mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2052
mod_vvisit_counterHôm Qua7156
mod_vvisit_counterTuần Này62156
mod_vvisit_counterTuần Trước74511
mod_vvisit_counterTháng Này41293
mod_vvisit_counterTháng Trước295164
mod_vvisit_counterTất cả19147839

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Cảm Nghiệm tình Chúa yêu tôi
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - PHỤ NỮ NGOẠI ĐẠO CANAAN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

SỰ VĨ ĐẠI CỦA NHỮNG NGƯỜI MẸ

Những người mẹ trần gian, dù vẫn còn những giới hạn của kiếp người yếu đuối, vẫn chiếu tỏa rạng ngời hình ảnh của người Mẹ vĩ đại là Đức Maria.

Thằng "Chiền" có tên giấy tờ rất đẹp là Tú Anh. Nội nó nói tên này nghe sang trọng quá, không hợp với đứa trẻ nhà quê nên gọi nó là "Chiền", theo tên bố nó là Chiên.

Mẹ Chiền bị lây bệnh phong hủi, xóm làng kỳ thị xa lánh. Nhưng đau nhất là ông chồng bỏ mẹ con chị mà theo người khác. Trong nỗi đau đớn thể xác và sự tủi nhục tinh thần, mẹ Chiền có ý định sẽ tự vẫn. Dẫu vậy, trước khi tìm đến cái chết chị quyết tâm sẽ xây cho con mình một ngôi nhà để nó có chỗ nương tựa.

Đêm đêm trong thời tiết giá lạnh, bằng hai bàn tay cùi co quắp thiếu ngón đốt, người phụ nữ đau khổ và bất hạnh cắn răng nuốt lệ để đóng 18 ngàn viên gạch xây cho con ngôi nhà. Căn nhà hình thành song song với những dòng nhật ký không bao giờ thẳng hàng:

"Túp lều nát rùng mình trong gió rét

Chiếc nôi nghèo run rẩy giữa đêm đông

Bố bỏ đi biệt xứ chẳng một lời

Con mồ côi ôm một đời cơ cực

Mẹ còn sợ gì cái giá lạnh đêm đông

Dựng cho con một nếp nhà hy vọng...".

Ông trời có mắt. Lúc chị làm xong ngôi nhà thì cũng là thời điểm bệnh cùi có thuốc trị. Các bác sĩ nghe biết đã tận tình cứu chữa. Chị được tiếp tục sống hạnh phúc với con của mình trong chính ngôi nhà đó (Trích trong phim tài liệu Chuyện Người Tử Tế của Trần Văn Thủy).

Người đàn bà xứ Canaan (Mt 15, 21-28):

Trong sự bất hạnh của mẹ góa con côi, trong thân phận dân ngoại bị xa lánh và kỳ thị trên đất Israel, cùng trong sự khốn khổ khi đứa con yêu đang điên dại vì quỷ ám. Bà tìm đến Thầy Giê-su mà đâu đó bà đã nghe thiên hạ kháo nhau về Ngài.

Qua bóng dáng gầy gò nhỏ bé, sự đau khổ dường như đã khắc lên tường chi tiết trên người bà. Thất thểu lẽo đẽo theo sau đoàn Thầy trò Giê-su, bà nhận được những cái nhìn ái ngại, một vài câu ủi an cho xong chuyện từ các Tông đồ. Đau hơn nữa là sự thử thách đức tin của Thầy Giê-su có phần quá khắc nghiệt với bà. Nhưng rồi tình thương và sự hy sinh vĩ đại của người mẹ đã chiến thắng tất cả: "Bà muốn sao thì sẽ được vậy", ngay lập tức con bà đã khỏe mạnh bình an với quyền năng Chúa.

Cặp Song sinh: Trúc Nhi và Diệu Nhi được tồn tại trong kiếp người hoàn toàn nhờ sự dũng cảm của người mẹ. Trong xã hội vô thần, phá một đứa con trong bụng cũng tương đương với giết con gà con vịt. Vợ chồng anh Hoàng Anh và chị Hồng Thúy nhận kết quả siêu âm hoa trái đầu đời của tình yêu trong sự đau khổ vô hạn. Con mình dị tật, không phải một mà là hai đứa. Là người Công Giáo, anh chị phản đối ngay lập tức lời đề nghị của bác sĩ là phá bỏ nó. Chị khẳng định sẽ cho con mình được sống dù các cháu có thế nào đi nữa.

Chúa không bỏ rơi mẹ con chị, dù Ngài có chút "nghiệt ngã" như đã đối xử với người phụ nữ Canaan. Những đường dao phẫu thuật trên thân thể hai con cũng là những nhát dao đâm thấu tâm hồn anh chị, để rồi trong thâm tâm của những con người tràn đầy niềm tin và dạt dào tình yêu đó, mở ra cơ hội được sống và sống dồi dào cho hai thiên thần bé nhỏ.

Những người mẹ trần gian, dù vẫn còn những giới hạn của kiếp người yếu đuối, vẫn chiếu tỏa rạng ngời hình ảnh của người Mẹ vĩ đại là Đức Maria. Xin Mẹ là Mẹ đầy yêu dấu của chúng con, cứ yêu mãi chúng con như tình yêu Mẹ đã dành cho Thầy Giê-su Chí Thánh.

Lm Giuse Nguyễn Đức Thịnh

------------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YEU TÔI - THỨ BẢY CN19TNAA PDF Print E-mail

Thứ Bảy 15/08/2020 – Thứ bảy tuần 19 thường niên – ĐỨC MẸ LÊN TRỜI. Lễ trọng. 

– Chúa đoái nhìn phận hèn tớ nữ của Chúa.

Lời Chúa: Lc 1, 39-56

Trong những ngày ấy, Maria chỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Elisabeth, và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:

"Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".

Và Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời".

Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà mình.

 Cảm nghiệm Tình Chúa yêu con

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Nếu có ai hỏi: Làm thế nào để tiến bộ trên đường đạo đức, thay đổi nếp sống cũ, biết dấn thân mến Chúa yêu người hơn? Tôi xin thưa: điều quan trọng nhất khởi đầu cho một nếp sống mới là: cảm nghiệm được tình yêu Thiên Chúa trong đời mình. Khi đã nhận biết mình được Thiên Chúa yêu thương, ta sẽ không thể làm điều gì khác hơn là mong muốn đáp lại tình yêu ấy.

Tình yêu kêu gọi tình yêu. Tình yêu đáp trả tình yêu. Chúa Thánh Thần, nguồn tình yêu của Thiên Chúa, sẽ giúp ta nhận biết tình yêu Thiên Chúa và soi sáng thúc giục ta đáp lại tình yêu ấy.

Sau khi Đức Mẹ ngoan ngoãn nói lên lời "xin vâng", Chúa Thánh Thần xuống tràn đầy tâm hồn Đức Mẹ. Đức Mẹ mở rộng tâm hồn đón nhận và để mặc Người hướng dẫn cuộc đời mình. Tứ đây, cuộc đời Đức Mẹ hoàn toàn biến đổi. Đức Mẹ trở nên một dụng cụ ngoan ngoãn trong tay Chúa Thánh Thần, hiến dâng trọn vẹn tâm hồn và thân xác để đáp lại tình yêu vô biên của Thiên Chúa.

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy những tác động của Chúa Thánh Thần trên Đức Mẹ.

Tác động thứ nhất: sự vội vã

Vội vã đây không phải là sự vội vàng hấp tấp. Cũng không phải là nôn nóng lo âu. Sự vội vã ở đây có nghĩa là sự nhiệt tình hăng hái. Cảm nghiệm được tình yêu Thiên Chúa trong tâm hồn, Đức Mẹ mau mắn, tha thiết muốn đáp trả. Nếp sống của cô thôn nữ Maria đã thay đổi. Từ một thôn nữ dịu dàng, sống êm đềm trong cuộc đời bình dị, Đức Mẹ giờ đây trở nên linh hoạt, nhanh nhẹn, hăng hái đền đáp lại Tình Chúa Yêu Thương. Từ một thôn nữ vui với công việc nội trợ, khép mình trong làng xóm, Đức Mẹ đã mở cửa ra đi. Sự mở cửa ra đi làm ta nhớ tới tác động của Chúa Thánh Thần trên các Tông đồ.

Tác động thứ hai: tâm tình tạ ơn

Cảm nghiệm được tình Chúa thương yêu, lòng Đức Mẹ tràn đầy niềm cảm mến biết ơn. Niềm tri ân cảm tạ đầy ứ trong lòng chỉ chờ dịp tuôn ra thành lời. Cảm nghiệm về ơn lành vô biên của Thiên Chúa cũng là cảm nghiệm về sự thấp hèn bất xứng của mình. Hai cảm nghiệm song song đó càng nâng cao, càng đào sâu niềm tri ân cảm tạ. Cảm nghiệm ấy đã biến đổi Đức Mẹ, từ một cô gái kín đáo, âm thầm trở nên một thi sĩ, một ca sĩ lớn tiếng ca tụng Tình Yêu Thiên Chúa đối với kẻ nghèo hèn. Chúa Thánh Thần đã biến Đức Mẹ thành ngòi bút thi sĩ như lời Thánh vịnh: Tim tôi dâng ý thơ tuyệt diệu. Dệt bài ca dâng tiến Đức Vua. Lưỡi tôi tựa bút rung vạn điệu. Trong tay những thi nhân anh tài. Khi nghe bà Isave chào, Đức Mẹ đã ứng khẩu tán tụng Chúa bằng bài kinh ca ngợi tuyệt diệu.

Tác động thứ ba: thái độ chia sẻ

Tình yêu Thiên Chúa bao la đã đổ vào tâm hồn Đức Mẹ tràn đầy niềm vui. Niềm vui thánh thiện và lớn lao đã thúc đẩy Đức Mẹ mau mắn lên đường đi thăm bà Isave. Đức Mẹ không đến để khoe khoang, nhưng để chia sẻ. Nhờ Đức Mẹ đến mà bà Isave và thánh Gioan Baotixita được chúc phúc. Đức Mẹ cũng đến để chúc mừng bà chị họ đã được Chúa đoái thương. Tâm hồn được Chúa chiếm hữu đã khiến Đức Mẹ trở nên quảng đại và hiệp thông, sẵn sàng chia vui sẻ buồn với những người chung quanh.

Tác động thứ bốn: dấn thân phục vụ

Niềm tri ân cảm tạ, niềm vui thánh thiện thực sự sẽ không dừng lại ở những bài ca trên môi miệng. Cảm nghiệm về Tình Yêu Thiên Chúa trong trái tim sẽ mau chóng biến thành hành động. Sự đền đáp tình yêu sẽ thúc đẩy người được yêu dấn thân phục vụ trong những việc làm cụ thể. Chính vì thế Đức Mẹ đã không ngần ngại ở lại phục vụ bà chị họ trong ba tháng.

Mừng lễ Đức Mẹ lên Trời một cách có ý nghĩa nhất, đó là ta hãy noi gương Đức Mẹ: xin Chúa Thánh Thần đến tràn ngập tâm hồn ta như Người đã đến trong lòng Đức Mẹ, giúp ta con người được những ơn lành Chúa ban và giúp ta mau mắn đáp lại tình yêu thương đó.

Xin Đức Mẹ giúp chúng con biết ngoan ngoãn vâng theo ơn Chúa Thánh Thần soi sáng: để vội và ra đi, để hân hoan tạ ơn, để quảng đại chia sẻ và để dấn thân phục vụ anh em. Amen.

Kiểm điểm đời sống

1. Bạn có cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa trong đời bạn không?

2. Sẵn sàng làm theo ơn Chúa Thánh Thần soi sáng, bạn có mong muốn điều này không?
3. Lên trời, dứt khỏi trần gian. Đây có phải là một bước nhảy vọt không? Hay chỉ là tiếp nối của quá trình từ bỏ chính mình trên trần gian?
Kính chuyển:
Hồng

----------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -LEANH- CN16TN-A PDF Print E-mail

Thiên Chúa không tiêu diệt người tội lỗi (Suy niệm Tin mừng Mat-thêu (13, 24-43) trích đọc vào Chúa nhật 16 thường niên)   - LM Trần Ngà.

Khi nhìn thấy chiến tranh, khủng bố, bạo loạn và tội ác xảy ra nhiều nơi trên thế giới thì có người tỏ ra bất mãn, oán trách Thiên Chúa và chua chát kêu lên: "Chúa ở đâu? Tại sao Chúa để cho bao nhiêu thảm cảnh đau lòng xảy ra như thế mà không ra tay can thiệp? Biết bao người vô tội bị áp bức đọa đày bởi phường gian ác mà tại sao Chúa không cứu giúp? Tại sao Thiên Chúa không quét sạch những người gây ra tội ác để cho nhân loại được thái bình?"

Dụ ngôn "Cỏ lùng trong ruộng lúa" được trích đọc hôm nay soi sáng cho chúng ta biết tại sao có tội ác xảy ra trên thế gian. Chúa Giê-su nói:
"Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng: "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy?" Ông đáp: "Kẻ thù đã làm đó!"
Qua dụ ngôn trên, Chúa Giê-su ví Thiên Chúa như chủ ruộng gieo vãi những hạt giống tốt vào ruộng mình, có nghĩa là Ngài đã dựng nên những con người có phẩm chất tốt lành trên thế gian. Trong khi đó, ma quỷ là kẻ thù nghịch với Thiên Chúa đến gieo cỏ lùng vào ruộng lúa, có ý nói ma quỷ gieo những mầm giống xấu xa, những ham muốn tội lỗi vào lòng dạ con người, khiến con người làm điều gian ác và thế là, chiến tranh, bạo loạn, tội ác... xảy ra khắp thế gian.

Trước thảm cảnh đau lòng đó, Thiên Chúa đã làm gì?
Ngài không thể còng tay người phạm tội, không bắt bỏ tù người gian ác, không tiêu diệt kẻ bạo tàn... vì làm như thế là không tôn trọng tự do con người. Tự do là phẩm tính cao quý nhất Thiên Chúa ban cho con người. Nhờ có tự do, con người trỗi vượt hơn tất cả mọi loài vật khác. Một khi đã ban tự do cho con người, Thiên Chúa hoàn toàn tôn trọng và không bao giờ lấy lại.

Cách duy nhất Thiên Chúa dùng để ngăn chặn con người ngừng làm hại nhau, đừng gây đau khổ cho nhau... là dạy cho họ biết rằng tất cả mọi người là anh chị em ruột thịt con cùng một Cha là Thiên Chúa nên phải xóa bỏ hận thù và phải yêu thương đùm bọc nhau.
Một khi người ta không vâng lời Chúa dạy, không giữ luật yêu thương thì Thiên Chúa vô cùng đau khổ, tan nát cõi lòng... mà không thể làm gì hơn.

Dụ ngôn "Cỏ lùng trong ruộng lúa" cũng cho ta biết rằng: Thiên Chúa không thể nhổ bỏ cỏ lùng làm hại lúa tốt trong ruộng, tức là không muốn diệt trừ phường gian ác làm hại người lành; Ngài "để cả hai cùng lớn lên cho đến mùa gặt..." (Mt 13,30).
Như thế, Thiên Chúa không tiêu diệt kẻ gian ác nhưng kiên nhẫn đợi chờ, đợi chờ họ hồi tâm và tỉnh ngộ, để nhận ra mọi người là anh chị em một nhà con cùng một Cha... Nhờ đó, hận thù sẽ được xóa bỏ, ghen ghét sẽ bị đẩy lùi, hòa bình và yêu thương sẽ ngự trị trong tâm hồn mọi người...

Lạy Chúa Giê-su,
Chúa đã ban cho chúng con tự do vì chỉ khi có tự do, chúng con mới thật sự là người có phẩm giá cao đẹp, mới xứng đáng là hình ảnh của Chúa. Chúa cũng không bao giờ tước đoạt tự do mà Chúa đã thông ban cho chúng con vì không muốn chúng con sống như người máy, như nô lệ. Xin cho chúng con không bao giờ dùng tự do để làm điều ác, nhưng biết sử dụng tự do để làm lành, lánh dữ, nhờ đó chúng con trở thành người có phẩm chất cao đẹp và đạt được hạnh phúc muôn đời.
Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng Mát-thêu (13, 24-43)
24 Đức Giê-su trình bày cho dân chúng nghe một dụ ngôn khác: "Nước Trời ví như chuyện người kia gieo giống tốt trong ruộng mình.25 Khi mọi người đang ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo thêm cỏ lùng vào giữa lúa, rồi đi mất.26 Khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện.27 Đầy tớ mới đến thưa chủ nhà rằng: "Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu mà ra vậy? " Ông đáp: "Kẻ thù đã làm đó! " Đầy tớ nói: "Vậy ông có muốn chúng tôi ra đi gom lại không? " 29 Ông đáp: "Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. 30 Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt. Đến ngày mùa, tôi sẽ bảo thợ gặt: hãy gom cỏ lùng lại, bó thành bó mà đốt đi, còn lúa, thì hãy thu vào kho lẫm cho tôi."
31 Đức Giê-su còn trình bày cho họ nghe một dụ ngôn khác. Người nói: "Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình.32 Tuy nó là loại nhỏ nhất trong tất cả các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ lớn nhất; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được."
33 Người còn kể cho họ một dụ ngôn khác: "Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men."
34 Tất cả các điều ấy, Đức Giê-su dùng dụ ngôn mà nói với đám đông; và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn,35 hầu ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ: Mở miệng ra, tôi sẽ kể dụ ngôn, công bố những điều được giữ kín từ tạo thiên lập địa.
36 Bấy giờ, Đức Giê-su bỏ đám đông mà về nhà. Các môn đệ lại gần Người và thưa rằng: "Xin Thầy giải nghĩa dụ ngôn cỏ lùng trong ruộng cho chúng con nghe."37 Người đáp: "Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người.38 Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt, đó là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần.39 Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỷ. Mùa gặt là ngày tận thế. Thợ gặt là các thiên thần.40 Vậy, như người ta nhặt cỏ lùng rồi lấy lửa đốt đi thế nào, thì đến ngày tận thế cũng sẽ xảy ra như vậy.41 Con Người sẽ sai các thiên thần của Người tập trung mọi kẻ làm gương mù gương xấu và mọi kẻ làm điều gian ác, mà tống ra khỏi Nước của Người,42 rồi quăng chúng vào lò lửa; ở đó, chúng sẽ phải khóc lóc nghiến răng.43 Bấy giờ người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ. Ai có tai thì nghe.

--------------------------------

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - PHÓ TẾ TUẤN CN14TN-A PDF Print E-mail

Phó tế Tuan Nguyen

Sun, Jul 5 at 12:04 AM

Chúa Nhật 14 Thường Niên - Năm A

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu 11, 25-30

25 Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. 26 Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. 27 "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho. 28 "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. 29 Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. 30 Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng."

( Bản văn Tin Mừng đọc từ e-mail của thầy Đức Nguyễn )

Kính thưa quí thầy cô, tôi không có ý định chia sẻ bài Tin Mừng này vì thật là quá khó với tôi. Những bậc khôn ngoan thông thái là ai? Và những người bé mọn là ai? Câu này hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng? Nếu theo nghĩa bóng thì là gì? Còn nếu theo nghĩa đen thì lại rắc rối quá. Tôi không có khả năng để suy luận theo nghĩa bóng nên đành theo nghĩa đen vậy.

Trong một thánh lễ, trên cung thánh có giám mục, linh mục, phó tế. Và bên dưới là các giáo hữu. Một câu hỏi: ai là người thông thái? Ai là người bé mọn? Chắc chắn câu trả lời bình thường sẽ là: người khôn ngoan thông thái là những người trên gian cung thánh. Những người này là hàng giáo sĩ được học hỏi, huấn luyện để rao giảng nhưng theo bản văn Tin Mừng trên thì những người này không được mạc khải (theo nghĩa đen). Không được mac khải thì họ rao giảng cái gì?

Rõ ràng giải thích theo nghĩa đen thì rắc rối, còn theo nghĩa bóng thì tôi lại không có khả năng suy diễn. Và tôi đành theo lời dạy của ông bà là : biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Vâng tôi đang dựa cột để nghe..... Và trong khi dựa cột tôi xin kể một vài câu chuyện để lấp trống khoảng thời gian.

Năm 1981 tôi bị chuyển về Chí Hòa. Vào Chí Hòa đói quá nên ít lâu sau chỉ còn da bọc xương.

Một lần đi thăm nuôi, gần đến nơi thí thấy bà xã thắt khăn tang trên đầu, tôi biết ngay Bố đã chết.

Tôi nhớ mãi là sau ngày 30-4-75 ông cứ nói với tôi là: "giá chúng mày chết đi được thì hay hơn, nó (cộng sản) sẽ đầy ải chúng mày sống không ra sống, chết không ra chết, bố đã ở với chúng nó bố biết, sống nó không cho sống, chết nó không cho chết". Những lần nghe bố tôi nói vậy tôi cứ gắt với ông: "Bố nói vậy chứ cộng sản bây giờ nó văn minh rồi nó đâu có như ngày xưa".

Tới ngày đi trình diện để "học tập cải tạo" và mang theo một tháng tiền ăn. Ông lại nói: "không có ngày về đâu". Tôi cãi lại: "bố không nghe người ta nói một tháng tiền ăn à".

Bây giờ ở đây, nhìn qua song sắt, ngày về mịt mù, ngay cả mạng sống cũng không biết ra sao? Không biết có còn sống để về không? Nhớ lại những điều bố tôi nói..... muộn màng quá rồi.

Tôi cũng nghĩ tại sao một người không biết đọc biết viết như ông, chỉ biết có chữ ký lại hiểu rõ cộng sản như vậy, lại có thể nói chính xác như vậy. Trong khi mình là một sĩ quan, tương đối có học lại được học hỏi rất nhiều về cộng sản, được xem phim ảnh, được đọc những hồi ký như "Trại Đầm Đùn", "Quần đảo Gulag" ...... Mà lại quá ngây thơ không biết gì về cộng sản.

Câu trả lời đơn giản là nếu chỉ hiểu qua kiến thức sách vở thì không không giúp ích gì cho mình, cho người. Mà phải hiểu qua chính cuộc sống của mình, phải trải qua, phải gắn bó, phải đau đớn mới biết con người thế nào? Mới biết cuộc sống là gì?

Chiều trong khám lớn, nhìn ra ngoài những cụm mây xanh trắng chậm chậm bay về nơi vô định. Lòng ngậm ngùi nhớ đến ông bố, người đã tận tụy cả đời cho gia đình và cho tôn giáo theo niềm tin chân thành, đơn sơ của ông.

Nếu đem so sánh bố tôi và tôi thì có lẽ tôi thuộc hàng thông thái còn bố tôi thuộc hàng bé mọn.

Nhiều khi tôi tự hỏi chúng ta đang rao giảng Chúa Kito chịu đóng đinh và phục sinh hay là chúng ta đang rao giảng một KIẾN THỨC về Chúa Kito Phục Sinh.

Xem lại những lời rao giảng tiên khởi (keyrema) chúng ta thấy nội dung lời rao giảng tiên khởi chỉ có: Chúa Giesu thành Nazaret đã chết vì anh em và đã sống lại vì anh em.

Lời rao giảng tiên khởi không có KIẾN THỨC.

Năm 1982 tôi lại chuyển trại và lần này nằm bên ông tùy viên văn hóa tòa đại sứ VNCH tại Đài Loan. Là tùy viên văn hóa nên kiến thức của ông rất uyên bác.

Biết tôi là người công giáo một hôm ông hỏi tôi: "Mạc Khải là gì"? Tôi trả lời: "Mạc là cái màn, Khải là mở ra. Mạc Khải là mở cái màn ra cho thấy". Ông không đồng ý và nói rằng: " Mạc Khải là mở ra cho thấy sau cái màn". Ông giải thích nếu mở cái màn ra cho thấy thì ai cũng thấy như nhau như vậy đâu có tôn giáo này hay tôn giáo kia. Nói tới tôn giáo là nói tới đức tin, nếu đã thấy rõ thì đâu còn đức tin nữa. Thí dụ nhìn vào tấm màn và nghe được bên trong tấm màn có tiếng động, người thì đoán là trong tấm màn có người, người khác thì nói không phải người mà là con ngựa....

Niềm tin tôn giáo hình thành và có nhiều tôn giáo là như vậy... Đó là cách giải thích của ông tùy viên văn hóa, người theo đạo Phật. Dĩ nhiên có người chấp nhận và cũng có người không chấp nhận như vậy. Ông nói tiếp: "Mạc Khải chỉ thông qua đau khổ". Câu này thì tôi bí hoàn toàn không hiểu sao Mạc Khải chỉ thông qua đau khổ. Tôi không hiểu nhưng tôi không quên và thỉnh thoảng lại nghĩ đến. Nhiều năm sau tôi mới ngờ ngợ nhận ra nhưng không rõ ràng lắm.

Chúa Giesu là mạc khài trọn vẹn của Thiên Chúa Cha: "Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mạc khải cho". (xem bản văn Tin Mừng phía trên).

Chúng ta có thể có nhiều kiến thức về Chúa Giesu, nhưng chúng ta khó có thể trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Giesu nếu chúng ta không trở nên bé mọn và đau khổ. Sự bé mọn, sự đau khổ là hiện thân của Chúa Giesu hay nói cách khác chính Chúa Giesu là người bé mọn, người chịu nhiều đau khổ: sinh ra trong hang đá Belem; Con chim có tổ, con chồn có hang, Con Người không có chỗ gối đầu..... chết và chết khổ nhục trên Thập Giá.....

Trở nên bé mọn, đón nhận đau khổ thì chúng ta có diễm phúc trở nên giống Chúa Kito và như vậy chúng ta đón nhận được mac khải của Thiên Chúa vì Chúa Giesu là mac khải tron vẹn của Thiên Chúa.

Mừng lễ Quốc Khánh trong đại dịch và trong nhiều xáo trộn. Tôi cũng đang gặp khó khăn lắm, trong tình huynh đệ xin quí thầy cô cầu nguyện cho tôi.

Virus-free. www.avast.com

--

 
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Fri, Jun 12 at 12:27 AM

ĐỨC GIÊSU - MỘT CON NGƯỜI NẶNG TÌNH

Đức Giêsu nặng tình chứ Ngài không ủy mị. Trái tim của Đức Giêsu dạt dào những cảm xúc yêu thương và mong muốn được gần gũi người thân, nhưng đó không phải là một kiểu tình cảm hời hợt, nhất thời và ướt át.

Tất cả con người và giáo lý của Đức Giêsu đều xoay quanh chữ yêu. Ai trong chúng ta cũng đồng ý điều đó. Vì yêu nên Ngài xuống thế làm người. Vì yêu nên Ngài bôn ba khắp nơi rao giảng Tin Mừng. Vì yêu nên Ngài sẵn sàng chịu chết trên cây thập giá để cứu độ chúng ta. Hình ảnh trái tim bị đâm thâu mà chúng ta thường chiêm ngắm đã nói lên tất cả những điều này. Nghĩ đến Giêsu, ta nghĩ ngay đến một tình yêu vĩ đại, nhưng không, một tình yêu cứu thế, lan rộng và ôm lấy tất cả mọi loài. Đúng là như thế! Nhưng nếu chỉ là như thế thôi, thì có khi ta lại thấy Ngài rất xa cách và trừu tượng. Vâng, Ngài là Đấng Cứu Thế, Ngài là một Đấng có quyền năng, Ngài là một người đàn ông mạnh mẽ và kiên cường. Nhưng Tin Mừng cũng tiết lộ cho chúng ta biết, Ngài còn là một con người rất nặng tình nặng nghĩa.

Người ta thường gán những giọt lệ cho giới phụ nữ yếu đuối. Người phụ nữ thường khóc khi tủi thân, khi buồn, khi cảm động. Người đàn ông mà khóc thường ít ai nghĩ tới. Nhưng không phải vì người đàn ông không có nước mắt, chỉ bởi vì họ cố gắng kìm giữ nó để cố gắng tỏ ra mạnh mẽ mà thôi. Vậy nên, nếu một lúc nào đó, người đàn ông bỗng bật khóc thì cảm xúc và tâm tư của người ấy lúc đó phải rất dồi dào và tha thiết, đến nỗi dũng lực nam nhi cũng không thể giữ những dòng lệ lại được. Đức Giêsu cũng biết khóc đấy! Các bạn có bao giờ tưởng tượng ra cảnh Ngài khóc chưa? Tin Mừng có thuật lại cho chúng ta ít là hai lần Ngài đã không cầm được nước mắt ở Lc 19,41 và Ga 11,35. Đó là khi Ngài khóc thương thành Giêrusalem cứng lòng tin, phải chịu cảnh tan tác khắp nơi và khi Ngài khóc thương vì sự ra đi của người bạn thân tên là Lazarô, em của Matta và Maria.

Đức Giêsu không phải là một vị cao nhân lạnh lùng, không cảm xúc, dửng dưng trước mọi chuyện của nhân tình thế thái. Ngài không phải là người chiêm niệm về những gì cao siêu, rồi thoát ly hoàn toàn khỏi thế gian với bao điều ngang trái. Ngài không phải là một vị tôn sư chỉ biết ngồi trên bệ cao để đưa ra bài học này giáo thuyết nọ, cho dù đó là những điều khôn ngoan. Đức Giêsu có một khối óc tinh tường, có đôi bàn tay quảng đại, có đôi bàn chân vững chãi, nhưng quan trọng hơn cả, Ngài có một trái tim luôn biết thương xót và cảm thông. Biết được tương lai buồn bã của thành thánh Giêrusalem, nghĩ đến cảnh hoang tàn đổ nát của nó, nghĩ đến cảnh con người bị tản mác khắp nơi chứ không được quy tụ về như đàn gà con dưới cánh mẹ, Đức Giêsu không khỏi buồn thương và nhỏ những giọt lệ tiếc nuối. Khi hiện diện trong tang lễ của Lazarô, nhìn thấy cảnh mọi người khóc lóc vì sự ra đi của người thân, dòng lệ bỗng tuôn trào ra nơi khóe mắt của Giêsu một cách tự nhiên, hệt như bao người khác. Hẳn là phải thương thành Giêrusalem và người bạn của mình nhiều lắm, Đức Giêsu mới có thể xúc động đến nghẹn ngào như vậy.

Rồi không biết bao nhiêu lần khác, Tin Mừng nói cho chúng ta biết Đức Giêsu động lòng, cảm thương, bồi hồi, xao xuyến. Những khi nhìn thấy đám người đông đúc lây lất bơ vơ như ngọn cỏ khô giữa trời chiều, những khi thấy bệnh nhân chịu hành hạ vì cơn đau đớn và bị ruồng rẫy, tâm trạng Ngài chợt trồi lên cảm xúc, thúc đẩy Ngài phải làm cái gì đó cho họ. Ngài thương họ và không nỡ để cho cơn bệnh hành hạ họ nữa, hay thậm chí không thể để họ bụng đói mà về nhà. Người ta kéo đến với Ngài đông nghịt từ trong nhà đến ngoài ngõ, Ngài chẳng nỡ chối từ. Muốn tìm một chỗ thanh vắng để nghỉ ngơi, nhưng khi thấy dân chúng lặn lội đường xa tìm mình, Đức Giêsu chẳng còn thiết chi mệt mỏi nữa, nhưng tận tình giảng dạy họ với hết năng lượng của mình. Thương đoàn người đông đảo như đàn chiên không có người chăn, lòng Giêsu cũng bồi hồi mường tượng đến cảnh một đồng lúa mênh mông, đã đến mùa gặt, thây cây trĩu xuống, nhưng chẳng có mấy người tình nguyện làm thợ gặt cùng Ngài ra đi. Bao nhiêu sáng kiến tông đồ của Giêsu chắc cũng phôi thai từ những lần cảm thương và yêu mến đám dân nghèo như thế.

Nhưng có lẽ điều làm chúng ta cảm động nhất khi chiêm ngắm con người tình cảm của Giêsu là khi Ngài chuẩn bị bước vào Cuộc Thương Khó. Quả thực Ngài là người rất mạnh mẽ, vì chẳng một người yếu đuối nào có thể chịu đựng được những gì Ngài phải chịu vào khoảng thời gian định mệnh ấy. Nhưng sự mạnh mẽ không biến Ngài trở thành một con người trơ trơ, khô khốc, không có cảm xúc gì. Một trong những điều khiến Đức Giêsu bồi hồi xao xuyến rất nhiều vào đêm tiệc ly chính là việc Ngài phải rời xa các môn đệ mà Ngài vô cùng yêu mến. Ai đã từng có kinh nghiệm ra cách người thân của mình sẽ hiểu được cảm giác này của Ngài. Cho dù các môn đệ không phải là những con người xuất chúng, lỗi lạc, nhưng một khoảng thời gian dài chia sẻ cuộc sống với nhau cũng đủ để xây dựng với nhau một tình cảm không dễ phai nhòa. Xa một người thân yêu, ta đau như thể bị cắt đi một khúc ruột. Rồi cả việc lo lắng cho họ nữa, không biết họ sẽ ra sao khi mình bị bắt, bị hành hạ và bị giết chết, không biết họ có đủ niềm tin để vượt qua thử thách này không, không biết họ có bao bọc che chở nhau vào khoảnh khắc đen tối này không. Gồm chứa trong cây thập tự mà Giêsu phải vác lên đồi còn có nỗi đau của sự chia cách giữa Ngài với các môn đệ.

Nhưng Đức Giêsu nặng tình chứ Ngài không ủy mị. Trái tim của Đức Giêsu dạt dào những cảm xúc yêu thương và mong muốn được gần gũi người thân, nhưng đó không phải là một kiểu tình cảm hời hợt, nhất thời và ướt át. Ngài yêu và yêu hết mình, nhưng Ngài không quỵ lụy tình yêu. Ngài có thể khóc khi cần khóc, nhưng Ngài không ở lại trong những giọt nước mắt làm đẫm hàng mi. Ngài không muốn chia xa, nhưng nếu việc chia xa là cần và không thể tránh thì Ngài can đảm chấp nhận mà không oán than và để lòng u uất trong phiền não. Cái tình của Ngài là một cái tình đầy sức mạnh và lòng quả cảm. Cái tình ấy làm cho Ngài trở thành một con người thật dễ thương, gần gũi, đáng yêu, chứ không biến Ngài thành gánh nặng của người khác. Bởi thế, người sống có tình không phải là những người yếu đuối như ta vẫn hay lầm tưởng. Ấy phải là những con người rất mạnh, mạnh từ trong chính tâm hồn.

Tình yêu mà Đức Giêsu dành cho nhân loại không trừu tượng và mông lung, nhưng rất cụ thể và được thể hiện rất rõ trong cung cách hành xử và những biểu hiện cảm xúc của Ngài. Ngài có nét phi thường và dũng mãnh của một vị cứu tinh, nhưng Ngài cũng có nét tình cảm và hiền dịu của một vị mục tử. Ngài sẵn sàng khóc cùng với những nỗi lòng của chúng ta. Con tim Ngài sẽ bồi hồi xao xuyến cùng với những tâm tư của ta. Vậy thì cớ gì ta không chạy đến với Ngài mỗi khi đoạn đường ta đi có chút khó khăn và ngăn trở, mỗi khi lòng ta như se thắt lại trước những bão tố của cuộc đời?

Đức Giêsu như muốn nhắc nhở chúng ta rằng sống giữa đời, cái lý là cần thiết nhưng cái tình mới giúp nối kết trái tim; cái lý làm cho người ta tỉnh táo nhưng cái tình mới giúp người ta cảm thấy cuộc sống này thú vị biết bao. Biết cảm thương, biết khóc, biết để lòng mình đồng điệu với tha nhân, điều đó mới làm cho con người chúng ta trở nên cao quý.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ(dongten.net)

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 57