mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3419
mod_vvisit_counterHôm Qua3528
mod_vvisit_counterTuần Này13368
mod_vvisit_counterTuần Trước23895
mod_vvisit_counterTháng Này6947
mod_vvisit_counterTháng Trước142348
mod_vvisit_counterTất cả16639087

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ -CẦN PHỤC VỤ -THỨ TƯ CN2MC-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen

THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT II MÙA CHAY A - NGÀY 11/03/2020

 THAM DỰ TIỆC LỜI CHÚA

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 20: 17-28)

   TÔI CẦN PHỤC VỤ ANH EM

17 Lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông:18 "Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người,19 sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy."20 Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều.21 Người hỏi bà: "Bà muốn gì? " Bà thưa: "Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy."22 Đức Giê-su bảo: "Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không? " Họ đáp: "Thưa uống nổi."23 Đức Giê-su bảo: "Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được."24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó.25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: "Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân.26 Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em.27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em.28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người."

SUY NIỆM/SỐNG VÀ CHIA SẺ
Trong đoạn Tin Mừng, hạn từ "lên Giêrusalem" không chỉ là diễn tả một con đường, một hành trình. Đọc lướt qua, ta có cảm tưởng như việc đi lên Giêrusalem của Chúa giống như chúng ta đi một hành trình từ A đến B. Không phải như thế. Nhiều lần Tin Mừng nhắc đến cụm từ này. Và khi nghe đến cụm từ này, chúng ta phải liên tưởng ngay đến cuộc đời và toàn bộ sứ vụ của Chúa Giêsu. Toàn thời gian của Chúa Giêsu là để lên Giêrusalem và sứ vụ của Chúa cũng là Giêrusalem. Cuộc hành trình ấy dài đến 3 năm rao giảng. Con đường của hành trình ấy không phải là dân Do Thái rước Chúa vào thành như một vị vua với những tung hô: hoan hô con vua Đavít, Đấng nhân danh Chúa mà đến. Hành trình đỉnh cao ở Giêrusalem là trên đồi Sọ, với cái chết trên thập giá.

Liên hệ ý nghĩa này với đoạn đầu của Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy toàn bộ ý nghĩa của lời loan báo của Chúa Giêsu về cuộc khổ nạn của Người. Người không ngại nói về cuộc khổ nạn đó cho các môn đệ và càng không che dấu với các môn đệ thân tín nhất. Có một tâm thế sẵn sàng và cũng có một chương trình sẵn sàng, không hề thụ động, không hề bỡ ngỡ. Tất cả cần được chuẩn bị cho các môn đệ của Người.

Thế nên, từ sứ mạng và hành trình của Chúa Giêsu hôm nay, chúng ta hãy nhìn về sứ mạng và hành trình của chúng ta, là môn đệ, là Kitô hữu, là những người dấn thân cho một sứ vụ nào đó mà Hội Thánh mời gọi, là linh mục, tu sĩ nam nữ, hay chỉ là tông đồ giáo dân, ai rồi cũng phải sống hành trình và cuộc đời của mình với ý nghĩa đó. Đỉnh cao là sự hiến tế, với những hy sinh thầm lặng, có khi cám dỗ về sự hào nhoáng mà chúng ta khó bỏ qua cơ hội để khoe mình; có khi chúng ta lao vào một cuộc hành trình thiếu chuẩn bị với tâm thế sẵn sàng nên khi khó khăn, chống đối, bắt bớ, chúng ta bỡ ngỡ, bỏ cuộc, thoái lui, thất vọng; hay có khi chúng ta không dám thi hành sứ mạng một cách công khai, chính đáng.

Cám dỗ về danh vọng, hào nhoáng trong sứ mạng của chúng ta cũng giống như yêu sách của bà mẹ những người con nhà Dêbêdê hôm nay. Nếu sống và hành trình của chúng ta còn đầy dẫy những yêu sách và luôn bị cám dỗ bởi hào nhoáng cũng như sự thiếu chuẩn bị đó, chúng ta khó thi hành sứ vụ cách trọn vẹn. Nếu giả như Chúa Giêsu cũng như thế, làm gì có thập giá và ơn cứu độ bằng cái chết hiến tế ấy.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn theo gương Chúa, sẵn sàng với sự hy sinh, sẵn sàng với thánh ý của Thiên Chúa, hầu luôn làm đẹp lòng Chúa. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

--------------------------------

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ -CÓ LÒNG NHÂN TỪ -THỨ HAI CN2MC-A PDF Print E-mail

Hong Nguyen
Sun, Mar 8 at 2:38 PM

THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT II MÙA CHAY A

CẦN THAM DỰ TIỆC LỜI CHÚA&THÁNH THỂ MỖI NGÀY

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Lu-ca (Lc 6: 36-38)

36 "Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ.37 Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha.38 Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy."

SỐNG VÀ CHIA SẺ

Qua trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dùng hai hình ảnh hết sức gần gũi với đời sống con người, để dạy chúng ta trở thành một Kitô hữu "đích thực" đó là: Muối và ánh sáng.

Hai chất liệu này rất cần thiết cho cuộc sống của con người. Trước hết là muối. Chúng ta thử nghĩ xem, nếu trong thức ăn thiếu muối thì thức ăn đó sẽ như thế nào? Chắc chắn sẽ làm cho thức ăn đó nhạt nhẽo và không hấp dẫn. Nếu cơ thể của chúng ta thiếu chất muối thì con người chúng ta sẽ như thế nào? V.v.

Kế đến là ánh sáng. Nếu không có ánh sáng của mặt trời, nhân loại, cỏ cây, muôn thú, v.v. sẽ sống ra sao? Chắc chắn chúng khó mà phát triển và tồn tại được.

Từ những hình ảnh trên, Chúa Giêsu muốn mời gọi chúng ta sống để làm chứng cho Chúa và đem tình yêu của Chúa đến cho những người chưa nhận biết Thiên Chúa là Đấng tốt Lành và luôn yêu thương nhân loại.

Vậy làm thế nào để mỗi người chúng ta trở thành muối và Ánh sáng?

Chúng ta hãy thực hành điều Thiên Chúa dạy cách cụ thể như lời ngôn sứ Isaia đã nói: "Chẳng phải là chia cơm cho người đói, rước vào nhà những người nghèo không nơi trú ngụ; thấy ai mình trần thì cho áo che thân, không ngoảnh mặt làm ngơ trước người anh em cốt nhục?".

Yêu thương, quan tâm những người thân trong gia đình và những người nghèo khổ cần đến sự giúp đỡ của chúng ta, thì một cách nào đó, chúng ta đã trở thành muối và ánh sáng để lan toả tình yêu của Chúa đến cho người khác.

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con mỗi ngày biết thực thi những lời Chúa dạy. Xin cho chúng con trở nên như muối và ánh sáng bằng một việc làm cụ thể: quan tâm đến những người đau khổ, bệnh tật, nghèo đói nhất là những người thân trong gia đình của chúng con. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ -THỨ NĂM CN6TN-A PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

Theo Chúa Giêsu.

27/02 – Thứ năm sau lễ  Tro.

"Ai bỏ mạng sống mình vì Ta, sẽ được sống".

Lời Chúa: Lc 9, 22-25

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Con Người phải đau khổ nhiều, bị các vị Kỳ lão, các Thượng tế, và các Luật sĩ khai trừ và giết chết, nhưng ngày thứ ba Người sẽ sống lại".

Chúa nói với mọi người rằng: "Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta. Vì chưng, ai muốn giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống vì Ta, sẽ được sống. Vậy nếu con người được lời lãi cả thế gian, mà phải thiệt mất mạng sống, thì được ích gì?"

SUY NIỆM 1: Vác thập giá mình hằng ngày

Khi nhìn các bạn đi dự Ngày Giới trẻ Thế giới ở Úc năm 2008

giành nhau chung vai vác cây thánh giá bằng gỗ, thật dài và nặng,

với vẻ mặt hớn hở vui tươi,

chúng ta sẽ dễ nghĩ rằng vác thánh giá đâu có gì khó.

Nhưng khi phải đối diện với những thánh giá không bằng gỗ,

những thánh giá vô hình mà ta phải vác một mình,

chúng ta thấy khó hơn nhiều.

Không thể nói đến Đức Giêsu mà không nói đến thánh giá.

Thánh giá là cái giá Ngài trả cho cả một đời dám sống cho Cha

và cho con người, đặc biệt những người yếu thế.

Thánh giá nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa Cha,

nhưng thánh giá cũng là kết quả của lựa chọn căn bản của Đức Giêsu.

Ngài đã chết như thế vì Ngài đã dám sống như thế.

Đức Giêsu dần dần ý thức rằng

nếu Ngài cứ tiếp tục làm chướng mắt giới lãnh đạo Do thái giáo,

gồm các kỳ mục, các thượng tế và các kinh sư (c. 22),

thì cái chết như Gioan Tẩy giả là điều Ngài sẽ không tránh khỏi.

Đức Giêsu có thừa cách để tránh cái chết.

Nếu Ngài đừng giảng dạy, đừng hành xử như đã quen làm.

Nếu Ngài đừng nhất quyết lên Giêrusalem, nơi nguy hiểm (Lc 9, 51)...

Nếu Ngài chiều sự tò mò của Hêrôđê bằng cách làm vài phép lạ (Lc 23, 8)...

Nhưng Đức Giêsu đã không sợ hãi lùi bước.

Ngài bình thản đón lấy định mệnh bi đát của mình khi nói với môn đệ:

"Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị loại trừ, bị giết chết..."

Ngài đón lấy chữ phải từ tay Cha, và tin mọi sự đều không ngoài ý Cha.

Đức Giêsu xác tín Cha sẽ không bỏ rơi mình,

Ngài tin vào kết thúc có hậu của đời mình:

"và ngày thứ ba Con Người phải được nâng dậy" (c. 22).

Chính Cha sẽ nâng ngài dậy từ cõi chết.

Định mệnh của Thầy Giêsu cũng là định mệnh của chính chúng ta.

Kitô hữu là người đi theo Thầy, đi cùng con đường với Thầy.

Vác thánh giá là chuyện bình thường hằng ngày của Kitô hữu

nếu chúng ta muốn sống yêu thương, phục vụ, trong trắng, thành thật...

Chỉ khi từ bỏ chính mình (c. 23), ta mới không đánh mất chính mình (c.25).

Dựa vào sự phục sinh của Đức Giêsu, ta mới dám sống kinh nghiệm đó.

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu,

nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại

chọn những cầu thủ bóng đá,

những tài tử điện ảnh

làm thần tượng cho đời mình.

Hôm nay

Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai,

và chúng con thật sự đắn đo

trước khi chọn Chúa.

Bởi chúng con biết rằng

chọn Chúa là lội ngược dòng,

theo Chúa là bước vào con đường hẹp:

con đường nghèo khó và khiêm nhu,

con đường từ bỏ và phục vụ.

Hôm nay, chúng con chọn Chúa

không phải vì Chúa giàu có,

tài năng hay nổi tiếng,

nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người.

Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa.

Chẳng ai hoàn hảo như Chúa.

Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa

nhiều lần trong ngày,

qua những chọn lựa nhỏ bé,

để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con,

và để chúng con

thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

SUY NIỆM 2: Theo Chúa Giêsu

Trong lịch sử Giáo hội, từ hơn hai ngàn năm qua đã có biết bao linh mục, tu sĩ, giáo dân dâng hiến cuộc đời phục vụ Chúa trong tha nhân. Ơn gọi của mỗi người thường khác nhau, nhưng có điều chắc chắn là tất cả đều được kêu mời nên thánh, sống hạnh phúc trong ơn gọi làm người và làm con cái Chúa, theo gương mẫu của Chúa Kitô.

Con đường ơn gọi sống đời tận hiến là hành trình tìm về khổ đau, về cái chết trên thập giá và sự phục sinh vinh hiển. Sống đời tận hiến, sống niềm tin Kitô giáo là chấp nhận thiệt thòi, mất mát, là hy sinh từ bỏ để đổi lấy cuộc sống vĩnh cửu. Nói cách khác sống ơn gọi Kitô hữu, ơn gọi làm môn đệ Chúa, ơn gọi trở thành công dân Nước Chúa cần một lựa chọn quyết liệt và dứt khoát. Chúa Giêsu đòi hỏi những ai dấn bước theo Ngài sự lựa chọn ấy, cũng như chính Ngài đã lựa chọn dâng hiến cuộc đời và mạng sống vì yêu mến Chúa Cha và để cứu độ con người. Ngài nói: "Ai muốn theo Ta hãy chối bỏ chính mình, hãy vác lấy thập gía mình mỗi ngày mà theo Ta".

Chúa Giêsu có ngặt nghèo và đòi hỏi quá đáng chăng? Không. Ngài chỉ muốn cho chúng ta đước hoàn toàn thanh thoát và hạnh phúc trên con đường sống đời Kitô hữu và đặc biệt là đời tận hiến. Bởi vì chúng ta không thể phụng sự Thiên Chúa và phục vụ con người một cách thiết thực, nếu còn bị ràng buộc bởi tiền tài, danh vọng, tình cảm.

Xin Chúa ban sức mạnh, để chúng ta kiên quyết dấn thân theo Chúa với một tâm hồn thanh thản và tràn trề hạnh phúc.

(Trích trong 'Mỗi Ngày Một Tin Vui')

SUY NIỆM 3: Vác thập giá

Người bảo rằng: "Con Người phải chịu đau khổ, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ chỗi dậy.

Rồi Đức Giêsu nói với mọi người: "Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo". (Lc. 9, 22-23)

Để bước theo Đức Kitô, phải vác thập giá mình, người ta biết ít về sứ điệp này và coi đó không đơn giản. Nếu người ta chịu vác thập giá của người khác thì sẽ thấy không quá khó. Còn thập giá của mình có vẻ nặng hơn nhiều của người khác. Nhưng không phải thế, chúng ta ai cũng phải vác thập giá mình. Thập giá mình là thập giá chúng ta không được chọn, không hề muốn, không có chút hấp dẫn nào, thật kinh khủng cho chúng ta.

Thập giá chúng ta phải vác quả thực mang lại khổ cực cho chúng ta vì nó đả thương chúng ta dù không muốn bị thương. Chúng ta hãy dừng ít phút để nghĩ tới cái đả thương chúng ta nhất trên đời mà chúng ta không thể chống lại được, đó là thập giá của chúng ta. Chúng ta phải vác lấy mỗi ngày. Thập giá đó chúng ta phải chấp nhận. Chúng ta chấp nhận vác thập giá, đời chúng ta sẽ không bị uổng công đâu vì tin rằng chúng ta có thể sống sung mãn khi biết vác thập giá. Thập giá bảo đảm không tiêu diệt chúng ta nhưng lại là nguồn sống của chúng ta.

Đức Giêsu đã quả quyết như vậy bằng gương mẫu của chính Người. Người đã vác thập giá mình. Thập giá đã đưa Người đến cái chết. Và qua cái chết Người đã tới sự sống vinh quang. Con đường thánh giá của Người đã là con đường sống. Nếu chúng ta tin điều đó chúng ta có thể đón nhận thập giá của chúng ta. Nếu không tin thì không thể còn cách nào khác để được sống đời đời.

Không ai trên trái đất này thoát khỏi thập giá, vì thập giá là thành phần xây dựng sự sống. Ai không biết rằng phải vác thập giá mới tới sự sống thì thật thảm hại.

J.Y.G

----------------------------------

 

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ- VÁC THẬP GIÁ THEO CHÚA PDF Print E-mail

Hong Nguyen
Wed, Feb 26 at 10:29 AM

Suy niệm Lời Chúa thứ 5 sau thứ 4 lễ tro - Lm. Huệ Minh

SỐNG VÀ CHIA SẺ LỜI CHÚA
Lc 9, 22-25
VÁC THẬP GIÁ ĐỜI MÌNH ĐỂ THEO CHÚA

"Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta." Vào thời ấy, thập giá là án tử hình mà Đế quốc La Mã đã dành cho những phạm nhân cùng đinh. Vác thập giá và đi theo Chúa Giêsu thì cũng giống như chấp nhận bị thiệt thòi bởi guồng máy bất công đã hợp pháp hóa những bất công. Nó cũng giống như thoát ly khỏi hệ thống. Như thánh Phaolô đã viết trong thư gửi cho các tín hữu Galát: "Thế gian đã bị đóng đinh vào thập giá đối với tôi, và tôi đối với thế gian" (Ga 6, 14).

Với trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho biết rõ hơn con đường của Chúa là con đường gì: đó là con đường dẫn tới vinh quang phục sinh, nhưng trước đó phải qua đau khổ của thập giá; ai muốn đi theo Ngài thì cũng phải đi qua con đường thập giá, thậm chí phải vác thập giá hằng ngày.

Ta thấy các nhà lãnh tụ muốn chiêu dụ người dân theo mình thì hứa hẹn nhiều điều hấp dẫn: vinh hoa phú quí, quyền cao chức trọng ... Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ thì nói: "phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mà theo." Phải chăng Chúa muốn con người đau khổ chứ không muốn con người hạnh phúc? Thưa không! Chắc chắn là Ngài muốn cho con người hạnh phúc. Bằng chứng là Ngài đã sai Con Một xuống trần để đem lại hạnh phúc cho con người. Nhưng sở dĩ Thiên Chúa chọn con đường Thập Giá để cứu chuộc con người chẳng những vì tội lỗi con người nặng nề, phải được đền bù cho cân xứng, mà còn vì đó là cách Thiên Chúa biểu lộ tình yêu của Ngài cách mãnh liệt nhất. Và Ngài cũng muốn mời gọi con người bước đi trên con đường đó để đi theo làm môn đệ của Ngài.

Có chuyện kể như sau : Một hôm, chúa Giêsu hiện ra cho hai trong số các môn đệ của ngài, đưa họ đến đầu một đường rồi trao cho mỗi người một cây thánh giá giống nhau và nói: "mỗi người các con hãy vác thánh giá này và đi đến cuối đường trước mặt, thầy sẽ đợi các con ở đó ". Nói xong, Chúa biến đi, và hai môn đệ bắt đầu vác lấy thánh giá của mình.

Người thứ nhất xem ra vác nhẹ nhàng, chân rảo bước mỗi lúc một nhanh. Nội trong ngày, anh đã đến cuối đường và vui mừng gặp Chúa Giêsu đã đứng chờ sẵn ở đó. Còn người thứ hai thì mãi chiều hôm sau mới đi hết con đường, xem ra anh mệt mỏi, không còn vác, nhưng kéo lê thánh giá mỗi lúc một nặng thêm, làm anh gần kiệt sức. Vừa gặp Ngài, anh phàn nàn ngay: Chúa đối xử bất công quá, Chúa cho con cây thánh giá nặng, còn anh kia Chúa cho thánh giá nhẹ, nên anh đã đến trước con lâu như vậy.

Gương mặt vui tươi của Chúa bỗng trở nên nghiêm nghị, Ngài nói: "Này con, ta không đối xử bất công đâu, hai cây thánh giá giống nhau và nặng như nhau. Con đừng trách thánh giá nặng nhẹ, nó trở nên nặng là vì tâm hồn con ngay từ đầu và trong suốt quãng đường ta đã chỉ, con luôn than phiền và càng than phiền thì thánh giá càng trở nên nặng nề. Người bạn đồng hành của con đến trước vì tâm hồn lúc nào cũng tràn đầy yêu thương.

Chúng ta, những người Kitô hữu, đang bước theo Chúa Giêsu, chúng ta không thể đi con đường khác. Từ bỏ mình là từ bỏ những tính mê nết xấu tội lỗi mình. Từ khi nguyên tổ phạm tội, con người luôn hướng về điều xấu, mà Thiên Chúa thì muốn kéo chúng ta lên để hướng về sự thánh thiện, cho nên cần phải chiến đấu không ngừng để lựa chọn đúng.

Bỏ mình còn có nghĩa tích cực là quên mình đi vì Chúa và vì anh em. Quên mình vì nghĩ đến kẻ khác, muốn phục vụ kẻ khác; quên mình vì muốn sống tha thứ, nhịn nhục và yêu thương. Con người sinh ra vốn ích kỷ, muốn sống quên mình vì Chúa vì anh em thật là khó, cần phải có ơn Chúa, cần phải biết chạy đến với Chúa; cần phải có một đời sống Phúc âm.

Đồng thời với bỏ mình, là vác thập giá mình. Nhiều người hiểu thập giá đời mình là những rủi ro, bệnh hoạn, những bất hạnh trong cuộc sống. Nhưng thập giá của mỗi người chúng ta còn là những cuộc chiến chống lại mọi khuynh hướng xấu, tội lỗi trong ta; thập giá của mỗi người còn là những tương quan với những con người bất toàn hằng ngày ta tiếp xúc.

Thập giá là những bổn phận phải chu toàn hàng ngày : bổn phận của một người cha người me, của vợ của chồng, của con cái, của nghề nghiệp mình.... Như một vận động viên leo núi, để lên cao, người ấy phải tốn nhiều sức lực và mồ hôi, có khi còn kèm thêm máu và nước mắt. Nhưng đổi lại, người ấy được hưởng niềm vui chinh phục đỉnh cao. Nếu ngại khổ ngại khó, người ấy sẽ đứng mãi dưới chân núi mà ôm ấp giấc mộng không thành. Muốn thành công thành đạt phải đổ mồ hôi, phải thức đêm phải cố gắng. Thành công không thể có cho những ai lười biếng, nhút nhát.

Những khổ sở mà đời chúng ta phải chịu cũng giống như một bó củi rất to và rất nặng. Chắc chắn chúng ta vác không nổi. Nhưng Thiên Chúa đã thương tháo dây bó củi đó ra, rồi chia nó ra để mỗi ngày chỉ chất lên vai ta một khúc thôi. Hôm sau một khúc nữa, và hôm sau tiếp tục... Cuối cùng ta cũng vác xong hết bó củi. Nhiều người lại không làm như thế: chẳng những họ chất lên vai khúc củi của hôm nay mà còn thêm vào đó khúc củi của hôm qua và khúc củi của ngày mai. Lạ gì họ không vác nổi!"

Thập giá không phải là định mệnh, cũng chẳng phải là một nhu cầu cấp bách từ Chúa Cha. Thập giá là hậu quả của việc tự nguyện dấn thân của Chúa Giêsu để mặc khải Tin Mừng rằng Thiên Chúa là Cha, và do đó, tất cả chúng ta phải được chấp nhận và được đối xử như anh chị em. Bởi vì lời loan báo cách mạng này, mà Người đã bị bức hại và Người đã không lo sợ mà cống hiến mạng sống mình. Không có một bằng chứng tình yêu nào cao cả hơn là Đấng thí mạng sống mình vì anh em.

Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn. Mà chọn thì phải bỏ, bỏ cái kia để được cái này. Nên nhớ là chúng ta đã chọn Chúa và con đường của Chúa. Đó là sự lựa chọn căn bản, nhưng lựa chọn căn bản ấy phải thể hiện trong những lựa chọn hằng ngày theo cùng chiều hướng đó. Mùa chay là thời gian chúng ta xét mình về những lựa chọn của mình, đồng thời lặp lại lựa chọn căn bản: chọn Chúa, chọn con đường thập giá, chọn từ bỏ.

Lm. Huệ Minh

Kính chuyển:
Hồng

----------------------------

 
ĐÀO TẠO MÔN ĐỆ - SỐNG MÙA CHAY TỐT NHẤT PDF Print E-mail

Chi Tran

5 LỜI KHUYÊN GIÚP CHUẨN BỊ MÙA CHAY MỘT CÁCH TỐT NHẤT

Mùa chay là mùa ân sủng. Niềm hân hoan mừng Chúa Sống Lại trong ngày Lễ Phục Sinh sẽ phụ thuộc vào việc chúng ta sống Mùa Chay thánh này như thế nào. Lòng quảng đại của Thiên Chúa là vô bờ bến, nhưng chúng ta lại thường xuyên thiếu sót trong việc dành trọn con tim của mình cho Chúa, để Ngài có thể lấp đầy trái tim ấy bằng tình yêu của Ngài.

Dưới đây là năm gợi ý ngắn gọn về cách thức mà chúng ta có thể sống Mùa Chay một cách quyết liệt, hầu năm nay chúng ta có thể vui mừng trong Đức Giê-su Phục Sinh. Tại sao bạn không nỗ lực để sống mùa Chay này như thể đây là Mùa Chay Cuối Cùng trong cuộc đời của bạn.

Cầu nguyện

Mùa Chay này, bạn hãy chìm đắm trong đời sống cầu nguyện. Hãy dành nhiều thời gian hơn nữa để cầu nguyện; tìm kiếm một nơi yên tĩnh và chuẩn bị một trái tim được sắp đặt ngăn nắp để gặp gỡ Thiên Chúa, Đức Chúa và cũng là Đấng Cứu Độ của bạn.

Liên quan tới việc cầu nguyện, một gợi ý mà Giáo Hội không ngừng khích lệ chúng ta thực hiện: đó là suy gẫm Lời Chúa. Hãy lấy các bài đọc trong Thánh Lễ hàng ngày và đào sâu Lời Chúa. Hãy cầu khẩn Đức Mẹ, Đấng đã suy gẫm Lời Chúa trong lòng, để Mẹ giúp bạn theo đuổi mục đích cao quý này. Đồng thời, bạn cũng xin Lời Chúa biến đổi trái tim và chính cuộc sống của bạn.

Vào Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay, ma quỷ cám dỗ Chúa Giêsu biến đá thành bánh, nhưng Đức Giêsu đáp lại: "Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra." (Mt 4,4) Ở đây, Đức Giê-su đã diễn tả một sự ưu tiên: trước nhất phải là Lời Chúa, sau đó mới là lương thực dành cho thể xác!

Xưng tội

Mùa chay là thời gian để hoán cải. Trong tiếng Hy Lạp, hoán cải là metanoia – có nghĩa là một sự thay đổi của con tim. Là người tín hữu Công Giáo, phương thế hiệu nghiệm nhất để giúp con tim đạt được sự hoán cải thực sự chính là nhờ cuộc gặp gỡ trực tiếp với Chúa Giêsu, Đấng Chữa Lành. Bằng một cách thế đặc biệt, Đức Giêsu đụng chạm và chữa lành chúng ta qua các Bí tích, nhất là Bí tích Hòa Giải. Trước khi đi xưng tội, tại sao chúng ta không đọc những dụ ngôn về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa trong chương 15 của Tin Mừng theo thánh Lu-ca. Đã có người gọi chương 15 là: "chương thất lạc và tìm thấy".

Trong chương 15 này, chúng ta bắt gặp dụ ngôn con chiên lạc và được tìm thấy, dụ ngôn đồng xu bị đánh mất và được tìm thấy; cuối cùng là dụ ngôn đứa con bị mất và được tìm thấy, hay thường gọi là dụ ngôn người con hoang đàng. Dụ ngôn ấy cũng có thể được đặt tên là dụ ngôn người Cha giàu lòng thương xót. Hãy xưng tội trong Mùa Chay, và nài xin Đức Giê-su ban cho bạn một quả tim mới đầy sạch trong!

Tham dự Thánh lễ - LẮNG NGHE LỜI CHÚA hàng ngày

Một trong những ý nguyện của kinh Lạy Cha là: "xin cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày." Lời này có thể mang ba ý nghĩa:

Thứ nhất: Cơm bánh thể lý và sự đầy đủ về vật chất.

Thứ hai: Tấm Bánh/BỮA TIỆC Lời Chúa

Thứ ba: Bánh Sự Sống, tức là Bí tích Thánh Thể.

Trong Mùa Chay Thánh này, tại sao chúng ta không chuẩn bị ý nguyện để tham dự Thánh Lễ vào tất cả những ngày có thể, và đón rước Đức Giê-su là Bánh Sự Sống. Tốt hơn nữa, bạn hãy đưa gia đình của mình, thậm chí là một số bạn bè của mình tới Bàn Tiệc của Chúa để nuôi dưỡng linh hồn bất tử của họ. Cử chỉ lớn lao nhất mà chúng ta có thể thực hiện trên trái đất này chính là việc đón rước Đức Giê-su vào trong tâm hồn của mình. "Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong, hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa" (Tv 42,2) Ước mong sao, chúng ta cũng mong mỏi và đói khát Đức Giê-su, Đấng là Bánh Sự Sống!

Bác ái: Hành động của yêu thương và phục vụ

Mùa Chay phải được thể hiện bằng một thái độ vốn có thể trở thành hành động thông qua những cử chỉ phục vụ cụ thể dành cho tha nhân. Thật vậy, nếu tôi đón rước Đức Giêsu vào trong lòng của mình, thì tôi cần có một khát khao mãnh liệt mang Chúa Giêsu đến với người khác, đặc biệt là những người đau khổ nhất – người cô đơn, người nghèo đói, người già, người bị bỏ rơi, bị tuyệt vọng, bị áp bức, và bị loại trừ. Hãy nhớ rằng họ là những người mà Chúa Giê-su yêu mến!

Chắc không cần phải nói tới điều này, đó là tình yêu của chúng ta trong việc phục vụ nên khởi sự trong chính ngôi nhà của mình, giữa các thành viên trong gia đình. Chúng ta không muốn rơi vào sự phức tạp của nhân vật Rip Van Winkle, nơi đó chúng ta là những người tốt bụng và giàu tình yêu thương với những người bên ngoài, nhưng lại ác độc với chính những người sống cùng với ta. Hãy nhớ câu thành ngữ này: "Trước khi thương người, hãy thương lấy người nhà mình."

Đức Mẹ và Mùa Chay

Trong Mùa Chay, mùa mà chúng ta chuẩn bị cõi lòng, chuẩn bị tâm trí để suy gẫm và đón nhận Đức Giêsu, Đấng chịu đau khổ, chịu chết và sống lại, hầu mang lại ơn cứu độ cho chúng ta, chúng ta nên xin Đức Mẹ giữ vai trò thực sự trong việc chuẩn bị này. Mẹ được Thiên Chúa chọn để giữ một vai trò quan trọng trong công trình cứu chuộc. Đức Mẹ có nhiều danh hiệu cao quý: Mẹ của Lòng Xót Thương và Mẹ Sầu Bi. Xin Mẹ đồng hành với chúng ta trong toàn bộ Mùa Chay này, đồng hành với chúng ta trong việc cử hành Tuần Thánh, cao điểm là sự Phục Sinh vinh hiển của Chúa chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô.

Tóm lại, chúng ta hãy vui mừng trong mùa Chay này, vì đó là một quà tặng và ơn phúc dành cho chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta hãy thực sự bước vào mùa Chay với một trái tim quảng đại. Hãy chết đi cho tội lỗi và sống lại với sự sống mới.

Quang Khanh, S.J.

Lược dịch từ: catholicexchange.com

(dongten.net)

---------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 62