mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5302
mod_vvisit_counterHôm Qua8231
mod_vvisit_counterTuần Này48247
mod_vvisit_counterTuần Trước57101
mod_vvisit_counterTháng Này105348
mod_vvisit_counterTháng Trước249539
mod_vvisit_counterTất cả15185806

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Sống Tỉnh Thức
SỐNG TỈNH THỨC - CN2MV-A PDF Print E-mail

Mau mau sám hối.

08/12 – Chúa Nhật tuần 2 Mùa Vọng năm A.

"Hãy ăn năn thống hối, vì nước trời gần đến".

Lời Chúa: Mt 3, 1-12

Ngày ấy, Gioan Tẩy Giả đến giảng trong hoang địa xứ Giuđêa rằng: "Hãy ăn năn thống hối, vì nước trời gần đến". Chính ông là người mà Tiên tri Isaia đã tiên báo: "Có tiếng kêu trong hoang địa rằng: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng". Bởi vì chính Gioan mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da thú, ăn châu chấu và uống mật ong rừng.

Bấy giờ dân thành Giêrusalem, khắp xứ Giuđêa và các miền lân cận sông Giođan tuôn đến với ông, thú tội và chịu phép rửa do tay ông trong sông Giođan.

Thấy có một số đông người biệt phái và văn nhân cũng đến xin chịu phép rửa, thì Gioan bảo rằng: "Hỡi nòi rắn độc, ai bảo các ngươi trốn lánh cơn thịnh nộ hòng đổ xuống trên đầu các ngươi. Hãy làm việc lành cho xứng với sự thống hối. Chớ tự phụ nghĩ rằng: tổ tiên chúng ta là Abraham.

Vì ta bảo cho các ngươi hay: Thiên Chúa quyền năng có thể khiến những hòn đá trở nên con cái Abraham. Đây cái rìu đã để sẵn dưới gốc cây. Cây nào không sinh trái tốt, sẽ phải chặt đi và bỏ vào lửa.

Phần tôi, tôi lấy nước mà rửa các ngươi, để các ngươi được lòng sám hối; còn Đấng sẽ đến sau tôi có quyền năng hơn tôi và tôi không đáng xách giày Người. Chính Đấng ấy sẽ rửa các ngươi trong Chúa Thánh Thần và lửa. Ngài cầm nia trong tay mà sảy lúa của Ngài, rồi thu lúa vào kho, còn rơm thì đốt đi trong lửa không hề tắt".

CHÚA NHẬT 2 MÙA VỌNG A

Lời Chúa: Is 11,1-10; Rm 15,4-9; Mt 3,1-12

CÁC SỨ ĐIỆP CỦA GIOAN TIỀN HÔ
Suy niệm của ĐTGM Giuse Ngô Quang Kiệt

Các nước đang phát triển có hướng đô thị hóa rất mạnh. Dân quê bỏ đồng ruộng ra thành thị. Chính phủ lo đô thị hóa nông thôn. Càng phát triển, người ta càng có khuynh hướng tiêu thụ rất mạnh: ăn sang, mặc đẹp. Vậy mà Phúc Âm hôm nay đưa ra hình ảnh thánh Gioan Tiền Hô, một người sống trong sa mạc, ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc áo da thú. Phải chăng là Phúc Âm đã lỗi thời, đi ngược với đà tiến hóa của nhân loại?

Để trả lời cho vấn nạn này, trước hết ta hãy cùng nhau đào sâu những sứ điệp Phúc Âm được nhắn gửi qua đời sống của thánh Gioan Tiền Hô. Thánh Gioan Tiền Hô tự nhận mình chỉ là tiếng kêu trong sa mạc. Đây không phải là một tiếng kêu vô hồn vô nghĩa. Nhưng là tiếng kêu có nội dung, là những sứ điệp gửi đến loài người.

1) Sứ điệp thứ nhất mà thánh Gioan Tiền Hô muốn nhắn gửi ta, đó là: hãy vào sa mạc.

Vào sa mạc là sống với thiên nhiên, sống hòa hợp với đất trời, bảo vệ cây cỏ, dã thú. Trong nền văn minh tiêu thụ hiện nay, người ta khai thác tối đa nguồn tài nguyên thiên nhiên mà không nghĩ đến tái tạo. Thiên nhiên đang bị hủy diệt, rừng xanh đang lâm nguy, súc vật đang kêu cứu. Trong bối cảnh ấy, sứ điệp của thánh Gioan Tiền Hô có giá trị như một thức tỉnh con người trước sức tàn phá của nền văn minh tiêu thụ.

Vào sa mạc là tìm nơi yên tĩnh mà nghỉ ngơi. Vì các đô thị lớn đã hoàn toàn bị ô nhiễm: ô nhiễm vì tiếng động, ô nhiễm vì khói xăng, ô nhiễm vì rác rưởi, ô nhiễm vì bụi bặm.

Thế nhưng sứ điệp của thánh Gioan Tiền Hô vượt lên trên những nhu cầu của xã hội, của sức khỏe để nhắm vào đời sống tâm linh con người. Nhịp sinh hoạt trong xã hội công nghiệp càng ngày càng tăng tốc độ. Con người luôn luôn vội vã đuổi theo công việc. Vì thế dễ rơi vào tình trạng sống hời hợt bề mặt. Không có thời giờ lắng xuống bề sâu. Vào sa mạc tâm linh, tức là tạo cho mình một thời gian và một không gian yên tĩnh. Dứt lìa những bận bịu lo toan trong cuộc sống để trở về với mình, đối diện với lòng mình.

Sa mạc không có đường đi. Nên người đi vào sa mạc sẽ đi theo con đường Chúa chỉ dẫn. Như xưa dân Do Thái lang thang 40 năm trong sa mạc, không biết đường đi, chỉ biết đi theo áng mây cột lửa nên đã tìm thấy đường đi về với Chúa, đã gặp được Chúa, đã thành dân của Chúa. Như tiên tri Êlia chạy trốn trong sa mạc đã chẳng tìm được đường thoát thân. Nhưng đã được Chúa chỉ cho con đường hy vọng. Như Chúa Giêsu ăn chay cầu nguyện 40 đêm ngày, nên đã tìm thấy con đường của Chúa Cha là hy sinh, khiêm nhường, sống trọn tình con thảo.

Cũng vậy, người vào sa mạc tâm linh sẽ gặp mình và trong sâu thẳm lòng mình sẽ gặp được Chúa. Vì Chúa còn thân thiết với ta hơn chính bản thân ta. Vì Chúa còn sâu xa hơn chính nội tâm ta.

2) Sứ điệp thứ hai mà thánh Gioan Tiền Hô muốn nhắn gửi ta, đó là: hãy sống ĐƠN GIẢN.

Ta tưởng sống khổ hạnh đã đi vào quá khứ. Thực ra các nước văn minh đang đi vào con đường của thánh Gioan Tiền Hô. Một trong các vấn đề lớn của người phương tây hiện nay là giữ sao cho khỏi lên cân, để khỏi bị cholesterol, để khỏi bị chứng bệnh xơ cứng động mạch, để ngăn chặn bệnh tiểu đường, để khỏi bị mỡ bao tim, người ta đã phải kiêng ăn, bớt uống.

Ăn uống đơn sơ đạm bạc không những có lợi cho sức khỏe mà còn giúp ta tiết kiệm để chia sớt với những vùng thiếu ăn, thiếu mặc. Nhưng vượt lên trên tất cả sức khỏe thân xác lẫn đạo đức liên đới xã hội, nếp sống khổ hạnh trước hết và trên hết nhắm phục vụ đời sống tâm linh. Ăn uống là nhu cầu căn bản của con người. Nó thuộc về bản năng sinh tồn. Ăn uống đứng đầu các khoái lạc. Khi làm chủ được ăn uống, người khổ hạnh cũng dễ tiến tới làm chủ được bản thân. Chế ngự được bản năng ăn uống, ta sẽ dễ chế ngự được tham, sân, si khác trong con người. Đó là bước khởi đầu trên con đường đức hạnh dẫn ta đến gặp Chúa và trở nên thân thiết với Chúa.

3) Sứ điệp thứ ba mà thánh Gioan Tiền Hô muốn nhắn gửi ta, đó là: hãy sám hối.

Phải sám hối vì con người là lầm lỗi, là xa lạc. Các thánh chính là những vị không ngừng sám hối để đổi mới bản thân cho phù hợp với những đòi hỏi của Tin Mừng.

Phải sám hối vì đó là điều kiện tiên quyết để đón nhận Tin Mừng, để được vào Nước Trời.

Có hai đặc tính giúp xác định một sám hối đúng nghĩa:

Đặc tính thứ nhất là triệt để. Sám hối không phải là ngồi đó mà than khóc. Nhưng là thay đổi đời sống. Không phải thay đổi một phần mà thay đổi trọn vẹn. Là đổi mới hoàn toàn. Sám hối phải triệt để như dân thành Ninivê, bỏ hết việc ăn chơi, bỏ đàn hát, đọc kinh cầu nguyện, xức tro, mặc áo nhặm. Sám hối phải triệt để như Phaolô, bỏ hẳn ngựa, gươm, bỏ hẳn nếp sống cũ, bỏ hẳn con đường cũ, để tin nhận Đức Kitô, sống một nếp sống hoàn toàn mới. Sám hối phải triệt để như Giakêu, bán hết gia tài, đền bồi gấp bốn, chia sẻ với người nghèo...

Đặc tính thứ hai là cấp bách. Không từ từ do dự vì thời giờ đã tới hồi cấp bách. Cái rìu đã đặt sẵn ở gốc cây. Cái sàng đã đặt sẵn ở sân lúa. Cây không sinh trái sẽ bị đốn ngay. Trấu sẽ bị sàng lọc ra ngoài.

Như vậy, con người và sứ điệp của thánh Gioan Tiền Hô không hề lỗi thời. Những sứ điệp sa mạc, sứ điệp khổ hạnh và sứ điệp sám hối vẫn luôn hiện thực. Những sứ điệp ấy soi sáng con đường ta đi, phải tu sửa để gặp được Thiên Chúa Cứu Độ. Cuộc đời gương mẫu của thánh nhân là sức nóng vừa lôi cuốn vừa thúc giục ta. Vì thế Chúa Giêsu đã khen Ngài là "ngọn đèn chiếu sáng và tỏa nóng". Ánh sáng của Ngài báo hiệu một bình minh chói lọi huy hoàng. Sức nóng của Ngài dẫn ta đến tận nguồn lò lửa. Lò lửa ấy sẽ chiếu sáng, sẽ đốt cháy mọi trái tim trong tình yêu và sẽ thanh luyện ta nên tinh tuyền. Bình minh ấy, lò lửa ấy chính là Mặt Trời Công Chính, là Chúa Giêsu mà chúng ta đang chờ mong trong đêm tối cuộc đời này. Amen.

SỐNG VÀ CHIA SẺ

1) Thánh Gioan Tiền Hô chuyển đến ta những sứ điệp nào?

2) Đối với bạn, sứ điệp nào cấp bách hơn cả?

3) Cấp bách và triệt để là hai đặc tính của sám hối Phúc Âm. Bạn có quyết tâm làm lại cuộc đời của mình hoàn toàn và ngay hôm nay không?

4) Bạn đã bao giờ cảm nghiệm niềm vui thiêng liêng do cầu nguyện, sám hối và tự chế chưa?

---------------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - MÙ VỀ TÂM LINH- THỨ SÁU CN1MV-A PDF Print E-mail

SỐNG VÀ CHIA SẺ: MÙ THÌ SÁNG – SÁNG LẠI MÙ (Mt 9, 27-31)

         *MÙ THỂ XÁC - MÙ TÂM LINH*

Người ta thường nói: "Tình yêu là thứ ngôn ngữ mà người mù có thể thấy, người điếc có thể nghe!".

Điều đó đã thật đúng với hai người mù hôm nay trong bài Tin Mừng. Quả thật, hai người mù này, họ đã nhận ra Đức Giêsu và họ đã đặt niềm tin tuyệt đối vào Ngài. Còn những kẻ sáng mắt như Pharisiêu và Luật Sĩ..., thì lại không nhận ra con người và sứ vụ của Đức Giêsu. Họ có mắt mà như mù, còn kẻ mù thì lại sáng!

Tại sao vậy? Thưa, vì Đức Giêsu đã phát ra tín hiệu tình yêu, và chỉ những ai khao khát cũng như muốn đón nhận tình thương đó của Ngài thì mới nhận ra mà thôi. Còn những kẻ bảo thủ, cố chấp và tự phụ thì muôn đời vẫn trơ như đá, và lẽ đương nhiên không thể nhận ra Đức Giêsu vì không nằm trong quỹ đạo cũng như không bắt được tần sóng yêu thương của Ngài.

Lời kêu xin của những người mù: "Lạy Con Vua Đavít, xin thương xót chúng tôi", nói lên niềm tin tuyệt đối vào Ngài. Bởi vì Đức Giêsu thuộc dòng dõi Vua Đavít, Đấng đến để giải thoát và cứu chữa con người, đã được các ngôn sứ tiên báo trước đó, và hôm nay họ nhận ra chính Ngài chứ không phải một Giêsu nào đó cùng tên.

Vì thế, khi được hỏi: "Các ngươi có tin rằng Ta có thể làm việc ấy không?". Họ đã nhanh chóng đáp lại: "Thưa Ngài, chúng tôi tin". Cuối cùng, niềm tin đã làm cho họ sáng mắt do tình thương của Đức Giêsu.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mặc khải cho chúng ta biết về sứ vụ cứu thế của Đức Giêsu, Ngài đến để đem lại niềm vui và hạnh phúc cho những người đau khổ.

Ngang qua đó, Đức Giêsu muốn mời gọi mỗi chúng ta cần có tấm lòng yêu thương như Ngài. Có khi chúng ta không có cái gì về vật chất để chia sẻ cho người nghèo, nhưng chúng ta có tình yêu ngang qua cử chỉ, ánh mắt, nụ cười....

Hình ảnh của những người mù vui mừng hân hoan vì được Đức Giêsu chữa cho sáng mắt cũng là điểm gợi ý cho chúng ta rằng:

*Cần năng đến với Chúa để được Ngài mở con mắt TÂM HỒN đức tin cho mình. Khi con mắt đức tin TÂM LINH được sáng, hẳn chúng ta sẽ được hạnh phúc vì nhận ra Chúa hiện diện trong cuộc đời và sống với nhau như anh chị em trong đại gia đình.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con không bị mù về mặt thể xác, nhưng có khi tâm hồn chúng con lại mù vì không nhận ra tình thương của Chúa và nhận thấy sự khó khăn của anh chị em. NHỜ THÁNH THẦN TÁC ĐỘNG cho mỗi chúng con được sáng con mắt đức tin, để chúng con nhận ra Chúa và sống liên đới với anh chị em của mình. Amen.

Ngọc Biển, SSP.

gplongxuyen

 

 
SỐNG TỈNH THỨC - BÀI GẪM 56 - CẦN ĐỨC NHẪN NẠI PDF Print E-mail

Chi Tran
Dec 5 at 4:02 AM

Bài gẫm 56: LÀM SAO ĐỂ GIỮ ĐƯỢC ĐỨC NHẪN - NẠI ?

I. Chịu đựng sự chế -nhạo vô lý.

Bây giờ làm thế nào để chúng ta vượt thắng thế gian?

Ma quỷ là địch thù tệ hại, nhưng thế gian lại tệ hại hơn. Nếu ma quỷ không dùng thế gian và những người xấu xa tội-lỗi, chúng đã không dành được nhiều chiến-thắng như thế.

Chúa Cứu-Thế đã cảnh giác chúng ta: "Hãy coi chừng người đời." (Mat-thêu 10:17)

Người đời thường xấu xa hơn cả ma quỷ, vì lời cầu nguyện xua đuổi được ma quỷ; nhưng các bạn xấu lại cám-dỗ ta phạm tội bằng những lời đường ngọt, những lời kích-thích. Để thúc đẩy một người phạm tội, nó cười vào mũi người đó, gọi người đó là người vô dụng, không dám ăn chơi gì cả. Khi không nói được gì thêm nữa, nó gọi người đó là giả hình nhân-đức. Để khỏi nghe thêm những lời tương tự, một ít linh hồn yếu đuối đã nghe theo những lời kích-thích đầy vẻ lừa dối đó, và phạm nhiều tội-lỗi.

Này bạn, chắc chắn là bạn muốn sống tốt lành, bạn hãy chịu-đựng những lời chế-nhạo vô lý như thế của những kẻ xấu nết. Họ khó chịu khi thấy đời sống tốt lành của những người nhân-đức. Vì sao? Vì đời sống tốt lành như những lời quở-trách họ thường xuyên, và họ muốn vứt bỏ những lời quở-trách khó chịu đó. Nhưng, mặc cho thế gian nói gì thì nói, chúng ta hãy có một nhận-thức đứng đắn: "Những ai muốn sống đạo đức trong Chúa Giêsu Kitô, sẽ phải chịu bắt bớ, khổ cực." (2 /Ti-mô-tê 3 : 12)

Cũng vậy, các Thánh đều phải bắt-bớ cách này hay cách khác. Ai thánh-thiện hơn Chúa Giêsu? Thế mà thế gian đã bắt bớ Ngài, và giết chết Ngài trên thập-tự giá.

II. Dại khôn , khôn dại.

"Lưỡi không xương nhiều đường lắt-léo", thường thường lý-luận trần gian trái với lý lẽ ngay chính của Chúa. Trần gian kể là khôn, Chúa Giêsu lại cho là dại: "Sự khôn ngoan thế gian này là sự điên dại trước mặt Chúa." (1/Cô-rin-tô 3 : 19)

Trái lại, thế gian cho là dại, Chúa lại cho là khôn: "Tiếng nói của thâp-giá đối với kẻ hư hỏng là điên dại. Còn đối với các người được cứu-rỗi tức là chúng ta, thập-giá là sức mạnh của Thiên-Chúa." (1/Cô-rin-tô 1: 18)

Chúng ta thật sự được an-ủi: "Chúng nguyền-rủa, nhưng Người sẽ chúc lành. Những kẻ dấy lên hại tôi phải xấu-hổ, còn tôi-tớ Người sẽ được vui mầng." (Thánh Vịnh 109 : 28)

Cứ để những người tội-lỗi nói gì thì nói, chúng ta cứ tiếp tục sống đẹp lòng Chúa.

Càng bị chống-đối, càng bị khinh-chê vì làm việc lành, chúng ta càng đẹp lòng Chúa và càng có công phúc. Khi những người xấu xa phỉ-báng chúng ta, chúng ta hãy dâng cho Chúa. Mặt khác, chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì Ngài ban cho chúng ta ánh sáng để chúng ta can-đảm bước đi trong đường ngay chính. Chúng ta đừng hổ-thẹn khi phải tỏ ra mình là một tín-hữu, vì: "Ai hổ thẹn vì Ta, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn vì kẻ ấy, khi Người đến trong vinh quang của chính mình." (Luca 9 :26)

III. Cửa hẹp đưa đến cõi sống.

Muốn được cứu-rỗi, chúng ta phải chịu đau khổ. "Cửa hẹp và đường hẹp dẫn đến sự sống, song ít người tìm được lối ấy." (Mat-thêu 7:14) "Muốn vào Nước Trời phải cố gắng, và chỉ có những người hăn-hái mới chiếm được nước đó." (Mat-thêu 11:12).

Muốn tiến tới trong đường nhân-đức, chúng ta phải cố gắng nhiều nhất vào bước đầu, để diệt-trừ các tật xấu và tập các đức tính tốt. Một khi đã tập được thói quen tốt lành, việc giữ luật Chúa trở nên dể dàng, dịu-ngọt.

Chúa đã phán với Thánh Bridget rằng những ai tập các nhân-đức phải can đảm và kiên-nhẫn, để lúc đầu bị gai châm đau đớn, nhưng dần dần các gai góc trở thành những đoá hoa hồng thơm ngát.

Bạn thân mến, Chúa Giêsu đang nói với bạn như Ngài đã nói xưa với người bất toại: "Ông đã được lành mạnh rồi; đừng phạm tội nữa, e lại phải khốn-nạn hơn trước." (Gioan 5 :14).

Thánh Bê-na-đô nói thêm: "Ngã lần sau khốn-khổ hơn ngã lần đầu."

Khốn cho những ai bỏ đường công-chính của Chúa: "Khốn cho những trẻ con ngỗ-nghịch." (I-sai-a 30 : 1)

Họ phải trừng phạt, vì: "Chúng về phe những kẻ chống lại ánh sáng. Chúng chẳng thấy đường đi và không theo nẻo ánh sáng." (Gióp 24 : 13) "Nếu người công-chính quay lưng không theo đường công-chính và làm điều ngang trái... nó sống được sao? Tất cả những việc công-chính nó đã làm, sẽ không còn được nhớ đến,,, nó sẽ phải chết." (Ê-dê-ki-en 18 : 24)

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, bao phen con đã đáng phải phạt, vì tội-lỗi con đã phạm! Con cảm tạ lòng từ-bi Chúa không nở bỏ rơi con trong cảnh tối-tăm về mặt thiêng-liêng, để con không còn được hưởng chút ánh sáng nào. Con đã xúc-phạm đến Chúa nặng nề biết bao!

Lạy Đấng Cứu-Chuộc con, con sẽ: "Ca ngợi lòng từ-bi Chúa đến muôn đời."

Trong quãng đời con lại, con sẽ cao-rao lòng nhân-hậu Chúa và yêu mến Chúa. Con đã bội-bạc với Chúa, bây giờ con xin gớm ghét những điều bội-bạc đó trên hết mọi sự. Xin Chúa giúp con để ngọn lửa yêu mến bừng cháy trong con.

Lạy Chúa, con yêu Chúa vì Chúa là Đấng muôn đời đáng mến yêu. Từ nay về sau, con chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.

Lạy Chúa Cha hằng có đời đời, nhờ công-nghiệp Chúa Giêsu, xin Chúa cho con đức nhẫn-nại để con luôn sống trong hồng-ân và tình yêu của Chúa đến mãn đời.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là Trạng-sư, là nguồn hy-vọng, là chốn con ẩn-náu, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con đức Nhẫn-nại đến cùng. Vì tình yêu của Mẹ đối với Chúa Giêsu, xin giúp con được những ơn con đang xin.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

-----------------------

 
SỐNG TỈNH THỨC - ĐAU KHỔ VÌ MẤT SỰ LÀNH PDF Print E-mail

Chi Tran
Dec 4 at 9:55 PM


Subject: Fw: ĐAU KHỔ VÌ ĐÁNH MẤT NGUỒN SỰ LÀNH. - Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

ĐAU KHỔ VÌ ĐÁNH MẤT NGUỒN SỰ LÀNH.

Đau khổ nhất của các kẻ dữ là thấy mình làm mất những sự tốt lành vô biên. Thánh Gioan Chrysôtôm nói: Tự than trách, đã đánh mất thiên đàng, chốn an vui trần thế, các kẻ dữ còn đau khổ hơn các hình khổ hỏa-ngục.

Nữ hoàng Elizabeth nước Anh dám nói: "Với 40 năm Thiên-Chúa cho tôi cai-trị nước Anh đã đủ cho tôi từ chối nước thiên-đàng."

Thật vô phúc cho bà, 40 năm qua đi thật nhanh, bà lìa khỏi trần thế, chắc chắn bà phải nói thể khác. Bà phải phiền-muộn và thất vọng biết bao về ý nghĩ đó: 40 năm trên ngai trần thế với bao lo-lắng sợ-hãi, để đánh mất thiên đàng, nỗi vui sướng đời đời hay sao?

Các kẻ dữ phiền-muộn nhiều nhất vì biết rằng họ đã đời đời mất Chúa, nguồn mạch mọi sự lành, vì chính tội-lỗi họ đã phạm. Họ nhận-thức được rằng Thiên-Chúa đã dựng nên Thiên-đàng để cho họ vui hưởng và Chúa cho họ tự-do lựa chọn:

- Hoặc sống chan hoà, hạnh-phúc viên-mãn đời đời ở thiên-cung.

- Hoặc trầm-luân muôn kiếp chốn cực hình. Chọn bên nào được bên đó.

Kẻ dữ nhận thấy, trong hàng ngũ những người đang được hạnh phúc tràn trề, biết bao bạn bè với họ, xưa kia cũng sống trong những hoàn cảnh không khác gì họ, có khi còn gặp nhiều dịp phạm tội hơn họ, thế nhưng những người đó đã biết hãm dẹp các ham muốn trần gian, biết chỗi dậy mỗi lần vấp ngã phạm tội, biết sống phó thác cho Chúa, nên được cứu-rỗi. Phần họ, họ không dứt khoát bỏ đàng tội-lỗi, nên họ mang hậu-quả hết sức tai hại là trầm-luân đời đời, không bao giờ sửa chữa được.

Này ông bạn của tôi ơi, nếu trong thời gian qua, bạn cũng đã điên-rồ chọn con đường xuống hỏa-ngục vì những thú vui giả trá, nay bạn còn thì giờ, hãy mau sửa chữa đi. Đừng dại dột theo con đường củ khốn nạn nữa. Hãy run sợ vì cảnh tượng cực hình bạn đã chọn. Có thể những lời suy-gẫm đây là những lời sau cùng của Chúa mời gọi bạn trở lại với Chúa.

Ai biết được, nếu bạn không sửa đổi đời sống, có thể phạm thêm một tội trọng nữa thôi là Chúa bỏ rơi bạn. Bị Chúa bỏ rơi, không xuống ơn phù giúp bạn, thì bạn làm sao tránh được chốn cực hình muôn kiếp? Khi ma quỷ cám-dỗ bạn phạm thêm tội trọng nữa, hãy nhớ đến hỏa-ngục, hãy chạy đến với Chúa và Đức Mẹ: "Hãy nghĩ đến ngày sau cùng đời bạn, bạn sẽ không bao giờ dám phạm tội." (Ecclus 7 : 40)

Mỗi khi nghĩ đến hình khổ hỏa-ngục, bạn hãy chạy đến với Thiên-Chúa, người Cha yêu dấu của bạn.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa uy-nghi phép tắc, đã bao phen con đánh mất Chúa vì vật chất đê hèn. Những lời vị Tiên-tri an ủi con: "Hãy hiên-ngang nơi Danh Thánh Người, hãy hiên-ngang, hỡi những ai tìm kiếm Ya-vê" (Thánh Vịnh 105 : 3)

Tìm kiếm Chúa, con không bao giờ phải thất vọng.

Lạy Chúa, bây giờ con tìm kiếm hồng-ân của Chúa. Con đành mất tất cả, ngay cả mạng sống con, còn hơn là mất ơn nghĩa với Chúa.

Lạy Đấng tác-tạo nên con, con yêu Chúa trên hết mọi sự ở thế trần, và vì yêu mến Chúa, con gớm-ghét các tội-lỗi đã phạm. Một khi được Chúa đoái nhận con trong tình yêu của Chúa, con đành bỏ tất cả mọi sự thế gian và chỉ yêu một mình Chúa mà thôi.

Lạy Chúa Cha hằng có đời đời, vì công-nghiệp của Chúa Con, xin thứ tha tội-lỗi cho con và mưa hồng-ân xuống trên con.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ là nơi ẩn-náu của các tội-nhân, xin Mẹ giúp con làm hoà với Chúa. Xin che chở con dưới tà áo Mẹ, để con đừng bao giờ lạc xa Chúa nữa.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

 
SỐNG TỈNH THỨC - TÍNH CÁCH ĐỜI ĐỜI CỦA HỎA NGỤC PDF Print E-mail

Chi Tran

CHƯƠNG XVII:

TÁNH CÁCH ĐỜI ĐỜI
CỦA HOẢ NGỤC

"Hãy xéo đi cho khuất mặt Ta mà vào biển lửa đời đời." (Mat-thêu 25 : 41)

Bài gẫm 49: THÚ VUI ĐÊ HÈN CHÓNG QUA, CỰC HÌNH HỎA NGỤC BẤT DIỆT.

Nếu hỏa-ngục không phải đời đời thì hỏa-ngục chưa phải là hỏa-ngục, vì hình khổ có thời hạn, thì chưa phải là hình khổ nặng nề nhất. Trái lại, càng lâu thì hình phạt càng nặng nề. Hỏa-ngục kéo dài bao lâu? Đời đời, vô cùng tận: "Chúng bị dày vò ngày đêm không bao giờ cùng." (Apoc. 20 :10)

Đức tin cho chúng ta biết hỏa-ngục tồn tại đời đời. Đó là một sự thật Chúa đã mạc-khải rất nhiều lần trong Thánh-Kinh: "Hỡi bọn bị chúc dữ, hãy xéo ra khỏi mặt Ta mà vào biển lửa đời đời." (Mat-thêu 25 : 41) "Chúng vào chốn cực hình muôn kiếp." (2/ Thê-xa-lô-ni 1 : 9) "Mọi người phải muối bằng lửa." (Ma-cô 9 : 48)

Như muối ướp giữ các vật khỏi hư, lửa hỏa-ngục dày xéo kẻ dữ, như muối giữ sự sống. Thánh Bê-na-đô nói: "Lửa đốt cháy, nhưng lại luôn luôn bảo-vệ."

Thật dại dột cho những ai vui chơi thoả thích được một ngày, để phải khoá chặt trong chốn tù đày những 20 hay 30 năm? Nếu hỏa-ngục chỉ tồn tại nhiều nhất là một năm, hay chỉ hai hay ba năm, thì cũng dại dột cho những ai hưởng vui thú đê hèn trong chốc lát để chịu thiêu đốt đến hai hay ba năm. Nhưng Thánh-Kinh cho chúng ta biết kẻ dữ phải phạt không phải một trăm năm hay trăm ngàn năm, mà là đời đời chịu khổ cực trăm bề không bao giờ cùng.

Các Thánh xưa có lý để sợ hãi, run-rẩy mỗi khi sống nguy-hiểm đến phần rỗi. Dù sống cuộc đời nhiệm-nhặt, ăn chay, đánh tội, Tiên-tri I-sai-a cũng đã kêu lên: "Bất hạnh cho tôi, vì tôi chưa được hoàn toàn tự-do để tránh khỏi cái nguy-hiểm đáng kinh-hãi nhất là bị sa hỏa-ngục."

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, bao phen con đáng phạt trong hỏa-ngục, nhưng sau đó Chúa cứu con ra khỏi, con sẽ biết ơn Chúa ngần nào! Và ngay sau khi ra khỏi hỏa-ngục, con sẽ sống đời sống đạo đức biết bao! Nhưng Chúa lại giữ gìn con khỏi sa xuống đó, con phải làm gì đây để đáp lại lòng nhân-hậu của Chúa?

Phải chăng con cứ xúc-phạm đến Chúa thêm, chọc giận Chúa, để con phải thiêu-đốt trong hỏa-ngục với những kẻ phản nghích khác chăng? Lạy Đấng cứu-chuộc con, trong quá khứ, thay vì dùng thì giờ Chúa cho để thống-hối tội-lỗi con, con đã dùng thì giờ đó phản-bội Chúa.

Lạy Chúa, con cảm tạ lòng nhân lành vô biên của Chúa, đã nhẫn-nại chờ đợi con, Nếu lòng từ-bi của Chúa không vô biên, Chúa không thể chịu đựng quá lâu dài đến thế.

Con cảm tạ Chúa vì đã chiếu ánh sáng trên con, để con nhận-thức được đời sống khốn-nạn của con và con quyết chí từ nay sửa chữa lại những lỗi-lầm xưa.

Lạy Chúa Giêsu, con xin hết lòng ăn-năn các tội-lỗi đã phạm. Xin Chúa đổ ơn lành xuống trên con. Bây giờ con sợ nhất là phạm thêm một tội trọng nữa, và Chúa từ bỏ con.

Lạy Chúa, xin Chúa luôn để trước mắt con niềm sợ hãi đó, để con quyết tâm chống lại mỗi khi bị ma quỷ cám-dỗ. Con yêu mến Chúa và không bao giờ con dám lạc xa Chúa nữa.

Lạy Mẹ, xin Mẹ giúp con thắng lướt các chước cám-dỗ. Mẹ là nguồn cậy trông của con.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 50