mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3658
mod_vvisit_counterHôm Qua9585
mod_vvisit_counterTuần Này46961
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này129027
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19544477

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - ẢO TƯỢNG VỀ XATAN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Wed, Apr 7 at 12:08 AM

NHỮNG ẢO TƯỞNG VỀ XATAN

Để làm cho thiên hạ rơi vào ảo tưởng thế lực của mình bao trùm toàn cõi địa cầu, Xatan dùng nhiều chiêu trò gạt gẫm để tỏ ra mình mạnh hơn Thiên Chúa, đối thủ lợi hại của Thiên Chúa...

Để không rơi vào tình trạng bị mê hoặc bởi những ảo tưởng do Xatan lập trình, người Kitô hữu cần sống Đức Tin với Niềm Vui của Đức Ái, và Bình An của Đức Trông Cậy, để Hạt Giống Chúa Cha đã gieo nảy mầm, và lớn nhanh trong Nắng Ấm của buổi sáng Đức Giêsu Phục Sinh và trong Gió của ngày lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống.

Chúng ta đang sống trong một thế giới đầy những mâu thuẫn: một thế giới khoa học tiến bộ, nhưng số người mê tín đạt độ cao ngất ngưởng; một thế giới có cả rừng luật bảo vệ, gìn giữ sự sống con người, nhưng số thai nhi bị hủy diệt từ lòng mẹ đã vượt ngưỡng; một thế giới không thiếu bất cứ loại hình tổ chức phát triển nào, nhưng xã hội thối nát, xáo trộn, mất an ninh ngày càng gia tăng, trầm trọng đến mức báo động đỏ; một thế giới mà người tốt cũng nhiều, người xấu cũng đông không kém; một thế giới không thiếu điều thiện, nhưng sự dữ cũng kín đường ngập lối. Giữa lòng thế giới ngổn ngang những mâu thuẫn này, trí khôn con người bấn loạn, ngờ vực, trái tim con người hoang mang, trống vắng, và niềm tin vào những giá trị bị chao đảo, chới với dẫn đến tình trạng bỏ ngỏ, tháo khóan cuộc đời. Chính ở thời điểm và hoàn cảnh thuận lợi này, ma quỷ đã triệt để tận dụng để bành trướng thế lực hoả ngục.

Sở dĩ Xatan và bè lũ tận dụng cơ hội này để bành trướng thế lực, vì đây là lúc con người có cảm tưởng đang sống cảnh "tranh tối tranh sáng" giữa thánh thiện và tội lỗi, nhập nhằng "bất phân thắng bai" giữa kẻ dữ người lành, lẫn lộn trên đất sống của cỏ lùng và lúa (x .Mt 13,24-30), bởi ở những lúc tranh tối tranh sáng, nhập nhằng này, Xatan mới gieo được hạt độc ảo tưởng vào lòng con người. Nhờ ảo tưởng làm u mê tâm trí, thế lực của Xatan mới có cơ hội lan rộng, bành trướng, khi làm cho con người không còn cần đến lòng thương xót của Thiên Chúa và tương quan huynh đệ với mọi người.

Nhưng ảo tưởng nào đã và đang làm cho thế lực của Xatan ngày càng lớn mạnh, bao trùm?

Ảo tưởng Xatan không là thụ tạo của Thiên Chúa:

Đây là ảo tưởng "không bao giờ xóa mờ" trong lòng Xatan, và chính ảo tưởng không là thụ tạo, nhưng ngang hàng Thiên Chúa, bằng Thiên Chúa, mà Xatan đã bị Thiên Chúa tống khứ ra khỏi thiên đàng và giam giữ trong hoả ngục. Ảo tưởng "ngang hàng Thiên Chúa" không bao giờ xóa mờ, vì Xatan cần dùng ảo tưởng này để lừa gạt và cầm chân những người thuộc về nó, nghe theo nó.

Xatan cố gieo vào lòng những người nghi nan, ngờ vực Thiên Chúa là Đấng Chủ Tạo duy nhất, ảo tưởng về quyền năng tạo dựng của nó, khi dùng khả năng của thụ tạo thiêng liêng để mê hoặc những người nhẹ dạ, dễ tin, mê tín bằng thực hiện những điềm thiêng dấu lạ, vì loài thụ tạo thiêng liêng như các thiên thần, cũng như ma quỷ vốn là những thiên thần phản loạn đều không lệ thuộc, hay bị giới hạn bởi thời gian và không gian như con người, nên điềm thiêng dấu lạ là điều các thụ tạo thiêng liêng này làm được.

Chính nhờ những khả năng vượt không gian, thời gian dành cho các thụ tạo thiêng liêng, vô hình, mà Xatan đã làm cho nhiều người tin nó ngang hàng, cùng vị thế với Thiên Chúa, vì ảo tưởng cho rằng phải là Thiên Chúa mới làm được những điềm thiêng dấu lạ. Kế sách của Xatan là làm cho loài người lầm tưởng chính nó cũng là đấng tự hữu như Thiên Chúa, cũng toàn năng như Thiên Chúa, và là đối thủ đời đời của Thiên Chúa, để con người phải chạy đến và thờ lậy nó như đang thờ lậy Thiên Chúa, nếu muốn thoát khỏi những đe dọa của sự dữ, vì chỉ có nó, cha đẻ và kẻ gieo rắc sự dữ mới có quyền lấy đi khỏi con người sự dữ và bất hạn

 

Để không rơi vào tình trạng bị mê hoặc bởi những ảo tưởng do Xatan lập trình, người Kitô hữu chúng ta cần sống Đức Tin với Niềm Vui của Đức Ái, và Bình An của Đức Trông Cậy, để Hạt Giống Chúa Cha đã gieo nảy mầm, và lớn nhanh trong Nắng Ấm của buổi sáng Đức Giêsu Phục Sinh và trong Gió của ngày lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống........................

Jorathe Nắng Tím

----------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - PHỤC SINH PDF Print E-mail

Mo Nguyen Chuyển

Vọng phục sinh mà đã là phục sinh
(tt giảng đêm vọng PS 2021)

Tối nay lễ Vọng Phục Sinh. Chưa phải là lễ Phục Sinh.

Thực ra, chẳng biết Chúa sống lại lúc nào. Nhưng sáng sớm ngày thứ nhất, ra mộ, thấy "đã" sống lại. Cho nên chắc ăn, ngày mai mới mừng Chúa Sống Lại.

Nhưng tối nay, Vọng, mà như đã Phục Sinh. Không tin cứ xem phụng vụ : Chúa là Ánh Sáng, ca tụng Ánh Sáng, nếu còn nằm trong mồ làm sao có ánh sáng ; các bài đọc, xướng Alleluia long trọng, bài Tin Mừng tường thuật sống lại ; chuông đổ vang hồi với Gloria.

Trong khi đó, thì niềm tin của chúng ta là "ngày thứ ba sống lại," chứ không phải ngày thứ hai ! (chết 3g chiều qua, thứ sáu, hôm nay mới thứ bảy, tức "ngày thứ hai" !)

Vậy dẫu sao hôm nay cũng cứ còn trong mộ, đang chết, nhưng lại như đã sống.

Ve sầu hỏi Chúa Tạo Vật:

"Có thứ gì vừa có đầy đủ sức sống, nhưng đồng thời cũng có đủ sự chết không?"

"Có chứ," Chúa Tạo Vật trả lời tiếp: "Hạt giống của lúa, lúa mì và tất cả các hạt, chúng nó đều là vừa sống vừa chết; vừa chết vừa sống".

Đúng là hạt lúa mì nếu không chết đi (chôn trong đất) thì cũng không sống lại (trỗi dậy) nảy sinh nhiều bông hạt khác. Hạt lúa : nếu phơi khô – ướp lạnh – cất kỹ – vẫn là hạt lúa. Nhưng nếu, chôn dưới đất, cho thối đi, rã đi, chết đi, sẽ sinh ra cây lúa tốt tươi.

Hình ảnh hạt lúa này chính Chúa Giêsu đã dùng: nếu hạt lúa mì gieo.... Và thánh Phaolô đã nói tới khi trả lời trong thư 1Corinto 15. 35-38: "Nhưng có người sẽ nói : kẻ chết trỗi dậy thế nào ? Họ lấy thân thể nào mà trở về ? Đồ ngốc ! Ngươi gieo cái gì, cái ấy phải chết mới được sống. Cái ngươi gieo không phải là hình thể sẽ mọc lên, nhưng là một hạt trơ trụi, chẳng hạn như hạt lúa hay một thứ nào khác. Rồi Thiên Chúa cho nó một hình thể như ý Người muốn : giống nào hình thể nấy."

Nếu Chúa Giêsu là nhà sinh vật, chắc hẳn Ngài sẽ lấy một hình ảnh khác ghê sợ nhưng thơ mộng để chỉ -"Có thứ gì vừa có đầy đủ sức sống, nhưng đồng thời cũng có đủ sự chết không?" Đó là hình con sâu bò dưới đất.

Khi nhìn một con bướm ngày đẹp đẽ, có ai lại nghĩ rằng nó thoát xác từ một con sâu róm lông lá xấu xí, phải bò phải chui dưới lá cây đất đá ? Sâu nào ra bướm đó. Sâu càng xấu càng ra bướm đẹp. Sâu phải chết mới thành bướm bay. Nơi con sâu có màu sự chết và có mầm sự sống.

Bởi thế Đêm nay, Chúa còn đang chết, nhưng Chúa đã sống lại. Đêm Vọng Phục Sinh, mà đã là Ngày Phục Sinh.

Chúa Giêsu là hạt giống Nước Trời được gieo vào thế gian vừa có đủ sự chết nên Ngài đã chết, vừa có đủ Sự Sống nên Ngài đã sống lại.

Mỗi giây phút trong cuộc đời của chúng ta đều có sự chết và phục sinh của Chúa Giêsu : đó là khi chúng ta hy sinh, khi chúng ta hãm mình là chúng ta chết cho tội và sống trong ân sủng của Thiên Chúa; khi chúng ta nhịn nhục, khi chúng ta phục vụ là chúng ta chết cho cái tôi và sống lại trong Thần Khí của Chúa Giêsu...

Không phải chỉ đúng Đêm Vọng Phục Sinh, ngày lễ Phục Sinh chúng ta mới "sống lại", nhưng tình yêu của Chúa Giêsu thôi thúc chúng ta chết và sống lại mỗi ngày, bởi vì mỗi người trong chúng ta là những mảnh đất tốt để hạt giống Lời Chúa nẩy mầm và phát triển đến môi trường chung quanh chúng ta.

Sẽ không ai biết Chúa Giêsu chết như thế nào và sống lại ra sao, nếu mỗi người trong chúng ta không đem đời sống của mình ra để làm chứng cho Chúa Giêsu Phục Sinh, mà chứng cớ sống động nhất chính là chúng ta sống như Chúa Giêsu đã sống : yêu thương, phục vụ và tha thứ. Cứ thử phục vụ và nhất là tha thứ đi là biết thế nào là chết đi và sống lại - Alleluia.

Anphong Nguyễn Công Minh
(lấy câu chuyện ve sầu từ LM Nhân Tài)

------------------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - VIRUS CORONA PHẪN NỘ -BỰC MÌNH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Thu, Mar 25 at 2:55 AM

VIRUS CORONA PHẪN NỘ-BỰC MÌNH LÀM HẠI CHÚNG TA

Sự yếu đuối không thể biện minh cho cách cư xử thiếu bác ái. Cấu trúc con người chúng ta cũng không thể biện minh cho điều này.

Chúng ta thường xuyên gặp những điều không vừa ý và chúng ta có thể có những phản ứng khác nhau trước những tình huống ấy. Khi phản ứng ấy chỉ là một cảm xúc trỗi dậy nhất thời ở bên trong và nhanh chóng biến mất, thì nó mới chỉ là phản xạ của con người trước một kích thích bên ngoài mà thôi, chưa phải là tội.

Tuy nhiên, khi nó khơi dậy bên trong chúng ta một mong muốn kháng cự lớn hơn, nghĩa là nó không qua đi ngay lập tức và chúng ta tự nguyện đồng ý, nuôi dưỡng cho đến khi nó trở thành cơn thịnh nộ, thù hận, thậm chí là bạo hành, thì chúng ta đã mắc tội phẫn nộ rồi.

Phẫn nộ là gì? Giáo lý Hội thánh Công giáo (HTCG) định nghĩa: phẫn nộ là một ước muốn trả thù (Giáo lý HTCG số 2302) và như đã đề cập trên đây, ước muốn điều ác cho người khác là một tội nặng vì nó xúc phạm đến đức bác ái. Chúa xác định rất rõ khi Ngài nói: "Bất cứ ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà". (Mt 5, 22)

Điều chúng ta phải làm khi có ai đó làm điều ác là sửa chữa lại với lòng bác ái (xem Mt 18, 15-20), nhưng nhiều khi chúng ta lại thích oán hận người ta, đi ngược lại với Lời Chúa phán: "Con đừng oán hờn người thân cận khi họ xúc phạm đến con." (Hc 10, 6)

Khi cảm xúc này phát triển, một cách tự do và tự nguyện, nó trở thành sự căm ghét. Đó là một trong những tình trạng tồi tệ nhất mà một người có thể có trong mối quan hệ với người khác. Giáo lý khẳng định: "Cố ý thù ghét người khác là điều nghịch với đức bác ái. Sẽ là một tội khi ta thù ghét tha nhân, cố tình ước muốn cho người ấy bị hại. Và sẽ là tội nặng khi ta muốn cho họ bị tai hại nặng nề. 'Còn Thầy, Thầy bảo anh em: phải yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em, như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời...' (Mt 5, 44-45)." (Sách Giáo lý HTCG số 2303)

Cơn phẫn nộ làm hại chúng ta

Bên cạnh sự căm ghét, cơn phẫn nộ còn đem đến những hành động khủng khiếp như trả thù, gây thương tích, phỉ báng, chia rẽ, tạo ra những khắc nghiệt, bạo lực, thậm chí là cái chết.

Khi nói về phẫn nộ, cần phải chỉ ra sự khác biệt giữa phản ứng tự nhiên với sự bực dọc của tội lỗi. Hãy nhìn cho kỹ. Tất cả chúng ta đều gặp những điều khó chịu, tởm lợm, xúc phạm và phiền hà. Khi chúng ta gặp những điều này, thì thật là bình thường khi trong ta trỗi dậy cảm xúc đối kháng và tức giận. Điều này là bình thường và các yếu tố dẫn đến cảm xúc này sẽ khác nhau tùy theo từng người.

Điều tương tự cũng xảy ra liên quan đến cường độ phản ứng - có thể khác nhau do những giá trị cá nhân hoặc tính khí, hay năng khiếu hài hước thất thường của một người. Tội lỗi chỉ bắt đầu có - như đã nói trong mục đầu tiên về nghiện ngập - khi ta thuận theo cảm xúc này.

Cấu trúc con người của ta có thể khiến ta dễ bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc đã đề cập. Tùy theo tính khí từng người, mà người ta có thể có những phản ứng bùng nổ hay bốc đồng. Sự cáu kỉnh quá mức có thể cho thấy sự thiếu trưởng thành và bốc đồng trong hành động - thể hiện sự thiếu tự chủ. Mặc dù vậy, không gì có thể biện minh cho những thái độ như thế.

Sự yếu đuối không thể biện minh cho cách cư xử thiếu bác ái. Cấu trúc con người chúng ta cũng không thể biện minh cho điều này. Những người có xu hướng này phải nỗ lực nhiều hơn những người không có xu hướng ấy để khỏi lỗi đức bác ái, nhờ đó họ sẽ có công phúc nhiều hơn. Điều quan trọng là không ai được bất cẩn và chịu thua những đam mê, không được lệ thuộc vào hoàn cảnh.

Juan José Léniz Ulloa (Shalom)
N.Nguyễn & Biên Tú (TGPSG) chuyển ngữ

-------------------------------

 
SÓNG TỈNH THỨC - CƠN BÃO CỦA TRUYỀN THÔNG PDF Print E-mail

'Quang Nguyen' via HuongVeChua
Thu, Mar 18 at 5:14 PM
CƠN BÃO CỦA TRUYỀN THÔNG BẤT LƯƠNG

Linh cảm hay nói đúng hơn là nhờ ơn Chúa cũng như do cẩn thận nên phân định truyền thông trên mạng tương đối ổn. Chả phải cái gì quăng lên mạng là đọcL hay là tin. Tin gì nghi ngại thì phải hỏi ngay những sư phụ khác.

Sáng qua, bỗng dưng stt của một anh hùng bàn phím quăng lên đại loại là tẩy chay Bố Già cũng như miệt thị anh Trấn Thành. Xem thì xem nhưng bình tâm chờ kết quả của phát ngôn ấy. Cũng không lạ gì con người chuyên gia câu like và câu view trên mạng. Chả biết khung thời gian như thế nào, cầu nguyện ra sao nhưng cứ hễ thấy bất cứ chuyện gì trong xã hội và nhất là Giáo Hội thì bươi cho người khác chửi. Cũng không quên cầu nguyện cho những người đại loại như thế.

Chả hiểu sao ngày hôm nay có khá nhiều anh hùng bàn phím. Bảo viết bài suy niệm hay tâm tình thì không viết. Cứ dạo trên mạng và thấy điều gì đó là hùa theo và ném đá. Có những chuyện ném xong thì lại thấy hối tiếc. Mà khổ ! Mình có trong sạch hơn ai mà mình lại ném đá người khác.

Đến tối, khá khó ngủ vì nhìn đến tình cảnh của anh chị em sống chung quanh. Cái nghèo vật chất, tinh thần và tri thức cứ như muốn ôm chầm không buông tha họ. Cha anh buồn khi nhìn những đứa trẻ mà anh cưu mang cứ lăm le bỏ học. Anh thương và đặt kỳ vọng vào chúng nhưng chúng như không còn muốn đi học nữa nên anh buồn. Bữa cơm nào cũng vui. Chỉ trừ lúc nào nói về anh chị em mà hai anh em chung sống thì căng thẳng. Thương họ đến độ hình ảnh của những con người nghèo ấy cứ ám cả vào trong giấc mơ.

Mở mở youtube xem tí vì lăn qua lăn lại không ngủ được. Chả hiểu sao youtube lại trôi đến tâm tình của anh Trấn Thành. Có lẽ không đủ thời gian để gõ lại những gì anh nói vì anh nói khá dài. Đại loại trong cái video đó Anh ai oán truyền thông, Anh ai oán những ai hồ đồ kết án Anh.

Con người, không ai tránh khỏi những yếu đuối. Anh Trấn Thành cũng thế. Nhưng với tôi, Anh chả làm gì hại tôi. Tôi quý Anh vì Anh đã cống hiến cho mọi người những vai diễn và thông điệp nhân văn. Anh chia sẻ thật tâm về những gì Anh nói. Anh nói với tất cả tâm tình và Anh muốn cho mọi người sống tốt hơn. Thế nhưng rồi Anh nuối tiếc và đau đớn khi bị truyền thông bóp méo và giật tít tiêu đề buổi phỏng vấn của Anh. Trong video, Anh nói thẳng là từ nay trở đi xin các phóng viên đừng ai đến xin phỏng vấn nơi Anh nữa. Anh sợ truyền thông quá rồi !

Anh cũng chia sẻ về lòng ao ước của Anh để đóng góp chút gì đó cho xã hội. Anh cảm ơn tổ nghiệp cũng như mọi người. Anh thao thức xây dựng một xã hội tốt đẹp. Anh kể có những lần đi đường thấy kẹt xe, chính Anh xuống xe để xin mọi người lập lại trật tự, tránh tranh giành hơn thua để khỏi bị kẹt xe.

Thế đó, một câu nói, một con người, một sự kiện nào đó trước khi nhận định và kết luận, nên chăng ta phải nghe 2 tai, nhìn 2 mắt cũng như một bộ óc biết phán đoán cũng như suy xét hay nói là khôn ngoan. Có những người có óc nhưng não có vấn đề để rồi dùng sức mạch của truyền thông để công phá người khác.

Điều tôi tự hỏi, những người làm truyền thông ác ý khi bóp méo người khác, khi hãm hại người khác liệu rằng có bình an hay không ?

Ngay cả bản thân tôi, ngồi máy làm việc khá nhiều và thật sự là không có thời gian để đọc hay nghe những chuyện tào lao bí đao. Thi thoảng nó trôi những dòng tin và đọc những dòng tin ấy cảm thấy nó sao sao đó. Mạnh ai nấy cào phím, mạnh trang báo nào trang báo đó đăng những cái tít giật gân như bài báo mới nhất để cộng đồng công kích anh Trấn Thành.

Tôi chả có ý bênh anh Trấn Thánh hay ca tụng Anh. Chỉ thấy sự kiện Anh đang bị một số người đọc không xong nghe không tới kết án và mạt sát Anh như là bài học kinh nghiệm cho bản thân. Chính vì vậy, tôi cực ghét đưa hình mình lên mạng cũng như tránh những phát biểu giữa cộng đồng. Đơn giản là vì mình thẳng tính và cũng như Anh Trấn Thành là góp chút gì đó để cho xã hội và Giáo Hội tốt hơn nhưng sợ bị hiểu lầm. Đã từng bị hiểu lầm cũng như bị ném đá sau khi gửi tâm tình chia sẻ cho người cứ ngỡ là thân nên giờ cũng ngán.

Thế đó ! Giữa cơn bão truyền thông và đặc biệt với những loại truyền thông bất lương và ác ý thì cần và cần lắm sự khôn ngoan để tiếp nhận. Không phải cái gì cũng xem, cũng nghe và cũng chia sẻ. Chuyện quan trọng nhất vẫn là ơn biện phân, ơn khôn ngoan trước cơn bão truyền thông trong hoàn cảnh hiện tại.

Ta lại xin Thần Khí của Chúa xuống trên mỗi người chúng ta để chúng ta có ơn khôn ngoan để nghe, để đọc, để xem. Xin Chúa cho ta xem và nghe những gì cần thiết cho đời sống thiêng liêng, đời sống đức tin cũng như trau dồi nhân bản cho mỗi chúng ta.

Lễ Thánh Giuse 2021

Lm. Anmai, CSsR

----------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - LÀM SAO LƯU DANH? PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

LÀM SAO LƯU DANH ?

Con người ai cũng muốn bất tử. Sự bất tử không hẳn là không phải chết mà là ngay cả sau khi chết tiếng thơm vẫn còn lưu danh. Lưu danh qua sử sách. Lưu danh qua con cháu. Nhưng điều quan yếu là mình phải sống làm sao để được lưu danh?

Người ta cho rắng trong số những người lãnh đạo hiện nay trên thế giới thì bà Angela Merkel thủ tướng Đức được cho là có "đắc nhân tâm' nhất. Vì thế, khi bà tuyên bố rời vị trí lãnh đạo đảng và giao nó cho những người kế nhiệm. Người Đức có phản ứng chưa từng có trong lịch sử – cả dân tộc bước ra ban công ngôi nhà của mình và tự động vỗ tay tiễn bà liên tục trong 6 phút.

Người Đức đã bầu bà làm lãnh đạo của mình, và bà đã dẫn dắt hơn 80 triệu người Đức suốt 18 năm trời bằng tài năng, sự tận tụy và lòng chân thành. Và trong suốt 18 năm bà lãnh đạo đất nước, không ghi nhận một hoạt động nào chống lại bà. Bà không bổ nhiệm bất kỳ người thân nào của mình làm thư ký. Bà không khẳng định rằng mình là người làm nên vinh quang. Bà không xuất hiện ở những con phố nhỏ của Berlin để được chụp hình. Bà luôn giản dị đi mua sắm như bao người phụ nữ nội trợ khác.

Con người luôn khao khát được lưu danh, nhưng tiếng thơm không phải do mình nói hoặc tô vẽ mà là công đức chúng ta đã làm gì cho cho gia đình và xã hội? Sự hiện diện của chúng ta có giá trị gì với tha nhân? Tài trí và sức lực của ta đã giúp ích gì cho xã hội? Và có thể là quyền lực của chúng ta đã mạng lại điều phúc lợi gì cho đất nước ?

Thật vậy, con người chỉ được lưu danh khi họ biết quên đi bản thân mà dấn thân cho xã hội. Con người chỉ được lưu danh khi họ sống cống hiến công sức và tài trí của mình vì lợi ích cộng đồng chứ không phải vì lợi ích bản thân hay phe nhóm.

Sự lưu danh không cần làm những chuyện phi thường mà chỉ cần làm những việc tầm thường nhưng qua đó ta gửi gắm tình yêu, sự hy sinh, tận tụy cho công việc thì việc đó trở thành tiếng thơm để lại cho đời.

Lời Chúa hôm nay cũng khai mở cho chúng ta con đường lưu danh ngàn thu. Đó là con đường của hy sinh, của tận hiến quên mình đến nỗi dám mục nát đời mình như hạt lúa phải chết đi thì mới sinh được nhiều hạt khác. Và người môn đệ của Chúa Giê-su phải vượt cao hơn nữa là quên đi chính bản thân mình như lời Chúa nói: "kẻ nào giữ mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai chịu chịu từ bỏ cuối cùng sẽ được lại". Đó là chân lý, là định luật tất yếu cho những ai muốn lưu danh mãi đời sau.

Chính Chúa Giê-su đã sống điều đó. Ngài đã đi qua đau khổ để tiến tới vinh quang. Ngài đã trở nên bất diệt khi Ngài trở thành hạt lúa chịu nghiền nát để trổ sinh muôn vàn bông lúa. Ngài đã trở nên vĩ đại khi Ngài dám chết vì bạn hữu. Vâng, người vĩ đại trong cuộc đời chúng ta không phải là những người nổi tiếng, không phải là những người đang nắm giữ chức vụ to lớn trong xã hội mà là chính những người đang hy sinh vì chúng ta. Họ là những người cha "chân lấm tay bùn" đang đổ mồ hôi nơi nương đồng, đang miệt mài nơi công trường. Họ là những người mẹ đang lặn lội ngược xuôi nơi bến chợ, đang hao gầy vì đàn con. Họ là những người anh, người chị đang bôn ba đó đây để bòn nhặt từng đồng tiền để phụ giúp gia đình. Đó là những con người cao cả, là những hạt lúa miến đang chịu nghiền nát vì tha nhân để trở thành tấm bánh cho anh em. Đó là những con người dám quên đi niềm vui riêng của bản thân để lo cái lo của đồng loại, để sống có ích cho tha nhân.

Nhưng thật đáng tiếc! Ý niệm phục vụ tha nhân. Ý niệm sống vì người khác đang mất dần trong thế giới hôm nay. Người ta đang lo cho bản thân. Người ta đang chạy theo danh lợi thú để thoả mãn nhu cầu của chính mình. Có mấy ai dám quên mình để sống cho thân nhân? Có mấy ai chịu nghiền nát đời mình để đem lại niềm vui cho tha nhân?

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG:

Mùa chay là mùa mời gọi chúng ta hãy sống cao đẹp hơn. Hãy hy sinh niềm vui của mình, những đam mê sở thích của mình để đem lại niềm vui cho những người chúng ta yêu mến. Thiết tưởng mùa chay là mùa mời gọi chúng ta hãy sống đúng với phẩm giá làm người của mình là biết sống vì hạnh phúc tha nhân. Chúa đã tạo dựng Eva vì niềm vui của Adam. Chúa cũng tạo dựng chúng ta vì niềm vui của thân nhân. NHỜ ƠN THÁNH THẦN THÚC ĐẨY là Đấng đã chết cho người mình yêu, TÔI QUYỀT TÂM quảng đại hy sinh để kiến tạo niềm vui và hạnh phúc cho nhau. Amen

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 62