mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1126
mod_vvisit_counterHôm Qua11752
mod_vvisit_counterTuần Này22963
mod_vvisit_counterTuần Trước1
mod_vvisit_counterTháng Này22967
mod_vvisit_counterTháng Trước89762
mod_vvisit_counterTất cả27574768

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - NGƯỜI UNG THƯ CẦU NGUYỆN PDF Print E-mail

Chi Tran

Lời cầu nguyện của bệnh nhân ung thư

Lạy Thánh Peregrine, Đấng Bảo trợ cho những người mắc bệnh ung thư, con tìm đến ngài để được nâng đỡ trong căn bệnh con đang mắc phải. Con chạy đến cầu xin sự chuyển cầu của thánh nhân.


Xin Chúa cho con vơi bớt đi nỗi đau do căn bệnh này gây ra, nếu đó là Thánh Ý của Chúa. Con nài xin Đức Trinh Nữ Maria - Mẹ Sầu Bi, khi xưa Mẹ đã phải chịu nhiều nỗi đau cùng với Chúa Cứu Thế, xin Mẹ ban cho con sức mạnh và niềm tin mạnh mẽ, xin giúp con can đảm thốt lên hai từ "Xin Vâng" như Mẹ, và xin cho con luôn tìm được niềm an ủi yêu thương của Mẹ trong những ngày chữa trị đầy đau đớn và đáng sợ sắp tới.


Nhưng, nếu con phải chịu đựng căn bệnh ung thư này là Thánh Ý Thiên Chúa, xin hãy cho con sức mạnh để chấp nhận những thử thách này, thập giá này từ bàn tay yêu thương của Chúa với lòng kiên nhẫn, can đảm và sự cam chịu, bởi vì Ngài biết điều gì là tốt nhất cho sự cứu rỗi linh hồn con. Lạy thánh Peregrine, hãy là bạn và là người bảo trợ của con.

Xin giúp con noi gương thánh nhân trong việc chấp nhận đau khổ, và hiệp nhất bản thân mình với Chúa Giêsu chịu đóng đinh và Mẹ Sầu Bi, như thánh nhân đã làm khi xưa. Con cũng dâng lên Chúa những nỗi đau của con với tất cả tình yêu của trái tim con, vì sự vinh hiển của Người và sự cứu rỗi các linh hồn, đặc biệt là linh hồn con. Amen
________________

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH #221 - LM QUẢNG DCCT PDF Print E-mail

Quảng Trần C.Ss.R

Số 221: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R. thứ hai, ngày 5 tháng 9 năm 2022.

QUỶ ÁM,

THỜI NAY HAY THỜI XƯA NHIỀU?

Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng:

"Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông,

mà ông đến tiêu diệt chúng tôi?

Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!"

Nhưng Đức Giêsu quát mắng nó: "Câm đi, hãy xuất khỏi người này!"

Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường,

rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh.

(Luca 4: 33-5)

Trong Kinh Thánh, chúng ta thấy nhiều lần thấy, nếu không muốn nói là rất nhiều, đề cập đến những nạn nhân bị quỷ ám.

Quỷ ám là có thật!

Thời nào cũng có!

Thời nào cũng có NHIỀU nạn nhân bị quỷ ám!

Có điều, thời nào NHIỀU HƠN mà thôi!

Nhưng, ta cảm tưởng xã hội càng văn minh hiện đại thì càng ít người bị quỷ ám thì phải? Có phải vì văn minh tiến bộ mà con người giải huyền những điều liên quan tới thần linh, tới ma quỷ? Cho rằng vì mê muội con người mới tin vào những chuyện ma quỷ là nhảm nhí, vô căn cứ? Làm gì có thần linh? Làm gì có ma với quỷ?

Vậy, đâu là lý do để lý giải cho câu hỏi: thời nào nhiều người bị quỷ ám hơn? Thời xưa hay thời nay?

Người viết trả lời ngay và ngắn gọn: THỜI NAY! Thời này nhiều người bị quỷ ám hơn thời xưa.

Để lý giải cho câu trả lời này, chúng ta lần trở lại Kinh Thánh để khả dĩ có câu trả lời thỏa đáng.

Kinh Thánh ghi lại rằng,

Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng: "Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!" Nhưng Đức Giêsu quát mắng nó: "Câm đi, hãy xuất khỏi người này!" Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh.(Luca 4: 33-5).

Giả thiết, nếu người bị quỷ ám được đề cập đến trong Tin Mừng Luca 4: 33-35, không đến hội đường, không nghe lời của Chúa Giêsu giảng, thì quỷ có hét lên và xuất ra khỏi nạn nhân không?

Thưa: KHÔNG!

Khi Chúa Giêsu đang giảng dạy trong hội đường (nhà thờ) thì một người bị quỷ ám đã la toáng lên. Người bị quỷ ám đang ngồi nghe Lời Chúa, chịu không nổi trước những lời giáo huấn của Chúa Giêsu nên mới la lên và chui ra khỏi nạn nhân.

ĐI ĐẾN Hội Đường và NGHE LỜI của Chúa Giêsu đã làm cho quỷ đang ám trong người của nạn nhân phải tru tréo lên, chịu không nổi, và xin xuất ra khỏi nạn nhân. NƠI THÁNH và THỜI GIAN THÁNH không có chỗ cho ma quỷ, vì "THÁNH" là được dành riêng ra để dùng cho Thiên Chúa. Nơi nào, vật gì, và thời gian nào được dành riêng dùng cho việc của Thiên Chúa thì không dành riêng cho việc của thế lực nào khác nữa. Hoá ra, quỷ không chịu nổi khi ở trong hội đường – nơi thờ phượng Thiên Chúa, NƠI THÁNH, và LÚC đang nghe lời giáo huấn của Chúa Giêsu – THỜI GIAN THÁNH. Để phát hiện một nạn nhân bị quỷ ám và có thể trục xuất quỷ ám xuất ra thì cần sống trong NƠI THÁNH và THỜI GIAN THÁNH.

Ngày nay, mặc dầu nhiều người được cho là vẫn TIN vào Thiên Chúa, nhưng họ không bao giờ đến NƠI THÁNH, và KHÔNG CÓ THỜI GIAN THÁNH thì làm sao quỷ phải la lên, và xin xuất ra khỏi người nạn nhân?

Không gian thánh giúp ta được bao bọc bởi môi trường của Thiên Chúa. Thời gian thánh là thời gian để cho Lời của Thiên Chúa, sự thánh thiện của Thiên Chúa, chính Thiên Chúa thâm nhập vào ta. Con người thời nay, không lê xác họ đến NƠI THÁNH, không để cho tâm hồn họ được thấm nhập bởi thời gian thánh thì làm sao phát hiện ra họ đang bị quỷ ám hay không?

Thay vì không gian thánh là nơi đền thờ, con người thời nay tìm đến những sòng bài, vũ trường... Những nơi này, quỷ không cần la lên, không cần lộ mặt, vì những người bước chân vào những nơi "không thánh" này họ đã tình nguyện thuộc về phe quỷ ma rồi. Bán linh hồn cho chúng rồi! Những nơi "u ám" này cũng không có khả năng phát hiện ra quỷ đang ám trong những người tiến vào đây.

Thay vì dùng thời gian nghe Lời Chúa, cầu nguyện, con người thời nay lướt Facebook, coi Youtube... Thay vì lời Chúa được vang lên, thì lời những tạp âm khác vang lên. Lắng nghe những âm thanh khác quá nhiều, đâu còn chỗ cho tiếng lương tâm, tiếng Chúa vang lên trong tâm hồn họ nữa. Quỷ không bị âm thanh từ Lời của Thiên Chúa làm cho "nhức đầu," nên chúng không tru tréo là phải. Chúng không tru tréo, không vật những nạn nhân ngã xuống, thì với mắt người phàm, làm sao chúng ta phát hiện ra được ai đang là người bị quỷ ám? Không đến NƠI THÁNH, không có THỜI GIAN thánh làm sao quỷ lòi ra?

Không thấy quỷ la lên, và vật nạn nhân xuống đất như được tường thuật trong Tin Mừng, con người thời nay ảo tưởng là không bị quỷ ám. Nhưng, thật ra là rất nhiều. Bằng chứng thời xưa khi người ta phạm tội, người ta cảm thấy cắn rứt lương tâm, và rồi, sám hối, quay trở về giao hoà với Thiên Chúa vì còn nghe Lời Chúa, còn cắn rứt lương tâm. Trái lại, thời nay, phạm tội mà cứ trơ trơ ra đó. Thậm chí còn bắt những người khác, luật pháp phải công nhận, ủng hộ, đóng thuế cho những hành vi phạm tội của họ. Ví dụ: phá thai là tội giết người, điều răn thứ năm trong Mười Giới Răn. Ây thế, nhiều nơi trên thế giới còn hợp pháp hoá tội này, và bắt những công dân khác phải ủng hộ, phải đóng thuế cho những chi phí tốn kém do hành vi phá thai của người phá thai. Còn nhiều thứ tội khác được cổ suý công khai nữa. Từ thực tế đó, có thể khẳng định THỜI NAY rất nhiều người bị quỷ ám, nhiều hơn thời xưa. Nhưng, bởi vì con người KHƯỚC TỪ đến NƠI THÁNH, và KHÔNG GIAN THÁNH nên quỷ không chịu lòi ra.

Đâu là nhiệm vụ của chúng ta khi sống trong một thời đại có quá nhiều người bị quỷ ám mà không biết, hoặc cố tình không muốn biết?

Hãy biến nơi ta hiện diện thành nơi thánh. Hãy biến căn nhà chúng ta có nơi để thờ phượng Chúa. Có nhiều gia đình thay vì có phòng để coi phim riêng, có phòng để giải trí riêng thì đã làm một phòng để vào đó cầu nguyện.

Hãy biến thời gian chúng ta gặp gỡ những người khác là thời gian thánh. Có những gia đình thay vì rủ nhau đi lên sòng bài, đi những nơi ăn chơi tội lỗi, thì đã dành thời gian cho học hỏi Lời của Chúa, đọc kinh chung, cầu nguyện chung. Thay vì đi nghỉ đi du lịch những "nơi địa ngục" thì đã tìm đến nghỉ ngơi những nơi gần gũi với thiên nhiên, hay những tu viện yên bình để nâng hồn lên.

Hãy biến nơi mình hiện diện thành nơi thánh.

Hãy biến thời gian mình hiện diện với người khác thành thời gian thánh.

Họ không chịu đến nơi thánh, thì chúng ta đem không gian thánh đến với họ.

Họ bận rộn, không có thời gian thánh, thì chúng ta đưa thời gian thánh đến với họ.

Khi đó, chúng ta sẽ thấy nhiều người bị quỷ ám. Vì nơi thánh, thời gian thánh có thể hiện diện ở nhiều nơi, và bất cứ lúc nào, khi đó chúng ta sẽ thấy quỷ xuất ra khỏi nhiều người.

Ước mong những ai đọc bài viết này, bắt đầu chất vấn: làm sao tôi đem không gian thánh, thời gian thánh đến cho những người đang khô khan, nguội lạnh trong gia đình tôi?
Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Biết có quỷ ám, nhưng tại sao tôi vẫn sống như không có sự hiện diện của sự dữ? Tôi đã thấy ai có lối sống như là đang bị sự dữ kìm toả không? Đâu là cách thức để tôi biến căn nhà, phòng ở của tôi có một chỗ gọi là nơi thánh? Tôi có dùng thời gian Chúa ban để được gọi là thời gian thánh không?

------------------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH 219 - LM QUẢNG PDF Print E-mail

Quảng Trần C.Ss.R

Số 219: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R. thứ ba, ngày 30 tháng 8 năm 2022.

TRỞ THÀNH NGƯỜI QUAN TRỌNG LÀ VIỆC TỐT MÀ?

"Chúa Giêsu nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn chỗ nhất mà ngồi" (Lc 14: 7)

Hình như là người bình thường, ai cũng thích là người quan trọng? Nó nằm trong bản chất của con người? Phải chăng đó là bản tính của con người?

Thời nào cũng có những người thích là người quan trọng.

Thời Chúa Giêsu có đầy dẫy, thời này cũng không ít.

Thời nào con người cũng thích là người quan trọng. Mà chính Chúa Giêsu, như một con người, Người cũng thích là người quan trọng? Bằng chứng Người muốn người khác NHỚ đến, nhớ đến mãi mãi. Muốn mình ở trong tâm, trong trí người khác, chứng tỏ mình là người quan trọng. Bằng chứng Chúa Giêsu trong bữa tiệc ly, đã căn dặn các tông đồ hãy cử hành Bí Tích Thánh Thể để nhớ đến Người. "Anh em hãy làm việc này mà nhớ đến thầy."

Chúng ta cũng muốn người khác nhớ đến mình. Xét lại cõi lòng mình, nếu ta đi xa, ta thường hay gọi điện, email, viết thư về và hay hỏi những người khác "có nhớ tôi không?" Câu hỏi này, chứng tỏ, đâu đó, trong sâu thẳm cõi lòng, ta mong muốn mình có chỗ trong lòng của người khác. Mong mình chiếm vị trí nào đấy, chứng tỏ đang mong muốn là người quan trọng, người được người khác nhớ, được lưu ý đến và không bị bỏ rơi, không bị lãng quên.

Để trở thành người quan trọng là tốt, là cần thiết, nên cố gắng hết sức mình bằng những tài năng, nén bạc Thiên Chúa ban để trở nên giỏi nhất, tài nhất, quan trọng nhất trong khả năng, trong chuyên môn của mình. Phát triển tốt nhất khả năng của mình, đạt được vị trí cao nhất với khả năng của mình là điều Thiên Chúa mong muốn về ta. Bởi lẽ, nếu mình là người quan trọng, đúng vị trí, thích hợp, thì nhờ đó xã hội, cộng đoàn mới tiến lên được.

Tuy nhiên, như thi sĩ T. S. Eliot kinh nghiêm đúng đắn rằng "hầu hết những rắc rối trong cõi nhân gian đều do bởi con người ham muốn trở nên người quan trọng" "Most of the trouble in the world is caused by people wanting to be important." Ham thích trở thành người quan trọng, mà vị trí đó không phù hợp với khả năng của mình thì không tốt, là ham thích hão, và gây khốn đốn cho những người khác.

Hãy ý thức, và khám phá chính bản thân mình đâu là vị trí, đâu là chỗ đứng Thiên Chúa phú ban cho tôi, và tìm ra những phương thức chính đáng để đạt được nó. Xin đừng ảo tưởng những chỗ không phù hợp với khả năng, với nén bạc Chúa trao ban cho mình. Đừng ảo tưởng, tìm mọi cách, mọi thủ đoạn để đạt được những vị trí đó không phải là của mình. Ý thức rõ về khả năng và những giới hạn của cá nhân mình là điều rất quan trọng, để từ đó khiêm tốn hơn, bớt kiêu ngạo, bớt tìm những vị trí nhất dường như không thuộc về mình.

Bởi vì ham thích những vị trí không thuộc về mình, dễ dẫn đến ảo tưởng khả năng của mình và từ chối những sự khác biệt, phủ nhận khả năng của người khác.

Ai đó ảo tưởng về những khả năng của mình, cho mình luôn luôn phải là người quan trọng NHẤT và không công nhận tài năng của người khác là người kiêu ngạo. Kiêu ngạo gắn liền với bản chất của con người, không phân biệt bất cứ ai, nên ta cần ý thức luôn, để tránh, đừng rơi vào cái bẫy hám địa vị, chức quyền, hám lời khen, không thích nghe lời phê bình đúng đắn.

Chuyện kể rằng: Có một cha trẻ, mới về làm cha xứ được mấy năm. Trong một kỳ tĩnh tâm, cha giảng phòng giảng về nhân đức khiêm nhường, và tránh xa tính kiêu ngạo.

Sau đó, vào một bữa ăn, một vị linh mục trẻ ngồi cùng bàn ăn với một cha già, và đã hỏi cha già: Tại sao ai đó khen con, con thấy khen quá đáng, không đúng sự thật, mà con vẫn thích nghe, nghe cũng thích. Cảm thấy thích thú!

Trái lại, ai mà chê, hoặc phê phán con, con xét thấy là rất đúng, mà sao con cũng tức người ấy.

Rồi cha trẻ hỏi cha già: Còn cha cố thì sao?

Cha già nói ngay, không do dự : Mình cũng y như vậy !

Câu trả lời của cha già là rất thật. Rất con người. Nó nói lên bản chất thật của con người: thích được khen, thích được cho là tốt, là giỏi; không thích bị cho là dở, là không tốt. Do vậy, phải dè dặt khi được khen và "trân trọng" lời phê bình, và xem đó là cần thiết để sửa mình.

Ý thức rõ rằng:

"Tài năng do Chúa Trời phú ban, hãy khiêm tốn.

Danh tiếng do người khác trao tặng, hãy biết ơn.

Kiêu ngạo do chính ta tự phong, hãy cẩn thận."

(John Wooden)
Suy Nghĩ và Hành Động: Nhiều khi tôi có mơ mộng những vị trí, những chỗ đứng mà không thuộc khả năng của tôi không? Tôi có thành kiến với xấu, ác cảm với những người góp ý tôi không? Tôi có đủ bình tĩnh, khôn ngoan để phân định những lời nói xu nịnh không? Tôi đang làm và thực hành gì để bớt kiêu ngạo?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CHA QUẢNG DCCT PDF Print E-mail

Quảng Trần C.Ss.R
Mon, Aug 15 at 5:49 AM

Số 217: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R. thứ hai, ngày 15 tháng 8năm 2022.

TỈNH THỨC

Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn.

Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về,

để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay.

(Luca 12: 35-6)

Tỉnh thức là gì?

Tỉnh thức hoặc thức tỉnh là một trạng thái tâm linh bừng tỉnh, ý thức về chính mình và về những thực tại xung quanh. Tỉnh thức, tiếng anh là spritirual awakening (bừng tỉnh tâm linh, thức tỉnh tâm linh). Tỉnh thức là lời mời gọi hãy bừng tỉnh, hãy ý thức RÕ về chính những SUY NGHĨ, LỜI NÓI, HÀNH ĐỘNG của mình, và THẾ GIỚI XUNG QUANH để nâng mình lên cao hơn, thoát khỏi những đam mê, những tội lỗi kéo mình xuống.

[Mặc dầu chúng ta, với những giới hạn thân phận con người, không có khả năng nhận thức đầy đủ về chính mình và thế giới xung quanh.

Theo ngôn ngữ của thánh Phaolô, bây giờ chúng ta chỉ thấy mọi sự lờ mờ, chưa sáng tỏ, đợi khi nào vào trong trời mới đất mới, mọi sự mới tỏ tường]. Tỉnh thức (awake) có nghĩa đen là thức dậy nhưng cũng có nghĩa bóng là tỉnh thức, đừng mê đắm vào điều gì đó quá mức. Nói cách cụ thể, tỉnh thức là thành công trong việc chống lại các sự cám dỗ tinh vi, không bị lạc trong những "mật ngọt" của cuộc sống, không bị thiếu ý thức kẻo rơi vào những thứ được giăng ra hầu mong ta sập bẫy.

Tỉnh thức bao gồm BA MỨC ĐỘ. Tỉnh thức trong SUY NGHĨ, LỜI NÓI, và HÀNH ĐỘNG. Tuy nhiên, ba mức độ này là một chuỗi tổng hợp liên kết chặt chẽ, không tách rời. Tỉnh thức trong suy nghĩ sẽ chi phối hướng dẫn lời nói. Một khi đã tỉnh thức trong suy nghĩ, lời nói rồi, thì sẽ tỉnh thức trong các hành động của mình.

Con người thời này, với công nghệ khoa học kỹ thuật số (như vi tính, điện thoại được trang bị với những ứng dụng tối tân...) đã, đang, sẽ chi phối cuộc sống của mỗi cá nhân, và làm cho họ quá bận rộn, nên dường như quên ý thức về cuộc sống xung quanh, và quên cả thân phận mau hư nát của chính mình. Nhiều người sống như là một cỗ máy sẽ hoạt động vĩnh cửu, không bao giờ chết, không bao giờ ngừng hoạt động. Họ dường như không bao giờ có cùng suy nghĩ như nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, hay có suy nghĩ mà không ý thức đủ, cuộc sống ở trần gian chỉ là quán trọ:

Con chim ở trọ cành tre,

Con cá ở trọ trong khe nước nguồn...

Môi xinh ở trọ người xinh,

Duyên dáng ở trọ đôi chân Thuý Kiều...

Tôi nay ở trọ trần gian

Mai sau về chốn xa xăm với Người.

Nhìn những người khác chết, họ chẳng mảy may suy nghĩ "nay người mai ta." Họ không quan tâm rằng:

Khi cánh cửa quan tài khép lại,

là khép lại mọi ước hẹn.

Tôi nằm xuống sau một lần vào viễn du,

Đất hoang vu khép lại mọi hẹn hò,

Đứa con xưa trở lại nguồn.

Mặt trời còn đây, mặt trời còn lên,

Đồng còn xanh, cỏ còn tươi.

... Mà hôm nay tôi phải ra đi!

Khi mỗi người chúng ta chết,

là thế giới chấm dứt với ta.

Thế giới chấm dứt với ta,

khi ta diện kiến Thiên Chúa.

Sống mà không ý thức một mai mình sẽ chết là đang mê ngủ. Cơn mê ngủ này không có thuốc đặc trị nếu chính đương sự không bừng tỉnh. Một khi con người không bừng tỉnh, không tỉnh thức về số phận phải chết của mình thì họ cũng chẳng thể sống như một con người. Trong ngôn ngữ tiếng Anh có câu: Chỉ khi bạn học thế nào để chết, thì bạn mới học thế nào để sống (Once you learn how to die, you learn how to live). Khi bừng tỉnh:

Kiếp sống thoảng qua: một tiếng thở dài.

Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục,

mạnh giỏi chăng là được tám mươi,

mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ,

cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi...

Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống,

ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan. (x. Tv 90: 9, 10 và 12).

Tính thức với thái độ khôn ngoan là "Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay"(Luca 12: 35-6).

Nếu đã ý thức thân phận con người phải chết, đó là quy luật không thay đổi. Giờ chết đến bất ngờ? Chuẩn bị. Chắc chắn sẽ chết. Vậy, câu hỏi đặt ra là chúng ta có đang "thắt lưng cho gọn, cầm đèn cháy sáng trong tay không?" Xin cho mỗi người chúng ta trong hoàn cảnh, trong bậc sống của mình, hãy thắp sáng đời mình.

Chuyện kể rằng: Vài thế kỷ trước, tại một ngôi làng miền núi ở châu Âu, một nhà quý tộc quyết định bí mật xây một nhà thờ để làm di sản cho người dân trong làng của ông.

Ngày khánh thành, mọi người ngạc nhiên trước vẻ đẹp sắc sảo của ngôi thánh đường. Nhưng một người có cái gì đó không bình thường nên đã hỏi: "Hệ thống đèn, điện ở đâu? Nhà thờ được thắp sáng thế nào?"

Nhà quý tộc chỉ vào một số móc trên tường. Rồi, sau đó, ông trao cho mỗi gia đình một chiếc đèn, và dặn: "Mỗi khi đến đây, chính mỗi người treo đèn của mình lên vào cái móc gần chỗ mình ngồi nhất."

Ông giải thích: "Mỗi khi bạn đến, khu vực bạn ngồi sẽ sáng. Nếu bạn không đến, khu vực đó sẽ tối. Bất cứ khi nào bạn không đến, một số nơi trong nhà thờ sẽ không có ánh sáng, bị tối tăm chiếm dụng. Và quan trọng hơn, bạn 'giữ cho đèn tâm hồn luôn sáng' không chỉ trong nhà thờ mà cả ngoài nhà thờ nữa."
Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi đã khi nào ngồi, nhắm mắt lại và tưởng tượng ra cảnh chính tôi đang nằm trong quan tài, và mọi người đang thăm viếng tôi không? Thử tưởng tượng xem mọi người đang nghĩ gì về tôi – người ra đi? Tôi có đang sống như một anh hùng và để rồi chết như một anh hùng không? Tôi có đang hành động, hay làm điều gì đó để nhắc nhở tôi phải sống như sẽ chết không?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail

Quảng Trần C.Ss.R
Mon, Aug 8 at 6:20 AM

Số 216: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R. thứ hai, ngày 08 tháng 08 năm 2022, lễ thánh Đa minh.

TẬP LẮNG NGHE

Nói xong, Chúa Giêsu hô lên rằng: "Ai có tai nghe thì nghe"

(Luca 8: 8)

Ông Trời tạo dựng nên con người với hai cái tai và một cái miệng. Cấu tạo tự nhiên dường như muốn con người nghe nhiều hơn là nói. Nhưng, hình như con người thích làm ngược lại: nói nhiều hơn là nghe thì phải?

Nghe không đơn thuần chỉ dừng lại ở khả năng lắng nghe những âm thanh, những giọng nói, nếu lắng nghe chỉ dừng lại ở mức độ nghe những âm thanh thì trong Tin Mừng nhiều lần Chúa Giêsu nói xong, Người bảo "ai có tai nghe thì nghe." Sinh ra trong cõi đời này, ai mà chẳng có đôi tai vật lý, hoạ hiếm lắm mới có người không có tai, hoặc bị điếc không nghe được những âm thanh vật lý. Thế nên, hiển nhiên, Chúa Giêsu không bảo ta chỉ nghe những âm thanh vật lý, mà cần lắng nghe những sứ điệp ẩn chứa bên dưới những điều Người giảng dạy, những điều người giáo huấn để thực hành hầu được ơn cứu độ.

Lắng nghe là cả một nghệ thuật, cần tập luyện. Con người chỉ cần hai năm để tập nói, nhưng cần cả đời để lắng nghe. Lắng nghe bằng khối óc. Lắng nghe bằng con tim. Sự lắng nghe sâu sắc nhất không phải hiểu những điều người khác nói, mà là hiểu những nỗi niềm họ không thể tỏ bày. Trong quá trình lắng nghe, Stephen Covey đã đưa ra nhận xét rất đúng rằng: "đa số mọi người lắng nghe không phải để hiểu, họ lắng nghe để trả lời."

Lắng nghe dẫn đến thấu hiểu. Thấu hiểu dẫn đến cảm thông, đi vào tương quan với người đang nói mới là mục đích của lắng nghe. Kỹ năng lắng nghe quyết định 90% thành công trong các cuộc giao tiếp, đi kèm với những kỹ năng nói. Lắng nghe dẫn đến thấu hiểu để cảm thông, giải quyết những xung đột đưa đến thành công trong cuộc sống.

Chuyện đã xảy ra: Năm 2008, nhạc sĩ Dave Carroll, một lần kia đi hãng hàng không United Airlines, và trong lúc chuyến hành trình từ Canada qua Mỹ, cây đàn guitar, hành lý ký gửi của nhạc sỹ bị hư hỏng nặng trong quá trình vận chuyển.

Anh đi gặp các nhân viên hãng hàng không United Airlines để giải trình về việc họ làm hư cây đàn của anh. Nhưng, có lẽ một phần vì lúc đó là đêm khuya, các nhân viên của hãng hàng không này không muốn nghe anh giãi bày sự việc, họ cho rằng cây đàn chứ có to tát gì đâu. Anh chuyện bé xé ra to!

Nhưng đối với những người làm trong lĩnh vực âm nhạc, thì nhạc cụ vừa ý, thích hợp quyết định đến sự thành bại của các buổi biểu diễn, ảnh hưởng trực tiếp tới nghề nghiệp, danh tiếng, cuộc sống của họ. Tiếc rằng các nhân viên của hãng hàng không không lắng nghe những than phiền của anh.

Dave Carroll viết đơn khiếu nại hãng hàng không United Airlines. Tuy nhiên, hãng hàng không này từ chối bồi thường cho anh. Họ đổ lỗi cho anh quá chậm trệ trong việc phản hồi về hư hại của hành lý trong vòng 24 giờ.

Quá phẫn nộ trước thông báo của hãng hàng không United Airlines, không chịu chấp nhận sự khiếu nại về cung cách phục vụ của họ. 9 tháng sau khi vụ việc xảy ra, vào tháng 6 năm 2009, Dave Carroll đã sáng tác một bài hát dành 'tặng' hãng hàng không này mang tựa đề "United Breaks Guitars." Bài hát với những lời lẽ diễn tả trải nghiệm tồi tệ của Carroll với hãng hàng không này cũng như thái độ phản hồi của người đại diện United Airlines. Sau đó một thời gian ngắn, ca khúc đã trở thành một hiện tượng trên mạng xã hội. Ngay sau khi bài hát "United Breaks Guitars" trên Youtube được lan tràn khoảng 10 ngày, thì giá cổ phiếu của United Airlines đã giảm tới 10%, khiến hãng này tổn thất tới 180 triệu USD. Với số tiền này, đủ để hơn 51,000 chiếc guitar hoàn trả cho Carroll.

Sau này Dave Carroll đã tâm sự: Thật ra, tôi chỉ cần một nhân viên đứng ra lắng nghe những chia sẻ những bất mãn của tôi về cung cách đối xử với khách hàng; thừa nhận họ đã hành xử sai, và xin lỗi là đủ. Nhưng, rất buồn họ đã không làm vậy. Hoá ra Caroll chỉ cần được lắng nghe nỗi lòng của anh.

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Muốn lắng nghe tốt, bạn có để cho đối phương có "không gian" để nói, để chia sẻ những tư tưởng của họ không? Bạn có hay ngắt lời những người khác khi họ đang nói không? Bạn đang tập nghe để hiểu hay nghe để trả lời? Đâu là mẹo nhỏ của chính bạn trong việc tập lắng nghe tiếng lương tâm đang muốn nói với bạn?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 48