mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay801
mod_vvisit_counterHôm Qua11752
mod_vvisit_counterTuần Này22638
mod_vvisit_counterTuần Trước1
mod_vvisit_counterTháng Này22642
mod_vvisit_counterTháng Trước89762
mod_vvisit_counterTất cả27574443

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - CHẾT BẤT THÌNH LÌNH - PDF Print E-mail

Anh Le

CHẾT BẤT THÌNH LÌNH

Người xưa, có câu CHẾT BẤT ĐẮC KỲ TỬ. Nghĩa là chết sững sờ, chết ngỡ ngàng, chết giật mình, chết bất ngờ, chết đột ngột, chết tươi, chết trẻ, đêm ngủ sáng dậy đã chết, khỏe vẫn chết.

Ngày nay, qua thông tin FACEBOOK, ngày nào cũng có tin người chết. Chết bệnh, chết tai nạn. Chết trẻ, chết già. Đẹp chết, xấu chết. Giám mục chết, Linh mục chết. Ông Cha chết, bà sơ chết. 1 tháng tuổi chết, 1 tuổi chết, 10 tuổi chết, 20 tuổi chết, 30 tuổi chết, 60, 70, 100 tuổi chết... Nhiều. Nhiều lắm. Nhiều vô kể.

Không biết những cái chết đó có làm ta giật mình nghĩ lại xem ta đã sống tốt xấu, thiện ác ra sao?

Không biết những cái chết đó có làm bài học cho ta, giúp ta tỉnh thức và sẵn sàng chờ ngày Chúa gọi?

Không biết những cái chết đó có làm ta luôn nhớ về mong manh phận người, phù vân trần thế?

Không biết những cái chết đó có giúp ta buông bỏ những đam mê dục vọng, tham lam vật chất, say mê của cải, kiêu hãnh tài sản, sung sướng lạc thú không?

Không biết những cái chết đó có làm ta luôn nhớ xét mình sám hối ăn năn, sống chân thật, sống khiêm nhường, yêu thương và tha thứ hay không?

Sự khôn ngoan luôn nhắc nhở chúng ta hãy tỉnh thức. Tỉnh thức bằng cả một đời sống theo thánh ý Chúa. Tỉnh thức không để lòng mình buông theo những cám dỗ thế gian, những ước muốn tầm thường. Tỉnh thức để sống ngay thẳng không theo đường lối gian tà. Chúa Giê-su hômnay mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức và noi gương Ông No-e. Ông Noe không ngồi khoanh tay chờ đợi, nhưng tích cực làm việc bổn phận trong hiện tại. Làm mọi việc thường ngày với lòng tin tưởng vững chắc. Làm những việc nhỏ mọn với tình mến Chúa yêu người tha thiết. Đó chính là cách ta sẵn sàng chờ đón Chúa đến. Đó chính là ta tỉnh thức không bị lỡ cơ hội khi Chúa đến.

Thế nhưng, con người chúng ta thường "nước tới chân mới nhảy". Chẳng ai lo xa. Và càng không ai nghĩ đến ngày chết của mình, nên vẫn thản nhiên sống mà chẳng cần đi vào con đường hẹp. Tệ hơn là còn nuông chiều theo tính xác thịt để dễ dãi với bản thân, sống xa rời chân lý. Có những người nghĩ rằng còn lâu mình mới chết nên vẫn chè chén say sưa, vẫn "trốn chúa lộn chồng", vẫn khát máu với danh lợi thú trần gian.

Một cuộc sống không nghĩ đến ngày mai không chỉ khiến họ xa rời Thiên Chúa mà còn là gánh nặng cho gia đình khi thiếu bổn phận trách nhiệm với gia đình. Đây cũng là lý do mà Chúa bảo giữa hai người cùng làm một công việc, nhưng một người được mang đi còn người kia ở lại. Sở dĩ như vậy là vì: một người thì luôn tỉnh thức, còn một người thì không chuẩn bị hành trang thích hợp khi tân lang tới.

Ước gì chúng ta hãy tân dụng mùa vọng để chuẩn bị cho mình hành trang cần thiết cho cuộc hội ngộ với Đức Lang Quân. Xin đừng vì những mải mê thế gian mà đánh mất cơ hội dự tiệc vui muôn đời. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

 
SỐNG TỈNH THỨC - BỘ MẶT ẨN GIẤU CỦA CÁI ÁC PDF Print E-mail

Chi Tran

BỘ MẶT ẨN GIẤU CỦA CÁI ÁC

Phần lớn chúng ta mù quáng trước cái ác tiềm ẩn đang rình rập bên trong chúng ta, chia rẽ các cộng đồng, ăn mòn Chúa và ăn mòn lòng tốt.
Chúng ta thường có suy nghĩ ngây ngô về cái ác, ít nhất là với hình ảnh của nó trong đời sống hàng ngày.

Hình ảnh chúng ta có về cái ác thường được cấu thành một cách giả tạo, lấy từ các chuyện thần thoại, tín ngưỡng tôn giáo, từ sách vở phim ảnh mô tả cái ác nhân cách hóa trong các thế lực thần linh nham hiểm. Các con quỷ ám trong các căn nhà, ở các lễ hội, ở các tấm ván cầu cơ triệu hồi về với cơ thể vặn vẹo và bị nước thánh xua đuổi. Tất cả cái ác ở bên trong khái niệm của lực ma quỷ này (và chúng ta có thể tin vào đó hay không) đều vô cùng lu mờ trước cái ác chúng ta xem trong các bản tin hàng ngày, trong đời sống bình thường và biểu hiện ngay cả trong chính chúng ta một lúc nào đó.
Phần lớn chúng ta mù quáng trước cái ác tiềm ẩn đang rình rập bên trong chúng ta, chia rẽ các cộng đồng, ăn mòn Chúa và ăn mòn lòng tốt. Các Tin Mừng có thể giúp chúng ta hiểu điều này.
Trong các Tin Mừng, cái ác có hai tên vì cái ác hành động theo hai cách. Đôi khi các Tin Mừng gọi thế lực ma quỷ là "Ma quỷ" và ở các lần khác thì lại gọi là "Satan". Vậy có gì khác biệt ở đây? Dù sao thì rốt cùng cả hai đều ám chỉ cùng một thế lực (hoặc một người) nhưng dưới hai tên gọi để chỉ cách thức hoạt động khác nhau của cái ác.

Trong tiếng Hy Lạp, ma quỷ có nghĩa là vu khống và xé nát mọi thứ. Nhưng trớ trêu thay, Satan lại có nghĩa gần như hoàn toàn ngược lại. Nó có nghĩa là hợp nhất mọi thứ, nhưng theo một cách bệnh hoạn và ác độc.
Như thế cái ác hoạt động theo hai cách: ma quỷ hoạt động trong chúng ta bằng cách chia rẽ chúng ta, và chúng ta có thói quen vu khống lẫn nhau để cộng đồng mãi mãi bị chia rẽ do ghen tị và buộc tội. Còn satan thì làm ngược lại nhưng với kết quả tương tự. Satan kết hợp chúng ta theo một cách bệnh hoạn, có nghĩa là dưới tác động cuồng loạn của đám đông, dưới hình thức đấu đá truyền thông xã hội, các ý thức hệ ích kỷ, kỳ thị chủng tộc, phân biệt giới tính, ghen tị, hận thù và bằng vô số cách ác độc khác để lôi kéo chúng ta vào đám đông – hận thù, cưỡng hiếp tập thể, hành hung và đóng đinh. Đó là thế lực satan đã đóng đinh Chúa Giêsu.
Khi chúng ta nhìn thế giới ngày nay, từ chính trị đến mạng xã hội, đến những gì đang xảy ra bên trong khuôn viên tôn giáo, chúng ta phải mù mới không thấy sức mạnh của "quỷ" và của "satan" đang làm việc (dù bạn định nghĩa như thế nào và hình dung những loại này như thế nào).
Chúng ta thấy quỷ làm việc ở đâu? Chung chung là khắp mọi nơi. Ngày nay, gần như đâu đâu chúng ta cũng thấy có những người gây chia rẽ, họ gán các động lực sai cho người khác, họ gieo ngờ vực và tẩy chay. Thật vậy, đây gần như là yếu tố nổi trội chúng ta thấy trong chính trị và trên mạng xã hội. Kết quả là sự tan vỡ cộng đoàn, sự bế tắc trong đường lối chính trị, sự phá vỡ nền văn minh, sự mất tin tưởng vào ý nghĩa của sự thật, niềm tin tự mãn, nhưng đặc biệt là câu khẩu hiệu đặc trưng của chúng ta hoạt động như thật, và gần như quên đi đức ái phổ quát. Ngày nay, chúng ta đang chứng kiến sự tan vỡ nguy hiểm của lòng tin và phép lịch sự, đức tính thẳng thắn đơn thuần bị xói mòn. Con quỷ chắc đang mỉm cười.
Chúng ta thấy satan làm việc ở đâu? Cũng mọi nơi. Càng ngày chúng ta càng co mình vào các bộ tộc, các băng nhóm, với những người nghĩ giống chúng ta và có cùng lợi ích phải bảo vệ.

Dù điều này có thể là điều tốt, nhưng nó sẽ không tốt khi chúng ta kết hợp với nhau, bám rễ trong các ý thức hệ theo lợi nhuận, theo các đặc quyền kinh tế, phân biệt chủng tộc, phân biệt giới tính, chủ nghĩa dân tộc sai lầm, tham lam và thù hận. Khi điều này xảy ra, nhóm của chúng ta không còn là một cộng đồng, thay vào đó nhóm chúng ta trở thành đám đông, trở thành kẻ bệnh hoạn, mà cuối ngày, dù khẩu hiệu có riêng biệt như thế nào thì cũng kết thúc như đám đông ngày Thứ Sáu Tuần Thánh đã hô vang: "Đóng đinh! Đóng đinh nó vào thập giá!" Điều đáng kể là trong các Tin Mừng, chữ "đám đông" dùng khi nào mang một ý nghĩa xấu. Các nhà chú giải đều nói với chúng ta, hầu như không có ngoại lệ, mỗi khi chữ "đám đông" xuất hiện trong Tin Mừng, nó có thể được đặt trước tính từ "thiếu suy xét". Đám đông là thiếu suy xét, còn tệ hơn, nó thường có khuynh hướng bệnh hoạn nghiêng về đóng đinh. Tiểu thuyết gia nổi tiếng người Séc Milan Kundera nhấn mạnh điều này khi ông chia sẻ nỗi sợ hãi to lớn của ông về "cuộc tuần hành vĩ đại", cơn sốt bệnh hoạn làm lây nhiễm đám đông và chẳng bao lâu sau, họ hô vàng: "Thả Ba-ra-ba cho chúng tôi, còn Giêsu thì giết nó đi, đóng đinh nó vào thập giá!" Đây là bộ mặt của satan trong đời sống bình thường, bộ mặt thực của cái ác.
Ngày nay chúng ta cần định danh cho điều này khi chúng ta thấy sự phân cực ngày càng mãnh liệt và cay đắng bên trong gia đình, cộng đồng, khu phố, thành phố và quốc gia chúng ta. Chủ nghĩa bè phái, giận dữ, cay đắng, ngờ vực, buộc tội và hận thù đang gia tăng ở hầu hết mọi nơi, ngay cả trong chính gia đình chúng ta, nơi chúng ta ngày càng cảm thấy khó ngồi lại với nhau, cư xử lịch sự với nhau khi nói chuyện về các vấn đề chính trị, xã hội và các khác biệt về giá trị đạo đức.

Đáng buồn thay, ngay cả đại dịch chết người đe dọa toàn thế giới, chúng ta lại có khuynh hướng chia rẽ thay vì đoàn kết.
Cái ác thường không có khuôn mặt và cảm giác của ác quỷ như trong phim kinh dị Rosemary's Baby; nó có bộ mặt và cảm giác của bản tin cuối ngày.
Ronald Rolheiser,
Marta An Nguyễn dịch

--------------------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - CẦN THỰC HÀNH - CHÚA SẼ GIÚP PDF Print E-mail

Chi Tran

XIN CHÚA BẢO VỆ CON (CẦN THỰC HÀNH, CHÚA SẼ GIÚP BẠN)

Chúng ta có thể tự bảo vệ mình tránh khỏi những ảnh hưởng của tiêu cực của thế giới để chúng không xâm nhập vào linh hồn chúng ta:
1. Cần cẩn thận khi xem phim, đọc sách báo và nghe truyền thanh.
2. Đừng làm cho linh hồn ta bị huỷ hoại. Chắc chắn không ai muốn ăn phải thuốc độc phải không? Có những loại phim ảnh gây bạo lực hay truyền bá sự dữ.
3. Hãy đọc sách nói về các thánh, xem những chương trình TV Công giáo, đọc sách báo tốt lành để nuôi dưỡng tâm trí và linh hồn.
4. Hãy chọn bạn mà chơi. Tránh xa những người nghiện ma tuý, những người bạn có đời sống thác loạn, yêu cuồng sống vội, già nhân ngãi mà non vợ chồng.
5. Trong các sinh hoạt của nhà thờ luôn có những người bạn tốt lành. Chúa sẽ cho bạn tìm được những người bạn tốt và thánh thiện.
6. Có những người suốt đời lệ thuộc vào tính xác thịt trong việc tham lam ăn uống, giải khát, ma tuý, sống đời cuồng nhiệt. Như thế, họ sống làm tôi mọi cho tính xác thịt.
7. Satan luôn tỉ tê rằng cuộc sống ngắn ngủi, hãy ăn chơi phóng túng đi. Cuộc sống đơn điệu không hạnh phúc. Cuộc đời đầy sự căng thẳng, lo âu và sợ hãi. Bởi thế mọi người nên làm việc nhiều và ăn chơi thoả thích. Rằng mọi người chỉ có một đời để sống mà thôi.
8. Để tránh sự cám dỗ chúng ta cẩn phải thực hành việc hãm mình. Có nhiều vị thánh phải tự dùng roi đánh mình. Họ phải ép mình ăn chay bằng bánh mì và nước lã nhiều ngày.
9. Họ làm việc hy sinh, hãm mình để thắng chính mình và tật xấu của mình.
10. Có những người phải cố gắng ép mình để thực hành sự hãm mình trong ngày đời. Chẳng hạn một người thích ăn kem thì sẽ ngừng ao ước và dâng lời cầu nguyện: "Lạy Chúa Giê su, con hy sinh sự mê ăn này và dâng hy sinh lên Chúa. Con sẽ không ăn kem."
11. Những sự hy sinh hãm mình dâng Chúa là một bước nhỏ để chiến thắng tính xác thịt thay vì để xác thịt làm chủ mình.
12. Nếu chúng ta tiếp tục cầu nguyện và tin tưởng nơi Chúa Giê su là Đấng ban bình an và là Đấng an ủi thì Ngài sẽ tiếp tục ban ơn cho chúng ta đểcó thể chống lại cơn cám dỗ hay cơn nghiện ngập trong cuộc đời chúng ta. Chỉ có Thiên Chúa mới chiến thắng kẻ dữ trong thế giới này. Ngài giúp ta chiến thắng tính xác thịt và chiến thắng ma quỷ.
13. Hãy đến với Chúa Giê su và xin Ngài ban ơn, xin cho Thánh Ý Ngài thể hiện. Hãy nghỉ ngơi trong tay Chúa vì Chúa là nguồn ơn phúc của chúng ta. Rồi ta sẽ thấy những sự cám dỗ mất dần.
14. Chỉ có qua ơn sủng của Chúa Giê su mà chúng ta mới có thể vượt qua những thói quen tội lỗi và sự nghiện ngập mà thôi.
Lạy Chúa, xin thăm viếng linh hồn chúng con và nhà của chúng con. Xin Chúa đuổi xa mọi âm mưu ma quỷ. Xin sai Thiên Thần Chúa đến ở nơi đây, để gìn giữ chúng con bình an, và xin tuôn đổ phúc lành trên chúng con luôn mãi!
Kim Hà,

---------------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - NGƯNG ẢO TƯỞNG VẾ CHÍNH MÌNH PDF Print E-mail

Chi Tran

LÀM THẾ NÀO ĐỂ BẢN THÂN NGƯNG ẢO TƯỞNG VỀ CHÍNH MÌNH?

Một trong những nhu cầu khó có thể ch.ối c.ãi nhất của con người là nhu cầu được thể hiện bản thân. Thực tế, việc các bạn đang liên tục cảm thấy mình cần phải chứng tỏ bản thân và luôn muốn đặt mình ở một vị trí trên cơ người khác là một chuyện hết sức bình thường, không việc gì phải tự trách m.óc bản thân cả.
Tuy nhiên, ông bà ta có câu cái gì nhiều quá thì cũng không tốt. Nếu trong một tập thể mà ai cũng muốn leo lên đứng trên đỉnh thì thế giới sẽ không thể vận hành tốt được nữa, vì tình trạng thừa thầy mà thiếu thợ. Vậy thì bây giờ chúng ta phải làm gì?
----------------------
Bước 1: Xác định được mình đang muốn cái gì
Một trong những câu hỏi lớn nhất mọi thời đại là "To be or not to be?", dịch vui là "Tôi đang làm cái qu.ái gì với cuộc đời mình vậy?" Mặc dù luôn biết ông hàng xóm, bà bán rau ngoài chợ đang làm gì với cuộc đời của họ.
Vì không biết mình muốn gì dẫn tới đặt ra nhu cầu cho bản thân là "cái gì cũng muốn", tự ép bản thân tìm cách thỏa mãn cho tất cả nhu cầu mà bản thân đề ra mà không cân nhắc đến hệ lụy của nó.
Có lần một người chị đã từng nói với tôi về quy tắc kim tự tháp: "Mỗi người trong chúng ta rồi đều sẽ đứng trên đỉnh của một kim tự tháp nào đó, nhưng mỗi kim tự tháp của mỗi người là khác nhau tùy vào khả năng và nhu cầu của người đó. Vậy nên không việc gì phải tranh giành nhau vị trí của người khác, vì ai rồi cũng sẽ có chỗ đứng của riêng mình".
Nếu bạn cảm thấy bạn đang tốt ở một lĩnh vực nào đó thì có thể tìm cách để nâng tầm mình lên ở một vị trí cao hơn trong lĩnh vực đó. Không việc gì phải đứng núi này trông núi nọ, bạn cần tập trung thời gian và năng lượng của mình để leo lên ngọn núi của chính mình trước đã.

Bước 2: Bao quanh bản thân bởi những người giỏi hơn mình trong lĩnh vực đó
Không ai là giỏi xuất chúng cả, núi này cao ắt sẽ có núi khác cao hơn, mà thường thì mấy ngọn núi cao hay có xu hướng đứng cùng với nhau.
Mặc dù phải công nhận là ở bên cạnh những người giỏi hơn mình, cảm giác rất bứt rứt và khó chịu vì cái tôi thích thể hiện của bản thân không được thỏa mãn, nhưng nếu bạn có ý định chạy đua đường dài thì bạn phải cho phép bản thân tiến bộ hơn từng ngày trước đã. Thà là chạy 100m m.ất hết hơi còn hơn chạy 50m đã nghỉ mệt.

Bước 3: Tự đánh giá (review) bản thân mỗi ngày
Tôi dành rất nhiều khoảng thời gian trong một ngày của mình để nghĩ về bản thân, tự ch.ân thành phê phán những thiếu sót của chính mình rồi cân nhắc xem mình phải làm gì tiếp theo.
Tôi ít khi nghĩ về người khác, vì có nghĩ gì về họ thì cũng không thay đổi được gì cho họ, ngoại trừ việc bản thân cảm thấy nhẹ nhõm vì được sao nhãng khỏi những vấn đề của chính mình.
Tuy cách này cơ bản là ổn đối với mình, nhưng đôi lúc suy nghĩ quá nhiều về một vấn đề nào đó trong thời gian dài sẽ khiến bản thân có tư duy tiêu cực về nó.
Nên nếu bạn như tôi, hay tự vấn bản thân nhiều quá thì cách thay thế là tìm cho mình một người bạn mà bản thân đủ tin tưởng và có độ sâu sắc nhất định về cuộc sống (thường là một người nào đó lớn tuổi hơn) để giãi bày, như vậy bạn sẽ có cái nhìn khách quan hơn về những vấn đề của mình.

Một chút chia sẻ cá nhân của bản thân về vấn đề này, vì tôi cũng từng là n.ạn nh.ân của việc quá ảo tưởng về chính mình dẫn đến đưa ra những quyết định m.ù qu.áng.
Tôi nghĩ khi còn trẻ, chúng ta ai cũng có xu hướng muốn được thế giới công nhận tài năng và công sức của mình, nhất là khi bạn đã nỗ lực rất nhiều để có được nó.
Trong cuốn tự truyện của mình, tổng thống Đô-nan Tr.ump có kể là ông từng bị ph.á s.ản 3 lần sau khi ông trở thành triệu phú. Đến cả một người tài năng và chăm chỉ như vậy mà ông trời cũng không thưởng xứng đáng thì tôi nghĩ không có gì trên thế giới này là công bằng cả. Vậy nên bạn cứ tin vào chính mình trước đi, cứ thể hiện bản thân rồi thấy mình còn sai thì cứ sửa từ từ.
Mỗi ngày trong cuộc đời mỗi người là một cuộc ch.iến. Giả sử nếu một ngày nào đó bạn trở nên quá hoàn hảo, quá tuyệt vời và có được hết tất cả những gì mình mong muốn. Vậy thì còn gì nữa đâu mà đ.ấu tr.anh, đâu còn lý do gì để phát triển và tiếp tục cống h.iến nữa?
Nguồn: Trí thức trẻ
-------------------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THUC - GƯƠNG CHÚA GIÊ-SU - LUYỆN ĐỨC NHẪN NHỤC PDF Print E-mail

Chi Tran

GƯƠNG CHÚA GIÊSU
LUYỆN ĐỨC NHẪN NHỤC VÀ PHẤN ĐẤU VỚI TÀ DỤC

Cần phải nhẫn nhục
-Lạy Chúa! Con thấy đức nhẫn nhục rất cần cho con ở đời này là nơi con gặp đầy những trái ý.
Vì dầu con lo toan mọi cách để được an bình, đời con vẫn không khỏi chiến đấu và đau khổ.
-Chính thế đấy con ạ! Nhưng Cha, Cha lại muốn đừng khi nào con đi tìm một thứ an bình không phải cám dỗ và phản trắc.
Trái lại khi nào con phải cám dỗ và thử thách nhiều; một ngày kia con sẽ chịu lửa Luyện ngục thế nào?
Trong hai cái khổ, bao giờ cũng nên chọn cái khổ nhẹ hơn.
Để tránh những khổ hình bất diệt đời sau, con hãy cố gắng chịu cho nhẫn nhục vì Chúa những đau khổ của đời hiện tại.
Nhẫn nhục là chìa khóa hạnh phúc
Con tưởng người đời không phải khổ hay chỉ đau khổ ít thôi ư?
Thứ người như vậy dầu con tìm trong những người sống giữa những lạc thú cũng không bao giờ gặp được.
Nhưng con nghĩ: họ được mọi sung sướng và theo ý riêng luôn, chính những cái đó làm cho họ lấy những đau khổ làm nhẹ.
Phải, dầu rằng họ được tất cả như họ muốn nữa, nhưng con thử nghĩ những cái đó sẽ được bao lâu !
Vì "Kíp thời những người sung túc nhất đời sẽ qua đi như khói"(1)[lxxxviii] mà không để lại một vết tích gì về những khoái lạc của họ!
Mà cả khi còn sống ở đời, cái thú nhàn họ hưởng có làm được cho họ khỏi ưu phiền lo lắng, sợ sệt đâu!
Vì cái làm cho họ vui sướng thường lại nên cớ đau khổ cho họ đấy.
Mà họ phải như vậy là hợp lý, vì những lạc thú mà họ đã tìm tòi đã theo đuổi một cách bất chính, sẽ đem lại cho họ tủi nhục và ưu phiền.
Tất cả những thú vui đó ngắn ngủi chừng nào! Giả dối chừng nào! Lố lăng và bỉ ổi chừng nào!
Nhưng đã say mê, đã mù quáng, những con người đáng thương kia còn hiểu thế nào được? Thực không khác gì những con vật điên dại, họ liều mất linh hồn vì một vài cái thú vui tạm bợ của đời hư tệ này.
Nhẫn nhục là nguồn an ủi
Còn con, con ôi! "Con đừng đuổi theo những tham vọng riêng. Hãy từ khước ý con đi"(1)[lxxxix].
"Con cứ vui mừng trong Chúa, rồi Chúa sẽ cho con điều lòng co ước nguyện"(2)[xc].
Thế con có muốn nếm thử cái vui thật và được dư đầy ơn Chúa an ủi không? Con hãy khinh rẻ mọi của thế tục, từ khước tất cả thú vui đời tạm, con sẽ được Cha chúc phúc và được an ủi dồi dào.
Và càng từ rẫy những mơn trớn của tạo vật, con càng được an ủi êm dịu và mãnh liệt của Cha.
Nhưng để tới chỗ đó, con sẽ không tránh khỏi ưu sầu, mệt mỏi và chiến đấu.
Tập quán lưu cựu sẽ kháng cự con nhưng con sẽ thắng nó bằng một tập quán tốt hơn.
Xác thể sẽ kêu trách, nhưng con sẽ cầm hãm nó bằng tinh thần đạo đức.
Cựu xà sẽ xúc xiểm và khuấy khuất con nhưng con sẽ xua đuổi nó bằng kinh nguyện. Hơn nữa, nhờ sức cố gắng làm việc thiện con sẽ lấp hẳn lối không cho nó vào được linh hồn con.
SUY NIỆM
Đau khổ là công hiệu tất nhiên và là hình phạt của tội. Nó là phương thế để đền trả đức Công bình bị xúc phạm và bảo vệ trật tự chung.
Nhưng đau khổ còn là phương thế của tình yêu, vì chịu cho nên và hiệp với những đau khổ của Chúa Kitô, nó còn có thể cứu rỗi được ta.
Vì thế, chẳng những ta không có quyền trốn, mà còn phải lợi dụng đau khổ như bàn đạp để mưu hạnh phúc.
Nhưng muốn lợi dụng được đau khổ, phương pháp tốt nhất là vui nhận và chịu cho nhẫn nhục mọi đau khổ Chúa gởi đến cho ta, và thánh hóa nó trong Thánh giá và đau khổ của Chúa Kitô, nó sẽ là chìa khóa mở cửa thiên đàng cho ta.
Lạy Chúa! Chúa đã nói: "Phúc người chịu bắt bớ, nước trời sẽ là của họ". Xin Chúa cho con ơn can đảm và nhẫn nại vác mọi Thánh giá của địa vị con để đáng được nước thiên đàng.
Nguyên tác: THOMAS A KEMPIS
Linh mục LÊ BÁ TƯ

----------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 76