mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1701
mod_vvisit_counterHôm Qua3534
mod_vvisit_counterTuần Này21166
mod_vvisit_counterTuần Trước47627
mod_vvisit_counterTháng Này203769
mod_vvisit_counterTháng Trước195218
mod_vvisit_counterTất cả18783474

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - CN28TN-C PDF Print E-mail

Jerome Nguyen Van Noi

CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN NĂM C (13/10/2019)

LÒNG BIẾT ƠN VÀ LỜI TẠ ƠN

[ 2 V 5,14-17; 2 Tm 2,8-13; LC 17,11-19]

I. DẪN VÀO LỜI CHÚA YÊU TÔI

Trong các nền văn hóa, dù Đông hay Tây Phương, dù văn minh hay mọi rợ, thì lòng biết ơn và lời cám ơn là nét đẹp văn hóa vô cùng quan trọng. Biết ơn và cám ơn không chỉ ở lãnh vực và cấp độ cá nhân, mà cả ở lãnh vực và cấp độ quốc gia. Lễ Tế Đàn Nam Giao của các vua triều Nguyễn là nét đẹp của văn hóa Việt Nam: Ngày đầu năm nhà vua dâng lễ vật và lời tạ ơn lên Trời Đất, thay cho bá quan văn võ và thần dân. Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) cuối tháng 11 mỗi năm là nét đẹp của văn hóa Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Lễ này đã có từ thời những người Anh đến lập nghiệp trên mảnh đất mênh mông và trù phú này.

Với các Ki-tô hữu, dù thuộc dân tộc và nền văn hóa nào, thì lòng biết ơn và lời cám ơn còn mang một chiều kích tôn giáo và tâm linh, vừa nhân bản vừa linh thiêng sâu sắc. Thánh Lễ Mi-sa được gọi là Lễ Tạ Ơn. Vì chưng, có ơn nào cao trọng cho bằng Ơn Cứu Độ mà Chúa Giê-su Ki-tô, Thiên Chúa làm nguời, đã đem đến cho nhân loại bằng cuộc Thưong Khó và cái chết thập giá của Người? Chúng ta hãy học bài học của tướng Na-a-man (bài đọc 1), của Thánh Phao-lô (bài đọc 2), và của người bệnh phong Sa-ma-ri được chữa lành (bài Phúc Âm), mà sống và thể hiện lòng biết ơn của chúng ta đối với Thiên Chúa và Chúa Giê-su Ki-tô. Vì thế cho nên mỗi khi chúng ta cầu nguyện cùng Thiên Chúa, thì tâm tình và lời "tạ ơn" phải là tâm tình và lời nói trước nhất của chúng ta.

II. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

2.1 Lắng nghe Lời Chúa trong bài đọc 1 (2 V 5,14-17) : "Na-a-man trở lại gặp người của Thiên Chúa và ông tuyên xưng Chúa" Trong những ngày ấy, Na-a-man, quan lãnh binh của vua xứ Sy-ri-a, xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch.

Sau đó, ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Đến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: "Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Is-ra-el. Vì thế, tôi xin ông nhận lấy phần phúc của tôi tớ ông".

Tiên tri trả lời rằng: "Có Chúa hằng sống, tôi đang đứng trước mặt Người: Thật tôi không dám nhận đâu". Na-a-man cố nài ép, nhưng tiên tri không nghe. Na-a-man nói thêm rằng: "Tuỳ ý ông, nhưng tôi xin ông ban phép cho tôi, là đầy tớ của ông, được chở một ít đất vừa sức hai con la chở được, vì từ nay ngoài Chúa, tôi tớ của ông sẽ chẳng dâng của lễ toàn thiêu hoặc hy lễ cho thần minh nào khác".

2.2 Lắng nghe Lời Chúa trong bài đọc 2 (2 Tm 2,8-13) : "Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Đức Ki-tô" Con thân mến, con hãy nhớ rằng Chúa Giê-su Ki-tô bởi dòng dõi Đa-vít, đã từ cõi chết sống lại, theo như Tin Mừng cha rao giảng. Vì Tin Mừng đó mà cha phải đau khổ đến phải chịu xiềng xích như một kẻ gian ác, nhưng lời của Thiên Chúa đâu có bị xiềng xích! Vì thế, cha cam chịu mọi sự vì những kẻ được tuyển chọn, để họ được hưởng ơn cứu độ cùng với vinh quang trên trời trong Đức Giê-su Ki-tô.

Đây cha nói thật: Nếu chúng ta cùng chết với Người, thì chúng ta cùng sống với Người. Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Người. Nếu chúng ta chối bỏ Người, thì Người cũng sẽ chối bỏ chúng ta. Nếu chúng ta không tin Người, Người vẫn trung thành, vì Người không thể chối bỏ chính mình Người.

2.3 Lắng nghe Lời Chúa trong bài Tin Mừng (Lc 17,11-19: "Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này" Khi Chúa Giê-su đi lên Giê-ru-sa-lem, Người đi qua biên giới Sa-ma-ri-a và Ga-li-lê-a. Khi Người vào một làng kia, thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: "Lạy Thầy Giê-su, xin thương xót chúng tôi". Thấy họ, Người bảo họ rằng: "Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế". Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giê-su và tạ ơn Người, mà người ấy lại là người xứ Sa-ma-ri-a.

Nhưng Chúa Giê-su phán rằng: "Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này". Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: "Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi".

III. KHÁM PHÁ CHÂN DUNG VÀ SỨ ĐIỆP LỜI CHÚA TRONG BA BÀI THÁNH KINH

3.1 Chân dung Thiên Chúa trong 3 bài Thánh Kinh

3.1.1 Bài đọc 1 (2 V 5,14-17) là câu truyện ông Na-a-man, một vị tướng chỉ huy quân đội của vua A-ram (Xy-ri), được chữa lành khỏi bệnh phong nhờ tắm sông Gio-đan bẩy lần theo lời khuyên của ngôn sứ Ê-li-sa. Để tỏ lòng biết ơn, ông Na-a-man đã trở lại gặp vị ngôn sứ, long trọng tuyên bố rằng "trên khắp mặt đất, không đâu có Thiên Chúa, ngoại trừ ở Ít-ra-en". Ông Na-a-man còn xin tặng quà cho ông Ê-li-sa. Vì vị ngôn sứ nhất định không nhận, nên ông xin được lấy một ít đất mang về quê hương để luôn nhớ đến ơn chữa lành của Thiên Chúa Ít-ra-en.

Nhờ đoạn của Sách Các Vua (5,14-17) này, chúng ta khám phá ra Thiên Chúa là Đấng đã dùng nước sông Gio-đan mà chữa lành ông Na-a-man khỏi bệnh phong. Bệnh phong là bệnh ngoài da nhưng có căn nguyên, gốc rễ từ bên trong thân thể con người. Bệnh phong là một bệnh gớm ghiếc trước mắt mọi người, nhất là ở thời xưa. Thiên Chúa chữa lành tướng Na-a-man khỏi bệnh phong là giải thoát ông chẳng những khỏi bệnh mà còn khỏi mặc cảm và xấu hổ với mọi người.

3.1.2 Bài đọc 2 (2 Tm 2,8-13) là những lời giảng dậy hay đúng hơn là lời tâm sự hay chia sẻ thân tình của Thánh Phao-lô với người cộng sự thân yêu là ông Ti-mô-thê. Tuy chỉ là đôi lời ngắn ngủi nhưng lại mang một nội dung sâu sắc và cốt yếu của Ki-tô giáo: Chúa Giê-su đã sống lại từ cõi chêt. Người gắn bó và liên kết chặt chẽ với những ai tin vào Người, đến độ vẫn trung tín với ta ngay cả khi ta không trung tín với Người. Vì khám phá ra Chúa Giê-su là Đấng như thế nên Thánh Phao-lô sẵn sàng, "chịu khổ" và "phải mang cả xiềng xích như một tên gian phi" vì Tin Mừng của Chúa Giê-su.

Trong đoạn thư thứ hai gửi ông Ti-mô-thê (2,8-13) chúng ta thấy Chúa Giê-su, - Thiên Chúa làm người - là Đấng thật tuyệt vời như Thánh Phao-lô đã quảng diễn trong câu này: "Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống với Người. Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người. Nếu ta chối bỏ Người, Người cũng sẽ chối bỏ ta. Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín, vì Người không thể nào chối bỏ chính mình."

3.1.3 Bài Tin Mừng (Lc 17,11-19) là câu truyện Chúa Giê-su chữa lành 10 người bị bệnh phong mà chỉ có một người trở lại cám ơn Chúa. Câu truyện xẩy ra trong vùng biên giới giữa Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Ga-li-lê là đất dân nội (có đạo); còn Sa-ma-ri là đất dân ngoại (không có đạo, đối với con mắt của người Do-thái thời Chúa Giê-su). 9 người có đạo được ơn chữa lành đều đi luôn. Chỉ có 1 người ngoại đạo được ơn chữa lành là biết quay trở lại để cám ơn Chúa Giê-su là người đã chữa lành anh. Chữa lành hiểu theo hai nghĩa: khỏi bệnh phần xác, được hội nhập cộng đồng.

Nhờ đoạn Phúc âm Lc 17,11-19 này chúng ta khám phá ra Thiên Chúa và Chúa Giê-su, Thiên Chúa làm người, là Đấng ban ơn cho hết mọi người: cho người ở trong cũng như kẻ ở ngoài (tức cho người giáo cũng như kẻ lương), cho người biết ơn cũng như người quên ơn, cho người lành cũng như kẻ dữ, cho kẻ trung tín cũng như kẻ bất trung....

3.2 Sứ điệp của Lời Chúa

Sứ điệp của Lời Chúa hôm nay gồm hai khía cạnh, một ở phía Thiên Chúa, một ở phía chúng ta:

* Phía Thiên Chúa: Thiên Chúa và Chúa Giê-su, Thiên Chúa làm người, là Đấng ban ơn cho hết mọi người: cho người ở trong cũng như kẻ ở ngoài, (tức cho người giáo cũng như kẻ lương), cho người biết ơn cũng như người quên ơn, cho người lành cũng như kẻ dữ, cho kẻ trung tín cũng như kẻ bất trung....

* Phía chúng ta: Thiên Chúa làm ơn không phải để được đền ơn. Nhưng người chịu ơn phải biết thể hiện lòng biết ơn. Cách tốt nhất và đầy đủ nhất để thể hiện lòng biết ơn là nhìn nhận Thiên Chúa là Chúa duy nhất (như tướng Na-a-man), Chúa Giê-su la Chúa (như người phong Sa-ma-ri) và dấn thân loan báo Tin Mừng Cứu Độ của Thiên Chúa (như Thánh Phao-lô).

IV. SỐNG VỚI CHÚA VÀ THỰC THI SỨ ĐIỆP CỦA NGƯỜI

4.1 Sống với Thiên Chúa là Đấng đã ban muôn vàn ơn cho nhân loại, trong đó có mỗi người chúng ta. Ơn lớn lao nhất là Ơn cứu độ.

4.2 Thực thi sứ điệp Lời Chúa

Suy nghĩ một chút, tôi thấy để thực thi sứ điệp của Lời Chúa hôm nay, tôi phải làm 2 việc sau đây:

Nhìn nhận Thiên Chúa là Chúa duy nhất, Chúa Giê-su là Chúa, của toàn thể nhân loại và của riêng tôi; là Đấng ban ơn cho hết mọi người; là Đấng đã ban cho tôi tất cả (sự hiện hữu, xác, hồn. sức khỏe, khả năng, của cải, thời gian, cơ hội, hoàn cảnh sống và phục vụ).

Thể hiện lòng biết ơn đối với Thiên Chúa bằng tâm tình biết ơn và lời ca tạ ơn; bằng cống hiến cho công cuộc loan báo Tin Mừng và phục vụ tha nhân theo phương châm là chính lời của Chúa Giê-su "Được nhưng không, hãy cho đi nhưng không!"

V. CẦU NGUYỆN CHO THẾ GIỚI VÀ HỘI THÁNH

5.1 «Tướng Na-a-man bước vào, đứng trước mặt ông Ê-li-sa và nói: «Nay tôi biết rằng: trên khắp mặt đất, không đâu có Thiên Chúa, ngoại trừ ở Ít-ra-en.» Cùng với Đức Mẹ Mân Côi, chúng ta cùng dâng lời cầu xin Chúa cho các dân, các nước sớm nhận ra Thiên Chúa là Đấng Tạo Dựng và Cứu Độ mà tôn thờ một mình Người mà thôi.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

5.2 «Đây là lời đáng tin cậy: Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống với Người. Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người.» Cùng với Đức Mẹ Mân Côi, chúng ta cùng dâng lời cầu xin Chúa cho Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô, cho các Hồng Y, Giám Mục, Linh Mục và Phó Tế và cho hết mọi Ki-tô hữu để mọi thành phần Dân Chúa sống gắn bó mật thiết với Chúa Giê-su Ki-tô là Cứu Chúa của nhân loại.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

5.3 «Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?» Cùng với Đức Mẹ Mân Côi, chúng ta cùng dâng lời cầu xin Chúa cho các Ki-tô hữu trong cộng đoàn giáo xứ chúng ta, để mọi giáo dân lớn bé già trẻ biết thể hiện lòng biết ơn đối với Thiên Chúa là Đấng ban mọi ơn lành.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

5.4 «Nếu ta chối bỏ Người, Người cũng sẽ chối bỏ ta.» Cùng với Đức Mẹ Mân Côi, chúng ta cùng dâng lời cầu xin Chúa cho những người đã lãnh nhận Bí Tích Phép Rửa mà nay sao lãng với đời sống Đạo, để họ ý thức về sự thiệt thòi và nguy hiểm đang được dành cho họ.

Xướng: Chúng ta cùng cầu xin Chúa! Đáp: Xin Chúa nhận lời chúng con!

Sàigòn ngày 06 tháng 10 năm 2019
Giêrônimô Nguyễn Văn Nội.

-----------------------------------------

 

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - PHỤNG SỰ CHÚA PDF Print E-mail

Kim Vu >

> PHỤNG SỰ CHÚA CHO PHẢI ĐẠO LÀM TÔI
>
> Với trí tưởng tượng phong phú kết hợp với tài nghệ văn chương tuyệt vời, nhà văn Đan-mạch Hans Christian Andersen đã dựng nên một nhân vật rất độc đáo là "Chiếc bóng."
>
> Ai cũng có chiếc bóng đi theo mình. Chiếc bóng hoàn toàn lệ thuộc chủ: khi chủ đi, bóng đi theo, khi chủ chạy, bóng chạy; khi chủ dừng, bóng dừng; chủ đi đâu, bóng theo đến đó.
>
> Vậy mà nhân vật "Chiếc Bóng" trong chuyện của Andersen lại tách ra khỏi người chủ của mình vốn là một nhà khoa học, để trở thành một nhân vật độc lập, đòi sống riêng không lệ thuộc chủ, rồi dần dà y dám gọi mày xưng tao với chủ... Một thời gian sau, y lên mặt sai khiến cả chủ của mình, và thật trớ trêu, y tự tôn mình lên làm chủ và bắt chủ phải làm "chiếc bóng" của y và cuối cùng, y lập kế tống giam chủ mình vào ngục và sát hại người chủ ngay trong tù.
>
> Tương quan giữa con người với Thiên Chúa cũng như bóng với hình. Thiên Chúa đã tạo dựng nên loài người và mọi người hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa, nhờ Chúa con người mới tồn tại được. Chúa là Chủ, con người là tôi tớ. Chúa là Hình, con người là bóng. Vậy mà nực cười thay, một số người lại làm như nhân vật "Chiếc Bóng" trong tác phẩm của Andersen. Họ đòi quyền làm chủ và bắt Thiên Chúa lệ thuộc họ. Họ đòi Thiên Chúa đáp ứng những đòi hỏi của họ mà không nghĩ rằng họ phải đáp ứng những đòi hỏi của Thiên Chúa trước đã.
>
> Chẳng hạn khi yếu đau, người ta yêu cầu Chúa chữa họ cho lành. Khi túng thiếu, người ta đòi hỏi Chúa cho no đủ. Khi gặp thất bại trong cuộc đời, người ta yêu cầu Chúa đem lại sự thành công... Nếu Chúa không mau mắn làm theo yêu cầu, người ta sẽ trách móc Chúa, oán ghét Chúa, loại trừ Chúa ra khỏi đời mình!
>
> Vì yêu thương loài người, Thiên Chúa sẵn sàng đáp ứng những yêu cầu chính đáng của họ, nhưng không phải vì thế mà con người có quyền đòi Thiên Chúa phải luôn luôn phục vụ mình mà quên rằng mình là người tôi tớ của Thiên Chúa nên phải lo phụng sự và thực hiện ý Chúa trước đã.
>
> Qua đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn đưa chúng ta trở về lại đúng vị trí của mình, vị trí của người tôi tớ, và nhiệm vụ của người tôi tớ là lo phục dịch hầu hạ chủ mình mà không được kể lể công lao.
>
> Chúa nói: "Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: "Mau vào ăn cơm đi", chứ không bảo: "Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau? Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao?
>
> Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi."
>
> Hai vị tôi tớ vĩ đại của Thiên Chúa
>
> Một trong những nét đẹp của Mẹ Maria là Mẹ biết nhìn nhận mình là tôi tớ Thiên Chúa nên sẵn sàng vâng lệnh Chúa truyền. Khi được sứ thần Gáp-ri-en cho biết Thiên Chúa muốn trao cho Mẹ một sứ mạng thật cao cả nhưng cũng đầy khó khăn, Mẹ sẵn sàng vâng phục vì ý thức mình chỉ là tớ nữ hèn mọn của Thiên Chúa. Mẹ thưa với sứ thần: "Nầy tôi là tớ nữ của Chúa. Tôi xin vâng như lời Chúa truyền." Vì thế, Mẹ làm đẹp lòng Thiên Chúa và được Thiên Chúa nâng lên địa vị tối cao.
>
> Ngay cả Chúa Giêsu, "vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa Cha, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ... Người lại còn hạ mình vâng lời Chúa Cha cho đến nỗi bằng lòng chịu chết trên cây thập tự..." (Philip 2, 6-8).
>
> CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN:

Lạy Chúa Giêsu,
>
> Chúa là Thiên Chúa quyền năng mà còn hạ mình làm tôi tớ, vâng phục Chúa Cha trong mọi sự cho dù phải chết trên thập giá và Đức Maria là hiền mẫu của Chúa, dù được diễm phúc làm Mẹ của Chúa, mà vẫn sẵn sàng phụng sự Thiên Chúa Cha như nữ tỳ khiêm tốn. NHỜ ƠN THÁNH THẦN cho chúng con là người phàm hèn mọn, luôn biết nhìn nhận mình chỉ là tôi tớ thấp hèn của Thiên Chúa và hết lòng phụng sự Chúa cho phải đạo làm tôi.
>
> Lm. Ignatiô Trần Ngà
>------------------------------------

 

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - CHIẾC ÁO DÒNG PDF Print E-mail

Chi Tran

Viết cho mẹ, ngày con mặc áo dòng

- Hôm nay, ngày con mặc trên mình tấm áo mới, một tấm áo đặc biệt... Tuy không phải tay Mẹ may, hay do tay Mẹ mặc nhưng lại được thêu dệt bởi tình yêu thiêng liêng, lời cầu nguyện âm thầm của Mẹ. Để đến hôm nay làm nên ngày bước ngoặt trong đời con: Ngày con mặc trên mình, tấm áo Dòng Chúa ban.

Đời con là mảnh ghép của những " tấm áo". Mỗi tấm áo tuy có giá trị khác nhau, ở hoàn cảnh khác nhau nhưng ở đó đều được ghi dấu bằng những công khó, những hy sinh vất vả của đời Mẹ dành trọn về con.

Ngày con cất tiếng khóc chào đời, con bước vào hành trình ơn gọi làm người, nơi đó có dáng Mẹ, có bàn tay yêu thương của Mẹ. Mẹ nâng niu, bọc con trong một tấm áo đơn sơ: Tấm áo của hơi ấm Tình Mẹ dành cho con nhân ngày con gia nhập Hội Thánh.

Nơi tấm áo trắng hồn nhiên ngày đầu tiên đi học có thơm mùi vải mới, Mẹ gửi vào đó niềm hy vọng cùng niềm mơ ước cho tương lai đời con. Còn đó nơi bộ "quần đùi áo số", tấm áo cầu thủ nhí. Mẹ vất vả dành dụm mua cho con để con có thể cháy hết mình với đam mê bóng đá trong những trận thi đấu với bạn bè đồng trang lứa. Và còn đó tấm áo cử nhân ngày con ra trường, là cả một đời Mẹ phải chạy vạy, tất bật cho công việc mưu sinh. Mẹ sớm hôm giãi dầu mưa nắng nơi ruộng vườn, trên gánh hàng rong để dành dụm từng đồng tiền, từng cân thóc nuôi con ăn học qua những năm tháng dài của đời sinh viên.

Và hôm nay, ngày con mặc trên mình tấm áo đặc biệt.....Tuy không phải bởi tay Mẹ may, do tay Mẹ mặc nhưng lại được thêu dệt bởi tình yêu thiêng liêng, lời cầu nguyện âm thầm của Mẹ để đến hôm nay, làm nên ngày bước ngoặt trong đời con: Ngày con mặc trên mình, tấm áo Dòng Chúa ban.

Tấm áo Dòng không phải là màu trắng tinh khôi như những ngày cắp sách tới trường. Cũng không phải là rực rỡ sắc màu của những tấm áo cầu thủ, nhưng là một màu đen huyền nhiệm... Màu đen tuy có dáng dấp ý nghĩa của sự chết, nhưng không hề nhuốm màu bi thảm. Đó là sự chết đi cho thế gian, là sự tự hủy cho cái tôi của chính mình, là minh chứng cho sự dấn thân từ bỏ và một tâm hồn khiêm nhường hiến dâng cho Thiên Chúa.

Tấm áo Dòng không thuộc sự sở hữu ngẫu nhiên hay có thể được định giá bởi vật chất. Bởi đó là sự đáp trả tiếng Chúa mời gọi, cùng với đó là cả một hành trình khám phá, chọn lựa, phân định cách tự do và ý thức nơi tâm hồn người trẻ.

Tấm áo Dòng, tấm áo của Tình yêu Chúa ngang qua tình mẫu tử thiêng liêng Mẹ dành cho con trong những bài học: Bài học làm người, bài học đạo đức và đặc biệt là những bài giáo lý đức tin đầu đời. Bài học đơn giản đó chỉ là những câu kinh, những lời ca, những bài hát thánh ca trong giờ kinh sáng tối bên gia đình, kèm với đó là lời thúc dục con "phải biết siêng năng đọc kinh, cầu nguyện, đi lễ mà thờ phượng Chúa, mà lo giữ đạo..." Bài học đó là những giá trị nền tảng mà Mẹ đã vun vén cho ơn gọi của con.

Cám ơn Mẹ, vì tất cả những tấm áo Mẹ mang đến trong cuộc đời con. Tình Mẹ nhắc nhở con biết ý thức về thân phận yếu đuối, bất xứng nơi con để trong mọi hoàn cảnh, con luôn biết cảm nghiệm và nhận ra Tình yêu Chúa trên cuộc đời mình.

Với tấm áo mới, con không được phép tự hài lòng, tự thỏa mãn nhưng luôn biết ý thức đấu tranh với tính xác thịt, nhưng nhờ tấm áo, con biết dấn thân và đào luyện mỗi ngày để nên giống Chúa Kitô hơn bởi:

"Áo dòng không phải chân tu
Hoa thơm nhân đức đời tu mới thành"

Tác giả bài viết: Antôn Đức Hoàng

------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - SỐNG THƯƠNG XOT NHƯ CHÚA PDF Print E-mail

Chi Tran

Người chết thành Naim.

17/09 – Thứ ba tuần 24 thường niên.

"Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy".

Lời Chúa: Lc 7, 11-17

Khi ấy, Chúa Giêsu đến một thành gọi là Naim. Các môn đệ và đám đông dân chúng cùng đi với Người.

Khi Người đến gần cửa thành, thì gặp người ta đang khiêng đi chôn người con trai duy nhất của một bà goá kia và có đám đông dân thành đi đưa xác với mẹ nó. Trông thấy bà, Chúa động lòng thương và bảo bà rằng: "Đừng khóc nữa". Đoạn tiến lại gần, Người chạm đến quan tài và những người khiêng đứng lại. Bấy giờ Người phán: "Hỡi thanh niên, Ta truyền cho ngươi hãy chỗi dậy". Người chết liền ngồi lên và bắt đầu nói. Rồi Người trao lại cho mẹ nó.

Mọi người đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa rằng: "Một tiên tri cao cả đã xuất hiện giữa chúng ta, và Thiên Chúa đã thăm viếng dân Người". Và việc này đã loan truyền danh tiếng Người trong toàn cõi Giuđêa và khắp vùng lân cận.

SUY NIỆM 1: Người cho kẻ chết sống lại

Khi Đức Giêsu đến gần cửa thành, thì người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà góa. Có một đám đông trong thành cùng đi với bà. Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói: "Bà đừng khóc nữa!"Rồi Người lại gần sờ vào quan tài. Các người khiêng dừng lại. Đức Giêsu nói: "Này người thanh niên, tôi bảo anh: hãy chỗi dậy!" (Lc. 7, 12-14)

Trong bốn Tin Mừng, chỉ một mình Thánh Lu-ca kể lại câu chuyện cho thanh niên con bà góa thành Naim sống lại.

Hôm đó, hai đoàn người gặp nhau ở gần cổng Naim: một đoàn có vị dẫn đầu là Đấng ban sự sống và một đoàn tiễn đưa người chết. Người chết là một con trai duy nhất của một bà góa. Tình trạng càng đau khổ hơn nữa cho bà mẹ góa này không còn người đàn ông nào đứng ra bảo lãnh tài sản mình trước pháp luật và bảo vệ danh dự mình trong xã hội trọng nam khinh nữ đó. Đó là lý do đau khổ cùng cực của bà khiến cho đoàn người đông đảo đã cảm thương đến tiễn đưa con bà, như bản văn lưu ý tới.

Đức Giêsu đã xúc động và cảm thương nỗi đau buồn lớn lao này. Người là con Thiên Chúa thấy rõ những khốn cực của loài người, người là con người nên càng vô cùng nhạy bén trước những nỗi bất hạnh và đau khổ của loài người. Nhiều trang Tin Mừng đã chứng tỏ cho chúng ta thấy rõ điều đó. Người dừng lại trước bà mẹ tuyệt vọng và thì thầm an ủi bà, với tấm lòng chân thành cảm thương nồng nàn qua giọng nói nghẹn ngào: "Bà đừng khóc nữa!".

Rồi Người tiến về phía quan tài, sờ vào nó, Người kêu gọi với giọng nói lạ lùng: Này người thanh niên, tôi bảo anh: Hãy chỗi dậy! Người chết liền chỗi lên và bắt đầu nói. Đức Giêsu trao anh ta cho bà mẹ! một sự thật vô cùng kinh ngạc! không phải chỉ xảy ra lúc này mà còn cho đến tận cùng lịch sử loài người, mãi mãi Đức Kitô còn cho người ta sống lại, mãi mãi sứ điệp sự thật về phục sinh vẫn còn tiếp tục cho loài người. Đức Kitô, nhờ sự sống lại của Người đã mặc khải một sự sống phục sinh muôn đời: Một sự sống không bao giờ phải chết nữa, một sự sống hoàn toàn mới, vượt trên mọi xác phàm trần gian.

"Đức Giêsu đã trao anh ta cho bà mẹ", Thánh Lu-ca đã đặc biệt chú thích thêm, để nhấn mạnh đến vai trò các phụ nữ trong thế giới đã liệng bỏ phụ nữ vào bóng tối không còn đếm xỉa gì đến công lao của họ. Người ta có thể đoán rằng chính lúc đó, Đức Giêsu đã tha thiết nghĩ đến Mẹ Người biết chừng nào! quyền năng và tâm tình tế nhị cảm thương đi đôi với nhau khi các Ngài bởi Thiên Chúa đến với nhân loại.

SUY NIỆM 2: HÃY SỐNG LIÊN ĐỚI VÀ THƯƠNG XÓT (Lc 7, 11-17)

Xem lại CN 10 TN C

Đức Giêsu "chạnh lòng thương" và làm cho con trai bà góa thành Naim đã chết được sống lại. Qua phép lạ này, Đức Giêsu tiên báo về sự phục sinh mai ngày của chính Ngài, đồng thời, Ngài cũng nói lên quyền năng của mình trong vai trò là Con Thiên Chúa, và thể hiện bản chất của Thiên Chúa là Đấng hay thương xót.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta:

Hãy vững tin vào Thiên Chúa, vì không có việc gì mà Chúa không làm được. Hãy học nơi Đức Giêsu bài học về lòng thương xót, để sẵn sàng ra tay cứu giúp người khác. Không bao giờ được phép vô cảm và vô tình trước nỗi khốn cùng của anh chị em.

Sự nhạy bén với nhu cầu của người khác phải là tinh thần sống động nơi tâm hồn chúng ta.

Bên cạnh đó, hình ảnh chỗi dạy của con trai bà góa cho chúng ta một bài học về sự sám hối là: trở về với Chúa thì được sống.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con một đức tin mạnh mẽ. Một tấm lòng biết "chạnh lòng thương" như Chúa khi xưa. Amen.

Ngọc Biển SSP

-------------------------

 

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -CN24TN-C PDF Print E-mail

SỐNG&Chia sẻ Lời Chúa - Chủ nhật 15-9-19

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (15, 1-32)

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: "Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng".

Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này:

CẢM NGHIỆM SỐNG

Chúa Giêsu đã nói với những người biệt phái và luật sĩ ba dụ ngôn nhưng đều rất giống nhau về giáo huấn về tình yêu của Thiên Chúa với tội nhân.

1. Dụ ngôn con chiên lạc.
2. Dụ ngôn đồng tiền bị mất.
3. Dụ ngôn người con lạc mất.

Cả ba dụ ngôn đều nói về cùng một vấn đề là "đã mất và tìm thấy". Tuy nhiên, câu chuyện ngụ ngôn cuối cùng về đứa con trai đã mất, Giêsu ngụ ý trực tiếp đến con người như một tội nhân biết hối cải như là "đã mất và lại tìm thấy". Tình yêu của Thiên Chúa là một tình yêu đích thực được trao ban cho con người. Người cha đã trao phần gia sản của mình cho một đứa con thứ như anh ta muốn. Người cha cũng cho con mình một sự lựa chọn tự do muốn ở lại hoặc rời bỏ ông.

Ngưới con thứ đã lấy phần của mình và rời bỏ cha để sống theo ý riêng của mình. Sau một cuộc đời tội lỗi, cuối cùng đứa con trai đã phát hiện ra mình sẽ chết nếu không trở về với cha. Nếu không sám hối - không có ơn cứu rỗi.

Người cha yêu con trai thứ nhưng ông chỉ đợi anh ta trở về chứ không sai đầy tớ đi bắt anh ta về nhà. Người cha vẫn cho anh ta sự lựa chọn hoàn toàn tự do để đáp lại tình yêu của ông như anh ta muốn. Người cha đã chào đón đứa con trai khi con trai đang trên đường về nhà. Ngay cả đứa con trai vẫn ở khoảng cách nhà gần, người cha đã đưa tay ra đón nó với sự tiếp đón nồng hậu. Mất và tìm thấy ngụ ý cái chết và sự sống.

Người con trai cả không chịu vào nhà nhưng người cha cũng không muốn mất anh. Người cha đi ra ngoài và giải thích cho anh ta đi vào trong nhà.

Thiên Chúa yêu thương tất cả những đứa con của mình và không muốn bất cứ ai trong số chúng bị mất và chết. Đó có thể là lý do tại sao Chúa Giêsu nói: "Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải."(Lc. 15, 7; 10)

Thiên Chúa là Chúa cha trên trời yêu thương tất cả những đứa con của mình bằng cách sai Con Một để cứu tội nhân bằng cuộc khổ nạn và cái chết của Người Con. Thiên Chúa đã làm phần của mình cho con người. Tất cả những người tội lỗi đều có hy vọng vào tình yêu hoàn hảo của Chúa Cha trên trời. Để được cứu rỗi và được sống, phần khác của con người là sự lựa chọn của họ. "Nếu hôm nay bạn nghe thấy tiếng Ta xin đừng cứng lòngnữa"(Ps. 95, 8)

"Nhưng bây giờ chúng ta phải ăn mừng và vui mừng vì anh trai của bạn đã chết và đã sống lại; anh ta đã mất và đã được tìm thấy."(Lc. 15, 32) Tình yêu mang lại hạnh phúc và niềm vui. Nếu bất cứ ai có thể trải nghiệm tình yêu ngọt ngào của Thiên Chúa, họ sẽ không bao giờ rời xa Ngài.

Tình yêu Của Thiên Chúa là niềm hy vọng và niềm vui cho các tội nhân. Từ bỏ tội lỗi và quay về với Thiên Chúa luôn là sự chọn lựa rất khôn ngoan. Hãy đứng lên và trở về nhà cha để được sống hạnh phúc mãi mãi.

Bình an của Chúa Kitô!

Đa-Minh Quang Hoàng, nguời Kitô hữu.

--

Bible sharing - Sunday 9-15-19

Gospel LK 15, 1-32

The tax collectors and sinners were all drawing near to listen to him, but the Pharisees and scribes began to complain, saying, "This man welcomes sinners and eats with them." So to them, he addressed this parable."

Reflection!

Jesus told the Pharisees and scribes three parables but they are very much the same teaching about the love of God and a sinner.
1. The Parable of the Lost Sheep.
2. The Parable of the Lost Coin.
3. The Parable of the Lost Son.

All three parables talked about the same matter as "lost and found." However, the last parable of the lost son, Jesus implied directly to the human, a sinner who lost and found. The love of God is a true love given to the human. The father gave his inheritance to a younger son as he wished. The father also gave him a free choice to stay in with him or leave him.

The younger son took his part and left his father to be in his own way. After a sinful life spent, the younger son finally found out he would die if he would not come back to his father. If no repent -no salvation.

The father loves the son but he just waits for him to come back rather than sending servants to catch him home. The father still gives him complete free choice to respond to his love as he wills. The father did welcome the younger son when his son was his way home. Even the son was still at a near distance from the house, the father reached out to him with a warm welcome. Lost and found matter implied death and life.

The older son refused to enter the house but the father did not want to lose him either. The father went out and explained to him to go inside his house.

God loves all his children and does not want anyone of them lost and dead. That is why Jesus said, "There will be rejoicing among the angels of God over one sinner who repents."(LK. 15, 7; 10)

God, the heavenly father loves all his children by sending his only Son to save sinners by his passion and death. God did his part for the human. All sinners have their hope in the perfect love of the heavenly father. In order to be saved and live, the other part of the human is their choice. "If today you hear his voice, harden not your heart.:"(Ps. 95, 8)

"But now we must celebrate and rejoice because your brother was dead and has come to life again; he was lost and has been found."(Lk. 15, 32) Love brings happiness and joyfulness. If anyone can experience the sweet love of God, they would never leave him.

God's love is hope and joy for sinners. Giving up sin and turning to God is always a wise choice. Stand up and return to your father's house to live happily forever.

Peace of Christ!

Bro. Dominic Quang Hoang, a Christian.

-------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 57