mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2970
mod_vvisit_counterHôm Qua12457
mod_vvisit_counterTuần Này83358
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này173854
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26732927

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - XIN CHÚA Ở LẠI VỚI CON PDF Print E-mail

Chi Tran

Xin Chúa ở lại với con

1.

Từ mấy năm gần đây, nhất là những tháng vừa qua, tôi thấy tình hình chuyển biến rất nhanh. Thời tiết biến đổi bất ngờ. Thời thế đổi thay nhanh chóng. Lòng người bất an, bất ổn một cách đáng sợ.

Giữa một dòng lịch sử cứ luôn nối tiếp những đợt sóng gió phức tạp như thế, tôi cảm thấy cuộc sống của mình trở thành mong manh, bị đe dọa tư bề.

Không phải riêng tôi là như thế. Rất nhiều người đều như thế, và còn hơn thế.

2.

Trong cảnh huống đó, mỗi người đều có những chọn lựa riêng cho mình.

Riêng tôi, với đức tin, tôi thường nói với Chúa: "Lạy Chúa, xin thương ở lại với con". Có lúc tôi cũng nói với Ðức Mẹ: "Xin Mẹ thương ở lại bên con".

Tôi nhấn mạnh đến ở lại. Thực sự, Chúa và Ðức Mẹ đã ở lại với tôi. Tôi tin và cảm thấy như thế, nhất là những lúc tôi yếu đuối, bệnh tật, vấp ngã, bị lạc vào những cô đơn tăm tối.

Chúa và Mẹ ở lại với tôi. Tôi nhận được từ nguồn tình yêu những ơn cần thiết để tập trung vào cầu nguyện và tỉnh thức.

3.

Khi tập trung vào cầu nguyện và tỉnh thức là những việc mà Phúc âm luôn nhắc nhở, tôi không còn mất thời giờ để kết án ai, để phiền trách ai, để đổ lỗi cho ai, nhưng tôi coi thời giờ là rất quý, phải tận dụng từng giây từng phút để làm việc lành.

4.

Thế là Chúa và Mẹ ở lại với tôi. Và tôi cũng ở lại với Mẹ và với Chúa.

Nhờ vậy, tôi dần dần đón nhận được tình yêu xót thương của Chúa.

Chúa và Mẹ dạy tôi đón nhận bằng nhiều cách.

Có lúc bằng cách lui tới Lời Chúa và các Bí tích.

Có lúc bằng cách tiếp nhận những người mang tình thương cứu độ đến cho tôi.

Có lúc bằng cách phục vụ những người nghèo túng, bệnh tật, cô đơn, yếu đuối, bé nhỏ, hèn mọn.

5.

Càng ngày tôi càng hiểu sự Chúa và Mẹ ở lại với tôi, phải luôn đi liền với sự tôi ở lại với Chúa và Mẹ.

Ở lại như thế, là những thời giờ quý báu. Bởi vì những thời giờ đó là cơ hội để đón nhận tình yêu xót thương của Chúa.

6.

Tôi thấy mỗi ngày, mỗi giờ đều là sự ở lại để có thể phục vụ những người nghèo túng, bệnh tật, bé mọn, cô đơn, yếu đuối. Qua đó, mà gặp được Chúa và đón nhận được tình yêu của Chúa. Chỉ thế mà thôi, tôi cũng hãy coi mình là hạnh phúc lắm rồi. Phương chi, mỗi ngày mỗi giờ còn là sự ở lại, để đón nhận Lời Chúa, biết bao người sống Lời Chúa mà Chúa gởi đến chia sẻ với tôi.

7.

Lỗi của tôi thường là sự không ở lại bên Chúa và Mẹ để cầu nguyện và tỉnh thức.

Xét mình trước mặt Chúa, tôi thấy nhiều khi tôi nói mình cầu nguyện, nhưng Chúa lại không coi đó là cầu nguyện. Tôi nói mình tỉnh thức, nhưng Chúa lại không coi đó là tỉnh thức. Tôi nói mình tìm ý Chúa, nhưng Chúa lại coi đó là tìm ý riêng.

Tóm lại, tôi không nên lừa dối Chúa và lừa dối mình, kẻo sẽ không tránh được những hậu quả khủng khiếp.

8.

Hiện giờ, tôi đang thấy nhiều cá nhân và nhiều nhóm nhỏ theo gương Thánh Gia xưa, mà ở lại giữa những xóm nghèo. Họ không ồn ào, chỉ yêu thương phục vụ bằng những việc nhỏ một cách âm thầm nhưng cụ thể và quảng đại. Ở lại, ở bên, để chia sẻ, đỡ nâng. Ở lại, ở bên được thực hiện bằng nhiều cách.

9.

Họ đang rao truyền Tin Mừng bằng sự họ ở lại như thế.

Ở lại như thế không dễ đâu. Khó đối với loài người, nhưng đối với Chúa thì không khó.

Khi được Chúa giúp, chúng ta sẽ hiểu thế nào là được tham gia vào tình yêu thương xót của Chúa.

10.

Dịp ngày nhà giáo Việt Nam mới rồi, tôi được một nhóm cựu học sinh của tôi đến thăm. Họ nay đã lớn tuổi, hầu hết là không Công giáo. Họ kể cho tôi hoạt động hiện nay của họ là cùng nhau làm việc từ thiện.

Việc từ thiện của họ là phục vụ những người nghèo, già yếu, cô đơn. Ðến tận nơi, ở lại, đem lại những niềm vui nhỏ cho từng người. Chủ yếu là tình thương quên mình.

11.

Gặp được những người làm từ thiện trên đây, tôi cảm tạ Chúa và Mẹ đã cho tôi thêm hạnh phúc trước sự lan rộng của tình yêu xót thương của Chúa.

Tình yêu của Chúa lan rộng sang những người không Công giáo đang là hiện tượng phổ biến tại Việt Nam hôm nay. Tôi vừa cảm tạ Chúa vừa vui mừng được bắt chước họ.

12.

Niềm vui của tôi đã được tăng thêm một cách chính thức, khi nghe Ðức Thánh Cha Phanxicô quả quyết: "Làm việc từ thiện cho những người nghèo chính là một hộ chiếu để vào Thiên đàng" (19.11.2017).

Tôi nghĩ Ðức Thánh Cha Phanxicô đã nói như thế, vì ngài tin vào Lời Chúa Giêsu đã quả quyết: "Ta bảo thật các ngươi mỗi lần các ngươi làm từ thiện cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta, là các ngươi đã làm cho chính Ta" (Mt 25, 40).

13.

Thú thực là sự coi việc từ thiện dành cho kẻ nghèo khổ lại có giá trị cứu rỗi quyết định như thế đã có lần gây hoang mang cho tôi. Chính lúc đó, Chúa dạy tôi, muốn đón nhận Tin Mừng ấy, tôi phải rất khiêm nhường, bé nhỏ. Tôi nhớ lại Lời Chúa Giêsu đã nói với Chúa Cha: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha" (Lc 10, 21).

14.

Lạy Chúa và Mẹ, con xin hết lòng cảm tạ Chúa và Mẹ đã ở lại với con, để dạy con biết sống bé nhỏ, nhờ vậy mà đón nhận được tình yêu xót thương của Chúa.
ĐGM Bùi Tuần
: "Theo Báo Công giáo và Dân tộc, website: cgvdt.vn".

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CHÚA HIỂN LINH PDF Print E-mail

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

Chúa Hiển Linh

Lời Chúa : Mt 2, 1-12

"Thiên Chúa, Đấng không ai thấy được, hôm nay đã trở nên người phàm. Ngài đã tỏ mình ra cho chúng ta qua việc giáng sinh làm người. Việc tỏ hiện mình, chúng ta gọi là hiển linh. Nếu Ngài không tỏ hiện, dù Ngài có đến trong trần gian, chúng ta cũng không biết Ngài. Vì thế, trong tình thương bao la của Ngài, Ngài hiển linh cho chúng ta biết Ngài.

Nhìn lại những gì chúng ta thấy trong Kinh Thánh, chúng ta nhận thấy rằng Thiên Chúa mãi mãi là Thiên Chúa hiển linh.

Chúa hiển linh cho Ađam và Eva khi tạo dựng nên các ngài. Kinh Thánh nói rằng, Chúa yêu thương họ như hai đứa con. Họ được tạo dựng theo hình ảnh Ngài, và mỗi chiều, trong gió chiều êm mát, Chúa đến đi dạo với Ađam và Eva. Ađam được sống trong cảnh thân mật với Chúa, êm đềm và hạnh phúc. Nhưng Ađam đã phản bội và đánh mất hết mọi hồng ân. Đời sống chìm trong bóng tối. Tuy nhiên, Chúa không bỏ rơi con người và tiếp tục hiển linh nhờ Abraham, Môsê và các tiên tri và sau cùng qua Con Một của Ngài.

Chúa Con đã đến trần gian như một luồng sáng chiếu tỏa vào vũ trụ.

Hôm nay, Giáo Hội mượn lời của tiên tri Isaia để nói lên niềm vui được Chúa viếng thăm: " Bừng sáng lên, Giêrusalem hỡi, vì ánh sáng của ngươi đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa trên ngươi". Thiên Chúa là ánh sáng, Ngôi Lời là ánh sáng hướng dẫn chúng ta về Ngài. Chúng ta không còn loạng choạng trong bóng tối nữa vì Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Chúng ta có đủ thiện chí để nhìn nhận ánh sáng của Ngài không ?

Ba đạo sĩ đông phương xưa kia đã nhìn thấy ngôi sao lạ và họ đã đi theo. Điều gì đang chờ đợi họ trong chuyến đi nầy ? Họ ra đi trong vô định, chỉ tin rằng ngôi sao đó chính là dấu hiệu của một vị vua thật cao cả. Họ không biết những gì sẽ xảy ra cho họ, nhưng họ đã tin và lên đường. Những đạo sĩ nầy cũng táo bạo thật đấy !

Ngôi sao dẫn đường và cuộc hành trình đã đưa họ đến Giêrusalem. Chúng ta có thắc mắc không ? Tại sao ngôi sao kia không hướng dẫn họ đến Bêlem mà lại biến mất khi đến Giêrusalem ? Ý định của Chúa như thế nào, chúng ta không thể hiểu.

Khi ngôi sao biến mất, các đạo sĩ tưởng rằng đã đến nơi, nhưng tìm ông vua kia ở đâu ? Thế là họ được hướng dẫn đến vua Hêrôđê. Khi nghe các đạo sĩ hỏi thăm về ông vua mới sinh, vua bối rối và hỏi cặn kẽ về ngày tháng ngôi sao hiện ra. Vua cho mời các kinh sư ở Đền Thờ đến để hỏi xem tự sự. Các kinh sư cho biết Đấng Cứu Thế sinh ra tại Bêlem. Vua bảo các đạo sĩ đi và tìm vị vua mới sinh rồi khi trở về hãy cho vua hay để vua cũng đến triều bái Người. Tin nầy gây xôn xao cả thành phố.

Ba đạo sĩ ra đi, nhưng khi ra khỏi Giêrusalem, họ liền thấy ngôi sao lại xuất hiện và hướng dẫn họ đến Bêlem. Họ đã tìm thấy Chúa, một em bé nghèo trong một căn nhà nhỏ, nhưng họ đã tin và bái lạy Chúa Giêsu và dâng của lễ cho Ngài.

Khi ra về, các đạo sĩ được báo mộng là đừng trở về thông tin cho vua Hêrôđê. Họ đã đi đường khác mà về nhà.

Qua câu chuyện, chúng ta thấy gì ? Ba nhà đạo sĩ tìm được Chúa và tin. Vua Hêrôđê biết mà không tin lại còn định tâm giết Chúa vì sợ cho ngai vàng của mình. Các kinh sư cũng biết nhưng không ai buồn đi tìm như các đạo sĩ. Dân Giêrusalem xôn xao, cũng biết nhưng cũng không mấy ai để ý. Đứng trước sự hiển linh của Chúa, chỉ có những người ngoại mới tin. Những người đã biết Chúa thì dửng dưng như không có gì đáng chú ý.

Thánh Matthêu muốn cho thấy, Chúa Giêsu đến cho mọi người chứ không chỉ cho riêng dân Do thái. Dân Do thái trông chờ Chúa đến, nhưng khi Chúa đến họ lại không ra công tìm kiếm. Thánh Gioan đã nói : " Ngài đã đến nhà Ngài, nhưng người nhà lại không đón tiếp Ngài". Chúng ta có đón tiếp ngài không ? Chúng ta tiếp đón Ngài như thế nào ? Chúng ta có một ngôi sao hướng dẫn chúng ta đến với Ngài, chúng ta có biết không ? Đó là Giáo Hội. Con đường đến với Chúa dễ dàng nhất, an toàn nhất là Giáo Hội. Có Giáo Hội, chúng ta không sai lầm, nhưng điều đó không miễn trừ chúng ta tìm kiếm. Chúa đã nói : " Hãy tìm thì sẽ gặp". Chúa đến với chúng ta hằng ngày qua muôn vạn nẻo đường mà chúng ta không hay biết. Ngài hiển linh cho chúng ta qua thế giới đang sôi sục, qua những người anh em, qua bao nhiêu biến cố...mọi sự trên trần gian đều nói về Chúa. Biết lắng nghe, chúng ta mới khám phá ra sự hiện diện của Chúa. Cuộc tìm kiếm của chúng ta không bao giờ vô ích. Thiên Chúa đang chờ đợi chúng ta trên khắp các ngã đường cuộc sống. Chỉ cần chúng ta dám lắng nghe và dám bước tới như các đạo sĩ xưa.

Hằng ngày Chúa đến với chúng ta trong Bí Tích Tình Yêu. Ngài đến dưới một hình thức rất khiêm tốn, rất tế nhị. Ai đến với Ngài, Ngài không nỡ từ chối. Ai ăn lấy Ngài sẽ được sống đời đời. Đây phải chăng là một hiển linh tuyệt diệu của tình yêu nhân hậu của Chúa ? Hãy nhanh chân đến hưởng lấy tình yêu, nuốt lấy tình yêu để biến mình nên tình yêu. Hạnh phúc cho chúng ta biết bao khi Thiên Chúa đến với chúng ta thân mật và đầy tình âu yếm như thế nầy !

*CẦN TÌM CHÚA THẬT NHANH: Hãy nhanh chân, hãy ăn lấy Chúa để chúng ta được đầy Chúa và trở nên một ngôi sao trong bầu trời vắng Chúa hôm nay, để nói lên bằng hành động những gì chúng ta đã cảm nghiệm về tình yêu của Chúa.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển: Hồng

--------------------------

 

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH #168 THỨC ĂN NHANH PDF Print E-mail


Số 168: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of December 30, 2019

ĐỪNG VỘI XÉT ĐOÁN

"Anh em ĐỪNG xét đoán, để KHÔNG bị Thiên Chúa xét đoán" (Mt 7:1)

Sáng nay, ngày sau lễ Giáng Sinh, học trò đi dâng lễ tại tu viện các sơ dòng kín. Đường phố khá vắng vẻ, không như thường lệ, lái xe từ nhà dòng học trò tới tu viện của các sơ chừng hơn năm phút đã tới, thông thường phải mất trên mười phút.

Trời lạnh, tuyết rơi lác đác!

Dòng kín đúng là kín thật! Trước tiên, phải đẩy cánh cổng sắt mở ra để đi vào (1), rồi phải đẩy cánh cửa nữa để vào được hành lang của tu viện (2), khi đã vào được hành lang tu viện vẫn chưa xong, phải bấm nút chuông và đợi tiếng rẹc rẹc hồi báo thì biết cánh cửa đã được mở khóa, mới vặn nắm cửa để đi vào (3). Chưa hết, đi qua khu phòng ngoài gọi là những phòng nửa kín nửa hở: nơi dành cho những giáo dân tình nguyện giúp những việc nhận thư từ, phòng bán những sản phẩm của dòng kín, nơi tiếp nhận thông tin của khách viếng thăm để báo cho các sơ...(4), mới đi vào đến được cửa nhà nguyện, phòng mặc áo lễ (5). Khi đi đến khu nửa kín nửa hở (số 4), học trò thấy một người ngồi trên ghế ngủ say li bì đến nỗi các tiếng chuông reng lên để mở cửa cho học trò vào tu viện mà bà cũng không hay biết. Bà ngủ say thật! (xem hình ở bên, hình này học trò chụp bà).

Nhìn thấy cảnh tượng bà ngủ ngon như thế, học trò nghĩ bà là người vô gia cư (homeless) đã được các sơ cho vào đây trú chân để không bị ướt lạnh giữa lúc tuyết rơi.

Khi chuẩn bị lễ, thấy một sơ ra dẫn bà vào vị trí để có thể tham dự thánh lễ.

Suốt thánh lễ, nhìn bộ dạng, cách đứng của bà, học trò không có chút thiện cảm nào với bà.

Trong lúc giảng lễ, dĩ nhiên, lễ ngày thường học trò chỉ giảng dăm ba phút. Vậy mà bà ngồi rũ rượi, mắt nhắm nghiền, dường như không quan tâm, chú ý tới bài giảng. Học trò càng mất cảm tình hơn nữa về bà. Dường như cách ngồi ngủ gục của bà đang "biểu tình" đối với những người sử dụng tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ, nên bà không kiên nhẫn đủ chăng? Hay người vô gia cư đi lễ để nhận được sự quan tâm của những người khác khi muốn ám chỉ rằng tôi cũng là người có đạo?

Sau thánh lễ, lúc học trò đang thay áo lễ, bà tiến đến nói: tiếng Anh cha khá lắm (người ta thường khen bất cứ ai nói tiếng Anh không phải tiếng bản địa như thế). Bài giảng của cha ngắn gọn, rõ ràng, và làm tôi suy nghĩ về lối sống tôi đang chọn lựa.

Rồi bà kể: nhìn tôi ăn mặc, đi đứng nhiều người hay xem thường tôi lắm. Như bài giảng của cha đã đề cập thời nay người ta chú trọng tới hình thức bề ngoài (appearance), như những gói quà được tặng trong mùa Giáng Sinh nhiều khi được bọc bên ngoài rất đẹp, nhưng bên trong không có nhiều giá trị, thậm chí là không có nội dung (hộp đựng quà giả). Tuy nhiên nếu cả bề ngoài đẹp và bên trong có giá trị thì càng tốt. Nếu không được thì cố gắng bên trong sao cho có giá trị. Tôi mới về hưu sau 40 năm làm giáo sư dạy luật tại đại học Harvard (trường đại học danh tiếng nhất trên thế giới), tôi có văn phòng luật riêng, tôi từng làm chủ tịch phong trào dấn thân đòi bình quyền cho người nữ... Ngày Chúa Nhật nào tôi cũng đi lễ ở các sơ dòng kín này và cung cấp những thứ cần thiết cho các sơ trong suốt một tuần... Nhưng hôm nay, nằm trong Bát Nhật Giáng Sinh nên tôi cố gắng đi lễ, mặc dầu hơi sớm so với độ tuổi của tôi. Tôi đến sớm nên ngồi ở phòng khách...rồi ngủ thiếp đi.

Khi nghe bà kể về bà, lòng tôi cảm thấy xấu hổ, nhồn nhột. Bà đúng là "hộp quà" được gói không đẹp, nếu không muốn nói là gói thô kệch và xấu xí ở bên ngoài, nhưng bên trong lại chứa đựng một giá trị lớn lao.

Vẫn biết rằng:

Cái mà GIẢ TẠO nhất là HÌNH ẢNH.

Cái dễ bị ĐÁNH LỪA nhất là ĐÔI MẮT.

Cái dễ bị SAI LẦM nhất là ĐÔI TAI.

Tuy nhiên, hình như cái thói quen VỘI xét đoán bề ngoài vẫn là cái gì đó khó bỏ. Chúa Giêsu đã bảo: "Anh em ĐỪNG xét đoán, để KHÔNG bị Thiên Chúa xét đoán" (Mt 7:1) nhưng sao khó quá!

*Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Bạn có kinh nghiệm nào về việc xét đoán sai cho một ai trong đời chưa? Và sau đó làm bạn cảm thấy hối hận, tiếc nuối về sự xét đoán đó? Bạn có đề ra cho mình cách thức nào để bớt VỘI xét đoán người khác chưa? Bạn đã bắt đầu tập phương pháp đó chưa? Hay chỉ ra phương pháp mà không áp dụng? Ta có tập mở ra, nói chuyện với những người mà bạn xét đoán tiêu cực về họ không?

-------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH# 167 PDF Print E-mail

Chi Tran

Xin được Mừng Lễ Thiên Chúa Giáng Sinh Làm Người đến với tât cả quý vị.

Nguyên xin Đức Chúa luôn tươi nét mặt nhìn đến quý anh chị em trong suốt Giáng Sinh và năm 2020 sắp đến.

Số 167: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

By Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Tueday of December24, 2019

Ở CÙNG

"Này đây, một trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh con trai, và người ta sẽ gọi tên Người là Emmanuel, được dịch là Thiên Chúa Ở CÙNG chúng ta" (Mt 1: 23)

Mầu nhiệm Thiên Chúa trở thành xác phàm và ở giữa nhân loại vẫn mãi mãi là một mầu nhiệm tình yêu vĩ đại nhất, vô tiền khoáng hậu trong dọc dài của lịch sử nhân loại. Và mỗi độ mùa Giáng Sinh về, chúng ta hay nghe hoặc viết ở đâu đó câu: Emmanuel, nghĩa là "Thiên Chúa ở cùng chúng ta." Câu này nên được hiểu thế nào?

Trong đời sống thường ngày, nhiều lần chúng ta nói rằng ai đó ở với chúng ta, sống cùng chúng ta thì được ẩn ý rằng họ là những người có liên đới với chúng ta: những người thân thuộc hay bạn bè... Ai đó ở với chúng ta bao hàm ẩn ý tình đồng đội, tình bằng hữu. Những thông thường, người đó ở với chúng ta trong những lúc chúng ta cần họ, hay những lúc chúng ta lâm cơn gian nan khốn khó. Họ ở bên, vật lộn, và chiến đấu cùng chúng ta để chống chọi lại những khó khăn.

Hạn từ Emmanuel – "Thiên Chúa Ở CÙNG chúng ta" diễn tả bản tính của Chúa Giêsu. Người là Thiên Chúa đã trở nên một con người, là một người trong số những phàm nhân. Thiên Chúa đã trở nên người phàm nơi Đức Giêsu Kitô để cứu độ loài người, vì lẽ con người không thể có khả năng tự cứu mình. Thiên Chúa giờ Ở CÙNG nhân loại để cứu nhân loại như đã được loan báo trong Cựu Ước. Nhưng thử hỏi: tại sao lại ở cùng CHÚNG TA, mà không ở cùng với toàn thể nhân loại, ở cùng hết thảy mọi người?

Kinh Thánh mặc khải cho chúng ta biết rằng vì hậu quả của tội Adam, toàn thể nhân loại bị sinh ra trong tình trạng TỘI, tình trạng thù nghịch với sự "thánh chí thánh, ngàn trùng chí thánh" của Thiên Chúa (x. St 2:17; Tv 51:5; Rm 8:7). Tội đưa đến sự chết, và nhờ ân sủng của Thiên Chúa, ngang qua sự Ở CÙNG của Chúa Giêsu, mang lại cho chúng ta sự sống đời đời (Rm 6:23). Do đó, "Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta" có thể hiểu "Thiên Chúa làm người để nâng chúng ta lên làm con Thiên Chúa," cho chúng ta chung chia sự sống đời đời của Thiên Chúa. Tuy nhiên, vì SỰ TỰ DO của con người, nên Thiên Chúa chỉ ở với những ai đón nhận Người. "Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa" (Ga 1: 10-12).

Vấn đề đặt ra là nhiều khi chúng ta tự xưng "là người nhà của Thiên Chúa nhưng chúng ta chẳng chịu đón nhận" Thiên Chúa vào trong cuộc đời. Người nhà ở đây tạm đồng ý với nhau là những đã lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy để trở nên con Thiên Chúa.

Mấy hôm trước, học trò có dịp đến giảng tĩnh tâm Mùa Vọng cho một cộng đoàn Việt nam nhỏ nọ tại vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, và sau đó có tiết mục "văn nghệ bỏ túi", phát quà giáng sinh. Với tư cách là linh mục, được giả thiết là ít thiên vị hơn, nên học trò được mọi người giao cho nhiệm vụ chỉ đứng và bốc quà phát cho các em thiếu nhi. Học trò tưởng rằng đây là công việc nhàn hạ, và chỉ cần lấy đại món quà nào đấy, rồi trao cho em khi chúng tiến về phía mình là được. Tuy nhiên, có hai điều làm học trò bị bối rối. Thứ nhất, hầu hết các em từ chối lấy những món quà được bỏ trong những hộp to lớn. Thứ đến, học trọ bị đánh lừa bởi nhiều hộp quà được bọc rất đẹp, với những sợi dây kim tuyến buộc rất xinh sắn nhưng lại là những hộp quà giả, dùng để trang trí.

Vấn đề của những hộp quà được gói trong những hộp to lớn: tuy to lớn về hình thức nhưng giá trị bên trong lại nhỏ, không đáng giá. Những hộp quà giả, tuy bên ngoài rất hấp dẫn, nhưng bên trong trống rỗng, không có giá trị. Một cách nào đấy, nhiều người Kitô hữu chúng ta, có vẻ sống bề ngoài tốt, nhưng bên trong lại ít giá trị; có vẻ bề ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong lại không giá trí, trống rỗng. Chúng ta vẫn đọc kinh, vẫn đi lễ, vẫn giữ các luật lệ, nhưng nếu chúng ta không lột đi những vỏ bọc bên ngoài để tiến sâu vào tương quan, đón nhận sự sống của Chúa Giêsu Kitô vào hành động, lời nói, suy nghĩ thì có thể chúng ta cũng chỉ là những thùng quà lớn mà giá trị ít, thậm chí là những thùng quà giả, không có giá trị sử dụng. Niềm tin tôn giáo đơn thuần chỉ để trang trí. Khi đó, "Emmanuel – Thiên Chúa ở giữa chúng ta" nhưng không thể tiến vào đời chúng ta được, không thể Ở CÙNG chúng ta được, và không thể Ở CÙNG thì không thế CỨU chúng ta được.

Cùng suy nghĩ và hành động: Một vài gợi ý như những món quà chúng ta trao tặng cho người khác trong Mùa Giáng Sinh:

Đối với những kẻ thù, cần sự tha thứ.

Đối với những người chống đối, cần sự khoan dung.

Đối với một người bạn, cần một tấm lòng.

Đối với một khách hàng, cần sự phục vụ tận tâm.

Đối với tất cả mọi người, cần lòng bác ái.

Đối với mỗi đứa trẻ, cần một lối sống gương mẫu.

Và đối với chính bản thân, cần sự kính trọng.

Christmas gift suggestions:

To your enemy, forgiveness

To an opponent, tolerance

To a friend, your heart

To a customer, service

To all, charity

To every child, a good example

To yourself, respect.


--------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH #166 PDF Print E-mail


Dec 16 at 10:13 AM

Số 166: Thức Ăn Nhanh cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of December 16, 2019

CHƯA BIẾT MÈO NÀO CẮN MÈO NÀO

"Đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động" (Mt 11: 19)

Trong một gia đình Công Giáo nọ ở bên Mỹ, có một người con có vẻ sành điệu, và anh tuyên bố chỉ tin vào những gì từ kinh nghiệm thực nghiệm, không tin vào thế giới siêu hình. Khi thấy ba mẹ mình sống nhiệm nhặt, giữ luật Chúa nghiêm túc và không "hưởng thụ" cuộc sống một cách phóng túng thì anh càm ràm, phê bình và chỉ trích lối sống "cổ hủ" của bố mẹ già cả, lẩm cẩm. Anh thường nói một câu mà ta nghe rất quen trong ngỗn ngữ tiếng Anh thường ngày: "life is short ... better enjoy it!" (Cuộc đời ngắn ngủi... tốt hơn hãy hưởng thụ nó!). Nói theo tiếng Việt thì "chơi xuân kẻo phí xuân đi, cái già xồng xộc nó đà đến ngay..."

Một ngày Chúa Nhật nọ, bữa tiệc đang dở dang, ba mẹ anh kiếu mọi người để chuẩn bị, sửa soạn đi lễ. Anh lại nói "Bố mẹ già rồi, còn sống được mấy ngáp nữa! Cuộc đời ngắn ngủi... tốt hơn hãy hưởng thụ nó đi!"

Người bố không muốn căng thẳng những cũng đáp lại: "Eternity is long, better prepare for it!" (Sự sống đời sau thì dài, tốt hơn hãy chuẩn bị cho nó!). Bố mẹ già rồi, bố mẹ phải chuẩn bọ cho chuyến đi này.

Đúng là đời sống ở đời thì này ngắn, mà đời sống vĩnh cửu thì chắc chắn là dài. Làm thế nào để quân bình giữa hai thực tại này: vừa sống niềm vui trong cuộc đời chóng qua này, và vừa hưởng phúc vĩnh cửu?

Thiên Chúa dựng nên mọi sự "đều tốt đẹp" và Ngài muốn con người thưởng dùng chúng. Thiên Chúa không cấm ta "hưởng thụ" nhưng nếu hưởng thụ mà không nghĩ tới cái đời đời thì hành động hưởng thụ này chưa khôn ngoan. Vì lẽ, "hỡi kẻ ngu dại, đêm nay người ta sẽ đòi linh hồn ngươi" (Lc 12,20), nếu giờ chết đến mà ta không chuẩn bị cho sự sống vĩnh cửu thì không tránh khỏi như người ngu "xây nhà trên nền cát khi mưa sa, gió lớn thồi đến thì nhà sập tan tành." Sách Luận Ngữ đã viết: "Nhân vô viễn lự, tắc hữu cận ưu" (Người không biết phòng xa, ắt phải gặp buồn gần). Ngay trong cuộc sống ở trần gian này, người không biết lo lắng, tính toán xa là người thiếu khôn ngoan, họ hiếm khi thành công trong cuộc sống, thường thất bại. Thế nên, ta mới nghe người xưa khuyên: "tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn" (Dự trữ lương thực phòng khi đói kém, dự trữ quần áo phòng khi trời lạnh).

Cuộc sống hôm nay hệ tại ở việc ta đã trang bị từ hôm qua. Cũng thế, cuộc sống tương lai hệ tại ở sự chuẩn bị của ta trong hiện tại.

Sống sao chết vậy! Kinh Thánh nói rằng "Đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động" (Mt 11: 19). Ai đó nói là mình khôn ngoan, mà sống không chuẩn bị cho chuyến đi xa, và nơi đó ta cư ngụ vĩnh viễn, thì xin hãy đừng chê, đừng chỉ trích những người đang chuẩn bị cho chuyến đi đó. Chưa biết mèo nào cắn mèo nào! Chưa biết ai khôn hơn ai! Bạn cứ việc phê bình cứ việc chỉ trích những người sống nhiệm nhặt trong việc tuân giữ luật vĩnh cửu đi, nhưng, sau khi đã đậy nắp quan tài mới biết mèo nào thắng mèo nào, ai khôn ngoan hơn ai.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Ngay nay, chúng ta mua đủ thứ bảo hiểm, những chúng ta có đang mua bảo hiểm cho sự sống đời sau không? Một năm nữa đang dần khép lại, khi bạn mua sắm những món đồ cho đời sống hiện tại, bạn có mua cho linh hồn của bạn thêm thứ gì không? Mua một đôi bông tai mới, bạn có sắm gì cho tâm hồn đẹp hơn không? Mua một bộ quần áo mới, bạn có sắm gì để sưới ấm tâm hồn bạn không? Thay một hệ thống đèn điện trong nhà để đón Giáng Sinh, để đón Tết, bạn có làm gì cho cõi lòng bạn sáng hơn không?

--


 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 48