mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay5703
mod_vvisit_counterHôm Qua10453
mod_vvisit_counterTuần Này5703
mod_vvisit_counterTuần Trước44082
mod_vvisit_counterTháng Này104427
mod_vvisit_counterTháng Trước269154
mod_vvisit_counterTất cả9884186

We have: 55 guests online
Your IP: 23.22.136.56
 , 
Today: Dec 17, 2017

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Newsfeeds
DOI SONG TAM LINH - HAY SONG CHAN THUC PDF Print E-mail

* Nhật ký thiêng liêng (512)

Hãy Sống Chân Thực
"Khốn cho các ngươi, hỡi những
luật sĩ và biệt phái giả hình..."
(Mát-thêu 23:27)

Xã hội Việt Nam chúng đang nhức nhối vì những con đường, trường học, bệnh viện, nhà cao tầng vừa nghiệm thu, nhìn tráng lệ, đẹp đẽ, thế nhưng mới chỉ sau vài tháng xử dụng đã xuống cấp trầm trọng. Xã hội cũng đang băn khoăn trăn trở với những con số thành tích đạt được của các trường học, các đại học, nhưng chất lượng học sinh, sinh viên càng ngày càng tệ. Báo chí lên tiếng phê bình và đã không ngần ngại gọi đó là "gian lận", "vô cảm", "bệnh chạy theo thành tích" v.v...
Hiện tượng đó không chỉ xảy ra trong đời sống xã hội, nó cũng len lỏi vào trong đời sống của Giáo Hội, khi mà những Kitô hữu chỉ chuộng hình thức bên ngoài, nhưng cốt lõi của đời sống đức tin thì bị bỏ qua. Người ta có thể dâng cúng hàng tỉ đồng để xây dựng nhà thờ, bàn thờ, v.v. với điều kiện là tên tuổi của họ phải được khắc đậm nét trên tường nhà thờ, dưới chân bàn thờ, hay trên đầu mỗi bàn ghế. Thế nhưng người ta lại thờ ơ với những công việc bác ái, giúp đỡ các em mồ côi, kẻ tàn tật v.v... Người ta vẫn kêu gào sống đạo đức, siêng năng đi dâng lễ, đến nhà thờ v.v... vậy mà người ta lại không ngần ngại gian lận trong việc buôn bán, tìm cách gây thù hận, sống gương mù trong đời sống yêu thương v.v... Và Chúa Giêsu đã thẳng thắn lên án "đồ giả hình và gian ác".
"Gian lận", "vô cảm", "bệnh chạy theo thành tích" hay "đồ giả hình và gian ác" xuất phát từ "cái tâm" đã bị chết ngạt vì lòng tham và danh lợi, vì tự ái và khoe mẽ. Nói cách khác, vì một cuộc sống ích kỷ, thiếu nhân bản. Đó là những con người sống trong tháp ngà của một tình yêu quy ngã, sống cho mình. Tình yêu đó là nguyên nhân của đau khổ, của bất hạnh. Chúa Giêsu lên án tình yêu này, bởi Người đến để loại trừ đau khổ, để mang lại hạnh phúc cho con người.
Không chỉ là lên án, nhưng Người còn đưa ra khuôn vàng thước ngọc nhằm hướng dẫn chúng ta sống thế nào để loại trừ khổ đau: các con hãy yêu thương nhau. Chúa cũng nói đến hành vi yêu thương, nhưng không là "yêu mình" mà là "yêu nhau", một tình yêu hướng tha, tình yêu trao ban. Chính tình yêu này uốn đúc nên một trái tim nhạy cảm, hiểu nỗi đau của người khác để chia sẻ, hiểu nhu cầu của người khác để giúp đỡ. Tình yêu hướng tha: yêu hòa bình, ghét hận thù, yêu chân lý và xa điều giả dối. Một tình yêu thể hiện tính nhân bản: không sống cho mình nhưng cho tha nhân.
(Nguồn: GKGĐ Giáo Phận Phú Cường)
"Chúa mong muốn thấy nơi con
Sống sao xứng hợp lên non xuống đồi
Chân thành chính trực bồi hồi
Yên vui hạnh phúc để rồi ra đi
Về bên Thượng Đế an vi
Muôn đời hát khúc thiên thi vĩnh hằng!"

* Joseph Nguyễn Thanh Sơn, DCCT (San Jose, CA, Aug. 30, 2017)

 
DOI SONG TAM LINH - THOI GIAN PDF Print E-mail

THỜI GIAN

Người ta thường nói với nhau "thời gian qua mau quá, mới đó mà đã hết tuần rồi" hoặc "mới đó mà đã hết tháng rồi".

Thời gian qua mau thật, vậy tôi phải làm sao để cho nó dừng lại? xin thưa, "không thể nào cả". Vậy thì câu hỏi thứ hai đó là "tôi đã làm gì với thời gian qua?"

Tất cả những gì Chúa ban cho con người là để đem lợi ích, điều đó là chắc chắn 100% rồi. Vậy nói về khía cạnh thời gian, nhìn lại tuần qua, tôi đã dùng nó ra sao?. Trong phim ảnh, trong vui chơi bạn bè, trong rượu chè, trong game? trong bài bạc...?

Thời gian qua mau để đưa tôi đến đích của cuộc đời, cho đến khi đời tôi mãn hạng theo chỉ định của Đấng tạo dựng nên tôi, thì thời gian vẫn không chấm dứt, nó tiếp tục ở "đời sau", tiếp tục cho linh hồn tôi, chứ chẳng phải cho thân xác này.

"Hãy ra đi rao giảng Tin Mừng", lời này Chúa nói với tất cả mọi người, không riêng gì ai, chẳng phải dành cho tu sĩ, linh mục mà cho tất cả những ai được gọi Thiên Chúa là Cha.

"Ông chủ" giao phó cho đầy tớ công việc gì, đó là để đầy tớ chu toàn. Vậy tôi đã chu toàn công việc mà Chúa giao phó cho tôi hay chưa? Trong gia đình, trong xã hội, nơi cộng đoàn... và những nơi Chúa gởi tôi đến.

Ông Chủ thinh lặng nhưng Ông Chủ quan sát việc làm của từng người và đến mãn hạng, Người sẽ hỏi "các ngươi đã làm gì với... , và lời lãi bao nhiêu?". Thế rồi, Ông Chủ sẽ thưởng hay phạt theo việc làm của tôi và bạn.

Đừng lầm tưởng rằng tôi chẳng làm gì hại ai là đủ, đừng tưởng rằng tôi đã bố thí là đủ, còn, còn rất nhiều công việc mà chủ giao phó. Công việc đó quan trọng hơn nữa, đó là phần rỗi linh hồn của anh em tôi, của tha nhân và của chính tôi.
Tôi có giúp ai nhận biết và yêu mến Chúa không? hay là tôi chỉ "giữ đạo" cho đúng luật?

TÔI CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT TÂM SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN:

Lạy Chúa, NHỜ THÁNH THẦN NHẮC BẢO cho con biết tận dụng thời gian để khi ra trình diện trước Nhan Thánh Chúa, con được nghe Chúa nói "đầy tớ khôn ngoan..., ta hài lòng vì ngươi".

*TÔI SỐNG NOI GƯƠNG MẸ : Khấn xin Mẹ Maria nhắc nhở chúng con "sống" Mầu Nhiệm Kinh Mân Côi LÀ LỜI CHÚA NGẮN GỌN mà chúng con xướng lên hằng ngày, chớ gì chúng con đừng để nó trở thành một bài thuộc lòng rỗng tuếch, không đem lại lợi ích cho Nước Trời. Amen

"Lạy Chúa,
"Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan." (TV 90)

Lucia Thảo Nhi (Lucia Tri Ân fb)

MẸ MARIA LÀ CỬA THIÊN ĐÀNG

https://www.facebook.com/group s/MEMARIALACUATHIENDANG/

----------------------------------------

 
CAM NGHIEM SONG LOI CHUA - THU BA TUAN 20TN-A PDF Print E-mail

Thứ Ba sau Chúa Nhật Thứ XX

CẢM NGHIỆM SỐNG TIN MỪNG Matthêu 19:23-30.
"Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời".

Suy Niệm: Phó Tế Vĩnh Viễn Đôminicô Vũ Quang Minh.

Qua đoạn tin mừng Matthêu hôm nay cho phép mỗi người lượng giá rồi tự hỏi: tại sao "Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời"? Câu nói ấy cho phép ta hiểu: người giàu có vẫn có thể vào được Nước Trời", nhưng vào sẽ khó và thật rất khó, khó tựa hồ không thể vào được theo cái ví mà Thày Yêsu đã đưa ra qua việc ví Con Lạc Đà chui qua lỗ kim hay qua cửa cổng đền thờ Yêrusalem còn dễ hơn người giàu có vào được nước trời.

Vâng, khi nói như vậy là để giúp ta nhìn lại hành trình truyền giáo qua ba năm truyền giảng chân lý về Nước Trời Của chính Thày Yêsu. Này nhá, Chúa Yêsu thường ví cửa vào Nước Trời là một "CỬA HẸP", có khi là rất hẹp, mà người giàu có luôn là người chất vào mình quá nhiều thứ quảng trên vai nên mới có quyển sách bán chạy với nhan đề: Quảng gánh lo đi và vui sống. Cái lo đủ thứ nhất là lo làm giàu, lo địa vị cao, lo công thành danh toại, lo làm minh tinh Star... họ bị phình to bởi cái bao bố tời vì bao của cải chất chồng, tiền bạc họ đang có họ phải tìm tìm con khủng long thay cho việc đang cưỡi một con Lạc Đà to mà cứ ngỡ nó sao nhỏ bé quá. Như vậy, chỉ là con Lạc Đà bụng phình to vì trữ nước cộng thêm của cải thặng dư rủng rỉnh thì họ khó mà lách được qua cánh cửa hẹp này là cái chắc.

Hình ảnh con lạc đà mà Chúa Yêsu đưa ra mô hình này còn được nhiều học giả suy diễn đến tính tham quyền cố vị, tính thâm lạm tài chính từ việc đạo đến việc đời thu mà không báo cáo, tiêu xài xả láng, khất nợ rồi dũ sổ không ai hay và được cấp trên bao che trót lọt. Cái dí dỏm của câu nói ví này cho phép ta nội soi vào cõi lòng sâu kín đen tối cho thời đại và cho từng nhân vật điều hành tôn giáo lẫn trật tự công bằng xã hội hệ tại ở chỗ như là câu chuyện mà ai cũng biết. Đó là ở xã hội Việt Nam đã xảy ra có đăng trên mạng xã hội về Sự kiện 2 em thiếu niên ăn cắp 2 ổ bánh mì vì đói với gói đậu phụng, trị giá tổng cộng 45.000 Việt Nam mới đây, thế mà bị cả Ngành Tư Pháp ùa vào đánh cho tơi tả rồi bêu xấu trong làng xã làm gương bằng cách quyết không tha cái tội ăn cắp dù lớn hay nhỏ giữa bàn dân thiên hạ mà không châm chế được bởi lòng xót thương kẻ cơ hàn đói lả.

Thế mà hàng ngàn quan chức lớn nhỏ tham nhũng, lũng đoạn tài chánh đến có cả ngàn tỷ lại bỏ qua cho xong dễ như trở bàn tay. Họ là những người trong bộ chính trị của đảng thì được bao che, và bất cứ ai hành nghề báo chí cũng phải lặng câm thì đủ hiểu. Họ không bị truy án và được làm lơ để chạy tội dễ dàng vì rút giây thì động rừng, chỉ vì họ có nhân thân tốt trong guồng máy cai trị. Nhưng chắc có tốt không? Và thế nào là tốt? Như vậy, con lạc đà đã chui qua được lỗ kim rồi đó, và ngược lại thì lũ trẻ hai đứa miệng còn hôi sữa kia chính là những con kiến lại không lọt thế mới lạ. Đúng là trò hề cho quyết tâm chống tham nhũng, mà nếu Thày Yêsu sinh ra và lớn lên trong nước Việt Nam ta lúc này Ngài sẽ phải dùng một lời ví von khác may ra xã hội này mới hiểu.

Nội dung của trang tin mừng gợi lên cho ta một câu hỏi khác nữa là: "VẬY THÌ AI CÓ THỂ ĐƯỢC CỨU ĐỘ?", còn những người nghèo thì sao, không lẽ cũng bị liệt kê chung số phận: Không được cứu độ. Chúa Yêsu đã trực tiếp trả lời các đồ đệ của Ngài rồi, đó là: ĐỐI VỚI THIÊN CHÚA THÌ MỌI SỰ ĐỀU CÓ THỂ ĐƯỢC". Theo nghĩa này cho ta một khai phóng mới để hiểu rằng: Thiên Chúa có thể biến dữ thành lành, Ngài không chọn giải pháp dùng năng quyền để biến lỗ kim lớn rộng ra cho Lạc Đà đi qua, nhưng Ngài mở toang cổng chính ở Thành Yêrusalem tức là cửa tâm hồn đang khép chặt của từng người ra mà lãnh nhận ơn đoàn sủng. Nghĩa là để lạc đà có thể chui qua lỗ kim. Thiên Chúa sẽ tác động và biến đổi người giàu có thành người thành tâm đầy thiện chí, để họ trở thành người sống theo tinh thần nghèo khó, biến đổi họ trở thành những con người bé mọn như trẻ thơ để được vào Nước Trời, vì Nước Trời chỉ dành cho những ai có tinh thần bé mọn. Việc này hoàn toàn nằm trong khả năng của Thiên Chúa, vì đối với Ngài: "Không gì là không có thể", miễn là họ thuận theo lời đề nghị như Ngài đã từng góp ý cho chàng trẻ bán của cải phân phối cho người nghèo rồi bước đi làm môn đệ Chúa.

* TÔI  CẦU NGUYỆN VÀ QUYẾT SỐNG LỜI TÔI CẦU XIN: Mong sao bạn và tôi biết chọn lựa sự sống đời đời hơn là của cải mau qua đời nay. Hãy xin Chúa Yêsu Đấng giàu có mà vì hào phóng với con cái loài người, Ngài đã trở nên nghèo hơn mọi người nghèo dạy cho ta biết gìn giữ trân trọng tình người: nhiễu điều phủ lấy giá gương, hơn là có tiền có chức mà đánh mất bạn bè rồi mất chức, lang thang lo chức khác miệt mài không thôi. NHỜ THÁNH THẦN DẪN DẮT chúng con biết tìm kiếm Nước Thiên Chúa hơn là những vinh hoa phú quý trần gian. Amen.

--------------------------------

 
DOI SONGTAM LINH - TU BEN TRONG PDF Print E-mail

Từ bên trong
15-08-2017 Gm. JB. Bùi Tuần

Nơi con người, nội tâm là điều quan trọng. Nếu nội tâm giữ địa vị quan trọng trong mọi lĩnh vực, thì riêng trong lĩnh vực đạo đức, nội tâm càng phải được quan tâm một cách đặc biệt. Bởi vì đạo đức là chuyện làm lành tránh tội. Mà thiện ác xét về phương diện nào đó là tự nội tâm.

Chúa Giêsu phán: "Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, gạnh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế" (Mc 7,20-23).

Tất cả những thứ kể trên đây đều dễ nhận ra là tội. Chỉ nghe tên cũng biết là xấu. Tất cả đều từ bên trong mà thành tội.

Ở đây, tôi xin nêu lên mấy sự kiện như thế, đã được kể trong Phúc Âm.
1/ Tưởng là nhiệt tình tốt

Phúc Âm thánh Matthêu viết: "Từ lúc đó, Đức Giêsu Kitô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại. Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: 'Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy'. Nhưng Đức Giêsu quay lại bảo ông Phêrô: 'Satan, hãy lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy. Tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người'" (Mt 16,21-23).

Tư tưởng của thánh Phêrô xem ra diễn tả một nhiệt tình chân thực đối với Thầy mình. Nhưng Chúa Giêsu đã cho ngài rõ nhiệt tình ấy không do Thiên Chúa, hơn nữa phải xếp nó vào loại xấu thuộc Satan và thế tục.

Lời Chúa mạc khải trên đây cũng có thể áp dụng cho chúng ta. Biết bao lời nói việc làm của ta, tưởng là nhiệt tình đối với Chúa, với Giáo Hội, với người khác. Nhưng Chúa lại thấy trong đó có vết nhơ. Vết nhơ ấy cũng phát xuất từ bên trong. Đó là sự tự tin quá đáng, không dựa vào ánh sáng của thánh ý Chúa.
2/ Tưởng là vững vàng

Cũng Phúc Âm thánh Matthêu cho thấy: Sau khi Chúa Giêsu báo trước cho các môn đệ biết là họ sẽ vấp ngã vì Thầy, thì thánh Phêrô cương quyết trả lời: "Dầu tất cả có vấp ngã vì Thầy đi nữa, thì con đây cũng chẳng bao giờ vấp ngã" (Mt 26,33). Lời nói trên đây của thánh Phêrô chứng tỏ tấm lòng trung tín bền vững. Nhưng kết quả ra sao, chúng ta đã biết. Vì thế, Chúa đâu có khen thánh Phêrô. Vì trong cái tưởng là cương quyết trung thành đó có pha chút tự đắc, coi mình hơn người.

Xét mình, chúng ta thấy chuyện của thánh Phêrô vẫn thường xảy ra nơi chúng ta. Chúng ta có những tuyên ngôn và nghi thức nói lên lòng trung thành vững bền. Nhưng thực sự trước mặt Chúa những lời hứa đó chỉ để khẳng định mình. Cái tự hào nào đó cũng phát xuất từ bên trong, mà ta không hay biết.
3/ Tưởng là đạo đức

Trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán: "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! lạy Chúa! là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng nhân danh Thầy mà nói tiên tri, nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nhân danh Thầy mà làm phép lạ đó sao? Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ rằng: Ta không hề biết các ngươi. Xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác" (Mt 7,21-23).

Những lời Chúa phán trên đây cho thấy nhiều việc coi như rất đạo đức, nhưng thực sự lại rất xấu trước mặt Chúa. Mạc khải đó làm ta phải sợ. Bởi vì không thiếu việc bề ngoài coi như đạo đức, nhưng bên trong lại do động lực xấu, như kiêu căng, phô trương, lợi dụng đạo để xây dựng uy tín và tìm tư lợi.
4/ Tưởng là truyền giáo

Cũng trong Phúc Âm thánh Matthêu, Chúa phán: "Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và Pharisêu giả hình! Các ngươi rao khắp biển cả đất liền, để rủ cho được một người theo đạo. Nhưng khi họ theo đạo rồi, các ngươi lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp đôi các ngươi" (Mt 23,15).

Thực tế cho thấy: Không phải tất cả mọi bước chân truyền giáo đều như vậy. Nhưng có những trường hợp đúng là như thế. Nhiều người sau khi theo đạo đã cảm thấy nặng nề, hoặc trở nên xấu hơn trước, do những gương xấu và những luật lệ tuỳ tiện mà họ gặp trong đạo.

Tiện nói về truyền giáo, cũng nên nhắc tới một số nơi có đạo đã làm những việc tưởng là truyền giáo, nhưng thực sự lại gây ác cảm đối với người ngoài công giáo.
5/ Tưởng là Chúa không ở đó

Khi nói về cuộc Phán xét chung, Chúa Giêsu nói rõ là: "Mỗi lần các ngươi làm như thế (bác ái) cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy... Mỗi lần các ngươi không làm như thế (từ thiện) cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy" (Mt 25,40-45). Họ thưa là họ đâu có thấy Chúa.

SUY TƯ VÀ QUYẾT ĐỔI MỚI: Chúng ta thường tìm Chúa trong thánh đường, trong các nghi thức thánh. Còn tìm Chúa ở nơi người nghèo khổ bé mọn, thì không mấy khi. Đó cũng do một sai lầm phát xuất từ bên trong.

ĐBĐM CHUYỂN

------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - THU BA TUAN 19TN-A PDF Print E-mail

Tông Đồ không thể qua mặt trẻ nhỏ: MT 18, 1-5

Bài Phúc Âm cho Thứ Ba Tuần XIX hôm nay chất chứa câu trả lời của Chúa Giêsu được các môn đệ đặt ra về vấn đề "ai là kẻ lớn nhất trong Nước Trời"

Câu trả lời của Người như thế này: "Chúa Giêsu gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông mà phán rằng: 'Thật, Thầy bảo thật các con: nếu các con không hoá nên như trẻ nhỏ, các con sẽ không được vào Nước Trời. Vậy ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy là kẻ lớn nhất trong Nước Trời'".(CÂU 2)

Hành động "gọi một trẻ nhỏ lại, đặt nó giữa các ông" của Chúa Giêsu cho thấy Người rất quí yêu con trẻ, và con trẻ là mô phạm cho cả thành phần môn đệ của Người, thành phần chứng nhân tiên khởi của Người và là nền tảng của Giáo Hội được Người thiết lập. Tuy nhiên, trẻ nhỏ là mô phạm cho các vị về tinh thần mà thôi, chứ không phải về thể lý. Bởi thế, Người không bảo các vị rằng "nếu các con không hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ này...", mà là bảo các vị: "ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này...", nghĩa là việc "hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ" chính là việc "hạ mình xuống".

Đúng thế, nếu "Nước Trời" đây là chính bản thân Người, mà Người đã "hóa ra như không, mặc lấy thân phận tôi đòi v.v." (Philiphê 2:6), thì chỉ có "ai hạ mình xuống như trẻ nhỏ này..." mới có thể nhận ra Người, chấp nhận Người và đáp ứng Người mà thôi, nghĩa là mới có thể "vào Nước Trời". Ý nghĩa sâu xa của cụm từ "vào Nước Trời" là như vậy, là đến được với Chúa Giêsu, bằng không, không thể nào, như trường hợp của thành phần luật sĩ và biệt phái vừa kiêu kỳ vừa giả hình không đơn sơ chân thật như trẻ nhỏ trong dân Do Thái.

Chưa hết, việc "hoán cải và trở nên như trẻ nhỏ" là "hạ mình xuống" này chẳng những giúp cho con người "vào Nước Trời" là nhận biết Chúa Kitô, mà còn trở thành "kẻ lớn nhất trong Nước Trời" nữa. Ở chỗ được Chúa Kitô yêu thích nhất, được hiệp nhất nên một với Người nhất, như một Con Trẻ Maria "đầy ân phúc" (Luca 1:28), vì Con Trẻ Maria này liên lỉ sống "đức tin tuân phục" (Roma 1:5) ở mọi nơi, trong mọi lúc và hết mọi sự - quả thực Con Trẻ Maria "có phúc vì đã tin" (Luca 1:45).

Tuy nhiên, trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu dường như nói đến "trẻ nhỏ" ở hai ý nghĩa trái nghịch nhau. Ý nghĩa thứ nhất là tính cách bé nhỏ "khiêm nhượng" của "trẻ nhỏ" để có thể chẳng những "vào Nước Trời" là gặp gỡ Chúa Kitô mà còn trở nên cao trọng nhất trong Nước Trời là được hiệp nhất nên một với Người. Ý nghĩa thứ hai về "trẻ nhỏ" đó là tính chất "dại dột" vụng về của chúng.

Phải chăng đó là lý do ở phần sau của bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Kitô đã cảnh giác các môn đệ là đừng khinh dể "trẻ nhỏ" ở tính chất dại khờ vụng dại của chúng: "Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai trong những kẻ bé mọn này"? Bởi vì, ngay sau đó Người nói đến tình trạng con chiên lạc: "Nếu ai có một trăm con chiên mà lạc mất một con, thì người đó lại không bỏ chín mươi chín con trên núi, để đi tìm con chiên lạc sao?"

Sở dĩ các môn đệ không được khinh dể thành phần "trẻ nhỏ" dại khờ hèn yếu này là vì 2 lý do: Lý do thứ nhất đó là
"kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy", và lý do thứ hai đó là: "vì Thầy bảo các con, thiên thần của chúng trên trời hằng chiêm ngưỡng thánh nhan Cha Ta, Đấng ngự trên trời".

Thật vậy, trước nhan Thiên Chúa hằng được các thiên thần chiêm ngưỡng trên trời, biết đâu những kẻ tầm thường trên thế gian này, thậm chí những con người tội lỗi đáng khinh bỉ lại được Thiên Chúa tuyển chọn để làm những việc cả thể cho Ngài, như đã từng xẩy ra trong giòng lịch sử loài người nói chung và Giáo Hội nói riêng. Biết đâu thành phần bé mọn yếu hèn này lại biết nhận lỗi và hối lỗi trước nhan Chúa, như người thu thuế trong đền thờ mà lại nên công chính hơn người Pharisiêu cũng cầu nguyện với họ bấy giờ (xem Luca 18:13-14).

SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG :Nếu thành phần "trẻ nhỏ" dại khờ hèn yếu chẳng khác gì như "một con chiên lạc" (chứ không phải con dê), được Thiên Chúa chú ý và tìm kiếm cho đến cùng và cho bằng được như thế thì quả thực từng "con chiên lạc" là những gì rất quí báu trước nhan Thiên Chúa, đến độ "kẻ nào đón nhận một trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy" - Nếu yêu mến Thiên Chúa thật, chúng ta không thể nào lại khinh thường những gì được Thiên Chúa yêu thương quí chuộng, nhất là thành phần tội nhân vô cùng đáng thương của Ngài.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL

-------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 5 of 50