mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay589
mod_vvisit_counterHôm Qua13697
mod_vvisit_counterTuần Này589
mod_vvisit_counterTuần Trước81462
mod_vvisit_counterTháng Này61188
mod_vvisit_counterTháng Trước295164
mod_vvisit_counterTất cả19167734

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - THÁNH Ý CHÚA TRONG CUỘC ĐỜI PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

THÁNH Ý CHÚA TRONG CUỘC ĐỜI

"Tuân theo thánh ý Ngài,

con vui sướng hơn là được tiền rừng bạc bể (Tv 119, 14).

Chắc chắn không ai trong nhân loại có khả năng sống thánh ý Chúa như Đức Maria. Đối với Đức Mẹ, chỉ có ý muốn Thiên Chúa là quan trọng, nên "Xin Chúa cứ làm cho tôi theo lời Ngài" (Lc 1, 38). Theo ý Chúa, Mẹ đã vui tươi đón nhận bổn phận cũng như những đau khổ mà mỗi giây phút mang đến, như là quà tặng của Thiên Chúa, Đấng hằng lấp đầy con tim những ai đói khát chỉ mình Ngài. Đời sống của Mẹ được khắc họa bên ngoài một cách bình thường và giản dị như bao nhiêu người nghèo khác, nhưng bên trong là những kho tàng ân sủng nằm dưới từng mỗi giây phút, trong vỏ bọc là những sự việc rất bình thường.

Mầu nhiệm cao cả của Thiên Chúa làm người trong Đức Giêsu Kitô cũng âm thầm, lặng lẽ và nhẹ nhàng như tính cách của Đức Mẹ. Cả cuộc đời Ngài cũng chỉ là để thi hành thánh ý Cha. Sự hiện diện linh thiêng của Thiên Chúa nằm chính trong lớp áo phàm nhân, ngay trong những sự kiện và biến cố thường tình hằng ngày. Quả thật, có những điều huyền nhiệm ngay bên cạnh chúng ta, nhưng Thiên Chúa chỉ tỏ mình cho những ai sống khiêm hạ, ý thức mình là tôi nhỏ phận hèn.

Đón nhận ý Chúa trong mọi hoàn cảnh

Nếu việc thánh hóa bản thân chúng ta xem ra là một nhiệm vụ khó khăn và không thể làm được, là vì ta không có ý tưởng chính xác về bản chất vấn đề. Thực ra, sự thánh thiện chỉ hệ tại một điều là trung thành với ý muốn của Thiên Chúa. Sự trung tín đó nằm ngay trong khả năng của mọi người bằng hành vi đức tin dù tích cực hay thụ động. Sự trung tín đó không gì khác hơn là việc yêu mến đón nhận tất cả những gì Thiên Chúa gởi đến cho ta trong mỗi thời điểm, cho dù có những tình cảnh xem ra rất éo le và bẽ bàng: "Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ, lại không biết đón nhận sao?" (Gb 2, 10).

Thiên Chúa chẳng bao giờ thúc bách ai vượt quá sức, hay vượt quá sự thích hợp của mình. Đời sống chúng ta được hình thành từ vô số những hành động nhỏ bé và chẳng quan trọng gì trước mặt người khác, nhưng Thiên Chúa hoàn toàn thỏa mãn với những điều ấy, vì cuộc sống chúng ta là như vậy. Chỉ cần con người biết khiêm tốn hoàn thành phận vụ của mình, làm mọi việc trong sự trung tín với Chúa, những gì còn lại Chúa sẽ làm nên. Ngài chỉ thực hiện quyền năng trong những tâm hồn phó thác hoàn toàn cho Ngài. Chỉ cần chúng ta đón nhận ý Chúa trong mọi hoàn cảnh một cách đơn sơ, thành tâm, thì hiệu quả thánh thiện nảy sinh, tạo nên một sức sống mới cho tâm hồn.

Mọi sự đều sinh ích lợi cho những ai có lòng yêu mến

Đừng để cho những gì xảy ra qua đi một cách vô ích hoặc gây chướng ngại trong mình. Còn những chướng ngại bên ngoài, Chúa có thể biến đổi chúng thành những trợ giúp hữu hiệu cho sự tiến bộ của ta. Tất cả đều là cơ may khi chúng ta biết tận dụng để sống cho Chúa, vì tất cả đã được dự kiến và quan phòng theo đường lối vô cùng khôn ngoan của Chúa cho cuộc đời mỗi người chúng ta. Không cần phải đưa ra lý lẽ và đặt ra nhiều khúc mắc, mà chỉ cần ý thức và cảm nhận từ chính trái tim mình điều mà Chúa muốn ta sống trong từng giây phút. Với lòng tin, thì mọi sự xảy ra trong lúc này là tốt nhất, cần đón nhận nó với tâm tình yêu mến và phó thác. Mong muốn hay tìm kiếm điều gì khác thuận lợi hơn là chỉ muốn yêu mình chứ không muốn yêu Chúa, muốn trông ngóng theo ý mình chứ không muốn vâng phục theo ý Chúa.

Ai cũng muốn suy nghĩ theo ý mình mà quên rằng chân lý của cuộc sống là biết suy nghĩ theo ý Chúa. Ngoài ý của Chúa, mọi sự đều trống rỗng và hư ảo cho dù nó cao trọng trước mặt người đời: "... bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa" (Lc 16, 15). Không nên đòi mọi điều phải phù hợp với tâm trí và khả năng của mình, bởi vì chính ý Thiên Chúa được ban trong và ngang qua những sự việc đó mới có thể làm cho sự thánh thiện của Ngài xâm nhập vào chúng ta, mới có thể canh tân hình ảnh Đức Kitô trong tâm khảm của chúng ta. Ngoài ý của Chúa, mọi phương tiện và phương sách hữu hiệu của loài người đều vô ích và tối tăm, kể cả những vận dụng trên con đường tu đức.

Với ý muốn của Chúa, cho dù mọi cái có vẻ tầm thường bên ngoài đều trở nên những công trình sâu rộng mang lại lợi ích lớn lao cho sự sống con người, và mọi bóng tối hóa thành ánh sáng cho ta. Những việc suy niệm, cầu nguyện, chiêm niệm... chẳng là gì, nếu không đưa đến sự hiệp nhất giữa ý ta và ý Chúa. Chẳng có nghĩa lý gì nếu ý Chúa muốn làm cho ta trong giây phút này không trở nên hiện thực và hữu dụng. Chỉ có thánh ý Ngài trong hiện tại là đối tượng cho ta tôn thờ, là chìa khóa mở ra niềm bình an và hạnh phúc, nên mọi sự vật và sự việc khác dù có cao quí đến đâu cũng không giá trị gì. Chỉ lo tìm kiếm những điều thỏa mãn với ước vọng và tâm trí của mình ta sẽ lạc xa đường nẻo Chúa và lạc xa với chính mình.

Ý Chúa ngay trong chính bổn phận

Để tiến bước trong đường nẻo của Chúa, điều cơ bản là những bổn phận của bậc sống mình, đó là biểu hiện chắc chắn nhất của ý Chúa, và không có gì được ưu tiên hơn chúng. Toàn bộ phẩm chất của điều mà ta gọi là sự thánh thiện hệ tại việc trung thành với Chúa trong mọi thời điểm theo bổn phận của mình. Ngoài những bổn phận, vẫn có những tác động linh hứng đòi hỏi đến một số hoạt động khác mà Chúa muốn, nhưng vẫn đặt trên nền tảng của những bổn phận, để giúp ta tìm thấy một sự hoàn thiện lớn hơn.

Ta chỉ nhạy bén nhận ra những tác động linh hứng khi biết chu toàn các bổn phận bình thường của mình trong một cách hoàn hảo nhất có thể được. Một cách hoàn hảo nhất không phải là một phương sách hay nhất để có kết quả tốt nhất do suy tính của lý trí, nhưng do hành động của con tim, nghĩa là bằng tấm lòng yêu mến Chúa và sự khao khát làm vui lòng Ngài. Chính tình yêu mới là động lực khai sáng mọi phương sách và đưa tới hiệu quả thực sự như Chúa mong muốn. Những kết quả bên ngoài dù có tốt đẹp đến đâu đi nữa mà thiếu một tấm lòng thì đều hóa hư không, "Vì Ta muốn tình yêu chứ không cần hy lễ, thích được các ngươi nhận biết hơn là được của lễ toàn thiêu (Hs 5, 6).

Sự khác biệt sâu xa của mọi hành động nằm ở chính con tim, dù rằng bên ngoài cùng một hành động và công việc như nhau. Không phải thay đổi công việc, hoàn cảnh, hay người khác mà là thay đổi chính con tim mình, để yêu điều Chúa muốn và muốn điều Chúa yêu. Không chỉ dẹp trừ ý riêng mình, cho dù điều đó xem ra tốt lành, mà còn dám phó thác chính mình cho ý muốn của Thiên Chúa. Ý muốn của Ngài làm cho mọi sự trở nên thánh thiêng, và có một giá trị siêu nhiên cho những ai vâng phục.

Trong thánh ý Ngài, mọi tình trạng của cơ thể trở nên một hoạt động của ân sủng. Mọi ý nghĩ, tình cảm của ta đều phát xuất từ nguồn lực này. Ta sẽ học biết những điều đó qua kinh nghiệm sống thánh ý Chúa từng ngày. Điều cần thiết trong mọi lúc là biết yêu mến và đón nhận cho đến cùng những gì mỗi phút giây đem lại, với lòng tín thác hoàn toàn vào hoạt động thần linh của Thiên Chúa, vào thánh ý Ngài, là điều chỉ có thể mang lại sự lành mà thôi.

Phó mình cho Chúa định đoạt mọi sự

Trong kế đồ khôn ngoan vĩnh cửu của Thiên Chúa, mọi sự đều có đề án riêng, và trong đó mỗi người chúng ta đã được dự định để trở thành theo khuôn mẫu mà Chúa đã nắn đúc nên. Khám phá ra điều đó không phải nhờ sự tinh tế của cái đầu, nhờ kỹ năng hay trí thông minh, nhưng nhờ sự vâng phục của bản thân ta cho ý muốn của Thiên Chúa, phó mình như như đất nặn trong tay người thợ gốm (Hc 33, 13); như kim loại được đổ vào khuôn, hay như tảng đá và khúc gỗ trong tay nhà điêu khắc. Hãy để cho Chúa được tự do làm cho ta điều Ngài mong muốn.

Sự khôn ngoan của tâm hồn hệ tại ở sự đơn sơ, bằng lòng với công việc của mình trong khuôn khổ và ranh giới của con đường đang tiến bước, không vượt qua giới hạn của nó, cũng không tìm cách so sánh, phỏng đoán hay muốn hiểu biết ý nghĩa lớn nhỏ của từng sự việc, nhưng thỏa mãn với những điều được dành cho mình, cho dù nhỏ nhặt hay tầm thường trước mặt người đời. Vì chính từ những điều đó mà Chúa sẽ khởi sự công trình Ngài nơi ta.

Đừng khinh chê những điều bé nhỏ tầm thường trong bổn phận, vì chính từ đó Chúa làm nên những điều cao cả cho những ai yêu mến Ngài. Chúng ta thường thán phục và chúc tụng những kỳ công của Chúa đã làm nên trong lịch sử hay nơi những người khác, nhưng khi Chúa muốn tiếp tục những kỳ công đó trong tim ta thì ta lại tìm kiếm những điều mà theo mình nghĩ mới là lớn lao. Chẳng có gì lớn lao ngoài thánh ý Chúa trong giây phút này.

Lạy Chúa, cả cuộc đời con là để biết yêu mến, phụng sự và tôn vinh Thánh Ý Ngài trong mọi điều. Trong đó, con tìm thấy mọi hạnh phúc của sự tử đạo, khổ hạnh và hy sinh cho người khác.

Con sẽ không còn chọn ra những thời gian hay cách thức, nhưng con sẽ luôn đón tiếp Chúa trong mọi cách thức.

Con chẳng dám chọn những điều lớn lao, vì biết mình quá nhỏ bé và yếu hèn.

Con cũng chẳng mơ ước điều gì khác hơn cho mình, ngoài những điều Chúa đã sắp đặt cho con.

Con không muốn tìm kiếm điều gì khác ngoài một mình Chúa, và chỉ một mình Chúa thôi.

Con tin rằng:

. Hoạt động của Chúa diễn ra trong mọi sự và mọi thời khắc nhằm thánh hóa con;

. Tất cả những điều gì xảy ra cho con đều nhằm nuôi lớn, tẩy rửa và tinh luyện con;

. Mọi sự kiện và biến cố đều là máng chuyển hồng ân cho con được no thỏa.

. Chính điều con tìm kiếm ở mọi nơi lại không ngừng tìm kiếm con, và trao thân cho con ngang qua các tạo vật.
Lạy Chúa, Chúa đón gặp con trong từng bước đi của đời sống thực tế, nhưng nhiều khi con lại tìm Chúa ở cõi xa xăm, mơ hồ. Xin giúp con biết sử dụng mọi thứ Chúa gởi đến, dù khó hay dễ, đáng buồn hay đáng vui, may hay rủi, họa hay phúc, sướng hay khổ... để phong phú hóa cuộc sống con cho Chúa, để con biết tôn thờ và chúc tụng Chúa trong mọi điều, và như một phương tiện hữu hiệu nhằm dẫn đưa con đến sự kết hợp với Chúa mỗi ngày sâu đậm hơn. Amen.

simonhoadalat.com

----------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - TĨNH LẶNG MỖI NGÀY PDF Print E-mail

CẦN TĨNH LẶNG MỖI NGÀY

TỪ MÙA DỊCH NÀY ĐÃ GIÚP BẠN VÀ TÔI LUÔN: "TĨNH LẶNG"

* TĨNH LẶNG ĐỂ TA:

1. ĐỂ TA THẤY CHÚA ĐANG HIỆN DIỆN QUA NGƯỜI THÂN,...

2. ĐỂ TA NGHE TIẾNG CHÚA NÓI QUA NGƯỜI KHÁC,......

3. ĐỂ TA THẤY MÌNH SAI LẦM.

4. ĐỂ TA CẦN THỐNG HỐI.

5. ĐỂ TA CẦN SỬA MÌNH.

6. ĐỂ TA CẦN XIN LỖI CHÚA VÀ ANH EM!

-------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - ĐỜI NÀY ĐI RẤT MAU PDF Print E-mail

Mo Nguyen
Mon, Jun 8 at 7:12 AM

CÓ ĐI CHUNG VỚI NHAU LÂU ĐÂU!

 

Một bà già đang ngồi trên xe buýt.

Một thiếu nữ mang đủ thứ lỉnh kỉnh, miệng lẩm bẩm, đến ngồi bên cạnh xô mạnh Bà già......

Bất bình, anh thanh niên bên cạnh hỏi tại sao Bà không phản đối và bảo vệ quyền lợi

mình. ..

Bà già mỉm cười và trả lời:

"Đâu cần phải cãi cọ vì chuyện nhỏ như thế.!!..Có đi chung với nhau lâu đâu.!!..Trạm

tới, tôi xuống rồi. "

Đây là ,một câu trả lời mà chúng ta phải xem như một khẩu hiệu viết bằng chữ vàng, để

hướng dẫn cách cư xử hằng ngày của chúng ta ở khắp mọi nơi: "Đâu cần phải cãi cọ vì

chuyện nhỏ như thế, có đi chung với nhau lâu đâu! "

Nếu chúng ta có thể ý thức rằng ĐỜI NGƯỜI thật ngắn ngủi.. Cãi cọ tầm phào vừa làm

cho mất vui, vừa làm mình mất thời gian và sức lực cho chuyện không đâu.

Có ai làm mình tổn thương?

Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu!

Có ai phản bội, ức hiếp, sỉ nhục mình?

Bình tĩnh, có đi chung với nhau lâu đâu.

Dù người ta có gây ra cho chúng ta buồn phiền gì chăng nữa..

Hãy nhớ rằng: có đi chung với nhau lâu đâu !

Chúng ta ăn ở hiền lành. Hiền lành là một đức tính không bao giờ đồng nghĩa với hèn

nhát, nhường nhịn nhưng đồng nghĩa với cao cả.

Chuyến đi chung của chúng ta trong cõi đời này ngắn ngủi lắm và không đi trở ngược

lại được. Không ai biết chuyến đi của mình dài bao lâu! ..Không ai biết mình có phải

xuống ở trạm tới hay không!.

VẬY HÃY BÌNH TĨNH MÀ SỐNG, CHUYẾN ĐI NGẮN LẮM!

--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH - SỐNG HIỆP THÔNG CHIA SẺ PDF Print E-mail

Kim Vu

>
>SỐNG HIỆP THÔNG CHIA SẺ TRONG CHÚA BA NGÔI
>
>
> Có người nông dân dạy con trai mới lớn: muốn cho mướp ra nhiều trái phải bấm ngọn.
>
> Cậu bé hỏi: tại sao?
>
> Người cha trả lời: vì nó tức nên nó đâm trái.
>
> Có thể cậu bé không bằng lòng với câu trả lời của cha, nhưng sau này khi vào đại học nông nghiệp, cậu sẽ biết rõ lý do.
>
> Một em bé đứng trước thi hài ông nội, hỏi mẹ: Mẹ ơi sao ông nội chết vậy hả mẹ?
>
> Mẹ đáp: vì ông nội già rồi.
>
> Bé lại hỏi: thế bà nội già rồi sao không chết? Chú Tư trẻ vậy sao lại chết.
>
> Người mẹ vui mừng vì thấy con thông minh lý sự nhưng lúng túng không tìm ra câu trả lời thoả đáng. Khi lớn lên bé sẽ hiểu lý do.
>
>
>
> Trong cuộc sống, có nhiều điều lạ lùng mà trí khôn con người vẫn không bao giờ hiểu thấu. Để diễn tả các điều khó hiểu của cuộc sống, cha ông ngày xưa mới đố nhau: Đố ai biết lúa mấy cây, biết sông mấy khúc, biết mây mấy tầng. Đố ai quét sạch lá rừng, để ta khuyên gió, gió đừng rung cây.
>
>
>
> Có lẽ trong tất cả mọi điều khó hiểu của cuộc sống con người thì tình yêu là khó hiểu nhất. Chỉ nguyên định nghĩa tình yêu thôi cũng đủ để hao tổn bao công sức và giấy mực qua các thời đại mà vẫn không có được một định nghĩa diễn tả trọn vẹn ý nghĩa. Và vì không có được một định nghĩa nên người ta mới coi tình yêu như là mầu nhiệm.
>
>
>
> Thế nhưng, mầu nhiệm tình yêu có đáng là gì so với các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Trong các mầu nhiệm của Thiên Chúa thì mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi là cao cả nhất, khó hiểu nhất. Như sách giáo lý Giáo Hội Công Giáo khẳng định: "Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi là mầu nhiệm trọng tâm của đức tin và đời sống Kitô hữu. Bởi vì đây là mầu nhiệm về đời sống nội tại của Thiên Chúa mà cũng là mầu nhiệm của Thiên Chúa 'cho chúng ta'."
>
>
>
> Trước mầu nhiệm Ba Ngôi, một mầu nhiệm cao sâu, trí khôn nhỏ bé của con người không thể hiễu nổi. Tại sao Một Chúa mà Ba Ngôi? 1 là 3 và 3 là 1? Vậy phải hiểu và đón nhận mầu nhiệm quá cao siêu này như thế nào?
>
>
>
> Ba Ngôi là một mầu nhiệm thuộc đời sống nội tại của Thiên Chúa, vượt quá mọi khả năng hiểu biết và suy luận của trí khôn hữu hạn con người. Qua bao thời đại, trí khôn con người dựa vào mạc khải để tìm hiểu huyền nhiệm sâu thẳm này.
>
>
>
> Thánh kinh có bàn nhiều về mầu nhiệm Ba Ngôi.
>
>
>
> - Mạc khải Cựu ước chủ yếu là mầu nhiệm Thiên Chúa duy nhất nhưng cũng có mầm móng về mầu nhiệm Ba Ngôi. Niềm tin độc thần là tín điều lớn nhất của Cựu ước (Đnl 6, 4-5). Điều này cần thiết cho bối cảnh đa thần giáo ở Trung đông thời bấy giờ.
>
>
>
> - Mạc khải Tân ước dạy rõ ràng hơn về Thiên Chúa Ba Ngôi. Sứ thần Gabriel đến báo tin cho Đức Maria: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ che chở bà, vì thế Hài Nhi bà sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa." Những lời đó cho biết: Đấng Tối Cao là Chúa Cha cùng với Chúa Thánh Thần sẽ lo cho Hài Nhi sắp sinh ra là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa. Hình ảnh đặc trưng nhất là khi Chúa Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan, chim bồ câu ngự xuống đậu trên Ngài (Ga1, 32-34). Tiếng Chúa Cha tuyên phán: Con là con Ta yêu dấu (Mt 1, 11). Tiếng nói, chim câu, Chúa Giêsu, ba hình ảnh này tạo nên chân dung sống động về Ba Ngôi. Trong bữa tiệc ly, Chúa Giêsu hứa với các tông đồ: "Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bào Chữa khác, đó là Thần Khí sự thật..." Chúa Giêsu xin Chúa Cha ban Đấng Bào Chữa là Thần Khí sự thật, nghĩa là Chúa Thánh Thần cho các môn đệ. Trong phúc âm Matthêu có câu nói nổi tiếng về Ba Ngôi "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần" (Mt 28, 19). Thánh Phaolô luôn cầu chúc: Ân sủng của Đức Kitô, tình yêu của Chúa Cha và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần ở cùng anh chị em.
>
>
>
> Chỉ có một Thiên Chúa nhưng Thiên Chúa có Ba Ngôi và là Ba Ngôi: Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh Thần. Mỗi ngôi vị đều là Thiên Chúa, dù vậy vẫn chỉ có một Thiên Chúa mà thôi. Mỗi ngôi vị đều bằng nhau về thần tính và ưu phẩm, nhưng không có ba Thiên Chúa ngang nhau mà chỉ có một Thiên Chúa. Mỗi ngôi vị đều có trọn vẹn sự sống thần linh trong mình dù chỉ có một sự sống thần linh duy nhất. Nói theo từ ngữ của Công đồng Vatican II: Sáng kiến cứu độ là của Chúa Cha. Chúa Cha chia sẻ và bàn bạc sáng kiến ấy với Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Việc thực hiện sáng kiến ấy giống như một bản trường ca gồm hai phần chính. Đức Kitô thực hiện phần đầu. Ngài nhập thể, mạc khải về Chúa Cha dâng lên Cha hy lễ thập giá để cứu độ. Phần hai dựa vào công trình ấy mà nâng con người lên, đưa con người về cùng Cha, đó là phần vụ của Chúa Thánh Thần. Thánh Ignatio Loyola trong một lần cầu nguyện, bỗng nhiên nhận ra Ba Ngôi dưới hình dạng ba nốt nhạc tạo nên một hợp âm duy nhất.
>
>
>
> Thiên Chúa duy nhất nhưng không phải là Thiên Chúa đơn độc mà là cộng đồng Ba Ngôi thương yêu nhau hướng về nhau. Ba Ngôi là một gia đình. Giáo hội là một gia đình của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha, Đức Giêsu là Trưởng Tử, mọi người là anh chị em của nhau. Đạo lý Đông phương vốn trọng chữ trung, chữ hiếu và chữ nhân, rất gần gũi với tinh thần Kitô giáo. Trung với Chúa, hiếu thảo với tổ tiên ông bà cha mẹ, nhân ái với mọi người.
>
>
>
> Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi và duy nhất là một mầu nhiệm vĩ đại thâm sâu mà trí tuệ con người không thể nào hiểu hết, chỉ có thể đón nhận bằng đức tin. Thực tại Ba ngôi không là một điều nghịch lý nhưng là nghịch thường và siêu lý. Mầu nhiệm Ba Ngôi là ánh sáng chói loà rực rỡ, ánh sáng ban sự sống cho những ai khiêm nhường đón nhận, và sẽ là bóng tối dày đặc đầy mâu thuẫn đối với những kẻ kiêu căng muốn dùng lý trí làm thước đo siêu việt.
>
>
>
> Nhìn lên cung thánh, ta thấy Thánh Giá, Nhà Tạm, Bàn Thờ. Đó là trung tâm niềm tin của người Kitô hữu. Trên Thánh Giá, Đức Kitô đã tự hiến làm hy lễ dâng lên Chúa Cha. Ngài tự nguyện chịu đau khổ, chịu chết trong tinh thần vâng phục và yêu mến đối với Cha, để thiết lập giao ước mới với Giáo hội trong máu của Ngài. Ngài đã phục sinh về với Cha nhưng vẫn luôn ở lại với Giáo hội qua Bí Tích Thánh Thể mà Nhà Tạm là nơi Ngài hiện diện thường trực. Bàn thờ tượng trưng cho Chúa Kitô. Khi linh mục cử hành thánh lễ là tưởng niệm hy lễ thập giá và cử hành mầu nhiệm phục sinh của Đức Kitô.
>
>
>
> Ba Ngôi sống bằng một lương thực thần linh, cùng một sự sống đó là tình yêu thần linh. Chúng ta được tham dự vào sự sống của Ba Ngôi khi đi vào cử hành mầu nhiệm vượt qua trong thánh lễ. Với chúng ta sự sống ấy là sự sống của Đức Kitô, Mình và Máu Đức Kitô trao ban qua thánh thể "Ai ăn Thịt Ta và uống Máu Ta thì có sự sống đời đời" (Ga 6, 34). Khi chia sẻ chén hiệp thông cuả Ba Ngôi, chúng ta được mời gọi hiệp thông với nhau để trở nên một như Ba Ngôi là một (Ga 17, 21).
>
>
>
> Chúng ta đến Nhà thờ để tìm Chúa và gặp Chúa. Nói theo kiểu nói của Đức Hồng y Henry de Lubac: Con người tìm Chúa là một người bơi lội giữa đại dương. Mỗi lần tiến tới là đẩy lui một đợt sóng. Bơi lội giữa đại dương làm cho con người khiếp đảm lo sợ không tới bến. Nhưng Thiên Chúa vừa là bến bờ vừa là đại dương. Ai bơi lội trong đại dương là bơi lội trong Thiên Chúa. Hướng tới Chúa đã là ở trong Chúa, tìm Chúa gặp Chúa là hướng về Chúa. Không có sự tìm kiếm nào mà không phải phấn đấu, không gặp mâu thuẫn đau khổ. Nhưng chúng ta tin vào Thiên Chúa đang ở với chúng ta trong Đức Kitô và lôi kéo chúng ta với sức mạnh Chúa Thánh Thần.
>
>
>
> Sống mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi là sống hiệp thông và chia sẻ, là ở lại trong tình yêu. Mỗi ngày người tín hữu chúng ta làm dấu Thánh giá nhiều lần trên thân xác "Nhân danh Chúa Cha, Chúa con và Chúa Thánh thần." Ước gì mỗi người cũng biết in dấu Chúa Ba Ngôi, hiệp thông chia sẻ trong cuộc sống hàng ngày của mình.
>
>
>
> Lm Jos Nguyễn Hữu An
>
>
----------------------------------

 

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH # 181 THỨC ĂN NHANH CHO TÂM HỒN PDF Print E-mail

Quang Tran

Mon, Jun 1 at 5:16 AM

Số 181: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R., on Monday of June 1, 2020

CÔ ĐỘC, CÔ ĐƠN

"Anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình(alone)

NhưngThầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha Ở VỚI Thầy" (Ga 16: 32)

 

Là một người trưởng thành bình thường, ai trong chúng ta cũng có những lúc rơi vào khoảng trống vắng. Khoảng trống vắng ấy theo tâm lý gọi là trạng thái cô đơn, cô độc.

Cô đơn hay cô độc (loneliness) là gì? Nó được mô tả như là một trạng thái rất phức tạp và thường đưa đến những khóchịu, cảm thấy trống vắng trong cõi lòng. Nó là một tình trạng của tâm hồn. Nó thường bao gồm những cảm giác bồn chồn lo lắng về sự thiếu hụt trong tương tác với những người xung quanh, cảm thấy bị lẻ loi, trống rỗng trong tâm hồn.

Cô đơn không phải vì sống cô độc một mình về phương diện vật lý của không gian và thời gian. Vì lẽ, có thể ngay cả khi ai đó ở giữa đám đông nếu bị lẻ loi, bị ghẻ lạnh, không được thấu hiểu, sự hiện diện coi như bị lãng quên thì rất dễ rơi vào cô đơn, cô độc. Do vậy, cô đơn hay cô độc không phải vì sống một mình, không được bao quanh bởi những người thân, bạn bè... mà nó là khoảng trống trong tâm hồn không được LẤP ĐẦY hay tâm hồn KHÔNG CÓ AI HƯỚNG VÀO và KHÔNG CÓ AI ĐỂ HƯỚNG TỚI. Cô đơn, cô độc xảy ra khi không có sự liên hệ giữa nhân vị này với nhân vị kia và ngược lại (người này với người khác).

Khi ta KHÔNG được ai hướng tới (Đừng quên: Thiên Chúa luôn hướng tới và chăm sóc ta) hoặc ta KHÔNG hướng tới ai, tâm trạng trống rỗng rất dễ xảy đến. Khi đó sự cô đơn, cô độc là không tránh khỏi. Tâm trạng này không lệ thuộc vào không gian, thời gian, mà lệ thuộc sự có hay không trong sự liên hệ giữa các nhân vị (persons). Thế nên, có những người ở trong tù bị biệt giam nhiều năm (trường hợp Đức Hồng Y Thuận) mà vẫn không cô đơn cô độc. Vì lẽ, tâm hồn họ được ĐONG ĐẦY bởi tình yêu của NGƯỜI KHÁC (other self) đang hướng về. Trái lại, có những người sống giữa vinh quangtột đỉnh, và được vây quanh bởi nhiều người mà vẫn cô đơn (như trường hợp các ngôi sao điện ảnh nổi tiếng tự tử: Kate Spade, chết ngày 5 tháng 6 năm 2018, vì trầm kha; Jiah Khan, chết 3.6.2013, treo cổ tự tử; danh hài Robin Williams, tự sát ngày 11 tháng 8 năm 2014...). Vì lẽ, tâm hồn họ thiếu những người khác để hướng tới. Họ thiếu những tương quan nhân vị đích thật. Họ coi "nhân vị khác hay tha nhân là hoả ngục" (Jean Paul Sartre).

Chính vì con người sống bên nhau mà không đi vào trong tương quan liên vị (inter-persons) đích thật nên có sự cô đơn, lạc lõng giữa giòng đời. Cô đơn hay cô độc là rất thật! Thân phận người không sao tránh khỏi!

Vì đời con: tháng ngày tan thành khói,
xương tuỷ nóng ran như hoả lò.
Tim héo hắt tựa hồ cỏ giập,
nên chẳng còn tưởng đến miếng ăn.
Vì con những kêu gào rên rẩm
mà thân thể chỉ còn da bọc xương.
Con chẳng khác bồ nông miền sa mạc,
tựa như cú vọ chốn hoang tàn.
Suốt năm canh trằn trọc,
phận như chim lạc đàn đậu mái hiên (Tv 102: 4-8).

Chính Chúa Giêsu, trong vườn Cây Dầu, giữa lúc "sa mạc" của tâm hồn, đã rơi vào trạng thái cô đơn nên đã thốt lên: "Lạy Cha, sao Cha bỏ rơi con" (Mc 15: 34). Thế nên, mang thân phận con người, trong những lúc khủng hoảng, trạng thái cô đơn cô độc là có thật, là rất thật, là rất hiện sinh. Đối với những người "yêu sai chỗ mà chọn nhầm người" trong đời sống của họ rất dễ rơi vào khủng hoảng, trống vắng. Sống gần nhau mà không LẤP ĐẦY "khoảng trống" cho nhau thì tệ hại, kinh khủng hơn là ở xa. Có lẽ, đã từng rơi vào tâm trạng này nên nhà thơ T.T.Kh, trong bài thơ danh tiếng Hai Sắc Hoa Ti Gôn, đã than thở:

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Vì trạng thái cô đơn, cô độc là thật, rất thật trong kiếp nhân sinh, vậy làm thế nào để hết cô đơn, cô độc?

Chúa Giêsu trả lời: Ở VỚI THIÊN CHÚA! "Anh em sẽ bị phân tán mỗi người một ngả và để Thầy cô độc một mình. Nhưng Thầy không cô độc đâu, vì Chúa Cha HẰNG Ở VỚI Thầy" (Ga 16: 32). Tại sao Ở VỚI Thiên Chúa có thể khoả lấp nỗi trống vắng trong tâm hồn con người?

Vì Thiên Chúa dựng lên con người, và đặt để trong con người một nỗi khát vọng VÔ BIÊN. Mang trong mình nỗi khát vọng VÔ BIÊN, nên các thọ tạo, với bản chất hữu hạn (the limitted nature) của nó không thể khoả lấp được nỗi khát vọng vô biên của cõi lòng sâu thẳm của con người. Do vậy, chỉ có Thiên Chúa, Đấng là VÔ BIÊN (the unlimitted Nature) mới có thể thoả mãn khát vọng vô biên của tâm hồn con người. Thánh Augustine đã kinh nghiệm sâu sắc điều này nên kêu gào lên rằng: "Lạy Chúa tâm hồn con khắc khoải khôn nguôi, nó chỉ được nghỉ yên bao lâu ở trong Chúa."

Bằng chứng: dựa vào sự phát triển của khoa học kỹ thuật, con người ngày nay đặt quá nhiều niềm hy vọng, tin tưởng "quyền năng của con người" (regnum hominis), nhưng hơn bao giờ hết con người thời nay lại sống trong cô độc, cô đơn, thất vọng, sợ hãi, hoang mang và lo âu. Họ đánh mất đi định hướng, ý nghĩa của cuộc đời vì nghĩ rằng "Thiên Chúa đã chết. Chúng tôi đã giết Người. Chúng tôi đã làm đám tang cho Người" (Niechze). Tuy nhiên, đối với các triết gia hiện sinh vô thần, một đàng vẫn kinh nghiệm thân phận mỏng giòn của mình (contingency), kinh nghiệm về sự bị cô độc, lẻ loi..., nhưng đồng thời lại không muốn tìm kiếm sự hỗ trợ đến từ Đấng Siêu Việt (the Transcendent). Vì họ sợ Đấng Siêu Việt sẽ tước đi sự tự do (freedom) làm điều phóng túng của họ. Khi khước từ, hay nói chính xác hơn là làm lơ trước tiếng nói sâu thẳm của Đấng VÔ BIÊN, một đàng với sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật con người được cho là sống thoải mái hơn, nhưng đồng thời họ lại kinh nghiệm về sự mất mát cái bản ngã thật (his true self) của họ (xem Heidegger, Vortrage und Aufsatze, Pfullingen, 1954, p.35). Do vậy, để khoả lấp được những thao thức, những trăn trở của kiếp người thì con người phải MỞ RA để cho Đấng VÔ BIÊN tràn vào. Vì lẽ, chỉ ở trong Thiên Chúa mà thôi, thì hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn.

Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,

này hồn tôi hãy nghỉ ngơi yên hàn.

Vì hy vọng của tôi bởi Người mà đến,

duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi,

là thành luỹ chở che: tôi chẳng hề nao núng.

Nhờ Thiên Chúa, tôi được cứu độ và vinh quang,

Người là núi đá vững vàng,

ở bên Thiên Chúa tôi hằng ẩn thân (Tv 62: 6-8).

Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Đức Đáng Kính, Đức Cha Fulton Sheen, nói: "bạn phải nhớ rằng YÊU người và SỬ DỤNG đồ vật hơn là YÊU đồ vật và SỬ DỤNG con người" (You must remember to LOVE people and USE things, rather than to love things and use people). Bạn đã từng kinh nghiệm về sự bám víu của mình, hay ai đó vào vật (things) thay vì con người (person) đã đưa đến khủng hoảng, cô đơn.. trống trải chưa? Bạn có để cho Thiên Chúa ùa vào bạn khi khủng hoảng, cô đơn, thất vọng không?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.

---------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 7 of 77