mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4454
mod_vvisit_counterHôm Qua9585
mod_vvisit_counterTuần Này47757
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này129823
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19545273

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -CHÚA NHẬT LỄ LÀ PDF Print E-mail

Hong Nguyen

Suy niệm Lời Chúa Chúa Nhật Lễ Lá - Năm A - Lm. Huệ Minh
            TIN MỪNG : Mt 27, 11-54
       NGƯỜI TÔI TRUNG CỦA CHÚA

Lễ Lá là việc tưởng niệm cuộc vào thành Giêrusalem cách long trọng.

Biến cố này cho chúng ta thấy giờ của Ngài đã đến. Ngài sẽ phải bước vào cái chết để đem lại ơn cứu độ và sự phục sinh, như hạt lúa mì cần phải mục nát đi thì mới nẩy mầm và kết trái. Trước đó, nhiều lần những người Do Thái chống đối lập mưu giết hại Ngài, nhưng giờ Ngài chưa đến, đồng thời nhiều lần dân chúng định tôn Ngài lên làm vua, nhưng giờ Ngài cũng chưa đến. Còn lúc này giờ ấy đã đến và đã đến thật rồi.

Kế đến, với Chúa nhật Lễ Lá, chúng ta tôn kính Đức Kitô là Vua.

Đây là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời trần thế, Chúa Giêsu đồng ý để dâng chúng tung hô vạn tuế Ngài là Vua: Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến. Và cũng chính vì phong cách vương đế này mà Ngài đã bị kết án tử hình. Bản án của Ngài được viết bằng ba thứ tiếng: Do Thái, Latinh và Hy Lạp: Giêsu Nagiarét, vua dân Do Thái. Chính Ngài đã xác quyết trước toà án Philatô: Tôi sinh ra và đến trong thế gian là để làm chứng cho sự thật. Ai tôn trọng sự thật thì nghe tiếng tôi. Sở dĩ như vậy vì vương quốc của Ngài là vương quốc của yêu thương và an bình, vương quôc của sự sống và chân lý.

Sau cùng, Chúa nhật Lễ Lá nhắc cho chúng ta biết về giá trị của những đau khổ.

Thật thế, sống trên đời là phải đối đầu với khổ đau, bởi vì Lễ Lá dẫn đưa chúng ta vào cuộc thương khó của Chúa, chuẩn bị chúng ta chiêm ngắm cái chết đau thương của Ngài trên đỉnh Canvê. Khi chấp nhận vác thập giá mình mà bước theo Chúa, chúng ta cũng chia sẻ gánh nặng của Ngài. Thế nhưng điều quan trọng không phải là vác đi trong than khóc, mà vác đi trong hy vọng. Bởi vì với Chúa Giêsu, thập giá và phục sinh không thể tách lìa nhau. Với Chúa Giêsu, đau khổ và sự chết không đẩy con người vào ngõ cụt, mà trái lại đem con người tiến bước trên con đường dẫn tới ngày phục sinh.

Với tất cả những điều đó, ta thấy điều nghịch lý của Lễ Lá, đó là vị vua của chúng ta đang tiến lên, vị vua đã bênh vực nhân vị, đã xoa dịu mọi đau khổ thể xác cũng như tinh thần của con người, thế nhưng chính vị vua ấy lại thu tích tất cả những đau khổ thể xác cũng như tinh thần của con người vào trong chính bản thân của mình để chết đi một lần thay cho tất cả và đã mở ra cánh cửa vào cõi phúc trường sinh. Và đó cũng chính là niềm hy vọng của chúng ta, bởi vì đau thương là đường lên Ánh sáng, gian khổ là đường về Vinh quang và Thập giá là đường dẫn tới sự Phục Sinh.

Ngày Lễ Lá cho ta chứng kiến những đổi thay bất ngờ của cuộc đời và của lòng người. Dân chúng vừa mới hân hoan cầm cành lá đón tiếp Chúa đã lập tức quay lại la ó kết án Chúa. Chúa Giêsu vừa mới long trọng vào thành như một ông vua nay đã phải đứng trước toà Philatô như một tử tội. Giuđa vừa ăn chung một bánh, uống chung một chén với Thầy đã vội vàng ra đi nộp Thầy. Các môn đệ vừa mới ngồi đồng bạn với Thầy nay đã bỏ trốn. Phêrô vừa mới hăng hái thề sống chết bên Thầy đã mau chóng hèn nhát chối Thầy.

Hình ảnh người tôi tớ của Thiên Chúa đã ứng nghiệm nơi Chúa Giêsu, Đấng đã đến và sống theo tinh thần của một người tôi tớ phục vụ, và cư xử nhân từ tha thứ, trong khi đó người Do Thái lại muốn một Thiên Chúa phảỉ trừng phạt hết những kẻ mà họ cho xấu xa, như quân La Mã để đem lại sự độc lập và thịnh vượng cho đất nước, họ không chấp nhận Chúa Giêsu giao du tiếp xúc với người thu thuế và tội lỗi, họ muốn một Thiên Chúa phải đáp ứng ngay lập tức những thứ họ cần. Chính vì Đức Giêsu đã không như họ mong đợi, nên những người Do Thái đã muốn mượn tay Philatô để loại trừ Ngài.

Ta thấy Chúa Giêsu Ngài đã bình thản trước mọi biến cố vì Ngài muốn để thánh ý Chúa Cha nên trọn. Ngài biết những cam go trước mắt, thế nhưng, Ngài vẫn mạnh dạn tiến lên Giêrusalem. Ngài biết ở đó bản án đang chờ Ngài, nhưng "Giờ" để biểu lộ tình yêu đã tới. Giờ đã điểm. Ngài phải lên Giêrusalem để thi hành thánh ý Chúa Cha là cứu độ gian trần. Đây là động lức khiến Ngài can đảm đối diện khó khăn.

Chúa Giêsu trong thân phận con người, Ngài cũng cảm thấy đau khổ vì bị đồ đệ bỏ rơi, người thân quay lưng chống đối. Biết bao lời hứa đã từng cam kết sẽ uống cạn chén đắng cùng Thầy, sẽ theo Thầy cho đến cùng, nhưng những lời hứa ấy chỉ như gió thoảng mây bay. Ngài hiểu thật sâu xa tính mỏng dòn của tình người. Tình người dễ phôi phai. Lòng người dễ thay đổi. Nhưng, dầu vậy, Ngài vẫn trung thành với tình yêu của mình. Ngài vượt qua mọi trở ngại để dấn thân cho người mình yêu. Ngài mãi mãi trung tín trong tình yêu vì đã yêu thì "yêu cho đến cùng".

Chúa Giêsu Ngài biết những kẻ mà Ngài thi ân sẽ quay lưng chống lại Ngài. Ngài cũng biết rõ các đồ đệ sẽ bỏ rơi Ngài trong lúc nguy nan. Ngài cũng biết số đông theo Ngài sẽ dừng lại để một mình Ngài vác thập giá cô đơn trên đường lên Núi Sọ. Thế nhưng, Ngài vẫn can trường, vẫn bước đi cho đến cùng của tình yêu tự hiến hy sinh.

Và rồi ta thấy trong cuộc khổ nạn của Chúa, chúng ta bắt gặp rất nhiều tình huống tăm tối của đời thường: vu khống, phản bội, ghen tương, bất công, nhục nhã, đau khổ, sợ hãi, cô đơn, hèn nhát, cái chết. Nhưng trên hết, chúng ta gặp được một tình yêu. Tình yêu vô cùng lớn của Chúa Giêsu đối với Cha và với nhân loại.

Chỉ có tình yêu mới làm cho mọi khổ đau có giá trị cứu độ. Vậy chúng ta hãy cảm nếm thật sâu nỗi khổ đau thân xác và tinh thần của Chúa Giêsu, nhưng đừng quên nhận ra tình yêu bao dung nằm ẩn dưới từng phản ứng của Ngài. Ước gì chúng ta có thể đón nhận những gai góc của cuộc đời với thái độ của Chúa Giêsu. Càng suy nghĩ về cuộc khổ nạn, chúng ta sẽ thấy mình càng yêu thánh giá của Chúa hơn, yêu thánh giá của mình hơn và kính trọng thánh giá của người khác hơn.

Cái chết của Đức Kitô trên thập giá là một mầu nhiệm. Mầu nhiệm, bởi vì chúng ta không thể hiểu được tại sao Con Một Thiên Chúa đã phải trải qua một thân phận đau đớn như thế? Mầu nhiệm, bởi vì một cách nào đó, người có niềm tin cũng cảm thấy mình đã thực sự tham dự vào việc đóng đinh ấy. Chúng ta tuyên xưng rằng Ngài đã chịu đóng đinh vì chúng ta và để cứu rỗi chúng ta, nghĩa là chính do tội lỗi của chúng ta mà Ngài đã phải treo trên thập giá. Tội lỗi của chúng ta ngày nay, cho dầu cách xa 2000 năm, vẫn là một chối bỏ, một tiếng reo hò, một sỉ vả hoặc chính một cái đinh đóng vào thân thể Ngài...

Với tất cả những điều đó, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta nhìn lên thập giá, nơi Ngài đã bị treo lên trong tủi nhục đau đớn. Nhìn lên thập giá của Ngài để thấy được án phạt của tội lỗi. Nhìn lên thánh giá của Ngài để thấy được tình yêu bao la của Thiên Chúa. Phải, bên kia sự độc ác của tội lỗi, Chúa Giêsu chỉ muốn chúng ta nhìn thấy được tình yêu của Thiên Chúa: một tình yêu không ngừng tha thứ, một tình yêu vượt lên trên mọi tư tưởng, mọi tiêu chuẩn phán đoán, mọi khát vọng của chúng ta.

Trong những ngày thánh này, chúng ta phải tìm thời giờ đọc lại chậm rãi cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Hãy để cho tâm tình, lời nói và hành động của Chúa Giêsu thấm nhuần và biến đổi chúng ta. Trong cuộc khổ nạn của Chúa, chúng ta bắt gặp rất nhiều tình huống tăm tối của đời thường: vu khống, phản bội, ghen tương, bất công, nhục nhã, đau khổ, sợ hãi, cô đơn, hèn nhát, cái chết... Nhưng trên hết, chúng ta bắt gặp một tình yêu. Tình yêu vô cùng lớn của Đức Giêsu đối với Chúa Cha và nhân loại. Chỉ có tình yêu mới làm cho mọi khổ đau có giá trị cứu độ.

Lm. Huệ Minh
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - CN LỄ LÁ PDF Print E-mail

LECTIO DIVINA - CHIA SẺ LỜI CHÚA: TÌNH CHÚA YÊU TÔI
ĐỨC GIÊSU KITÔ LÀ AI?
CHÚA NHẬT LỄ LÁ
CUỘC THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA GIÊSU

Tin Mừng Mátthêu 26,1-27,66
Hát 1 thánh ca Mùa Chay khai mạc
Chúng ta hãy cầu nguyện để bắt đầu.
Nhân Danh Chúa Cha, và Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen.
Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu,
Chúa đã muốn cho Ðấng cứu chuộc loài người
phải sống kiếp phàm nhân và chịu khổ hình thập giá
để nêu gương khiêm nhường cho thiên hạ noi theo.
Xin cho chúng con biết đón nhận bài học
Người để lại trong cuộc thương khó,
và được thông phần vinh quang phục sinh với Người.
Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen
(Sách Lễ, Lời nguyện đầu lễ, CN Lễ Lá)
Lưu ý
Trong hoàn cảnh đại dịch Corona virus đặc biệt năm nay, không có Thánh lễ cử hành cho giáo dân tại giáo xứ, xin được thay Lectio Divina CN Lễ Lá bằng việc hướng dẫn đọc Bài Tin Mừng Cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu theo thánh Mátthêu. Xin dành thời giờ cho việc đọc và cầu nguyện toàn bản văn.
LẮNG NGHE LỜI CHÚA
Tin Mừng theo thánh Mátthêu 26,1-27,66
CUỘC THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA GIÊSU KITÔ
(Sách Bài đọc lấy từ câu 14)
TÌM HIỂU
Bài tường thuật cuộc Thương Khó Chúa Giêsu theo thánh Mátthêu gợi lên cho chúng ta cảm tưởng mình là người trong cuộc, đang có mặt giữa đám đông dân chúng, cùng với họ chứng kiến một mầu nhiệm vượt quá trí hiểu của mình, khi nhìn thấy cảnh cô đơn khủng khiếp của một con người không được ai hiểu và bị kết án.
Thánh Mátthêu như kêu mời cộng đòan tín hữu đến chứng kiến.
Sau đây là phần tìm hiểu từng phần.
Mở đầu : Thân phận của Con Người đã được quyết định (26,1-16)
Chúa Giêsu công bố thảm kịch sẽ xảy ra : câu 1-2.
"Anh em biết còn hai ngày nữa là đến lễ Vượt Qua, và Con Người sắp bị nộp để chịu đóng đinh vào thập giá."
1. Âm mưu của giới lãnh đạo Do thái (26,3-5)
2. Xức dầu tại Bêtania (26,6-13)
3. Ông Giuđa phản bội : tìm giao nộp Chúa cho các thượng tế.
(26,14-16)
1. Chúa Giêsu ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ (26,17-30)
• Chuẩn bị ăn lễ Vượt Qua (26,17-19)
• Chúa Giêsu báo trước ông Giuđa phản bội (26,20-25)
• Chúa lập bí tích Thánh Thể (26,26-30)
2. Chúa cầu nguyện ở vườn Ghếtsêmani (26,31-56)
• Chúa báo trước ông Phêrô chối Thầy (c.31-35)
• Chúa cầu nguyện với Chúa Cha (26,36-46)
• Chúa bị bắt (26,47-56)
3. Chúa Giêsu trước Thượng Hội Đồng Do Thái (26,57-75)
• Cuộc xử án (26,59-68)
• Ông Phêrô chối Thầy (26,69-75)
4. Trước tòa Tổng trấn Philatô (27,1-31)
• Quyết định của giới lãnh đạo Do Thái (27,1-2)
• Cái chết của Giuđa (27,3-10)
• Chúa Giê su ra trước Tổng trấn Philatô (27,11-31)
* Ông Philatô xét hỏi (c.11-14)
* Chọn lựa giữa Giêsu Kitô và Baraba (c.15-26)
5. Chúa Giêsu trên đồi Gôngôtha (27,32-56)
• Chúa chịu đóng đinh (27,33-37)
• Chúa bị nhục mạ (27,38-44)
• Chúa tắt thở (27,45-56)
6. Chúa Giêsu được mai táng trong mồ (27,57-66)
• Việc mai táng (27,57-61)
• Lính canh mồ (27,61-66).
SUY NIỆM
Sau đó dành vài phút thinh lặng, nhớ lại Lời Chúa và suy nghĩ về 1 hay 3 câu hỏi gợi ý sau đây:
• Lời Chúa hôm nay nói gì với TRÍ tôi về Chúa GIÊSU KITÔ ? Tôi hiểu biết thêm gì về Chúa của tôi? Ngài là AI?
• Lời Chúa hôm nay đánh động TÂM tôi như thế nào? Trái tim tôi được thúc đẩy yêu mến và thờ phượng Chúa ở điểm nào ?
• Lời Chúa hôm nay thúc đẩy THÂN tôi làm việc gì để phụng sự Chúa hơn?
CHIÊM NIỆM
1. Thái độ của Chúa Giê su trong cuộc Thương Khó.
• Ngài có thể chống lại. Chúa nói với ông Phêrô "Anh tưởng là Thầy không thể kêu cứu với Cha Thầy sao? Ngài sẽ cấp ngay cho Thầy hơn mười hai đạo binh thiên thần!" (Mt 26,53)
• Ngài có thể bỏ chạy, tránh đi nơi khác, chờ thời cơ để tiếp tục
"Nhưng như thế, thì lời Kinh Thánh ứng nghiệm sao được."
(Mt 26,54)
• Chúa Giêsu chọn lựa trung thành với xác tín của mình : "Xin đừng theo ý con, mà xin theo Ý Cha" (Mt 26,39). Đối với Ngài, các giá trị của Nước Trời quan trọng và cốt yếu hơn giá trị bảo tồn mạng sống mình. Chúa Giêsu muốn chịu chết để sống con người thật của mình và vì Ngài muốn phụng sự Cha của Ngài. Ngài muốn chết để công bố và khai mạc Vương Quốc của Thiên Chúa.
2. Cái chết của Chúa Giêsu là hành vi yêu thương tự hiến.
Chúng ta không thể cho là mình không biết chuyện gì xảy ra sau đó, mà phải chờ đến lễ Phục Sinh. Chúa Giê su đã được Chúa Cha làm
cho trỗi dậy. Như thế, Chúa Cha xác nhận và ưng nhận lối sống, sự chọn lựa của Con, các giá trị Ngài đã sống và rao giảng.
Chúa Giêsu phục sinh là sự chuẩn nhận của Chúa Cha đối với tình yêu tự hiến ; và nơi nào, bất kỳ ở đâu, con người dấn thân cho một tình yêu tự hiến đích thật, thì Vương Quốc của Thiên Chúa được mở rộng ra hơn trên trái đất.
Đó là kinh nghiệm của Chúa Giêsu. Giờ đây, Ngài ban cho chúng ta sự sống để trải nghiệm điều này. Chúng ta biết mình có thể phải đau khổ, hơn nữa cảm thấy mình thất bại. Nhưng Thiên Chúa đứng về phía chúng ta. Cái chết của Chúa Giêsu biểu dương sự chiến thắng của lời Ngài rao giảng, của các giá trị của Nước Thiên Chúa. Chúng ta có đi theo Chúa Giêsu và dám chiến đấu dưới lá cờ của Ngài không?
(x. Breaking open the Word of God,
Huấn giáo Dự tòng Hoa Kỳ.Năm A.1986)
CẦU NGUYỆN
Tôi dâng lời ngợi khen, cảm tạ, xin tha thứ, cầu cho mình hay chuyển cầu cho người khác, tùy theo sự thúc đẩy của Lời Chúa.
Kết thúc với Kinh Lạy Cha.
CẦU NGUYỆN VỚI ĐỨC THÁNH CHA
Càm ràm than trách Thiên Chúa. Đó là kinh nghiệm của mỗi người chúng ta trên hành trình theo Chúa. Muốn theo Chúa, nhưng ta thấy mệt mỏi. Có người tệ hơn nữa là đi trách móc Chúa. Có lẽ người ấy nghĩ rằng, Thiên Chúa chẳng giúp ích gì. Hãy nghe, hãy cảm nhận, rằng trái tim người ấy đang chán nản và bị trúng độc. Giống như trường hợp của dân Israen trong sa mạc xưa. Họ càm ràm than trách, và rồi bị rắn cắn, bị trúng độc. Biểu tượng của tâm hồn thiếu trung tín trên con đường theo Chúa.
Môsê đã cầu khẩn cùng Thiên Chúa. Ông vâng theo ý Chúa làm một con rắn đồng treo lên cao, để ai nhìn lên con rắn đồng ấy thì khỏi bị rắn cắn. Con rắn đồng chính là hình ảnh tiên trưng về Chúa Kitô trên thập giá. Đây chính là chìa khóa của ơn cứu độ chúng ta. Chìa khóa của sự kiên nhẫn trong đời sống, chìa khóa để vượt qua những sa mạc, đó là nhìn lên thập giá. Nhìn lên Thập Giá Chúa Kitô. Lạy Chúa, con phải làm gì bây giờ? Nhìn lên những dấu đinh, đi vào chiều sâu mầu nhiệm của những vết thương ấy. Từ những vết thương của Chúa, chúng ta được chữa lành. (trích bài giảng 20.3.2018)
website : giadinhctc.com
liên lạc : This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

----------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - ĐGM BÙI TUẦN PDF Print E-mail

Chi Tran

VƯỢT QUA GIỌT ĐẮNG ĐẦU NĂM
ĐGM GB. Bùi Tuần
(Long Xuyên, ngày mồng hai Canh Tý 26-01-2020)

1.
Sáng sớm ngày đầu năm Canh Tý, tôi bất ngờ nhận được những hình ảnh về sự vô ơn, bất hiếu. Đó là những giọt đắng đầu năm.

2.
Buồn quá, tôi tâm sự với vài người thân. Tất cả vài người thân đó đều khuyên tôi: "Thực tế là thế đó. Phải chấp nhận thực tế đó để đền tội, chứ biết làm sao bây giờ".
Lời khuyên đó càng làm tôi đau.

3.
Tôi cảm nhận thấy mình nhận được một sứ điệp không vui, đó là: "Hãy sẵn sàng bước sang năm mới, để đền tội bằng những bộc phát chứa đầy bất hiếu, bất trung, vô ơn, bạc nghĩa, đến từ nội bộ".

4.
Tôi đón nhận linh cảm đó một cách bang hoàng, đau đớn.

Tôi như thấy có những gì thân thương đang chết đi trong lòng tôi.

Bởi vì những kẻ phản bội, vô ơn đó, chính lại là những người tôi thương yêu và tin tưởng.

Trong tấm lòng tan nát, tôi có mấy lời cầu nguyện.

5.
Lời cầu nguyện thứ nhất là: Xin Chúa thương ban ơn cho những người vô ơn, bất hiếu, bất trung đó được ơn ăn năn trở về đàng lành.

Bởi vì tôi biết chắc chắn: vô ơn, bất hiếu, phản bội sẽ chỉ đưa tới hình phạt nặng nề ở đời này và ở đời sau.

Chỉ Chúa mới đổi lòng họ được. Nhưng họ có tự do để không đón nhận ơn Chúa. Và đó là điều tôi đau xót. Dù sao tôi vẫn cứ cầu xin Chúa cho họ.

Bất trung, bất hiếu với chính Chúa, đó là điều đang phát triển hiện nay. Đó là điều tôi cũng sợ cho chính mình tôi và cho nội bộ của tôi.

6.
Lời cầu nguyện thứ hai là: "Xin Chúa thương ban cho các gia đình, các giáo xứ, các giáo phận, và Tổ Quốc Việt Nam tránh được cảnh bội phản đến từ nội bộ".
Xưa, Chúa Giêsu đã bị bao khổ đau nhục nhã đến từ nội bộ, do chính những kẻ Chúa thương.

Xưa, thánh Gioan tông đồ rất đau lòng phải cảnh báo những kẻ phản bội xuất hiện giữa nội bộ giáo đoàn "Chúng xuất thân từ hàng ngũ chúng ta, nhưng không phải là người của chúng ta" (1 Ga 2, 19).

7.
Riêng tôi, tôi có chút kinh nghiệm này: Có những người trong nội bộ, dù ở gần dù ở xa, đã truyền sang tôi lửa mến Chúa yêu người một cách lạ lùng, đồng thời cũng đã truyền sang tôi sự hiện diện của Chúa Giêsu hiền lành, khiêm nhường, yêu thương, một cách lạ lùng.

Trái lại,có những người trong nội hộ lại làm cho tôi sợ vì lửa họ truyền đi khét mùi hỏa ngục và sự hiện diện của Satan.

8.
Lời cầu nguyện thứ ba là: "Xin Chúa thương ban cho tôi ơn đừng bao giờ là kẻ vô ơn, phản bội. Xin cho tôi ơn biết đền tội mình bằng tất cả những gì Chúa muốn".
Tôi nhận biết mình có nhiều tội, cần phải đền. Nhưng tôi tin Chúa là Cha nhân từ giầu lòng thương xót, sẽ chọn cho tôi là đứa con yếu đuối, một cách đền tội thích hợp nhất, mà Chúa biết. Nên tôi luôn tin vào Chúa, từng giờ, từng phút, từng giây.
Tôi ít nhìn vào mình, mà chỉ nhìn vào Chúa là Cha giầu lòng thương xót. Nên tôi được bình an.

9.
Với ba lời cầu nguyện trên đây, tôi đã không để tôi phải thất vọng, chìm vào sầu muộn, do những giọt đắng đến với tôi ngay sáng sớm ngày đầu năm Canh Tý này.

10.
Hơn nữa, tôi cảm tạ Chúa đã báo trước cho tôi một tin rất quan trọng, đó là: "Năm mới sẽ xảy ra nhiều đau đớn do phản bội".

11.
Vì thế, tôi phải cầu nguyện và tỉnh thức, như Chúa đã dạy nhiều lần trong Phúc âm.
Cầu nguyện và tỉnh thức, mà Chúa Giêsu dạy, không phải để tìm cách chữa mình,nhưng là để cho chính mình được nên tốt hơn.

12.
Chúng ta sẽ nên tốt hơn, nếu chúng ta biết dùng thời giờ năm mới này, để tìm được ơn cứu độ ngay giữa những phản bội đến từ khắp nơi, cả từ nội bộ.

13.
Riêng tôi, tôi hiệp thông với các bề trên trong Hội thánh tại giáo phận và tại Việt Nam chúng ta, để cùng nhau cầu nguyện và tỉnh thức.

Năm mới này sẽ đầy thử thách. Ơn cứu độ sẽ đến với những ai khiêm tốn tin tưởng vào Chúa là Tình yêu giầu lòng thương xót.

14.
Tôi tin: Kẻ vô ơn, phản bội không bao giờ đại diện cho số đông. Số đông vẫn tốt. Trong số đông vẫn có những người mang lửa mến Chúa yêu người, cộng tác với Chúa trong chương trình cứu độ. Với niềm tin đó, tôi lên đường trong hy vọng. Không bi quan, không lạc quan, mà trong hy vọng. Hy vọng có nền tảng. Nền tảng vững chắc nhất, chính là Thiên Chúa giầu lòng thương xót.

Long Xuyên, ngày mồng hai Tết, Xuân Canh Tý
26-01-2020

-----------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - THỨ BA 07-1-2020 PDF Print E-mail

Tinh Cao

Thứ Ba sau Hiển Linh 8/1

Bài Ðọc I: 1 Ga 4, 7-10

"Thiên Chúa là Tình Yêu".

Trích thư thứ nhất của Thánh Gioan Tông đồ.

Các con thân mến, chúng ta phải thương yêu nhau, vì tình yêu bởi Thiên Chúa mà ra. Vì hễ ai thương yêu, thì đã sinh ra bởi Thiên Chúa, và nhận biết Thiên Chúa. Còn ai không thương yêu, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu. Ðiều này biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta là Thiên Chúa chúng ta đã sai Con Một Người đến trong thế gian, để nhờ Ngài mà chúng ta được sống. Tình yêu là thế này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã thương yêu chúng ta trước, và đã sai Con Một Người đến hy sinh, đền thay vì tội lỗi chúng ta.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 71, 2. 3-4ab. 7-8

Ðáp: Lạy Chúa, muôn dân khắp mặt đất sẽ thờ lạy Chúa (x. c. 11).

Xướng: 1) Lạy Chúa, xin ban quyền xét đoán khôn ngoan cho đức vua, và ban sự công chính cho hoàng tử, để người đoán xét dân Chúa cách công minh, và phân xử người nghèo khó cách chính trực. - Ðáp.

2) Ước gì núi non đem hòa bình cho dân, và đồi nổng đem lại sự công chính. Người sẽ bênh vực kẻ khiêm tốn trong dân, sẽ cứu thoát con cái người nghèo khó. - Ðáp.

3) Sự công chính và nền hòa bình viên mãn sẽ triển nở trong triều đại người, cho đến khi mặt trăng không còn chiếu sáng. Và người sẽ thống trị từ biển nọ đến biển kia, từ sông cái đến tận cùng trái đất. - Ðáp.

Alleluia: Mt 4,22

Alleluia, alleluia! - Chúa Giêsu rao giảng Tin Mừng nước trời, và chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền trong dân. - Alleluia.

Phúc Âm: Mc 6, 34-44

"Hoá bánh ra nhiều, Chúa Giêsu tỏ ra Mình là Ðấng Tiên tri".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu xem thấy dân chúng đông đảo thì động lòng thương xót họ, vì họ như chiên không người chăn giữ, và Người bắt đầu giảng dạy họ nhiều điều. Và khi giờ đã muộn, các môn đệ đến thưa Người rằng: "Chỗ này hoang vắng, mà giờ đã muộn, xin Thầy giải tán họ, để họ đi tới các làng các xóm gần đây mà mua gì ăn". Chúa Giêsu trả lời họ rằng: "Các con hãy cho họ ăn đi". Họ thưa Người: "Chúng con phải đi mua đến hai trăm đồng bạc bánh để phát cho họ ăn". Người nói với họ: "Các con có mấy cái bánh? Hãy đi xem". Khi biết được rồi, họ thưa: "Có năm cái bánh và hai con cá". Người ra lệnh cho họ bảo mọi người ngồi xuống làm thành từng nhóm trên cỏ xanh. Họ ngồi xuống từng nhóm, chỗ một trăm, chỗ năm mươi. Người cầm năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời mà chúc tụng, rồi bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ, để họ phân phát cho người ta; còn hai con cá, Người cũng chia cho mọi người. Và tất cả đều ăn no. Mụn bánh và cá còn dư lại, người ta lượm được mười hai thúng đầy. Mà số người ăn là năm ngàn người.

Ðó là lời Chúa.

SỐNG VÀ CHIA SẺ Lời Chúa

Emmanuel Sự Sống

Bài Phúc Âm cho Thứ Ba sau Chúa Nhật Lễ Hiển Linh, thời điểm vẫn còn trong Mùa Giáng Sinh cho tới Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa, vẫn tiếp tục chủ đề cho riêng Mùa Giáng Sinh là "Lời ở cùng chúng ta" (Gioan 1;14), như "sự sống là sự sáng chiếu soi con người" (Gioan 1:4).

Đúng thế, "Lời ở cùng chúng ta" như "sự sống chiếu soi con người" trong Bài Phúc Âm hôm nay là ở chỗ Chúa Giêsu đã hóa bánh ra nhiều để nuôi "năm ngàn người" từ "năm ổ bánh và hai con cá", chỉ vì Người "động lòng thương xót họ", thành phần "như chiên không người chăn giữ" và đã vất vả cùng chịu đói khát để đi theo nghe "Người giảng dạy họ nhiều điều".

Ở đây, qua phép lạ bánh hóa ra nhiều, được Chúa Giêsu thương tình thực hiện để nuôi đám dân chúng rất đông đảo theo Người trong bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta thấy dường như Chúa Giêsu muốn ngầm khẳng định rằng: vẫn biết người ta sống không nguyên bởi bánh mà còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra (xem Mathêu 4:4), người ta cũng không chỉ sống nguyên bởi mọi lời từ miệng Thiên Chúa phán ra mà còn phải sống nhờ ở lương thực hằng ngày nuôi sống thân thể nữa, như thể "có thực mới vực được đạo", miễn là đừng vì của ăn phần xác mà quên mất phần hồn, hay coi trọng phần xác hơn phần hồn, nhưng nhờ phần hồn thánh đức và tin tưởng mà phần xác được biến đổi và thánh hóa, ở chỗ sống bác ái yêu thương phục vụ.

Phép lạ bánh hóa ra nhiều đây, chẳng những được bộ Phúc Âm Nhất Lãm, bao gồm cả Thánh ký Marco và Thánh ký Luca thuật lại, mà còn cả Thánh ký Gioan nữa, ở nguyên đoạn thứ 6 của phúc âm thứ tư này. Thế nhưng, trong đoạn thứ 6 của mình, Thánh ký Gioan chẳng những thuật lại biến cố phép lạ bánh hóa ra nhiều mà còn bao gồm cả bài giảng rất quan trọng và cần thiết về Bánh Sự Sống của Chúa Giêsu nữa, để cho những ai ăn bánh được Người hóa ra nhiều nuôi sống phần xác của họ ấy hướng về một thứ bánh thần linh ban sự sống trường sinh bất diệt là chính bản thân Người:

"Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống" (Gioan 6:47-51).

Thật vậy, "Lời đã hóa thành nhục thể và ở cùng chúng ta" (Gioan 1:14) chẳng khác gì như "bánh từ trời xuống", một thứ bánh không phải để nuôi phần xác của con người mà là nuôi phần hồn của họ, ở chỗ ban cho họ sự sống thần linh, bằng cách Người đã "hiến mạng sống mình vì chiên cho chiên được sự sống và là sự sống viên trọn" (Gioan 10:10), tức là Người lấy chính "thịt" của Người, ám chỉ thân xác tử giá và phục sinh của Người, cho phần rỗi của chung nhân loại, nhất là của riêng những ai tin vào Người, một tác động tin tưởng được biểu hiệu qua cử chỉ họ "ăn bánh này", cử chỉ cho thấy họ chấp nhận Người, chấp nhận Ơn Cứu Độ Người thực hiện cho họ.

Tuy nhiên, muốn được "sự sống và là sự sống viên mãn" nơi Bánh Sự Sống từ trời xuống là bản thân Chúa Giêsu Kitô, "Lời đã hóa thành nhục thể và ở cùng chúng ta" đây, không phải chỉ ở chỗ tin tưởng chấp nhận Người, qua tiếng thưa công khai "amen", trước khi rước lấy Thánh Thể của Người lúc hiệp lễ.

Kinh nghiệm sống đạo phũ phàng cho thấy không phải là ít tín hữu Công giáo hằng ngày rước lễ nhưng dường như Thánh Thể là Bánh Sự Sống, Bánh Trường Sinh chẳng có tác dụng thần linh tí nào ở nơi họ, trái lại, Thánh Thể hình như còn làm cho họ càng rước càng bị tẩu hỏa nhập ma nữa. Ở chỗ, họ vẫn cứ đoán xấu cho anh chị em mình, vẫn cứ nói hành nói xấu nhau, vẫn bỏ vạ cáo gian nhau, vẫn giận hờn ghen tức nhau, vẫn oán ghét thù hằn nhau, vẫn chấp nhất không chịu tha cho nhau hay không thể tha cho nhau v.v.

Chính vì "đức tin thể hiện qua đức ái" (Galata 5:6), hay ngược lại, đức ái là hoa trái của đức tin, là chứng cớ hùng hồn nhất về đức tin, mà Thánh ký Gioan trong Thư thứ nhất của mình, ở Bài Đọc 1 hôm nay, mới huấn dụ Kitô hữu của ngài sống yêu thương bác ái như sau:

"Các con thân mến, chúng ta phải thương yêu nhau, vì tình yêu bởi Thiên Chúa mà ra. Vì hễ ai thương yêu, thì đã sinh ra bởi Thiên Chúa, và nhận biết Thiên Chúa. Còn ai không thương yêu, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu. Ðiều này biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta là Thiên Chúa chúng ta đã sai Con Một Người đến trong thế gian, để nhờ Ngài mà chúng ta được sống. Tình yêu là thế này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã thương yêu chúng ta trước, và đã sai Con Một Người đến hy sinh, đền thay vì tội lỗi chúng ta".

Qua đoạn Thư thứ nhất này của mình, Thánh Gioan Tông Đồ đã cho chúng ta biết tất cả lý do sâu xa tại sao chúng ta cần phải yêu thương nhau và phải yêu thương nhau như thế nào.

Trưóc hết, về lý do, đó là "vì Thiên Chúa là tình yêu", Đấng "đã thương yêu chúng ta trước", như trong chính bài Phúc Âm hôm nay cho thấy, Chúa Giêsu đã "động lòng thương" dân chúng và tự động làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi họ, không đợi họ phải van xin Người, nên chúng ta cũng phải làm sao để có thể đáp ứng tình yêu của Ngài như Ngài đã yêu thương chúng ta.

Sau nữa, về cách thức yêu thương, nếu "Thiên Chúa là tình yêu... đã yêu chúng ta trước", ở chỗ "Thiên Chúa chúng ta đã sai Con Một Người đến trong thế gian, để nhờ Ngài mà chúng ta được sống", tức là Ngài "đã sai Con Một Người đến hy sinh, đền thay vì tội lỗi chúng ta", thì chúng ta cũng phải yêu thương nhau như vậy, "yêu thương nhau như Thày đã yêu thương các con" (Gioan 13:34, 15:12).

Tuy nhiên, chúng ta không thể nào yêu mến Thiên Chúa như Ngài đã yêu thương chúng ta, thậm chí chúng ta cũng không nào yêu thương nhau như chính Chúa yêu thương chúng ta hay yêu thương anh chị em của chúng ta. Bởi thế, mới có chuyện "Lời đã hóa thành nhục thể và ở cùng chúng ta" (Gioan 1:14), mặc lấy nhân tính bất toàn, hữu hạn, yếu hèn và tội lỗi của chúng ta, để làm người như chúng ta mà lại có thể yêu mến Thiên Chúa một cách xứng đáng và tương hợp thay cho chúng ta và với chúng ta.

Thánh Tâm Chúa Giêsu không phải chỉ là biểu hiệu cho tình yêu vô biên bất tận của Thiên Chúa đối với loài người vô cùng khốn nạn đáng thương chúng ta, mà còn biểu hiệu cho tình yêu của nhân loại thấp hèn chúng ta đối với tình yêu vô cùng nhân hậu và trọn lành của Thiên Chúa đã yêu thương loài người chúng ta nữa.

Bởi vậy, cùng với Thánh Vịnh gia trong Bài Đáp Ca hôm nay, chúng ta hãy hân hoan phấn khởi mà xướng lên rằng:

1) Lạy Chúa, xin ban quyền xét đoán khôn ngoan cho đức vua, và ban sự công chính cho hoàng tử, để người đoán xét dân Chúa cách công minh, và phân xử người nghèo khó cách chính trực.

2) Ước gì núi non đem hòa bình cho dân, và đồi nổng đem lại sự công chính. Người sẽ bênh vực kẻ khiêm tốn trong dân, sẽ cứu thoát con cái người nghèo khó.

3) Sự công chính và nền hòa bình viên mãn sẽ triển nở trong triều đại người, cho đến khi mặt trăng không còn chiếu sáng. Và người sẽ thống trị từ biển nọ đến biển kia, từ sông cái đến tận cùng trái đất.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

GS.ThuBaSauHienLinh.mp3

-------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -GIÁNG SINH VÀ TÌNH YÊU CHÚA PDF Print E-mail

GIÁNG SINH VÀ TÌNH YÊU THIÊN CHÚA
Mục sư Võ Bá Thanh, Hội thánh Kirkwood, Houston.

Không khí mát lạnh của mùa đông cùng với tiếng nhạc tươi vui báo hiệu mùa Giáng Sinh trở về. Từ rất lâu rồi, Giáng Sinh đã trở nên ngày hội lớn của cả thế giới và được nhiều người mong đợi. Giáng sinh là mùa của niềm vui họp mặt, của yêu thương đôi lứa, của sự ban cho tặng quà cho nhau, của liên hoan tiệc tùng... Tuy nhiên, trọng tâm của Giáng sinh là mùa ca ngợi tình yêu Thiên Chúa đã đến với nhân loại.


Bài hát "Where Do I Begin?" một bản tình ca lãng mạn cũng là nhạc phim Love Story, đã làm thổn thức không biết bao nhiêu trái tim giới trẻ của thập niên 1970, Bộ phim này dựa theo tiểu thuyết Love Story, xuất bản năm 1970 và là quyển sách bán chạy nhất, kể về mối tình của Oliver Barret do Ryan O'Neal thủ vai một sinh viên đẹp trai, giàu có, con nhà danh giá của dòng họ Barret với một nữ sinh viên cùng Đại học Harvard, Jennifer Cavilleri do Ali MacGraw đóng, nàng xinh đẹp, đàn piano rất giỏi, là con của một gia đình nghèo. Họ đã yêu nhau bằng một tình yêu chân thật nhưng gia đình Oliver không đồng ý.

Bất chấp sự ngăn cản và cấm đoán, đôi bạn trẻ đã không ngừng phấn đấu xây dựng cuộc sống tự lập để được gần bên nhau, và mơ ước một tương lai tốt đẹp sẽ đến. Tuy nhiên, không lâu sau đó tai họa ập tới khi Jennifer mắc bệnh ung thư. Nằm trên giường bệnh, giây phút cuối đời mình, Jennifer bảo Oliver hãy ôm nàng thật chặt và nàng đã trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay chàng. Mối tình vượt qua định kiến hẹp hòi, phân biệt giai cấp của đôi bạn trẻ dù có tuyệt đẹp họ vì đã sống hết mình cho người mình yêu thương, nhưng kết thúc đột ngột trong buồn đau khiến nhiều người xem hụt hẫng, xót xa và nuối tiếc. Khi Oliver thẩn thờ bước ra cửa bệnh viện, thấy cha mình đến xin lỗi vì những điều đã xảy ra. Oliver đã ngắt lời bố và đáp: "Yêu là không bao giờ nói lời hối tiếc!" Có người nhận định câu thoại nổi tiếng này đã "thắp sáng cho cả tình sử Love Story đến hôm nay."

Hình ảnh kết thúc phim khi Oliver ngồi buồn bã, cô đơn trong khung cảnh giá lạnh tuyết rơi trắng xóa, vang lên nhạc khúc bài "Where Do I Begin?" khiến người xem liên tưởng đến bức tượng "Người trầm tư" của nhà điêu khắc Rodin, với dáng người ngồi tay chống cằm đầu cúi xuống như đang miên man suy tư về các nan đề muôn thuở của nhân loại, như đang ray rức, băn khoăn về số phận mong manh, chóng vánh, bất định của nhân sinh và như đang tự hỏi về ý nghĩa và mục đích thật của đời sống mà vẫn chưa thể tìm ra lời giải đáp và cách giải quyết; cũng giống lời kết của bài Chuyện Tình mà cố nhạc sĩ Phạm Duy đã viết lời Việt, dường như cũng có đồng một tâm trạng trăn trở, khắc khoải, kiếm tìm: "Sẽ còn được biết mấy? Một đời luyến ái yêu sẽ lâu dài hoặc là quá ngắn? Thật là khó đoán nhưng vẫn cho rằng cuộc đời có hết. Loài người có chết sao sáng trên trời ngày nào sẽ tắt." Sự thực mà nhạc sĩ nêu lên là "tình yêu bất định"; "cuộc đời có hết và loài người có chết." Ước gì có một phép mầu xảy ra khiến Jenifer sống lại, nhưng thực tế lại không phải là ảo tưởng. Một cuộc tình buồn và không được trọn vẹn. Có lẽ chính cái kết không có hậu đó khiến các phim như Cleopatra (1963), Love Story (1970), Titanic (1997), đã trở thành những tác phẩm điện ảnh kinh điển của thế giới về tình yêu.

Xưa nay nhân loại luôn khát khao yêu thương. Lý do mà tâm hồn con người trở nên trống vắng, khắc khoải khôn nguôi là vì họ thiếu tình yêu bền vững, nếu không được đổ đầy yêu thương, lòng người sẽ chứa chan hận thù, ghen ghét, ích kỷ, ưu phiền, tuyệt vọng... Các triết gia nói rằng tình yêu làm cho thế giới chuyển động và tình yêu chinh phục mọi sự. Ngôn ngữ Hy-lạp phân biệt 6 từ ngữ khác nhau để mô tả tình yêu:
Eros là tình yêu nhục dục, có khuynh hướng ích kỷ, thỏa mãn cá nhân.
Stergo là tình yêu trong gia đình, giữa cha mẹ và con cái.
Philadelphia là tình yêu ruột thịt, giữa anh chị em với nhau.
Philia là tình huynh đệ, giữa những người bạn với nhau.
Philanthropia là tình nhân loại.
Agape là tình yêu vô điều kiện, cao hơn hẳn các tình yêu ở trên là tình yêu của bình diện con người. Đây là tình yêu của Thiên Chúa cho chúng ta.

Trong ánh sáng của Thánh Kinh, yêu thương là bản tính của Đức Chúa Trời, Ngài chính là nguồn của tình yêu. 0)."Ai chẳng yêu, thì không biết Đức Chúa Trời; vì Đức Chúa Trời là sự yêu thương. Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày tỏ ra trong điều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con một Ngài đến thế gian, đặng chúng ta nhờ Con được sống. Nầy sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta." (I Giăng/Gioan 4:8-11) Thiên Chúa đã sáng tạo ra vạn vật và muôn loài, đặc biệt là Chúa tạo dựng con người để bày tỏ tình yêu thương của Ngài. Dù con người đã bội phản, quay lưng với Thiên Chúa, nhưng Ngài vẫn đến tìm và cứu con người. Lý do của Giáng Sinh là vì Chúa quá yêu chúng ta nên tự nguyện chịu chết trên thập giá để trả món nợ tội cho chúng ta như Kinh Thánh khẳng định: "Vì khó có ai chết cho một người công chính, họa may còn có người dám chết cho người tốt. Nhưng Đức Chúa Trời đã tỏ tình yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là tội nhân thì Chúa Cứu Thế đã chết thay cho chúng ta" (Rô-ma 5:7-8).

Một câu chuyện cảm động có đề tài là "Người gác cầu và đứa con yêu dấu", trích từ film "The Most" (phát hành năm 2006). Chuyện kể về một người đàn ông có trách nhiệm canh giữ một cái cầu bắc qua một con sông lớn. Trên cầu có đường rầy cho xe lửa chạy qua. Cầu có một nhịp có thể được dựng đứng lên như cánh cửa cho tàu thuyền chạy ngang. Nhiệm vụ người gác cầu là mở nhịp cầu cho tàu thuyền đi qua, và nối nhịp cầu cho xe lửa lưu thông. Ông đã chu toàn với tinh thần trách nhiệm trong nhiều năm.

Một hôm, ông dẫn đứa con trai 10 tuổi đến khu vực này. Cậu theo cha đến đây để câu cá. Một lúc sau, bỗng cậu nhìn thấy từ xa khói của một chiếc xe lửa đang tiến đến, đang khi nhịp cầu còn dựng đứng lên cho một chiếc tàu chạy qua. Người con liền báo tin cho cha nhưng ông không nghe thấy. Kêu thêm mấy lần vẫn không thấy cha trả lời, cậu bé bèn chạy đến bộ phận điều khiển khẩn cấp, mở nắp hầm, chui xuống để kéo cái cần màu đỏ. Cha cậu từng nói khi cấp bách, chỉ kéo cần đỏ này thì cầu sẽ tự động hạ xuống. Khi người cha chợt nhận ra xe lửa đang đến gần, ông nhìn quanh và không thấy con mình câu cá nữa. Từ phòng điều khiển, ông kêu tên con, và hoảng hốt khi thấy đứa con chui vào hầm máy và bỗng hụt tay té xuống giữa những bánh xe và guồng máy dưới gầm cầu. Cuống quít, ông định leo xuống để cứu con mình, nhưng xe lửa thì đang tiến đến quá gần. Ông không có thì giờ để do dự, nếu hạ cầu xuống cho xe lửa chạy thì con ông sẽ chết; nếu cứ để cầu mở để cứu đứa con, thì xe lửa sẽ đâm xuống sông và số đông hành khách trên xe lửa sẽ thiệt mạng.

Đau xót nhưng cương quyết, người cha quyết định chạy đến bàn điều khiển, hạ cầu xuống cho xe lửa băng qua. Trong xe có đủ hạng người xấu tốt, họ đã được an toàn trong khi đứa con thơ ngây của ông phải chết! Sau lúc ấy, đôi mắt ông hoa lên, đầu óc quay cuồng như bị sét đánh. Ông thấy những hành khách cứ vô tư trò chuyện, một vài người vẫy tay chào ông. Những người trên đoàn xe hoàn toàn không hay biết thảm cảnh xảy ra dưới gầm cầu. Họ vẫn điềm nhiên tiếp tục cuộc hành trình, đâu có ai quan tâm đến lý do tại sao người cha nầy vừa gào lên trong nước mắt: "Các người có biết rằng tôi đã hy sinh chính con tôi để cứu mạng các người chăng?"

Thưa quí vị và các bạn, Người cha trong phim phản ảnh Cha trên trời đã hy sinh chính Con một để cứu bạn, cứu tôi và thế gian này. Kinh Thánh Giăng 3:16 khẳng định mục đích về sự giáng sinh của Jesus như sau: "Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con ấy đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu." Câu Thánh Kinh này cho biết số phận bi đát của nhân loại sống trong tội phản nghịch Chúa là phải bị hư mất, hay còn gọi là «sự chết thuộc linh» tức là sự gãy đổ, phân cách trong mối liên hệ Cha-Con giữa Thiên Chúa với con người, mà còn đem đến hai sự chết khác nữa: sự chết thuộc thể, và sự chết đời đời nơi hỏa ngục. Lời Chúa khẳng định: "Ai tin Con, thì được sự sống đời đời; ai không chịu tin Con, thì chẳng thấy sự sống đâu, nhưng cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người đó." (Giăng/Gioan 3:36).

Quý vị có biết vì sao Đức Chúa Trời lại yêu con người không? Phải chăng Ngài yêu chúng ta vì chúng ta quá xứng đáng, dễ thương? Ngài yêu thương chúng ta không phải do công đức, việc lành của chúng ta, nhưng bởi bản tính của Ngài là yêu thương.

Cứu Chúa Jêsus đã giáng sinh cách đây hơn 2000 năm, giờ đây Ngài đang tiếp tục giáng sinh trong lòng những con người biết ăn năn và tin nhận Ngài. Bởi lòng ăn năn chân thành và bởi đức tin vào sự chết chuộc tội của Đức Chúa Jesus Christ, mà người ấy tức thì nhận được sự cứu rỗi của Thiên Chúa "Còn nếu chúng ta xưng những tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha thứ những tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác" (I Giăng/Gioan 1:9).

Những ai đã nhận được món quà yêu thương từ Cứu Chúa Jêsus, thì Giáng Sinh không chỉ là một mùa lễ hội trong năm, đến rồi lại đi, nhưng niềm vui Giáng Sinh là chính Cứu Chúa Jesus sẽ trường tồn. Thiên Chúa đã mở ra con đường sống trong tình yêu, hy vọng và đức tin sẽ cứ kéo dài mãi trong những tâm hồn này cho đến muôn đời bất tận.

*Mời quí vị tiếp nhận Chúa và hiệp ý với tôi trong LỜI CẦU NGUYỆN và sống cầu nguyện:

Kính Lạy Đức Chúa Trời là Cha yêu thương,
Con cảm ơn Ngài giúp cho con nhận biết tình yêu cao quí của Cha đã mở rộng vòng tay bao dung tha thứ cho con là tội nhân lạc mất.
Con cảm ơn Đức Chúa Jesus đã giáng sinh, chịu chết trên thập giá vì tội của con.
Ngài đã đắc thắng tử thần, sống lại trong vinh quang để cứu nhân loại khỏi sự chết đời đời.
Con xin rộng mở tâm hồn tiếp nhận Chúa Jesus vào làm Chúa và làm chủ cuộc đời con.
Cảm ơn Chúa đã tha tội cho con và ban cho con sự sống đời đời theo lời Ngài hứa. Xin Chúa giúp con sống xứng đáng là con của Cha, từ giờ trở đi và đến mãi về sau.
Con chân thành cầu nguyện nhân danh Đức Chúa Jesus. Amen!

---------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 58