mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay90
mod_vvisit_counterHôm Qua7688
mod_vvisit_counterTuần Này45954
mod_vvisit_counterTuần Trước43672
mod_vvisit_counterTháng Này99674
mod_vvisit_counterTháng Trước155737
mod_vvisit_counterTất cả12295907

We have: 93 guests online
Your IP: 54.221.147.93
 , 
Today: Dec 16, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Đào Tạo Môn Đệ
ĐAO TAO MON DE - GIOAN ĐƯƠC CHUA KHEN PDF Print E-mail

13/12 – Thứ Năm tuần 2 mùa vọng – Thánh Luxia, trinh nữ, tử đạo. Lễ nhớ.

---------------------------------------

THÔNG BÁO TIN VUI # 165 - Website ChiaseLoiChua.com

"Chưa từng có ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả".

   GIOAN TẨY GIẢ ĐƯỢC CHÚA KHEN

LỜI CHÚA: Mat-thêu 11, 11-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Ta bảo thật các ngươi, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả, nhưng người nhỏ nhất trong nước trời lại cao trọng hơn ông.

CÙNG CHIA SẺ NIỀM VUI : Người Ðược Chúa Khen

Sau khi Gioan Tẩy Giả sinh ra, cả hai ông bà muốn đặt tên cho con trẻ là Gioan Tẩy Giả, nhưng bấy giờ Zacharia đang bị câm không nói được nên ông ra hiệu là đặt tên cho con trẻ là Gioan Tẩy Giả. Mặc dù mọi người trong dòng họ đều không bằng lòng, vì không ai trong họ hàng có tên đó.

Từ những sự kiện trên cho ta thấy Gioan Tẩy Giả được sinh ra một cách khác thường và khắp các miền núi phía Giuđêa lúc bấy giờ đều nghĩ thầm rằng: Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực bàn tay Thiên Chúa đã ở với con trẻ này.

Ðiều đó đã được Chúa Giêsu xác nhận trong bài Tin Mừng hôm nay: "Thật, Ta bảo các ngươi hay, trong con cái do người nữ sinh ra chưa có ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả". Con người có lẽ ai cũng mong ước được như Gioan Tẩy Giả. Chúng ta cũng thấy trong một đoạn Tin Mừng khác, lúc Chúa Giêsu đang giảng dạy thì có một người đàn bà buột miệng nói rằng: "Phúc thay dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú. Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng::Ai nghe và giữ lời Chúa thì còn có phúc hơn nhiều".

Từ Gioan Tẩy Giả trở về sau, tức là từ khi Chúa Giêsu Kitô đem ơn cứu rỗi của Thiên Chúa đến cho nhân loại thì Nước Trời phải dùng sức mạnh mới chiếm lấy được và kẻ nào mạnh mẽ can đảm mới chiếm được. Trước Chúa Kitô chưa ai có được ơn cứu rỗi cho đến khi Chúa Kitô chết trên Thánh Giá Ngài mới kéo tất cả mọi sự lên cùng Ngài. Ai muốn nhận được ơn cứu rỗi đó phải qua cửa hẹp, phải vác thập giá mình mà theo Chúa.

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Theo Chúa để vào Nước Trời, chúng ta phải chiến đấu với chính bản thân mình, phải từ bỏ những đam mê, những thói quen không tốt, những việc làm không chính đáng, phải hy sinh cho người thân quen thuộc trong gia đình, cho tha nhân và làm tất cả những gì khi có thể để giúp đỡ người khác mới thực sự là dấn thân thi hành giới răn "Mến Chúa Yêu Người".

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

--------------------------------

 
ĐAO TAO MON DE - NGUOI TRE VA CHA XU PDF Print E-mail

NGƯỜI TRẺ VÀ CHA XỨ

Chúng ta chỉ có một Cha trên trời và chúng ta là anh em với nhau. Trong thân thể ấy, bạn cảm thấy đau, tôi cũng cảm thấy đau, bạn vui tôi cũng vui lây. Nếu trong Hội Thánh có những mục tử, hoặc những người chưa tốt, thì không vì thế mà ta “giận cá chém thớt”, “giận cha bỏ đạo”.

Thật đau buồn khi nghe giáo dân và nhất là người trẻ thường than phiền về cha xứ. Đại loại như cha rượu chè nóng tính; cha toàn nhắc đến tiền bạc, chính trị trong bài giảng, hoặc cha xa cách con chiên. Hàng hà câu chuyện người ta cứ râm ran nói tiêu cực về cha. Không dừng lại ở đó, nhiều giáo dân, cả giới trẻ cũng tỏ ra chống đối cha xứ. Cao trào là họ không đi lễ và tỏ vẻ nói xấu Hội Thánh. Vân vân và vân vân.

Bạn nghĩ sao khi Đức hồng y Nguyễn Văn Thuận chỉ ra những nguyên nhân sau: “Đối với Hội Thánh, không ai tự nhiên có ý phản bội vì phản bội. Nhưng thường có ba trường hợp người ta lâm vào thế phản bội: 1) Khi kẹt vấn đề tiền tài, tình cảm. 2) Khi bất mãn vì tham vọng. 3) Khi sợ cực, sợ đau, sợ chết.” (Đường Hy Vọng, số 262).

Các bạn trẻ thân mến,

Tiếc là Hội Thánh không phải lúc nào cũng có được những mục tử tốt lành, sống chết vì đoàn chiên. Trước những lầm lỗi và gương xấu ấy, chính Hội Thánh đã từng nhận những khuyết điểm ấy. Chẳng hạn mới đây trong Thượng Hội Đồng Giám Mục về Người Trẻ 2018, Đức Tổng giám mục Sydney, Anthony Fisher chia sẻ: “Tôi muốn nói với người trẻ: nếu chúng tôi, như là Giáo Hội, đã làm cho các bạn thất vọng, tôi xin lỗi vì điều đó. Xin đừng từ bỏ Đức Kitô vì một số chúng tôi khiến các bạn thất vọng.” Ở đây chúng ta dừng lại đôi chút để nhìn nhận vấn đề.

Trước hết, chúng ta đang sống trong Hội Thánh được Đức Giêsu thiết lập. Tại sao Người lại lập Hội Thánh? Chính Thiên Chúa muốn cứu độ con người, và Người muốn tập họp toàn thể nhân loại vào một dân duy nhất, đó là dân thánh. Từ “Hội Thánh”, theo tiếng Hy lạp “ekklesia”, có nghĩa là tập hợp tất cả những ai lãnh nhận bí tích Rửa tội và tin vào Thiên Chúa. Trong Hội Thánh, chính Đức Giêsu là đầu, còn chúng ta là chi thể của Người. Kinh Thánh gợi lên cho ta nhiều hình ảnh thân thương về Hội Thánh như người mẹ, như gia đình và như những người đang dự tiệc cưới Nước Trời. Trong nghĩa này, khi thần học gia Karl Rahner nghe những chỉ trích vô cớ về Hội Thánh, ngài cho ta một lời khuyên thật chí lý: “Hội Thánh là một bà già đầy những nhăn nheo. Nhưng Hội Thánh là mẹ tôi. Và người ta không bao giờ đánh mẹ.”

Bạn biết sứ mạng của Hội Thánh là tiếp tục sứ mạng của Đức Giêsu, rao giảng Tin Mừng cho muôn dân. Những mục tử của Chúa, hơn ai hết, cần chu toàn sứ mạng ấy. Bởi đó, hạnh phúc cho giáo xứ nào có cha xứ để cho Lời Chúa đơm hoa kết trái nơi mình và nơi con chiên của mình. Khi ấy chắc hẳn không có xung đột, chia rẽ đáng tiếc xảy ra. Nhưng biết sao được, các linh mục cũng có những yếu đuối của phận người. Thế nhưng chúng ta thường đánh đồng khi cho rằng linh mục xấu, suy ra Hội Thánh xấu. Không! Các bạn chắc cũng nhận ra đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đương nhiên Hội Thánh có cơ cấu phẩm trật. Đứng đầu Hội Thánh hoàn vũ là đức giáo hoàng, dưới ngài là các hồng y. Mỗi quốc qua có nhiều địa phận, đứng đầu địa phận là giám mục. Dưới ngài có các linh mục chăm sóc con chiên ở từng giáo xứ. Dầu những nhân vật chúng ta vừa kể có bất toàn, nhưng Hội Thánh không bao giờ hoen ố. Tại sao?

Hội Thánh không chỉ là một tổ chức đơn thuần. Hội Thánh là một thân thể mầu nhiệm, vừa nhân loại hữu hình, vừa thần linh vô hình. Cha Dòng Tên Henri de Lubac tóm tắt tư tưởng của các giáo phụ trong một mệnh đề: “Thánh Thể làm nên Giáo Hội” và tiếp ý tưởng đó sau này Công Đồng Vaticanô II dùng để biểu thị bản chất của “Hội Thánh là Thân Thể màu nhiệm Đức Kitô” (x. Lumen Gentium, số 7). Lịch sử cho thấy, thân thể ấy luôn bị đóng đinh vào thập giá với những chống đối, bách hại của người đời. Đúng là “Ðức Kitô còn hấp hối cho đến tận thế.” (nhà toán học Pascal chia sẻ như thế). Nhưng chúng ta tự hào vì được dự phần vào thân thể huyền nhiệm ấy, được ở trong một Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo, tông truyền. Theo bản chất đó, dĩ nhiên Hội Thánh của chúng ta, Hồng Y Karl Lehmann nói, không thể xử sự như một xí nghiệp, thay đổi “cung” khi “cầu” xuống thấp. Điều này được Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận diễn tả một cách khác: “Có người hễ nghe nói đến Hội Thánh là chỉ trích giáo triều ù lì, nhà thờ tốn tiền, nghi thức rườm rà... Hội Thánh đâu phải giáo triều, nhà thờ, nghi thức, hiểu như thế là sai lạc quá! Hội Thánh là toàn thể dân Chúa đang tiến về Nước Trời.” Nếu hiểu theo nghĩa này, chúng ta không ngạc nhiên khi có nhiều người chống đối Hội Thánh.

Trở lại vấn đề trên, nếu bạn bất mãn với một linh mục mà bỏ lễ, bỏ đạo, bỏ Chúa thì tội cho Chúa quá! Thiên Chúa đâu có lỗi. Khi ta yêu mến Thiên Chúa, đương nhiên ta cũng yêu mến Hội Thánh. Đành rằng có những va chạm đáng tiếc xảy ra với giáo dân và cha xứ, nhưng đó là chuyện của cơ cấu, của hợp tác, của ý kiến cá nhân. Mặt khác, Hội Thánh không có tính dân chủ, nghĩa là điều hành dựa trên nguyên tắc: “Mọi quyền lực từ người dân mà đến”. Trái lại, trong Hội Thánh quyền bính xuất phát từ Đầu là Chúa Kitô. Với những bất toàn nơi con người, Đức Giêsu mời gọi mỗi người chúng ta nên thánh mỗi ngày. Ước mong giữa những bức bối trong giáo dân, nơi người trẻ với cha xứ, chúng ta cầu nguyện nhiều hơn cho các ngài nên những mục tử tốt lành như lòng Chúa ước mong. Cho dẫu trong Hội Thánh còn đó những thành phần chưa hoàn thiện, chúng ta biết rằng, Thiên Chúa không bao giờ từ bỏ Hội Thánh.

Thực ra khi bạn chia sẻ những bức xúc ấy, chính tôi hoặc những người trong Hội Thánh cũng cảm thấy nỗi đau. Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ là vậy. Hay nói như thánh Phaolô: “Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung.”(1Cr 12,26). Chúng ta biết Hội Thánh có đặc tính duy nhất, nghĩa là chỉ có một Thân Thể, một Thần Khí, chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa. (Ep4, 4-6). Chúng ta chỉ có một Cha trên trời và chúng ta là anh em với nhau. Trong thân thể ấy, bạn cảm thấy đau, tôi cũng cảm thấy đau, bạn vui tôi cũng vui lây. Nếu trong Hội Thánh có những mục tử, hoặc những người chưa tốt, thì không vì thế mà ta “giận cá chém thớt”, “giận cha bỏ đạo”.

Trước những câu chuyện đau lòng đang diễn ra ở nhiều giáo xứ, đức hồng y Nguyễn Văn Thuận chỉ cho ra vài phương cách để hy vọng cải thiện tình hình tốt hơn:

1/ “Trong Hội Thánh mọi người được mời gọi và có bổn phận nên thánh. Nếu con không sống thánh thiện, con đừng lên mặt canh tân Hội Thánh. Không ai có Thánh Thần mà chống lại Đức Kitô.” (ĐHV, số 267)

2/ Hội Thánh có nhiều khuyết điểm và gương xấu, nhưng Hội Thánh có lời hứa của Chúa. Hội Thánh là một phép lạ liên lỉ. Tuy nhiên đừng vì thế mà phơi bày khuyết điểm và gương xấu cho mọi người. Cũng đừng vì đó mà tha hồ làm gương xấu, để Chúa làm phép lạ mỗi ngày. (ĐHV, số 264)

3/ Hội Thánh của giới trẻ, Hội Thánh của giới già, [...] Hội Thánh của người nghèo, Hội Thánh của người giàu, Hội Thánh chấp thuận tất cả, Hội Thánh không kỳ thị ai. Kỳ thị và chia rẽ không có chỗ trong Hội Thánh. (ĐHV, số 270)

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ(dongten.net

----------------------------------
)

 
DAO TẠO MON DE - THANH PHANXICO XAVIER PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Dec 2 at 11:49 PM

Giác ngộ.

03/12 – Thứ Hai tuần 1 mùa vọng – THÁNH PHANXICÔ XAVIÊ, LINH MỤC. Bổn mạng các xứ truyền giáo. Lễ kính.

"Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng".

* Thánh Phanxicô chào đời tại Tây Ban Nha năm 1506. Khi đang học văn chương ở Pa-ri, người nhập đoàn với thánh I-nha-xi-ô. Người chịu chức linh mục ở Rôma năm 1537 và chăm lo thực hành việc bác ái. Năm 1541, người lên đường sang phương Đông. Trong mười năm, người can đảm loan báo Tin Mừng cho người Ấn Độ và Nhật Bản, giúp cho nhiều người hoán cải mà đón nhận đức tin. Người qua đời năm 1552 ở đảo Xanxian, cửa ngõ vào Trung Quốc.

LỜI CHÚA: Mc 16, 15-20

Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: “Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép Rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không Tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thày, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh”. Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông và củng cố lời giảng dạy bằng những phép lạ kèm theo.

SUY NIỆM : Giác ngộ

“Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì?”... Lời thách thức này của Tin Mừng đã khiến cho một vị giáo sư trẻ tuổi bỏ tương lai đầy hứa hẹn, bỏ tất cả để chỉ còn đeo đuổi một mục đích duy nhất trong cuộc đời: sự sống đời đời của chính mình và của người đồng loại.

Vị giáo sư trẻ tuổi đó chính là Thánh Phanxicô Xaviê, bổn mạng của các xứ truyền giáo, mà hôm nay Giáo Hội kính nhớ... Chưa tròn 25 tuổi, Phanxicô đã nổi tiếng như một giáo sư triết học tài ba tại đại học Paris. Giữa lúc danh vọng đang đến, Phanxicô Xaviê đã nhận được những lời thách thức trên đây từ người bạn thân Inhaxiô Loyola.

Không còn chống cưỡng lại với lời Chúa, Phanxicô Xaviê đã đến Montmartre để cùng với Inhaxiô sống đời khó nghèo, khuyết tịnh và phục vụ tông đồ, theo những chỉ dẫn của Ðức Thánh Cha.

Năm 1537, nghĩa là 3 năm sau khi đã tuyên khấn, Phanxicô lãnh chức linh mục. Từ Italia, ngài sang Lisboa của Bồ Ðào Nha để lên đường đi truyền giáo tại Ấn Ðộ. Trong 10 năm ngắn ngủi, Phanxicô Xaviê đả rảo bước đi khắp nơi để đem Tin Mừng đến cho dân tộc Nhật Bản, Mã Lai và Ấn Ðộ. Cuộc sống của ngài là một chia sẻ cảm thông sâu xa với những người nghèo khổ nhất... Chưa đạt được giấc mơ đặt chân đến Trung Hoa và Việt Nam, thánh nhân đã qua đời trong kiệt sức, tại một hải đảo cách Hồng Kông 100 cây số. Bị những người lái buôn Bồ Ðào Nha bỏ rơi trên bãi cát, thánh nhân đã qua đời trong sự trơ trụi nghèo nàn.

Danh vọng, tiền tài, ngay cả sức khỏe... tất cả đều được đốt cháy để tìm được niềm vui đích thực cho tâm hồn và mang niềm vui đó đến với mọi người: đó là sứ điệp mà thánh Phanxicô Xaviê đã để lại cho tất cả chúng ta...

“Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột”... Có lẽ người ta thường dùng câu nói trên đây không những để nói lên tính cách tương đới của đau khổ, mà còn để nói lên ngay cả sự tương đới của hạnh phúc.

Sau những tháng năm ăn độn, ăn rau, những người nghèo có thể hớn hở reo vui khi được bữa cơm trắng với chút thịt cá. Sau những tháng năm tù đày, một người vừa mới được phóng thích sẽ reo hò sung sướng khi được đi lại tự do, khi được thở không khí trong lành...

Những người giàu có, ngày nào cũng yến tiệc linh đình sẽ thèm khát đôi chút cá kho, mắm cà của người nghèo khổ... Những đứa trẻ giàu có ở đô thị có lẽ sẽ thèm khát những giây phút được cưỡi trâu hay tắm ao của những chú bé nghèo ở nhà quê...

Tựu trung, vấn đề cơ bản nhất của con người vẫn là đi tìm hạnh phúc. Và cuối cùng, sau những miệt mài tìm kiếm, ai cũng nhận thấy rằng mình sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc đích thực và trường cửu trên trần gian này. Kẻ đứng ở núi này sẽ luôn nhìn sang núi nọ...

Chúa Giêsu đã đề ra cho chúng ta một bí quyết của hạnh Phúc: Ai muốn cứu mạng sống mình, sẽ mất và ai mất mạng sống mình vì Ta sẽ gặp lại... Chỉ có một niềm vui đích thực đó là sống trọn vẹn cho Chúa. Chỉ có một điều quan trọng nhất trong cuộc sống: đó là lắng nghe Lời Chúa.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

--------------------------------

 

 
NGUOI TIN HUU TRUONG THANH -0 CAM NGHIEM SỐNG CN1MC-C PDF Print E-mail

'van nguyen' via DH_GDTT_CAFE_TAMLINH
Dec 2 at 8:36 AM
Chào cả nhà,

Lại 1 mùa Vọng đến với chúng mình. Xin chia sẻ vời cả nhà bài suy niệm Chúa Nhật thứ 1 mùa vọng “Mùa Vọng: Nước Thiên Chúa đã đến trong trái tim và tâm trí của con người, tuy nhiên Nước đó vẫn chưa đến được trọn vẹn.” Bài viết có nhiều chi tiết hơn bài đọc MP3 trong chương Trình Ánh Sáng Tim Mừng (CTASTM) vì có thêm nhiều ý tưởng đến sau khi gởi MP3 file cho CTASTM.

Ao ước rằng mỗi người chúng mình sẽ bỏ thêm thời giờ hơn nữa trong mùa Vọng năm để suy tư về Mùa Vọng trong đời sống của chính mình. Chúc tất cả nhiều ân sủng của Thiên Chúa, để ý thức được sự đồng hành của Thầy Giêsu trong cuộc sống. Xin Chúa Thánh Thần soi sáng để mỗi người chúng mình có thể tìm ra những giây phút: Vui, buồn, tạ ơn, hối tiếc , v.v... khi suy từ về “Mùa Vọng trong đời tôi” từ bé cho tới ngày hôm nay.

+++++++

Chúa Nhật thứ Nhất Mùa Vọng. Phúc Âm Thánh Luca 21:25-28, 34-36

Hôm nay là Chúa Nhật đầu tiên của Mùa Vọng. Đây cũng là ngày đầu tiên của năm phụng vụ mới của Giáo Hội Công Giáo. Trong ngày khởi sự của đầu năm thế mà có hơi lạ khi chúng ta nghe về những điều sẽ xảy ra vào ngày sau cùng ngày tận thế chứ không phải là những gì sẽ xẩy ra vào “đầu năm mới” như chúng ta dự đoán trong bài Tin Mừng theo Thánh Luca đã tường thuật.

Tại sao lại có việc kỳ lạ như thế? Giáo Hội muốn dạy chúng ta điều gì qua việc làm này? Xin thưa là Giáo Hội muốn nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng có hai yếu tố thiết yếu quan trọng trong đức tin Công Giáo. Đầu tiên, đó là việc xuống thế làm người của Chúa Giêsu Kitô. Sau nữa là sự việc giáng lâm lần thứ hai của Chúa Kitô trong vinh quang.

Trong mùa Vọng, chúng ta được mời gọi hãy luôn ghi nhớ và suy ngẫm về các chủ đề chính yếu của Mùa Vọng đó là sự tỉnh thức cầu nguyện và sống với một âm tình vị tha bác ái. Trong lối sống của xã hội ngày hôm nay rất dễ làm cho chúng ta quên những chủ đề này; để rồi chúng ta nhìn xem Mùa Vọng chì là những sự việc có tính cách bên ngoài. Một thí dụ điển hình là vào mùa Giáng Sinh ở Việt Nam có những hang đá lớn nhỏ được làm ở nhà thờ và nhà của mỗi giáo dân thật “lộng lẫy và hoành tráng,” các ngôi sao lớn nhỏ đủ cỡ, đủ màu được treo ở khắp mọi nơi. Trong khi đó ở các nước Âu Mỹ ở hải ngoại thì hầu như nhà nào cũng giăng đèn xanh đỏ xung quanh nhà và tràng trí cây thông No-en để thắp sáng rực lên khi màn đêm buông xuống. Ngoài ra còn có vòng hoa (Wreath) với ba cây nến màu tím và một cây nến màu hồng, những bài hát quen thuộc Đạo và đời nói về mùa Giáng Sinh. Ngoài ra mùa Vọng, mùa Giáng Sinh còn là dịp của những mua sắm, tặng quà cáp, gởi thiệp chúc mừng, những buổi nấu ăn và họp tiệc tùng linh đình để ăn mừng Giáng sinh và năm mới.

Nhưng đối với chúng ta là những người Kitô hữu; Mùa Vọng không chỉ có những hình thức bề ngoài như thề mà thôi; mà trái lại Mùa Vọng còn mang một ý nghĩa sâu đâm hơn thế nữa. Nó có một chiều sâu tâm linh mà Giáo Hội luôn mời gọi chúng ta ý thức và ghi nhớ về điểm này. Mùa Vọng là cả một mùa của cuộc sống. Mùa Vọng là một mùa của “Nước Trời đã đến nhưng vẫn chưa đến trọn vẹn.” Mùa Vọng là mùa của Nước Thiên Chúa đã tồn tại trong cuộc sống, trái tim, và tâm trí của mỗi người chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta luôn luôn được mời gọi là hãy nhắc nhở chính bản thân mình rằng Vương Quốc của Thiên Chúa vẫn chưa thực sự được đến trọn vẹn và hoàn hảo.

Trong Tin Mừng Thánh Luca, Chúa Giêsu đã báo trước rằng sẽ có những dấu hiệu bi thảm như: những cơn gió lốc xoáy, lũ lụt, bão táp và những động đất, nhật thực và nguyệt thực. Gần đây tất cả chúng ta đều nghe về những thảm họa thiên nhiên hoặc tai nạn như cháy rừng ở California và vụ nổ khí đốt (gas) ở thung lũng Merrimack ở thành phố Lawrence, thuộc tiểu bang Massachusetts của Hoa Kỳ. Còn riêng ở Viêt Nam vài năm gần đây nạn nước lụt cũng thường xuyên thấy hay xẩy ra ngay tại Sài Gòn và Hà Nội, nơi mà ít khi nào chúng ta thấy việc này xẩy ra ở hai thành phố này; vì phần lớn lụt lội thường xẩy ra ở các thành phố ở miền Trung nhiều hơn. Bên cạnh những dấu hiệu thiên tai này, chúng ta cũng có thể chứng kiến ​​hoặc trải nghiệm những dấu hiệu tuyệt vọng khác thí dụ như: chiến tranh, đói khát, kém phát triển, nghèo đói, lạm dụng quyền lực trong gia đình và ngoài xã hội và những điều khác nữa.

Tất cả những điều này là những dấu chỉ của sự xung đột, của những điều bất bênh không chắn chắn, của những thách thức và khó khăn. Chúng nó sẽ là một phần trong đời sống của mỗi người chúng ta. Điều này có thể sẽ làm cho chúng ta dễ khép kín trái tim của mình lại và nó cũng sẽ rất khó để chúng ta có thể chia sẻ tình yêu vô vị kỷ của chúng ta cho tha nhân, vì họ đáng được hưởng điều này. Vậy thì chúng ta nên làm gì đây? Làm thế nào để chúng ta có thể vượt qua những khó khăn thách thức này, ngõ hầu chúng ta có thể sống giới luật “mến Chúa, yêu người” một cách thiết thực và sống động hơn nữa trong đời sống hàng ngày? Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta một tia hy vọng khi Ngài nói: “Khi những dấu hiệu này bắt đầu xảy ra, hãy đứng thẳng dậy và ngẩng đầu lên vì sự cứu chuộc của con là trong tầm tay.”

Đối với chúng ta là những người Kitô hữu luôn có đức Tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa, nhờ điều này mà chúng ta có thể cảm nhận được rằng trong cuộc sống đang có những dấu hiệu của hy vọng, những cử chỉ đoàn kết, đấu tranh và xây đắp cho công lý và hòa bình. Là người Công giáo, chúng ta luôn luôn mong đợi cho sự ra đời của một thế giới mới với bình an, công bằng, bác ái và tràn đầy tình yêu Thiên Chúa. Đây mới thực sự là điều mà tất cả chúng ta hằng mong muốn. Tuy nhiên ao ước này chỉ thật sự được thành sự thât, khi mỗi người chúng ta biết mở lòng đón nhận lời mời gọi của Thiên Chúa và đặc biệt là dám can đảm biến đổi lối sống, lối suy nghĩ và hành động của chính mình mỗi ngày trước tiên đã.

Nói tóm lại, mùa Vọng là một thời gian để chúng ta có thể tỉnh thức và cầu nguyện. Nhưng như thế nào thì được gọi là tỉnh thức? Chúng ta có thể tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi này qua lời tâm tình của Đức cha Ngô Quang Kiệt về tỉnh thức khi ngài viết: “Tỉnh thức là không “chè chén say sưa”, tức là không quá mê mẩn những đam mê hưởng thụ đời này. Tỉnh thức không “lo lắng sự đời”, nghĩa là không quá mê say danh, lợi, thú, là những giá trị đời này. Tỉnh thức là biết chuẩn bị cho đời sau bằng cách vươn tâm hồn lên những chân trời cao thượng. Tỉnh thức tuy còn sống ở đời này nhưng tâm hồn đã hướng về những giá trị tinh thần vĩnh cửu đời sau.”

Đó là “tỉnh thức!” Còn cầu nguyện thì sao? Khi nghe nói đến cầu nguyện, đa số chúng ta đều nghĩ ngay đến việc đọc kinh, xin Chúa cho một ơn chữa lành nào đó cho chình bản thân mình hoặc cho người thân, v.v... Đối với riêng bản thân tôi đây thật sự không phải là “cầu nguyện” mà phải gọi là “cầu xin” thì đúng hơn. Mục đích chính của việc cầu nguyện là để giúp người cầu nguyện biết kết thân mật thiết với Chúa và biết ý thức nhậy cảm với sự hiện diện đồng hành gần gủi của Ngài, nhờ đó họ dám có can đảm sẵn sàng gạt bỏ đi những sự ràng buộc vật chất của thế giới “xác thịt” ngõ hầu có thể tiến tới thế giới “tâm linh” cao hơn. Tỉnh thức và cầu nguyện đi đôi với nhau như “hình với bóng.” Nếu không “cầu nguyện” sẽ không biết “tỉnh thức,” và nếu không “tỉnh thức” sẽ rất dễ bị rơi vào tình trạng “xác thịt nặng nề.” Điều này sẽ dễ đưa đến cái hậu quả tai hại là chúng ta không ý thức nhận ra được sự đồng hành của Thiên Chúa trong những sinh hoạt vui buồn hàng ngày trong cuộc sống của mỗi người chúng ta nơi dương thế.

Ngoài ra mùa Vọng cũng còn là một thời kỳ của hy vọng, một thời điểm để loại bỏ đi những chướng ngại vật, một thời gian để trưởng thành hơn nữa trong đức “Tin, Cây, Mến” của mỗi người, ngõ hầu chúng ta có thể chăm chú suy tư sâu đâm hơn về việc đến lần thứ hai của Chúa Giêsu Kitô. Như thế thì cách tốt nhất để chúng ta có thể chuẩn bị cho những điều này là cái gì và bằng cách thức nào đây?

Xin được đề nghị là: Các bạn hãy suy ngẫm về Mùa Vọng trong đời sống của chính mình, như Thánh Phaolô đã nói rất rõ trong bài đọc thứ hai: “xin Chúa gia tăng và ban cho anh em tràn đầy lòng thương yêu nhau, và thương yêu mọi người như chúng tôi đối với anh em, để lòng anh em được bền vững trên đường thánh thiện, không có gì đáng trách trước mặt Thiên Chúa là Cha chúng ta, trong ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ngự đến.” (1 Thes 3: 12-13)

Xin được kết thúc bài chia sẻ này với lời cầu nguyện trong tập sách Rabbouni của cha Nguyễn Cao Siêu, dòng Tên

Lạy Chúa,
con thường thấy mình không có giờ cầu nguyện,
không có giờ đi vào sa mạc
để ở bên Chúa và trò chuyện với Ngài.
Nhưng thật ra sa mạc ở sát bên con.
Chỉ cần một chút cố gắng của tình yêu
là con có thể tạo ra sa mạc.

(gợi hứng từ Madeleine Delbrêl)

Phó-tế Giuse Nguyễn Xuân Văn

-----------------------------------

 
DAO TAO MON DE - KHO BAU CHON DAU TRONG RUONG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Nov 30 at 1:35 AM

Kho báu chôn giấu trong ruộng thân xác

Lc 21,1-4 ; Dn 1,1-6.8-20

* Tôi có một trăm triệu

– Tôi cho người nghèo một ngàn. Quá dễ dàng và quá thoải mái. Không cần suy nghĩ, chẳng phải đắn đo. Vừa cho vừa huýt sáo thật vô tư !

– Tôi cho người nghèo năm mươi triệu. Quá khó ! chỉ là những thằng ngu mới dại như thế ! Đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có được mà lại mang của ra sông đổ à !

– Tôi cho người nghèo chín mươi chín triệu năm trăm năm muơi ngàn. Đừng hòng ! Chuyện này chỉ dành cho những thằng điên... ra vỉa hè ngủ nhờ à ?

* Hình ảnh một bà góa túng thiếu cho chúng ta bài học

– Đúng là đụng chạm tới bản thân, mới có vấn đề. Đã có những cha mẹ bán cả nhà ra chợ nằm để dành dụm cho con nên thân nên người ! Tình thương bao la hơn cả biển trời cơ mà ! Người Kitô hữu có đức tin và lòng mến còn lớn hơn của cải và cả bản thân mình nữa.

– Đừng có mà khinh chê người nghèo nhá ! người nghèo tấm lòng không nghèo đâu. Người giàu luôn co quắp, vơ vét vào cho mình, còn người nghèo lại sẵn sàng bung mở đấy ! Người giàu đừng có mà tưởng bở nhé ! đời sống người giàu thì thường có nhiều thứ để ”bám vào” và họ cảm thấy đời mình quí giá hơn lòng tin và đức mến nhỉ ? người nghèo thì chẳng có gì để mà mất nên cuộc sống của họ dễ thở hơn !

– Trong tương quan đến nhà nghèo dễ hơn người giàu có. Đức Giêsu muốn chào đời mà không có chỗ tá túc vì những nhà cao cửa rộng ‘bận’ nhiều thứ ! Chỉ có những căn lều, chuồng chiên bò và các mục đồng thì cửa mở toang, đón nhận tất cả.

* Đời sống thực dụng hôm nay

– Thái độ thực dụng của con người ngày nay làm cho nhiều người đánh mất tâm hồn. Hồi hộp nhất trong đêm tâm hôn là lúc quẹt nước bọt để đếm tiền. Một túp lều tranh hai quả tim vàng không còn là điều thuyết phục con người ngày nay.... Hai trái tim vàng không bằng một làn khói xe dream, SH...

– Muốn làm nghề gì thì làm ! ăn trộm ăn cướp cũng được, miễn là có tiền, có vàng, có đô ... mới đáng kính nể, mới có quyền trên người khác, mới là kẻ hào hoa phong nhã ...

* Kết

Mỗi người có ‘kho tàng’ trên trời rồi thì những kho tàng vật chất trần gian này sẽ bớt giá trị đi nhiều...

“Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng.

Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại,

rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có

mà mua thửa ruộng ấy. (Mt 13:44)

ÔTC

Edit https://tramtubensuoi.blogspot.com/2018/11/kho-bau-chon-giau-trong-ruong-than-xac.html

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 55