mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6667
mod_vvisit_counterHôm Qua11365
mod_vvisit_counterTuần Này18032
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này107241
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17327033

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - PHẢN ỨNG-NÓI NĂNG GIỐNG CHÚA PDF Print E-mail

THÔNG BÁO TIN VUI # 184 - Website ChiaseLoiChua.com

Sống Tỉnh Thức # 5: Phản ứng, Nói năng, Hành động giống Chúa.
----------
*TỶ PHÚ ROCKEFELLER KHIÊM TỐN*


*Chuyện kể: Nhà tỷ phú Rockefeller đã hai lần tặng cho điện Versailles (Pháp) số tiền hai triệu đô la vào ngân quỹ trùng tu.
Năm 1927, ông sang Pháp định viếng điện Versailles. Ông đến trễ hơn 4 giờ chiều một chút, và không ngờ rằng Điện đã đóng cửa. Ông nhã nhặn trình bày với người gác cổng, nhưng ông không thể vào được, vì đã quá giờ. Rokefeller không phàn nàn gì cả, cảm ơn và trở vể Paris với dự định sáng mai ông sẽ trở lại thăm điện.
Ngay lúc ấy, tình cờ có một người nhận ra ông và cho viên quản thủ Cổ viện biết. Vị này liền đến tận khách sạn nơi ông đang trọ để xin lỗi. Việc này sau được báo chí Pháp đăng tin: “Nhà tỷ phú Mỹ, người đã tặng hai triệu đô la để trùng tu Điện Versailles, bị từ chối không được vào thăm cung điện, mà không hể tỏ một lời phản kháng.”


* Một phút Hồi tâm: Người ta thường tự hào về những thành tích của mình, và nếu có cơ hội họ sẽ phô trương ngay lập tức. Đặc biệt là những thành tích ấy có thể bảo đảm cho một đặc quyền nào đó. Rockefeller có thể nhận được đặc quyền vào thăm viện Versailles bất cứ lúc nào ông muốn, bởi vì hai triệu Mỹ kim là một số tiền rất lớn. Thế nhưng cách hành xử của ông thật khiêm tốn. Nếu là Rockefeller bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ nổi giận, đứng trước cổng vung gậy lên rồi la lớn: “Gọi Quản thủ ra đây!”, hoặc chỉ thẳng vào người gác cổng nói: Mày không biết ta là ai sao?
May mà tôi chưa phải là tỷ phú, cũng chưa có một đóng góp nào lên đến to lớn, ấy thế mà đôi lúc cách cư xử của tôi thật thiếu khiêm tốn và bình tĩnh. Thái độ của một người khi đối diện tình huống bất ngờ, sẽ bộc lộ nguyên hình bản chất tầm thường của họ.
Không thể trong khoảnh khắc mà một người có thể có một đức hạnh như ông Rockefeller. Phải chăng là kết quả của những năm tháng rèn tập lâu dài, trong sự hạ mình và khiêm tốn.


Vì thế, thánh Phaolô đã ca tụng như sau: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa; nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân...” (Philip 2, 6-7)


Phó tế Định Nguyễn – Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

----------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - ĐỪNG ĐỂ QUÁ MUỘN PDF Print E-mail

Sống Tỉnh thức = Đừng để quá muộn
------------------

“CHIM HỌA MI THÍCH ĂN SÂU”
----****----
* Truyện ngụ ngôn kể rằng: Hoa mi là một trong những giống chim đẹp nhất, lại có tính thích ăn sâu. Lũ trẻ nhỏ muốn bắt chim Hoạ Mi nên đặt một đĩa sâu để nhử. Họa Mi thấy sâu liền bay qua lượn lại, tỏ vẻ thèm thuồng. Lũ trẻ gọi chim: “Hoạ Mi ơi! Nếu muốn ăn sâu thì mi cứ đổi cho chúng ta mỗi con sâu là một cái lông.” Suy đi nghĩ lại, Họa Mi bằng lòng.
Thế rồi, cứ mỗi một con sâu, đám trẻ lại nhổ một cái lông trên lưng Họa Mi. Sau một lúc lâu, Họa Mi vừa đau vừa thấy thân thể mình mất khá nhiều lông; thế nhưng nó vẫn thèm ăn những con sâu hấp dẫn và ngon miệng.
Cứ thế, lũ trẻ nhổ cho đến khi trên mình Họa Mi không còn một chiếc lông nào. Họa Mi lúc đó không bay nhẩy được, đành phải để cho lũ trẻ con bắt lấy...

* Một phút hồi tâm: Không phải một lúc bạn có thể phạm tội trọng. Mưu chước ma quỷ cám dỗ bạn từng bước, thật nhẹ nhàng, thoải mái, cho đến khi bạn sa ngã thì đã quá muộn.!
Biết bao người từ Giáo dân đến Giáo sĩ, từ Tổng thống tới người dân đã bị sã ngã thảm thương, mất hết danh tiếng, quyền lợi.! Hậu quả do mình làm ra không có thể lường được, nó phá huỷ tất cả, phá vỡ một cách đau đớn, và bạn phải ân hận suốt đời.
Hãy dừng lại ngay khi bạn còn có đủ những chiếc lông là việc lành phúc đức để bay lên với Đấng đang chờ đợi bạn. Đừng để quá muộn đến nỗi bán cả thể xác và tâm hồn cho lòng tham-sân-si.


Vì thế Lời Chúa nói: “Nhưng trong các chi thể của tôi, tôi lại thấy một luật khác: luật này chống lại luật của lý trí và giam hãm tôi trong luật của tội là luật vẫn nằm trong các chi thể tôi.” (Rôma 7, 23-25)
Lạy Chúa! NHỜ THÁNH THẦN ban thêm ơn, để con đủ sức chống lại những dục vọng đang hành hạ trong con người yếu của con.

P.tế Định Nguyễn – Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com

----------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - NHÌN VÀO NỘI TÂM ĐỂ BIẾT MÌNH PDF Print E-mail

NHÌN VÀO NỘI TÂM ĐỂ NHẬN BIẾT TỘI MÌNH

KIM VŨ CHUYỂN

Người ta thường nhìn ra ngoại giới nhưng rất ít khi nhìn vào nội giới, nhìn vào nội tâm mình. Con người có mắt nhìn ra mà không có mắt nhìn vào. Khuôn mặt duy nhất trên đời chúng ta không bao giờ có thể nhìn thấy trực diện, đó là khuôn mặt của chính BẠN VÀ TÔI.

Thế nên một nốt ruồi nhỏ trên mặt người khác, ta thấy rõ ràng; còn vết sẹo lớn trên trán mình, ta không thấy được. Lỗi lầm nho nhỏ của người khác thì mình thấy rõ ràng, còn lỗi lầm to lớn nặng nề của mình thì lại không hay. Thế rồi, chúng ta dành nhiều thì giờ để phê phán người khác mà chẳng bao giờ biết phê phán bản thân.

Các kinh sư và người Pha-ri-sêu trong bài Tin Mừng hôm nay, CÓ THỂ LÀ BẠN VÀ TÔI cũng thế. Họ nhìn thấy rõ ràng tội lỗi của người phụ nữ phạm tội ngoại tình, nhưng không nhìn thấy tội lỗi của mình. Họ bận tâm đến việc kết án người khác, nhưng không quan tâm đến việc sửa chữa lầm lỗi của mình. Chính vì thế, Chúa Giêsu muốn nhân cơ hội để dạy cho họ một bài học tâm linh cần thiết là hãy nhận ra tội lỗi của mình trước, hãy trách phạt mình trước rồi lo trách phạt người khác sau. Cổ nhân cũng thường dạy ta như vậy: “Tiên trách kỷ hậu trách nhân.”

Khi các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn người phụ nữ phạm tội ngoại tình đến với Chúa Giêsu, họ hối thúc Chúa Giêsu ra ngay một phán quyết định đoạt số phận của người đàn bà tội lỗi. Thế nhưng Chúa Giêsu không vội phán xét ai. Trước hết, Ngài muốn cho những người tưởng mình vô tội hãy xét lại chính mình.

Thế nên, đứng trước những con người đang lăm le kết án người phụ nữ và mưu toan ám hại mình, Chúa Giêsu lặng thinh không nói một lời. Ngài thinh lặng và tạo nên bầu khí vắng lặng để cho mọi người tự vấn lương tâm. Ngài muốn kéo dài sự thinh lặng bằng cách ngồi xuống viết, viết trên đất.

Khi người ta cứ hỏi mãi, phá tan sự im lặng cần thiết cho sự rà soát tâm hồn, Chúa Giêsu lên tiếng kêu mời họ hãy xét lại mình: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi!” Rồi Ngài ngồi xuống trong thinh lặng. Ngài cứ viết, viết trên đất để tạo bầu khí thinh lặng cho mọi người hồi tâm.

Nhìn lại nội tâm mình trong thinh lặng, những con người hăm hở kết tội người khác giờ đây dần dần nhận ra tội lỗi mình, có khi còn nhiều hơn, còn nghiêm trọng hơn cả tội lỗi của người phụ nữ. Thế là các viên đá trên tay lần lượt rơi xuống, họ xấu hổ lặng lẽ rút lui, để lại một mình Chúa Giêsu và người thiếu phụ. Hoá ra rốt cuộc ai cũng nhận ra mình là người có tội, mà đã là người có tội thì sao không kết án mình trước? Sao lại đang tâm kết án người khác cũng tội lỗi như mình!

Nhìn lại mình để thấy được tội lỗi của mình là điều hết sức quan trọng để cải thiện bản thân. Nếu tôi biết được là mình hôi hám, tôi sẽ đi tắm ngay. Còn nếu tôi không nhận ra mùi hôi của cơ thể mình, thì mãi mãi tôi vẫn là người hôi hám. Nếu tôi thấy được mặt mình dơ bẩn, tôi sẽ lau rửa tức khắc không chần chừ. Còn nếu không thì chẳng có gì thay đổi. Nếu tôi thấy được sự xấu xa của nội tâm mình, sự bê bối của đời sống mình, tôi sẽ cải thiện ngay không trì hoãn.

Sự chuyển hóa bản thân, cải thiện cuộc sống chỉ thực sự bắt đầu lúc ta tự nhận biết tội lỗi mình. Nhìn lại mình, nhìn vào mình để thấy được những tội lỗi của mình là khởi điểm, là bước đầu cho việc cải thiện đời sống. Không có bước nầy, chẳng thể có bước thứ hai, chẳng có gì được cải thiện.

Lạy Chúa Giêsu, nhìn lại mình để rà soát chính mình, để thấy được tội mình là điều rất khó mà cũng là việc không mấy ai muốn làm. Xin Chúa thương giúp đỡ chúng con. NHỜ THÁNH THẦN THÚC ĐẨY cho Lời Chúa trở nên SỨC  SỐNG, giúp chúng con nhận ra những vết nhơ trong tâm hồn, những TẬT xấu trong cuộc đời chúng con. Lạy Chúa Giêsu, xưa kia, Chúa Giêsu đã giúp đám người Do Thái nhận ra tội lỗi của họ thì nay CON QUYẾT TÂM nhận ra lầm lỗi của mình để sửa đổi ăn năn.

Lm Ignatiô Trần Ngà - Trích trong “Cùng Đọc Tin Mừng”

-------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - MÙA CHAY XÉ LÒNG HAY XÉ ÁO PDF Print E-mail

Mùa Chay: sống tâm tình “xé lòng” hay chỉ là “xé áo”!?

Hãy đi sâu hơn việc từ bỏ, hy sinh nhịn ăn, thuốc lá, rượu bia, coi phim bộ, facebook, iphone.... trong suốt 40 ngày Mùa Chay.

PHÓ TẾ : NGUYỄN XUÂN VĂN

Mỗi năm cứ đến Mùa Chay thì hầu như người tín hữu Công Giào nào cũng được nghe câu điệp khúc “hãy xé lòng đừng xé áo” được lập lại trong những ngày của mùa chay. Không biết ở Việt Nam thì sao, còn ở hải ngoại nhất là ở nước Mỹ, các cha sở, hoặc các tín hữu bạn bè thường hỏi nhau “bạn sẽ từ bỏ điều gì trong mùa chay năm nay? What are you giving up for lent this year?”

Câu trả lời thường được nghe là: nhịn ăn kẹo sô-cô-la (chocolate), bỏ hút thuốc, uống bia, hạn chế thời giờ lướt Web,blog, iphone và facebook, v.v... Các bố mẹ cũng thường hỏi các con của mình câu hỏi này. Hy Sinh, từ bỏ trong bốn mười ngày của Mùa Chay là một tập tục tốt giúp trẻ em để chúng có thể ý thức và hiểu rõ hơn mục đích của Mùa Chay.

Xé lòng hay chỉ là xé áo !?

Một số Kitô hữu Công Giáo tuy đã là người lớn nhưng vẫn còn tiếp tục có cái nhìn, và sống “hy sinh, từ bỏ” trong Mùa Chay như trẻ nhỏ. Là người lớn, chúng mình được mời gọi nhìn Mùa Chay một cách sâu đậm hơn vì chúng mình đã chính chắn và trưởng thành với những hành vi và suy nghĩ trong cuộc sống. Nếu không ý thức, suy tư về việc từ bỏ, hy sinh một cái gì đó thì việc làm này chỉ là một việc “khởi đầu rồi đi đến kết thúc”, có nghĩ là “hết Mùa Chay” thì nó cũng “chấm hết.” Đó có thể là kết quả của tất cả những “từ bỏ” mà chúng mình làm trong suốt Mùa Chay.

Việc “từ bỏ hy sinh” theo thói quen này sẽ có thể đưa đến cho chúng mình một niềm tự hào là: tôi đã bỏ bia, rượu, café, bánh ngọt, facebook, internet v.v... trong Mùa Chay năm nay. Những từ bỏ, hy sinh này nếu không đi kèm với suy tư và cầu nguyện trong suốt Mùa Chay, thì nó có thể sẽ trở nên những việc làm để chúng mình chứng tỏ với chính mình và với Chúa là: “tôi mạnh mẽ như thế nào!!! Tôi có thể từ bỏ!!!” Việc làm này rốt cuộc chỉ quy vào chính bản thân của mỗi cá nhân mà thôi, chứ nó không giúp chúng mình thật sự “xé lòng“ một chút nào cả.

Nếu thực sự sống tâm tình “xé lòng” trong mùa chay thì nó sẽ giúp chúng mình dám từ bỏ để có một đời sống tâm linh trưởng thành hơn, nhờ đó chúng mình có thể đối thoại sâu đậm hơn với Thiên Chúa và dễ đồng cảm với những người chung quanh hơn.

Mùa chay và căn bệnh ung thư “Tam Vô

Mùa Chay không chỉ đơn giản là việc chúng mình “từ bỏ, hy sinh” một điều gì đó. Nhưng Mùa Chay thực sự là một ân sủng khi chúng mình nhận ra rằng Mùa Chay là mùa mà trong đó Thiên Chúa muốn ban cho chúng mình một cái gì đó rất đặc biệt. Đó là Thiên Chúa muốn giúp chúng mình biến đổi cuộc sống của chúng mình và làm cho chúng mình được tự do hơn; không những chỉ tự do hơn với Thiên Chúa, nhưng còn tự do hơn trong cách sống của mỗi người chúng mình để có thể yêu thương gia đình, anh chị em tha nhân nhiều hơn nữa. Nói tóm lại là nếu thật sự ăn chay đúng cách “hãy xé lòng chứ đừng xé áo” và với ân sủng của Thiên Chúa, thì Mùa Chay sẽ là cơ hội rất tốt để giúp chúng mình chữa trị căn bịnh tam vô: “vô cảm, vô tâm và vô tình” của thời đại ngày hôm nay đang thịnh hành ở nhiều nơi trên thế giới và nhất là ở Việt Nam.

Làm sao để thật sự sống tâm tình “Xé Lòng”?
Làm sao để có thể thực sự sống đúng với cái tâm tình “hãy xé lòng chứ đừng xé áo” của Mùa Chay mà Giáo Hội mời gọi mỗi người tín hữu Công Giáo đây!?. Xin được để nghị là mùa chay năm nay, mỗi người chúng mình nên dùng cách thức suy niệm của Thánh I-Nhã trong sách linh thao và tự đặt ra những câu hỏi có liên quan đến thói quen sống Đạo và đời của chúng mình trong “quá khứ, hiện tại và tương lai” để giúp suy tư sâu đậm hơn về việc ăn chay từ bỏ của mỗi người chúng mình. Thí dụ như:

Trong qúa khứ, tôi đã sống tâm tình mùa chay ra sao? Nó có thật sự giúp tôi “xé lòng” không hay đó chỉ là việc “xé áo”!?
Ngay lúc này đây, Thiên Chúa đang mời gọi tôi thay đổi và bỏ đi điều gì qua lối sống, hành động và suy nghĩ của tôi trong những ngày Mùa Chay nói riêng và trong cuộc sống nói chung?
Làm thế nào để tôi có thể hiểu và cảm nhận được những điều mà Thiên Chúa đang khuấy động trong tâm trí và trong lòng tôi? Và tôi sẽ có những phương án, quyết tâm gì để đáp trả lại lời mời gọi “khuấy động”của Thiên Chúa trong tôi cho những ngày sống còn lại của tôi nơi trần thế

Mỗi người chúng mình hãy bắt đầu xin Thiên Chúa ban cho ơn “ý thức” hơn nữa với những cảm xúc, rung động được xuất phát từ con tim. Thí dụ như ở đâu và qua những tình huống nào làm cho tôi cảm thấy không thoải mái và mất bình an:

Với những lựa chọn của tôi?
Với những lời nói và hành động mà tôi đã làm?
Với những cách đáp trả và ửng sử theo thói quen máy móc của tôi về một việc nào đó?

Nơi chốn để Thiên Chúa mời gọi “từ bỏ”

Nếu để ý chúng mình sẽ nhận ra rằng Thiên Chúa luôn luôn mời gọi và nói với chúng mình trong những khoảng khắc lưỡng lự, chẩn chừ, mất bình an và khó chịu nhất trong đời sống mỗi ngay. Hãy lấy một vài thí dụ điển hình như sau:

· Có thể tôi biết rõ là nếu uống nhiều rượu quá “sáng say, chiều xỉn” mỗi ngày; và nếu tôi dám hy sinh bỏ bớt hoặc từ bỏ không “say xỉn” nữa, sẽ làm cho tôi ít lè nhè nói nhảm, ít cáu khỉnh, không“la vợ, đánh con”, v,v.. nữa. Điều hy sinh từ bỏ “xé lòng” này sẽ giúp đem lại sự êm dịu, bình an, vui vẻ trong gia đình của tôi mỗi ngày.

· Tôi biết là tôi hay gắt gỏng mỗi khi nhờ người phối ngẫu làm một việc gì đó mà họ chưa kịp làm hoặc làm không đúng “ý tôi.” Điều này thường làm cho vợ chồng, con cái hay cãi vã, gận hơn nhau, làm xáo trộn đời sống của gia đình. Tôi biết là nếu tôi dám “từ bỏ - hy sinh” tính nóng nẩy và “khiên nhẫn” này một chút xíu thì sẽ đem lại không khí êm thắm, phẳng lặng, vui vẻ trong nhà.

· Tôi ham làm việc “nhà Chúa” hơn làm việc nhà “riêng - gia đình”. Nếu tôi biết “làm quân bằng” những cộng việc trong đời sống gia đình và phụng vụ thì sẽ đem đến cái không khí “vui vẻ cả làng” tạo cho mọi người trong nhà có nhiều giây phút quây quần, vui vẻ với nhau hơn.

· Làm cha sở hay là giáo dân khi phục vụ giáo xứ qua các hội đoàn với vai trò quan trọng là “ông nọ, bà kia” tôi luôn luôn giữ vững những chương trình mà tôi đã hoạt định. Tôi sẽ bực mình, giận hờn và mất bình an nếu những dự định của tôi phải thay đổi, hoặc không thực hiện được; cho dù đôi khi tôi biết chắc chắn rằng nếu tôi “link động, uyển chuyển” thay đổi chương trình “của tôi” thì ơn Chúa sẽ tuôn đổ dồi dào hơn cho tất cả mọi người tham dự chương trình.

SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Như thế có phải việc hy sinh không uống rượu, bớt nóng nẩy, biết quân bằng, linh động, uyển chuyển, dám gạt bỏ đi cái “ý tôi” là những việc chính đáng mà Thiên Chúa đang mời gọi mỗi người chúng mình “xé lòng từ bỏ” trong Mùa Chay hay không?. Hãy thủ thỉ cầu nguyện và lắng nghe xem Chúa Giêsu đang nói với chúng mình những gì và ra sao về những tình huống “xé lòng” trong thí dụ vừa nêu ra ở trên!!!

-----------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - MÙA CHAY GẪM CHUYỆN ÔNG GIOP PDF Print E-mail

MÙA CHAY NGẪM CHUYỆN ÔNG GIÓP

Mùa chay ngẫm chuyện ông Gióp để ý thức thân phận tro bụi của mình. Cuộc sống không ai tránh được những khó khăn, đau khổ...

Gióp vừa là nhân vật chính vừa là tựa đề của một quyển sách trong Cựu Ước. Nói đến ông Gióp chắc hẳn người Công giáo ai cũng đã từng nghe những câu nói bất hủ: “Thân trần truồng sinh ra từ lòng mẹ, tôi sẽ về đất cũng trần truồng. Chúa ban cho Chúa lại lấy đi, xin chúc tụng danh Chúa...”, hay, “Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ lại không biết đón nhận sao?”...

Sách Gióp hấp dẫn người đọc bởi nội dung của nó phản ánh một thực tế cuộc sống mà ai ai cũng có lúc đối diện, nhưng lại rất khó tìm lời giải đáp: Lành – Dữ, Họa – Phúc trong mối tương giữa Thiên Chúa và con người; cùng với những trăn trở suy tư về phận đời kiếp người.

Nội dung sơ lược như sau: Thiên Chúa tự hào về sự công chính của Gióp trong muôn người. Ma quỷ xin Chúa được thử thách ông. Trong sự cùng cực của đau khổ do ma quỷ gây ra: mất hết tài sản, con cái; bản thân bệnh tật, ghẻ chốc; vợ xa lánh, xúi dục nguyền rủa Chúa; bạn bè kết luận bị vậy là do tội ông gây ra... Gióp quằn quại trong đau khổ để xin Chúa câu trả lời cho những gì đang xảy ra với ông.

Trong thân phận của một loài thụ tạo yếu đuối và tội lỗi...con người luôn phải đối diện với những thách đố của cuộc sống cả khách quan lẫn chủ quan mang lại. Mang hình ảnh tốt lành của Thiên Chúa, con người luôn trăn trở để vươn tới Chân – Thiện – Mỹ. Việc đi tìm lời giải đáp cho các vấn nạn như: Đâu là nguyên nhân của đau khổ? Tại sao những người ăn ngay ở lành phải chịu khổ cực, bất công? Thiên Chúa công minh quyền phép sao Ngài lại ngoảnh mặt làm ngơ trước nỗi đau của người công chính? Sao Thiên Chúa lại để sự dữ tồn tại? Đau khổ và bất công là hậu quả ta gây ra phải lãnh, hay phải chịu thay cho cha ông mình kiếp trước làm nên?

Sách Gióp đi tìm câu trả lời cho những vấn nạn trên nhưng không tìm được lời giải đáp thỏa đáng. Qua các lời Chúa phán với Gióp, ta thấy Ngài chưa trực tiếp đưa ra câu trả lời về những điều ông chất vấn. Về phần Gióp, ông đã chấp nhận điều đó bằng sự tuân phục mà cũng không rõ lý do: “Vì thế, điều đã nói ra con xin rút lại, trên tro bụi, con sấp mình thống hối ăn năn” (G 42,6).

Tuy còn nhiều giới hạn và mâu thuẫn trong việc giải quyết vấn nạn đặt ra, nhưng sách Gióp cho chúng một tấm gương của người luôn kiên trung và trọn niềm tin tưởng vào Chúa trong mọi nghịch cảnh cuộc sống. Vài thế kỷ sau, khi niềm tin về sự sống lại và linh hồn bất tử, cùng thưởng phạt ở đời sau dần dần tỏ lộ qua các sách Khôn ngoan, Macabe, Daniel...thì mầu nhiệm về đau khổ của con người được trả lời cách sáng tỏ hơn. Câu trả lời hoàn toàn thỏa mãn và trọn vẹn đến từ Mầu Nhiệm Nhập Thể Cứu Độ của Ngôi Hai Thiên Chúa trong thân phận con người nơi Đức Giêsu Kitô: Sự khó nghèo, chịu bách hại, bị hiểu lầm, chịu đau khổ, nhục nhã mà đỉnh cao là cuộc thương khó – đổ máu trên Thập giá ở đồi Canvê để rồi Phục Sinh khải hoàn vượt qua đau khổ và thần chết, mang lại ơn giải thoát khỏi kiếp sống đau khổ cho con người.

Lm. Giuse Nguyễn Đức Thịnh

Mùa chay ngẫm chuyện ông Gióp để ý thức thân phận tro bụi của mình. Cuộc sống không ai tránh được những khó khăn, đau khổ, vấn đề là chúng ta có đủ tỉnh táo và kiên trung đón nhận “thập giá” đời mình trong sự tin tưởng và phó thác vào Chúa như ông Gióp đã làm hay không. “Vác thập giá hằng ngày” là câu rất quen thuộc của người Công giáo chúng ta, nhưng chẳng mấy ai muốn làm điều đó dẫu biết chắc rằng: Qua thập giá sẽ là vinh quang trong nước Chúa.

-----------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 54