mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2704
mod_vvisit_counterHôm Qua9355
mod_vvisit_counterTuần Này2704
mod_vvisit_counterTuần Trước73994
mod_vvisit_counterTháng Này137680
mod_vvisit_counterTháng Trước195218
mod_vvisit_counterTất cả18717385

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - BIẾT DÙNG CÁI MÌNH CÓ PDF Print E-mail

Tracy NGuyen chuyển
Sat, Jan 16 at 7:30 AM

 

TẠI SAO BẠN KHÔNG BIẾT TRÂN TRỌNG ?

 

Trên một chuyến xe lửa tốc hành, có một anh thanh niên 25 tuổi cứ nhìn ra cửa sổ và hỏi ba anh ta:

- Oh ba ơi, sao mấy cái cây nó vụt qua nhanh quá, sao mới nhìn thấy con bò mà bây giờ nó biến mất rồi, sao mấy ngọn núi thấy rõ mà đi hoài chưa tới...?

Một bà ngồi đối diện thấy bực mình quá vì anh thanh niên này cứ như con nít nên mở miệng nói với ba anh ta:

- Tôi nghĩ ông nên đưa con ông đi bác sỹ tâm thần đi,

Và ông này vui vẻ trả lời:

- Nó vừa ở bệnh viện ra đấy chứ, bởi vì nó bị mù từ nhỏ, bây giờ nó mới được nhìn thấy mọi thứ, nên nó thấy lạ thôi.

Nghe vậy, bà này xấu hổ và im luôn !

Trong cuộc sống, đôi khi bạn không biết trân trọng những gì mình đang có, nên bạn không thể sống vui là vì vậy !

• Bạn có mắt, nhưng bạn lại luôn nhìn mọi người không thân thiện và cảnh vật u sầu. Trong khi người mù, họ chỉ ước ao để được nhìn.

• Bạn có miệng, nhưng bạn lại luôn dùng nó để chửi người khác. Trong khi người câm, họ chỉ ước ao làm sao để nói được những lời yêu thương với những người họ yêu.

• Bạn có tai, nhưng bạn lại không muốn nghe những lời hay ý đẹp. Trong khi người điếc, họ chỉ ước ao để được nghe và hiểu được mọi người nói.

• Bạn có tiền, nhưng bạn lại xài phung phí. Trong khi người nghèo, họ chỉ ước ao có được một chén cơm.

• Bạn có người yêu, nhưng bạn lại đòi hỏi đủ điều. Trong khi người cô đơn, họ chỉ ước ao có được một người để yêu thương.

• Bạn có thời gian, nhưng bạn lại không biết dùng nó. Trong khi người đang hấp hối, họ chỉ ước ao để làm sao cho thời gian đi chậm lại.

• Bạn đang có tất cả, nhưng bạn lại chán nản. Trong khi người đang khổ cực, họ chỉ ước ao có được một phần nhỏ may mắn của bạn thôi, là họ cũng vui rồi.

Vậy thì làm sao mà bạn có thể sống vui, nếu bạn không biết trân trọng cuộc sống ?

Đừng than vãn rằng, tại sao cuộc đời tôi cứ gặp bất trắc. Đôi khi những bất hạnh của bạn không bằng một hạt cát của người khác đâu bạn nhé ! Vì vậy, cách sống vui là phải biết trân trọng và tận hưởng những gì mình đang có. Đừng tham lam và xem thường, nếu không thì bạn sẽ mãi mãi khổ vì những đòi hỏi quá mức của bạn !

-----------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - LÀM SAO BIẾT NGƯỜI QUỶ ÁM? PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
SỐNG TỈNH THỨC

Làm sao biết chắc một người bị quỷ ám?

Theo lời một linh mục, đồng thời cũng là một người trừ quỷ có thâm niên, thì phân biệt giữa người bị quỷ ám với người đang vật lộn với các tật bệnh tâm lý và các suy nhược khác, là một yếu tố sống còn trong khi thi hành tác vụ trừ quỷ.

Linh mục Cipriano de Meo, đã trừ quỷ từ năm 1952, nói với hãng tin CNA (phiên bản tiếng Ý) rằng, rất hay xảy ra việc, người ta thực ra không bị quỷ ám, nhưng đang mắc phải với một số bệnh tật nào đó.

Theo linh mục này, chìa khoá giúp phân biệt dựa trên việc biện biệt có được nhờ qua lời cầu nguyện của người thực hiện việc trừ quỷ và người bị quỷ ám – và căn cứ vào phản ứng của người nghi bị quỷ ám trước người trừ quỷ và trước những lời cầu nguyện.

Người trừ quỷ thường "cầu nguyện dài dòng cốt để xác định xem, có 'động tĩnh' gì không, vì nếu có 'động tĩnh', có phản ứng chống trả, tức là có quỷ ở đó" .

"Người bị quỷ ám phản ứng đủ kiểu, đủ trò trước người trừ quỷ, vì với ma quỷ, người trừ quỷ là kẻ thù trực tiếp, đang sắp sửa đánh nó".

Linh mục de Meo mô tả phản ứng đáng sợ thường thấy của người bị quỷ ám, cha kể chi tiết về kiểu phản ứng điển hình trước lời cầu trừ tà.

"Khuôn mặt với những biểu cảm rợn người, những cử điệu và ngôn từ đủ loại, đặc biệt là những ngôn từ và cử điệu đe dọa, và rõ ràng nhất là những lời báng bổ chống lại Chúa và Mẹ".

Giáo lý Hội thánh Công giáo đã nhấn mạnh tầm quan trọng trong việc phân biệt giữa những biểu hiện của quỷ ám với các bệnh tật tâm thể lý. Số 1673: "Nghi thức trừ ta nhằm trục xuất ác thần Xa-tan và giải thoát khỏi ảnh hưởng của nó, nhờ quyền thiêng liêng Chúa Giêsu đã uỷ thác cho Hội thánh. Mục đích này khác hẳn với các việc chữa bệnh là công việc của y khoa. Do đó, trước khi cử hành nghi thức trừ ta, phải điều tra cẩn thận để chắc chắn đây là trường hợp quỷ ám chứ không phải một dạng bệnh lý (x. CĐ Nixêa 2: DS 601; 603; CĐ Trentô: DS 1822)" .

Tháng Tư năm vừa qua, Thánh bộ Giáo sĩ đã tổ chức một khóa học tại Đại học Giáo hoàng Regina (Rôma), huấn luyện chuyên biệt cho các linh mục và giáo dân để họ phân biệt giữa các trục trặc tâm lý và quỷ ám.

Cuộc hội thảo này quy tụ nhiều chuyên viên đủ loại làm công việc liên quan, dính líu đến trừ tà, bao gồm những người trừ tà, các chuyên viên y khoa, các nhà tâm lý học, luật sư, và các thần học gia.

Linh mục de Meo cũng nhấn mạnh, chẳng có trường hợp quỷ ám nào giống nhau cả, do vậy những người trừ quỷ cần phải được huấn luyện, đạo tạo một cách nghiêm cẩn, và việc ấy rất là can hệ.

"Vị linh mục thực thi sứ vụ này phải biết cách giải quyết sự vụ, theo ý Chúa, bằng tình thương và với sự khiêm tốn".

"Vì thế, được đức giám mục cho phép, trong 13 năm qua, tôi đã mở một trường huấn luyện các nhà trừ quỷ. Tôi nỗ lực chuyên tâm đào tạo những người khởi sự thực thi sứ vụ này".

Linh mục cũng cho biết, tuy vậy, dù rằng việc bị quỷ ám thì ít thấy hơn là những trường hợp mắc các tật bệnh tâm lý, đa số người ta quá xa lạ, và thiếu hiểu biết một cách trầm trọng về các thực tại siêu nhiên, tinh thần (spiritual realities).

Năm 2014, Hiệp hội các nhà trừ tà quốc tế (AIE) đã phát đi lời kêu gọi, khẳng định sự bùng phát hoạt động liên quan đến các giáo phái là một "sự kiện hết sức cấp bách mang tính mục vụ".

"Thường lúc đầu người ta tham dự do sự thiếu hiểu biết, nông cạn, dốt nát, cũng có thể họ tham dự như một cảm tình viên, tham dự một cách tích cực, hoặc chỉ tham dự như một quan sát viên. Thế nhưng, các hậu quả thì lúc nào cũng khủng khiếp" , phát ngôn viên của AIA, tiến sỹ Valter Cascioli đã khẳng định như thế với hãng tin CNA.

Linh mục de Meo cho biết, người ta thường dựa vào "những lời ú ớ của các tay phù thủy, thầy bói thầy chiêm" để đưa ra quyết định, hơn là cậy dựa vào "những khí cụ mà Chúa đã chuẩn bị sẵn cho chúng ta".

Khi người ta muốn tìm cho mình những câu trả lời, hay những dấu chỉ rõ ràng, cách phòng tránh nguy cơ bị quỷ ám hữu hiệu nhất đó là một đời sống đơn sơ, thành tín, năng lãnh nhận các bí tích, vị linh mục cho biết.

"Quan trọng là người ta phải sạch tội, người ta phải sống trong ân sủng Thiên Chúa".

"Giáo hội quả thực, mong muốn con cái mình cầu nguyện, không những là chính vị linh mục phải cầu nguyện, nhưng người tín hữu cậy nhờ sự can thiệp của vị linh mục này cũng phải cầu nguyện nữa, người này cũng hưởng nhờ các trợ lực, phúc ấm từ các người trong gia đình, gia tộc của mình".

Sách Giáo lý cũng đưa ra hướng dẫn chi tiết hơn giúp tránh bị ma quỷ tác động: phải loại bỏ bất cứ điều gì nhân danh, hay cậy thế ma quỷ, không được thực hiện bất cứ nỗ lực gọi hồn hoặc tiên tri, dự báo tương lai.

Sách Giáo lý Công giáo số 2116 dạy rằng: "Phải loại bỏ mọi hình thức bói toán: cậy nhờ Xa-tan hay ma quỉ, gọi hồn người chết hay những cách khác ngỡ rằng sẽ đoán được tương lai (x. Ðnl 18,10; Gr 29,8). Coi tử vi, chiêm tinh, xem chỉ tay, giải điều mộng, xin xăm, bói toán quá khứ vị lai, đồng bóng, là những hình thức che giấu ước muốn có quyền trên thời gian, trên lịch sử và trên cả con người, cũng như ước muốn liên kết với các thế lực huyền bí. Ðiều này nghịch lại với lòng tôn kính và thần phục chỉ dành cho Thiên Chúa."

Về phần các người trừ quỷ, rất can hệ việc cần phải biết khiêm nhường và luôn ý thức rằng năng quyền họ có là do bởi Đức Kitô, linh mục de Meo nói thêm.

"Về việc chuẩn bị tâm linh, cần phải giữ lòng khiêm tốn và tự ý thức rằng, dù giữ vai người trừ quỷ, mình không thực sự đánh bại ma quỷ kẻ chống lại Đức Kitô. Chúng ta được kêu mời chiến đấu nhân danh Đức Kitô".

(Chuyển dịch: Truyền thông Đa Minh)
http://www.catholicnewsagency.com

-----------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - SỰ CHỌN LỰA CỦA CHÚA PDF Print E-mail

Tracy NGuyen chuyển

Sự Chọn Lựa Của Chúa

Vào dạo tháng 12 năm 1987, Ðức cố Hồng Y Jean Marie Lustiger, cựu Tổng Giám Mục Paris, Pháp Quốc, đã cho xuất bản một quyển sách mang tựa đề "Sự chọn lựa của Thiên Chúa". Qua tựa đề này, ai cũng đoán được đây là một quyển tự thuật ghi lại cuộc hành trình Ðức Tin của ngài.

Sinh ra trong một gia đình Do Thái sùng đạo, ông ngoại là một thầy Rabbi uyên thâm, Jean Marie Lustiger đã tự ý trở lại với Ðức Tin Công Giáo vào năm 14 tuổi.

Hành động này của Jean Marie dĩ nhiên đi ngược lại với xác tín của gia đình, nhất là mẹ cậu. Trước khi bị đưa lên xe chở đi qua trại tập trung Ðức Quốc Xã ở Auschwitz, bà còn nói với các con: "Các con hãy giữ mình, chớ theo đạo Công Giáo. Ðây là một cơn bệnh hiểm nghèo".

Nhưng tiếng Chúa còn mạnh hơn sự cảnh cáo của người mẹ.

Cũng giống như thi sĩ Paul Claudel khi ngắm nhìn ánh nến lung linh trên bàn thờ, bỗng nhận ra tiếng gọi của Chúa, Jean Marie Lustiger cũng đã nghe được tiếng gọi thầm kín ấy một ngày thứ Năm Tuần Thánh nọ khi cậu bước vào nhà thờ chính tòa Orleáns. Dân chúng đứng chen chúc đông nghẹt trong nhà thờ. Nhưng ngày hôm sau, khi cậu trở lại, nhà thờ bỗng trống vắng...

Nhưng chính trong nỗi trống vắng của ngày thứ Sáu Tuần Thánh đó mà Jean Marie Lustiger đã nhận ra tiếng gọi của Chúa.

Qua quyển tự thuật trên đây, Ðức cố Hồng Y Jean Marie Lustiger tuyên xưng rằng: "ơn cứu rỗi và sự hiện diện thầm kín của Ðấng Cứu Thế trong nhân loại là một Mầu Nhiệm của lòng thương xót".

Thiên Chúa yêu thương con người một cách lạ lùng. Ngài mời gọi con người trên muôn vạn nẻo đường của con người. Do đó, theo Ðức cố Hồng Y Lustiger, Hy Vọng, chính là tin rằng Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người.

Tin Mừng được loan báo như một vết dầu loang. Chính nhờ trung gian của nhiều người khác nhau mà Thiên Chúa ngỏ lời với con người.

Nói như thi sĩ Paul Claudel, Thiên Chúa viết bằng những đường cong. Những đường cong mà Thiên Chúa không ngừng viết để ngỏ với chúng ta chính là cuộc sống hằng ngày của chúng ta. Mỗi một biến cố xảy đến, mỗi một cuộc gặp gỡ là một lời ngỏ của Thiên Chúa. Chính qua trung gian của những biến cố đó mà Thiên Chúa ngỏ lời với chúng ta.

Do đó, người Kitô sẽ không ngừng thức tỉnh để lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa.

· Trong giấc ngủ say như cậu bé Samuel,

· Trong một buổi trống vắng của ngày thứ Sáu Tuần Thánh như trường hợp của Jean Marie Lustiger,

· Trong niềm vui của gặp gỡ, của thịnh đạt,

· Trong đau khổ của bệnh tật, mất mát...

· Tiếng nói của Thiên Chúa vẫn vang dội trong lòng người.

Chúng ta cũng biết rằng cuộc đời của mỗi người chúng ta là lịch sử của một ơn gọi. Mỗi người chúng ta không phải là một con số trong năm tỷ người đang sống trên mặt đất, nhưng là một lịch sử cách biệt trong Tình Thương của Chúa.

Tiếng Chúa gọi chỉ ngỏ với từng người mà thôi. Tên gọi của từng người chúng ta có một âm vang đặc biệt trong tiếng gọi của Chúa. Mỗi người chúng ta chỉ có thể nói: "Thiên Chúa yêu thương tôi và chỉ mình tôi mà thôi."

Trong muôn nghìn đau khổ của cuộc sống, mỗi người chúng ta hãy lập lại lời tuyên xưng của thánh Gioan tông đồ: "Thiên Chúa là Tình Yêu", Ngài đang yêu thương tôi.

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

(1926-2007) (1920-2005)

Đức cố Hồng-y Jean Marie Lustiger..................và.... Đức cố Giáo-hoàng Gioan Phaolô II

Paul Claudel (1868-1955), một nhà thơ, nhà viết kịch và nhà ngoại giao.

--------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - NHỮNG CÁI LỢI HẠI CẦN BIẾT PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Wed, Dec 30 at 1:23 AM

7 CÂU HỎI MÀ MỘT VỊ THÁNH TRẢ LỜI RẤT THÂM SÂU

1.Vật gì sắc bén nhất trên thế giới này? Vật nhọn nhất là lưỡi của con người. Con người dùng lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim, cảm giác của người khác.

2. Nơi nào xa nhất trên thế giới này? Quá khứ là nơi xa nhất. Cho dù chúng ta là ai, chúng ta giàu cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ nên chúng ta phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới.

3. Cái gì lớn nhất trên thế giới này? Ham muốn là thứ lớn nhất trên thế giới. Nhiều người trở nên khốn khổ vì họ cho phép ham muốn thoải mái. Hãy cẩn thận với ham muốn.

4.Cái gì cứng (hàm ý "khó") và nặng nhất trên thế giới này? Lời hứa là thứ khó nhất trên thế giới này. Dễ dàng nói nhưng cực kỳ khó làm.

5.Cái gì nhẹ nhất trên thế giới này? Sự khiêm nhường là thứ nhẹ nhất trên thế giới. Rất dễ để quên đi sự khiêm nhường và rời bỏ sự khiêm nhường. Hãy nhìn vào rất nhiều người đang đuổi theo tiền tài và danh vọng. Họ đơn giản từ bỏ sự khiêm nhường.

6.Cái gì gần nhất với chúng ta trên thế giới này? Cái chết là thứ gần nhất với chúng ta trên thế giới. Cái chết là chắc chắn và có thể đến với chung ta bất cứ lúc nào.

7.Cái gì dễ làm nhất trên thế giới này? Việc dễ làm nhất là làm người khác đau buồn. Cho nên chúng ta nên thận trọng với loại việc dễ làm này !
ST

songloichua

------------------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC -CẦN THINH LẶNG MÙA VỌNG PDF Print E-mail

CẦN THINH LẶNG TRONG MÙA VỌNG

Dịp Lễ Giáng Sinh, Thiên Chúa nói với chúng ta theo cách sâu sắc và huyền bí hơn bất kỳ kiểu nói nào khác mà con người từng biết: Ngài truyền đạt cho chúng ta qua Ngôi Lời hóa thành nhục thể. Nhiệm vụ của Mùa Vọng là chuẩn bị cho việc nghe Lời của Thiên Chúa.

Tôi muốn đề nghị rằng một trong những cách quan trọng nhất để làm điều này là thông qua việc trau dồi sự im lặng. Đối với người Công giáo, lời khuyên này có thể có giá trị sự thật, nhưng nó cũng hoàn toàn phản văn hóa. Đối với thời điểm này trong năm là mùa rất nhộn nhịp – các ông già Noël rung chuông, những người mua sắm náo nhiệt, các giai điệu vang lên khắp nơi, và cuối cùng là cả gia đình quây quần bên cây thông Noël hoặc bàn ăn tối.

Tuy nhiên, sự im lặng là điều cần thiết để sống đức tin của chúng ta trong Mùa Vọng. Tôi tin rằng đây là trường hợp đặc biệt vì mối quan hệ mật thiết giữa lắng nghe và im lặng trong bối cảnh của Mùa Vọng. Điều kiện tiên quyết thiết yếu để nhận được Lời của Thiên Chúa hóa thành xác phàm là chúng ta thực sự lắng nghe và tìm kiếm Ngài.

Thói quen lắng nghe kỳ vọng này rất khác so với kiểu lắng nghe mà chúng ta trải nghiệm trong cuộc sống hằng ngày. Trong trường hợp sau, việc nghe của chúng ta bắt đầu khi người kia nói. Trong quá trình nghe mong đợi, động lực này bị đảo ngược: quá trình nghe bắt đầu trước khi việc nói bắt đầu. Trong thực tế, có thể kiểu lắng nghe này xảy ra trước khi người kia đến. Vì thế, điều đó vừa thụ động vừa chủ động.

Sự lắng nghe mong đợi như vậy bao hàm sự im lặng. Thông thường, nếu bạn muốn lắng nghe ai đó thì bạn phải im lặng. Bạn kiềm chế cái lưỡi của mình để người kia nói. Trong những trường hợp này, chúng ta lắng nghe nhưng sự lắng nghe của chúng ta kết hợp với lời nói chứ không im lặng. Với sự lắng nghe mong đợi thì khác. Chúng ta lắng nghe nhưng người kia vẫn chưa bắt đầu nói. Lúc đó, chúng ta bắt gặp một khoảng lặng sâu sắc.

Dù buồn thế nào, loại im lặng này vẫn là điều kiện thiết yếu để trải nghiệm niềm vui về sự xuất hiện của người mà bạn đang chờ đợi – và đó là tất cả những gì Mùa Vọng hướng tới. Sự xuất hiện bao hàm cả sự vắng mặt.

Trong cuốn "Đêm Tối của Linh Hồn," Thánh Gioan Thánh Giá coi sự im lặng này như việc thanh tẩy. Ý tưởng chung là linh hồn phải được cởi bỏ những ràng buộc trần thế và được thanh lọc khỏi các đam mê, ham muốn ích kỷ. Sự xấu hổ này vừa tượng trưng vừa khước từ các giác quan. Do đó, bóng tối màn đêm làm ảnh hưởng tầm nhìn của chúng ta, sự im lặng cũng ảnh hưởng tầm nghe của chúng ta. Như Thánh Gioan Thánh Giá đã nói, khi đề cập "các hoạt động, đam mê và ước muốn thấp hèn" của linh hồn.

Do đó, các hoạt động và chuyển động của họ nên được ngủ yên trong đêm tối này, để cuối cùng chúng không thể cản trở linh hồn đạt được phúc lành siêu nhiên từ việc kết hiệp yêu mến Thiên Chúa, vì khi chúng hoạt động thì điều này không thể đạt được. Tất cả công việc và các chuyển động tự nhiên cản trở chứ không trợ giúp linh hồn tiếp nhận phúc lành của sự kết hiệp của tình yêu, mặc dù mọi khả năng tự nhiên đều bất lực đối với phúc lành siêu nhiên mà Thiên Chúa ban cho linh hồn một cách thụ động, bí mật và im lặng, qua chính sự truyền thụ của Ngài. Do đó, điều cần thiết là tất cả các khả năng phải tiếp nhận sự truyền ban này, và để nhận được nó, họ nên thụ động, không sử dụng các hành vi cơ bản và xu hướng thấp hèn của mình. (số 14.1).

Nhưng cũng có một khía cạnh tích cực để giữ thinh lặng. Nó không chỉ tắt tiếng những phần ồn ào của tâm hồn chúng ta, tranh giành sự chú ý. Sự im lặng vừa xóa bỏ các rào cản trong việc gặp gỡ Thiên Chúa vừa là cầu nối cho cuộc gặp gỡ đó.

Trong sự thinh lặng, Thiên Chúa cảm nghiệm chính Ngài trong sự sống Ba Ngôi. Lời không được "nói" theo ý nghĩa giống như lời chúng ta nói. Luôn có sự trì hoãn đối với chúng ta – một loạt các bước phải diễn ra. Chúng ta hình thành suy nghĩ và rồi chúng ta dịch suy nghĩ đó thành một số lời nói mà hệ thống thần kinh và cơ bắp của chúng ta hoạt động truyền tải từ trí óc đến miệng lưỡi, rồi kết thúc bằng một chuỗi âm thanh có thể nghe.

Tuy nhiên, không có sự trì hoãn như vậy đối với Thiên Chúa. Không có chuỗi sự kiện nào diễn ra giữa suy nghĩ và việc tuyên bố Lời của Ngài, như Thánh Augustinô đã dạy. Sự hiểu biết của Thiên Chúa về chính Ngài luôn trọn vẹn và ngay lập tức – tương tự như loại phản ứng im lặng giữa suy nghĩ và các từ ngữ chúng ta nghĩ ra trong trí óc để mô tả chúng. Nói cách khác, cũng như Thiên Chúa trong bản thể của Ngài, chúng ta không thể nhìn thấy Ngài và cũng không thể nghe thấy Ngài.

Đó là lý do Ngôi Lời Nhập Thể nói với chúng ta một cách sâu sắc nhất trong sự im lặng của Ngài. Đó là sự im lặng của Thánh Tâm Ngài, tuôn đổ máu và nước từ cạnh sườn bị đâm thâu của Ngài. Đó là "sự im lặng tuyệt vời" đã đổ xuống trái đất khi Đức Vua ngủ trong Thứ Bảy Tuần Thánh. Và ngày nay, đó là sự im lặng vẫn tiếp tục kêu gọi chúng ta nơi Bí tích Thánh Thể.

Khi đó, nhờ Chúa Giêsu Kitô, sự im lặng trở thành một kinh nghiệm được chia sẻ: chúng ta im lặng trước mặt Thiên Chúa và Ngài đáp lại trong sự im lặng. Khi hướng về người khác, sự im lặng là phẩm chất của sự hiện hữu hoàn toàn trong chính con người đối với người đó. Chắc chắn Thiên Chúa là như thế đối với chính Ngài – và chúng ta càng ngày càng gần Ngài hơn khi chúng ta có thể tiến tới dạng im lặng này trong đời sống của chính mình. Và rồi sự im lặng trở thành nơi gặp gỡ.

Chắc hẳn sự im lặng như vậy có thể gây khó chịu. Chúng ta tự an ủi bằng cách nhắc nhở mình về sự thật rằng sự im lặng như vậy là dấu hiệu báo trước về việc lắng nghe Thiên Chúa nói với chúng ta qua Lời của Ngài. Điều này chắc chắn đúng. Nhưng thực tế về sự im lặng của Thiên Chúa gợi ý sự an ủi tức khắc khác: Sự thật là Ngài cũng đang lắng nghe chúng ta về những nỗi khổ, những nhu cầu, những khao khát sâu xa nhất của chúng ta. Không có lời nào cần thiết để Thiên Chúa biết những ước muốn thầm kín trong lòng chúng ta, như Thánh Vịnh gia nói: "Miệng lưỡi con chưa thốt nên lời, thì lạy Chúa, Ngài đã am tường hết. Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con. Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài." (Tv 139:4-5, 8)

Do đó, sự im lặng có thể làm cho sự kết hiệp sâu sắc hơn với Thiên Chúa – chia sẻ sự tĩnh lặng của Ngài, qua đó Ngài dạy chúng ta sự khôn ngoan trong "bí mật" của lòng mình: "Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa, dám làm điều dữ trái mắt Ngài." (Tv 51:6)

Stephen Beale
Trầm Thiên Thu (chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)

---------------------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 59