mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1795
mod_vvisit_counterHôm Qua7012
mod_vvisit_counterTuần Này48498
mod_vvisit_counterTuần Trước62649
mod_vvisit_counterTháng Này140458
mod_vvisit_counterTháng Trước249069
mod_vvisit_counterTất cả15478204

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - TRƯỚC TIÊN PHẢI THA THỨ PDF Print E-mail

Chi Tran

Bệnh tật tâm hồn và bệnh tật thể xác. TIN MỪNG MC 2, 1-12

17/01 – Thứ Sáu tuần 1 thường niên – Thánh Antôn, viện phụ. Lễ nhớ.

* Thánh Antôn là tổ phụ của các đan sĩ Ai Cập. Người chào đời năm 250.

Sau khi song thân qua đời, đáp lại lời mời gọi của Tin Mừng: "Nếu anh muốn nên hoàn thiện thì hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo rồi hãy đến theo tôi", người rút lui vào sa mạc sống đời khổ chế và đền tội. Nhiều bạn hữu đã đến theo người, sống nếp sống khắc khổ để có thể kết hợp mật thiết với Thiên Chúa. Người cũng có công nâng đỡ các tín hữu trong thời kỳ hoàng đế Đi-ô-cơ-lê-xi-a-nô bách hại đạo, người cũng trợ giúp thánh Athanaxiô đối phó với phái Ariô. Người qua đời năm 356.

LỜI CHÚA: Mc 2, 1-12

Sau ít ngày, Chúa Giêsu lại trở về Capharnaum; nghe tin Người đang ở trong nhà, nhiều người tuôn đến đông đảo, đến nỗi ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng, và Người giảng dạy họ.

Người ta mang đến cho Người một kẻ bất toại do bốn người khiêng. Vì dân chúng quá đông, không thể khiêng đến gần Người được, nên họ dỡ mái nhà trên chỗ Người ngồi một lỗ to, rồi thòng chiếc chõng với người bất toại xuống. Thấy lòng tin của họ, Chúa Giêsu nói với người bất toại rằng: "Hỡi con, tội lỗi con được tha".

Lúc ấy, có một ít luật sĩ ngồi đó, họ thầm nghĩ rằng: "Sao ông này lại nói thế? Ông nói phạm thượng. Ai có quyền tha tội, nếu không phải là một mình Thiên Chúa". Chúa Giêsu biết tâm trí họ nghĩ như vậy, liền nói với họ: "Tại sao các ông nghĩ như thế? Nói với người bất toại này: "Tội lỗi con được tha" hay nói: "Hãy chỗi dậy vác chõng mà đi", đàng nào dễ hơn? Nhưng (nói thế là) để các ông biết Con Người có quyền tha tội dưới đất". - Người nói với kẻ bất toại: "Ta truyền cho con hãy chỗi dậy, vác chõng mà về nhà".

Lập tức người ấy đứng dậy, vác chõng ra đi trước mặt mọi người, khiến ai nấy sửng sốt và ngợi khen Thiên Chúa rằng: "Chúng tôi chưa từng thấy như thế bao giờ".


SỐNG VÀ CHIA SẺ: Muốn được tha tội - Trước tiên, phải tha thứ.

Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, và thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: "Này con, con đã được tha tội rồi." (Mc. 2, 3-5)

Thường ta đến cầu nguyện với Chúa, mà lòng nặng trĩu những tâm tư; ta có những nỗi khổ của riêng mình, mà còn mang theo những đớn đau của kẻ khác nữa. Ta muốn phô bày tất cả với Chúa... Ta muốn thả tất cả xuống trước mặt Chúa như người xưa đã làm cho người bại liệt nọ vậy.

Hôm ấy người ta đã khiêng đến một người bại liệt. Vấn đề coi như nan giải, vì dân chúng quá đông, đứng bít cả cửa. Nên người ta đã khéo léo tìm cách rỡ mái nhà để thả được người bại liệt xuống và đặt anh nằm trước mặt Chúa Giêsu. Nhưng kìa Chúa Giêsu lại nói với người ấy rằng: "Này con, con đã được tha tội rồi!"

Có những người nghĩ thầm trong bụng

Khi nghe Chúa nói như vậy, người ta sửng sốt và tỏ ra cứng cỏi. Họ lý luận về hai khía cạnh: ông ta tự coi mình là Thiên Chúa, khi nói lời tha tội. Đó là một thái độ tụ kiêu, ngạo ngược. Sau nữa, cho dù có như thế đi chăng, nói rằng sự tha tội có thể chữa lành bệnh tật, thì quả là một kỳ vọng còn phi lý hơn nữa!

Điều mà các kinh sư xưa nghĩ tưởng, thì nhiều người chúng ta hôm nay cũng suy nghĩ như vậy khi nghe Giáo hội giảng dạy. Phải chăng Giáo hội có thể lấy quyền Thiên Chúa mà tha tội - và nếu có đi chăng, thì làm sao chứng minh được rằng ơn tha tội đem lại một tác động hiệu nghiệm thực? Giải đáp trước nhất cho vấn đề của chúng ta phải chăng là ơn tha thứ?

Phải, tiên vàn phải được ơn tha thứ!

Người ta sẽ có thể giải thích rộng rãi về tầm quan trọng của ơn tha thứ. Tôi chỉ muốn đè cập đến vấn đề này cách dơn giản bằng cách phân biệt ơn tha thứ và ơn chữa lành. Sự khác biệt này càng rõ nét tùy theo tương quan giữa những người liên hệ. Xin đưa ra một thí dụ: một ông bác sĩ có thể chữa trị cái chân của một con bệnh mà không cần phải yêu mến, ngay cả chuyện trò với người ấy.

Cũng thế, mỗi người chúng ta có thể tiếp cận người khác theo chức năng hay nghề nghiệp, có thể tham gia vào xã hội hoàn toàn theo những quy tắc luật lệ của môn khoa học hay ngành nghề mình đã theo đuổi. Nhưng con người có những nhu cầu mà nhiều kiến thức chuyên môn sẽ không có thể thỏa mãn được như giữ được niềm tin trong cuộc sống, mặc dầu con người có những yếu đuối và giới hạn; tin theo nghĩa thông thường ...

Thực vậy, Thiên Chúa có thể ban ơn tha thứ cho con người thế nào thì chúng ta cũng có thể nhân danh Người mà chuyển giao ơn ấy như vậy, hầu nối kết con người với vận mệnh của mình. Ơn tha thứ khiến cho con người được Thiên Chúa doái nhìn và xót thuơng bù đắp cho những thiếu thốn của con người.

Vậy thì, trưỡc tiên là tha thứ, một người có thể sống trong một thân xác bại liệt, nhưng không thể sống thiếu tình thương.

---------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH # 170 - THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail


Jan 13 at 8:48 AM

Số 170: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of January13, 2020

CHỈ CÓ HIỆN TẠI, HÔM NAY MÀ THÔI!

"Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.

Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng" (Mc 1: 15)

Trong ngôn ngữ tiếng anh có câu "tomorrow never comes" (ngày mai chẳng bao giờ đến). Câu này ẩn chứa bên dưới ý niệm triết học sâu xa về thời gian, hay phải nói chính xác hơn về thực tại hữu hạn luôn luôn biến đổi (reality was change or becoming). Quan sát mọi vật hữu hạn trong trời đất này luôn luôn thay đổi, thế nên thật là sai lầm, nếu ai đó cứ "nằm mơ" và cho rằng mình trong trạng thái không thay đổi. Nhìn vào những vật thể hữu hạn luôn luôn thay đổi không ngừng, triết gia Heraclitus (535 – 475 BC) đã để lại cho đời câu nói nổi tiếng: "Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông". Vì lẽ thời gian đã thay đổi, con người đã thay đổi, và dòng sông đó cũng đã thay đổi.

Đổi thay, thay đổi là thuộc tính cố hữu của các hữu thể hữu hạn. Tuy nhiên, nhiều người lại cho rằng "ngày mai = tương lai" tôi sẽ điều chỉnh lối sống cũng chưa muộn. Xin đừng! Ngày mai chẳng bao giờ đến. Vì thế, Chúa Giêsu đã cảnh báo lúc nào cũng phải là "Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng" (Mc 1: 15).

Chuyện kể rằng: Một hôm, người ta đem đến trình vua Philippe một thanh niên bị bắt quả tang ăn trộm.

Vua nhìn thẳng vào mặt hắn và hỏi:

- Tên mày là gì ?

Anh ta rụt rè thưa:

- Thưa tên con là Philippe ạ.

Vua trợn mắt nói tiếp:

- Mày là Philippe trùng với tên tao mà mày lại đi ăn trộm à. Mày làm ô danh tao. Vậy mày phải làm một trong hai việc : một là phải đổi tên đi, hai là phải thay đổi cách sống!

Trong cuộc đời này, có những mối tương quan, những liên hệ không bao giờ thay đổi (stability) cho dù hoàn cảnh, con người, nơi chốn có thể khác. Ví dụ: Mối tương quan cha mẹ và con cái là mối tương quan bền vững, dù ta muốn chối bỏ thì tương quan này vẫn không thay đổi. Khi lãnh nhận bí tích Thanh Tẩy, chúng ta có tước vị là con của Thiên Chúa, là hoàng tử hay công chúa của Vua Trời. Tương quan này vĩnh viễn không thay đổi.

Như vị vua Phillippe đã đòi buộc tên trộm trùng tên với ông: một là hắn phải đổi tên, hai là phải thay đổi lối sống. Là Kitô hữu, chúng ta không thể thay đổi tên, và dĩ nhiên chẳng bào giờ chúng ta muốn thay đổi căn tính Kitô hữu của mình. Do vậy, chỉ còn một cách duy nhất là thay đổi lối sống của mình: hãy sám hối và tin vào Tin Mừng. Đừng chần chờ, hãy làm ngay, vì "ngày mai chẳng bao giờ đến".

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Trên đời này có bốn thứ đã qua đi không bao giờ trở lại: cục đá đã ném đi, lời đã nói, cơ hội đã lỡ và thời gian đã qua. [Four things you cannot get back: The stone after it is thrown. The word after it is said. The occasion after it is missed. The time after it is gone]. Nhìn lại năm cũ 2019: Đâu là những tiếc nuối vì tôi đã không làm? Nhìn vào năm 2020 này, đâu là những việc tôi dự định, cần làm ngay?

----------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THÂT NHANH - THỨC ĂN NHANH# 169 PDF Print E-mail


Số 169: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul)

by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of January 6, 2020

HÃY CHỪA CHO THIÊN CHÚA TOÀN NĂNG NHỮNG CƠ HỘI

KHI ÁNH SAO ĐỜI TA VỤT TẮT

"Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở Phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại " (Mt 2: 9)

Kinh Thánh viết rằng khi Chúa Giêsu sinh ra đã có ngôi sao lạ xuất hiện trên bầu trời nên ba nhà chiêm tinh (magi) từ Phương Đông đã dõi theo ánh sao này để đi tim, gặp Hài Nhi mới sinh. Nhưng khi họ đến Giêrusalem, Kinh Đô của người Do thái, thì ánh sao dẫn đường chợt biến mất. Ánh sao là lý do thúc đẩy họ lên đường đã không còn nên họ bị mất phương hướng, không biết tiếp tục đi đến đâu để gặp Hài Nhi. Họ phải dò hỏi vua Hêrôđê và những người sống ở thành Giêrusalem. Nhờ những chuyên viên Kinh Thánh chỉ cho họ biết Chúa Giêsu sinh ra ở Belem. Nghe theo lời hướng dẫn của dân cư thành Giêrusalem, "họ ra đi. Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại" (Mt 2: 9).

Làm thế nào, phản ứng ra sao khi "ánh sao" cuộc đời của chúng ta tự dưng biến mất?

Có một lần kia, học trò đi giảng tĩnh tâm cho một giáo xứ nọ. Sau khi giảng bài về Mầu Nhiệm Sự Dữ thì sáng hôm sau, một người mẹ dẫn theo một người con trai 17 tuổi gặp học trò. 17 tuổi là độ tuổi không biết sợ Trời, không biết khiếp đất và muốn tự mình chinh phục tất cả!

Bà nói: CHÁU KHÔNG ĐI NHÀ THỜ NỮA! CHÁU KHÔNG TIN CÓ THƯỢNG ĐẾ!

Bà kể tiếp: Ba của cháu mới mật được 5 tháng trước đây. Ông là người lao động chính của gia đình. Ông đạo đức, siêng năng đi thờ đi lễ. Sáng đó ông đi làm bình thường! Ông làm nghề thợ hồ - công nhân lao động ở những công trình xây dựng nhà cửa. Nghe những người làm cùng thuật lại: Mới đến chỗ làm! Vừa mới bắt đầu công việc. Ông đang đứng ở dưới đất, tự dưng có cây gỗ ở trên rơi xuống trúng đầu! Họ đưa ông đi bệnh viện cấp cứu or cứu cấp. Ông chết trên đường đưa đi bệnh viện khi tuổi đời ngoài bốn mươi.

Cái chết của bố cháu là một nỗi kinh hoàng cho hai mẹ con. Cháu mất hết niềm tin! Vì nếu có một Thiên Chúa thì tại sao lại để tai hoạ, hay tai nạn đó xảy đến cho gia đình cháu? Cháu không đi nhà thờ nữa. Bỏ Chúa luôn!

Học trò chẳng biết nói gì! Ngồi nghe! Sau một hồi thinh lặng trong ngột ngạt, đành nói với bà: tôi cũng chẳng biết nói gì, khuyên bà và cháu sao nữa! Chỉ biết đó là một điều không như ý chúng ta trong lúc này!

Tôi chẳng thể nói gì, khuyên giải gì!

VẤN ĐỀ SỰ DỮ, MÃI VẪN LÀ MẦU NHIỆM!

Mầu nhiệm nên chẳng thể hiểu được! Chẳng thể khuyên giải!

Đón nhận thôi! Dù muốn dù không!

Việc làm bầy giờ của bà và cháu là phải sống cuộc sống hiện tại của mình.

Làm tốt nhất những công việc, bổn phận của mình đối với nhau, và đối với những người khác.

Tôi cũng chẳng biết chia sẻ với bà và cháu phải sống thế nào!

Về vấn đề Thiên Chúa, đạo nghĩa tôi chẳng biết nói gì lúc này trong hoàn cảnh của bà và cháu!

Con người và cuộc sống riêng của mỗi người vốn đã là MỘT MẦU NHIỆM rồi!

Nhưng giữa lúc đau buồn này, tôi xin bà và cháu:

Đừng làm điều gì nguy hại đến cho sức khoẻ của mình: như sa vào nghiện ngập!

Đừng vì những đau khổ của mình mà làm đau khổ người khác! Gây thêm đau khổ cho nhân gian!

Đừng làm hại người khác!

Chuyện kể rằng: Vào một đêm mưa bão, nguồn điện cung cấp cho ngọn hải đăng bị cắt hoàn toàn. Ngọn hải đăng điện mất hết khả năng chiếu sáng.

Người canh gác ngọn hải đăng vội vã đốt một cây nến nhỏ và cầm cây nến theo đường cầu thang leo lên sân thượng để đốt đèn lên.

Bấy giờ cây nến mới lên tiếng hỏi ông ta rằng: Ông đem tôi đi đâu vậy?

Ông trả lời: Ta mang nhà ngươi lên sân thượng để chiếu sáng giúp tầu bè từ ngòai khơi biết đường trở về và cập bến an tòan.

Cây nến lại nói: Nhưng tôi chỉ là cây nến nhỏ bé thế này thì tầu bè ở tận ngòai khơi làm sao nhìn thấy ánh sáng của tôi được ?

Ồng trả lời: Bây giờ ta chỉ cần nhà ngươi đừng bị gió thổi tắt là được. Còn các chuyện khác thì đã có ta lo liệu.

Khi cả hai leo lên đến nơi, người canh gác đã dùng cây nến châm lửa và trong giây lát ánh sáng từ cây đèn lồng rực lên chiếu tỏa ra chung quanh. Chiếc đèn lồng này đã được thiết kế để khi cần có thể xử dụng thay bóng đèn điện. Ánh sáng của nó có sức chiếu ra tận ngòai khơi, hầu giúp tầu bè dễ dàng định hướng để quay về cập bến an tòan.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: "Khi mọi thứ trong cuộc sống dường như là đang chống lại bạn, hãy nhớ rằng may bay khi cất cánh cũng đáng chống lại gió, chứ không phải đi cùng với gió" (When everything seems to be going against you, remember that the airplane takes off against the wind, not with it) (Henry Ford). Khi gặp khó khăn đột ngột, đâu là thái độ tôi cần có? Bạn đã từng đổ lỗi, lến án Chúa không? Sau nhiều năm nhìn lại, bạn có thấy "ánh sao chợt biến mất" có là một Mầu Nhiệm đầy ý nghĩa không?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - XIN CHÚA Ở LẠI VỚI CON PDF Print E-mail

Chi Tran

Xin Chúa ở lại với con

1.

Từ mấy năm gần đây, nhất là những tháng vừa qua, tôi thấy tình hình chuyển biến rất nhanh. Thời tiết biến đổi bất ngờ. Thời thế đổi thay nhanh chóng. Lòng người bất an, bất ổn một cách đáng sợ.

Giữa một dòng lịch sử cứ luôn nối tiếp những đợt sóng gió phức tạp như thế, tôi cảm thấy cuộc sống của mình trở thành mong manh, bị đe dọa tư bề.

Không phải riêng tôi là như thế. Rất nhiều người đều như thế, và còn hơn thế.

2.

Trong cảnh huống đó, mỗi người đều có những chọn lựa riêng cho mình.

Riêng tôi, với đức tin, tôi thường nói với Chúa: "Lạy Chúa, xin thương ở lại với con". Có lúc tôi cũng nói với Ðức Mẹ: "Xin Mẹ thương ở lại bên con".

Tôi nhấn mạnh đến ở lại. Thực sự, Chúa và Ðức Mẹ đã ở lại với tôi. Tôi tin và cảm thấy như thế, nhất là những lúc tôi yếu đuối, bệnh tật, vấp ngã, bị lạc vào những cô đơn tăm tối.

Chúa và Mẹ ở lại với tôi. Tôi nhận được từ nguồn tình yêu những ơn cần thiết để tập trung vào cầu nguyện và tỉnh thức.

3.

Khi tập trung vào cầu nguyện và tỉnh thức là những việc mà Phúc âm luôn nhắc nhở, tôi không còn mất thời giờ để kết án ai, để phiền trách ai, để đổ lỗi cho ai, nhưng tôi coi thời giờ là rất quý, phải tận dụng từng giây từng phút để làm việc lành.

4.

Thế là Chúa và Mẹ ở lại với tôi. Và tôi cũng ở lại với Mẹ và với Chúa.

Nhờ vậy, tôi dần dần đón nhận được tình yêu xót thương của Chúa.

Chúa và Mẹ dạy tôi đón nhận bằng nhiều cách.

Có lúc bằng cách lui tới Lời Chúa và các Bí tích.

Có lúc bằng cách tiếp nhận những người mang tình thương cứu độ đến cho tôi.

Có lúc bằng cách phục vụ những người nghèo túng, bệnh tật, cô đơn, yếu đuối, bé nhỏ, hèn mọn.

5.

Càng ngày tôi càng hiểu sự Chúa và Mẹ ở lại với tôi, phải luôn đi liền với sự tôi ở lại với Chúa và Mẹ.

Ở lại như thế, là những thời giờ quý báu. Bởi vì những thời giờ đó là cơ hội để đón nhận tình yêu xót thương của Chúa.

6.

Tôi thấy mỗi ngày, mỗi giờ đều là sự ở lại để có thể phục vụ những người nghèo túng, bệnh tật, bé mọn, cô đơn, yếu đuối. Qua đó, mà gặp được Chúa và đón nhận được tình yêu của Chúa. Chỉ thế mà thôi, tôi cũng hãy coi mình là hạnh phúc lắm rồi. Phương chi, mỗi ngày mỗi giờ còn là sự ở lại, để đón nhận Lời Chúa, biết bao người sống Lời Chúa mà Chúa gởi đến chia sẻ với tôi.

7.

Lỗi của tôi thường là sự không ở lại bên Chúa và Mẹ để cầu nguyện và tỉnh thức.

Xét mình trước mặt Chúa, tôi thấy nhiều khi tôi nói mình cầu nguyện, nhưng Chúa lại không coi đó là cầu nguyện. Tôi nói mình tỉnh thức, nhưng Chúa lại không coi đó là tỉnh thức. Tôi nói mình tìm ý Chúa, nhưng Chúa lại coi đó là tìm ý riêng.

Tóm lại, tôi không nên lừa dối Chúa và lừa dối mình, kẻo sẽ không tránh được những hậu quả khủng khiếp.

8.

Hiện giờ, tôi đang thấy nhiều cá nhân và nhiều nhóm nhỏ theo gương Thánh Gia xưa, mà ở lại giữa những xóm nghèo. Họ không ồn ào, chỉ yêu thương phục vụ bằng những việc nhỏ một cách âm thầm nhưng cụ thể và quảng đại. Ở lại, ở bên, để chia sẻ, đỡ nâng. Ở lại, ở bên được thực hiện bằng nhiều cách.

9.

Họ đang rao truyền Tin Mừng bằng sự họ ở lại như thế.

Ở lại như thế không dễ đâu. Khó đối với loài người, nhưng đối với Chúa thì không khó.

Khi được Chúa giúp, chúng ta sẽ hiểu thế nào là được tham gia vào tình yêu thương xót của Chúa.

10.

Dịp ngày nhà giáo Việt Nam mới rồi, tôi được một nhóm cựu học sinh của tôi đến thăm. Họ nay đã lớn tuổi, hầu hết là không Công giáo. Họ kể cho tôi hoạt động hiện nay của họ là cùng nhau làm việc từ thiện.

Việc từ thiện của họ là phục vụ những người nghèo, già yếu, cô đơn. Ðến tận nơi, ở lại, đem lại những niềm vui nhỏ cho từng người. Chủ yếu là tình thương quên mình.

11.

Gặp được những người làm từ thiện trên đây, tôi cảm tạ Chúa và Mẹ đã cho tôi thêm hạnh phúc trước sự lan rộng của tình yêu xót thương của Chúa.

Tình yêu của Chúa lan rộng sang những người không Công giáo đang là hiện tượng phổ biến tại Việt Nam hôm nay. Tôi vừa cảm tạ Chúa vừa vui mừng được bắt chước họ.

12.

Niềm vui của tôi đã được tăng thêm một cách chính thức, khi nghe Ðức Thánh Cha Phanxicô quả quyết: "Làm việc từ thiện cho những người nghèo chính là một hộ chiếu để vào Thiên đàng" (19.11.2017).

Tôi nghĩ Ðức Thánh Cha Phanxicô đã nói như thế, vì ngài tin vào Lời Chúa Giêsu đã quả quyết: "Ta bảo thật các ngươi mỗi lần các ngươi làm từ thiện cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta, là các ngươi đã làm cho chính Ta" (Mt 25, 40).

13.

Thú thực là sự coi việc từ thiện dành cho kẻ nghèo khổ lại có giá trị cứu rỗi quyết định như thế đã có lần gây hoang mang cho tôi. Chính lúc đó, Chúa dạy tôi, muốn đón nhận Tin Mừng ấy, tôi phải rất khiêm nhường, bé nhỏ. Tôi nhớ lại Lời Chúa Giêsu đã nói với Chúa Cha: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha" (Lc 10, 21).

14.

Lạy Chúa và Mẹ, con xin hết lòng cảm tạ Chúa và Mẹ đã ở lại với con, để dạy con biết sống bé nhỏ, nhờ vậy mà đón nhận được tình yêu xót thương của Chúa.
ĐGM Bùi Tuần
: "Theo Báo Công giáo và Dân tộc, website: cgvdt.vn".

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CHÚA HIỂN LINH PDF Print E-mail

 

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA

Chúa Hiển Linh

Lời Chúa : Mt 2, 1-12

"Thiên Chúa, Đấng không ai thấy được, hôm nay đã trở nên người phàm. Ngài đã tỏ mình ra cho chúng ta qua việc giáng sinh làm người. Việc tỏ hiện mình, chúng ta gọi là hiển linh. Nếu Ngài không tỏ hiện, dù Ngài có đến trong trần gian, chúng ta cũng không biết Ngài. Vì thế, trong tình thương bao la của Ngài, Ngài hiển linh cho chúng ta biết Ngài.

Nhìn lại những gì chúng ta thấy trong Kinh Thánh, chúng ta nhận thấy rằng Thiên Chúa mãi mãi là Thiên Chúa hiển linh.

Chúa hiển linh cho Ađam và Eva khi tạo dựng nên các ngài. Kinh Thánh nói rằng, Chúa yêu thương họ như hai đứa con. Họ được tạo dựng theo hình ảnh Ngài, và mỗi chiều, trong gió chiều êm mát, Chúa đến đi dạo với Ađam và Eva. Ađam được sống trong cảnh thân mật với Chúa, êm đềm và hạnh phúc. Nhưng Ađam đã phản bội và đánh mất hết mọi hồng ân. Đời sống chìm trong bóng tối. Tuy nhiên, Chúa không bỏ rơi con người và tiếp tục hiển linh nhờ Abraham, Môsê và các tiên tri và sau cùng qua Con Một của Ngài.

Chúa Con đã đến trần gian như một luồng sáng chiếu tỏa vào vũ trụ.

Hôm nay, Giáo Hội mượn lời của tiên tri Isaia để nói lên niềm vui được Chúa viếng thăm: " Bừng sáng lên, Giêrusalem hỡi, vì ánh sáng của ngươi đến rồi. Vinh quang của Đức Chúa như bình minh chiếu tỏa trên ngươi". Thiên Chúa là ánh sáng, Ngôi Lời là ánh sáng hướng dẫn chúng ta về Ngài. Chúng ta không còn loạng choạng trong bóng tối nữa vì Thiên Chúa đã viếng thăm dân Người. Chúng ta có đủ thiện chí để nhìn nhận ánh sáng của Ngài không ?

Ba đạo sĩ đông phương xưa kia đã nhìn thấy ngôi sao lạ và họ đã đi theo. Điều gì đang chờ đợi họ trong chuyến đi nầy ? Họ ra đi trong vô định, chỉ tin rằng ngôi sao đó chính là dấu hiệu của một vị vua thật cao cả. Họ không biết những gì sẽ xảy ra cho họ, nhưng họ đã tin và lên đường. Những đạo sĩ nầy cũng táo bạo thật đấy !

Ngôi sao dẫn đường và cuộc hành trình đã đưa họ đến Giêrusalem. Chúng ta có thắc mắc không ? Tại sao ngôi sao kia không hướng dẫn họ đến Bêlem mà lại biến mất khi đến Giêrusalem ? Ý định của Chúa như thế nào, chúng ta không thể hiểu.

Khi ngôi sao biến mất, các đạo sĩ tưởng rằng đã đến nơi, nhưng tìm ông vua kia ở đâu ? Thế là họ được hướng dẫn đến vua Hêrôđê. Khi nghe các đạo sĩ hỏi thăm về ông vua mới sinh, vua bối rối và hỏi cặn kẽ về ngày tháng ngôi sao hiện ra. Vua cho mời các kinh sư ở Đền Thờ đến để hỏi xem tự sự. Các kinh sư cho biết Đấng Cứu Thế sinh ra tại Bêlem. Vua bảo các đạo sĩ đi và tìm vị vua mới sinh rồi khi trở về hãy cho vua hay để vua cũng đến triều bái Người. Tin nầy gây xôn xao cả thành phố.

Ba đạo sĩ ra đi, nhưng khi ra khỏi Giêrusalem, họ liền thấy ngôi sao lại xuất hiện và hướng dẫn họ đến Bêlem. Họ đã tìm thấy Chúa, một em bé nghèo trong một căn nhà nhỏ, nhưng họ đã tin và bái lạy Chúa Giêsu và dâng của lễ cho Ngài.

Khi ra về, các đạo sĩ được báo mộng là đừng trở về thông tin cho vua Hêrôđê. Họ đã đi đường khác mà về nhà.

Qua câu chuyện, chúng ta thấy gì ? Ba nhà đạo sĩ tìm được Chúa và tin. Vua Hêrôđê biết mà không tin lại còn định tâm giết Chúa vì sợ cho ngai vàng của mình. Các kinh sư cũng biết nhưng không ai buồn đi tìm như các đạo sĩ. Dân Giêrusalem xôn xao, cũng biết nhưng cũng không mấy ai để ý. Đứng trước sự hiển linh của Chúa, chỉ có những người ngoại mới tin. Những người đã biết Chúa thì dửng dưng như không có gì đáng chú ý.

Thánh Matthêu muốn cho thấy, Chúa Giêsu đến cho mọi người chứ không chỉ cho riêng dân Do thái. Dân Do thái trông chờ Chúa đến, nhưng khi Chúa đến họ lại không ra công tìm kiếm. Thánh Gioan đã nói : " Ngài đã đến nhà Ngài, nhưng người nhà lại không đón tiếp Ngài". Chúng ta có đón tiếp ngài không ? Chúng ta tiếp đón Ngài như thế nào ? Chúng ta có một ngôi sao hướng dẫn chúng ta đến với Ngài, chúng ta có biết không ? Đó là Giáo Hội. Con đường đến với Chúa dễ dàng nhất, an toàn nhất là Giáo Hội. Có Giáo Hội, chúng ta không sai lầm, nhưng điều đó không miễn trừ chúng ta tìm kiếm. Chúa đã nói : " Hãy tìm thì sẽ gặp". Chúa đến với chúng ta hằng ngày qua muôn vạn nẻo đường mà chúng ta không hay biết. Ngài hiển linh cho chúng ta qua thế giới đang sôi sục, qua những người anh em, qua bao nhiêu biến cố...mọi sự trên trần gian đều nói về Chúa. Biết lắng nghe, chúng ta mới khám phá ra sự hiện diện của Chúa. Cuộc tìm kiếm của chúng ta không bao giờ vô ích. Thiên Chúa đang chờ đợi chúng ta trên khắp các ngã đường cuộc sống. Chỉ cần chúng ta dám lắng nghe và dám bước tới như các đạo sĩ xưa.

Hằng ngày Chúa đến với chúng ta trong Bí Tích Tình Yêu. Ngài đến dưới một hình thức rất khiêm tốn, rất tế nhị. Ai đến với Ngài, Ngài không nỡ từ chối. Ai ăn lấy Ngài sẽ được sống đời đời. Đây phải chăng là một hiển linh tuyệt diệu của tình yêu nhân hậu của Chúa ? Hãy nhanh chân đến hưởng lấy tình yêu, nuốt lấy tình yêu để biến mình nên tình yêu. Hạnh phúc cho chúng ta biết bao khi Thiên Chúa đến với chúng ta thân mật và đầy tình âu yếm như thế nầy !

*CẦN TÌM CHÚA THẬT NHANH: Hãy nhanh chân, hãy ăn lấy Chúa để chúng ta được đầy Chúa và trở nên một ngôi sao trong bầu trời vắng Chúa hôm nay, để nói lên bằng hành động những gì chúng ta đã cảm nghiệm về tình yêu của Chúa.

Lm Trầm Phúc

Kính chuyển: Hồng

--------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 40