mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4886
mod_vvisit_counterHôm Qua12475
mod_vvisit_counterTuần Này50390
mod_vvisit_counterTuần Trước74511
mod_vvisit_counterTháng Này29527
mod_vvisit_counterTháng Trước295164
mod_vvisit_counterTất cả19136073

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -DÀNH CHI NGƯỜI ĐAU KHỔ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tue, Nov 17 at 1:11 AM

NHỮNG XÓT THƯƠNG DÀNH CHO CÁC NGƯỜI ĐAU KHỔ - GB. Bùi Tuần

1.

Đã từ rất lâu, nhưng nhất là thời gian gần đây, tôi hay gặp gỡ Chúa Giêsu bằng nhiều cách, để hỏi Chúa điều này:

Sống đạo thời nay và tại đây, Chúa muốn các môn đệ Chúa nhấn mạnh đến điều nào hơn cả?

Chúa đã trả lời tôi vắn tắt thế này: "Hãy xót thương các người đau khổ một cách cụ thể và quảng đại".

2.

Để giúp tôi dễ hiểu, Chúa dạy tôi hãy đọc kỹ dụ ngôn người Samari tốt lành.

Tôi mở Phúc âm thánh Luca đoạn 10, thì thấy Chúa Giêsu dạy việc xót thương người đau khổ qua dụ ngôn người Samari tốt lành với những chi tiết rất cụ thể:

"Một người bị cướp đánh, nằm ở vệ đường... Một người Samari đi đường ngay chỗ đó, nhìn thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương người ấy. Rồi đặt người ấy lên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: Nhờ bạn săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại cho bạn (Lc 10, 32-36)".

3.

Đọc những chi tiết cụ thể và quảng đại mà người Samari dành cho kẻ bị nạn nằm bên vệ đường, tôi nhận ra ý Chúa dạy tôi và các môn đệ Chúa điều này:

Sống đạo hiện nay và tại đây là hãy đề cao tính xót thương như người Samari.

4.

Rất may là tôi cũng mới nhận được một số tài liệu về Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Đức Phanxicô cũng nhấn mạnh đến nét sống đạo phải có lúc này, đó là xót thương kẻ đau khổ, biết đau cái đau của người khác. Mà xót thương thì phải cụ thể và quảng đại.

Thế là đã rõ thánh ý Chúa về sống đạo tại Việt Nam hôm nay.

5.

Tôi vui mừng nhận thấy điều Chúa dạy trên đây đang được thực hiện tại Việt Nam lúc này ở nhiều nơi.

Những người tốt như người Samari nói trong Phúc âm được nhận ra ở nhiều loại người khác nhau. Họ là người công giáo và họ là người ngoài công giáo. Họ là người có chức quyền và họ là người thường dân. Họ là người giàu sang và họ là người nghèo túng bần cùng.

6.

Điều quan trọng đối với tôi là, các môn đệ Chúa trong đó có tôi, có biết sống xót thương như Chúa dạy không.

Sẽ rất khốn cho chúng ta, các môn đệ Chúa, nếu chúng ta coi thường việc xót thương mà Chúa dạy.

7.

Mới rồi, trong một cuộc trao đổi thân tình giữa một nhóm người khác đạo về chuẩn mực đạo đức xã hội tại Việt Nam hôm nay, tất cả đều đồng ý là yếu tố quan trọng nhất chính là biết xót thương, mà xót thương đó phải khiêm nhường, bao dung, đơn sơ, chân thành.

Nhận xét đó là rất đúng. Đời cũng như đạo, cần thực hiện điều đó để cứu Đạo, cứu Đời, nhất là để cứu chính mình.

8.

Bởi vì Chúa đã hứa: "Ai xót thương người, sẽ được Thiên Chúa xót thương (Mt 5, 7)".

"Ai xót thương người đau khổ, thì được kể như là xót thương chính Chúa. Họ sẽ được Chúa thương (Mt 25, 31-46)".

9.

Tới đây, tôi nhớ lại một kỉ niệm không bao giờ quên về lòng xót thương, mà Đức thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã dành cho tôi.

Năm đó, tôi đén Vatican, gặp Đức Giáo Hoàng. Sau thánh lễ đồng tế với Đức Thánh Cha, tôi đứng chung với đám đông, để được gặp Đức Thánh Cha.

Đám đông gồm đủ mọi thành phần thuộc nhiều dân tộc. Chúng tôi xếp hàng chữ U trên diện tích lớn. Khi vừa thấy tôi, Đức thánh Cha tỏ vẻ ưu ái cách riêng. Ngài bắt tay và hỏi thăm vắn tắt. Rồi ngài tiếp tục đến với những người khác.

Một lát sau, ngài trở lại chỗ tôi đứngvà thân mật nói: "Cha thấy con không được khỏe. Con đi chữa bệnh trước đã, rồi mọi chuyện sẽ tính sau".

Tôi không ngờ Đức thánh Cha có lòng xót thương tôi một cách cụ thể và quảng đại như thế.

Ngoài ra, ngài còn thực hiện lòng thương xót đối với tôi trong nhiều trường hợp khác nữa.

10.

Nhưng làm thế nào, để có một tấm lòng xót thương những người đau khổ, như Chúa muốn? Tôi xin thưa: Phải nhờ ơn Chúa.

Trả lời của tôi dựa trên một biến cố xảy ra cho tôi, cách đây mấy chục năm, lúc tôi mới thụ phong Giám mục.

Đêm đó, tôi chiêm bao được Chúa Giêsu đến gặp tôi.

Tôi đang đi trên đường lộ rộng rãi, thì tôi thấy Chúa Giêsu từ một đường nhỏ trong cánh đồng đi lên.

Đến chỗ đó, Chúa gặp tôi. Chúa cầm tay tôi, dẫn vào một bệnh viện rộng lớn. Ngài không nói gì. Ngài chỉ đưa tôi đến các bệnh nhân nằm la liệt. Ngài làm cho tôi cảm thấy đau đớn, xót thương họ. Tôi đau cái đau của họ. Đến một lúc, tôi đau quá, bật khóc. Chúa biến đi. Tôi tỉnh dậy, tôi hiểu đó là một sứ điệp.

11.

Tôi hiểu: Xót thương kẻ khác như Chúa muốn, là một ơn Chúa ban cho. Xót thương của tôi là từ trái tim Chúa chia sẻ cho, chứ không phải do mình có được từ các lớp học hỏi, bàn bạc, nghiên cứu.

12.

Xót thương đó phải được thực hiện bằng việc làm. Việc làm tuy nhỏ, nhưng có sức cứu độ, vì có Mẹ ở bên, nhất là vì có Chúa ở bên. Xót thương là một hành trình dài.

Long Xuyên, ngày 26.10.2018

----------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - NGUỒN NƯỚC MẮT PDF Print E-mail

Anh Lê chuyển

NGUỒN NƯỚC MẮT - Tôi đã viếng nhiều Nghĩa trang.

Trí nhớ của tôi lưu giữ nhiều hình ảnh. Trong số đó, có một thứ hình ảnh rất thầm lặng, nhưng thường gây trong tôi nhiều cảm xúc và suy nghĩ. Thứ hình ảnh đó là các nghĩa trang.

Tôi đã viếng nhiều nghĩa trang. Tại Việt Nam, tại Ý, tại Đức, tại Pháp, tại Nga, tại Vaticăng.
Tôi đến viếng các nghĩa trang, chủ ý để suy gẫm, cầu nguyện, và cũng để tìm cảm nghiệm. Có thứ cảm nghiệm chỉ tìm được ở nghĩa trang. Tôi đã nghĩ như vậy và đã làm như vậy, khi tôi viết luận án: "Đau khổ của tình yêu".
Đã có những cảm nghiệm độc đáo in rất sâu vào lòng tôi từ các nghĩa trang. Đặc biệt là từ những dòng nước mắt ở nghĩa trang.
Có những nước mắt của tình yêu dạt dào.
Có những nước mắt của nỗi buồn, nhung nhớ.
Có những nước mắt của lòng hối hận khôn nguôi.
Có những nước mắt của tấm lòng tha thứ muộn màng.
Có những nước mắt của ân tình, hiếu nghĩa.
Có những nước mắt của niềm tin sâu sắc mong chờ.

Khi đi sâu hơn một chút giữa các dòng nước mắt, tôi có thể cảm nghiệm được một số khám phá quan trọng:
Khám phá ra những chân lý nhân sinh.
Khám phá ra những hy vọng ứu độ.
Khám phá ra chính mình.
Khám phá ra chân lý.

Những nước mắt ở nghĩa trang là những tiễn biệt thân thiết. Tiễn biệt người đã chết, người vĩnh viễn ra đi. Sự chết là một sự thật không cần bàn tới. Nhưng đó lại là một chân lý cực kỳ quan trọng.

Bất cứ ai, rồi cũng phải chết. Cái chết đáng sợ. Nhưng đáng sợ hơn lại là cái gì đàng sau cái chết. Đáng sợ, vì nó quá bất ngờ. Biết đâu, trong số mồ mả, cũng có những hồn vì thế mà đang khóc ròng rã đêm ngày.

Ở đây, tôi chỉ xin trích dẫn một đoạn Phúc Âm: "Có một ông nhà giàu nọ, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu đó. Anh thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rơi xuống mà ăn cho đỡ đói. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta.
Thế rồi, người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Apraham.
Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn. Dưới địa ngục, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Apraham ở trên đàng xa, và thấy Ladarô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: Lạy tổ phụ Apraham, xin thương xót con, xin sai anh Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát, vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm.
Ông Apraham đáp: Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con đã nhận phần phước của con rồi. Còn Ladarô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ Ladarô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. Hơn nữa, giữa chúng ta đây và con đã có một vực thẳm quá lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được" (Lc 16,19-26).

Với dụ ngôn trên, Chúa dạy ta những chân lý quan trọng. Ai cũng phải chết. Nhưng sự Chúa đánh giá từng người sau khi chết thường vượt quá sự con người suy nghĩ. Người phú hộ đó sống đời này được đầy đủ, sung sướng, an nhàn, xét mình chẳng thấy gì là xúc phạm Chúa, chẳng thấy gì là làm hại ai. Nhưng người phú hộ đó đã bị rơi vào hoả ngục. Chỉ vì sống thiếu thương cảm, thiếu liên đới, thiếu chia sẻ, thiếu xót thương. Trái lại, người ăn mày kia đã được lên thiên đàng. Vì dù bị chìm trong cảnh khổ, anh đã sống nêu gương về đức khiêm nhường, hiền lành và chân thật. Không được người dư dật chia sẻ, anh phải sống đói khổ, nhưng anh vẫn chia sẻ với mấy con chó đói ăn.

Nhờ ơn Chúa, những sự thực như trên đã được nhiều người nhận ra một cách sâu sắc trong những dòng nước mắt tại nghĩa trang. Những chân lý đó đã thay đổi đời họ.

Ngoài ra, biết bao người nằm trong nghĩa trang và khóc tại nghĩa trang cũng đã tìm được hy vọng cuộc đời qua một ngả khác.
Khám phá ra hy vọng.

Không thiếu trường hợp, tôi đã chứng kiến những cuộc trở về. Họ đã trở về từ những dòng nước mắt của một người nào đó. Người đó cầu nguyện cho họ. Người đó khóc với họ thay vì nói với họ.

Một lúc bất ngờ, lời Chúa Giêsu phán xưa trở thành chuyện đời họ. Chúa an ủi họ rằng: "Người khoẻ mạnh không cần thầy thuốc. Người đau ốm mới cần. Hãy về học biết ý nghĩa của câu này: Cha muốn lòng nhân, chứ đâu cần của lễ. Vì Cha đến, không để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi" (Mt 9,12-13).

Những lời dịu dàng đó đã đi sâu vào lòng họ. Cõi lòng vốn đóng kín, khoá chặt, chất chứa những u uất, thất vọng, nay mở ra để hy vọng tràn vào.

Họ cảm thấy mình được xót thương, được yêu thương. Họ sám hối. Họ cảm thấy mình được tha thứ. Và chính họ cũng dễ dàng tha thứ. Một sự bình an lạ lùng trùm phủ tâm hồn họ. Họ ra đi bình an trong sự tin tưởng phó thác tuyệt đối ở Chúa giàu lòng thương xót. Họ khóc vì xúc động, đây là những dòng nước mắt đầy tình cảm tạ.

Những người chứng kiến cũng không cầm được nước mắt. Những dòng nước mắt ấy không nói nên lời, nhưng ngọt ngào niềm hy vọng cứu độ.
Khám phá ra chính mình.

Tại những nghĩa trang, thấy người ta khóc, nhất là khi chính mình khóc, tôi như nghe được tiếng Chúa Giêsu nói: Cha thương con, Cha thương mọi người. Cùng với lời Chúa trao ban tình yêu, tôi khám phá ra chính mình tôi, với những vết thương, với những tang tóc đau buồn. Khám phá ra chính mình trong sự thực trần trụi.

Khám phá để giúp trút bỏ những cái nhìn ảo. Nhìn ảo về mình. Nhìn ảo về những công việc của mình. Nhìn ảo về người khác. Nhìn ảo về cuộc đời.

Để cũng nhận ra rằng: dù với những yếu đuối, tội lỗi, mong manh, tôi vẫn được Chúa gọi với tình xót thương:
Gọi hãy cảm thương.
Gọi hãy chia sẻ.
Gọi hãy trở về.
Gọi hãy hiến dâng.
Gọi hãy cầu nguyện và đền tạ.
Gọi hãy sám hối và tín thác.
Gọi hãy vượt qua sự chết và mọi nghĩa trang, để bay vào cõi phúc đời đời.

Ơn gọi đó sẽ thực hiện được, miễn là tôi biết nhờ ơn Chúa, ở lại trong tình Chúa yêu thương. Như lời Chúa kêu gọi: "Hãy ở lại trong Cha, như Cha ở lại trong các con" (Ga 15, 4).

GM JB Bùi Tuần

------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -THƯƠNG CON CHIÊN LẠC PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

THƯƠNG XÓT MỘT CON CHIÊN ĐI LẠC

Có một câu chuyện truyền kỳ rất hay kể lúc Môi se trốn khỏi Ai cập, chăn chiên cho Giêtrô trong đồng vắng: có một con chiên trong bầy bỏ đàn đi mất Môi se kiên nhẫn đi tìm nó và ông đã tìm thấy nó đang uống nước bên giòng suối Môi se đến bên nó để tay trên mình nó và nói thật nhỏ nhẹ:

-Tại vì mày khát nên mày bỏ đi? Ông không giận con chiên vì nó đã làm ông mệt mỏi, nhưng cảm thông với nó và mang nó trở về. Thượng Đế nhìn thấy như vậy, Ngài phán: "Nếu người này thương xót một con chiên đi lạc như vậy, đây chính là người ta muốn lập làm người lãnh đạo dân ta.
Kẻ chăn chiên là người sẵn sàng hy sinh mạng sống vì chiên mình, là người gánh chịu sự ngu muội của chiên và là người luôn luôn yêu mến chiên. Đó là những gì Chúa Giê Xu đã làm cho chúng ta.
(WB).
TINHYEUTHIENCHUA

-------------------------

 
THIÊN CHÚA LÀ CHA CỦA TÔI - TIỆC CƯỚI NƯỚC TRỜI PDF Print E-mail

Tiệc Cưới Nước Trời - Suy Niệm Chúa Nhật XXVIII Thường Niên A

Tin mừng Mt 22: 1-10

Khi giảng dạy ở trong Đền Thờ, Chúa Giêsu thường bị các thượng tế và kỳ mục trong dân hạch sách. Rõ ràng là họ tới có ý chất vấn Người: "Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy. Ai đã cho ông quyền ấy" (21,23). Nhưng Đức Giêsu đã từ chối trả lời họ, bao lâu họ còn lẩn tránh câu hỏi của Người hỏi: "Phép Rửa của Gioan do đâu mà có. Do Trời hay do người ta (21,24). Trong bối cảnh gay cấn như vậy, Chúa Giêsu đã dùng ba dụ ngôn để cảnh báo họ:

- Dụ ngôn hai người con được sai đi làm vườn nho (Phúc Âm Chúa nhật 26).

- Dụ ngôn những tá điền sát nhân ( Phúc Âm Chúa nhật 27).

- Dụ ngôn tiệc cưới (Phúc Âm Chúa nhật 28).

Trong bài Tin Mừng hôm nay,

1. Đức vua ám chỉ Thiên Chúa;

2. Tiệc Cưới chỉ Nước Trời;

3. Các đầy tớ đi mời khách đến dự tiệc là các ngôn sứ, trong đó có Đức Giêsu;

4. Các quan khách ưu tiên được mời mà không thèm đến đó là Dân Do Thái;

5. Những người ở ngoài đường được mời dự tiệc đó là Dân Ngoại gồm các dân tộc của mọi thời.

Dụ ngôn Tiệc Cưới trong bài Tin Mừng hôm nay có hai chủ ý:

- Chủ ý thứ nhất: Ơn cứu độ hay Nước Trời ưu tiên dành cho người Do Thái, nhưng người Do Thái đã tỏ ra hờ hững, bất xứng với sự ưu tiên ấy, vì thế, sự ưu tiên ấy đã được trao cho các dân tộc khác.

- Chủ ý thứ hai là: để vào Nước Trời, cần phải có một nỗ lực cá nhân để trở nên xứng đáng với Nước Trời, tức là phải mang áo cưới.

Thiên Chúa yêu thương con người, Ngài mở rộng cửa để đón tiếp mọi người vào dự bàn tiệc Nước Trời. Lời mời gọi có tính cách rộng rãi. Ngài mời gọi mọi người không trừ ai, dù tốt dù xấu, miễn là phòng tiệc phải đầy người. Nhưng một số người từ chối.

Thánh Matthêu ghi lại hai lý do: "người thì đi thăm trại, người thì đi buôn bán". Thánh Luca thì ghi rõ hơn, tới ba lý do: "Người thứ nhất nói: tôi mới mua một thửa đất, cần phải đi thăm; người khác nói: Tôi mới tậu năm cặp bò, tôi đi thử đây; người khác nói: Tôi mới cưới vợ, nên không thể đến được" (Lc 14,18-19)

Ba lý do trong Luca có thể gom thành hai loại

- Quá mê làm ăn có thể kéo ta xa Chúa.

- Quá lo thụ hưởng cũng có thể kéo ta xa Chúa.

Thực ra hai điều ấy không cấp bách đến nỗi phải lập tức làm ngay để đành từ chối lời mời ưu ái của nhà vua. Tuy nhiên, đó là hai nguyên do khiến nhiều người chối từ lời mời của Thiên Chúa.

Trước sự từ chối của dân Do Thái, Thiên Chúa quay sang Dân Ngoại, mời họ vào Nước Trời cho thật đông để họ được thưởng thức những cao lương mỹ vị mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho họ. Tuy nhiên, muốn vào dự tiệc Nước Trời cũng phải có điều kiện đó là phải mặc áo cưới.

Chúng ta có thể coi chiếc áo cưới là phần nối tiếp của dụ ngôn khách mời dự tiệc, hoặc coi như là một dụ ngôn riêng. Tuy coi là dụ ngôn riêng nhưng cũng là câu chuyện nối tiếp và giải rộng ý nghĩa câu chuyện trước, trong câu truyện ở đây có một thực khách đến dự tiệc của nhà vua, nhưng không mặc lễ phục, nên đã bị tống giam.

Điều này chắc phải làm chúng ta thắc mắc: những người đang ở ngoài đường đột nhiên được mời vào dự tiệc cưới thì làm sao có sẵn áo cưới mà mặc. Chúng ta nên nhớ đây là một dụ ngôn, nghĩa là các chi tiết ám chỉ đến một ý nghĩa nào đó. Nếu bữa tiệc cưới là hình ảnh của Nước Trời, thì chiếc áo cưới tượng trưng cho nếp sống phù hợp với Nước Trời. Tự nhiên được mời vào Nước Trời đã là một hồng phúc, cho nên để đáp lại thì phải có một nếp sống phù hợp với Nước Trời.

Chiếc áo cưới ở đây tượng trưng cho cách sống. Theo ý kiến của một số giáo phụ, chiếc áo cưới ám chỉ đức ái, tối thiểu là cuộc sống ăn ngay ở lành. Còn theo ý kiến của các nhà chú giải Thánh Kinh thời nay, thì chiếc áo cưới chính là sự hoán cải hay sự trở về, tức là tinh thần sám hối chân thật.

Ăn năn hoán cải, thực lòng sám hối trở về cùng Chúa, đó chính là chiếc áo cưới Thiên Chúa đòi chúng ta khi chúng ta bước vào Bàn Tiệc của Ngài như người Hồi Giáo thường kể rằng:

Ngày kia Đức Allah truyền cho một sứ thần xuống thế gian tìm xem có điều gì tốt đẹp nhất để mang về trời.

Sứ thần đến ngay một chiến trường nơi máu của các vị anh hùng đang chảy lai láng, sứ thần thu nhặt một ít máu mang về cho Đức Allah. Nhưng xem ra Đức Allah không bằng lòng mấy, Ngài bảo:

- Máu đổ ra cho tổ quốc và tôn giáo là một điều quí giá, nhưng vẫn chưa phải là điều tốt đẹp nhất nơi trần gian.

Sứ thần đành phải giáng thế một lần nữa. Lần này ngài gặp đám tang của một người giầu có nhưng rất quảng đại. Vô số người nghèo đi theo sau quan tài, vừa đi vừa khóc lóc vừa xông hương để biểu lộ lòng biết ơn của họ đối với vị đại ân nhân. Sứ thần liền thu nhặt hương thơm và mang về trời.

Lần này Đức Allah mỉm cười đón lấy hương thơm ngào ngạt. Nhưng xem ra vẫn chưa hài lòng, Ngài nói:

- Dĩ nhiên lòng biết ơn là một trong những điều tốt đẹp và hiếm có dưới trần gian. Nhưng Ta nghĩ rằng còn có một cái gì tốt đẹp hơn.

Lại một lần nữa, sứ thần đành phải vâng lệnh. Sau nhiều ngày tìm kiếm khắp bốn phương, một buổi chiều nọ ngồi nghỉ bên vệ đường ngài bỗng thấy một người đàn ông đang khóc sướt mướt. Trước câu hỏi đầy ngạc nhiên của sứ thần người đàn ông giải thích:

- Tôi đã chiều theo cơn cám dỗ mà phạm tội. Giờ đây nước mắt là lương thực hàng ngày của tôi.

Sứ thần giơ tay hứng lấy những giọt nước mắt còn nóng hổi và thẳng cánh bay về trời. Đức Allah chăm chỉ nhìn những giọt nước mắt rồi mỉm cười nói:

- Thế là người đã hoàn thành tốt nhiệm vụ. Quả thật, dưới trần gian không có gì tốt đẹp và hữu ích cho bằng lòng sám hối. Bởi vì nó có sức canh tân cuộc đời. Một lòng sám hối chân thật có sức biến đổi mùa đông giá rét của lòng người thành mùa xuân ấm áp của tình yêu.

Đức Allah của người Hồi Giáo mỉm cười trước những giọt nước mắt sám hối, còn Chúa Giêsu thì quả quyết: "Cả thiên đàng sẽ hân hoan vì một tội nhân hối cải".

Mọi người chúng ta đều là tội nhân. Vì thế mà từng người chúng ta đều có vinh dự đem lại niềm vui cho Thiên Chúa và thần thánh trên trời.

Thiên đàng tuy đã tràn đầy hạnh phúc của Thiên Chúa, nhưng mỗi khi chúng ta ý thức được tội lỗi mình và thành tâm sấm hối là mỗi lần chúng ta hòa nhập vào niềm vui thiên quốc và làm cho niềm vui ấy như tràn đầy thêm lên.

Quả thực lòng sám hối chính là chiếc áo cưới Thiên Chúa đòi chúng ta khi bước vào Tiệc Cưới Nước Trời như bài Tin Mừng hôm nay. Amen.

Lm. Giuse Đỗ Văn Thụy
Kính chuyển:
Hồng

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - TIỆC NGON ĐÃ SẴN PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

SỐNG VÀ CHIA SẺ LC CN28TN-A: Tiệc Ngon Đã Sẵn

Con người ngày nay thường rất bận. Càng giầu càng bận. Càng có chức quyền càng bận. Họ bận đến nỗi chẳng có thời giờ cho riêng mình. Bận đến nỗi luôn lao vào công việc mà chẳng có thời gian thư giãn với đồng loại. Có khi bận quá mà quên chăm sóc cho bản thân.

Chuyện kể rằng có một anh thợ rất khéo. Bao nhiêu quần áo đẹp trong làng đều do anh may. Tuy nhiên, bản thân anh thì chỉ có mỗi một chiếc áo cũ rách. Lúc nào anh cũng mặc chiếc áo rách ấy, ngay cả trong những buổi tiệc lớn của làng anh vẫn chiếc áo lôi thôi ấy đến dự. Có người bất bình hỏi anh: sao anh có thể may bao nhiêu chiếc áo đẹp cho mọi người mà lại không may cho anh được một chiếc áo sang trọng?

Anh trả lời: vì tôi phải may áo kiếm tiền, không có giờ may cho chính mình.

Người bạn: vậy anh hãy cầm lấy số tiền này và may cho anh một chiếc áo mới, kể như tôi muốn anh may cho tôi vậy.

Anh thợ may cầm tiền về nhà, tới buổi tiệc tiếp theo anh vẫn mang bộ đồ cũ rách ấy. Anh bảo cũng chẳng có giờ may cho chính mình , vì hàng nhiều quá!

Chúa Giê-su hôm nay nói rằng: "Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình... Nhà vua sai đầy tớ đi, và dặn họ: "Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng: Này cỗ bàn ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn. Mời quí vị đến dự tiệc cưới!" (Mt 22:2,4)

Vậy mà nhiều người không đến ăn tiệc được vì không có giờ, vì bận quá: "kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn..." (Mt 22:5).

Họ là những CEO đang bận bịu với các cuộc họp làm ra tiền. Họ là những chuyên viên kinh tế đang theo dõi thị trường chứng khoán. Họ là những người lao động đang phải làm thêm giờ phụ trội cho có đủ tiền trả góp chiếc xe láng mới tậu để "gáy" đua với mấy tên bạn. Giờ đâu mà ngó mây trời. Ăn còn chẳng kịp nữa là. Họ thật đáng thương!

Thế là hóa ra người nghèo lại có nhiều cơ may hưởng được niềm vui trong cuộc sống hơn. Lệnh của chủ tiệc là ra các ngả đường, gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới. Và phòng tiệc đã đầy nhanh chóng. Ai nấy ăn uống vui vẻ.

Con người thường mâu thuẫn với chính mình. Người ở quê thì thích về thành phố để sống vinh quang dù vất vả khổ cực. Người thành phố lại chỉ ước mong về gìa sẽ về quê để vui thú điền viên.

Như vậy, hạnh phúc không phải là ở quê hay ở thành phố. Hạnh phúc cũng không phải ở công việc làm ăn lớn hay nhỏ. Hạnh phúc đơn giản được vui với niềm vui hiện tại. Được vui cùng nhau, chia sẻ cùng nhau mà không hề toan tính giầu nghèo. Và đối với lời Chúa hôm nay thì hạnh phúc là được tham dự yến tiệc Nước Trời hôm nay và mãi mãi.

Thánh lễ là bàn tiệc Nước Trời tại thế. Nơi đó Chúa cũng muốn mọi người có mặt. Chúa không muốn thiếu vắng ai. Vì thiếu vắng là thiệt thòi, vì người vắng sẽ thiếu niềm vui của cộng đoàn hiệp thông, vì người vắng sẽ thiếu ân sủng và sức mạnh của Thiên Chúa để nhờ ơn Chúa họ sẽ sống tốt hơn.

Đáng tiếc, nhiều người lại quá lo làm ăn, buôn bán, có khi vui chơi giải trí để từ chối tham dự tiệc thánh Chúa mời gọi. Họ ưu tiên cho cái bụng trước mắt mà không thèm đếm xỉa đến bàn tiệc Nước Trời.

Bàn tiệc Nước Trời cũng ám chỉ bàn tiệc cánh chung. Con người sinh ra rồi cũng chết, nhưng chết là là cuộc vượt qua vào cõi vĩnh hằng để tham dự bữa tiệc cánh chung. Nơi đó Thiên Chúa đã sắp sẵn một bàn tiệc viên mãn cho những ai được Ngài mời gọi. Nơi đó, Chúa cũng đòi hỏi người dự phải có tấm áo Tin mừng. Tấm áo của lòng thanh khiết luôn hướng về Chúa. Tấm áo của lòng bác ái luôn sống mến Chúa yêu người. Tấm áo của ân sủng để Chúa luôn đong đầy yêu thương đến nỗi có thể phủ lấp muôn vàn tội lỗi của chúng ta.

Vâng , Chúa luôn mời gọi tất cả mọi người, nhưng Chúa lại tôn trọng tự do để con người biết chọn cách sống cho phù hợp với tin mừng, và nhất là biết gìn giữ tấm áo rửa tội để mãi thuộc về Chúa hôm nay và mai sau. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

--------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 57