mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6319
mod_vvisit_counterHôm Qua11227
mod_vvisit_counterTuần Này39381
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này128590
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17348382

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - THÂN NÀY LÁ CAT BUI PDF Print E-mail

BƯỚC VÀO MÙA CHAY VỚI CÂU HỎI VỀ Ý NGHĨA CUỘC SỐNG

                              THÂN NÀY LÀ CAT BỤI

Mùa chay đến. Sắc tím trên bàn thờ gợi nhắc ta về một nỗi man mác thê lương, màu tối của cuộc đời. Nó đưa ta về với lòng mình để ta phải đối diện với cái “không” của bản thân.

Tin Mừng Luca có kể câu chuyện về một người giàu có nọ (x.Lc 12,13-21). Ông sở hữu một khối tài sản khổng lồ, thóc lúc nhiều đến mức không biết trữ ở đâu. Ông tự hào về những gì mình có và hạnh phúc trong thành quả của mình. Tin Mừng không cho biết làm sao ông lại giàu đến vậy; chúng ta cũng không có thông tin gì về khối tài sản ông có: liệu nó có phải là thành quả lao động của ông không, hay nhờ sự bất chính mà có. Chúng ta chỉ biết rằng ông thật sự rất giàu. Điều gây sự chú ý của chúng ta là câu hỏi hóc búa: đêm nay, mạng sống ông bị lấy đi, những gì ông có sẽ về tay ai? Vâng, khi cái chết đến, dù là người giàu có nhất, liệu trong tay còn nắm giữa được gì nữa không?

Sự giàu có, đặc biệt là giàu có về mặt vật chất, luôn là điều người ta mong ước và nỗ lực để có được. Nó gợi lên một sự lạc quan, phong nhiêu và đầy tràn. Đó là một xung năng tự nhiên của con người. Nó không hề xấu. Nó chỉ trở thành vấn đề khi người ta xem sự giàu có là đích điểm của đời mình, vì nó cuốn người ta vào một vòng xoáy, khiến người ta đánh mất chính mình, quên đi ý nghĩa sự hiện hữu của bản thân.

“Tiền nhiều để làm gì?” Có rất nhiều câu trả lời cho câu hỏi này: để cuộc sống được đảm bảo hơn; để có thể ăn sung mặc sướng; để không phải lo toan về ngày mai; để muốn làm gì thì làm, có quyền trên người khác, không bị người ta khinh chê. Chúng ta không lý thuyết và giả bộ đến độ không để ý đến những điều ấy. Tiền rất cần cho cuộc sống. Vấn đề đặt ra là: nếu ta cứ lao mình vào cuộc tích góp bạc tiền, rồi bất thình lình, cái chết tìm đến với ta, thì sao? Câu hỏi này dẫn chúng ta đến một câu hỏi khác, rộng hơn và sâu hơn: thật ra, những nỗ lực của chúng ta trong cuộc sống là để làm gì?

Chúng ta không chối bỏ tầm quan trọng và lợi ích của đồng tiền, nhưng chúng ta cũng không thể không để ý đến một sự thật rằng chúng chỉ là hư vô, và cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào, sẽ mang đi tất cả và nó không chừa một ai.

Cho dù ông nhà giàu kia có gào thét và trình bày muôn ngàn lý do chính đáng với Thần Chết về của cải ông có và về việc ông xứng đáng để thụ hưởng nó thế nào thì cũng chẳng có ích gì cả. Tuy rất phũ phàng nhưng ta vẫn phải thừa nhận một điều là đến một lúc nào đó tất cả những gì mình cố gắng tạo lập đều sẽ trôi tuột khỏi bàn tay ta. Sự giàu có có thể mang đến cho chúng ta một sự đảm bảo nào đấy ở cuộc sống này, nhưng nó chẳng có nghĩa lý gì trước sự tàn phá của thời gian, nó không có sức quyến rũ nào trước cái chết.

Lại một lần nữa, ta được đưa vào khung trời của một cõi vô thường. Ta tự hỏi về lý do mình được cho hiện hữu. Nếu mọi sự sẽ qua đi, vậy tôi ở đây để làm gì? Đâu là điều tôi nên tìm kiếm trong hành trình tại thế của mình? Tôi phải làm gì để ngay cả khi cái chết tìm đến, tôi vẫn bình thản và chào đón nó với tất cả hân hoan? Tôi phải sống ra sao để thay vì sống trong nỗi sợ cái chết đến bất thình lình, ta thật sự sống trọn vẹn cuộc sống của mình từng giây từng phút, hưởng nếm sự hoan lạc ngay tại đời này chứ chẳng đợi chi một hạnh phúc xa xăm nào đó ở tương lai vô định.

Mùa chay đến. Sắc tím trên bàn thờ gợi nhắc ta về một nỗi man mác thê lương, màu tối của cuộc đời. Nó đưa ta về với lòng mình để ta phải đối diện với cái “không” của bản thân. Nó đánh bật hết tất cả những ngạo mạn và cái ảo tưởng mà bấy lâu nay mình vẫn theo đuổi. Nó thúc đẩy ta tìm đến sự giàu có đích thực mà mình cần phải phấn đấu trong cuộc đời này: giàu nhân đức, giàu tình nghĩa, giàu thương yêu. Những cái giàu này đáng giá hơn rất nhiều so với giàu bạc tiền vì nó bồi đắp sức sống cho con người, nó làm cho người trở nên bất diệt, được tự do, được là chính mình. Nó ban cho con người sức mạnh để đối diện với Thần Chết cách khảng khái vì Thần Chết chỉ có thể là nỗi khiếp sợ cho những ai sợ nó, còn người giàu nhân đức thì chẳng mang trong mình nỗi sợ gì cả vì người đó mang trong mình một kho tàng bất biến với thời gian.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Con người được làm ra bụi đất nhưng lại nhận lãnh lời mời gọi hướng đến sự thánh thiêng. Sự thánh thiêng ấy hệ ở việc con người nhận ra được gốc gác và giá trị thật của mình, là cái mang đến cho con người sự thoải mái và bình an của con tim.

Thật vậy, có quyền lực và giàu có đến cỡ nào thì cũng chỉ là con số 0 to tướng trước mặt Thiên Chúa. Thật tội nghiệp cho kẻ nào nghĩ rằng với của cải mình đang sở hữu, mình có thể làm chúa tể muôn loài.

*CHÚA NÓI:“Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?” (Lc 12,20). Câu nói này của Chúa Giêsu như đang chất vấn mỗi người. Con người ơi, hãy thức tỉnh đi nào! Hãy lên đường đi tìm ý nghĩa cho cuộc sống của bản thân!

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

----------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - MÙA CHAY - ĂN CHAY PDF Print E-mail

Lucie Thao & Dominique Bao

MẢNH VỤN SUY TƯ 40

MÙA CHAY - ĂN CHAY

Người Công Giáo ai ai cũng biết rằng vào Mùa Chay, có 2 ngày buộc phải giữ chay, đó là ngày Thứ Tư Lễ Tro và ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Khi nghe đến danh từ “chay”, người ta hiểu ngay rằng đó là chay trong miếng ăn thức uống. Không ăn thịt, hoặc là ăn một bữa no hai bữa đói...

“Chay” không phải chỉ là kiêng thịt, mà là kiêng nhiều thứ khác. Tôi thích danh từ “chay tịnh” hơn danh từ “ăn chay”. “Chay” trong thức ăn nước uống ... nhưng phải kèm theo chữ “tịnh”. “Tịnh” là tĩnh lặng, hay nói cho đủ chữ là thanh tịnh, có nghĩa trong sạch không tội lỗi, tâm lặng yên không phiền não, dao động. Vậy vừa “chay” bề ngòai và còn phải “tịnh” trong tâm hồn, còn có thể nói nôm na rằng “chay lòng”.

Hãm mình ăn chay bên ngòai chính là để làm chủ thân xác, hầu con người dễ hướng về tâm linh hơn. Nuông chìều thân xác thì linh hồn bị quên lãng. Chay tịnh không phải là kiêng thịt hoặc ăn ít mà thôi, nhưng còn là hy sinh hãm mình. Hãm mình trong những việc nho nhỏ trong cuộc sống thường nhật.

Hãm mình là gì? đó là giới hạn, kiềm chế không cho giác quan được thỏa mãn. Mỗi người hãm mình cách khác nhau, tuỳ theo đam mê sở thích của mình mà kiềm chế lại. Ai thích hút thuốc, thì giảm lại, ai thích nhậu nhẹt bia rượu thì bớt đi, ngưng lại hoặc tiết chế lại, giảm thiểu những thú vui, những đam mê mà thường ngày con người ta trở thành nô lệ chúng mà chẳng hay biết.

Chay bề ngòai phải liên kết với chay bề trong, mới là chay tịnh. Chay với tâm tình thống hối ăn năn, chứ chẳng phải chay để chu tòan luật Hội Thánh. Chay để hướng lòng mình lên sự thiện bằng tâm hồn hóan cải, muốn làm lành lánh dữ; từ bỏ nếp sống cũ để canh tân nếp sống mới đẹp lòng Chúa hơn.

Chay bề trong là hãm dẹp những lời nói lỗi đức ái, cắt đứt đi những tư tưởng xấu xa, ô uế, ngưng lại một phản ứng tiêu cực lúc bực bội, tha thứ cho một lời nói xúc phạm ... Chà đạp “cái tôi”, để đức ái và đức khiêm nhu được lớn lên...

Ăn chay không phải chỉ là kiêng thịt, nhưng còn là ăn những cái không thấy ngon khẩu vị. Nếu tôi không thích ăn thịt, mà phải kiêng thịt thì tôi vui mừng biết mấy, vì quá dễ dàng, không có gì gọi là hãm mình, hy sinh, phạt xác cả. Tinh thần hy sinh trong Mùa Chay là làm những gì tôi không thích và ngưng làm những gì tôi thích. Tất cả đều phải đi ngược lại với sự thỏa mãn giác quan của tôi. Tôi phải thoát khỏi thân phận nô lệ cho tội lỗi, nếu không thì luôn như thánh Phaolô than thở: “Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét, thì tôi cứ làm” (Rm 7, 15)

Mùa Chay kêu gọi thống hối và quay trở về cùng Chúa, điều này là điều tối quan trọng hơn tất cả những điều khác. Đó là điều Chúa mong đợi ở mỗi một người, không những chỉ vào Mùa Chay, nhưng Người Cha Nhân Hậu luôn luôn chờ đợi đứa con hoang trở về bên lòng Cha yêu thương.

Mùa Chay còn là mùa giúp cho người ta hiểu hơn về Lòng Thương Xót, về tình yêu Chúa qua việc suy gẫm về Cuộc Khổ Nạn Chúa. Chúa đã chịu bao đau đớn trên thân xác và tâm hồn và hy sinh mạng sống để cứu chuộc nhân lọai.

Có lần tôi đi giúp văn nghệ từ thiện cho một ngôi chùa Phật Giáo. Người tổ chức cho tôi một ổ bánh mì chả lụa, ngon quá chừng. Tôi ngu ngơ thật, hỏi ông ấy mua chả lụa ở đâu ngon quá. Ông ta cười tôi và nói: “Cô ơi, đây là món chay mà, thịt đâu mà có, đây là chả lụa chay, các thầy các nicô ăn chay trường, đâu có ăn thịt”.

Tôi thiết nghĩ, cho dù chả lụa kia là “giả” làm bằng mì căn, không phải bằng thịt heo, nhưng nó ngon miệng y như chả lụa thật, ngon miệng đến nỗi không phân biệt được, vậy thì đâu còn là “ăn chay” nữa. Vì chẳng có gì là hãm mình ép xác cả.

Vậy, ăn chay mang một ý nghĩa sâu xa hơn nhiều...

* CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin cho con sống đúng ý nghĩa của danh từ “chay tịnh” để linh hồn con vươn mãi lên tới Chúa. Ước gì con có một tâm tình thống hối ăn năn suốt Mùa Chay và cả đời con.

Xin Mẹ ban cho con biết nhận thức và sống câu “Hãy xé lòng, đừng xé áo”. Chớ gì câu này là kim chỉ nam của con trong suốt cuộc sống nhân trần Amen.

Lucia Thảo Nhi (Fb Lucia Tri Ân)

------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THƯC - BA ĐIỀU KIỆN ĐỂ XÉT ĐOÁN PDF Print E-mail

Vừa gia nhập câu lạc bộ Bát Tuần được một năm thì cha giáo Định chuyển ngay qua câu lạc bộ Bên Kia, với phiếu xin gia nhập hội viên đời đời. Chúa đã định, cha giáo Định tuân theo.
Có những khi Chúa đã định, mà ta cứ soi xét, phán đoán như là Chúa chưa định. Khi nào thì được phép soi xét như vậy, ta hãy nghe Tômasô phán định :

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA CN7TN-C

     TIN MỪNG LUCA 6, 27-38

BA ĐIỀU KIỆN ĐỂ XÉT ĐOÁN

Những ai phải dọn bài giảng, gặp được đoạn Tin Mừng hôm nay thì đúng là tin mừng, mừng lắm luôn bởi vì có quá nhiều điều có thể rút ra, có quá nhiều đề tài nói đến, chứ không như một số đoạn PÂ, đọc mãi mà vẫn không giải được một ý gì cả để lên đề tài. Trong khi các đề của đoạn Tin Mừng hôm nay thì nhiều vô kể như :

-Hãy yêu kẻ thù : kẻ thù là ai ? Yêu họ thế nào ?

-Hãy tha thứ ; tha thứ cái gì, có khó không ?

-Hãy nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ

-Đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán.

Ba cái HÃY và 1 cái ĐỪNG. Tôi xin dừng ở cái Đừng đó với câu hỏi : Tại sao Chúa nói “Đừng xét đoán.” Tại sao Chúa cấm xét đoán ?

Trả lời cho câu hỏi này cũng không khó lắm, nhưng chúng ta có thể chuyển đề tài bằng cách trả lời 1 câu hỏi khác mà vẫn không đi xa đề : Tại sao Chúa cấm xét đoán à chuyển thành : Khi nào ta được phép xét đoán ?

Theo thánh Tôma, tiến sĩ vĩ đại của Giáo Hội, ta được phép xét đoán khi có đủ 3 điều kiện này :

-khi được trao quyền xét đoán

-khi biết rành mạch sự việc phải xét đoán

-khi hoàn toàn thanh sạch mọi thành kiến.

Cả 3 điều kiện này, được uỷ quyền, biết rành mạch, sạch thành kiến ít ai có thể đạt được cả 3 nên hay nhất là đừng xét đoán. Ta có thể nghe Chúa Giêsu sẽ nói như sau: Các con đừng xét đoán vì các con không hội đủ điều kiện khắt khe của người xét đoán đâu

1. Được trao quyền xét đoán.

Thánh Giacôbê trong thư của ngài đã nói 1 câu nghe giật mình : Chỉ có một mình Thiên Chúa đặt ra lề luật và có quyền xét xử. Còn ngươi là ai mà dám xét đoán tha nhân. (Gc 4,12)

Chỉ một mình Chúa mới có quyền xét đoán. Nhưng Chúa cũng thông quyền này cho các Tông đồ, Giám Mục, Linh mục. Chúng ta đừng ham quyền này ! Khổ lắm . Honor, Onus: vinh quang quàng nặng.

Các LM khi ngồi toà Giải tội là đóng vai trò xét xử. Thử hỏi các LM, nhất là lớn tuổi khổ nhất là gì. Các LM cha xứ : khi người này người kia vào trình bày sự việc, xin cha : ý cha thế nào, kiến cha làm sao? Lại phải xét phải đoán. Chẳng sung sướng gì đâu.. Cha mẹ trong gia đình cũng được chia quyền này. Khổ.

Vì thế những ai chẳng được giao phó cho quyền này, hãy vui lên tạ ơn Chúa chứ đừng nhận vào mà lãnh đủ.

Rồi khi hội đủ điều kiện 1, phải có điều kiện 2 nữa :

2. Phải biết rành mạch sự việc :

Một LM ngồi toà phải trải qua muôn luân lý dài và rắc rối, mới có thể xét định được đâu là tội, đâu là không . Nếu không rành, rất nguy hiểm cho người đi xưng tội : tội giải được không giải, tội không giải được lại giải, có tội thì nói không sao, không sao thì bảo là nặng lắm... Một trong những điều kiện để chọn lựa ơn gọi tu trì, nhất là ơn gọi LM là óc phán đoán, óc phân biệt. Nếu thíếu, nếu yếu, thường được khuyên rút lui. Nếu không tự ý rút lui, sẽ cưỡng chế cho về. Còn khi đã là linh mục, gặp tai nạn chấn thương phần não, trở nên mát mát, hâm hâm, thì có thể làm lễ, nhưng không được ngồi toà... xét xử.

Điều này cho ta thấy để xét đoán, ngoài quyền được trao, còn phải rành sự việc mà sự việc ở đây đâu phải là chiếc búa, cái đinh, mà là con người có dáng vẻ bề ngoài nhưng cũng có phần tâm linh bí ẩn, ai dò cho thấu.

Kinh-thánh đã nói người ta chỉ xem xét được bên ngoài, chỉ có Chúa mới là đấng thấu suốt tâm can. Một việc bề ngoài ta coi là lỗi, nhưng biết đâu lại chẳng trở thành nhân đức.. nhờ thiện chí, nhờ ý tốt. Ta sẽ nói thêm khi kết luận.

Có quyền xét xử rồi lại phải am tường sự việc con người nữa. Nhưng để xét đoán tốt như vậy vẫn chưa đủ, còn phải :

3. Sạch mọi thành kiến nữa

Einstein nói : Phá vỡ 1 thành kiến còn khó hơn phá vỡ 1 nhân nguyên tử ! Do đó, ta thực là khó để loại sạch mọi thành kiến được: không ưa thì dưa có giòi. Đã thích ai thì thích cả lối đi. Đã ghét ai thì ghét cả tông chi họ hàng. Có thiện cảm với ai thì dễ gì nhìn thấy lỗi họ được. Có ác cảm, yên trí với ai rồi, khó xử tốt. Ngôn ngữ bình dân gọi yên trí là tật. Tật là khó chữa. Tật yên trí. Có cả trăm câu chuyện để làm ví dụ cho tật yên trí này. mỗi người trong chúng ta chắc ai cũng đã có hơn một lần kinh nghiệm.

Tại sao Chúa nói : Đừng xét đoán. Ta đã trả lời gián tiếp: vì 3 điều kiện để được xét đoán quá khắt khe ít ai đạt được : quyền xét đoán, biết rành mạch, sạch thành kiến. Nên ta đừng xét đoán. Đây không chỉ là 1 lời khuyên, nhưng còn là 1 lời hứa, mà Chúa nói rõ, đừng xét đoán sẽ không bị Chúa xét đoán. Ta không khai thác điểm này, mà sẽ trở về với điều kiện 2, để xét đoán phải rành sự việc. Số là:

Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Ngày đầu tiên đến đất Tề, đói khát, may có người đem biếu ít gạo. Khổng Tử phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi là đệ tử Khổng Tử cưng nhất, ở nhà thổi cơm.. Khổng Tử là thầy, nằm đọc sách. Đang đọc, nghe cái “cọc” từ bếp vọng lên. Liếc nhìn xuống bếp thấy Nhan Hồi lấy đũa xới cơm cho vào tay vắt lại, rồi liếc mắt nhìn quanh, không thấy ai, Nhan Hồi đưa cơm vào miệng. Khổng Tử thấy hết, nên ngửa mặt lên trời than: người học trò ta tin tưởng nhất, lại ăn vụng thầy, ăn vụng bạn, đốn mạt đến thế là cùng. Chao ôi, bao kỳ vọng đặt vào Nhan Hồi, thế là trôi theo mây khói.

Sau đó, Tử Lộ và nhóm hái rau từ rừng về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử nằm im đau khổ. Rồi cơm rau dọn lên, môn sinh chắp tay mời thầy. Khổng Tử ngồi dậy nói:

-Các con ơi, ta đi từ Lỗ sang Tề, đường xa vạn dặm. Hôm nay, ngày đầu tiên trên đất Tề, thầy nhớ quê hương đất Lỗ, nhớ đến tổ tiên, thầy muốn dâng bát cơm đầu tiên nhớ đến cha mẹ thầy. Các con nghĩ có nên không?

Trừ Nhan Hồi, các đệ tử đều đáp, thưa thầy nên. Khổng Tử nói: Nhưng không biết nồi cơm này có sạch không?

Học trò ngơ ngác không hiểu ý thầy, chỉ trừ Nhan Hồi chắp tay nói: thưa thầy nồi cơm này không được sạch. Khổng Tử hỏi tại sao? Nhan Hồi đáp :

-Khi cơm chín, con mở vung xem cơm đã thực chín đều chưa, thì một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi từ trên rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con cũng nhanh tay đậy vung, nhưng không kịp. Sau đó, xới cơm bẩn định vất đi... thì con chợt nghĩ, cơm thì ít, anh em thì đông, bỏ lớp cơm bẩn đi, vô tình bỏ mất một xuất cơm, anh em phải ăn ít lại, nên con ngưng vất đi và đã mạn phép thầy và anh em con ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn cơm sạch xin để phần thầy và anh em. Như vậy con đã ăn phần cơm, bây giờ chỉ xin ăn phần rau nữa thôi. Và thưa thầy, vì nồi cơm con đã ăn trước rồi, nên không nên dùng để cúng nữa ạ!

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử lại ngửa mặt lên trời mà than: “Chao ôi, thế ra trên đời có nhiều việc chính mắt ta trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu đúng sự thật. Chao ôi, suýt nữa Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ.”

Vậy ta còn ham xét đoán, soi xét nữa không ?

tt Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

-------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CUỘC ĐỜI CHÓNG QUA PDF Print E-mail

Viết Cho Các Bạn Trẻ:

CUỘC ĐỜI ĐÓ CÓ BAO LÂU MÀ HỮNG HỜ!

Chi Tran chuyển 16-2-19

Năm 2001 ở cái tuổi 18, gia cảnh khó khăn rồi thi rớt Đại học... Buồn tình tôi ngồi viết mấy dòng thơ tự sự:

Dòng đời tấp nập

Trăm chiều ngược xuôi

Biết đâu là bờ

Nơi đâu là cuối!

Cơm áo gạo tiền

Đau khổ triền miên

Đam mê danh vọng

Lo lắng ưu phiền

Ta tìm góc vắng

Ngả lưng nhìn đời

Đảo điên số phận

Muốn bỏ cuộc chơi

Muốn lên đỉnh núi

Tan vào trùng khơi

Muốn xuống đại dương

Chôn vùi lỗi tội...

Thất vọng và chán nản cuộc sống nên hay thả hồn trong thi ca, và nhạc phẩm Mưa Hồng của Trịnh Công Sơn với lời ca ấn tượng : Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ ! đã đưa quan niệm cuộc sống của tôi về một hướng khác.

Tiểu thuyết gia người Canada Stephen Leacock viết : Cuộc đời ngắn ngủi của chúng ta mới kỳ lạ làm sao ! Khi còn bé, ta thường bắt đầu câu chuyện của mình bằng câu nói : ‘Sau này lớn lên tôi sẽ...’. Đến khi lớn lên rồi, ta lại nói : ‘Khi nào trưởng thành tôi sẽ...’. Và khi kết hôn xong, ta vẫn mơ màng : ‘Đến lúc được ngỉ hưu tôi sẽ...’. Rồi đến khi nghỉ hưu, nhìn lại cuộc đời, con người ngỡ ngàng khi thấy dường như có một cơn gió lạnh đã cuốn trôi tất cả..

Nhiều bạn trẻ than thở rằng cuộc sống sao chán quá, nặng nề quá, mệt mỏi quá...và đó là lý do để các bạn không chịu suy tư làm việc và cống hiến. Các bạn luôn đòi hỏi cuộc sống phải diễn ra đúng với ý muốn và sở thích của mình. Thế nên có những bạn đi học cho có lệ chứ không muốn nỗ lực trau dồi kiến thức, có bạn mới hai mươi tuổi mà đã trải qua 4 hay 5 nơi làm việc...chỉ vì chỗ nào cũng không như ý của mình. Chán nản, hụt hẫng với cuộc sống, thiếu kiến thức vào đời nên nhiều bạn lao mình vào hưởng thụ với chất kích thích và các tệ nạn xã hội để rồi đánh mất cả đời người.

Thi sĩ Horace của La mã viết :

Hạnh phúc thay cho một người, và chỉ những người

Dám khẳng định rằng ngày hôm nay là ngày của riêng họ

Họ sống thật bình tâm và thốt lên trong niềm kiêu hãnh :

Ngày mai ư ? Mặc kệ ! Vì tôi đã sống hết mình cho ngày hôm nay

Lm Giuse Nguyễn Đức Thịnh

--------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - ĐƯỜNG THẬP GIÁ PDF Print E-mail

Xin mến gởi một bài suy niệm của cha Đoan về Thập Giá.

KRISTIE PHAN CHUYỄN

Bạn có biết tại sao khi nghe hai chữ “thập giá” chúng ta không thấy sởn gai ốc, và có khi còn dửng dưng nữa, trong khi các môn đệ nghe nói đến thập giá thì nổi da gà, và ông Phêrô run rẩy can ngăn Chúa đừng đi tới đó?

Có lẽ vì chúng ta chỉ thấy những cây thánh giá bằng vàng, bằng bạc, bằng đồng, bằng gỗ quý nhẵn bóng hay bằng xi măng tô đá rửa, đá mài, nên hình ảnh mà hai chữ thập giá gợi lên trong ta không có gì đáng sợ. Còn các môn đệ thì trái lại chưa bao giờ thấy những cây thập giá bằng vàng, bằng bạc... và hai chữ này không chỉ gợi lên một cây khổ giá trần trụi, mà gợi lên hình ảnh một con người quằn quại, tuyệt vọng trong đau đớn và nhục nhã ê chề, lơ lửng giữa trời và đất, giữa sống và chết, trước những cái nhìn thù ghét và khinh bỉ, trước những con mắt tò mò và dửng dưng.

Chính vì thế mà các tông đồ rùng mình sợ hãi khi Chúa Giêsu nói đến thập giá.

Nhưng Chúa Giêsu không phải là ông thầy dễ dãi hay nhu nhược. Chúa vẫn nói thẳng và Chúa đòi ai muốn theo Chúa phải nhìn thẳng vào thập giá và chấp nhận nó: “Ai muốn theo Thầy, hãy bỏ mình đi, vác lấy thập giá của mình hằng ngày mà đi đằng sau Thầy”.

Ông Phêrô vừa thay mặt anh em tuyên xưng Ngài là Ðức Kitô Con Thiên Chúa thì Ngài lại bắt đầu nói đến thập giá. Thập giá xuất hiện ở đây như “mặt sau của tấm huân chương”. Nhưng sau đó Chúa lại đưa ba môn đệ thân tín lên núi, và cho các ông thấy vinh quang chói loà của Ngài và sự có mặt làm chứng của Môsê và Êlia: một vị đã được Chúa dùng để công bố giao ước Sinai, vị kia thì được Chúa trao nhiệm vụ tái lập giao ước Sinai.

Theo Thánh Luca thì Chúa Giêsu đàm đạo với hai vị này về cuộc xuất hành Ngài phải hoàn thành tại Giêrusalem. Như vậy thì ta có thể đảo lại: sau khi chỉ cho các môn đệ thấy cây thập giá làm các ông run sợ, Chúa Giêsu lật cho các ông thấy đàng sau cây thập giá có gì. Sau này trên đường Emmaus, Chúa sẽ quở trách hai người môn đệ thất vọng bỏ đi, vì các ông chỉ thấy mặt trước mà không thấy mặt sau của cây thập giá: “Chẳng phải là Ðức Kitô phải chịu đau khổ để vào trong vinh quang của Ngài sao?”

Nếu ôm lấy cây thập giá và thoả mãn với nó thì đúng là một kẻ điên khùng hoặc bệnh hoạn. Không, Chúa Giêsu không kêu gọi chúng ta trở nên điên khùng, bệnh hoạn. Chúa đã nhận lấy thập giá như đường tới vinh quang. Ðàng sau thập giá là vinh quang mà chỉ có đức tin mới cho ta thấy được. Chúa không gọi chúng ta vác thập giá đi một mình, nhưng là đi theo sau Chúa, vì chỉ có đi theo Chúa ta mới tới được vinh quang ở sau cây thập giá.

Trong cuộc sống, có những lúc êm đềm thanh thản, có những ngày tưng bừng hoa lá, nhưng cũng lắm khi bạn cảm thấy tất cả nỗi ê chề của cây thập giá sù sì và những lời độc địa chát chúa của khách qua đường; bạn cảm thấy nỗi cô đơn của kẻ bị treo lơ lửng giữa trời và đất; bạn khát khô cổ muốn có một lời an ủi, một chút cảm thông, nhưng quanh bạn chỉ có thờ ơ và thinh lặng, hoặc tệ hơn nữa chỉ có phỉ báng và xua đuổi. Những lúc ấy bạn mới cảm thấy tất cả sự rùng rợn của cây thập giá. Có khi bạn cảm thấy chán nản muốn buông xuôi tất cả. Bạn cảm thấy như Chúa Giêsu đã cảm thấy và phải kêu lên: “Lạy Chúa, nhân sao Chúa bỏ con...”.

Những lúc ấy bạn phải vận dụng hết sức mạnh của lòng tin, hết ánh sáng đức tin, để thấy được đàng sau cây thập giá. Bạn hãy nhìn thẳng vào Ðấng đang vác thập giá đi đàng trước bạn, chớ rời mắt xa Ngài.

Nhưng bạn đừng chờ tới lúc đó mới nhìn vào Ngài. Bạn phải giữ tầm nhìn luôn hướng về Ngài trong mọi nơi mọi lúc, mọi việc. Bạn hãy làm tất cả với Ngài, vì Ngài, và trong Ngài.

Nếu bạn biết sống với Ngài trong niềm vui,
bạn cũng biết sống với Ngài trong nỗi buồn.Nếu bạn biết sống trong Ngài khi hạnh phúc,
bạn cũng biết sống trong Ngài lúc khổ đau.
Nếu bạn biết sống với Ngài trong ngày hội,
bạn cũng biết sống với Ngài giữa cô đơn.

Ðiều tôi muốn nhắc bạn ngàn lần là bạn đừng mang thập giá một mình. Bạn sẽ không bước nổi đâu, và nếu bạn có đem tất cả sự kiêu hãnh của con cái Ađam mà lết đi được thì cũng chẳng ích lợi gì, cây thập giá của bạn chỉ là cây gỗ chết thôi. Bởi vì cây thập giá chỉ trở nên xanh tươi và đầy hoa trái khi nó mang Con Thiên Chúa, nguồn mạch sự sống mà thôi: “Nếu ta cùng chết với Ngài, ta sẽ sống với Ngài...” (2 Tm 2,11).

Nhưng tôi cũng nhắc bạn rằng thường khi thập giá đè nặng lên vai thì chúng ta cũng tối tăm mắt mũi, hầu như chẳng còn nhớ ra điều gì, chẳng nhớ đến ai nữa. Cái khó nhất là ở đó. Chính lúc ta cần nhớ đến Chúa nhất thì hầu như ta không nhớ nổi.

Chính lúc ta cần cảm nhận sự hiện diện của Chúa nhất, thì lại là lúc Chúa như ở xa ngàn trùng và lẩn trốn trong bóng đêm dày đặc. Ðó là khi mà cuộc đời bạn trở nên phong phú nhất, như hạt giống khi được vùi xuống đất. Lúc ấy bạn hãy giữ lòng mình hướng về ánh sáng của thảo mộc, và khi mầm lách được vỏ hạt giống thì nó xé qua màn đêm của lòng đất để vươn lên ánh sáng, hứng lấy màu xanh và sức sống. (Còn hạt giống nào nằm khơi khơi trên mặt đất thì có nẩy mầm cũng héo khô).
Nguyễn công Đoan, sj

-----------------------------------

Nguyễn Văn Tố
Strategic Planner
KMF
www.helpkontum.org

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 10 of 54