mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4019
mod_vvisit_counterHôm Qua9585
mod_vvisit_counterTuần Này47322
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này129388
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19544838

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Tìm Gặp Chúa Thật Nhanh
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

Mùa Chay Hành Trình Trở về

Mùa Chay ta luôn được mời gọi trở về với Thiên Chúa tình yêu: "Các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta" (Ge 2,12). Trở về với Ta là trở về với vòng tay mở rộng và đôi mắt chờ mong của người Cha nhân lành.

Vì trong hành trình dương thế đã nhiều khi bận bịu với công việc trần thế hay quá đam mê tìm kiếm khoái lạc trần gian để rồi chúng ta đã có lúc nói với Chúa: "Lạy Chúa, con sẽ đến với Chúa sau... Con không thể đến hôm nay, nhưng ngày mai con sẽ bắt đầu cầu nguyện và làm điều gì đó cho tha nhân." Và cứ thế ngày này qua ngày khác chúng ta đã khất lần khất lượt, nhưng rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra lạc xa tình Chúa là đánh mất đi nguồn trợ lực và thành lũy chở che của Thiên Chúa. Một mình ta chơi vơi trong dòng đời sẽ có lúc ta cảm thấy thất vọng, chán chường vì cuộc đời không như ta mơ và luôn đưa ta đến biết bao đau khổ và bất hạnh. Đó là hình ảnh tan nát cõi lòng của người con hoang đàng đã dùng tiền của, gia sản của cha mà lao vào những đam mê lầm lỗi, rồi tới một ngày thân xác tả tơi, đói khổ và bị bỏ rơi, người con mới hối hận và chỉ mong trở về cùng Cha.

Mùa Chay là một sự hạ mình khiêm tốn để thấy rằng xa rời Thiên Chúa là lạc lối đi vào thế lực của sự dữ. Sự dữ lại quá ranh ma quỷ quyệt còn ta lại quá nhỏ bé như đứa trẻ thiếu hiểu biết sự đời. Chỉ có con đường trở về với Chúa mới an toàn, vì nơi đó Chúa sẽ bảo vệ và chữa lành chúng ta.

Năm xưa trên hành trình về đất hứa Dân Do Thái cũng từng mất lòng tin cậy nơi Chúa và có lúc thờ bò vàng dẫn đến bị tai ương và bị rắn cắn. Họ đã hối hận và xin Chúa lấy tình yêu để cứu chữa họ. Chúa Cha đã truyền cho Mô-sê treo con rắn lên để bất cứ ai bị rắn cắn mà ngước lên trời cao liền được cứu thoát.

Hôm nay, Chúa Giê-su cũng mời gọi chúng ta trên hành trình dương thế nếu đã từng bị những nanh vuốt của ma quỷ và sự dữ cấu xé. Hãy tin tưởng và trông cậy vào lòng thương xót của Chúa. Hãy chìm đắm trong đại dương bao la lòng thương của Chúa để được chữa lành. Thế nên, nếu có lần nào ta vấp ngã vì yếu đuối hãy nhìn lên Chúa trên thập giá để thấy tình thương bao la của Thiên Chúa. Một tình thương có thể phủ lấp muôn vàn tội lỗi chúng ta. Nhìn lên thập giá, để thấy bàn tay của Thiên Chúa đang mở rộng để ôm lấy nhân loại chúng ta. Nhìn lên Thập giá để chúng ta thấy Chúa vẫn đang mời chúng ta trở về với Người để khám phá lại niềm vui được yêu thương.

Ở đời ai mà không có những bệnh tật. Bệnh thể xác và tâm hồn. Nhất là những bệnh vềtâm hồn mà chúng ta không thể tự chữa lành được. Đó là những tội lỗi đâm rễ sâu mà chúng ta không thể tự nhổ bỏ chúng. Đó là những niềm vui bất chính mà chúng ta quá quen hưởng thụ đến nỗi khó quay trở về.

Mùa chay mời gọi chúng ta hãy trở về với Chúa và hãy nhìn lên thập giá Chúa để xin ơn chữa lành. Hãy thưa với Chúa rằng: "Lạy Chúa Giê-su, con đang ở trước mặt Chúa, với tội lỗi của con, với những đau đớn thất vọng vì tội lỗi của con. Chúa là thầy thuốc. Chúa có thể giải thoát con. Xin chữa lành trái tim con. Nếu Chúa không cứu con ra khỏi sự dữ thì con sẽ bị chết muôn đời. Con biết đó là tội lỗi nhưng con lại quá yếu đuối, xin Chúa thương cứu chữa hồn xác con".

Với niềm tin vào lòng thương xót của Chúa chắc chắn chúng ta sẽ được chữa lành. Vì chính Chúa đã dùng cây Thập giá để cứu chuộc chúng ta và cũng chính nhờ Thập giá mà chúng ta được giao hòa với Thiên Chúa để được sống trong ân sủng và bình an của Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

-------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - CN5TN-B PDF Print E-mail

Anh Le chuyển

Hãy Để Thiên Chúa Chăm sóc Bạn - CN5TN-B

Đại dịch COVID-19 được ví như một "cú đấm chí mạng" với sức tàn phá ghê gớm, giáng vào nền kinh tế thế giới 2020 và tiếp tục đi qua năm 2021.

Tốc độ lây lan chóng mặt của dịch bệnh COVID-19 buộc các quốc gia phải áp đặt các biện pháp phong tỏa và đóng cửa biên giới để chống dịch đã dẫn đến kinh tế toàn cầu suy yếu, làn sóng doanh nghiệp phá sản lan rộng khắp thế giới. Nhiều chuyên gia cho rằng sự ảnh hưởng của đại dịch này còn kéo dài nhiều năm sau nữa mới khống chế được nó.

Và hình như bệnh tật luôn theo đuổi con người như hình với bóng. Con người qua mọi thời đại cứ xóa sổ được bệnh này thì bệnh khác lại xuất hiện, càng ngày các căn bệnh càng khó trị hơn, và mỗi thời đại đều có những căn bệnh gọi là bất trị. Rồi cũng có những loại bệnh tưởng chừng đã biến mất, nhưng nay lại quay trở lại lợi hại hơn xưa với tên gọi mới dầu vẫn chỉ là dịch bệnh lây nhiễm như Covid hôm nay!

Lời Chúa hôm nay kể lại việc Ðức Giêsu chữa bệnh cho bà nhạc gia ông Simon Phêrô. Bà đang bị cảm sốt liệt giường. Ðức Giêsu cầm tay bà nâng dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi lại tiếp đãi các Ngài.

Người Do thái cho rằng cảm sốt là hình phạt của Thiên Chúa, cũng giống như bệnh dịch (x. Ds. 5, 3). Sau này người ta còn gán cho cảm sốt là do ma quỉ. Trong cái nhìn đó, bệnh tật được coi như bắt nguồn từ ma quỉ và việc chữa lành bệnh tật được xem như là sự chiến thắng quỉ ma. Vì thế, việc Ðức Giêsu chữa bệnh cảm sốt cho nhạc gia ông Simon biểu lộ ý nghĩa Thiên Chúa cứu chuộc con người khỏi ách tội lỗi, nói lên sứ mạng Thiên sai của Người.

Đây cũng là phong cách của Chúa Giê-su. Ngài luôn tất bật phục vụ mà không cần nghỉ ngơi. Cả ngày dường như Ngài dành trọn cho Thiên Chúa và tha nhân. Ban ngày phục vụ tha nhân. Đêm về Ngài dành cho Chúa Cha.

Thật hạnh phúc cho người ky-tô hữu, qua bí tích Rửa tội chúng ta được xức dầu xua trừ ma quỷ, được chữa lành bệnh tật và được trở nên con cái Chúa. Thiên Chúa đã ghi dấu ấn tín cho chúng ta thuộc trọn về Chúa để từ đây có Chúa sẽ nên thành lũy che chở cho cuộc đời chúng ta.

Nhất là trong thế giới hôm nay vẫn còn rất nhiều các tà thần ám ảnh: thần của bạc tiền, của tình dục, của quyền lực; vẫn còn các bệnh tật lan tràn đang làm biết bao người khổ đau. Xin Chúa thương chữa lành cho tất cả các bệnh nhận. Đồng thời, xin cho các tín hữu cũng biết xoa dịu, băng bó và chăm sóc những vết thương thể xác và tâm hồn của anh chị em xung quanh, nhất là những người cô thân cô thế, những kẻ bệnh hoạn tật nguyền.

Vâng, nếu cuộc đời hôm nay có nhiều tấm lòng phục vụ như Chúa, thì gia đình sẽ hạnh phúc biết bao! Nếu cuộc đời ai cũng sống có trách nhiệm với nhau, sẽ không còn những nỗi đau của cô đơn và tuyệt vọng. Nếu vợ chồng biết hy sinh cái tôi của mình để hy sinh cho nhau thì hạnh phúc sẽ ngập tràn trong mái ấm gia đình.

Thế nhưng, dòng đời vẫn còn đó những mảnh đời cô đơn và tuyệt vọng vì lối sống ích kỷ và thiếu trách nhiệm của người bạn đời. Vẫn còn đó những người con mặc cảm, tủi hận vì cha mẹ bỏ rơi, thiếu quan tâm. Vẫn còn đó những giọt nước mắt buồn đau của phận người bị ngược đãi, bị xúc phạm, bị chà đạp lên danh dự và phẩm giá làm người. Vẫn còn đó tiếng khóc than cho phận số nghèo đói, bệnh tật, già nua đang bị anh em đồng loại bỏ rơi.

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG:

Ước gì mỗi người chúng ta có được trái tim như Chúa để có thể chạnh lòng thương xót những mảnh đời khổ đau của anh em. Ước gì mỗi người chúng ta cũng có tấm lòng như Chúa để sẵn lòng dấn thân quảng đại vì hạnh phúc tha nhân. Xin cho mỗi người chúng ta luôn có trách nhiệm với nhau, với cuộc đời. Xin đừng để ai đau khổ, thất vọng vì sự thờ ơ và thiếu trách nhiệm của chúng ta. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

-------------------------------------

 
TIM2GAP85 CHÚA THẬT NHANH - CƠN TỨC GIẬN TRONG BẠN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen chuyển
Sun, Jan 31 at 3:18 AM

SỰ TỨC GIẬN ĐANG DÂNG LÊN TRONG BẠN-

CÓ THỂ DẪN BẠN ĐẾN NHÂN ĐỨC GÌ KHÔNG?

Hãy đặt nó dưới sự bảo vệ của Thiên Chúa, và cơn giận của bạn sẽ trở thành động lực cho sự sống và công lý.

Phương Tây không cần phải đợi các kỹ thuật Thiền định mới học được cách hiểu và kiềm chế cơn giận. Seneca, Aristotle, Plutarch, Cicero, Thánh Augustinô, St. Tôma Aquinô, Montaigne... tất cả các vị đều thảo luận, tranh luận và căm ghét thứ cảm xúc tức giận cũng nhiều như khi họ bênh vực nó.

Người xưa tin rằng, cơn giận dữ nằm sâu trong cơ thể, giữa gan và ruột. Giận dữ xuất phát từ tiếng Latinh ira (ire), và tiếng Hy Lạp hira , có nghĩa là ruột gan, mật. Nhiều người trong chúng ta đã từng cảm thấy, lúc này hoặc lúc khác, một cơn nóng rát bên trong đột ngột bám chặt vào ruột, làm quặn thắt bao tử và trào ra khỏi miệng. Họ nói rằng, theo nghĩa đen, cơn giận là tiếng gào thét của ruột gan chúng ta. Không có gì ngạc nhiên khi mật và ruột là nguồn gốc của sự hiểu biết của chúng ta về sự tức giận, nghĩa đen là "mửa mật ra."

Giận dữ và mật tuy hai nhưng là một và giống nhau. "Tôi cảm thấy mật của mình trào lên!" người ta thường nói như vậy. Sự suy diễn tương đồng về chất lỏng màu vàng xanh đắng đót này, được sinh ra bởi gan của chúng ta và được lưu trữ trong túi mật của chúng ta, rất hữu ích nếu chúng ta mở sách giáo khoa sinh học trung học cũ của mình. Trong cơ thể chúng ta, mật có một chức năng kép: đào thải các chất cặn bã và làm sạch dạ dày. Nói tóm lại, nó làm sạch chúng ta từ trên xuống dưới - giống như cơn giận của chúng ta.

Hiệu ứng "nồi áp suất"

Điều này không khó xác định. Chỉ cần tối đa hai phút là bạn có thể nhận ra rằng bạn (hoặc ai đó) sắp mất bình tĩnh. Sự tức giận của chúng ta hiếm khi không được người khác chú ý. Nó cần phải bộc lộ ra, theo tất cả (năm) giác quan và ngữ nghĩa của từ, thì người ta mới có thể tồn tại được. Nếu không, chỉ là vô ích. Niềm vui, nỗi sợ hãi và nỗi buồn có thể giữ lại trong lòng – khó có thể nhận thấy được. Nhưng cơn giận thì không vậy. Ngay cả khi nó ở trong lòng, sớm muộn gì nó cũng lộ ra. Đó là hiệu ứng "nồi áp suất".

Đặc điểm của nó là tạo ra một tác động. Hãy nghĩ đến một ông già hay cằn nhằn đang cố gắng kìm giữ sự bực tức của mình trong lòng nhưng không thành công, hoặc hãy nghĩ đến một người đồng nghiệp "đỏ mặt bừng bừng nổi giận" trong một cuộc họp của cơ quan. Những đồng nghiệp bé nhỏ quý giá của chúng tôi là những chuyên gia trong lĩnh vực này. Họ dường như có sẵn một cơn giận dữ tam bành và để sẵn trong túi quần phía sau chờ phun ra khi cần thiết.

Giận dữ là một điều cần thiết. Đó là lối thoát cho tâm trạng của chúng ta, sự vỡ mộng của chúng ta, niềm mong ước của chúng ta, sự thất vọng của chúng ta... Nói tóm lại, tất cả chúng ta đều cần phải "xả sạch túi" mật của mình. Nhà trị liệu tâm lý Isabelle Filliozat giải thích: "Cơn giận cho phép mỗi người chúng ta xác định giới hạn và căn tính của mình. Nó phủ nhận những gì không phù hợp với chúng ta. Đó là một trong những nguồn lực giúp ta tự tin."

Không thể tách rời lý trí

Tuy nhiên, không phải tất cả các cơn giận đều tốt. Chúng ta không nên nhầm lẫn giữa sự tức giận được thúc đẩy bởi nhu cầu giải quyết sự bất công, với cơn thịnh nộ, là một phản ứng cảm xúc bạo lực. Aristotle là một trong những người đầu tiên xác định tiêu chuẩn cho sự tức giận chính đáng. "Bản thân sự tức giận không phải là đạo đức hay trái đạo đức, mà là cách sử dụng nó," ông nói.

Giận dữ không thể tách rời lý trí. Nếu không có lý trí, cảm xúc mãnh liệt này sẽ trở nên điên cuồng, và chúng ta cũng vậy. Thánh Tôma Aquinô khẳng định điều này: "Nếu một người tức giận theo đúng lý trí, thì sự tức giận của người đó đáng được ca ngợi."

Aristotle nói, đây là một bài tập rất khó đối với lý trí, mà vai trò của nó là lượng định các điều kiện cho phép sự tức giận tạo nên ảnh hưởng của nó. "Tất cả tùy thuộc vào chúng ta khi đánh giá sự phù hợp của cơn giận, cường độ của nó, tần suất của nó; chẳng hạn như để quyết định xem chúng ta nổi giận vào đúng lúc không, có lý do vững chắc không, chống lại những người đích đáng không, vì mục đích thỏa đáng và trong những hoàn cảnh thỏa đáng không." Vì phải mất "mười hai phần nghìn giây để phản ứng theo cảm xúc" và "mất gấp đôi thời gian để lượng định tình hình từ quan điểm lý trí ", hầu hết chúng ta đều có khả năng đáng kể để cải thiện tình hình khi cần đến lý trí để đối phó với cơn tức giận .

Ngay cả khi đó là một lý do chính đáng, sự tức giận của chúng ta vẫn là sai nếu nó rơi vào một trong hai cạm bẫy: quá giận hoặc hầu như chẳng giận gì cả. Khi chúng ta giận quá mức, sự tức giận của chúng ta sẽ trở nên có hại nếu nó gây ra cãi vã hoặc phẫn nộ, nếu nó được sử dụng để trục lợi cá nhân, nếu nó dẫn đến báng bổ hoặc thái độ hỗn xược (một lời nói hoặc hành động ảnh hưởng đến lòng tự trọng của người khác). Chính vì lẽ đó mà giận dữ được coi là một trong bảy mối tội đầu "thứ bốn hay nhịn chớ hờn giận". Ngược lại, "Ai không tức giận khi cần thiết thì sẽ phạm tội," Thánh Gioan Kim Khẩu (Chrysostom) nói, "bởi vì sự kiên nhẫn không hợp lý sẽ gieo mầm mống cho thói hư tật xấu, khuyến khích sự phóng túng, và mời mọc những kẻ độc ác, và cả những người tốt, làm điều ác."

Khi tức giận trở nên có lợi cho bản thân và cho người khác

Khả năng suy nghĩ của chúng ta không phải lúc nào cũng đủ để chế ngự tính khí của chúng ta. Cơn giận của chúng ta cũng phải được đặt vào ngọn lửa của Thánh Thần và đức tin để được tẩy sạch những ô uế của nó. Đây là điều mà nhà tư tưởng Tin lành Lytta Basset gọi là cơn giận thánh. "Cơn giận thánh là cơn giận lành mạnh," cô giải thích trong cuốn sách của mình: "Cơn giận thánh: Giacób, Gióp, Chúa Giêsu (Labor et Fides). Có nghĩa là, đó là cuộc đấu tranh chính nghĩa vì cuộc sống của những người khác và của chính chúng ta.

Ví dụ, người ta có thể nói: "Tôi từ chối" trong trường hợp như vậy và như vậy; hoặc duy trì một lựa chọn hoặc một dự án được coi là chính đáng và cần thiết cho lợi ích chung. Vì hướng tới công lý, nên cơn giận lành mạnh này "đưa con người đến với cốt lõi bên trong của họ, đến với hạt giống Sự sống không thể phá hủy bên trong họ: là một thứ gì đó có khả năng chống lại trong nơi sâu thẳm, và là một thứ gì đó có liên quan đến Thánh thần." Lúc đó cơn giận trở thành một sự phục vụ cho bản thân và cho người khác, và không phải là sự lạm dụng.

Nhưng việc biến đổi cơn giận dữ có khả năng hủy diệt này thành một sinh lực tích cực chỉ có thể thực hiện được nếu chúng ta sẵn sàng phó thác bản thân cùng với sự tức giận của chúng ta vào bàn tay của Đấng Tạo Hóa. Và từ bỏ mọi ham muốn trả thù. "Một cơn giận thánh chắc chắn không phải là việc coi cơn giận riêng mình là cơn giận của Chúa, rồi làm cho mình tin rằng mình có sứ mệnh thiêng liêng chống lại những người khác", Lytta Basset cảnh báo. Hơn nữa, không thể chấp nhận sự so sánh cơn giận dữ của chúng ta với sự thịnh nộ của Cuộc Chung Thẩm - Dies irae – tức là ngày thịnh nộ - khi Thiên Chúa thực thi công lý của Ngài.

Đương đầu, thay vì thờ ơ

Thánh Augustinô nói với chúng ta: "Thiên Chúa không bị rối loạn bởi cảm xúc mãnh liệt. Cơn giận của Thiên Chúa không phải là sự rối loạn tâm hồn, mà là sự phán xét giáng xuống tội lỗi ". "Cơn giận thánh là cơn giận đã được lắng đọng trong Ngài, là Đấng không bao giờ để cho công lý không được thực hiện [...] Nếu một cơn giận không chấp nhận phó mình trong bàn tay thịnh nộ của Thiên Chúa, thì đó là bởi vì nó đã đồng ý rơi vào lưỡi gươm: chính Chúa sẽ xét xử dân Ngài ". Thánh Phaolô khuyến khích chúng ta: "Anh em thân mến, đừng tự mình báo oán, nhưng hãy để cho cơn thịnh nộ của Thiên Chúa làm việc đó, vì có lời chép: Đức Chúa phán: Chính Ta sẽ báo oán, chính Ta sẽ đáp trả." (Rôma 12:19)

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG:

Để cho cơn giận đưa dẫn bạn đến nhân đức có nghĩa là bạn phải biết chối từ chuyện cắt đứt mối tương quan của mình với những người khác. Điều đó có nghĩa là bạn phải thích đương đầu hơn là thờ ơ. Basset viết: "Nếu tôi tức giận với anh em trai mình, đó là bởi vì ít ra tôi còn tin tưởng, dù chút ít, vào tính người của anh em ấy, tức là tôi còn tin tưởng vào khả năng tiến bộ của anh em ấy." Mối ràng buộc này nếu được duy trì, ngay cả trong cơn bão, là mối ràng buộc duy nhất dẫn đến sự tha thứ. Thánh Phaolô viết: "Có nóng giận thì sao cho đừng mắc tội, chớ để mặt trời lặn, mà cơn giận lại chưa tan" (Êphêsô 4:26).

Tác giả: Antoine Pasquier

Chuyển ngữ: Phêrô Phạm Văn Trung

Từ: aleteia.org

-----------------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH - THỨC ĂN NHANH # 191 PDF Print E-mail

QUẢNG TRẦN

BẢN VĂN:

Số 191: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Wed of January 27, 2021.

ĐẸP ?

"Đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động" (Mt 11:19)

Trường Hợp I:

Sáng Chúa Nhật tuần vừa rồi, sau khi dâng lễ xong, đang thay lễ phục ở phòng thánh, phòng thánh nằm ở cuối nhà thờ bên cạnh lối nơi giáo dân đi vào hoặc đi ra khỏi nhà thờ, thì có một chị giáo dân đi qua cửa phòng thánh như cố tình chào tôi (mặc dầu thời gian nạn dịch cúm Vũ Hán, mọi người phải giữ giãn cách xã hội – 6 feet khoảng 2 mét) và hỏi:

- Cha thấy con mới nhuộm tóc đẹp không?

Tôi nhìn chị cũng trung niên rồi, mà với bộ tóc nhuộm màu kim nên cười trừ! (Không dám trả lời, vì sợ nếu khen đẹp nhỡ chị đi khoe với mọi người: cha nhà thờ khen tôi nhuộm tóc đẹp thì chết! Người của công chúng đôi khi khen chê ai, cái gì cũng phải thận trọng). Rồi tôi hỏi chị:

- Mùa cúm Vũ Hán lây lan khắp hang cùng ngõ hẻm, có đi đâu mà cần làm đẹp thế?

Chị trả lời: đôi khi cũng cần phải tự thưởng cho mình chứ cha!

Tôi hỏi: thế chị thưởng cho mình tốn bao nhiêu tiền? (Câu hỏi không nên hỏi trong xã giao bình thường!)

Chị vừa bước đi vừa cười nhẹ, rồi xoè năm ngón tay ra và nói: tổng cộng hết $500 đấy cha!

Nhìn chị bước đi, tôi tự suy nghĩ "cái răng cái tóc là góc con người"; "người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân"...làm đẹp là điều cần, nên làm! Nhưng cũng cần lắm "y phục xứng kỳ đức!" Đôi khi mặc trên người những thứ đắt tiền, chắc gì đã nói lên phẩm tính, đức hạnh của người mặc! Đôi khi lại còn tạo hiệu ứng ngược!

Có những lúc: Đẹp đâu không thấy mà thấy sự khập khiễng!

Tôi biết chị làm không có nhiều tiền, đang phải đi thuê phòng... $500 có thể phải tốn hơn một tuần làm việc cực nhọc!

Thôi! Ít ra chị cảm thấy đẹp là được, và làm cho nền kinh tế không bị tê liệt cũng tốt!

Trường hợp II:

Mùa dịch cúm Vũ Hán, nhà thờ không được sinh hoạt bình thường nhiều người lớn tuổi, những người đạo đức... không đến được nhà thờ. Phải ở nhà tham dự thánh lễ online – trực tuyến. Trong cái khó ló cái khôn! Các ông bà già cũng hay lắm, có nhu cầu là có sáng kiến, đã hình thành những nhóm đọc kinh, những nhóm cầu nguyện online – trực tuyến qua điện thoại, qua Zoom, qua Room... đủ cách. Nhóm thì 12 giờ trưa, nhóm thì 3 giờ chiều... 9 giờ đêm.

Có những ông bà nói: trước chỉ biết mỗi nhà thờ giáo xứ nơi mình sinh sống. Giờ biết ở Việt nam, ở châu Âu, ở Canada, ở Úc. Có ông bà còn lựa cha dâng lễ sốt sắng, giảng hay... đăng ký subscribers để nhận chuông thông báo nữa chứ! Giỏi thiệt! Còn liên lạc mời cha này, cha kia vào giảng thường xuyên, có những buổi học hỏi, tĩnh tâm nữa...!

Hôm qua, khi tham dự đọc kinh và chịu trách nhiệm chia sẻ lời Chúa cho một nhóm, người viết vào sớm và nghe mọi người trong nhóm rộn rả đủ thứ chuyện. Chuyện "nói to cười to" chứ không phải "nói nhỏ cười to" đâu nhé!

Có người nói: Từ hồi nạn dịch Vũ Hán xảy ra đến giờ, tóc bạc đầy đầu mà không chịu nhuộm. Nhuộm tại nhà mà cũng lười!

Có người chêm vào: tôi không những không nhuộm mà còn không thèm cắt tóc mấy tháng nay nữa nè! Để ra được một khoản tiền nho nhỏ gửi về giúp người nghèo lũ lụt bên quê nhà nè! Rồi cười to!

Người khác lại nói: Từ hồi đại dịch xảy ra đến giờ đỡ tốn bao nhiêu tiền bạc thường dùng để mua phấn, mua son...

Có người hỏi: Không dùng tiền đó thì tiền nhiều để làm gì?

Có người trả lời: không đắp vào thân mình thì đi đắp vào thân những người quen biết! Ở nhà không đi đâu, lên YouTube học làm đủ thứ món ăn... Rồi đi phân phát, để trước cửa những nhà quen biết! Để xong gọi điện, nhắn tin họ ra lấy! Không sợ bị mang tiếng là đi gieo virus.

Tôi còn nghe nhiều người: nói to cười to nữa! Hoá ra cái đẹp không chỉ dừng lại ở "người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân" mà còn có nhiều thứ đẹp sâu hơn trong cuộc sống.

Tôi đã đọc ai đó đã viết:

- Gương mặt và ngoại hình hấp dẫn... là CÁI ĐẸP SỚM NỞ CHIỀU TÀN.

- Giữ gìn trang nghiêm, đó là THÂN ĐẸP.

- Ăn ở hiền hòa, thủy chung, đó là NẾT ĐẸP.

- Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là CỬ CHỈ ĐẸP.

- Thấy người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là TẤM LÒNG ĐẸP.

- Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả, tôn quý các bậc hiền nhân đó là TÂM HỒN ĐẸP.

- Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là NGÔN NGỮ ĐẸP.

- Không một suy nghĩ xấu, hướng chiều về sự tốt ... đó là Ý ĐẸP.

- Thấy người ta u tối, kém hiểu biết mà khai mở trí tuệ, giáo hoá, dẫn dắt tới trường, tới lớp... thì đó là TRÍ TUỆ ĐẸP.

*Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Có người viết "Bạn có thể yêu ai đó vì nhan sắc của họ. Nhưng hãy nhớ rằng: cuối cùng bạn phải sống với tính cách của họ, chứ không phải nhan sắc của họ." Tôi đang tốn công, tốn sức làm cho tôi đẹp bề ngoài hay đẹp bên trong tâm hồn? Hay cả hai? Phải chọn lựa một trong hai thì tôi ưu tiên chọn cái đẹp nào? Kinh Thánh viết: "Đức Khôn Ngoan được chứng minh bằng hành động" (Mt 11:19), đâu là những hành động cụ thể của tôi để tạo ra những cái đẹp cho đời, cho tha nhân... từ trong môi trường sống cụ thể của tôi?

-----------------------------------

 
TÌM GẶP CHÚA THẬT NHANH- ĐI TÌM HẠNH PHÚC - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, Jan 24 at 11:18 PM

ĐI ĐÂU ĐỂ TÌM ĐƯỢC HẠNH PHÚC?
Bạn muốn gặp hạnh phúc ư? Hãy đặt điện thoại xuống, tắt máy tính đi và gấp sách vở lại; dắt xe ra, đi bộ cũng được; tìm đến những người nghèo khổ ở bất cứ nơi nào bạn đi qua và bắt gặp...
Một nhân vật Hy Lạp cổ đại cho rằng: "điều đúng đắn nhất đó là sự công bằng; điều tốt đẹp nhất chính là sức khoẻ, nhưng điều sung sướng nhất đó là có được những gì mình mong muốn"[1]. Quả thật, con người là những hữu thể hữu hạn mang trong mình vô hạn những ước ao. Do đó, còn gì sung sướng hơn trong cuộc đời cho bằng được thoả mãn tất cả những khát vọng sâu kín nhất nơi tâm hồn đầy khắc khoải. Thế nhưng triết gia Aristotle lại nghĩ khác.

Ông cho rằng: "Trong tất cả mọi sự, Hạnh Phúc mới là điều đúng đắn nhất, tốt đẹp nhất và sung sướng nhất"[2]. Vậy Hạnh phúc thực sự là gì? Con người có thể và làm thế nào để đạt được hạnh phúc trong thân phận "ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh" của mình? Trong khi đó, ngày ngày người ta cứ phải đối diện với biết bao nỗi niềm thổn thức nơi trái tim dập nát, đầy thương tích mỗi khi ngày sắp tàn và màn đêm ập đến – nơi mà chỉ còn ta với ta trong sự tĩnh mịch của thời gian và không gian vô ảnh.
Thật vậy, cứ mỗi lần hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà lại chạng vạng chiếu những tia sáng lập lòe yếu ớt như một sinh linh đang hấp hối cố níu giữ chút hơi tàn trước sự giằng giật của bóng đêm vĩnh cửu, ấy thế mà nó vẫn cố nhuộm vàng tất cả những gì mà nó lướt qua nhanh như một tia chớp xé toạc mảng cô vân trên cõi thinh không của đất trời. Tất cả như muốn trốn chạy cái bức màn đen tối đặc khệt đang rần rần chụp xuống.

Dường như ai nấy đều vội vàng oằn mình kéo lê khối-vật-chất-tôi lì lợm trên nền cát trồi sụt của phận người hư thực tiến về cùng đích đời mình. Trớ trêu thay! Biết về đâu khi trời đã tối? Chạy đi đâu cho thoát cảnh ba đào? Mang trong thân xác dễ hư hoại nỗi khắc khoải về chốn siêu việt, con người như bị trói chặt vào sợi dây thái cực vô hình, để rồi cứ phải lầm lũi kiếm tìm phương thuốc chữa bệnh nhân sinh và giải mã các bí ẩn của hiện tượng con người: phải chăng sống là phù du, đời là bể khổ?
Chẳng thế mà khi vừa chật vật trồi ra khỏi thế giới riêng tư, êm ấm trong cung lòng mẹ, hầu như ai cũng ra sức gào thét thật to như muốn thu hút sự chú ý của người khác và như muốn khẳng định rằng: tôi đang hiện hữu! Quả thực sau đó, sự hiện hữu của sinh linh bé bỏng ấy ít nhiều cũng được thừa nhận bởi sự âu yếm vỗ về của những cái tôi khác với nụ cười hả hê và ánh mắt đầy vẻ đắc chí như thể họ vừa giành được chiến lợi phẩm cho kẻ thắng cuộc. Thế rồi càng lớn lên, cái tôi nhược tiểu ấy càng cảm nhận cùng lúc rằng thế giới độc nhất vô nhị của bản-ngã-mình ngày càng mờ phai và nỗi nhớ da diết cái siêu ngã thuở ban đầu cứ dày vò linh hồn nó mãi khôn nguôi.
Sở dĩ bản ngã càng lúc càng mờ phai vì từ lúc thành thai trong lòng mẹ, bản ngã là thế giới, cho đến khi mang hình hài trọn vẹn của một hữu thể tại thế và được sinh thành, thế giới là tổng thể của bản ngã và mẫu ngã. Sau đó, thế giới là tổng thể của bản ngã và gia đình, trường học, cộng đồng rồi đến thế giới đại đồng như là nơi hiện hữu của vạn vật, trong đó có bản ngã. Chính vì thế giới ngày càng được nới rộng, và càng lạc vào chốn hồng mông hồng bàng ấy, bản ngã càng khó tri nhận và định vị chính mình. Tôi là ai và nếu vậy thì bao nhiêu?[3] Tôi có thể lượng định được độ dài-rộng-cao-sâu của chính tôi hay không? Thế là bản ngã bước vào một cuộc phiêu lưu đầy huyền nhiệm để đi tìm cái siêu ngã vốn toàn hảo và vượt trên mọi sự xoàng xĩnh của kiếp sống trần ai này. Khổ một nỗi: càng đi tìm lại càng chẳng thấy, thấy xa xa tiếc những ngày qua, thời gian trôi trôi mãi chẳng dừng, lìa đời tạ thế ai tìm được chưa?[4]
Thật vậy, người khôn ngoan cũng như kẻ khờ dại, tất cả đều phải chịu chung một số kiếp phù du. Trau dồi minh triết cũng chỉ thêm phiền muộn, thâu lượm hiểu biết rồi cũng nếm nhục nuốt sầu. Dân ngu ngơ thì được người đời thương hại. Nhưng thế gian mấy kẻ tự nhận mình là dại với khờ? Người phú gia lấy thú khoe của làm hạnh phúc ngụy đời, kẻ cơ bần mượn nụ cười nhạt làm lẽ ủi an. Sinh thời tay trắng bàn tay, tử tận vẫn là hai bàn tay trắng.[5] Con người dường như chẳng thể được hạnh phúc vì ước vọng thì vô cùng mà sự thỏa mãn lại chẳng bao nhiêu. Giả như có đáp ứng được nhu cầu này thì nhu cầu khác lại nảy sinh: nhu cầu đẻ ra nhu cầu. Cứ thế, cái sự thật trần trụi và bi đát nhất của nhân hữu chính là đau khổ.
Người ta cứ phải mệt nhoài trong cuộc chạy trốn khỏi bàn tay tinh quái của bóng ma bất hạnh, đến khi không thể lê bước tiếp được nữa, con người bị buộc phải dừng lại và cũng nhờ đó mà cái tôi suy tư có chút không gian tinh thần để chất vấn về tồn tại của mình: Tại sao mình cứ phải trốn chạy? Thay vì cố gồng mình lên để được tự do khỏi đau khổ, thì tại sao mình không đứng lại và chiến đấu để giành lấy tự do cho những điều cao quý hơn?... Cứ như thế, một loạt các câu hỏi hiện sinh ập đến cật vấn lòng người. Sau tất cả, con người đi đến chỗ chân nhận rằng: tìm cách để tránh né đau khổ không phải là giải pháp cho vấn nạn nhân sinh cho bằng phải hướng cuộc đời mình nhắm tới một mục đích nào đó.
Thế nhưng trong số muôn trùng con sóng giữa biển khơi mênh mông vô định, con người biết cưỡi thuyền đời lên con sóng nào để có thể cập bến an bình? Hơn nữa, trong mạng lưới mơ hồ dày đặc của lớp sương huyền ảo của non non nước nước, ta biết nơi nào mới là bến bờ chân thật? Sẽ có những lúc, ta tưởng chừng như đã nhìn thấy hạnh phúc đang lấp ló đằng sau lớp sương mù huyền bí ấy, nhưng khi đến gần hơn, ta toan đưa tay ra chụp lấy thì nó lại hững hờ tan biến cùng với làn sương hư ảo. Tất cả những gì còn lại trước mắt ta chỉ là một lớp sương mù khác dày đặc hơn, mịt mù hơn, để rồi lại một lần nữa, ta bị quăng ném vào mớ bòng bong của bến với bờ.
Chính khi cảm thấy cô đơn, trống trải và u sầu; khi không thể vui hưởng hạnh phúc trong căn phòng nội tâm của mình như thế, người ta thường tìm đến bạn bè hay những sự vật bên ngoài để mưu cầu hạnh phúc. Chẳng hạn, nhiều người đã lao mình vào một đời sống khoái lạc, danh vọng hay tiền bạc để giải quyết vấn nạn nhân sinh. Tuy nhiên, theo triết gia Aristotle[6], cả ba lối sống ấy dường như không phải là điều mà con người nên theo đuổi để rồi chỉ dừng lại ở chính điều đó. Lý do là vì: khoái lạc tưởng chừng khiến người ta cảm thấy hài lòng và mãn nguyện, nhưng thực ra nó biến họ trở thành nô lệ và sống một đời sống chẳng khác nào loài cầm thú; danh vọng của đời sống chính trị ư, nó cũng ít nhiều bộc lộ vẻ bất toàn, vì nó dường như tùy thuộc vào người vinh danh hơn là chính người được vinh danh.

Đó là lý do mà một người nổi tiếng chỉ được biết đến bởi những người biết đến anh ta mà thôi, và tất nhiên nó cũng chẳng trường tồn hoặc chẳng may người ấy gặp phải một tai ương nào đó thì rồi ra người ta sẽ chẳng kể họ vào số những người hạnh phúc trên đời. Chuyện tương tự cũng xảy ra với những người chỉ chăm chăm sao cho mình được lắm tiền nhiều của, vì xét cho cùng, tiền bạc luôn luôn và mãi mãi chỉ là phương tiện chứ tự nó không bao giờ là mục đích cả.
Sau cùng, tất cả những huyên náo và sự bận rộn của các dạng đời sống ấy chỉ có chức năng chuyển hướng những suy tưởng về nỗi bất hạnh của chúng ta và ru ngủ chúng ta trong sự vui thích bề ngoài mà thôi...Vì khi không có những sự ồn ào đó, ta thường nhìn thấy rõ sự bất hạnh của mình hơn. Đó là lý do tại sao người ta lại yêu thích sự ồn ào và náo động nhiều đến thế! Nhưng khi khoảnh khắc khoái lạc vụt tan đi như làn hơi trong cơn mộng tưởng, rồi quăng lại tâm hồn một nỗi bâng khuâng, cô độc vô diện ảnh, làm cho lòng trí và tâm can con người vốn đã sầu lại càng sầu thêm, khi ấy, người ta nhận ra một sự thật có phần nghiệt ngã rằng, ở chốn trần ai này: "điều duy nhất an ủi cho những đau khổ của chúng ta chính là sự tiêu khiển, nhưng nó lại dẫn ta đến với cái chết một cách vô thức."[7]
Vì thế, nếu không nâng tâm trí mình vượt lên khỏi những sự thể tầm thường thân cận, con người sẽ mãi lẩn quẩn trong sự tù túng chật hẹp nơi bản chất bấp bênh của mình, để rồi cứ mải miết đi tìm hạnh phúc trong vô vọng cách vô ích. Cho nên, nhà khoa học Pascal trong tác phẩm Pensées cho rằng, hạnh phúc chân thật chỉ có thể được tìm thấy và lãnh nhận nơi một mình Thiên Chúa. Trong đó, nhà khoa học vĩ đại này đã nói đến một cuộc cá cược kinh điển về việc tin vào sự hiện hữu của Thiên Chúa, rằng nếu thắng, bạn sẽ được tất cả, còn nếu thua, bạn sẽ chẳng mất gì.

Bởi thế, Pascal đã hối thúc người ta rằng: "đánh cược thôi, không chút do dự rằng Thiên Chúa hiện hữu, để có được hạnh phúc và sự sống đời đời!"[8] Còn những người không tin vào Thiên Chúa sẽ hầu chắc luôn cảm thấy đau khổ và bất hạnh. Nhưng tin Thiên Chúa hiện hữu thôi thì chưa đủ. Cần thiết phải dấn thân vào một cuộc gặp gỡ hiện sinh với Người ngang qua những người nghèo khổ như một phương thức có phần hữu hiệu và bảo đảm cho hạnh phúc trường tồn [x. Mt 25, 31-46].
Vậy, bạn muốn gặp hạnh phúc ư? Hãy đặt điện thoại xuống, tắt máy tính đi và gấp sách vở lại; dắt xe ra, đi bộ cũng được; tìm đến những người nghèo khổ ở bất cứ nơi nào bạn đi qua và bắt gặp; trò chuyện với họ, lắng nghe họ và nhìn vào vực sâu của những giọt nước mắt lăn trên gò má họ; chia sẻ cho họ những những gì bạn có thể chia sẻ...vv.

   Khi ấy, bạn sẽ thấy những vấn đề mà bạn đang phải đối diện như được hòa tan trong đại dương những vấn đề của họ; nước mắt của họ sẽ lau khô giọt lệ trong lòng bạn và bạn sẽ thấy tâm hồn mình được lấp đầy cách trào tràn như thế nào! Lúc đó, bạn sẽ không cần phải nhọc công kiếm tìm hạnh phúc nữa, nhưng chính hạnh phúc sẽ đến gặp gỡ và ở lại với bạn!
Hv. Văn Tài, S.J.(dongten.net)

---------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 44