mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay8859
mod_vvisit_counterHôm Qua14925
mod_vvisit_counterTuần Này52419
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này142915
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26701988

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH 48 PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn. Số 48.

Tác Giả: Linh Mục Phanxicô Xavie Trần Quảng, Dòng Chúa Cứu Thế.

Chủ Đề:

ÁNH SÁNG ĐÍCH THẬT CHỈ ĐẾN TỪ THIÊN CHÚA

Lời Chúa:

"... và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Đông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng" (Mt 2: 9 -10).

Tìm kiếm và lạc lối là chuyện thường thấy nơi thân phận của con người, nhưng nếu ta thực tâm và quyết tâm tìm kiếm Thiên Chúa, chúng ta sẽ gặp được ánh sáng chân lý của Ngài soi đường chỉ lối.

Đầu năm mới, phải chăng nhìn lại một tí để thấy nhiều lúc trong đời sống tương quan vợ chồng chúng ta đã "say nắng" một bóng hình nào đó không phải vợ, không phải chồng... ta đánh mất ánh sao chung thủy. Trong tương quan với những cha mẹ, ta còn tham công tiếc việc và đánh mất ánh sao hiếu thuận. Trong tương quan bạn bè, ta vì lợi ích cá nhân mà đánh mất đị giá trị của tình bạn. Trong tương quan với đồng nghiệp hay những người dưới vì cửa quyền, ta thiếu công bằng... khi đó ánh sao ta bị lu mờ, bị tối om...

Hãy ra khỏi thành "Giêrusalem" ích kỷ, hưởng thụ của lòng mình để hướng về "Belem" nơi đó ta lại thấy anh sao sáng dẫn đường chỉ lối xuất hiện.

Bóng tối không bao giờ dẫn ta đến đường chân thiện mỹ, hay hạnh phúc và bình an đích thực. Mời mọi người cùng đọc câu chuyện: TIN NHẮN BỊ GỬI NHẦM

Còn nhớ hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên Hùng mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của Lan, người yêu của anh: "Em nhớ anh!" Đây lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, Hùng đã đọc lại tin nhắn này không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Anh đã lưu (save) tin nhắn này một thời gian dài, không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy, vì hoàn cảnh học hành, anh và cô không thể ở gần nhau nên những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người. Chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau.

Vào một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu điện ngầm nơi cô trọ học. Hóa ra hôm ấy, cô nang đi học về, mệt quá nên lăn ra ngủ thiếp đi và quên mất cuộc hẹn.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh bình an, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động...

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên đường về". "Tối nay anh về nhà lúc nào...".

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.

Cứ thế nhiều năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa. Và rồi một bóng hình xuất hiện và bước vào cuộc sống của anh từ đây. Bóng hình mang tên Oanh.

Anh cảm nhận sự mới mẻ của tình yêu nơi Oanh, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Oanh yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn bí mật "vượt rào" qua lại với Oanh, anh nghĩ rằng Oanh mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất...

Một buổi tối cuối tuần như thường lệ, anh nói dối vợ và đi vui vẻ bên Oanh. Khuya lắm rồi, trên đường lái, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Oanh xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Oanh một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!"

Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một thời gian dài trôi qua vẫn không thấy Oanh đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô, dẫu cho anh biết là cô đã đọc tin nhắn của anh ("seen or read" nổi lên).

Anh nhắn lại thêm một lần nữa. Chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh lờ mờ hiểu ra và quyết định nổ máy quay về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ, đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Oanh thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô. Giờ anh biết đâu là ánh sao sẽ dẫn anh tới hạnh phúc. Ai là người yêu anh đích thực.

Cùng hành động và suy nghĩ: đâu là hướng ta phải đi để không mất ánh sao soi đường, hoặc nếu có mất đâu là chỗ ta khởi đầu lại để tìm thấy ánh sao trong đời sống của Ta? ... Đức Kitô và những giáo huấn của Ngài nơi Kinh Thánh và Hội Thánh.
------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH # 43 PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

 

Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn. Số 43.

Tác Giả: Linh Mục Phanxicô Xavie Trần Quảng, Dòng Chúa Cứu Thế.

Chủ Đề:

ĐỪNG NÓNG GIẬN!

CHỈ MÌNH THIÊN CHÚA NÓNG GIẬN MÀ KHÔNG TAI HẠI

Lời Chúa:

"Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán" (Ga 2:16)

Trong suốt hành trình loan báo Tin Mừng, đôi chân của Chúa Giêsu đi đến với những ai nghèo khó; đôi tay để nâng đỡ, để chữa lành những người bệnh tật, những người đau yếu; miệng Ngài nói những lời ủi an, mang lại niềm hy vọng cho mọi người... Ấy vậy một lần duy nhất trong các sách Tân Ước tường thuật lại việc Ngài nổi nóng. Tại sao Ngài "nổi đoá" với những người buôn bán trong đền thờ? "Đừng biến nhà Cha ta thành nơi buôn bán!"

Theo ông Aristotle nóng giận tự nó không tốt không xấu (anger is a kind of pathos and it is not itself virtue or vice. It is a mixed bag of good and bad). Nóng giận là điều không nên, nếu nóng giận đó đến từ việc thỏa mãn những tình tư dục của ta.

Có những lúc nóng giận đúng người, đúng hoàn cảnh, đúng thời điểm lại mang lại hữu ích. Nhưng do những giới hạn của con người, chúng ta hiếm khi nóng giận đúng đối tượng, đúng thời gian, đúng nơi.

Mời quý vị cùng lắng nghe và thử xem đã bao lần mình nóng giận vô cớ, vô duyên như TÊN TRỘM BÁNH QUY trong câu chuyện sau đây:

Một phụ nữ ngồi trong phòng đợi nhiều giờ đằng đẵng trước chuyến bay. Cô tìm một quyển sách ưng ý nơi quầy sách, mua một hộp bánh và rồi tìm nơi ngồi nghỉ.

Khi đắm mình trong từng trang sách thì tình cờ cô thấy người đàn ông bên cạnh, trơ tráo biết mấy. Lấy bánh từ chiếc hộp đặt giữa hai người mà ăn. Để tránh cãi vã, cô đã cố làm ngơ. Cô đọc sách, nhai bánh và sốt ruột xem đồng hồ. Trong khi hắn trơ tráo chén gần hết hộp bánh của cô. Từng phút trôi qua, cô càng giận tím mặt: "Nếu ta không tốt bụng, hắn đã bầm mặt rồi".

Mỗi cái bánh cô lấy, hắn cũng lấy một cái. Khi chỉ còn một cái, cô tự hỏi hắn sẽ làm gì. Với nụ cười trên môi, và cử chỉ gượng gạo, hắn lấy chiếc cuối cùng và bẻ đôi nó ra. Đưa cho cô một nửa và ăn tiếp nửa kia. Cô giật miếng bánh từ trên tay hắn và thầm nghĩ: "Thật trơ tráo và vô cùng khiếm nhã. Sao hắn chẳng hề tỏ chút hàm ơn!"

Đang khi cơn nóng giận lên cao thì cô thở phào nhẹ nhóm khi chuyến bay được thông báo. Cô thu dọn đồ đạc và đi tới cửa vào mà chẳng thèm ngoái nhìn tên trộm vô ơn. Cô lên máy bay, và ngồi phịch xuống ghế, rồi tìm cuốn sách cô đọc đã gần xong. Đang lúc cô lục túi xách của mình, và ồ lên kinh ngạc, hộp bánh quy của cô, nằm ngay trước mắt.

"Hộp bánh mình đây", cô kêu lên tuyệt vọng, "Thì ra những cái bánh kia là của ông ta và ông đã cố chia sẻ".

Quá trễ để nói lời xin lỗi, cô nhận ra trong hối hận. Rằng cô mới là người khiếm nhã, là tên ăn trộm vô ơn!

Cùng suy nghĩ và hành động: Đừng vội đánh giá một con người chỉ qua cái nhìn đầu tiên. Khi có những mâu thuẫn, bất đồng xảy đến đừng vội kết án, nếu ta chưa đi chứng mình, chưa có bằng chứng. Vì ta đâu có biết được hết mọi nguyên do! Tôi có hay nóng giận vô cớ không? Tôi có tìm những cách thức để TRÌ HOÃN tính khí nóng nảy của tôi không?

43. Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn.docx
17.5kB

------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

Mùa Chay Hành Trình Trở về

Mùa Chay ta luôn được mời gọi trở về với Thiên Chúa tình yêu: "Các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta" (Ge 2,12). Trở về với Ta là trở về với vòng tay mở rộng và đôi mắt chờ mong của người Cha nhân lành.

Vì trong hành trình dương thế đã nhiều khi bận bịu với công việc trần thế hay quá đam mê tìm kiếm khoái lạc trần gian để rồi chúng ta đã có lúc nói với Chúa: "Lạy Chúa, con sẽ đến với Chúa sau... Con không thể đến hôm nay, nhưng ngày mai con sẽ bắt đầu cầu nguyện và làm điều gì đó cho tha nhân." Và cứ thế ngày này qua ngày khác chúng ta đã khất lần khất lượt, nhưng rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra lạc xa tình Chúa là đánh mất đi nguồn trợ lực và thành lũy chở che của Thiên Chúa. Một mình ta chơi vơi trong dòng đời sẽ có lúc ta cảm thấy thất vọng, chán chường vì cuộc đời không như ta mơ và luôn đưa ta đến biết bao đau khổ và bất hạnh. Đó là hình ảnh tan nát cõi lòng của người con hoang đàng đã dùng tiền của, gia sản của cha mà lao vào những đam mê lầm lỗi, rồi tới một ngày thân xác tả tơi, đói khổ và bị bỏ rơi, người con mới hối hận và chỉ mong trở về cùng Cha.

Mùa Chay là một sự hạ mình khiêm tốn để thấy rằng xa rời Thiên Chúa là lạc lối đi vào thế lực của sự dữ. Sự dữ lại quá ranh ma quỷ quyệt còn ta lại quá nhỏ bé như đứa trẻ thiếu hiểu biết sự đời. Chỉ có con đường trở về với Chúa mới an toàn, vì nơi đó Chúa sẽ bảo vệ và chữa lành chúng ta.

Năm xưa trên hành trình về đất hứa Dân Do Thái cũng từng mất lòng tin cậy nơi Chúa và có lúc thờ bò vàng dẫn đến bị tai ương và bị rắn cắn. Họ đã hối hận và xin Chúa lấy tình yêu để cứu chữa họ. Chúa Cha đã truyền cho Mô-sê treo con rắn lên để bất cứ ai bị rắn cắn mà ngước lên trời cao liền được cứu thoát.

Hôm nay, Chúa Giê-su cũng mời gọi chúng ta trên hành trình dương thế nếu đã từng bị những nanh vuốt của ma quỷ và sự dữ cấu xé. Hãy tin tưởng và trông cậy vào lòng thương xót của Chúa. Hãy chìm đắm trong đại dương bao la lòng thương của Chúa để được chữa lành. Thế nên, nếu có lần nào ta vấp ngã vì yếu đuối hãy nhìn lên Chúa trên thập giá để thấy tình thương bao la của Thiên Chúa. Một tình thương có thể phủ lấp muôn vàn tội lỗi chúng ta. Nhìn lên thập giá, để thấy bàn tay của Thiên Chúa đang mở rộng để ôm lấy nhân loại chúng ta. Nhìn lên Thập giá để chúng ta thấy Chúa vẫn đang mời chúng ta trở về với Người để khám phá lại niềm vui được yêu thương.

Ở đời ai mà không có những bệnh tật. Bệnh thể xác và tâm hồn. Nhất là những bệnh vềtâm hồn mà chúng ta không thể tự chữa lành được. Đó là những tội lỗi đâm rễ sâu mà chúng ta không thể tự nhổ bỏ chúng. Đó là những niềm vui bất chính mà chúng ta quá quen hưởng thụ đến nỗi khó quay trở về.

Mùa chay mời gọi chúng ta hãy trở về với Chúa và hãy nhìn lên thập giá Chúa để xin ơn chữa lành. Hãy thưa với Chúa rằng: "Lạy Chúa Giê-su, con đang ở trước mặt Chúa, với tội lỗi của con, với những đau đớn thất vọng vì tội lỗi của con. Chúa là thầy thuốc. Chúa có thể giải thoát con. Xin chữa lành trái tim con. Nếu Chúa không cứu con ra khỏi sự dữ thì con sẽ bị chết muôn đời. Con biết đó là tội lỗi nhưng con lại quá yếu đuối, xin Chúa thương cứu chữa hồn xác con".

Với niềm tin vào lòng thương xót của Chúa chắc chắn chúng ta sẽ được chữa lành. Vì chính Chúa đã dùng cây Thập giá để cứu chuộc chúng ta và cũng chính nhờ Thập giá mà chúng ta được giao hòa với Thiên Chúa để được sống trong ân sủng và bình an của Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

-------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CN5TN-B PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

Hãy Để Thiên Chúa Chăm sóc Bạn - CN5TN-B

Đại dịch COVID-19 được ví như một "cú đấm chí mạng" với sức tàn phá ghê gớm, giáng vào nền kinh tế thế giới 2020 và tiếp tục đi qua năm 2021.

Tốc độ lây lan chóng mặt của dịch bệnh COVID-19 buộc các quốc gia phải áp đặt các biện pháp phong tỏa và đóng cửa biên giới để chống dịch đã dẫn đến kinh tế toàn cầu suy yếu, làn sóng doanh nghiệp phá sản lan rộng khắp thế giới. Nhiều chuyên gia cho rằng sự ảnh hưởng của đại dịch này còn kéo dài nhiều năm sau nữa mới khống chế được nó.

Và hình như bệnh tật luôn theo đuổi con người như hình với bóng. Con người qua mọi thời đại cứ xóa sổ được bệnh này thì bệnh khác lại xuất hiện, càng ngày các căn bệnh càng khó trị hơn, và mỗi thời đại đều có những căn bệnh gọi là bất trị. Rồi cũng có những loại bệnh tưởng chừng đã biến mất, nhưng nay lại quay trở lại lợi hại hơn xưa với tên gọi mới dầu vẫn chỉ là dịch bệnh lây nhiễm như Covid hôm nay!

Lời Chúa hôm nay kể lại việc Ðức Giêsu chữa bệnh cho bà nhạc gia ông Simon Phêrô. Bà đang bị cảm sốt liệt giường. Ðức Giêsu cầm tay bà nâng dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi lại tiếp đãi các Ngài.

Người Do thái cho rằng cảm sốt là hình phạt của Thiên Chúa, cũng giống như bệnh dịch (x. Ds. 5, 3). Sau này người ta còn gán cho cảm sốt là do ma quỉ. Trong cái nhìn đó, bệnh tật được coi như bắt nguồn từ ma quỉ và việc chữa lành bệnh tật được xem như là sự chiến thắng quỉ ma. Vì thế, việc Ðức Giêsu chữa bệnh cảm sốt cho nhạc gia ông Simon biểu lộ ý nghĩa Thiên Chúa cứu chuộc con người khỏi ách tội lỗi, nói lên sứ mạng Thiên sai của Người.

Đây cũng là phong cách của Chúa Giê-su. Ngài luôn tất bật phục vụ mà không cần nghỉ ngơi. Cả ngày dường như Ngài dành trọn cho Thiên Chúa và tha nhân. Ban ngày phục vụ tha nhân. Đêm về Ngài dành cho Chúa Cha.

Thật hạnh phúc cho người ky-tô hữu, qua bí tích Rửa tội chúng ta được xức dầu xua trừ ma quỷ, được chữa lành bệnh tật và được trở nên con cái Chúa. Thiên Chúa đã ghi dấu ấn tín cho chúng ta thuộc trọn về Chúa để từ đây có Chúa sẽ nên thành lũy che chở cho cuộc đời chúng ta.

Nhất là trong thế giới hôm nay vẫn còn rất nhiều các tà thần ám ảnh: thần của bạc tiền, của tình dục, của quyền lực; vẫn còn các bệnh tật lan tràn đang làm biết bao người khổ đau. Xin Chúa thương chữa lành cho tất cả các bệnh nhận. Đồng thời, xin cho các tín hữu cũng biết xoa dịu, băng bó và chăm sóc những vết thương thể xác và tâm hồn của anh chị em xung quanh, nhất là những người cô thân cô thế, những kẻ bệnh hoạn tật nguyền.

Vâng, nếu cuộc đời hôm nay có nhiều tấm lòng phục vụ như Chúa, thì gia đình sẽ hạnh phúc biết bao! Nếu cuộc đời ai cũng sống có trách nhiệm với nhau, sẽ không còn những nỗi đau của cô đơn và tuyệt vọng. Nếu vợ chồng biết hy sinh cái tôi của mình để hy sinh cho nhau thì hạnh phúc sẽ ngập tràn trong mái ấm gia đình.

Thế nhưng, dòng đời vẫn còn đó những mảnh đời cô đơn và tuyệt vọng vì lối sống ích kỷ và thiếu trách nhiệm của người bạn đời. Vẫn còn đó những người con mặc cảm, tủi hận vì cha mẹ bỏ rơi, thiếu quan tâm. Vẫn còn đó những giọt nước mắt buồn đau của phận người bị ngược đãi, bị xúc phạm, bị chà đạp lên danh dự và phẩm giá làm người. Vẫn còn đó tiếng khóc than cho phận số nghèo đói, bệnh tật, già nua đang bị anh em đồng loại bỏ rơi.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG:

Ước gì mỗi người chúng ta có được trái tim như Chúa để có thể chạnh lòng thương xót những mảnh đời khổ đau của anh em. Ước gì mỗi người chúng ta cũng có tấm lòng như Chúa để sẵn lòng dấn thân quảng đại vì hạnh phúc tha nhân. Xin cho mỗi người chúng ta luôn có trách nhiệm với nhau, với cuộc đời. Xin đừng để ai đau khổ, thất vọng vì sự thờ ơ và thiếu trách nhiệm của chúng ta. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

-------------------------------------

 
TIM2GAP85 CHÚA THẬT NHANH - CƠN TỨC GIẬN TRONG BẠN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen chuyển
Sun, Jan 31 at 3:18 AM

SỰ TỨC GIẬN ĐANG DÂNG LÊN TRONG BẠN-

CÓ THỂ DẪN BẠN ĐẾN NHÂN ĐỨC GÌ KHÔNG?

Hãy đặt nó dưới sự bảo vệ của Thiên Chúa, và cơn giận của bạn sẽ trở thành động lực cho sự sống và công lý.

Phương Tây không cần phải đợi các kỹ thuật Thiền định mới học được cách hiểu và kiềm chế cơn giận. Seneca, Aristotle, Plutarch, Cicero, Thánh Augustinô, St. Tôma Aquinô, Montaigne... tất cả các vị đều thảo luận, tranh luận và căm ghét thứ cảm xúc tức giận cũng nhiều như khi họ bênh vực nó.

Người xưa tin rằng, cơn giận dữ nằm sâu trong cơ thể, giữa gan và ruột. Giận dữ xuất phát từ tiếng Latinh ira (ire), và tiếng Hy Lạp hira , có nghĩa là ruột gan, mật. Nhiều người trong chúng ta đã từng cảm thấy, lúc này hoặc lúc khác, một cơn nóng rát bên trong đột ngột bám chặt vào ruột, làm quặn thắt bao tử và trào ra khỏi miệng. Họ nói rằng, theo nghĩa đen, cơn giận là tiếng gào thét của ruột gan chúng ta. Không có gì ngạc nhiên khi mật và ruột là nguồn gốc của sự hiểu biết của chúng ta về sự tức giận, nghĩa đen là "mửa mật ra."

Giận dữ và mật tuy hai nhưng là một và giống nhau. "Tôi cảm thấy mật của mình trào lên!" người ta thường nói như vậy. Sự suy diễn tương đồng về chất lỏng màu vàng xanh đắng đót này, được sinh ra bởi gan của chúng ta và được lưu trữ trong túi mật của chúng ta, rất hữu ích nếu chúng ta mở sách giáo khoa sinh học trung học cũ của mình. Trong cơ thể chúng ta, mật có một chức năng kép: đào thải các chất cặn bã và làm sạch dạ dày. Nói tóm lại, nó làm sạch chúng ta từ trên xuống dưới - giống như cơn giận của chúng ta.

Hiệu ứng "nồi áp suất"

Điều này không khó xác định. Chỉ cần tối đa hai phút là bạn có thể nhận ra rằng bạn (hoặc ai đó) sắp mất bình tĩnh. Sự tức giận của chúng ta hiếm khi không được người khác chú ý. Nó cần phải bộc lộ ra, theo tất cả (năm) giác quan và ngữ nghĩa của từ, thì người ta mới có thể tồn tại được. Nếu không, chỉ là vô ích. Niềm vui, nỗi sợ hãi và nỗi buồn có thể giữ lại trong lòng – khó có thể nhận thấy được. Nhưng cơn giận thì không vậy. Ngay cả khi nó ở trong lòng, sớm muộn gì nó cũng lộ ra. Đó là hiệu ứng "nồi áp suất".

Đặc điểm của nó là tạo ra một tác động. Hãy nghĩ đến một ông già hay cằn nhằn đang cố gắng kìm giữ sự bực tức của mình trong lòng nhưng không thành công, hoặc hãy nghĩ đến một người đồng nghiệp "đỏ mặt bừng bừng nổi giận" trong một cuộc họp của cơ quan. Những đồng nghiệp bé nhỏ quý giá của chúng tôi là những chuyên gia trong lĩnh vực này. Họ dường như có sẵn một cơn giận dữ tam bành và để sẵn trong túi quần phía sau chờ phun ra khi cần thiết.

Giận dữ là một điều cần thiết. Đó là lối thoát cho tâm trạng của chúng ta, sự vỡ mộng của chúng ta, niềm mong ước của chúng ta, sự thất vọng của chúng ta... Nói tóm lại, tất cả chúng ta đều cần phải "xả sạch túi" mật của mình. Nhà trị liệu tâm lý Isabelle Filliozat giải thích: "Cơn giận cho phép mỗi người chúng ta xác định giới hạn và căn tính của mình. Nó phủ nhận những gì không phù hợp với chúng ta. Đó là một trong những nguồn lực giúp ta tự tin."

Không thể tách rời lý trí

Tuy nhiên, không phải tất cả các cơn giận đều tốt. Chúng ta không nên nhầm lẫn giữa sự tức giận được thúc đẩy bởi nhu cầu giải quyết sự bất công, với cơn thịnh nộ, là một phản ứng cảm xúc bạo lực. Aristotle là một trong những người đầu tiên xác định tiêu chuẩn cho sự tức giận chính đáng. "Bản thân sự tức giận không phải là đạo đức hay trái đạo đức, mà là cách sử dụng nó," ông nói.

Giận dữ không thể tách rời lý trí. Nếu không có lý trí, cảm xúc mãnh liệt này sẽ trở nên điên cuồng, và chúng ta cũng vậy. Thánh Tôma Aquinô khẳng định điều này: "Nếu một người tức giận theo đúng lý trí, thì sự tức giận của người đó đáng được ca ngợi."

Aristotle nói, đây là một bài tập rất khó đối với lý trí, mà vai trò của nó là lượng định các điều kiện cho phép sự tức giận tạo nên ảnh hưởng của nó. "Tất cả tùy thuộc vào chúng ta khi đánh giá sự phù hợp của cơn giận, cường độ của nó, tần suất của nó; chẳng hạn như để quyết định xem chúng ta nổi giận vào đúng lúc không, có lý do vững chắc không, chống lại những người đích đáng không, vì mục đích thỏa đáng và trong những hoàn cảnh thỏa đáng không." Vì phải mất "mười hai phần nghìn giây để phản ứng theo cảm xúc" và "mất gấp đôi thời gian để lượng định tình hình từ quan điểm lý trí ", hầu hết chúng ta đều có khả năng đáng kể để cải thiện tình hình khi cần đến lý trí để đối phó với cơn tức giận .

Ngay cả khi đó là một lý do chính đáng, sự tức giận của chúng ta vẫn là sai nếu nó rơi vào một trong hai cạm bẫy: quá giận hoặc hầu như chẳng giận gì cả. Khi chúng ta giận quá mức, sự tức giận của chúng ta sẽ trở nên có hại nếu nó gây ra cãi vã hoặc phẫn nộ, nếu nó được sử dụng để trục lợi cá nhân, nếu nó dẫn đến báng bổ hoặc thái độ hỗn xược (một lời nói hoặc hành động ảnh hưởng đến lòng tự trọng của người khác). Chính vì lẽ đó mà giận dữ được coi là một trong bảy mối tội đầu "thứ bốn hay nhịn chớ hờn giận". Ngược lại, "Ai không tức giận khi cần thiết thì sẽ phạm tội," Thánh Gioan Kim Khẩu (Chrysostom) nói, "bởi vì sự kiên nhẫn không hợp lý sẽ gieo mầm mống cho thói hư tật xấu, khuyến khích sự phóng túng, và mời mọc những kẻ độc ác, và cả những người tốt, làm điều ác."

Khi tức giận trở nên có lợi cho bản thân và cho người khác

Khả năng suy nghĩ của chúng ta không phải lúc nào cũng đủ để chế ngự tính khí của chúng ta. Cơn giận của chúng ta cũng phải được đặt vào ngọn lửa của Thánh Thần và đức tin để được tẩy sạch những ô uế của nó. Đây là điều mà nhà tư tưởng Tin lành Lytta Basset gọi là cơn giận thánh. "Cơn giận thánh là cơn giận lành mạnh," cô giải thích trong cuốn sách của mình: "Cơn giận thánh: Giacób, Gióp, Chúa Giêsu (Labor et Fides). Có nghĩa là, đó là cuộc đấu tranh chính nghĩa vì cuộc sống của những người khác và của chính chúng ta.

Ví dụ, người ta có thể nói: "Tôi từ chối" trong trường hợp như vậy và như vậy; hoặc duy trì một lựa chọn hoặc một dự án được coi là chính đáng và cần thiết cho lợi ích chung. Vì hướng tới công lý, nên cơn giận lành mạnh này "đưa con người đến với cốt lõi bên trong của họ, đến với hạt giống Sự sống không thể phá hủy bên trong họ: là một thứ gì đó có khả năng chống lại trong nơi sâu thẳm, và là một thứ gì đó có liên quan đến Thánh thần." Lúc đó cơn giận trở thành một sự phục vụ cho bản thân và cho người khác, và không phải là sự lạm dụng.

Nhưng việc biến đổi cơn giận dữ có khả năng hủy diệt này thành một sinh lực tích cực chỉ có thể thực hiện được nếu chúng ta sẵn sàng phó thác bản thân cùng với sự tức giận của chúng ta vào bàn tay của Đấng Tạo Hóa. Và từ bỏ mọi ham muốn trả thù. "Một cơn giận thánh chắc chắn không phải là việc coi cơn giận riêng mình là cơn giận của Chúa, rồi làm cho mình tin rằng mình có sứ mệnh thiêng liêng chống lại những người khác", Lytta Basset cảnh báo. Hơn nữa, không thể chấp nhận sự so sánh cơn giận dữ của chúng ta với sự thịnh nộ của Cuộc Chung Thẩm - Dies irae – tức là ngày thịnh nộ - khi Thiên Chúa thực thi công lý của Ngài.

Đương đầu, thay vì thờ ơ

Thánh Augustinô nói với chúng ta: "Thiên Chúa không bị rối loạn bởi cảm xúc mãnh liệt. Cơn giận của Thiên Chúa không phải là sự rối loạn tâm hồn, mà là sự phán xét giáng xuống tội lỗi ". "Cơn giận thánh là cơn giận đã được lắng đọng trong Ngài, là Đấng không bao giờ để cho công lý không được thực hiện [...] Nếu một cơn giận không chấp nhận phó mình trong bàn tay thịnh nộ của Thiên Chúa, thì đó là bởi vì nó đã đồng ý rơi vào lưỡi gươm: chính Chúa sẽ xét xử dân Ngài ". Thánh Phaolô khuyến khích chúng ta: "Anh em thân mến, đừng tự mình báo oán, nhưng hãy để cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa làm việc đó, vì có lời chép: Đức Chúa phán: Chính Ta sẽ báo oán, chính Ta sẽ đáp trả." (Rôma 12:19)

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG:

Để cho cơn giận đưa dẫn bạn đến nhân đức có nghĩa là bạn phải biết chối từ chuyện cắt đứt mối tương quan của mình với những người khác. Điều đó có nghĩa là bạn phải thích đương đầu hơn là thờ ơ. Basset viết: "Nếu tôi tức giận với anh em trai mình, đó là bởi vì ít ra tôi còn tin tưởng, dù chút ít, vào tính người của anh em ấy, tức là tôi còn tin tưởng vào khả năng tiến bộ của anh em ấy." Mối ràng buộc này nếu được duy trì, ngay cả trong cơn bão, là mối ràng buộc duy nhất dẫn đến sự tha thứ. Thánh Phaolô viết: "Có nóng giận thì sao cho đừng mắc tội, chớ để mặt trời lặn, mà cơn giận lại chưa tan" (Êphêsô 4:26).

Tác giả: Antoine Pasquier

Chuyển ngữ: Phêrô Phạm Văn Trung

Từ: aleteia.org

-----------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 48