mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7334
mod_vvisit_counterHôm Qua12548
mod_vvisit_counterTuần Này7334
mod_vvisit_counterTuần Trước72250
mod_vvisit_counterTháng Này118736
mod_vvisit_counterTháng Trước248232
mod_vvisit_counterTất cả16999108

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Người Tín Hữu Trưởng Thành
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH -NỖI LÒNG NGƯỜI GIÀ ĐAU YẾU PDF Print E-mail

 Chào Mừng Quí Vị đến với Trang Chia Sẻ Lời Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành và ban bình an cho Quí Vị!
VĂN HÓA GIA ĐÌNH -TÂM SỰ CỦA MỘT NGƯỜI GIÀ

TÂM SỰ CỦA MỘT NGƯỜI CHA GIÀ ĐAU YẾU

ĐGM GB. BÙI TUẦN

Tôi mới đọc lại một bài của Đức Hồng Y Bergolio, nay là Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Bài này được Ngài giảng trong thánh lễ Dâng Chúa Giêsu trong đền thờ, ngày 02.02.2008.
Nội dung bài giảng là về "những người già".
1- Vì là một người già đau yếu, tôi đọc mà thấy lòng mình thấm thía nỗi đau. Xin được chia sẻ nỗi niềm ấy của tôi trong tâm sự này.
2.
Ngay trong đầu bài giảng, Đức Hồng Y đã không ngại nói lên một cảnh đau buồn đang xảy ra tại nhiều nơi ở Nam Mỹ. Cảnh đau buồn đó là cách cư xử đối với những người già.
Theo Ngài nhận xét về chính sách dành cho người già, thì cả đời cả đạo đều có những tuyên bố rất hay. Nhưng thực tế lại khác.
Người già bị coi như kẻ bị loại trừ.
Người già bị khinh như kẻ bị đẩy ra ngoài lề xã hội.
Người già bị đối xử như kẻ bị từ bỏ, bị để trong những nhà hưu như kho dành cho các vật phế thải.
Người già bị chế giễu và bị bỏ quên.
3.
Những hình ảnh trên đây tạo nên trong tôi một bầu trời u ám. Tôi cảm thấy xót xa vô chừng.
Tôi thầm nghĩ: Nếu phần đông đối xử tệ như thế đối với những người già, thì chắc là họ có cơ sở. Nếu chính tôi cũng bị đối xử như thế, thì hẳn là vì tôi xứng đáng bị như thế. Bởi vì chính tôi cũng thấy mình đang là người thuộc loại không sản xuất được gì, mà lại còn gây phiền hà cho nhiều người khác.
4.
Thực vậy, tôi cảm thấy mình đang là gánh nặngcho cộng đoàn. Bởi vì đời sống của tôi hiện giờ phải lệ thuộc rất nhiều vào người khác, đi đứng, di chuyển đều phải nhờ người khác.
5.
Tôi cảm thấy mình đang là kẻ dư thừa, gây phiền toái cho cộng đoàn. Bởi vì tôi bị kể như không còn khả năng phục vụ, đã thế lại giữ cho mình những phương tiện sống đáng lẽ nên dành cho những người đang phục vụ.
6.
Tôi cảm thấy mình đang là kẻ gây chướng tai gai mắt. Bởi vì tôi có những lời nói, việc làm, thái độ vụng về mà người ta không muốn bao dung chấp nhận.
7.
Tôi cảm thấy mình đang là kẻ phạm đến quyền lợi của người khác. Bởi vì tôi có những suy nghĩ và những lời nói nào đó, mà người ta cho là pha mình vào chuyện của người khác.
8.
Tôi cảm thấy mình đang là kẻ bị kết án, không xứng đáng ở lại chốn này. Bởi vì tôi bị coi như kẻ làm gương xấu, gây hại cho ích chung.
9.
Những cảm thấy trên đây đang làm tôi đau đớn và sợ hãi. Tôi muốn tìm người, để tâm sự. Nhưng tôi sợ lại bị khổ thêm, do người ta khinh chê, xa tránh. Mất miền tin vào người khác, co mình lại, đó là triệu chứng của trầm cảm.
10.
Trầm cảm có lúc gây nên căng thẳng. Chỉ một chút thôi trong lời nói, trong thái độ, của ai đó, tuy vô hình, nhưng tỏ ra sự dửng dung, sự khinh miệt, đều có thể làm cho tâm hồn đang đau lại đau thêm.
11.
Những lúc đó, tôi không phải là hiểu, mà là cảm nhận được một cách sâu sắc tình trạng, mà Chúa Giêsu đã trải qua xưa trong vườn Cây Dầu. Người cảm thấy rất mực cô đơn, rất mực sợ hãi, rất mực khổ đau. Tôi cũng như Người, lúc đó gục đầu xuống đất, mà khẩn cầu: "Lạy Cha, nếu có thể, xin cho con khỏi uống chén đắng này. Nhưng xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha mà thôi" (Lc 22,42).
12.
Và tôi cũng cảm nhận thấy rất cần được ủi an nâng đỡ. Tôi thấy nhu cầu ấy cũng đã có trong lời Chúa Giêsu trách các môn đệ: "Các con không thức nổi một giờ ở bên Thầy sao?" (Mc 14,37).
13.
Ai đã trải qua những trường hợp như thế, mới thấy những trường hợp như thế là rất khủng khiếp. Do vậy, cần phải rất nhạy bén và tế nhị đối với những người trong cơn khủng khiếp như thế, nhất là khi họ là những người già cả đau yếu, không còn sức khoẻ thân xác và tinh thần để vượt qua.
Tôi đã nhiều lần rơi vào những trường hợp khủng khiếp đó.
14.
Cũng may là trong tôi, Chúa vẫn hiện diện, Người thắp lên trong tôi một ngọn lửa nhỏ.Ngọn lửa nhỏ này là niềm tin yêu mãnh liệt. Nhờ ngọn lửa thiêng này, tôi biến đau khổ thành cơ hội đến với Chúa và đến với con người, một cách âm thầm nhưng đầy tin tưởng.
15.
Trước hết, tôi coi bản thân tôi đang đau đớn là một của lễ hy sinh. Tôi khiêm tốn dâng lên Chúa của lễ hy sinh đó, hợp với của lễ hy sinh Chúa Cứu Thế đã dâng xưa trên thánh giá.
16.
Với của lễ hy sinh đó, tôi chúc phúc lành cho những người thân yêu của tôi. Như xưaông già Simêon đã chúc lành cho Đức Mẹ và Thánh Giuse, khi hai Đấng dâng Chúa Hài Đồng trong đền thờ (x. Lc 2,33-35).
17.
Rồi, cũng với của lễ hy sinh đó, tôi chuyển giao kinh nghiệm của tôi cho cộng đoàn và những thế hệ đi sau. Như xưa bà già Anna "đã nói về Hài Nhi Giêsu cho hết những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem" (Lc 2,38).
18.
Những gì tôi chia sẻ trong tâm sự này đều rát chân thành. Cũng với tất cả tấm long chân thành, tôi thú nhận tôi rất yếu đuối, hèn hạ, tội lỗi, rất cần được Chúa xót thương và cũng rất cần được cộng đoàn cảm thông.
19.
Để kết, tôi xin mượn ý của Đức Thánh Cha Phanxicô về người già:
- Nhu cầu được có người ở bên,
- Nhu cầu gặp được một cái nhìn yêu thương có sức làm êm dịu nỗi lo âu sợ hãi...
- Nhu cầu được cảm thấy mình có ích cho người khác.
- Nhu cầu làm nhẹ nỗi đau.
Đó là những gì anh chị em nên làm cho những người già cả đau yếu, trong đó có tôi.
Xin cảm tạ Chúa hết lòng.
Xin chào chúc anh chị em được bình an trong Chúa.

Long Xuyên, ngày 12 tháng 3 năm 2014
Ngày giỗ Cha Phanxicô Trương Bửu Diệp

-----------------------------

CHI TRẦN CHUYỂN

------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - THAY ĐỔI CHÍNH MÌNH PDF Print E-mail

Muốn Thay Đổi Thế Giới, Hãy Thay Đổi Chính Mình

Nhiều người trẻ ngày hôm nay có một giấc mơ rất kỳ lạ, do bị tẩy não, do bị nhồi sọ bởi những khoá học về thành công và làm giàu, những khoá học về CEO hão huyền...mà trong đó họ được các Bậc Thầy Chuyên Huấn Luyện Lừa nhồi vào đầu họ những câu như: "Bạn được sinh ra mang sẵn một nội lực để thay đổi thế giới", "Bạn được sinh ra để thành công"....

Những câu thế này, xét về bản chất thì không sai, vì quả thật mỗi người chúng ta được mời gọi để biến đổi thế giới nên tốt hơn, góp phần kiến tạo thế giới bằng những khả năng thiên phú của mình.

Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở chuyện "rừng vàng biển bạc" tự có rồi tin rằng mình sẽ thay đổi thế giới thì quả thật là rất dị hợm, rất kịch cỡm, rất ảo tưởng và rất thiếu cơ sở. Ai cũng biết, nếu muốn thay đổi thế giới thì họ phải tự thay đổi chính mình. Đàng này, tiếng Anh thì bì bà bì bõm, có thông một tí thì lại là kiểu Vietnamese - English, tiếng Việt thì không thông, đọc sách thì một năm chưa được một cuốn 300 trang thể loại nghiên cứu, yêu ngôn tình, thích thể thao, mê tình dục, thích làm giàu nhanh, thích sự dối trá, thích sự hào nhoáng bên ngoài...mà lại có thể thay đổi thế giới sao đặng?

Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, điều đầu tiên cần có là CÁI ĐẦU. Cái Đầu phải rất minh mẫn, khôn ngoan, thông thái, hiểu biết rộng. Muốn thế thì bạn phải siêng năng đọc và có khả năng đọc những cuốn mang tầm quốc tế, chứ không phải lội bì bõm trong mớ sách đã dịch (chưa kể còn dịch sai). Theo thống kê, một CEO bình quân đọc 60 cuốn sách một năm, một tổng thống bận rộn như Obama cũng dành vài tiếng để đọc sách một ngày, huống chi một người muốn thay đổi thế giới như người trẻ ảo tưởng của chúng ta hôm nay?

Thứ đến, phải có cái TÂM. Tâm phải trong sáng, chứ không phải cái tâm đầy rẫy những mưu tính và vơ vén hầu làm giàu cho bản thân mà lại chà đạp hay lọc lừa anh em. Muốn có cái Tâm thật vững thì phải vững trong đời sống thiêng liêng hay tinh thần. Phải dành nhiều thời gian tĩnh lặng trong ngày để chiêm niệm, suy niệm, kết hiệp với Chúa, chứ không phải chạy lông bông hết việc này đến việc khác để chứng tỏ mình bận rộn và là người quan trọng đến nỗi không có thời gian. Một khi bạn đã không có thời gian lo cho cái Tâm của mình, thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện lo cho cái tâm của ai hay đời sống của người khác, chứ đừng nói đến thế giới bao la ngoài kia.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Hãy tỉnh thức, hãy khiêm nhường, hãy biết mình là ai, và can đảm thay đổi từ những bước nhỏ bé để có thể hiện thực hoá giấc mơ cao đẹp của bản thân đối với thế giới. Đừng bao giờ có tư tưởng cầm đèn chạy trước ô tô và cũng đừng nghĩ rằng tham gia vài khoá hội thảo hay vài khoá học nào đó với những ngôn ngữ đao to búa lớn thì bạn có thể lập tức thay đổi thế giới. Hãy quay trở về với chân giá trị của mình, hãy thôi mộng tưởng, và hãy đặt đôi chân xuống đất, mắt nhìn thẳng, tâm vững vàng.

"Nước Trời cũng giống như chuyện hạt cải người nọ lấy gieo trong ruộng mình. Tuy nó là loại nhỏ nhất trong các hạt giống, nhưng khi lớn lên, thì lại là thứ rau lớn nhất; nó trở thành cây, đến nỗi chim trời tới làm tổ trên cành được" (Mt 13:31-32)

Joseph C. Pham

----------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - THÁNH THẦN Ở TRONG TÔI PDF Print E-mail

Chào Mừng Quí Vị đến với Trang Chia Sẻ Lời Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành và ban bình an cho Quí Vị!
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - CHÚA THÁNH THẦN Ở ĐÂU?

Tôi là một tân tòng. Từ nhỏ, tôi đã ham thích tìm hiểu những điều nhỏ nhặt khác thường mà đôi khi bạn bè không nhìn thấy. Khi được trở nên Kitô hữu, sống trong Cộng Đoàn Gia Đình 'Sống Tin Mừng Tình Yêu' tôi được đào sâu hơn về giáo lý Công giáo, được học hỏi về phương thế để lớn lên trong đời sống đức tin. Nhưng bản năng thích tìm hiểu nơi tôi vẫn không ngừng phát triển, và điều tôi cứ mãi chất vấn lòng mình là CHÚA THÁNH THẦN ở đâu? Hoạt động của Ngài như thế nào?

Khi cố gắng trung thành với Chương trình Sống của Cộng Đoàn, cầu nguyện và đọc Kinh Thánh mỗi ngày (điều này tôi phải quyết tâm hơn 3 tháng) thì tôi thấy rằng, trong Lời Chúa luôn nhắc đến CHÚA THÁNH THẦN: là Đấng Bảo Trợ, Thần Khí, Gió, Lửa... Đặc biệt là trong Tin Mừng Gioan, CHÚA THÁNH THẦN được nhắc đến nhiều lần.

Tôi cũng có lần gọi điện thoại đến hỏi Thầy về CHÚA THÁNH THẦN và đã nghe Thầy giải thích. Tôi đã hiểu hơn về CHÚA THÁNH THẦN và hoạt động của Ngài. Tôi nghiệm ra rằng, chính khi ta đọc Lời Chúa mà được Thần Khí soi dẫn, ta sẽ tìm ra đường đi nước bước cho chính cuộc đời hay những quyết định của mình. Đó chẳng phải là một hoạt động của CHÚA THÁNH THẦN sao?

Hoặc cảm nghiệm mạnh nhất là những giờ phút hồi tâm, làm việc riêng của những đợt Tĩnh Tâm, tôi đặt mình thinh lặng trước mặt Chúa và để tiếng nói lương tâm lên tiếng thì thấy những khiếm khuyết, lầm lỗi của bản thân cùng quyết tâm chừa cải. Đó chẳng phải là một hoạt động của CHÚA THÁNH THẦN sao?

Tôi cũng cảm nghiệm những hy sinh của Thầy trong những việc rất nhỏ (dọn rác, trải khăn bàn thờ...) để thấy rằng, chỉ cần trung tín trong những việc nhỏ cũng đã là ơn Chúa Thánh Thần. Có một câu hỏi Thầy đặt ra trong buổi Tĩnh Tâm chuẩn bị Quy Ước: Làm thế nào để có lòng trung tín với Chúa?

- Thưa: Phải trung tín mỗi ngày. Vâng, chính nhờ đời sống Cộng Đoàn mà tôi biết trung tín mỗi ngày trong những công việc nhỏ: trung thành sinh hoạt ngày Thứ Ba hằng tuần, trung thành với những quyết tâm mỗi tháng, cố gắng mỗi ngày trong vai trò làm chồng, chia sẻ việc nhà với vợ... Những điều đó tôi thiết nghĩ chỉ nhờ có CHÚA THÁNH THẦN hoạt động, tôi mới có thể vượt qua những ù lì của bản thân để trở nên con người năng động và dễ mến hơn.

Cũng chính nhờ sống trong Cộng Đoàn mà tôi nhận ra được sự hoạt động mạnh mẽ của CHÚA THÁNH THẦN. Từ những người không quen biết nhau, chúng tôi đã có thể chia sẻ cho nhau những vui buồn, khúc mắc của bản thân để giúp nhau vượt khó. Từ những người bình thường, chúng tôi được học hỏi để tham gia các tiết mục nhảy múa, những đêm văn nghệ hoành tráng; nhờ CHÚA THÁNH THẦN mà sức nóng của những đêm ấy như đốt cháy anh chị em để cùng nhau cháy hết mình trên sân khấu.

Nhờ CHÚA THÁNH THẦN mà những đợt Tĩnh Tâm do Cộng Đoàn tổ chức cũng đã lấy đi không ít nước mắt của các chị em và đẩy lùi những thói quen xấu của từng thành viên, để mọi người cùng quyết tâm trở thành con người mới. Biết chấp nhận nhau, cùng làm việc vì lợi ích chung cũng là một ơn CHÚA THÁNH THẦN. Tôi học được một điều từ Cộng Đoàn: đừng đặt mục đích vào những chuyện quá lớn mà hãy trung thành từ những việc nhỏ. 'Không ai nên thánh đột xuất và chẳng có con đường nên thánh nhanh tắt'.

'Nếu đời ta là những nốt nhạc thăng trầm thì CHÚA THÁNH THẦN là những dòng kẻ trong khuôn nhạc'. 'Chỉ lúc nào ta thinh lặng, đặt mình trước mặt Chúa cách trọn vẹn thì lúc ấy ta mới nhận ra CHÚA THÁNH THẦN hoạt động mạnh mẽ'.

Lạy CHÚA THÁNH THẦN, NGÀI VẪN đến với con mỗi ngày để con tìm ra chân lý và ý niệm sống đích thực cho đời mình.

Gioan Phạm Ngọc Dũng
********
"THẦN KHÍ CHÚA LUÔN HIỆN DIỆN TRONG TÔI, BẠN CẦN MỞ LÒNG ĐỂ ĐÓN NHẬN NGÀI"
--------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH -KHI THAM DỰ THÁNH LỄ PDF Print E-mail

NHỮNG LƯU Ý KHI THAM DỰ THÁNH LỄ NGƯỜI CÔNG GIÁO CẦN PHẢI NHỚ ....

1.ĐỪNG ĐI TRỄ. Hãy nhớ Thiên Chúa luôn chờ đợi bạn để đong đầy tình yêu c��a Người trong bạn, để nói với bạn, và để tha thứ cho bạn.

2. ĐỪNG ĂN MẶC KHÔNG PHÙ HỢP. Hãy ý tứ, vì danh dự của chính mình, và vì tôn trọng cả người khác.

3. ĐỪNG VÀO NHÀ THỜ MÀ KHÔNG CHÀO CHÚA. Khi đến nhà thờ, hãy làm dấu Thánh Giá. Thiên Chúa đang thực sự ở đó, Người vui mừng khi gặp bạn. Hãy cảm ơn Người đã mời bạn đến.

4. ĐỪNG CẢM THẤY UỂ OẢI KHI PHẢI CÚI MÌNH HAY BÁI QUỲ.
Khi đi ngang trước bàn thờ, hãy cúi chào, vì bàn thờ là hình ảnh của Đức Kitô. Khi đi ngang nhà tạm, hãy bái quỳ, vì Đức Kitô đang ở trong đó.

5. ĐỪNG NHAI KẸO CAO SU, ĂN HAY UỐNG BẤT CỨ GÌ KHI ĐANG TRONG THÁNH LỄ. Chỉ nước lã là chấp nhận được nếu sức khoẻ đòi hỏi.

6. ĐỪNG VƯƠN VAI HAY NGỒI NHOÀI TRÊN GHẾ TỰA.
Tư thế của bạn thể hiện rõ thái độ của bạn trước Chúa.

7. KHÔNG CẦN BỔ SUNG BẤT CỨ "CÂU PHỤ THÊM" NÀO VÀO CÁC BÀI ĐỌC VÀ THÁNH VỊNH. Nghĩa là, đừng đọc các dòng chữ đỏ, đừng đọc "Bài đọc 1" hay "Thánh vịnh đáp ca."

8. ĐỪNG LÀM DẤU THÁNH GIÁ "NHÂN DANH CHA VÀ CON VÀ THÁNH THẦN" TRƯỚC KHI NGHE TIN MỪNG. Chỉ làm ba dấu Thánh giá nhỏ trên trán, trên miệng và trên ngực, để cầu xin Lời Chúa ở lại trong tư tưởng, trong lời nói và trong con tim mình.

9. TUYỆT ĐỐI ĐỪNG BAO GIỜ NGỒI KHI LINH MỤC ĐANG TRUYỀN PHÉP. Nếu bạn không quỳ nổi, hãy đứng lên. Cử chỉ và thái độ của bạn khi Truyền Phép phải thể hiện sự Cung Kính và Tôn Thờ của bạn trước Chúa Giêsu đang hiện diện rất thật trong Thánh Thể trên bàn thờ.

10. HÃY CẦU NGUYỆN THẦM TRƯỚC CHÚA THÁNH THỂ KHI LINH MỤC TRUYỀN PHÉP. Nhiều người đọc thành tiếng lời nguyện "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con" của Thánh Tôma Tông Đồ. Nhưng ta nên ý tứ đọc thật nhỏ để khỏi làm phiền người khác.

11. ĐỪNG ĐỌC THÀNH TIẾNG "CHÍNH NHỜ NGƯỜI VỚI NGƯỜI VÀ TRONG NGƯỜI" (Kinh nguyện Thánh Thể). Đó là lời kinh chỉ một mình linh mục dâng lễ đọc mà thôi.

12. ĐỪNG RỜI KHỎI CHỖ VÀ ĐI XUNG QUANH ĐỂ CHÚC BÌNH AN. Hãy chỉ chúc bình an những ai đứng trong cùng bàn với bạn và những người ở trước mặt hay sau lưng thôi.

13. ĐỪNG RƯỚC LỄ. Nếu bạn thật sự chưa nhịn ăn đủ 1 giờ hoặc không sống trong tình trạng ân sủng, đừng rước lễ.

14. ĐỪNG NHẤT ĐỊNH ĐÒI RƯỚC LỄ TỪ TAY LINH MỤC MỚI CHỊU. Chúa Giêsu hiện diện thật sự và đầy đủ trong mọi Bánh Thánh, không phụ thuộc chuyện người cho rước lễ là linh mục hay một thừa tác viên phụ thêm nào khác được uỷ nhiệm.

15. SAU KHI RƯỚC LỄ, ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI AI HẾT. Hãy về chỗ hay đi ra riêng và nói chuyện với một mình Chúa mà thôi. Nếu bạn không lên rước lễ, hãy rước lễ cách thiêng liêng và hãy thưa chuyện với Chúa y như đã rước lễ vậy.

16. HÃY TẮT ĐIỆN THOẠI. Đừng nhắn tin hay nói chuyện với ai trên điện thoại trong suốt Thánh lễ, điều đó làm phiền chính bạn lẫn người xung quanh. Hãy chú tâm vào một mình Chúa, Đấng vẫn đang rất chú tâm vào bạn.

17. HÃY GIỮ CON CÁI Ở BÊN BẠN, ĐỪNG ĐỂ CHẠY LUNG TUNG.
Hãy dạy chúng tận hưởng thời gian ở trong nhà Cha.

18. ĐỪNG RỜI NHÀ THỜ TRƯỚC KHI HẾT LỄ.
Tuyệt Đối Đừng bỏ rơi "Phép Lành Cuối Lễ", linh mục ban cho bạn nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần, để bạn đi làm chứng nhân cho Ba Ngôi Thiên Chúa trong thế giới. Hãy ra khỏi nhà thờ với ý tưởng mới, được Chúa gợi hứng, để xây dựng triều đại tình thương của Người.

Theo Aleteia
Gioakim Nguyễn lược dịch
----------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH - TÔI LÀ KITO HỮU PDF Print E-mail

MỘT VỊ THÁNH DÁM NGHĨ LỚN TRONG ĐỜI TU - THANH Y-NHÃ

Tôi có vài dịp trò chuyện với những người giúp khơi nguồn sáng tạo cho tuổi trẻ. Họ cố gắng giúp người trẻ tìm được động lực không chỉ để làm giàu, nhưng còn để phát triển một cách bền vững. Với những năm kinh nghiệm trong nghề, họ trích nhiều ví dụ sống động từ những người đã thành đạt và hạnh phúc trên thế giới. Những điều họ chia sẻ cứ theo tôi hoài. Tuy nhiên, là tu sĩ theo Chúa Giêsu, tôi có được phép nghĩ lớn và được làm những điều vĩ đại không? Nếu cứ lướt trên những đường băng [1] mơ mộng ấy, liệu người tu sĩ có rơi vào con đường danh vọng và cao ngạo kiêu kỳ không? Rối bời...

Tôi cầu nguyện, hỏi Chúa. Chiêm ngắm những vị thánh, tôi thấy họ cũng có những ước mơ lớn lao. Chỉ khác một điều là họ đặt ước mơ, hoài bão ấy trong kế hoạch của Thiên Chúa. Họ làm mọi thứ vì lòng yêu mến và dấn thân hết mình vì lý tưởng Giêsu. Một trong những vị thánh mang những đặc tính ấy, chúng ta phải kể đến thánh I–nhã, Đấng sáng lập Dòng Tên.

Trước năm Columbus khám phá ra Châu Mỹ cũng là lúc I–nhã chào đời (năm 1491). Được sinh ra trong một gia tộc giàu có ở Loyola, Tây Ban Nha, I–nhã mê thích chuyện binh đao thế sự. [2] Ông thích luyện võ nghệ và ước mơ chinh phục những tiểu thư xinh đẹp. Người ta ngả mũ tán phục chàng hiệp sĩ I–nhã trong trận chiến ở pháo đài Pamplona (năm 1521). Hào khí chiến đấu trong ông luôn hừng hực, kết quả là một viên đại bác đã khiến ông gãy chân.[3] May mà quân Pháp tử tế giúp đưa ông về gia đình để điều trị.

Không hài lòng với lần phẫu thuật đầu tiên, ông đề nghị bác sĩ mổ lần hai để kéo dài chân ông ra. Đau đớn vô cùng, vì thời đó không có thuốc gây mê, nhưng ông vẫn chấp nhận vì ông cần vẻ điển trai trước nhiều thiếu nữ. Sau lần phẫu thuật đó, ông vẫn phải chấp nhận đi cà nhắc.[4]

Có lẽ cuộc đời ông thay đổi từ những ngày tháng trên giường bệnh. Ông nhờ người tìm những sách kiếm hiệp, tiểu thuyết để giết thời gian. Tiếc là người ta chỉ tìm được cho ông hai cuốn: Gương Chúa Giêsu và Hạnh các thánh. Thôi thì có còn hơn không! Ông đọc và đọc. Trong sách đó, hai vị thánh tác động mạnh đến ông là thánh Phanxicô Assisi, và thánh Đa Minh.[5] Ông nói hai vị đại thánh này làm được những điều trọng đại, ông cũng sẽ làm được và muốn làm vĩ đại hơn. Họ ăn chay hãm mình, ông cũng muốn làm hơn họ. Theo gương hai vị thánh này, I–nhã cũng muốn hiến mình để đi chinh phục Đất Thánh cho Kitô giáo. Theo đó, người ta thấy tinh thần hiệp sĩ luôn chất chứa trong con người I–nhã.

Từ đó ông lên đường thực thi hoài bão lớn lao. Thay vì trở lại phục vụ vua trần gian, ông quay sang phục vụ Vua Hằng Sống, đó là Thiên Chúa. Chắc chắn đường lối huấn luyện của Thiên Chúa sẽ khác đường lối lập nghiệp của người đời hôm nay. I–nhã tìm nguồn động lực, gợi hứng từ chính Thiên Chúa. Ông rút lui vào cô tịnh. Một mình đối diện với chính mình, với Thiên Chúa để ông tìm câu trả lời cho thành công của mình.

Người ta vẫn còn thấy biết bao đau khổ gian nan của chàng hiệp sĩ chập chững trên con đường thiêng liêng. Ông nhiều lần muốn từ bỏ ước mơ thánh thiện, phụng sự Thiên Chúa và giúp đỡ tha nhân. Những hào nhoáng vinh quang thế sự thi thoảng ùa về khiến ông rối bời. Ngoài ra, hình ảnh những tiểu thư đài các khiến ông xao lòng. Tuy nhiên, sau những lần đó, ông cảm thấy không được gợi hứng nhiều. Ông thất vọng, nhụt chí và mất sức sống. Ngược lại, những lần suy nghĩ về Thiên Chúa, những lần cầu nguyện nhiều giờ bên Chúa, ông lại tìm được nhiều hứng khởi; nhiệt huyết yêu mến trong ông dâng trào. Kinh nghiệm ấy được ông gói gọn trong hai từ: Thần hiệp; nghĩa là, được kết hợp trọn vẹn với Thiên Chúa.

Trong khi ở hang động Marêsa chừng 1 năm [6], ông viết lại những kinh nghiệm thiêng liêng trong một cuốn sách: Linh Thao. Đây là công cụ để giúp người ta dám nghĩ lớn, dám làm lớn trong Thiên Chúa. Ông lên đường để thực hiện giấc mơ ấy vào năm 1523. Lúc nào ông cũng được thôi thúc nói về Thiên Chúa và giúp đỡ các linh hồn. Tâm hồn thính giả cũng bừng sáng khi nghe I–nhã chia sẻ. Từ đó, ông bắt đầu nổi tiếng.

Chưa dừng ở đó, I–nhã còn nghĩ lớn đến chuyện phải qua Giêrusalem để đi lại những chỗ Giêsu đã đi qua. Ông muốn giống Đức Giêsu hoàn toàn. Từ Barcelona, ông bắt tàu vượt biển đến Đất Thánh mà trong tay không có tiền (năm 1523). Ông đi bằng niềm tin! Chính Thiên Chúa đã giúp ông đến được Đất Thánh. Nơi đây, người đời thấy chí khí của ông rõ hơn: ông muốn ở lại để truyền giáo cho người Hồi giáo. Thời đó, dĩ nhiên không ai cho ông ở lại vì tính chất phức tạp và nguy hiểm của vùng đất này. Ông bị đuổi về Tây Ban Nha.

Nơi quê nhà vào năm 1524, ông vẫn rong ruổi rao truyền kinh nghiệm thiêng liêng để giúp người ta yêu mến Chúa. Ông nói những điều liên quan đến đức tin mà một giáo dân như ông thời đó không được phép. Bởi thế, ông bị giáo quyền tra khảo, bỏ tù và dọa nạt. Tuy nhiên, vẫn khí chất cương nghị, ông không từ bỏ ước mơ nói về Thiên Chúa cho con người. Lúc ngoài 30 tuổi vẫn luôn đặt câu hỏi cho mình: "Tôi phải làm gì?" Đó là câu hỏi đã đẩy ông đến vùng trời Paris.

Số là sau những lần khó khăn với giáo quyền, ông quyết định đi học để làm linh mục. Vì khi có bằng cấp, ông được phép nói về Thiên Chúa và sẽ được nhiều người tin tưởng hơn. Ông chọn một trường học tốt nhất thời đó: Đại Học Paris.[7] Đây là giai đoạn thách đố với một người lớn tuổi (30) như ông, cặm cụi với từng con chữ. Nhanh chóng ông quen dần với môi trường tri thức, và có những người bạn mới. Ông gọi họ là những người bạn trong Chúa (friends in the Lord). Trong đó phải kể đến thánh Phanxicô Xaviê, một người có hoài bão lớn không kém I–nhã.

Lúc này, năm 1534, nhóm của I–nhã có 9 anh em. Ai cũng nuôi ước mơ lớn và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để tôn vinh Thiên Chúa hơn. Sau khi tốt nghiệp đại học [8], họ khấn hứa giữ khó nghèo, khiết tịnh.[9] Họ chọn một thủ lãnh là Chúa Giêsu. Đó là nhóm Bạn Đường, tiền thân của Dòng Tên sau này. Họ ước mơ xa hơn là đi đến Đất Thánh để phụng sự Chúa ở đó.[10] Tuy nhiên, thời đó đang có chiến tranh, nên tàu đi đất thánh rất hiếm. Trong hoàn cảnh đó, họ bàn thảo nghiêm túc với nhau dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Trong văn bản của cuộc họp đó, nhóm đã thống nhất: "Nếu trong vòng một năm không đi được Đất Thánh, họ sẽ về Rôma để đặt mình dưới chân Đức Giáo Hoàng." Chiến tranh mỗi lúc một leo thang, nên họ thực hiện kế hoạch về Rôma.

Khi về Rôma vào năm 1536, nhóm mạnh dạn xin với Đức Giáo Hoàng thành lập Dòng và lấy tên là Dòng Giêsu (The society of Jesus). Bởi, họ biết chỉ có như thế nhóm mới liên kết được với nhau trong Chúa Kitô và trong Giáo hội. Năm 1539, Giáo hoàng Phaolô III phê chuẩn. Kể từ đây, ước mơ của I–nhã được Thiên Chúa đặt vào lòng Giáo Hội để phục vụ con người một cách hiệu quả. Trong vai trò là bề trên tổng quyền, I–nhã cùng với Dòng phát triển nhanh chóng cả về hai phương diện: giáo dục và truyền giáo trên khắp thế giới: Âu, Á, Phi, Mỹ.

Thánh I–nhã qua đời tại Rôma vào ngày 31 tháng 7 năm 1556, để lại một con đường gợi hứng cho biết bao nhiêu người. Con đường ấy phải bắt nguồn từ Thiên Chúa, và mọi gợi hứng, động lực đều chỉ với một mục đích: Cho vinh danh Thiên Chúa hơn – Ad Maiorem Dei Gloriam.

Trở lại vấn đề trên đây, hóa ra đi tu cũng đòi hỏi người tu sĩ nhiều ước mơ lớn lao. Thiên Chúa đòi hỏi họ dấn thân hết mình, làm mọi sự với mục đích không vì danh vọng tiền tài. Đích nhắm cho những cố gắng ấy là để làm cho vinh danh Chúa hơn và giúp cho nhiều linh hồn được cứu độ hơn. Như thế, nguồn cảm hứng và động lực của người tu sĩ được kín múc từ Thiên Chúa. Họ sẵn sàng bước vào những cuộc chiến đấu thiêng liêng. Qua những môi trường huấn luyện như thế, họ biết mình, biết Chúa và biết phải làm gì.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Nguồn: https://dongten.net/

[1] Đây là tựa đề cuốn sách nổi tiếng: Tony Buổi Sáng, Trên Đường Băng, Nxb Trẻ, 2017.

[2] Như lời thú nhận của thánh nhân: "Mãi cho đến 26 tuổi, ông ta là người chỉ xả thân vào những chuyện hư danh thế tục, đặc biệt ông thích thú về những việc tập luyện võ nghệ với khát vọng mãnh liệt và hư danh làm sao cho mình được nổi tiếng." (Tự thuật số 1).

[3] Một chân của I-nhã bị thương nhẹ, nhưng chân kia bị gãy nghiêm trọng. Sau khoảng 12-14 ngày ở lại Pamplona, I-nhã được khiêng về gia đình tại lâu đài Loyola trên một chiếc cáng, cách Pamplona chừng 70 dặm.

[4] Khi viết về giai đoạn này, cha Polanco –thư ký của cha I-nhã – cho biết: "Có thể thấy nơi I-nhã là một con người Thiên Chúa tạo nên cho một mục đích lớn lào."

[5] Ông nói: "Giả như tôi làm điều mà thánh Phanxicô đã làm và điều mà thánh Đaminh đã làm thì sao?", hay "Thánh Đaminh đã làm điều này; còn tôi, tôi cũng phải làm điều đó. Thánh Phanxicô đã làm điều kia, còn tôi, tôi cũng làm điều ấy." (Tự thuật số 7).

[6] Inhã lưu lại Manresa trong khoảng một năm từ 25-3-1522 đến tháng 2-1523, sau đó đến Barcelona.

[7] Inhã đã đi bộ tới Paris vào tháng 2 năm 1528.

[8] Năm 1535 I-nhã đã tốt nghiệp hai bằng: cử nhân triết học và cao học thần học tại Đại Học Paris. Một năm sau, I-nhã được thụ phong linh mục và cử hành thánh lễ mở tay tại Rôma.

[9] Trong một nhà nguyện ở Montmatre tại Paris vào ngày 15 tháng 8 năm 1534. Ở đó họ đã khấn khó nghèo và khiết tịnh như là một thân thể tông đồ tu trì đích thực, và họ đã khấn đi Giêrusalem, hoặc Rôma.

[10] Họ đã quyết định phải đi Giêrusalem để sống cả đời mình ở đó cho lợi ích của các linh hồn. Các học giả cho rằng có lẽ lần trước ở Giêrusalem, I-nhã đã ngầm xin phép với những vị có thẩm quyền của Dòng Phanxicô về ý định này.

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 3 of 47