mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2600
mod_vvisit_counterHôm Qua3757
mod_vvisit_counterTuần Này7455
mod_vvisit_counterTuần Trước2
mod_vvisit_counterTháng Này119487
mod_vvisit_counterTháng Trước353437
mod_vvisit_counterTất cả16609279

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - NỖI NGUY THÓI QUEN PHẠM TỘI PDF Print E-mail

Chi Tran

Bài gẫm 34: NỖI HIỂM - NGUY CỦA THÓI QUEN PHẠM TỘI.

Tội nguyên-tổ A-dong đã làm cho chúng ta hướng chiều về đàng tội. Vì thế, Thánh Phaolồ đã lo buồn khi thấy mình phải chạm trán với những ý-tưởng tội-lỗi: "Tôi lại thấy xuất hiện trong mình tôi một lề-luật khác, chống đối lề-luật nơi lương-tâm tôi, và lôi-cuốn tôi sa vào cạm-bẫy của tội-lỗi ở trong mình tôi." (Rô-ma 7 : 23)

Điều tốt nhất là dứt khoát bỏ ngay đàng tội-lỗi, đừng tự lừa dối mình để trở thành một thói quen phạm tội.

Thật khó lòng đến được nước trời không mang tì-ố tội-lỗi, vì lòng chúng ta đã có những hướng chiều về xác thịt, và các thù nghịch luôn cám-dỗ chúng ta phạm tội.

Với bản chất yếu-ớt, chúng ta như một người lữ-hành phải qua biển đầy giông-tố trên một chiếc thuyền mỏng dòn. Cũng vậy, những người đã có thói quen phạm tội, xác thịt luôn dấy loạn xúi-dục phạm tội, khó lòng qua khỏi cuộc đời sóng gió này bằng yên. Họ khó được cứu-rỗi , vì những thói xấu làm họ mù-quáng và lòng họ ra chai đá.

I. Tội lỗi phát sinh sự mù - quáng tâm hồn.

Trước tiên, thói xấu làm họ mù-quáng. Vì thế, các thánh luôn cầu xin ánh sáng của Chúa, luôn run sợ mất ánh sáng chiếu dõi và trở thành người tội-lỗi nhất trần gian. Các thánh luôn tâm-niệm rằng, hễ khi nào mất ánh sáng của Chúa chiếu dõi, các ngài có thể phạm các tội-lỗi tày trời. Vì thế, một số tín-hữu đã sống đắm mình trong tội-lỗi cho đến khi bị đoán phạt. "Lòng gian ác của chúng làm chúng mù-quáng." (Khôn-ngoan 2,21).

Chính tội-lỗi phát sinh ra sự mù quáng. Chúa là nguồn mạch mọi ánh sáng. Do đó, những ai tách rời khỏi Chúa sẽ bị bóng tối-tăm bao phủ: "Xương cốt thanh xuân của họ nhuốm đầy thói xấu tội-lỗi." (Gióp 20,11).

Như một vực quá sâu thẳm, ánh sáng mặt trời không chiếu dõi vào được, lòng những người sống cố-chấp trong đàng tội-lỗi bị che kín, nên ánh sáng Chúa không thể chiếu sáng vào được. Vì thế, họ phạm hết tội này đến tội khác, hầu như không còn nghĩ gì đến hình phạt: "Phường gian ác tung-hoành đây đó, và ô-trọc cứ dấy lên giữa hàng con cái loài người." (Thánh vịnh 1: 9)

Bị chôn vùi trong vực thẳm đen tối, phường gian-ác không làm được gì khác hơn là tội-lỗi. Từ ý nghĩ đến lời nói toàn là tội lỗi, họ khó nhận-thức được tội-lỗi tai hại dường nào. Theo lời Thánh Augustinô, thói quen phạm tội làm cho họ không nhận rõ được những việc xấu xa họ đang làm. Vì thế, họ sống hầu như họ không tin có Thiên-Chúa, tin có Thiên-đàng, hỏa-ngục và cuộc sống đời đời sau này.

II. Chai đá tâm hồn.

Lúc đầu, tội-lỗi làm họ lo-lắng âu-sầu, nhưng khi thành thói quen phạm tội, họ không còn cảm-nhận được sự lo lắng nữa: "Lạy Chúa, xin cho chúng ra như cọng rơm trước gió." (Thánh vịnh 82:14)

Theo Thánh Aselm, những tội-lỗi trói buộc các tội-nhân như con chim bị cột chân vào cành cây. Nó thử bay lên nhưng sợi dây dật lại, nên con chim bị té nhào xuống đất.

Thánh Gioan Cờ-ry-sô-tôm nhận định: "Thói quen không xót thương ai. Nó nài ép người ta, nhiều khi trái với ý muốn của họ, làm những hành-động trái luật."

Thánh Au-gus-ti-nô nói mạnh hơn: "Khi người ta không còn chống được một thói quen, nó trở thành một điều cần thiết."

Thánh Bê-na- đi-nô thêm: "Thói quen trở thành như bản-tính tự nhiên."

Như người ta phải thở để sống, những người có thói quen phạm tội trở thành nô-lệ tội-lỗi. Người tôi-tớ làm việc còn được trả công, chứ người nô-lệ nai lưng làm việc, không được hưởng một đồng xu nào.

Theo thánh Chrysôtôm, người có thói quen phạm tội như chìm ngập trong vực sâu tối-tăm, bất chấp những lời khuyên-răn, sửa dạy, bất chấp cả thiên-đàng, hỏa-ngục, bất chấp cả Chúa nữa. Cha Recupitô ghi nhận: Một tên tử tội, trên đương đi đến pháp-trường, đưa mắt nhìn đây đó, thấy một thiếu-nữ xinh đẹp, còn đem lòng ước muốn phạm tội.

Người đắm mình trong tội-lỗi không còn nhìn thấy vực thẳm nữa, nên họ làm sao khỏi sa xuống hố? Phải có phép lạ họ mới trở lại được. Khi họ mở mắt nhìn, thì đã thấy họ ở trong hỏa ngục và họ lại càng âu-sầu khổ-não hơn về những sự dại-dột của mình.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, Chúa đã yêu con hơn những người khác. Để đáp lại muôn vàn hồng-ân Chúa ban, con đã xúc-phạm đến Chúa hơn các người khác.

Lạy Trái-Tim đầy thương-tích của Đấng Cứu-Chuộc rất hay thương xót, Chúa đã sầu-khổ biết bao trên Thánh-giá vì tội-lỗi con, xin giúp con, để con thấy được các tội-lỗi nặng nề biết bao, đáng cho con xa lánh dường nào.

Lạy Chúa Giêsu, lòng con đầy tràn tánh hư nết xấu. Xin Chúa đổ vào đó tình yêu bao la của Chúa. Con đặt tin tưởng hoàn toàn vào Chúa, vì lòng nhân-từ của Chúa bao la, và tình thương của Chúa hải-hà. Con thống-hối các tội-lỗi con, vì con đã xúc-phạm đến Chúa quá lắm rồi. Con thà chết chẳng thà phạm tội nữa!

Con đã quên Chúa, nhưng nào Chúa có bao giờ quên con. Nhờ ánh sáng Chúa chiếu dõi, con nhận-thức được các tội-lỗi đáng gớm ghét dường nào! Cùng với ánh sáng, xin Chúa ban thêm cho con sức mạnh, để con đặt tin tưởng hoàn toàn vào Chúa. Con thề hứa: Thà chết trăm ngàn lần còn hơn là quay lưng lại với Chúa: "Lạy Chúa, con đặt tất cả hy-vọng vào Chúa, và muôn đời con không bao giờ phải hổ thẹn. Lạy Chúa Giêsu, không bao giờ con sợ mất hồng-ân của Chúa nữa."

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là nguồn hy-vọng của con, con đặt tất cả hy-vọng vào Chúa, và muôn đời con phải hổ thẹn. Con đặt hy-vọng vào Mẹ, vào lời cầu-bầu của Mẹ và không bao giờ con lạc xa Chúa Giêsu, Con Mẹ nữa. Xin Mẹ bầu-cử giúp con, để con thà chết còn hơn lạc xa nguồn mạch các ơn phúc của Chúa.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

--------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - THỨ SÁU CN31TN-C PDF Print E-mail

Chi Tran

Khôn ngoan để tích cực xây dựng Nước Trời
08/11 – Thứ Sáu tuần 31 thường niên.

"Con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng".

Lời Chúa: Lc 16, 1-8

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Một người phú hộ kia có một người quản lý; và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: "Tôi nghe nói anh sao đó. Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay anh không thể làm quản lý nữa". Người quản lý thầm nghĩ rằng: "Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào để khi mất chức quản lý thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ".

"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: "Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?" Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu". Anh bảo người ấy rằng: "Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại năm mươi". Rồi anh hỏi người khác rằng: "Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?" Người ấy đáp: "Một trăm giạ lúa miến". Anh bảo người ấy rằng: "Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi".

"Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này, khi đối xử với đồng loại, thì khôn khéo hơn con cái sự sáng".

Suy niệm

Bài Tin Mừng hôm nay gợi cho ta câu chuyện về Mạnh Thường Quân.

Ông là tướng quân của nước Tề vào thời Chiến Quốc.

Khi ông sai Phùng Huyên sang đất Tiết đòi nợ về cho mình,

Phùng Huyên lại đốt giấy nợ của nhiều người và tha luôn nợ cho họ.

Mạnh Thường Quân không hiểu hết được ý nghĩa việc làm này.

Một năm sau, khi không được vua Tề tin dùng nữa,

Mạnh Thường Quân phải lui về đất Tiết để cư ngụ.

Dân chúng đổ xô ra đón ông như một vị ân nhân đáng kính.

Bấy giờ ông mới hiểu việc làm khôn ngoan trước đây của Phùng Huyên.

Bài Tin Mừng hôm nay có thể làm chúng ta bối rối.

Người quản gia bị mang tiếng là phung phí tài sản của chủ.

Anh phải nghỉ việc, dù không rõ tiếng tiếng đồn ấy có đúng không.

Anh không được bào chữa gì cho chính mình.

Bây giờ anh chỉ lo chuyện tương lai, sau khi thất nghiệp.

Anh suy nghĩ như một độc thoại: "Mình sẽ làm gì đây?"

Và anh nhận ra những hạn chế của mình về thân xác và tâm lý.

"Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi" (c. 3).

Dường như một ý nghĩ đã lóe lên trong anh.

"Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia,

sẽ có người đón rước mình về nhà họ !" (c. 4).

Anh quản gia chỉ có một thời gian ngắn để thu xếp trước khi ra đi.

Anh đã gọi các con nợ của chủ đến,

và trong tư cách là người còn có quyền, anh cho họ tự tay viết lại giấy nợ.

Họ đều là người nợ ông chủ những số nợ lớn.

Số nợ này được giảm đáng kể, dưới sự gợi ý của anh quản gia.

Một trăm thùng dầu ôliu, nay chỉ còn nợ năm mươi thôi.

Một ngàn giạ lúa, bây giờ chỉ còn nợ năm trăm.

Dĩ nhiên đối với anh, tất cả đều phải theo nguyên tắc có qua có lại.

Anh đã cho họ được hưởng lợi vào lúc này,

thì hẳn họ sẽ phải nhớ đến anh lúc anh sa cơ lỡ vận (c. 4).

Ông chủ chắc đã biết trò gian xảo của anh.

Những lời đồn đãi trước đây quả không hoàn toàn vô căn cứ (c.1).

Đúng anh là một tên quản gia bất lương.

Vậy mà ông chủ đã khen anh, điều này làm chúng ta bị sốc.

Nhưng chủ không hề khen sự bất lương của anh.

Ông chỉ khen anh về cách hành động khôn khéo (c. 8).

Anh khôn khéo vì anh biết nghĩ ra cách để tìm được bảo đảm cho mình,

dù đó chỉ là thứ bảo đảm vật chất ở đời này có tính tạm bợ.

Đức Giêsu lấy làm tiếc vì con cái ánh sáng là chúng ta

lại không có được sự khôn ngoan như con cái đời này.

Người ngoài đời có nhiều bí quyết để làm giàu, để thành đạt.

Họ có đủ khôn khéo để công việc kinh doanh được trôi chảy.

Họ dám có sáng kiến và dám liều để đem ra thực hiện.

Ước gì chúng ta có sự khôn ngoan đích thực và ngay thẳng,

nghĩa là biết khéo tận dụng mọi sự mình có,

để được gặp Chúa ở đời này và được hạnh phúc ở đời sau.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

Giàu sang, danh vọng, khoái lạc.

Là những điều hấp dẫn chúng con.

Chúng trói buộc chúng con

Và không cho chúng con tự do ngước lên cao

Để sống cho những giá trị tốt đẹp hơn.

Xin giải phóng chúng con

Khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất,

Nhờ cảm nghiệm được phần nào

Sự phong phú của kho tàng trên trời.

Ước gì chúng con mau mắn và vui tươi

Bán tất cả những gì chúng con có,

Để mua được viên ngọc quí là Nước Trời.

Và ước gì chúng con không bao giờ quay lưng

Trước những lời mời gọi của Chúa,

Không bao giờ ngoảnh mặt

Để tránh cái nhìn yêu thương

Chúa dành cho từng người trong chúng con. Amen

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

----------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CUỘC ĐỜI MAU QUA PDF Print E-mail

> Một ngày, một năm và một đời người!!!
>
>Chào Mừng Quí Vị đến với Trang Chia Sẻ Lời Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành và ban bình an cho Quí Vị!
SỐNG TỈNH THỨC - CUỘC ĐỜI MAU QUA

Một ngày, một năm và một đời người!!!

 
SỐNG TỈNH THỨC - HẬU QUẢ CỦA BÓI TOÁN PDF Print E-mail

DM Tran

HẬU QUẢ CỦA VIỆC TIN VÀO BÓI TOÁN!

Trần Mỹ Duyệt

Cách đây hơn một tháng, chúng tôi nhận được lời mời tham dự một buổi đoàn tụ gia đình. Đây là một cuộc đoàn tụ tưởng như không bao giờ xảy ra sau 67 năm bạn tôi mất tích khỏi gia đình. Anh đã cho phép tôi ghi lại và phổ biến câu truyện hy hữu này như một lời tạ ơn Thiên Chúa cho anh chị em của anh được gặp lại nhau, và cũng như một thông điệp gửi đến những ai đang tin vào bói toán.

Bạn tôi là nạn nhân của sự tin tưởng mù quáng vào bói toán. Bố của anh đã bỏ rơi và làm thinh để anh bị bán đi lúc anh mới biết lẫy. Ông làm vậy vì muốn đổi lấy sự giầu sang và tính mạng của ông. Anh đã trôi dạt trên biển đời suốt 67 năm cho đến gần đây mới gặp lại những người thân. Sự thật về cuộc đời lưu lạc của anh chỉ được giải mã sau lần hội ngộ này. Cuộc đời anh nếu đem dựng lại thành phim thì đây là một cuốn phim xã hội với những tình tiết éo le đầy nước mắt, chờ mong, nhưng vô cùng hấp dẫn với hồi kết thúc trong cuộc đoàn tụ chan hòa hạnh phúc.

Câu truyện đoàn tụ của anh bắt đầu từ người con dâu của anh. Người con dâu này vì muốn tìm thêm tông tích gia đình của cô nên đã đi thử DNA. Trong khi cô mong ước tìm ra gia phả của mình về phía của cô, con trai anh cũng muốn thử DNA của mình luôn. Sở dĩ con trai anh làm thế, vì muốn tìm ra nguồn gốc chủng tộc của mình. Tuy nhận mình là người Hoa, nhưng bạn bè và cả vợ của anh vẫn cho rằng anh là người Việt. Kết quả DNA của anh đã cho biết anh rõ ràng là người Việt Nam chứ không có một dính dáng gì đến người Trung Hoa. Tóm lại, anh là người Việt Nam.

Quá thắc mắc về kết quả DNA của mình, chiều hôm đó sau khi đi làm về, con trai anh đã hỏi lại anh là tại sao ba là người Hoa mà trong DNA của con không có một nhiễm sắc thể nào mang huyết thống Trung Hoa. Anh không có câu trả lời, nhưng vẫn cương quyết rằng mình là người Hoa vì cha mẹ là người Hoa. Và rằng anh còn một chị gái hiện nay vẫn còn thất lạc ở Hoa lục.

Không hài lòng với lời giải thích của ba mình, và với kết quả DNA sẵn có, con trai anh quyết tâm tìm cho ra nguồn gốc thực sự của mình. Anh muốn biết, anh là người Việt Nam hay là người Trung Hoa? Trong khi con anh âm thầm tìm kiếm nguồn gốc của mình, một sự trùng hợp ngẫu nhiên là một người nào đó có cha là người Pháp và mẹ là người Việt Nam cũng đang muốn tìm kiếm người thân mất tích cho mẹ mình qua ngả DNA. Gia đình người này cũng đang hy vọng tìm được người em trai của mẹ, người mà bà nói rằng đã thất lạc khoảng 67 năm về trước.

Với hy vọng sớm tìm ra nguồn cội của mình cũng như của cha mình, một hôm con anh đã đưa về cho anh một chiếc hộp nhỏ và nói với anh nhổ vào đó một miếng nước bọt. Tuy anh không biết để làm gì, nhưng nghe con nói thế nên anh cũng làm. Và như một phép lạ nhiệm mầu, khoảng một tháng sau, vào một buổi trưa anh đang cắt tỉa mấy cây cảnh trong vườn bỗng nghe tiếng con anh gọi:

-Ba. Ba vô đây con có chuyện quan trọng muốn báo cho ba biết.

-Việc gì là việc quan trọng. Sao con đang làm lại bỏ sở về. Bộ con bị đuổi việc phải không?

-Không quan trọng đến việc làm của con, nhưng quan trọng đến ba kìa.

Ngừng một lát, con anh nhìn anh bằng cặp mắt hết sức khó diễn tả, rồi chậm dãi nói với anh:

-Ba đã tìm ra được người thân rồi. Người đó là một người đàn bà, và là người Việt Nam.

-Có thật không? Ai cho con biết? Và làm sao có chuyện này vì ba là người Hoa mà.

Lúc này đến lượt vợ anh cũng nhập cuộc. Cả nhà quây quần, ngồi im nghe con anh giải thích:

-Ba còn nhớ không, khi vợ con thử DNA để tìm người thân bên đó, con cũng thử luôn để xác định xem mình là người Hoa hay người Việt, vì ba thì nói con là con cháu người Hoa, còn bạn bè con lại bảo con giống Việt. DNA của con xác định con là người Việt Nam, nên con đã tò mò tìm hiểu về nguồn gốc của ba. Chiếc hộp con đưa cho ba gần tháng trước là chiếc hộp dùng để thử DNA. Con đã gửi mẫu DNA của ba đi, và kết quả cho biết ba cũng là người Việt chứ không phải là người Hoa.

Nhưng tin quan trọng hơn là ba đã tìm ra người nhà của ba nhờ DNA.

Không thể nào có chuyện đó. Anh cố gắng xua đuổi tư tưởng mình là người Việt. Tuy vậy, anh cũng lại nôn nóng muốn biết rõ sự thật. Anh giục con anh:

-Nói đi. Nói mau đi. Tại sao ba là người Việt và tại sao ba có người chị cũng là người Việt?

Ba từ từ nghe con kể:

-Khi con thử DNA cho ba, thì một người khác cũng thử DNA cho người mẹ vì bà có người em trai bị thất lạc khi còn rất nhỏ. Họ chỉ hy vọng vậy thôi, không ngờ, DNA của ba và của bà ấy trùng hợp và có nguồn gốc di truyền chính xác. Đây là kết quả của khoa học. Con và người bạn ấy vui lắm. Chúng con đã coi nhau như cousin sau khi có kết quả DNA, còn ba thì sắp gặp chị của ba. Chúng con đã dàn xếp cho ba và má nó gặp nhau vào tuần tới để nói chuyện.

-Nhưng ngoài DNA ra còn có gì làm bằng chứng?

-Thì ba có những hình ảnh hồi nhỏ của ba vẫn cho con xem đó. Ba không tin DNA thì biết đâu những tấm hình ấy cũng giúp ba. Cousin con cũng nói với má nó mang theo một ít hình gia đình từ trước đó.

Và ngày vui mừng đã đến, ngoài kết quả của DNA, hai bên còn giữ được một tấm hình chụp khi anh mới biết lẫy. Tấm hình này không biết có phải là tấm hình định mệnh hay không, nhưng do ba má nuôi anh tặng lại cho người chú anh, và nó đã đến được tay mẹ ruột anh. Mẹ anh giữ nó rồi đưa lại cho chị anh. Riêng anh, mẹ nuôi anh cũng giữ tấm hình này, và bà đã trao lại cho anh để lưu lại trong album của gia đình. Hai tấm hình giống nhau vì là hai bản sao. Trước kết quả của DNA, và với tấm hình chụp anh hồi còn nhỏ, cả chị anh, người chồng Pháp của chị anh, người con trai của họ cùng với vợ con anh đã ôm nhau khóc vì vui mừng. Những bí ẩn về nguồn gốc gia đình, huyết thống, và chủng tộc của anh, cũng như lý do anh bị lưu lạc xa gia đình đã từ từ được giải mã.

Theo người chị của anh kể, anh sinh ra trong một gia đình Công Giáo đông con gồm 3 trai và ba gái. Anh là con trai út. Anh có hai anh, một chị và hai em gái. Gia đình anh sống trong một xứ đạo của người Bắc di cư năm 1954. Cha mẹ anh được mọi người trong xứ đạo nể trọng và được cho là đạo đức, tốt lành. Nhưng ngoài cái vẻ bên ngoài ấy, bố anh rất mê tín và tin vào bói toán. Chính vì vậy, khi anh vừa biết lẫy tức là khoảng 3 hoặc 4 tháng, ông đã nhất định từ bỏ anh. Lý do, vì anh là con trai thứ ba, mà theo lời thầy bói thì "tam nam bất phú. Tứ nữ bất bần". Mạng số của anh không hợp với mạng của bố anh. Nếu giữ anh thì một trong hai sẽ phải chết.

Để tìm cách cứu con, thoạt đầu, mẹ anh đã bàn với bố anh và đem anh cho một người chú. Nhưng không hiểu động lực nào, chú anh lại bán anh cho một gia đình người Hoa không con tại Chợ Lớn.

Những gì người chị kể đã làm sống lại ký ức tuổi thơ anh. Anh nhớ lại hồi còn nhỏ gia đình anh là một gia đình người Hoa giầu có, và vì chỉ có mình anh là đứa con duy nhất nên anh rất được chiều chuộng, nâng niu. Nhưng rồi khi anh lên 4 tuổi, cha nuôi anh làm ăn thua lỗi, bị phá sản. Ông buồn phiền sinh bệnh và chết. Mẹ nuôi anh đã tìm cách cứu lại phần nào số vốn làm ăn của cha nuôi anh. Bà đã đến từng người bạn trước đó làm ăn với chồng bà để nói chuyện tiền bạc, nhưng tất cả đều từ chối. Cuối cùng bà đã phải đem anh lang thang đó đây, làm thuê độ nhật. Những lúc túng quẫn nhất, bà chỉ mong xin được chút cơm thừa, canh cặn của chủ để nuôi anh mà cũng không ai cho. Tuy nghèo, nhưng mẹ nuôi anh vẫn không bỏ anh, và tìm mọi cách yêu thương, nuôi nấng anh.

Bản thân anh, anh cũng không nghĩ mình là người Việt Nam, vì sau khi nhận nuôi anh, cha mẹ nuôi anh đã làm giấy khai sinh lại, thay tên đổi họ của anh từ họ Nguyễn thành họ Lâm, và anh đã thành một đứa bé con của một cặp vợ chồng người Hoa trên giấy tờ và pháp lý. Vì được nuôi dưỡng trong một gia đình người Hoa và vì không biết mình bị thay tên đổi họ nên anh không hoài nghi gì về nguồn gốc người Trung Hoa của mình.

Tuổi thơ anh ít có ngày được cắp sách đến trường. Ngôi trường đầu tiên anh học là Trường Tiểu Học Nguyễn Thái Học ở vùng Chợ Lớn. Năm anh lên 8 tuổi, mẹ nuôi của anh lại phải gửi anh vô chùa! Lớn lên trong môi trường như vậy, nên từ bé anh lúc nào cũng nghĩ mình là người Hoa, lúc nào cũng mơ ước có ngày được về đại mạc để cưỡi ngựa, bắn cung. Đại mạc là nơi anh luôn luôn ao ước để tới. Ngay bây giờ, anh vẫn thích nói về đại mạc, về đời sống du mục như những cảnh trong phim Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung. Còn người chị mà má nuôi đã nhắc đến thật ra không phải là chị em ruột của anh, nhưng là người con gái mà cha mẹ nuôi đã để lại đại lục sau khi hiệp định Genevè chia đôi Việt Nam năm 1954. Vào thời điểm đó, ông bà đang làm ăn ở Việt Nam nên không thể về lại Trung Quốc để đem người con gái ấy sang Việt Nam.

Riêng bố mẹ ruột của anh, theo lời chị anh kể, tuy nghe lời của thầy bói bỏ anh, nhưng ông cũng không lọt qua sổ tử thần. Ông được biết đã bị bệnh và chết sau khi anh lưu lạc được hai năm. Mẹ đẻ của anh đã đau đớn, thương nhớ anh đến trầm cảm. Chị anh cho biết, hình ảnh của anh vẫn luôn ám ảnh mẹ anh trong suốt cuộc đời của bà, và cả trên giường bệnh. Trước khi nhắm mắt lìa trần, bà đã nói với các con cái của bà phải bằng mọi giá tìm được anh.

Hiện nay, các anh chị em của anh ngoài 2 anh ở Việt Nam, còn lại chị và hai em gái đều sống tại Hoa Kỳ. Tất cả đều rất vui mừng về cuộc hội ngộ này.

Thiên Chúa đã trả lời cho người mẹ đau khổ của anh sau nhiều năm bà đã khuất bóng.

"Bói ra ma, quét nhà ra rác."

"Thừa tiền thì đem mà cho,

Đừng có xem bói đem lo cho mình."

" Thầy bói, thầy số, thầy đồng,

Nghe ba thầy ấy cái lông không còn."

Chúng ta có nên tin vào bói toán không? Câu truyện của người bạn vừa kể trên là một trong nhiều câu truyện mà kết quả đã làm đau khổ, tan nát hạnh phúc nhiều người, nhiều gia đình.

Thật ra quá khứ là do ta tạo ra. Hiện tại là của ta, do ta xây đắp. Và tương lai chắc chắn cũng là của ta. Vì tương lai là thành quả mà ta xây dựng từ trong mỗi giây phút của hiện tại. Chỉ có Thượng Đế là người biết rõ vận mệnh của đời ta, nhưng Thượng Đế lại để ta tự do quyết định vận mạng của đời mình. Ngài ở đó để chúc phúc và nâng đỡ ta. Ngài là Thượng Đế với trái tim nhân hậu.

(Mời vào thăm trang nhà www.giadinhnazaareth.org để tham khảo thêm những đề tài giá trị).

 
SỐNG TỈNH THỨC - GIÁO DÂN RỜI NHÀ THỜ PDF Print E-mail

Chi Tran

TẠO VÀ GIỮ KHÔNG GIAN CHO CÁC MỐI TAN VỠ CỦA CHÚNG TA

Giáo dân rời nhà thờ vì không có một lời nào nói cho họ nghe sau khi họ bị sẩy thai, bị ly dị, bị chẩn đoán bệnh, bị tấn công, bị phá sản, bị động đất, bị là nạn nhân trong các vụ nổ súng.

Cách đây vài năm tôi có tham dự một buổi tĩnh tâm cuối tuần do một phụ nữ, người không giấu giếm gì về việc không thể có con là vết thương sâu đậm trong cuộc đời của bà. Vì thế bà hướng dẫn các buổi tĩnh tâm về nỗi đau không thể có con. Là người độc thân và cũng không có con, tôi là người đàn ông duy nhất tham dự một trong các khóa này của bà. Đa số người tham dự là phụ nữ, trung bình từ 40 đến 50 tuổi và họ không có con.

Dựa trên Sách Thánh, tâm lý học, các tiểu sử và thơ văn, bà xem xét vấn đề vô sinh dưới nhiều khía cạnh khác nhau. Buổi chiều thứ bảy có một nghi thức trong nhà nguyện, các người tham dự khắc một cây thánh giá lớn, họ diễn tả nỗi đau để Chúa Giêsu và mọi người khác có thể hiểu họ. Tiếp theo đó chúng tôi cùng xem bộ phim Bí mật và Nói dối của nước Anh, nói lên nỗi buồn của một phụ nữ không thể nào có con. Kế tiếp là phần chia sẻ chân thành với nhiều nước mắt! Nhưng sau phần chia sẻ đau đớn và nước mắt tuôn trào thì bầu khí hoàn toàn thay đổi, như thể sau khi bị cơn bão đen tối hoành hành, chúng tôi được an toàn. Có sự nhẹ nhõm, rất nhiều tiếng cười và vui vẻ. Một cơn bão thực sự đã quét qua và chúng tôi yên hàn vô sự.

Tất cả nỗi đau có thể chịu đựng được nếu chúng ta có thể chia sẻ. Triết gia Schopenhauer được cho là người nói câu này, nhưng ai nói trước cũng được, câu đó đã tóm gọn điều xảy ra trong buổi tĩnh tâm này. Một nỗi đau sâu đậm được chịu đựng dễ dàng hơn không phải vì nó được cất đi, nhưng vì nó được chia sẻ, và chia sẻ mang "tính cách bí tích". Đúng, có những bí tích không được cử hành trong nhà thờ, nhưng luôn có sức mạnh của bí tích. Và chúng ta cần nhiều hơn các bí tích này.

Như bà Rachel Held Evans (1981-2019), người viết khảo luận đã viết : "Tôi thường được độc giả cho biết, họ rời nhà thờ vì không có một lời nào nói cho họ nghe sau khi họ bị sẩy thai, bị ly dị, bị chẩn đoán bệnh, bị tấn công, bị phá sản, bị động đất, bị là nạn nhân trong các vụ nổ súng. Khuynh hướng của người Mỹ là khuynh hướng chiến thắng, lạc quan bám gốc rễ trong thành công, trong tiền bạc, trong đặc quyền ưu đãi, những điều này làm lây nhiễm và tổn hại đến bất cứ cộng đồng đức tin nào đã mất đi khả năng để một khoảng không gian cho những người ưu buồn."

Bà Evans đúng. Các nhà thờ chúng ta không tạo đủ không gian để giữ nỗi đau. Về bản chất: trong linh đạo hàng ngày của cộng đoàn, của cầu nguyện, của phụng vụ và của Thánh Thể trong các nhà thờ, chúng ta không dựa đủ trên sự việc Chúa Kitô là một thực tế vừa là một sự chết, nhưng cũng vừa là sự sống lại đang trỗi dậy. Chung chung chúng ta không xem phần hấp hối của Chúa Kitô nghiêm túc như chúng ta phải xem. Và đâu là hệ quả?

Một hệ quả là chúng ta không tạo đủ các nghi thức cử hành trong cộng đoàn để giáo dân cảm thấy thoải mái khi giữ lại, khi diễn tả sự buồn bã, chia ly của họ với cộng đoàn và theo cách "bí tích." Dĩ nhiên các nhà thờ chúng ta có nghi thức mai táng, có bí tích xức dầu, có bí tích giải hòa, có các nghi thức cầu nguyện đặc biệt sau các biến cố bi thảm trong cộng đồng hay các nghi thức tập họp khác, các khoảng không gian mạnh mẽ để kiềm chế nỗi buồn và các tan vỡ. Tuy nhiên (ngoại trừ bí tích hòa giải là bí tích riêng tư), các bí tích khác thường gắn liền với một hoàn cảnh đặc biệt như ma chay, bệnh nặng, hay một bi kịch xảy ra trong cộng đồng. Những gì chúng ta thiếu là các nghi thức cộng đoàn thường xuyên, dựa trên giáo hội, tương tự như các cuộc họp của những Người nghiện rượu ẩn danh, qua đó, mọi người có thể đến để chia sẻ tổn thương của họ và làm chứng cho ân sủng mà chỉ có cộng đồng mới có thể đem lại.

Chúng ta cần nhiều loại cử hành "bí tích" khác nhau trong nhà thờ, qua đó, để sử dụng thuật ngữ của bà Rachel Held Evans, chúng ta có thể tạo và dành một khoảng không gian cho những người đang đau buồn vì tan vỡ, bị sẩy thai, bị phá thai, bị chẩn đoán một căn bệnh nặng, bị phá sản, bị mất việc làm, bị ly dị, bị về hưu non, bị thất tình, bị mất người thân, bị mất tự lập, bị lâm vào hoàn cảnh phải thích ứng với sự trống trải trong hôn nhân, bị vô sinh và đủ loại hụt hẫng khác.

Những nghi thức này sẽ như thế nào? Chung chung là chưa có, chúng ta phải phát minh ra. Triết gia người Canada Charles Taylor cho rằng cuộc đấu tranh tôn giáo ngày nay không phải là cuộc đấu tranh của đức tin mà là cuộc đấu tranh của trí tưởng tượng. Chưa ai từng sống trong loại thế giới này trước đây. Chúng ta cần các nghi thức mới. Chúng ta là những người tiên phong trên một vùng đất mới và những người tiên phong phải tùy cơ ứng biến. Chắc chắn, nỗi đau và sự tan vỡ luôn ở bên cạnh chúng ta, nhưng các thế hệ trước đã có các cách chung để tạo không gian cho nỗi đau.

*SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Các giúp đỡ, các cộng đoàn, các nhà thờ ngày đó ít có vấn đề với chủ nghĩa cá nhân như bây giờ chúng ta đang có, chúng ta một mình phải đối diện trước các tan vỡ của mình. Ngày nay, không còn một cấu trúc cộng đồng, giáo hội nào đủ để giúp chúng ta chấp nhận sự việc, trong cuộc sống này, chúng ta sống "trong tang tóc và khóc than trong thung lũng nước mắt".

Chúng ta cần hình dung một số nghi thức mới mang tính bí tích, qua đó chúng ta có thể vững vàng trước nỗi đau của mình.

Ronald Rolheiserau của

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch

---------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 53