mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3478
mod_vvisit_counterHôm Qua8084
mod_vvisit_counterTuần Này49627
mod_vvisit_counterTuần Trước84740
mod_vvisit_counterTháng Này249726
mod_vvisit_counterTháng Trước339361
mod_vvisit_counterTất cả17808879

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - PDF Print E-mail

Chi Tran 22-9-2020

LÀM CHỦ BẢN THÂN QUA VIỆC

VƯỢT THẮNG HAM MUỐN VÀ LÒNG THAM

"Tham vọng là cái hố không đáy làm kiệt sức con người trong nỗ lực bất tận tìm cách thỏa mãn nhu cầu, mà không bao giờ chạm tới được sự thỏa mãn." (Erich Fromm)

"Ảnh hưởng của chủ nghĩa cá nhân và trào lưu hưởng thụ đã làm cho nhiều người trẻ lạc hướng và rơi vào lối sống buông thả, sống ảo, sống vội, sống dửng dưng vô cảm và vô trách nhiệm... Một số khác lại lún sâu vào những cám dỗ của thời đại như nghiện ngập, buôn bán ma túy, hôn nhân thử, đồng tính, phá thai. Bạo lực ngày càng gia tăng với mức độ nguy hiểm nghiêm trọng." (Thư MV HĐGMVN 10/2019)

Có thể nói rằng lòng ham muốn là một trong những bản năng của con người. Ham muốn có thể hiểu theo nghĩa: thèm, muốn, ham... Cũng có thể hiểu rộng ra là tham lam và tham vọng. Tham lam có tính chiếm hữu, là vơ vét về cho mình, còn tham vọng là lòng ham muốn quá lớn, nhiều lúc vượt quá khả năng, khó có thể thực hiện được.

Không ai có thể vỗ ngực tự hào "tôi không có chút ham muốn, tham lam nào". Trong ba điều huý kỵ "tham – sân – si", chữ "tham" được đặt ở vị trí đầu tiên. Ngoài ra, con người chúng ta thường hay chìm đắm trong ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy). Có thể tóm như sau:

1. Người ham muốn về tiền của thì mong sao có thật nhiều tiền càng nhiều lại càng muốn thêm.

2. Người ham muốn về sắc đẹp, suốt đời rong ruổi đi "tìm hoa". Thấy ai có sắc đẹp là "chân đi không rời"

3. Người tham muốn về danh vọng thì suốt đời mãi đi tìm kiếm quyền cao, chức trọng.

4. Người ham muốn ăn ngon thì suốt đời lân la bên những cao lương mỹ vị, quanh quẩn bên những bàn tiệc.

5. Người ham muốn ngủ nghỉ thì quá nửa đời mình lẩn quẩn trên những chiếc giường, mất thì giờ và không làm được gì khác.

1. Nguyên nhân của ham muốn

Ham muốn có nhiều mức độ khác nhau, từ một mơ ước tầm thường, một khao khát nồng nàn cho đến sự đam mê nghiện ngập, tất cả đều là những biểu hiện của lòng ham muốn.

Ai trong chúng ta cũng có những ham muốn và khát khao cho riêng mình. Khát khao nếu quá mạnh, quá cao, quá khó so với thực chất của mình, chúng ta gọi là tham vọng. Vấn đề là tham vọng đó tích cực hay tiêu cực mà thôi. Có người muốn kiếm thật nhiều tiền, có người khát khao thành công, có người đam mê quyền lực, có người muốn có vốn tri thức hơn người...

Lòng ham muốn sẽ đưa đến hành động để đạt được cái mà mình muốn sở hữu. Bản chất của ham muốn không mang tính tốt hay xấu mà chính cái đối tượng mà nó ham muốn, cái hành động để thỏa lòng ham có chính đáng hay không mới định tốt hay xấu. Ví dụ ham giàu là điều thường tình nhưng hành vi tham nhũng, gian xảo để giàu thì đó là điều xấu. Và khi ham muốn quá độ thì có thể nói đó là tham. Tham sẽ đưa đến dục. Khi đó trí tuệ và lương tâm bị che mờ và người đó có thể làm bất cứ điều gì để thỏa mãn. Có thể nói tham là khởi điểm của những điều tệ hại xấu xa. Tuy vậy, nếu con người còn biết làm chủ bản thân, trí tuệ và lương tâm còn sáng suốt để hướng dẫn lòng tham thì sẽ chuyển hướng cái tham đó theo con đường tốt. Khi đó nó biến thành năng lực giúp chúng ta đạt được mục tiêu chính đáng. Điều đáng nói là khi thỏa mãn được rồi thì chúng ta có thấy hạnh phúc và hết tham không? Nhân gian thường nói "lòng tham vô đáy". Đó là một thực tế dựa trên kinh nghiệm của bao đời người. Tục ngữ có câu "tham thì thâm". Quá tham có nghĩa là kết cuộc sẽ đưa đến sự hư hại. Câu chuyện sau đây sẽ giúp chúng ta suy nghĩ thêm về vấn đề này.

"Ngày xưa, có vị Hoàng Đế nọ muốn ban trọng ân cho một người cận thần. Nhà vua phán:

'Ngươi có công lao rất lớn với ta. Kể từ cổng thành trở đi, ngươi phóng ngựa đi tới nơi nào ngươi dừng lại thì khoảng đất đó ta sẽ ban cho ngươi'.

Viên cận thần nhảy lên ngựa phóng đi, ra sức phóng ngựa để có được càng nhiều đất càng tốt. Người đó đi suốt ngày đêm, khi mệt và đói cũng không dám ngừng nghỉ vì muốn có nhiều đất.

Tới một ngày kia, sức khoẻ kiệt quệ vì đói và mệt, lả đi gần chết ở trong rừng. Ông ta lẩm bẩm: 'Tại sao ta tham lam quá độ vậy, ta tận sức để có được nhiều đất đai. Bây giờ thì gần chết rồi ta chỉ mong có được một thước đất để được chôn cất mà thôi!'"

Trông người mà ngẫm đến ta. Bao phen chúng ta gắng sức làm việc để mong có tiền tài, danh vọng và quyền thế. Chúng ta đã quên sức khoẻ, đôi khi quên cả cuộc sống với gia đình, quên những cảnh đẹp thiên nhiên, quên bạn bè, có khi quên cả danh dự và những giá trị đạo đức... Nhiều người khi tỉnh giấc thì không thể quay ngược kim đồng hồ được nữa. Tiếc nuối và mất mát!!!

Ngay từ khi vừa ra khỏi lòng mẹ, chúng ta đã có những ham muốn, chúng đơn giản tự nhiên theo bản năng để tồn tại. Lớn lên, chúng ta ngày càng có nhiều nhu cầu hơn, và ham muốn cũng tăng theo. Có thể nói lòng ham muốn không giới hạn. Chúng ta cứ "đứng núi này trông núi nọ". Thật ra, ham muốn là lẽ thường tình. Điều quan trọng là bản năng của chúng ta sẽ không phân biệt được đâu là ham muốn lành mạnh và thiếu lành mạnh, tích cực hay tiêu cực. Vì thế, chúng ta cần lý trí hỗ trợ, cần học hỏi, nhất là các bạn trẻ cần được dẫn dắt để có một nhận thức đúng đắn mới có thể phân biệt được chúng. Chúng ta biết rằng về khía cạnh tích cực, ham muốn là một động lực giúp chúng ta phấn đấu để vươn lên, nhưng nó lại trở thành tiêu cực nếu chúng ta không biết dừng mà để mình vượt qua khỏi giới hạn của đạo đức, luân lý xã hội, tôn giáo, và của tình thương nữa. Thánh Phaolô nói "Mọi sự đều có thể, nhưng không phải cái nào cũng đem lại lợi ích. Được phép làm mọi sự, nhưng không phải mọi sự đều có tính cách xây dựng" (1Cr 10, 23). Như vậy, chúng ta cần học chế ngự được lòng ham muốn của mình sao cho chúng ở một mức độ quân bình, thích hợp.

Trong hành trình cuộc sống, nhiều lúc chúng ta cũng nên dừng lại, quay về với bản thân và tự hỏi điều đáng sợ nhất trong đời là gì, là ma quỷ, chiến tranh hay là ốm đau bệnh tật? là mất người yêu, là nghèo đói...? Không hẳn là những thứ đó đâu. Điều đáng sợ nhất đối với con người chính là lòng tham, là tham vọng. Tham vọng rất nhẫn tâm, nó có thể đưa con người đến những hành vi mất nhân tính. Nó biến một người bình thường thành một kẻ đầy thủ đoạn và âm mưu. Nó khiến cho cuộc sống yên ấm của một gia đình tan vỡ. Có những người, không kiềm chế được tham vọng của bản thân, để lòng tham chế ngự và điều khiển bản thân, bị người đời lên án, phỉ báng. Trên báo chí hàng ngày chúng ta đều thấy nhan nhản những hành vi vô nhân, biến chất như thế. Thật đáng lo cho giới trẻ nói riêng và xã hội chúng ta đang sống. Nỗi lòng chúng ta sẽ được đồng cảm hơn qua lời chia sẻ của luật sư Võ Thị Kim Nga (SGTT.VN) sau đây:

"Hơn 20 năm đứng trước tòa bào chữa, tôi từng gặp nhiều người là con ngoan, hiếu thảo, từng là những mẫu mực để người khác ngưỡng mộ nhưng rồi chỉ vì lòng tham, họ biến mình thành người khác hẳn: mưu mô, gian xảo và tìm mọi cách để đoạt được điều mình muốn dù phải dẫm đạp lên người khác. Họ đánh mất lòng nhân, sự trắc ẩn bởi sức mạnh đồng tiền. Tàn nhẫn và lạnh lùng..."

Ngay đến cha mẹ, bạn bè và anh em ruột thịt, họ cũng không buông tay. Kết quả họ nhận được là những gì? "Giết người đi thì ta ở với ai?" Rốt cuộc họ sống với ai? Có lẽ chung quanh những người chạy theo lòng tham chỉ là những tên ton hót, nịnh bợ, là những người thích lợi dụng và dựa dẫm vào họ mà thôi. Sự nhẫn tâm đã giết chết tình yêu thương mà người thân và xã hội dành cho mình. Cái giá đó không gì có thể bù đắp được.

Làm gì có được điều mình muốn dễ dàng nếu không phải trả một cái giá nào đó. Một khi lòng tham không có điểm dừng, thì chúng ta khó mà rút chân ra được. Người tham biến mình thành kẻ đáng sợ, là hung thần trong mắt người khác.

Nếu như tham vọng không có điểm dừng, chúng ta sẽ như những con thiêu thân sẵn sàng lao vào ánh sáng dù bỏ mạng cũng không hối tiếc. Với hai tay trắng chúng ta đến với đời, cuối đời cũng ra đi với hai bàn tay không. Hãy nhớ rằng, dù chúng ta có làm gì, bí mật đến đâu rồi cũng có lúc sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Hậu quả không chỉ mình gánh chịu mà còn cả cha mẹ, vợ/chồng cùng những đứa con thơ vô tội, những người mà chúng ta yêu thương bị vạ lây. Đừng đánh mất cuộc đời bởi tham vọng không có điểm dừng. Chuyện ngụ ngôn sau đây thật ý vị, đáng cho chúng ta suy nghĩ:

"Một con chồn muốn vào một vườn nho, nhưng vườn nho lại được rào giậu cẩn thận. Tìm được một chỗ trống, nó muốn chui vào nhưng không thể được. Nó mới nghĩ ra một cách: nhịn đói để gầy bớt đi.

Sau mấy ngày nhịn ăn, con chồn chui qua lỗ hổng một cách dễ dàng. Nó vào được trong vườn nho. Sau khi ăn uống no nê, con chồn mới khám phá rằng nó đã trở nên quá mập để có thể chui qua lỗ hổng trở lại. Thế là nó phải tuyệt thực một lần nữa.

Thoát ra khỏi vườn nho, nó nhìn và suy nghĩ: 'Hỡi vườn nho, vào trong nhà ngươi để được gì bởi vì ta đã đi vào với hai bàn tay không, ta cũng trở ra với hai bàn tay trắng.'"

Lòng tham muốn quá độ làm cho người ta xao xuyến, nô lệ, mất hết tự chủ. Một khi đã bị lòng tham điều khiển thì con người sẽ gây ra không biết bao nhiêu tội lỗi. Lòng tham muốn quá độ còn làm cho con người tối mắt với những sự phải trái. Ðã tham muốn, thì không bao giờ thấy mình đầy đủ cả. Ngạn ngữ có câu: "Biển kia dễ lấp, túi tham khó đầy". Thật đúng như thế, khi lòng tham, sự ham muốn là cái thùng không đáy thì làm sao có thể lấp đầy được.

"Trái tim thật nhỏ, nhưng lại khao khát những điều to lớn. Nó chẳng đủ để làm bữa tối của một chú diều hâu, thế nhưng toàn bộ thế giới đều không đủ đối với nó." (Francis Quarles)

"Tham lam" là tâm lý chung của phận người. Số người kiềm chế được lòng tham trong cuộc sống rất hiếm. Tính tham cũng sản sinh ra nhiều đàn con có bộ mặt bủn xỉn, keo kiệt, hà tiện, "trùm sò"... và rồi dễ trở nên người bần tiện. Hệ quả của lòng tham chính là sự bất an, lo sợ. Dù là quan hay dân, tham thì lúc nào cũng lo sợ bị tố cáo, bị trị tội vì vậy phải che đậy bằng mọi cách như chối quanh, đổ thừa... rồi đi từ sai lầm này đến sai lầm khác, từ cái họa nhỏ đến cái họa lớn hơn.

2. Khắc phục lòng tham lam, ham muốn

a. Chế ngự ham muốn

Chế ngự lòng ham muốn đồng nghĩa với việc thắng được chính mình! Nếu như có những ham muốn có thể thúc đẩy chúng ta sống vươn lên thì cũng có những ham muốn lệch lạc, vô bổ là nguyên nhân của hầu hết những tai ương, khổ đau, mất mát trong cuộc đời. Nói đến khổ đau chắc không ai thoát được cái gánh ấy. Nhưng nếu biết chế ngự những ham muốn của mình, chúng ta có thể giảm thiểu được phần lớn những khổ đau đó. Cần phải từ bỏ, loại đi những ham muốn không lành mạnh như người làm vườn tiêu diệt cỏ dại. Điều quan trọng và khó khăn đó là liệu chúng ta có đủ sức mạnh, ý chí để từ bỏ nó không. Thông thường bác sĩ khuyên bệnh nhân đừng hút thuốc, nhưng mấy ai từ bỏ được ham muốn này. Những người không biết dừng những ham muốn quá độ của mình, không sớm muộn gì họ sẽ rơi vào những cơn nghiện, mà đã nghiện thì thật sự rất khó bỏ. Nghiện rượu, nghiện cờ bạc, nghiện cá độ, nghiện ma túy, nghiện games online, nghiện lướt Web, nghiện tình dục và ngay cả nghiện việc nữa có dễ gì từ bỏ đâu. Đời nào thì cũng bấy nhiêu cám dỗ: tình, tiền, quyền... và dẫu biết, biết rất rõ nữa là đàng khác rằng "Chừa được thứ nào hay thứ đó" nhưng rồi thì "Có chăng chừa rượu với chừa trà." Điều này cho thấy, tự thắng được những ham muốn của chính mình thật không đơn giản. Tuy nhiên, không gì là không thể làm được nếu có quyết tâm cao, nghị lực và ý chí lớn, bền bỉ... Khó nhưng mọi sự đều có thể nếu chúng ta có đủ quyết tâm và kiên trì.

Nói thế không có nghĩa là chúng ta không cần sức mạnh bên ngoài trợ giúp, nhất là các bạn trẻ. Một môi trường lành mạnh, những người chung quanh động viên, hỗ trợ và thừa nhận những nỗ lực của mình thật đáng quý. Bên cạnh đó, chúng ta đừng quên hệ lụy của những ham muốn quá độ. Khi có được điều mình muốn rồi, điều còn lại trong lòng chúng ta là gì? Có lẽ là sự dằn vặt, hối hận và nuối tiếc. Nếu cứ buông mình theo những ham muốn quá độ như thế thì ta thật vô trách nhiệm với bản thân, làm mất đi những phẩm chất tốt đẹp của mình, cũng như mất đi điều kiện để phát triển. Về một phương diện nào đó chúng ta có thể nói người không chế ngự được ham muốn của mình là đang phản bội lại chính mình!

Trong Khế Kinh có nói: "Người biết đủ, dù nằm trên đất cát vẫn an lạc, trái lại, người không biết đủ, dù ở cung trời cũng không vừa ý". Vì thế các vị thánh hiền có khuyên chúng ta bốn chữ thật là quý giá: "Thiểu dục và tri túc". Thiểu Dục là muốn ít; tri túc là biết đủ. Nếu lòng tham làm cho chúng ta khổ sở, bất an bao nhiêu thì thiểu dục tri túc lại đem lại an bình bấy nhiêu. Nhờ thiểu dục tri túc mà chúng ta biết chia sẻ, giúp đỡ những ai cần khi có thể, biết trải lòng mình ra để cho và đón nhận tình yêu thương. Nhờ thiểu dục tri túc mà con quỷ dục vọng và tham lam mất hết quyền hành. Chúng không điều khiển, sai khiến được mình nữa. Một khi con người không còn làm nô lệ cho vật chất tham muốn nữa thì lòng người bắt đầu được tự do giải thoát.

b. Biết dừng là biết sống

Trong cuộc sống, đừng để công việc và những ham muốn cuốn mình đi. Dừng là thượng sách! Cố tìm những niềm vui bình dị. Quanh chúng ta không thiếu đâu! Chỉ khi biết tiết chế lòng tham, hoá giải sự cố chấp trong lòng và vơi bớt đi niềm si mê của bản thân, cuộc sống mới nhẹ nhàng hơn. Những người có lửa tham nung nấu trong đầu thì lúc nào cũng luôn thấy mình thiếu thốn, thiếu món này lại thấy thiếu món khác, thèm khát mãi không lúc nào được toại ý cả, không toại ý lại càng thêm đau khổ. Vì vậy chúng ta phải biết tạo cho mình một nếp sống lành mạnh. Điều này được chứng nghiệm qua cuộc đổi đời của nghệ sĩ Tô Thanh Tùng khi ông đối diện trước bệnh nan y. Sau đây là trích đoạn những nhận định và cuộc phỏng vấn của PGS TS Nguyễn Hoài Nam mà báo Tuổi Trẻ đã ghi lại:

"Hơn một năm tôi mới gặp lại nhạc sĩ Tô Thanh Tùng – tác giả của những ca khúc Xót xa, Tình cây và đất, Đi giăng câu... Trông ông khỏe, nhanh nhẹn hơn lần gặp trước rất nhiều và trẻ hơn cái tuổi gần 70."

PGS Nguyễn Hoài Nam: Tôi ngạc nhiên về sự thay đổi này, ông có bí quyết gì mà thay đổi ngoạn mục vậy?

Nhạc sĩ Tô Thanh Tùng: "Muốn được khỏe mạnh chúng ta phải bỏ bớt lo âu, suy nghĩ tính toán của đời thường, giảm bớt stress, những ham muốn tham vọng... để cuộc sống thêm phần an lành, giấc ngủ không còn mộng mị trằn trọc. Nói thì dễ nhưng làm thì khó, tùy thuộc rất nhiều vào cái tôi của mỗi người và tùy thuộc hoàn cảnh. Nhưng nếu chúng ta làm được như vậy thì cuộc sống là thần tiên và sức khỏe sẽ được viên mãn.

Tôi từng có tiền tài, danh vọng và nhiều thứ khác nữa, nhưng vì quá đam mê những chuyện phù du đó mà tôi cũng mất hết tất cả, kể cả sức khỏe. Lang thang mãi trên đường đời, nuối tiếc thời oanh liệt nên làm đủ mọi chuyện để níu kéo nó. Nhưng rồi cả sức khỏe cũng đội nón ra đi. Bây giờ mình ngộ ra rồi, mọi chuyện cũng ổn từ khi ngộ ra."

May mà nhạc sĩ Thanh Tùng còn có cơ hội "ngộ ra": Càng ít tham vọng, cuộc sống càng hạnh phúc!

Hạnh phúc là trạng thái thỏa mãn tâm lý bắt nguồn từ mảnh đất nhu cầu của con người. Platon đã từng nói rằng dục vọng được chia làm 3 loại:

1. Có loại dục vọng là tất yếu, là tự nhiên

2. Có loại dục vọng là tự nhiên nhưng không tất yếu

3. Có loại dục vọng không tự nhiên cũng không tất yếu.

Ông còn cho thấy rằng chỉ có dục vọng tự nhiên và cần thiết mới có liên quan tương ứng với hạnh phúc. Hay nói cách khác nhu cầu của con người ngày càng nhỏ thì càng dễ được thỏa mãn." Trích sách: "Làm thế nào khi lựa chọn sai"

Tóm lại, những ai bị lửa tham muốn nung nấu trong đầu, thì lúc nào cũng thấy mình thiếu thốn, thèm khát mãi không lúc nào được toại ý cả. Vì vậy mà chúng ta phải biết tạo cho mình một nếp sống lành mạnh. Thích nghi với mọi hoàn cảnh. Bằng lòng với những gì mình đang có, dù bất kỳ trong hoàn cảnh nào ta cũng luôn làm chủ mình để không bị nô lệ dục vọng. Thực tế cho thấy lòng ham muốn nhiều không mang lại hạnh phúc chân thật mà chỉ là khổ đau. Cần sống thiểu dục tri túc mới mang lại cho chúng ta niềm vui chân thật và đích thực.

"Tham vọng là cái hố không đáy làm kiệt sức, con người trong nỗ lực bất tận tìm cách thỏa mãn nhu cầu, mà không bao giờ chạm tới được sự thỏa mãn." (Erich fromm)

Nt. Marie Thecla Trần Thị Giồng, CND-CSA

Nguồn: dongducba.net

----------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CẦU NGUYỆN NHANH HƠN ĐIỆN TÍN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Sep 19 at 1:48 AM

CẦU NGUYỆN CÒN NHANH HƠN ĐIỆN TÍN

Khi người ta thiết kế đường dây điện tín lần đầu tiên tại quần đảo Scotland, ngoài khơi Tô Cách Lan, dân chúng ở đó rất xúc động. Một ông lão đang đứng xem thợ mắc dây trên hàng cột cao thì một nhà buôn đứng bên cạnh bảo:

-Phát minh nầy thật là huyền diệu! Tưởng tượng khi các đường dây đặt xong, chúng ta có thể gởi một tín hiệu đi xa hàng hai trăm dặm hay hơn nữa và chỉ một giờ đồng hồ là có phúc đáp rồi.

Ông lão nghe xong chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên cả, chỉ ôn tồn nói:

-Có gì lạ đâu?

Nhà buôn cụt hứng hỏi:

-Không lạ sao? ông có biết cách gởi tín hiệu nào tốt hơn và nhanh hơn hay không?

Ông lão nghĩ ngay đến câu Kinh thánh Êsai 65:1 rồi trả lời:

-Ông có bao giờ nghe nói nhận được phúc đáp trước khi tín hiệu đánh đi hay không?

Nhà buôn yên lặng một lúc không nói gì cả và cho rằng ông lão lẫn rồi. Nhưng ông lão mặt tươi lên, lấy trong túi áo ra quyển Kinh thánh nhỏ và đọc hai câu đầu tiên của Êsai, chương 65 rằng: "Những kẻ vốn chẳng cầu hỏi ta, thì đã hỏi thăm ta: những kẻ vốn chẳng tìm ta thì đã gặp được ta. Ta nói cùng một dân chưa kêu cầu danh ta rằng: Ta đây, Ta đây!". Ông lão ngước lên, nói:

-Như thế chẳng phải là chưa gởi tín hiệu đi mà đã có phúc đáp sao? Ngày xưa, tiên tri Daniel cầu nguyện với Chúa, nhưng khi ông còn đang nói thì thiên sứ Gápriel đã đến báo tin Chúa nhậm lời rồi. Như vậy chẳng nhanh hơn điện tín sao? (CTM).

vungtinloichua

------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - THỨ NĂM CN24TN-A PDF Print E-mail

Suy Niệm Thứ Năm Tuần XXIV Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng theo thánh Luca (Lc 7: 36-50): NGƯỜI PHỤ NỮ TỘI LỖI TỚI GẶP CHÚA

36 Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn.37 Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm.38 Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.39 Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi!"40 Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông!" Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói".41 Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục.42 Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn?"43 Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn". Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm".44 Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.45 Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi.46 Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi.47 Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít".48 Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi".49 Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội?"50 Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an".

Suy niệm/ SỐNG VÀ CHIA SẺ

"Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều". Lời khẳng định này của Chúa Giêsu là một giáo huấn quan trọng trong việc đón nhận ơn tha thứ. Chúng ta đón nhận ơn tha thứ của Chúa nhờ vào lòng yêu mến, tin tưởng hơn là chỉ dựa vào những biểu lộ sám hối bên ngoài.

Quả thế, người đàn bà tội lỗi bị người ta xét đoán vì những hành vi bất chính của bà. Thế nhưng khi đến cùng Chúa Giêsu, bà thành tâm biểu lộ lòng mến và sự sám hối tự đáy lòng mình, vì thế bà được Chúa tha thứ. Trái lại, ông Simon biệt phái, dù người ta có thể nhận xét ông là kẻ đoan chính vì cung cách hiếu khách bên ngoài, hay vì lối sống đạo phô trương của người biệt phái, thế nhưng tội lỗi của ông không được thứ tha, vì lòng mến và niềm tin của ông kém.

Ngày nay vẫn thế, Giáo Hội luôn nhắc nhớ các Kitô hữu những việc cần thiết trong việc xưng thú tội lỗi để được lãnh nhận ơn tha thứ là xét mình, ăn năn tội, xưng tội và đền tội. Nhưng khi trong hoàn cảnh cấp bách, không thể đến cùng linh mục để xưng tội, hối nhân vẫn có thể lãnh nhận ơn tha thứ nhờ việc ăn năn tội cách trọn, nghĩa là sự ăn năn tội xuất phát từ lòng yêu mến Chúa trên hết mọi sự, và dốc quyết từ bỏ tội lỗi, quyết tâm xưng thú tội sớm khi có thể (x. GLGHCG số 1452).

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con lòng mến Chúa tha thiết, để trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, chúng con luôn biết tín thác, yêu mến Chúa luôn mãi. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

---------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - SỐNG NHẪN NHỊ TRONG MÙA ĐẠI DỊCH PDF Print E-mail

NGƯỜI XƯA CÓ CÂU: "NHẪN LÀ MỘT LÚC GIÓ ÊM SÓNG LẶNG,  LÙI MỘT BƯỚC LÀ BIỂN RỘNG TRỜI CAO"

*VÌ THẾ MÙA ĐẠI DỊCH TÔI CẦN NHỚ:

1/ Bình tĩnh bao nhiêu thì cuộc đời bạn sẽ bớt hối tiếc bấy nhiêu.

2/ Khoan dung thì ngày tháng của bạn sẽ rộng dài, vui tươi khỏe.

3/ Nhẫn là đạm bạc không màng danh lợi là tu dưỡng tâm, thân.

-----------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - BÀI GIẢNG TUYỆT VỜI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

NHỮNG BÀI GIẢNG TUYỆT VỜI
Của Cha Thánh Gioan Maria Vianney

CHÚNG TA YÊU CHÚA THẾ NÀO ?

Ai trong chúng ta có thể nói rằng mình yêu mến Thiên Chúa, trong khi đó lại dễ dàng bỏ cuộc trước những khó khăn, thử thách không? Điều gì sẽ xảy ra nếu Thiên Chúa yêu thương chúng ta giống như chúng ta yêu mến Ngài? Thánh Gioan Maria Vianney

Người ta thường nghe các Kitô hữu nói rằng: "Lạy Chúa, lạy Chúa, con yêu mến Chúa!" nhưng thực tế lại rất ít khi yêu mến Chúa. Chúng ta thường hài lòng với những lời nói giả tạo mà chúng ta bày tỏ, nhưng bên trong tấm lòng ích kỷ của chúng ta lại không muốn chia sẻ, chúng ta nghĩ rằng như thế là thực hiện đầy đủ lời Chúa dạy rồi.

Thật là một sai lầm, một ảo tưởng, thánh Gioan nói rằng chúng ta không được yêu mến Chúa bằng lời nói, nhưng bằng việc làm. Chúa Giêsu cũng nói: "Nếu ai yêu mến Thầy người ấy sẽ giữ lời Thầy." Nếu chúng ta xét theo tiêu chuẩn này, thì quả thật rất ít người Kitô hữu yêu mến Chúa, vì có quá ít người giữ các giới răn của Chúa.

Quả thật không có gì thiết yếu và quan trọng hơn là yêu mến Thiên Chúa. Đó là nhân đức đầu tiên trong các nhân đức, một nhân đức quá cần thiết, đến nỗi nếu không có nó, chúng ta sẽ không bao giờ được vào Thiên Đàng; và đó là nhân đức để yêu mến Thiên Chúa khi chúng ta còn ở thế gian này.

Thậm chí nếu Thiên Chúa không ra lệnh cho chúng ta yêu mến Ngài đi nữa, nó vẫn rất tự nhiên đến nỗi chúng ta bị cuốn hút trong tình yêu đó. Nhưng khốn nỗi là chúng ta lãng phí tình yêu vào những sự phù phiếm vô ích, và chối bỏ tình yêu đó đối với Chúa là Đấng xứng đáng để chúng ta yêu mến vô vàn.

Đó, các con thấy không, người thì yêu thích tiền bạc, của cải, kẻ thì yêu thích thú vui xác thịt; cả hai hạng người này đều chẳng có gì dâng cho Chúa ngoại trừ những tàn dư mòn mỏi héo hon của một trái tim rã rời phục dịch trên chốn trần gian này.
Từ đó tình yêu của họ bị thiếu hụt, bị phân chia, chẳng còn giá trị gì trước mặt Thiên Chúa nữa. Vì Thiên Chúa độc nhất, cao cả vượt trên hết muôn loài muôn vật, xứng đáng cho chúng ta yêu mến trên hết mọi sự: hơn cả tất cả tài sản của chúng ta, vì chúng chỉ là của cải trần tục; hơn cả bạn bè thân thiết của chúng ta, vì họ chỉ là con người; hơn cả mạng sống của chúng ta, vì nó chỉ là tạm bợ chóng qua; hơn cả chính bản thân chúng ta, vì chúng ta thuộc về Chúa.

Nếu chúng ta có tình yêu Chúa thật sự, thì đó phải là tình yêu không biên giới, và nó phải chi phối hết mọi hành vi đức hạnh của chúng ta. Nếu Đấng Cứu Thế, quay về phía từng người chúng ta và hỏi cùng một câu hỏi mà Người đã trịnh trọng hỏi thánh Phêrô xưa: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy nhất không?" Liệu chúng ta có thể trả lời đầy tự tin như vị Tông Đồ cả đã đáp lại không? "Vâng, lạy Chúa, Chúa biết rõ con yêu mến Chúa!" Có lẽ chúng ta thốt ra những lời này mà không nghĩ đến ý nghĩa và mức độ của nó. Để yêu mến Chúa không chỉ là lời nói suông ngoài miệng: "Ôi lạy Chúa! Con yêu mến Chúa!"

Các con đừng lầm tưởng! Những người tội lỗi thỉnh thoảng vẫn nói câu này, nhưng bây giờ họ đang ở đâu? Yêu mến Chúa không phải chỉ là thỉnh thoảng cảm nhận được một vài sự xúc động trìu mến đối với Chúa; lòng sùng đạo có ý thức này không phải lúc nào cũng nằm trong đầu óc của chúng ta. Để yêu mến Thiên Chúa không phải chỉ lo làm cho xong việc này mà bỏ bê việc khác.

Thiên Chúa không có sự phân chia: "Ngươi phải yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn, và hết sức lực ngươi!" Điều này cho thấy cường độ của giới luật yêu mến Thiên Chúa. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng là dâng hiến cho Người mọi sự, sẵn sàng chấp nhận mất mát tất cả tài sản, danh dự, mạng sống còn hơn là chống lại Thiên Chúa nhân từ. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng là không có một tình yêu nào có thể sánh với tình yêu Thiên Chúa; không có một sự gì có thể chia sẻ bớt đi tình yêu Thiên Chúa: đó là sự từ bỏ tất cả các đam mê của chúng ta, tất cả những ước muốn bất chính của chúng ta.

Như thế, chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa chưa?
- Yêu mến Thiên Chúa hết tâm trí là dâng hiến cho Người sự hiểu biết và lý trí của chúng ta, và tin tưởng tất cả những gì Người đã dạy.
- Yêu mến Thiên Chúa hết tâm trí là thường xuyên tưởng nhớ đến Chúa, và dốc lòng học hỏi về đạo lý của Chúa để hiểu biết về Người mỗi ngày một hơn.
- Yêu mến Thiên Chúa hết sức lực là sử dụng tất cả mọi sở hữu của chúng ta, sức khỏe, tài năng, để phục vụ và làm vinh danh Người. Dâng hiến tất cả mọi việc làm của chúng ta cho Người cho đến lúc chết.

Như thế, chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa chưa? Nếu xét theo tiêu chuẩn bất di bất dịch này, thì quả thật rất ít người thật lòng yêu mến Chúa!

Vậy những người sống trong tội lỗi, những người làm nô lệ cho những đam mê có yêu mến Thiên Chúa không?

Vậy những người chỉ biết tìm kiếm thỏa mãn thân xác và những thú vui trần thế có yêu mến Thiên Chúa không?

Thiên Chúa có được yêu mến bởi những người tham lam keo kiệt, những người dâng hiến cho Ngài những đồ thừa thãi không?

Thiên Chúa có được yêu mến bởi những người ham mê khoái lạc, những người sống trong trụy lạc không?

Thiên Chúa có được yêu mến bởi những người sáng xỉn chiều say không?

Thiên Chúa có được yêu mến bởi những người luôn giữ trong lòng sự thù hận, ghen ghét, và không biết tha thứ cho những người mà họ sống chung không?

Thiên Chúa có được yêu mến bởi những thanh niên nam nữ chạy theo những khoái lạc tình dục, và chỉ nghĩ đến chuyện đam mê và kiêu căng không?

Không bao giờ! Không ai trong những người này yêu mến Thiên Chúa; còn chúng ta, chúng ta phải yêu mến Thiên Chúa với một tình yêu tuyệt đối, một tình yêu thiết thực! Nếu chúng ta chẳng thà xúc phạm đến Thiên Chúa hơn là từ bỏ những thú vui chóng qua, những cuộc gặp gỡ bất chính, những đam mê tội lỗi, thì chúng ta không yêu mến Thiên Chúa với tình yêu tuyệt đối; vì chúng ta yêu thích những thú vui, đam mê, hơn là yêu mến Thiên Chúa. Chúng ta hãy lắng đọng tâm hồn; tự vấn lương tâm, và xét xem chúng ta có yêu mến các tạo vật khác hơn Thiên Chúa không?

Chúng ta được phép yêu quý bà con thân thuộc, tài sản, sức khỏe, thanh danh; nhưng tình yêu này phải lệ thuộc vào tình yêu chúng ta dành cho Thiên Chúa, để chúng ta luôn sẵn sàng hy sinh tất cả khi Người đòi hỏi. Có thể một số trong chúng ta đang ở trong những khuynh hướng này

- Có một số người coi tội trọng y như thể một chuyện nhỏ nhặt, bình thường, cứ im lặng giữ nó trong linh hồn tháng này qua tháng nọ, năm này qua năm kia, chúng ta có biết mình đang sống trong một tình trạng rất nguy hiểm và làm buồn lòng Thiên Chúa nhất không? Như thế chúng ta có yêu mến Thiên Chúa không?
Có thể chúng ta cho rằng chúng ta yêu mến Thiên Chúa – nhưng chúng ta thật sự chẳng có chút cố gắng sửa mình, chẳng biết cho đi; chúng ta xúc phạm đến Đấng Tạo Hóa mỗi khi chúng ta có dịp phải không?

Nhìn xem,
- điều mà người tham lam yêu thích nhất đó là tiền bạc;
- điều mà người bợm nhậu thích nhất đó là rượu bia;
- điều mà người trụy lạc thích nhất đó là đam mê.

Còn các cô gái trẻ, các người thà xúc phạm đến Thiên Chúa còn hơn từ bỏ những áo quần lộng lẫy và những kiêu căng,
Các người nói yêu mến Chúa; tốt hơn là nói yêu mến bản thân các ngươi. Như thế, Thiên Chúa chẳng được yêu mến tí nào cả.

Thánh Augustine nói: "Tình yêu không thể tồn tại nếu không có sự tác động bền bỉ trong linh hồn. Thật vậy, tình yêu không có tác động thường xuyên của linh hồn là tình yêu chết. " Khi chúng ta yêu ai, chúng ta tỏ cho người đó thấy được cảm tình của mình dành cho họ ít hay nhiều tùy theo lòng nhiệt tình của chúng ta. Các Thánh là ai vậy? Là những người đầy ắp lòng yêu mến Thiên Chúa:
- họ vui vẻ dâng hiến những hy sinh lớn lao nhất;
- họ chia sẻ mọi thứ cho người nghèo khổ,
- giúp đỡ cho cả những kẻ thù của họ,
- sống một đời hãm mình đền tội; -
- tách mình ra khỏi những thú vui trần thế, khỏi những tiện nghi cuộc sống, sống ẩn dật chôn mình trong cô tịch, họ thích hành hạ thân xác cho đến chết giống như người ta thích đi ăn tiệc vậy.

Tình yêu Thiên Chúa nơi các Thánh tuyệt vời biết bao; ước gì tình yêu đó cũng nẩy sinh nơi chúng ta. Nhưng thật ra, chúng ta chẳng thấm nhuần tình yêu Thiên Chúa; chúng ta không yêu mến Thiên Chúa. Ai trong chúng ta có thể nói rằng mình yêu mến Thiên Chúa, trong khi đó lại dễ dàng bỏ cuộc trước những khó khăn, thử thách không?

Điều gì sẽ xảy ra nếu Thiên Chúa yêu thương chúng ta giống như chúng ta yêu mến Ngài?
Nhưng không, chiến thắng vượt qua được nỗi thống khổ đau đớn cực độ trên thánh giá, sự cay đắng của cái chết, sự xấu hổ tủi nhục của những sự tra tấn đê tiện nhất, không có gì có thể lấy đi nơi Ngài lòng yêu thương đối với chúng ta.
Đó là mẫu gương duy nhất của chúng ta. Nếu chúng ta yêu mến Chúa thật lòng, chúng ta sẽ thể hiện qua hành động cụ thể như tôn trọng, và vâng phục các giới răn của Chúa đã dạy; một tình yêu thật sự khiến chúng ta chu toàn hết mọi bổn phận của một tín hữu tốt lành.

Tình yêu là thế đó! Đó là tình yêu mà Chúa đòi hỏi nơi mỗi người chúng ta. Tình yêu chính Người đã trả giá bằng cái chết của mình trên thập giá. Yêu mến Thiên Chúa thật hạnh phúc biết bao!

Ai không yêu mến Thiên Chúa ở đời này, sẽ không bao giờ có vui mừng, hạnh phúc, bình an trong tâm hồn. Chúng ta ước muốn Thiên Đàng, chúng ta khao khát nó, đó là điều rất tốt. Nhưng quan trọng hơn là chúng ta phải chắc chắn đoạt được nó bằng cách hãy bắt đầu yêu mến Thiên Chúa ngay từ giây phút này, để chúng ta có thể yêu mến Người đời này và đời sau.

Nguyên tác: The Little Catechism of curé of Ars
Phaolô Vũ Đức Thành chuyển ngữ

------------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 56