mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay7735
mod_vvisit_counterHôm Qua9218
mod_vvisit_counterTuần Này59859
mod_vvisit_counterTuần Trước79228
mod_vvisit_counterTháng Này149068
mod_vvisit_counterTháng Trước339420
mod_vvisit_counterTất cả17368860

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỜI NÀY ĐI RẤT MAU PDF Print E-mail

Mo Nguyen
Mon, Jun 8 at 7:12 AM

CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!

 

Một bà già đang ngồi trên xe buýt.

Một thiếu nữ mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh xô mạnh Bà già......

Bất bình, anh thanh niên bên cạnh hỏi tại sao Bà không phản đối và bảo vệ quyền lợi

mình. ..

Bà già mỉm cười và trả lời:

"Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế.!!..Có đi chung với nhau lâu đâu.!!..Trạm

tới, tôi xuống rồi. "

Đây là ,một câu trả lời mà chúng ta phải xem như một khẩu hiệu viết bằng chữ vàng, để

hướng dẫn cách cư xử hằng ngày của chúng ta ở khắp mọi nơi: "Đâu cần phải cãi cọ vì

chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu! "

Nếu chúng ta có thể ý thức rằng ĐỜI NGƯỜI thật ngắn ngủi.. Cãi cọ tầm phào vừa làm

cho mất vui, vừa làm mình mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.

Có ai làm mình tổn thương?

Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!

Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?

Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu.

Dù người ta có gây ra cho chúng ta buồn phiền gì chăng nữa..

Hãy nhớ rằng: có đi chung với nhau lâu đâu !

Chúng ta ăn ở hiền lành. Hiền lành là một đức tính không bao giờ đồng nghĩa với hèn

nhát, nhường nhịn nhưng đồng nghĩa với cao cả.

Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược

lại được. Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu! ..Không ai biết mình có phải

xuống ở trạm tới hay không!.

VẬY HÃY BÌNH TĨNH MÀ SỐNG, CHUYẾN ĐI NGẮN LẮM!

--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - SỐNG HIỆP THÔNG CHIA SẺ PDF Print E-mail

Kim Vu

>
>SỐNG HIỆP THÔNG CHIA SẺ TRONG CHÚA BA NGÔI
>
>
> Có người nông dân dạy con trai mới lớn: muốn cho mướp ra nhiều trái phải bấm ngọn.
>
> Cậu bé hỏi: tại sao?
>
> Người cha trả lời: vì nó tức nên nó đâm trái.
>
> Có thể cậu bé không bằng lòng với câu trả lời của cha, nhưng sau này khi vào đại học nông nghiệp, cậu sẽ biết rõ lý do.
>
> Một em bé đứng trước thi hài ông nội, hỏi mẹ: Mẹ ơi sao ông nội chết vậy hả mẹ?
>
> Mẹ đáp: vì ông nội già rồi.
>
> Bé lại hỏi: thế bà nội già rồi sao không chết? Chú Tư trẻ vậy sao lại chết.
>
> Người mẹ vui mừng vì thấy con thông minh lý sự nhưng lúng túng không tìm ra câu trả lời thoả đáng. Khi lớn lên bé sẽ hiểu lý do.
>
>
>
> Trong cuộc sống, có nhiều điều lạ lùng mà trí khôn con người vẫn không bao giờ hiểu thấu. Để diễn tả các điều khó hiểu của cuộc sống, cha ông ngày xưa mới đố nhau: Đố ai biết lúa mấy cây, biết sông mấy khúc, biết mây mấy tầng. Đố ai quét sạch lá rừng, để ta khuyên gió, gió đừng rung cây.
>
>
>
> Có lẽ trong tất cả mọi điều khó hiểu của cuộc sống con người thì tình yêu là khó hiểu nhất. Chỉ nguyên định nghĩa tình yêu thôi cũng đủ để hao tổn bao công sức và giấy mực qua các thời đại mà vẫn không có được một định nghĩa diễn tả trọn vẹn ý nghĩa. Và vì không có được một định nghĩa nên người ta mới coi tình yêu như là mầu nhiệm.
>
>
>
> Thế nhưng, mầu nhiệm tình yêu có đáng là gì so với các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Trong các mầu nhiệm của Thiên Chúa thì mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi là cao cả nhất, khó hiểu nhất. Như sách giáo lý Giáo Hội Công Giáo khẳng định: "Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm trọng tâm của đức tin và đời sống Kitô hữu. Bởi vì đây là mầu nhiệm về đời sống nội tại của Thiên Chúa mà cũng là mầu nhiệm của Thiên Chúa 'cho chúng ta'."
>
>
>
> Trước mầu nhiệm Ba Ngôi, một mầu nhiệm cao sâu, trí khôn nhỏ bé của con người không thể hiễu nổi. Tại sao Một Chúa mà Ba Ngôi? 1 là 3 và 3 là 1? Vậy phải hiểu và đón nhận mầu nhiệm quá cao siêu này như thế nào?
>
>
>
> Ba Ngôi là một mầu nhiệm thuộc đời sống nội tại của Thiên Chúa, vượt quá mọi khả năng hiểu biết và suy luận của trí khôn hữu hạn con người. Qua bao thời đại, trí khôn con người dựa vào mạc khải để tìm hiểu huyền nhiệm sâu thẳm này.
>
>
>
> Thánh kinh có bàn nhiều về mầu nhiệm Ba Ngôi.
>
>
>
> - Mạc khải Cựu ước chủ yếu là mầu nhiệm Thiên Chúa duy nhất nhưng cũng có mầm móng về mầu nhiệm Ba Ngôi. Niềm tin độc thần là tín điều lớn nhất của Cựu ước (Đnl 6, 4-5). Điều này cần thiết cho bối cảnh đa thần giáo ở Trung đông thời bấy giờ.
>
>
>
> - Mạc khải Tân ước dạy rõ ràng hơn về Thiên Chúa Ba Ngôi. Sứ thần Gabriel đến báo tin cho Đức Maria: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ che chở bà, vì thế Hài Nhi bà sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa." Những lời đó cho biết: Đấng Tối Cao là Chúa Cha cùng với Chúa Thánh Thần sẽ lo cho Hài Nhi sắp sinh ra là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa. Hình ảnh đặc trưng nhất là khi Chúa Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan, chim bồ câu ngự xuống đậu trên Ngài (Ga1, 32-34). Tiếng Chúa Cha tuyên phán: Con là con Ta yêu dấu (Mt 1, 11). Tiếng nói, chim câu, Chúa Giêsu, ba hình ảnh này tạo nên chân dung sống động về Ba Ngôi. Trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu hứa với các tông đồ: "Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bào Chữa khác, đó là Thần Khí sự thật..." Chúa Giêsu xin Chúa Cha ban Đấng Bào Chữa là Thần Khí sự thật, nghĩa là Chúa Thánh Thần cho các môn đệ. Trong phúc âm Matthêu có câu nói nổi tiếng về Ba Ngôi "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần" (Mt 28, 19). Thánh Phaolô luôn cầu chúc: Ân sủng của Đức Kitô, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần ở cùng anh chị em.
>
>
>
> Chỉ có một Thiên Chúa nhưng Thiên Chúa có Ba Ngôi và là Ba Ngôi: Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh Thần. Mỗi ngôi vị đều là Thiên Chúa, dù vậy vẫn chỉ có một Thiên Chúa mà thôi. Mỗi ngôi vị đều bằng nhau về thần tính và ưu phẩm, nhưng không có ba Thiên Chúa ngang nhau mà chỉ có một Thiên Chúa. Mỗi ngôi vị đều có trọn vẹn sự sống thần linh trong mình dù chỉ có một sự sống thần linh duy nhất. Nói theo từ ngữ của Công đồng Vatican II: Sáng kiến cứu độ là của Chúa Cha. Chúa Cha chia sẻ và bàn bạc sáng kiến ấy với Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Việc thực hiện sáng kiến ấy giống như một bản trường ca gồm hai phần chính. Đức Kitô thực hiện phần đầu. Ngài nhập thể, mạc khải về Chúa Cha dâng lên Cha hy lễ thập giá để cứu độ. Phần hai dựa vào công trình ấy mà nâng con người lên, đưa con người về cùng Cha, đó là phần vụ của Chúa Thánh Thần. Thánh Ignatio Loyola trong một lần cầu nguyện, bỗng nhiên nhận ra Ba Ngôi dưới hình dạng ba nốt nhạc tạo nên một hợp âm duy nhất.
>
>
>
> Thiên Chúa duy nhất nhưng không phải là Thiên Chúa đơn độc mà là cộng đồng Ba Ngôi thương yêu nhau hướng về nhau. Ba Ngôi là một gia đình. Giáo hội là một gia đình của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha, Đức Giêsu là Trưởng Tử, mọi người là anh chị em của nhau. Đạo lý Đông phương vốn trọng chữ trung, chữ hiếu và chữ nhân, rất gần gũi với tinh thần Kitô giáo. Trung với Chúa, hiếu thảo với tổ tiên ông bà cha mẹ, nhân ái với mọi người.
>
>
>
> Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi và duy nhất là một mầu nhiệm vĩ đại thâm sâu mà trí tuệ con người không thể nào hiểu hết, chỉ có thể đón nhận bằng đức tin. Thực tại Ba ngôi không là một điều nghịch lý nhưng là nghịch thường và siêu lý. Mầu nhiệm Ba Ngôi là ánh sáng chói loà rực rỡ, ánh sáng ban sự sống cho những ai khiêm nhường đón nhận, và sẽ là bóng tối dày đặc đầy mâu thuẫn đối với những kẻ kiêu căng muốn dùng lý trí làm thước đo siêu việt.
>
>
>
> Nhìn lên cung thánh, ta thấy Thánh Giá, Nhà Tạm, Bàn Thờ. Đó là trung tâm niềm tin của người Kitô hữu. Trên Thánh Giá, Đức Kitô đã tự hiến làm hy lễ dâng lên Chúa Cha. Ngài tự nguyện chịu đau khổ, chịu chết trong tinh thần vâng phục và yêu mến đối với Cha, để thiết lập giao ước mới với Giáo hội trong máu của Ngài. Ngài đã phục sinh về với Cha nhưng vẫn luôn ở lại với Giáo hội qua Bí Tích Thánh Thể mà Nhà Tạm là nơi Ngài hiện diện thường trực. Bàn thờ tượng trưng cho Chúa Kitô. Khi linh mục cử hành thánh lễ là tưởng niệm hy lễ thập giá và cử hành mầu nhiệm phục sinh của Đức Kitô.
>
>
>
> Ba Ngôi sống bằng một lương thực thần linh, cùng một sự sống đó là tình yêu thần linh. Chúng ta được tham dự vào sự sống của Ba Ngôi khi đi vào cử hành mầu nhiệm vượt qua trong thánh lễ. Với chúng ta sự sống ấy là sự sống của Đức Kitô, Mình và Máu Đức Kitô trao ban qua thánh thể "Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì có sự sống đời đời" (Ga 6, 34). Khi chia sẻ chén hiệp thông cuả Ba Ngôi, chúng ta được mời gọi hiệp thông với nhau để trở nên một như Ba Ngôi là một (Ga 17, 21).
>
>
>
> Chúng ta đến Nhà thờ để tìm Chúa và gặp Chúa. Nói theo kiểu nói của Đức Hồng y Henry de Lubac: Con người tìm Chúa là một người bơi lội giữa đại dương. Mỗi lần tiến tới là đẩy lui một đợt sóng. Bơi lội giữa đại dương làm cho con người khiếp đảm lo sợ không tới bến. Nhưng Thiên Chúa vừa là bến bờ vừa là đại dương. Ai bơi lội trong đại dương là bơi lội trong Thiên Chúa. Hướng tới Chúa đã là ở trong Chúa, tìm Chúa gặp Chúa là hướng về Chúa. Không có sự tìm kiếm nào mà không phải phấn đấu, không gặp mâu thuẫn đau khổ. Nhưng chúng ta tin vào Thiên Chúa đang ở với chúng ta trong Đức Kitô và lôi kéo chúng ta với sức mạnh Chúa Thánh Thần.
>
>
>
> Sống mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi là sống hiệp thông và chia sẻ, là ở lại trong tình yêu. Mỗi ngày người tín hữu chúng ta làm dấu Thánh giá nhiều lần trên thân xác "Nhân danh Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh thần." Ước gì mỗi người cũng biết in dấu Chúa Ba Ngôi, hiệp thông chia sẻ trong cuộc sống hàng ngày của mình.
>
>
>
> Lm Jos Nguyễn Hữu An
>
>
----------------------------------

 

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH # 181 THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail

Quang Tran

Mon, Jun 1 at 5:16 AM

Số 181: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of June 1, 2020

CÔ ĐỘC, CÔ ĐƠN

"Anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình(alone)

NhưngThầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha Ở VỚI Thầy" (Ga 16: 32)

 

Là một người trưởng thành bình thường, ai trong chúng ta cũng có những lúc rơi vào khoảng trống vắng. Khoảng trống vắng ấy theo tâm lý gọi là trạng thái cô đơn, cô độc.

Cô đơn hay cô độc (loneliness) là gì? Nó được mô tả như là một trạng thái rất phức tạp và thường đưa đến những khóchịu, cảm thấy trống vắng trong cõi lòng. Nó là một tình trạng của tâm hồn. Nó thường bao gồm những cảm giác bồn chồn lo lắng về sự thiếu hụt trong tương tác với những người xung quanh, cảm thấy bị lẻ loi, trống rỗng trong tâm hồn.

Cô đơn không phải vì sống cô độc một mình về phương diện vật lý của không gian và thời gian. Vì lẽ, có thể ngay cả khi ai đó ở giữa đám đông nếu bị lẻ loi, bị ghẻ lạnh, không được thấu hiểu, sự hiện diện coi như bị lãng quên thì rất dễ rơi vào cô đơn, cô độc. Do vậy, cô đơn hay cô độc không phải vì sống một mình, không được bao quanh bởi những người thân, bạn bè... mà nó là khoảng trống trong tâm hồn không được LẤP ĐẦY hay tâm hồn KHÔNG CÓ AI HƯỚNG VÀO và KHÔNG CÓ AI ĐỂ HƯỚNG TỚI. Cô đơn, cô độc xảy ra khi không có sự liên hệ giữa nhân vị này với nhân vị kia và ngược lại (người này với người khác).

Khi ta KHÔNG được ai hướng tới (Đừng quên: Thiên Chúa luôn hướng tới và chăm sóc ta) hoặc ta KHÔNG hướng tới ai, tâm trạng trống rỗng rất dễ xảy đến. Khi đó sự cô đơn, cô độc là không tránh khỏi. Tâm trạng này không lệ thuộc vào không gian, thời gian, mà lệ thuộc sự có hay không trong sự liên hệ giữa các nhân vị (persons). Thế nên, có những người ở trong tù bị biệt giam nhiều năm (trường hợp Đức Hồng Y Thuận) mà vẫn không cô đơn cô độc. Vì lẽ, tâm hồn họ được ĐONG ĐẦY bởi tình yêu của NGƯỜI KHÁC (other self) đang hướng về. Trái lại, có những người sống giữa vinh quangtột đỉnh, và được vây quanh bởi nhiều người mà vẫn cô đơn (như trường hợp các ngôi sao điện ảnh nổi tiếng tự tử: Kate Spade, chết ngày 5 tháng 6 năm 2018, vì trầm kha; Jiah Khan, chết 3.6.2013, treo cổ tự tử; danh hài Robin Williams, tự sát ngày 11 tháng 8 năm 2014...). Vì lẽ, tâm hồn họ thiếu những người khác để hướng tới. Họ thiếu những tương quan nhân vị đích thật. Họ coi "nhân vị khác hay tha nhân là hoả ngục" (Jean Paul Sartre).

Chính vì con người sống bên nhau mà không đi vào trong tương quan liên vị (inter-persons) đích thật nên có sự cô đơn, lạc lõng giữa giòng đời. Cô đơn hay cô độc là rất thật! Thân phận người không sao tránh khỏi!

Vì đời con: tháng ngày tan thành khói,
xương tuỷ nóng ran như hoả lò.
Tim héo hắt tựa hồ cỏ giập,
nên chẳng còn tưởng đến miếng ăn.
Vì con những kêu gào rên rẩm
mà thân thể chỉ còn da bọc xương.
Con chẳng khác bồ nông miền sa mạc,
tựa như cú vọ chốn hoang tàn.
Suốt năm canh trằn trọc,
phận như chim lạc đàn đậu mái hiên (Tv 102: 4-8).

Chính Chúa Giêsu, trong vườn Cây Dầu, giữa lúc "sa mạc" của tâm hồn, đã rơi vào trạng thái cô đơn nên đã thốt lên: "Lạy Cha, sao Cha bỏ rơi con" (Mc 15: 34). Thế nên, mang thân phận con người, trong những lúc khủng hoảng, trạng thái cô đơn cô độc là có thật, là rất thật, là rất hiện sinh. Đối với những người "yêu sai chỗ mà chọn nhầm người" trong đời sống của họ rất dễ rơi vào khủng hoảng, trống vắng. Sống gần nhau mà không LẤP ĐẦY "khoảng trống" cho nhau thì tệ hại, kinh khủng hơn là ở xa. Có lẽ, đã từng rơi vào tâm trạng này nên nhà thơ T.T.Kh, trong bài thơ danh tiếng Hai Sắc Hoa Ti Gôn, đã than thở:

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Vì trạng thái cô đơn, cô độc là thật, rất thật trong kiếp nhân sinh, vậy làm thế nào để hết cô đơn, cô độc?

Chúa Giêsu trả lời: Ở VỚI THIÊN CHÚA! "Anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha HẰNG Ở VỚI Thầy" (Ga 16: 32). Tại sao Ở VỚI Thiên Chúa có thể khoả lấp nỗi trống vắng trong tâm hồn con người?

Vì Thiên Chúa dựng lên con người, và đặt để trong con người một nỗi khát vọng VÔ BIÊN. Mang trong mình nỗi khát vọng VÔ BIÊN, nên các thọ tạo, với bản chất hữu hạn (the limitted nature) của nó không thể khoả lấp được nỗi khát vọng vô biên của cõi lòng sâu thẳm của con người. Do vậy, chỉ có Thiên Chúa, Đấng là VÔ BIÊN (the unlimitted Nature) mới có thể thoả mãn khát vọng vô biên của tâm hồn con người. Thánh Augustine đã kinh nghiệm sâu sắc điều này nên kêu gào lên rằng: "Lạy Chúa tâm hồn con khắc khoải khôn nguôi, nó chỉ được nghỉ yên bao lâu ở trong Chúa."

Bằng chứng: dựa vào sự phát triển của khoa học kỹ thuật, con người ngày nay đặt quá nhiều niềm hy vọng, tin tưởng "quyền năng của con người" (regnum hominis), nhưng hơn bao giờ hết con người thời nay lại sống trong cô độc, cô đơn, thất vọng, sợ hãi, hoang mang và lo âu. Họ đánh mất đi định hướng, ý nghĩa của cuộc đời vì nghĩ rằng "Thiên Chúa đã chết. Chúng tôi đã giết Người. Chúng tôi đã làm đám tang cho Người" (Niechze). Tuy nhiên, đối với các triết gia hiện sinh vô thần, một đàng vẫn kinh nghiệm thân phận mỏng giòn của mình (contingency), kinh nghiệm về sự bị cô độc, lẻ loi..., nhưng đồng thời lại không muốn tìm kiếm sự hỗ trợ đến từ Đấng Siêu Việt (the Transcendent). Vì họ sợ Đấng Siêu Việt sẽ tước đi sự tự do (freedom) làm điều phóng túng của họ. Khi khước từ, hay nói chính xác hơn là làm lơ trước tiếng nói sâu thẳm của Đấng VÔ BIÊN, một đàng với sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật con người được cho là sống thoải mái hơn, nhưng đồng thời họ lại kinh nghiệm về sự mất mát cái bản ngã thật (his true self) của họ (xem Heidegger, Vortrage und Aufsatze, Pfullingen, 1954, p.35). Do vậy, để khoả lấp được những thao thức, những trăn trở của kiếp người thì con người phải MỞ RA để cho Đấng VÔ BIÊN tràn vào. Vì lẽ, chỉ ở trong Thiên Chúa mà thôi, thì hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn.

Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,

này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn.

Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến,

duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi,

là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng.

Nhờ Thiên Chúa, tôi được cứu độ và vinh quang,

Người là núi đá vững vàng,

ở bên Thiên Chúa tôi hằng ẩn thân (Tv 62: 6-8).

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Đức Đáng Kính, Đức Cha Fulton Sheen, nói: "bạn phải nhớ rằng YÊU người và SỬ DỤNG đồ vật hơn là YÊU đồ vật và SỬ DỤNG con người" (You must remember to LOVE people and USE things, rather than to love things and use people). Bạn đã từng kinh nghiệm về sự bám víu của mình, hay ai đó vào vật (things) thay vì con người (person) đã đưa đến khủng hoảng, cô đơn.. trống trải chưa? Bạn có để cho Thiên Chúa ùa vào bạn khi khủng hoảng, cô đơn, thất vọng không?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.

---------------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - DƯỜNG GIÊU SU, DƯỜNG CON ĐI PDF Print E-mail

Kim Vu
> ĐƯỜNG GIÊSU, ĐƯỜNG CON ĐI
>
>
>
> Trong những ngày đầu tháng 02 năm 1990, có một con đường ở huyện ngoại thành đã được báo chí làm cho nổi tiếng. Con đường ấy một đầu là giăng ngang biểu ngữ khai trương phòng vật lý trị liệu trá hình, còn đầu kia là sừng sững một khách sạn mini sang trọng làm nhà riêng của người biển thủ, chức danh là giám đốc. Con đường ấy chợt nổi tiếng vì những vụ tai tiếng.
>
>
> Từ hai mươi thế kỷ nay, trong Giáo Hội, người ta biết có một con đường thật danh tiếng và luôn luôn nổi tiếng. Con đường ấy mở ra bằng một tình thương và kết thúc bằng một hạnh phúc. Con đường ấy trải dài tin yêu để lâng lâng vươn lên sự sống. Con đường ấy thấp sáng hy vọng để dẫn tới Nhà Cha trên trời. Đường mở về miên viễn, Đường dẫn đến vĩnh hằng. Đó là đường mang tên Chúa Giêsu.
>
>
>
> 1. Đường hy vọng tin yêu.
>
>
>
> Nếu có một câu hỏi được các Tông đồ đặt ra nhiều nhất thì đó phải là câu hỏi thuộc về nơi chốn. "Thầy ở đâu?" là câu hỏi của Gioan đặt ra trong lần đầu gặp gỡ, để được gọi đến xem và bước vào ơn gọi; "Thầy muốn chúng con dọn lễ Vượt Qua ở đâu?" là câu hỏi của các Tông đồ đặt ra để có được địa chỉ chính xác cho Bữa Tiệc Ly; và hôm nay lại là Tôma nôn nóng bật ra câu hỏi "Thầy đi đâu?" trước một tương lai vẫn còn ẩn khuất.
>
>
>
> Bận tâm về nơi chốn là bởi vì trong đời theo Chúa, các ông luôn được dẫn vào những cuộc hành trình, mà cuộc hành trình cuối cùng là tiến về Giêrusalem để chứng kiến Thầy mình chịu chết. Có khối ông đã coi đây là con đường thất bại của Chúa để trở thành con đường thất vọng của mình. Mấy năm dài miệt mài theo Chúa những mong có ngày tả hữu vinh quang, nào ngờ Người lại bị đóng đinh như tên tử tội. Công dã tràng! Khi mọi vốn liếng hy vọng đặt cả vào canh bạc cuộc đời, rồi bỗng dưng lật ngửa trắng tay, người ta như rớt từ trên cao quay cuồng chao đảo. Thế mới hay ước vọng thì rộng lớn nhưng khung đời lại chật hẹp mà thực tế lại phũ phàng!
>
>
>
> "Thầy đi đâu?" Ẩn sâu dưới câu hỏi ấy là một tâm trạng hoang mang trước một quá khứ vừa mới khép lại mà tương lai chưa kịp mở ra. Tương lai ấy mới mẻ hay chỉ là quá khứ đươc lặp lại ở thì sẽ đến? Đã một lần vỡ mộng, các Tông đồ băn khoăn là chuyện thường tình. Giống như đứa trẻ lỡ một lần phải bỏng, hễ thấy lửa là tự nhiên rụt tay lại. Vì thế, nghe trong câu hỏi "Thầy đi đâu?" có âm hưởng lo âu tự hỏi "mình đi đâu?"
>
>
>
> Thất vọng về quá khứ và hoang mang trước tương lai, đó là những con đường các Tông đồ đã nếm trải. Nhưng mở đầu Tin Mừng hôm nay lại là lời của Chúa Giêsu: "Các con đừng xao xuyến." Đó là lời an ủi vỗ về, đồng thời cũng là lời cắt băng khai mở một con đường mới trong hy vọng tin yêu.
>
>
>
> 2. Đường mang tên Giêsu.
>
>
>
> "Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống." Trả lời cho Tôma, cùng lúc Chúa Giêsu để lộ cho biết từ nay chỉ có một con đường duy nhất được mở ra trong ơn cứu độ, và tên gọi con đường ấy lại chính là Người.
>
>
>
> Người là Đường Sự Thật bởi Người là Chân Lý, một chân lý sống động khả tín làm nền tảng và hướng đi cho mọi cuộc đời, một thực tại năng động đầy Thần Khí làm sức mạnh giải thoát cho mọi kẻ tin. Đường Sự Thật không phải là một hệ thống tín điều do Chúa Giêsu thiết định, nhưng là toàn thể cuộc sống lời nói việc làm của Người trong ý nghĩa cứu độ. Nhưng đâu phải ai cũng nhận ra? Giữa phiên tòa dịp lễ Vượt Qua, trước mặt Chúa Giêsu, Philatô đã hỏi một câu ngớ ngẩn: "Sự Thật là chi? - Quid est Veritas?" Chúa Giêsu không trả lời, vì Sự Thật hiện thân chính là Người đứng đó. Có biết đâu hỏi là đã trả lời, chỉ cần sắp xếp lại thứ tự các mẫu tự sẽ thành hàng chữ: "Est Vir qui adest" (x. Tihamet Toth, Chúa Cứu Thế Với Thanh Niên, p. 95).
>
>
>
> Người là Đường Sự Sống bởi Người là Sự Sống thượng nguồn phát sinh các sự sống khác trong công trình sáng tạo, và là Sự Sống cội nguồn mà mọi sự sống khác phải tìm về trong công cuộc tái tạo của ơn cứu độ. Người thông ban sự sống cho mọi sinh linh, và luôn đi bước trước để lôi kéo mọi người về với Sự Sống của Thiên Chúa. Người chịu chết để nhân loại được sống, và Người sống lại để mãi mãi mở ra nẻo đường dẫn vào cõi sống. Mọi sự sống trần gian có thể đổi thay tan biến, nhưng Sự Sống Người là vĩnh cữu trường tồn. Người hằng sống hằng trị muôn đời.
>
>
>
> Người là Đường dẫn tới Nhà Cha bởi Người và Cha không thể tách lìa: Chúa Con ẩn mình trong Chúa Cha, và Chúa Cha tỏ hiện trong Chúa Con. Vẫn là Một từ ngàn xưa và mãi là Một tới ngàn sau. Thế nên Đường mang tên Giêsu tất yếu cũng là địa chỉ Nhà Cha, và ngược lại tìm đến Nhà Cha cũng là hành trình vào Đường Sự Thật và Sự Sống.
>
>
>
> 3. Đường con đi.
>
>
>
> Dẹp bỏ con đường cũ của thất vọng hoang mang để khai mở con đường mới bằng toàn diện con người mình, Chúa Giêsu muốn truyền lại cho các Tông đồ cái kinh nghiệm hiện sinh phong phú liên kết với Cha qua Chân Lý và Sự Sống; đồng thời đó cũng chính là lời mời gọi Giáo Hội cất bước lên đường với những hành trang đi về hạnh phúc.
>
>
>
> Đi trên Đường Giêsu là đi bằng cả niềm tin gắn bó hiệp thông của những con người biết mình có một lý tưởng để theo đuổi, và sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được lý tưởng ấy. Trút bỏ những hành trang cồng kềnh của danh lợi thú, đoạn tuyệt với những ngõ cụt lối mòn sao gợn sỏi đá của cuộc sống khô khan, chấp nhận canh tân để có được bước đi vừa thanh thót vừa thanh thản của đời nhân đức chính là hát lên khúc ca mới trên con đường mới. Vì lý tưởng ấy chính là lẽ sống, cũng chính là vinh dự một đời: "Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là hàng tư tế vương giả, là chủng tộc thánh thiện, Dân riêng của Chúa..." (bài đọc thứ hai).
>
>
>
> Đi trên Đường Giêsu cũng là đi bằng niềm hy vọng bền vững. "Thầy đi dọn chổ cho các con." Vận mệnh tương lai đã mở ra. Không còn xa xôi tít tắp, nhưng đã châm rễ từ cuộc đời này. Sống hôm nay là chuẩn bị sống ngày mai, và ngày mai tại Nhà Cha đã được định hình ngay từ bây giờ trong bước đường lữ thứ của Hội Thánh ở giữa lòng đời. Đi trong hy vọng là nhận ra rằng con người được tạo dựng để hướng về một cứu cánh, được tái sinh trong giới hạn nhưng không ngừng hướng về vô hạn. Thiết tưởng lời kinh của Thánh Augustinô có thể là tóm kết của bước đi hy vọng đã biến thành khát vọng: "Lạy Chúa, Chúa dựng nên con để cho Chúa, nên con mãi khắc khoải cho tới khi được nghỉ ngơi trong Ngài."
>
>
>
> Đi trên Đường Giêsu còn là đi bằng cả tình yêu chan hòa phục vụ. Bài đọc thứ nhất là hình ảnh đẹp về một Giáo Hội trẻ đang cựa mình vươn vai tiến tới. Có những phân công khác biệt: kẻ phục vụ bàn thánh, người phục vụ bàn ăn; kẻ chuyên chăm rao giảng Lời Chúa, người chuyên lo hạnh phúc anh em. Nhưng vẫn là nhịp bước đồng hành. Có thể nói được rằng tình yêu và phục vụ là đôi chân của Giáo Hội lữ hành đặt bước chân mình trong dấu chân Chúa. Và cũng có thể hiểu được rằng cách nhìn "con người là con đường của Giáo Hội" (Gioan Phaolô II) chính là tốc độ mới của tình yêu chan hòa phục vụ trên Đường Giêsu hôm nay.
>
>
>
> Và lời cuối cùng sẽ là một lời kinh, dệt nên khúc hát hy vọng cho những ai đang băn khoăn tìm kiếm một con đường sống, và biến nên hành khúc tin yêu cho những ai đã một lần cất bước hành trình: "Chúa muốn nhận con đường con đi, nên Ngài đã sinh xuống dương gian. Chúa đã nhận đôi bàn tay con, dìu từng bước, bước đi trên đường. Chúa ôi, khi nhìn đời con, con không hiểu từng giọt lệ sầu. Chúa ôi, khi nhìn đời Ngài, con đã gặp đường hướng con đi."
>
>
>
> ĐGM. Giuse Vũ Duy Thống (trích trong "Với Cả Tâm Tình")
>
>-----------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỜI LÀ MỘT CHUYẾN ĐI PDF Print E-mail

Tracy NGUYEN

Ðời Là Một Chuyến Ði

Một tác giả nọ đã nói lên tính cách bí ẩn của cuộc sống con người bằng một câu chuyện như sau:

Tại một vùng quê nọ bên Tây phương, một "ông Từ" nhà thờ có thói quen mà không ai có thể lay chuyển được. Mỗi ngày, cứ 15 phút trước giờ ngọ, ông gọi điện thoại đến cho người tổng đài trong vùng và hỏi giờ.

Ngạc nhiên về thói quen lạ lùng ấy, người tổng đài đã đặt câu hỏi: "Thưa ông, nếu không có gì làm phiền ông, xin cho ông biết lý do hỏi giờ như thế mỗi ngày?".

Ông Từ nhà thờ mới giải thích: "Ồ, có gì đâu. Tôi là người phải kéo gác chuông mỗi ngày vào giờ ngọ. Tôi cần biết giờ chính xác".

Người tổng đài điện thoại mới vỡ lẽ ra. Ông nói với ông từ nhà thờ như sau: "Thật là buồn cười. Trong khi ông hỏi giờ nơi tôi, thì chính tôi lại điều chỉnh đồng hồ theo tiếng chuông của ông."

Tác giả của câu chuyện trên đây kết luận rằng:

Cuộc sống quả là một bí ẩn mà những người trong cuộc không thể nào tự mình tìm ra được câu trả lời. Chúng ta cần một câu giải đáp từ bên ngoài về ý nghĩa và mục đích của cuộc sống. Và người có thể nói với chúng ta về ý nghĩa và mục đích của cuộc sống chính là Thiên Chúa, Chủ tế của sự sống.

Kinh thánh, Lời của Chúa, thường ví cuộc sống như một cuộc hành trình. Từ lúc Noe xuống tàu, qua Abraham cất bước ra đi vào vùng đất xa lạ, đến ngày vội vã ra đi của Ðức Maria và cả cuộc đời không ngừng di động của Ðức Kitô: tất cả đều là những hình ảnh diễn tả cuộc hành trình Ðức Tin của người Kitô chúng ta.

Ðời là một cuộc hành trình...

Ra khỏi lòng mẹ là nhập cuộc và ra đi không ngừng. Tuổi thơ và thanh niên được dệt bằng những năng động để không ngừng dự phóng và tiến tới. Ở tuổi trung niên, thành công tràn ngập nhưng thất bại cũng giăng đầy lối đi: có những người bạn chợt đến rồi đi; vui tươi hớn hở chớm nở, nhưng thất vọng cũng bao trùm... Rồi tuổi già chợt đến, chúng ta mới nhận ra rằng tất cả trên đời này chỉ là tạm bợ...

Ðời là một cuộc hành trình.

Ðức Kitô đã trải qua cuộc đời trần thế bằng không biết bao nhiêu cuộc hành trình. Sinh ra trong một cuộc hành trình, vừa mở mắt chào đời đã phải vội vã ra đi như một người tị nạn. Năm 12 tuổi lạc mất trong một cuộc hành trình... Ra đời, Ngài không ngừng đi lại khắp nẻo đường Palestina. Và cuối cùng, Giêrusalem, đồi Calvê là điểm đến của cuộc hành trình.

Qua cuộc hành trình không nghỉ ngơi ấy, Ðức Kitô đã tuyên bố với chúng ta: "Ta là Ðường, là Sự Thật và là Sự Sống". Chỉ trong Ngài, qua dấu chân của Ngài, chúng ta mới thật sự tìm được hướng đi cho cuộc hành trình của chúng ta... Ngài là Con Ðường dẫn chúng ta về cõi phúc vinh quang. Nhưng Con Ðường của Ngài chính là Con Ðường của yêu thương và phục vụ...

Hãy tin tưởng rằng khi chúng ta sống yêu thương, sống phục vụ là lúc chúng ta đang đi trên Con Ðường của Ngài.

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 72