hôm sau, nhận tin cô gái bị thương nơi tay, đã qua đời trong đêm ấy tại nhà thương.
Về phần bà chủ căn nhà mại dâm, bà kinh hoàng đến độ, lâm trọng bệnh. Nghĩ tới cuộc hiện về của cô gái khốn khổ bị rơi xuống Hỏa Ngục, bà liền hồi tâm và ăn năn thống hối. Bà xin rước linh mục đến để nhận lãnh các Bí Tích. Giáo quyền cử một linh mục thánh thiện. Đó là đức ông Sirolli, cha sở nhà thờ "San Salvatore in Laura". Trước sự hiện diện của nhiều nhân chứng, đức ông Sirolli bắt buộc bệnh nhân phải công khai phản cung các lời bà đã xúc phạm chống lại Đức Giáo Hoàng. Bà cũng phải long trọng từ bỏ việc điều hành căn nhà mại dâm nhục nhã này.

Bệnh nhân khiêm tốn thi hành mọi đòi buộc của vị linh mục. Bà sốt sắng nhận lãnh các Bí Tích sau cùng và trút hơi thở trong ơn nghĩa Chúa. Toàn thể dân thành Roma đều biết và kể cho nhau nghe biến cố có một không hai ấy.
(Dom Giuseppe Tomaselli, "Y A-T-IL UN ENFER?", Tequi, 1965, trang 24-28).

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt

---------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CAC TRÒ MA QUỶ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tue, Feb 2 at 1:11 AM

MA QUỶ VÀ CÁC TRÒ MA QUỶ
Với bổn phận là một linh mục, tôi xin quý ông bà anh chị em lưu ý mấy việc sau để khỏi bị mất bình an và tự do và để tránh bị ma quỷ hãm hại:
Đừng phá thai, giết người, buôn bán và sử dụng ma túy...
Đừng cầu cơ, bói toán, gọi hồn, gieo quẻ, xin xăm,...
Đừng kiêng kỵ ngày tháng tuổi tác vớ vẩn ...
Đừng tin thế đất, thế nhà, thế mồ mả, thế đồ đoàn nọ kia theo thuật phong thủy theo nghĩa mê tín dị đoan mình thường hiểu...
Đừng ăn nói bẩn thỉu tục tĩu...
Đừng để con cháu xăm trổ trên thân thể ...
Đừng làm đầu tóc xanh đỏ tím vàng một cách lố lăng...
Đừng xỏ mũi, buộc chân hoặc đeo các thứ vòng dị hợm...
Đừng chơi các trò chơi làm biến dạng khuôn mặt hay thân thể của mình - những trò nói rằng 10, 20, 30 năm nữa dung nhan vóc dáng mình sẽ như thế nọ như thế kia...
Đừng dùng mặt trời đen làm biểu tượng trên FB mỗi khi có người thân qua đời, vì đúng là trong sách Khải Huyền có nói đến cảnh đấy trong ngày tận thế, nhưng không bao giờ nó là một biểu tượng của Kitô giáo, trái lại nó là biểu tượng của các hội kín chống Giáo Hội và của Đức Quốc Xã. Không thiếu gì các biểu tượng Công giáo chúng ta có thể dùng để báo cho người khác biết mình có tang.
Đừng chơi các trò đoán trước vận mạng trên mạng xã hội. Đừng tin những lời tốt đẹp của những trò chơi ấy rằng Chúa nói năm mới bạn sẽ là người thế này thế kia, bạn sẽ được thế này thế kia...
Nhảm nhí! Rất nhảm nhí! Cực kỳ nhảm nhí!
Chúa nào nói vậy!
Ma quỷ đang đội lốt Chúa thì có!
Toàn là trò chơi phù thủy cả!
Ai chơi các trò ấy và đắc ý với những các lời ấy, thì một cách vô tình hay hữu ý, người ấy đang rơi vào cái bẫy ngọt ngào của ma quỷ rồi! Đang mất lòng tin lòng cậy chân thật vào Thiên Chúa quyền năng và nhân lành rồi!
....
Hãy nhớ mình đã thề hứa với Chúa trong ngày rửa tội rằng mình từ bỏ Satan và các trò của Satan.
Xin cám ơn quý ông bà anh chị em.
Lm Phêrô Nguyễn Văn Khải DCCT

------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - BẠN MƠ - QUỶ CÓ THẬT PDF Print E-mail

Mo Nguyen chuyển
Sat, Jan 30 at 1:49 PM

: Quỉ có thật, và ngày nay vẫn thật có

Phải chăng thời đại khoa học tiên tiến, điện tử, vi tính, smart phone, trí tuệ nhân tạo... quỉ không còn nữa, nên không cần "chức trừ quỉ" ? (*) Nhiều Kitô hữu ngày nay cũng không còn tin có quỷ có ma nữa, nếu có tin cũng không dám nói, sợ bị chê là lỗi thời. nhưng qua bài Tin Mừng mô tả Chúa trừ quỉ hôm nay, chúng ta thấy quỉ có thật và ngày nay vẫn thật có !

Năm 1970, Mỹ cho thực hiện bộ phim The Exorcist (Người Trừ quỉ, nhưng được dịch là Quỉ ám để dễ câu khách). Bộ phim phá kỷ lục về vé bán. Báo chí kể lại trong khi xem phim nhiều tiếng la hét nổi lên từ phía khán giả vì sợ. Rồi khi vãn xuất phim, sàn rạp vung vãi rác rưởi, kể cả găng tay, dày dép, ói mửa nữa..., cũng vì sợ (khi chứng kiến điều diễn ra trên màn ảnh). Năm sau, bộ phim qua Việt Nam chiếu độc quyền ở rạp Rex. Bộ phim Quỉ Ám –hay "Người Trừ Quỉ"- xây dựng trên một trường hợp có thực là cậu bé 14 tuổi sống tại vùng núi Raimer bang Maryland năm 1949. Tờ báo Newsweek (Tuần tin tức) lúc đó mô tả trường hợp này như sau: "Tranh ảnh, ghế bàn và chiếc giường của cậu bé đột nhiên di động về đêm làm cậu ta hầu như không thể nào ngủ được. Khi được nhận vào bệnh viện trường Đại học Georgetown bang Virginia, cậu bé bắt đầu lẩm bẩm trong miệng những lời nguyền rủa hung hãn bằng một thứ Cổ ngữ không ai hiểu. Rồi khi đang bị trói tay chân vào chiếc giường ngủ thì trên thân thể cậu lại xuất hiện những vết cào dài rướm máu. Cuối cùng thì cậu bé cũng được cứu, và người cứu cậu ta là một linh mục già đã làm phép trừ tà cho cậu (vì thế bộ phim mới mang tên là "Người Trừ Quỉ"). Hiện nay cậu ta đã là một người gần 70 tuổi sống tại vùng thủ đô Washington. Vị linh mục trừ tà cho cậu thề hứa là không bàn luận gì về việc trừ quỉ ấy. Nhưng vị linh mục nhấn mạnh : việc trừ tà cho cậu đã thực sự biến đổi cuộc sống của vị linh mục thêm tốt đẹp hơn." Cũng vì vậy mà tuy bãi bỏ chức thứ 3 : chức trừ quỉ nhưng trong Giáo hội vẫn còn nghi thức trừ quỉ, và người đi trừ quỉ phải được đức giám mục đặc cử trong số những linh mục đứng tuổi, đạo hạnh, thánh thiện.

Quỉ là một thế lực đáng gờm, một kẻ mạnh. Mạnh không phải chỉ về sức, về lực, về quyền mà mạnh còn là mạnh về thời gian tức là dai và bền. Và dai bền đó có nghĩa là quỉ vẫn còn sống. Quỷ trường thọ. Quỉ vẫn tiếp tục sống cho tới hôm nay, cho tới năm 2021, và sau năm Canh Tí đến năm Tân Sửu nữa. Quỷ không thua loài người về sự trường thọ đâu. Bởi vậy muốn trừ quỉ là kẻ mạnh, kẻ đáng gờm, thì "người trừ quỉ" phải mạnh hơn, phải cao tay ấn hơn. Người đó là ai, bài Tin Mừng hôm nay đã cho ta thấy : Dân chúng kinh ngạc: Thế nghĩa là gì ? Ma quỉ phải nghe lời Ngài. Sao lạ quá vậy ! Đức Giêsu đã trừ quỉ để khai mạc cho Nước Thiên Chúa đến. Và Đức Giêsu tiếp tục ban quyền trừ quỉ cho các Tông đồ và những người kế vị.

Ngày nay và ngay tại Việt Nam chúng ta còn nghe tin đó đây có vài trường hợp quỉ ma còn ám vào người này người nọ và thông thường người đó sống trong vùng núi rừng, khi bóng thánh giá của nhà thờ, của Bí tích, chưa phủ rợp trên những vùng đó. Vương quốc của Thiên Chúa, Nước của Ngài chưa lan đến đó khiến quỉ ma còn dễ dàng dương oai tác quái.

Nhưng quỉ cũng ma không kém, nó không dại gì núp bóng dưới những người mát mát khùng khùng la hét inh ỏi rạch mặt rạch mình để người ta thấy mà kinh, mà rình trừ khử nó. Quỉ khôn ranh hơn nhiều. Nó núp bóng dưới những dạng mỹ miều cao siêu, khiến không ai nghĩ đó là quỉ mà tưởng là Chúa. Một trong những bóng dáng của nó trong thời đại chúng ta hôm nay đó là Tự Do. Họ lý luận :

-Thánh Phaolô đã chẳng từng nói : khi chịu Phép Rửa là chúng ta được tự do (họ quên : Tự do của con cái Chúa) (x. Gl 5,13).

-Rồi, họ lại lý luận : Thiên Chúa là Đấng Tự Do tuyệt đối, Ngài tạo dựng con người giống hình ảnh Ngài nên con người cũng tự do. Cho nên cứ tự do đi : Tự do luyến ái, tự do khoái lạc, tự do ăn uống và đến cả tự do làm hại, cản trở tự do của người khác.

Tự do đích thực là Thiên Chúa. Nhưng "tự do giả hiệu" là Quỷ ma. Gần đây người ta nhân danh tự do giả hiệu này để chửi bới mạt sát nhau thậm tệ giữa hai phe cuồng Trump và chống cuồng Trump. Tự do giả hiệu là quỉ ma cũng đang chen chân vào các gia đình. Chu kỳ ba năm của Hội thánh Việt Nam đang sống là về gia đình, phù hợp với năm nay, năm 2021, đgh Phanxicô sẽ thiết lập Năm Gia Đình (vào ngày 19-3-2021) nhân 5 năm ngày ban hành tông huấn về tình yêu gia đình "Amoris laetitia". Tự do giả hiệu là ma quỉ, cũng đang len lỏi vào gia đình lâu năm và cả gia đình trẻ. Tôi chỉ nhắc đến một khía cạnh của tự do giả hiệu này mà nhìn hậu quả của nó, thì mới thấy lòi ra một chút cái đuôi của quỉ là thần gây chia rẽ. "Chia Rẽ" là tên cúng cơm của ma quỷ đó (Diabolus) ! Trong hôn nhân, quỷ muốn chia rẽ, nên xúi họ thế này : "Tại sao tôi lại phải ràng buộc với người mà trước đây tôi hình như yêu còn nay thì hết thương rồi ?" "Sao không để tôi tự do yêu người khác mà người khác này cũng thực sự –chứ không phải hình như nữa- yêu tôi?" "Người ta –xã hội– cho tự do li dị, tại sao tôi không được tự do chia lìa ?" "Chúa gì, Giáo hội gì mà cản trở tự do yêu thương của tôi vậy?"

Loại ma quỉ mang tên tự do gây ra chia rẽ này ở các gia đình Công giáo Việt Nam chưa nhiều. Nhưng những gia đình công giáo ở nhiều nước Âu Tây đã mở cửa cho yêu quái đó vào nhà. Lúc quỉ đó nhập vào thì thầy có chức 3 : chức trừ quỉ hay linh mục thánh thiện được đức cha sai đến cũng không trừ nổi, mà có khi bị quỉ trừ ngược lại (**).

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:

Chúng ta, gia đình Công giáo Việt Nam hãy cảnh giác đừng cho nó vào, đó là cách trừ tốt nhất thay vì để nó vào rồi mời khử. Xin Chúa cho các gia đình công giáo biết cầu nguyện liên lỉ, vì quỷ trường thọ sống dai. Cầu cho gia đình mình và cho các gia đình khác, và nhất là các gia đình trẻ, bằng lời cầu thứ 7 và 6 mà Chúa đã dạy trong Kinh Lạy Cha: xin cứu chúng con khỏi mọi Sự Dữ (= ma quỉ), và đừng để chúng con sa chước cám dỗ của quỷ ma. Amen.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

________________________________________

(*) Ngày 15.8.1972, Đức Phaolô 6 trong Tông thư tự sắc Ministeria Quaedam đã bãi bỏ các chức nhỏ : tức là 4 chức : Giữ cửa- Đọc sách– Trừ Quỉ – Giúp lễ – là những chức nhỏ thường chịu chung trước khi chịu chức 5 là chức Phụ Phó tế (Chức 6 là Phó tế). Đức Phaolô VI bỏ 4 chức nhỏ, bỏ luôn cả chức 5. Trong 4 chức nhỏ ngài ra lệnh bỏ có một chức liên hệ đến bài Phúc âm hôm nay: chức thứ 3 : chức Trừ Quỉ.

(**) Như trường hợp 7 người con của Thượng tế Sêva trong Cv 19,15. Họ thấy thánh Phaolô và các tông đồ khác trừ quỉ thành công, cũng bắt chước trừ quỉ, liền bị Quỉ dữ đáp lại : "Giêsu thì ta rất biết, Phaolô thì ta cũng biết, còn tụi bay là thứ người nào mà dám trừ ta?" Rồi người bị quỉ ám xông vào vật cổ xuống hành hạ tơi bời cả nhóm 7 người con của Seva đến nỗi họ phải bỏ nhà ra đi không áo che thân, thương tích đầy mình.

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 61