mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay10203
mod_vvisit_counterHôm Qua12048
mod_vvisit_counterTuần Này22251
mod_vvisit_counterTuần Trước73753
mod_vvisit_counterTháng Này365624
mod_vvisit_counterTháng Trước449567
mod_vvisit_counterTất cả27374264

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - PDF Print E-mail

Chi Tran

Truyện Nhà Đạo
Điều tai hại nhất cho ta
Ngày kia, có một người trèo lên được một ngọn núi thật cao.
Ông ta kiêu hãnh, đứng thẳng người lên để tỏ ra mình đang ở một nơi cao nhất, không ai sánh được. Nhưng than ôi, ông không chịu nổi sức đẩy của một làn gió mạnh nên đã văng xuống hố sâu.

Đó là hình ảnh loài người khốn nạn của chúng ta. Chúng ta không có cái gì để khoe khoang. Và khi muốn khoe khoang thì chúng ta liền bị đánh bật ngã xuống ngay.
Chúng ta khoe mình sống thánh, nhưng sự thánh thiện ở trên đỉnh núi cao, đôi cánh chúng ta nhỏ quá, không làm sao bay lên được.
BẠN VÀ TÔI khoe mình dốc quyết mạnh mẽ, nhưng những gì dốc quyết, chúng ta thường không thể giữ được.
TÔI HAY khoe mình có những lời hứa tốt đẹp, nhưng khi vừa bị cám dổ, TÔI liền để cho các lời hứa ấy biến tan ngay.
gpvinhlong

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - KẾT QUẢ DO TÔI LỖI CỦA TÔI PDF Print E-mail

Chi Tran

Kết qủa của tội lỗi con, bây giờ con sẽ đi xuống hỏa ngục.

Có hai người giàu sang sống trong thành Madrid cùng bảo nhau sống đời tội lỗi. Một đêm kia, một trong hai người mơ thấy người bạn của mình bị quân Hồi Giáo bắt và đem ra biển trong một ngày bão bùng giông tố.

Tới phiên chính anh ta cũng sắp bị cùng chung số phận thì anh chạy tới cùng Mẹ Maria, hứa từ nay sẽ thay đổi đời sống. Anh thoát khỏi tay quân Hồi Giáo. Rồi anh lại trông thấy Chúa Giêsu ngôi trên ngai vàng và coi rất là giận dữ. Anh còn trông thấy Đức Mẹ xin Chúa khoan hồng cho anh.

Khi người bạn đến thăm, anh kể lại giấc mơ nhưng người này chỉ cười nhạo báng không tin. Sau đó anh bạn đã mất mạng bởi một ai đó đâm bằng một lưỡi dao găm. Khi thấy những gì xẩy ra trong mơ đã thành sự thật, anh trở nên đạo đức và bán hết của cải. Tuy nhiên, thay vì cho người nghèo anh lại phung phí trong các cuộc vui chóng qua.

Một ít lâu sau anh lâm trọng bệnh và thấy một thị kiến khác: Người bạn trẻ đã chết đang ở trong hỏa ngục vì đã bị Thiên Chúa kết án. Một lần nữa, anh chạy đến cùng Đức Mẹ, và một lần nữa Đức Mẹ cho anh khỏi bệnh. Khi khỏi bệnh rồi, anh lại sống cuộc đời bê tha tội lỗi hơn xưa. Một thời gian sau, anh phiêu lưu đến Lima, Nam Mỹ. Ở đó anh lại bị đau nặng và một lần nữa Thiên Chúa cho anh lành bệnh.


Sau bao nhiêu lần nhận được ơn Chúa cứu, anh xưng tội và hứa với cha Francis Perlino, một cha Dòng Tên là sẽ thay đổi đời sống.
Tuy nhiên, khi đến thăm người đàn ông tội lỗi ngài nghe anh ta than rằng: "Con đã hư mất rồi. Thật là đau khổ cho con, cha ơi! Hôm nay cha sẽ làm chứng cho sự trừng phạt của con.

Cha biết không? Đây là kết qủa của tội lỗi con. Bây giờ con sẽ đi xuống hỏa ngục." Nói xong người đàn ông trút hơi thở cuối cùng, trước khi vị linh mục có cơ hội làm được gì để cứu linh hồn anh ta.
sites.google.

 
SỐNG TỈNH THỨC - TRUYỆN NHÀ ĐẠO PDF Print E-mail

Chi Tran

Truyện Nhà Đạo
Không phải nhờ may rủi mà lên thiên đàng được.
Lên thiên đàng không phải như một cuộc trúng số nhờ may rủi, nhưng phải biết chuẩn bị lâu ngày.


Một người kia ở làm đầy tớ cho một ông chủ giàu có. Ngày nọ, người đầy tớ này đi vắng thì ông chủ giàu có này qua đời.


Khi người đầy tớ này về, người ta nói cho anh ta biết ông chủ của anh đã về trời. Người đầy tớ này liền lắc đầu:


- "Chủ tôi không về trời được đâu. Khi còn sống, ông ta muốn đi đâu thì ông ta nói đến điều đó nhiều lần và chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Còn chuyện ông đi về trời thì không bao giờ tôi nghe ông nói tới và tôi thấy ông cũng không chuẩn bị gì cả.

Vì thế, tôi không tin rằng ông chủ tôi đã về trời đâu."
gpvinhlong

--------------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CHẶN ĐỨNG CÁI LƯỠI PDF Print E-mail

Chi Tran

HÃY CHẬN ĐỨNG CÁI LƯỠI ! NÓ THƯỜNG THA LỬA CHÂM MỒI
HỎA NGỤC VÀ LUYỆN NGỤC

Xêdê (Césaire) kể cho ta một thánh tích, dạy không nên chuyện trò ở nơi tôn nghiêm, vì làm mất lòng Chúa.

Trong một dòng Xita, gọi là dòng Đấng Cứu Thế, hai cô gái đến tu. Người ta để họ ngồi gần nhau trong cung thánh. Tên hai Dì là Giêtruđê và Mácgarita, tuy rất nhân đức, có một thói xấu là hay nói, thường phá sự im lặng.

Một cơn bệnh đã chấm dứt đời xuân xanh của dì. Dòng chôn dì ở cuối nhà thờ.

Một tối kia, các nữ tu tập trung lại nhà thờ đó thì dì hiện về trước bàn thờ, bái quỳ như thường lệ, và đến ngồi bên Mácgarita không một dì nào thấy cả; trừ Mácgarita, là bạn nhập tu và đồng phạm, sợ quá, xanh như tàu lá chuối, run lập cập và sấp ngã xuống đất.

Cả dòng xúm lại săn sóc và hỏi cớ sự.

Bấy giờ dì kể lại đầu đuôi và thêm: người quá cố, sau khi hát kinh chiều, đứng dậy bái lạy sát đất và biến mất. Mẹ bề trên, sợ đó chỉ là sản phẩm của tưởng tượng và lộn xộn hay là ảo tưởng của ma quỷ.

Bà chỉ thị: "Nếu Giêtruđê còn hiện về nữa, con hãy nói: 'Benedicte!', chắc dì sẽ đáp như thông lệ trong dòng: 'Dominus!' (hai tiếng Latinh nghĩa là Hãy Ngợi Khen Chúa) rồi con sẽ hỏi dì ở đâu đến và muốn gì?"

Ngày hôm sau cũng giờ ấy, linh hồn ấy về nữa.

Mácgarita chào: "Benedicte!"

"Dominus!" Linh hồn ấy đáp.

Mácgarita hỏi: "Dì Giêtruđê quý mến, dì ở đâu đến và muốn gì?"

"Em đến thỏa mãn sự công lý của Chúa tại chính nơi em phạm tội với chị, khi em đã nhiều lần phá sự thinh lặng và làm cho chị phải phá sự thinh lặng theo, vì những điều vô ích trong khi cử hành các nghi lễ phụng vụ. Đấng Thẩm Phán Tối Cao muốn em trả hết nợ tội lỗi ngay ở nơi và trong những cảnh mà em đã phạm đến Chúa.

Ôi! Nếu chị biết được em đau khổ biết chừng nào! Em bị lửa thiêu đốt tứ bề:

nhất là lưỡi em bị nung đốt, không được giảm nhẹ một chút nào. Chị nên lá gương em mà giữ mình, nên hãm dẹp lời ăn tiếng nói: 'hãy quên gương xấu em đã làm và đừng lôi cuốn ai theo nó, vì một khổ hình tương tự ắt sẽ dành cho chị đó'."

Nói đoạn, Giêtrudê biến mất. Linh hồn còn về nhiều lần nữa để xin các dì phước cầu nguyện, cho đến khi được siêu thoát. Dì thân ái chào biệt bạn và đi đến mồ đã chôn dì. Dì dỡ mồ lên và nằm xuống đó, không còn hiện về nữa.

Bị xúc động nhiều phen và quá mãnh liệt, Mácgarita lâm bệnh đến dứt điểm cuộc đời.

Ai cũng tưởng dì đi luôn. Nhưng đó chỉ là một trạng thái xuất thần nhập hoá, trong đó nhiều điều lạ lùng bên kia đời được tiết lộ cho dì. Dì kể lại cho các chị em đồng tu kinh ngạc và khuyên họ can trường mỗi ngày mỗi tiến trên đường hãm dẹp ngũ quan. Phần dì, dì trung thành đến thận trọng giữ thinh lặng. Hình phạt kinh khủng Giêtruđê chịu luôn luôn lởn vởn trong trí dì.

TÍCH CÁC LINH HỒN

-------------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - XUNG ĐỘT VÀ KHÁC BIỆT PDF Print E-mail

CỘI RỄ CỦA NHỮNG XUNG ĐỘT VÀ KHÁC BIỆT

CHI TRẦN CHUYỂN
Nguyên do nào làm cho con người xung khắc nhau, dù họ không thiếu chân thành hay phạm tội, dù họ đều là những người lương thiện và kính sợ Thiên Chúa?
Vì sao những người chân thành lại thường thấy mình không hợp với những người khác? Vấn đề ở đây không phải là do sự chân thành gặp phải sự thiếu chân thành hay dối trá. Không phải thế. Vấn đề là tại sao những người chân thành, kính sợ Thiên Chúa lại có thể thấy mình cực kỳ lạc lõng với những người khác.
Trong tự thuật của tác giả Hy Lạp Nikos Kazantzakis có một đoạn rất thú vị, mang một ý nghĩa khai mở sâu xa hơn hẳn những gì chúng ta cảm được khi mới đọc qua. Khi bình luận về thần thoại Hy Lạp và nhiều xung đột giữa các thần, Kazantzakis viết như sau: "Các anh hùng trong những bi kịch Hy Lạp cổ đại chẳng khác gì những tay của thần Dionysus vung tán loạn tự đánh vào nhau. Chúng đánh vào nhau vì chúng là những mảnh rời. Mỗi mảnh chỉ đại diện cho một phần của thần tính, chúng chẳng phải là một vị thần toàn vẹn. Dionysus, vị thần toàn vẹn, vẫn đứng vững ở trọng tâm câu chuyện và kiểm soát sự ra đời, phát triển và những gay cấn của câu chuyện. Với những khán giả đã giác ngộ, tay chân tán loạn của Dionysus, dù đánh lẫn nhau, nhưng đã được kín đáo hợp nhất và hòa giải với Dionysus. Chúng tạo thành thân thể toàn vẹn của Dionysus và tạo nên sự hòa hợp".
Trong thần thoại Hy Lạp, thần Dionysus toàn vẹn chứa mọi mảnh thần tính vốn phân tán và hiện thân cụ thể trong các thần và con người khác nhau. Trong Dionysus, có sự hòa hợp, mọi thứ đều ăn khớp với nhau, nhưng bên ngoài bản thân thần thì các mảnh thần tính đa dạng vật lộn và đương cự lẫn nhau, luôn mãi căng thẳng và tranh giành quyền lực.
Đấy là một hình ảnh ẩn dụ có thể soi rọi nhiều thứ. Một trong số đó có thể giúp chúng ta hiểu được cội rễ của nhiều xung đột giữa những người chân thành và tại sao lại có nhiều khác biệt về tôn giáo như thế.
Nguyên do nào làm cho con người xung khắc nhau, dù họ không thiếu chân thành hay phạm tội, dù họ đều là những người lương thiện và kính sợ Thiên Chúa? Ngày nay, chúng ta nói về các khác biệt hệ tư tưởng, lịch sử, chính trị, câu chuyện cuộc đời để giải thích lý do vì sao người chân thành thường nhìn thế giới một cách khác biệt và không tương hợp với người khác. Chúng ta có cả một hệ thống để giải thích chuyện này. Tuy nhiên, tôi không chắc hệ thống đó (dù có đủ thứ biện luận đi nữa) có thể nắm bắt được cốt lõi của vấn đề này một cách rõ ràng bằng ẩn dụ thần thoại Hy Lạp nói trên. Xét cho cùng, chẳng phải chúng ta đều nắm lấy mảnh thần tính của mình và biến nó thành khởi đầu cũng như cùng đích mọi sự, chẳng hề chấp nhận rằng những người chiến đấu với chúng ta, họ cũng có một mảnh thần tính, và chúng ta đang lấy thần để đấu với thần đó sao?
Xét đến tận cùng gốc rễ, chẳng phải đó chính là cái nền tảng cho căng thẳng giữa "bảo thủ" và "tự do", giữa linh hồn và tinh thần, giữa trí óc với quả tim, giữa già và trẻ, giữa thân xác và linh hồn, giữa mọi thứ nhị nguyên khác đang chia rẽ chúng ta hay sao? Chẳng phải mỗi một người chúng ta đều có một mảnh thần tính đích thực và vì chẳng biết Thiên Chúa toàn vẹn là thế nào, nên chúng ta biến mảnh thần tính của mình thành lăng kính cho tất cả mọi sự hay sao?
Chúng ta không phải là những "khán giả đã giác ngộ" như lời Kazantzakis, những người đã thấy được vị thần toàn vẹn để thấy rằng mọi mảnh đó xét cho cùng đều hòa hợp với nhau. Chính vì thế mà chúng ta cứ luôn mãi bất hòa.
Cũng có thể rút từ hình ảnh này để có bài học về cách chúng ta nhìn nhận các tôn giáo khác. Khoảng năm 200, giáo phụ Clement thành Alexandria đã viết quyển sách với tựa đề Stromata, một từ Hy Lạp nghĩa là "phân tán". Ý niệm của ngài (được trình bày cẩn thận theo lăng kính kitô giáo của ngài) là Thiên Chúa, dù được biểu lộ nơi Chúa Giêsu Kitô, nhưng cũng được "phân tán" nơi các tôn giáo khác và nơi tự nhiên. Ý của Thánh Clement cơ bản là, có những mảnh của Thiên Chúa nằm rải rác khắp nơi, dù cho ngài không nói rõ cách những mảnh riêng rẽ thần tính này thường hay xung khắc nhau.
Gần đây, linh mục Raimondo Panikkar (qua đời năm 2010), một trong những bình luận gia lớn về thế giới tôn giáo, đã nhắc lại về ý niệm Thiên Chúa "phân tán" và áp dụng vào thế giới tôn giáo. Theo cha, những gì kitô giáo thấy có nơi Ba Ngôi, thật ra cũng đã được nhiều người thuộc các tôn giáo khác cảm nghiệm phần nào. Ví dụ như, một vài tín ngưỡng như Phật giáo chẳng hạn, tập trung vào cảm nghiệm kinh ngạc, kính sợ, phụ thuộc và tự lu mờ khi đối diện với "Thượng đế". Với Panikkar, đây là những tôn giáo "Thiên Chúa là Cha".

Một vài đức tin khác, nhất là kitô giáo và cả do thái giáo, hồi giáo, đều nhấn mạnh rất rõ về "Thiên Chúa là Cha", nhưng Thánh kinh của ba tôn giáo này và các tín ngưỡng khác lại có một nguyên lý nhập thể, một "Đức Kitô". Chắc chắn một số tôn giáo như Đạo giáo và Ấn giáo tập trung nhiều hơn vào trải nghiệm tinh thần, vào một "Thánh Linh". Vì chúng ta, mỗi tôn giáo, mỗi người, đều nhấn mạnh một chiều kích nhất định của Thiên Chúa, nên chẳng có gì ngạc nhiên khi dù chúng ta đều chân thành, nhưng lại chẳng hợp nhau.
Và chính vì thế, nên chúng ta, những người kính sợ Thiên Chúa, lại thường không tương hợp nhau, nhưng cũng tốt khi biết và công nhận rằng một Thiên Chúa "toàn vẹn" đang đứng vô hình giữa trung tâm những xung khắc của chúng ta, nhìn những chân tay tán loạn của Ngài đấu đá nhau nhưng biết rằng đến tận cùng tất cả những mảnh phân tán này sẽ lại được hợp nhất trong hòa hợp.
Ronald Rolheiser
J.B. Thái Hòa dịch

-------------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 6 of 75