mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay9404
mod_vvisit_counterHôm Qua12457
mod_vvisit_counterTuần Này89792
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này180288
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26739361

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Gặp Gỡ Chúa Kitô Trong Thánh Thần
GẶP GỠ ĐƯC KITO - CẦU NGUYỆN MÙA VỌNG PDF Print E-mail

Kim Vu
> CẦU NGUYỆN ĐI TÌM MỘT CHIỀU SÂU
>
>
>
> Bài thứ nhất trong loạt bốn bài mùa Vọng về cầu nguyện
>
>
>
> Trong những phút giây chiêm nghiệm sâu đậm, chúng ta cảm nhận tầm quan trọng của cầu nguyện; thế nhưng chúng ta lại gắng gỗ chật vật để cầu nguyện. Cầu nguyện sâu đậm, bền bỉ chẳng dễ dàng đến với chúng ta. Tại sao vậy?
>
>
>
> Trước hết, chúng ta gắng gỗ chật vật để sắp xếp thì giờ cầu nguyện. Buổi cầu nguyện chẳng tựu thành được điều gì thực tế cho chúng ta, đó là phí phạm thì giờ xét về mặt phải xoay xở giữa những áp lực và nhiệm vụ của đời sống hàng ngày, và vì thế chúng ta ngại đi tới đó. Thêm vào đó, chúng ta thấy khó mà tin tưởng được buổi cầu kinh thật sự có tác dụng và đưa lại điều gì đó thực tế trong đời sống chúng ta. Ngoài chuyện đó ra, chúng ta chật vật để tập trung cho được khi cố gắng cầu nguyện. Một khi thu xếp ngồi xuống cầu nguyện, thì chẳng mấy chốc chúng ta thấy mình tràn ngập trong những mơ mộng hão huyền, những cuộc chuyện trò lỡ dở, những giai điệu nhớ nhớ quên quên, những vụ đau tim, lịch trình công việc, và những nhiệm vụ đang treo lơ lửng sẽ ùa đến ngay khi chúng ta đứng dậy khỏi nơi cầu nguyện. Cuối cùng, chúng ta chật vật cầu nguyện bởi vì thật sự không biết nên cầu nguyện như thế nào. Có thể chúng ta quen thuộc với nhiều hình thức cầu nguyện khác nhau, từ những buổi cầu kinh sùng đạo cho đến những kiểu thiền định khác nhau, nhưng thông thường chúng ta thiếu tự tin nên không nghĩ rằng cái cách cầu nguyện cụ thể của chính mình, với tất cả những điều làm phân tâm, sao nhãng và sơ suất trong đó, chính là kiểu cầu nguyện một cách sâu đậm.
>
>
>
> Một trong những nơi chúng ta có thể nhờ cậy là Phúc âm thánh Luca. Hơn bất cứ Phúc âm nào, Phúc âm thánh Luca là Phúc âm về cầu nguyện. Trong Phúc âm này có nhiều nơi mô tả Chúa Giêsu cầu nguyện nhiều hơn ở tất cả các sách Phúc âm khác cộng lại. Thánh Luca cho chúng ta thấy Chúa Giêsu cầu nguyện trong gần như tất cả trạng huống: Người cầu nguyện khi tràn đầy niềm vui, Người cầu nguyện khi đang trong cơn thống khổ; Người cầu nguyện với những người ở bên cạnh, và Người cầu nguyện khi một mình giữa đêm vắng, xa khỏi mọi mối liên hệ với con người. Người cầu nguyện trên núi, ở nơi thiêng liêng, ở bình địa, nơi cuộc sống bình thường diễn ra. Trong Phúc âm của thánh Luca, Chúa Giêsu cầu nguyện rất nhiều. Và các môn đồ của người hiểu rõ bài học này. Họ cảm nhận rằng chiều sâu và sức mạnh thật sự của Chúa Giêsu được khởi từ cầu nguyện của Người. Họ biết rằng điều khiến Người đặc biệt như vậy, hết sức khác những nhân vật tôn giáo khác như vậy, là vì Người được kết nối ở một nơi sâu sắc nào đó với một quyền năng nằm ngoài thế giới này. Và họ cũng muốn họ được như vậy. Đó là lý do tại sao họ đến gặp Chúa Giêsu và xin: "Xin Chúa dạy cho chúng con cầu nguyện!"
>
>
>
> Nhưng chúng ta cần cẩn thận để không bị hiểu sai điều gì đã thu hút họ như vậy, và họ mong mỏi gì khi xin Chúa Giêsu dạy họ cầu nguyện. Họ cảm nhận cái mà Chúa Giêsu lấy được từ chiều sâu cầu nguyện của mình trước hết không phải là quyền năng để làm phép lạ hay để làm câm bặt các kẻ thù của mình bằng một kiểu trí thông minh siêu việt nào đó. Điều khiến họ cảm động và điều họ cũng muốn cho cuộc sống của chính mình là chiều sâu và lòng khoan dung độ lượng của tâm hồn Người.
>
>
>
> Sức mạnh mà họ khâm phục và mong muốn là sức mạnh của chúa Chúa Giêsu trong yêu thương và tha thứ kẻ thù thay vì làm bẽ mặt và chà đạp họ. Điều họ mong muốn là sức mạnh của Chúa Giêsu để chuyển hóa một không gian, không phải bằng một hành động phép lạ nào đó, mà bằng sự trong trắng và tính chất dễ bị tổn thương như thể khiến mọi người đều hạ vũ khí, cũng như sự có mặt của một đứa bé khiến cho mọi người quan tâm để ý đến cách cư xử và lời nói của mình. Điều họ muốn là sức mạnh từ bỏ cuộc đời trong sự tự hy sinh, kể cả khi có được khả năng đáng ghen tị là tận hưởng những niềm vui thú của cuộc đời mà không bị tội lỗi. Điều họ muốn là sức mạnh tấm lòng quảng đại của Chúa Giêsu, để thương yêu vượt ra bên ngoài dòng tộc mình, và thương yêu người giàu lẫn người nghèo, thương yêu từ trong lòng nhân từ, vui vẻ, bình an, kiên nhẫn, tốt lành, chịu đựng, trung tín, nhẹ nhàng, và trinh bạch, bất chấp mọi thứ trong đời ngăn cản những đức hạnh này. Điều họ mong muốn là từ chiều sâu và lòng bao dung độ lượng trong tâm hồn Chúa Giêsu.
>
>
>
> Và họ nhận ra rằng cái sức mạnh này không phải đến từ bên trong Người, mà từ một nguồn cội bên ngoài Người. Họ thấy Người kết nối với một nguồn cội sâu xa thông qua cầu nguyện, thông qua việc liên tục nâng cao lên đến với Chúa vốn ở trong tâm trí Người. Họ thấy điều đó và họ cũng muốn mối-liên-hệ-chiều-sâu đó cho chính mình. Vì vậy họ xin Chúa Giêsu dạy họ cầu nguyện.
>
>
>
> Rốt cùng, chúng ta cũng muốn có được chiều sâu và lòng khoan dung độ lượng của Chúa Giêsu trong đời sống của chính mình. Giống như các môn đồ của Chúa Giêsu, chúng ta cũng biết rằng chúng ta chỉ có thể đạt được điều này thông qua cầu nguyện, thông qua tiếp cận một sức mạnh nằm ở bên trong chiều sâu sâu thẳm nhất của tâm hồn mình và vượt ra khỏi tâm hồn mình. Chúng ta cũng biết rằng con đường dẫn đến chiều sâu đó nằm ở cuộc hành trình vào nội tâm, trong im lặng, thông qua cả nỗi đau đớn lẫn thầm lặng, hỗn loạn và bình an, con đường sẽ hiện ra với chúng ta khi ta lắng mình để cầu nguyện.
>
>
>
> Trong những giây phút chiêm nghiệm sâu xa, và những phút giây tuyệt vọng, chúng ta đều cảm thấy cần phải cầu nguyện và cố gắng đi đến chỗ sâu xa đó. Nhưng, vì chúng ta thiếu lòng tin tưởng và thiếu thực hành, nên chúng ta gắng gỗ chật vật để tới đó. Chúng ta không biết cầu nguyện như thế nào hay làm sao để duy trì việc cầu nguyện bền bỉ.
>
>
>
> Nhưng như vậy chúng ta đang song hành với các môn đồ của Chúa Giêsu. Và thế là, một khởi đầu tốt sẽ là nhận ra chúng ta cần cái gì và tìm ra nó ở đâu. Chúng ta cần bắt đầu với một lời nài xin khẩn thiết: Xin Chúa dạy cho chúng con cầu nguyện!
>
>
>
> Rev. Ron Rolheiser, OMI
>
> ----------------------------------------------

 
GẶP GỠ ĐỨC KITO TRONG THÁNH THẦN - QUÝ VÂN PDF Print E-mail

Quyvan Vu
Sat, Nov 27 at 3:52 AM
Bốn câu Thánh Vịnh dùng để cầu nguyện xin sự giúp đỡ từ Chúa

Khi bạn không biết phải cầu nguyện điều gì, Kinh Thánh sẽ cung cấp cho bạn lời lẽ để cầu nguyện! Những lời cầu nguyện trong sách Thánh Vịnh sẽ dạy bạn cách để cầu xin sự giúp đỡ từ Đức Chúa Trời.

'Đức Gia Vê ôi! Xin nghiêng tai nhậm lời con, vì con đang khốn cùng và thiếu thốn.' – TV .86:1

Đây là bước đầu tiên để Chúa biết rằng bạn cần Ngài và muốn sự giúp đỡ từ Ngài.

'Xin gìn giữ chân con vững bước trong lời Chúa.' – TV. 119:133

Thứ hai là cầu xin sự hướng dẫn của Ngài và sức lực để đứng vững trong những lời hứa của Ngài.

'Nguyện sự thương xót Ngài mau mau đến đón rước chúng con, vì chúng con bị khổ nhục vô cùng.' – TV. 79:8

Chúng ta thường cần sự giúp đỡ để khắc phục những hậu quả từ những lựa chọn sai lầm và tội lỗi trong quá khứ của chính chúng ta. Hãy cầu xin Chúa giúp bạn tập trung vào lòng thương xót và ân điển của Ngài để vực bạn lên khỏi nỗi tuyệt vọng và tấm lòng đau đớn.

'Đức Chúa trời ôi! Xin phù hộ con, vì con nương náu mình nơi Chúa. Con thưa với đức Gia Vê rằng: Ngài là Chúa của con, Ngoài Ngài ra con không có phước nào khác.' – TV. 16:1-2

Hãy tìm kiếm nơi nương náu và dựa vào Chúa, chứ không phải dựa vào sức mạnh hay khả năng của bản thân. Đức Chúa Trời hứa sẽ là nơi nương náu cho bạn nếu bạn để cho Ngài làm điều đó.

---------------------------------

 
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ PDF Print E-mail

CHỮA BỆNH BẰNG THỞ HÍT THẦN KHÍ - SINH LẠI BỞI THÁNH THẦN

"ANH EM PHẢI ĐỂ THẦN KHÍ ĐỔI MỚI CON NGƯỚI ANH EM, VÀ PHẢI MẶC LẤY CON NGƯỜI MỚI, LÀ CON NGƯỜI ĐƯỢC SÁNG TẠO THEO HÌNH ẢNH THIÊN CHÚA....." (Ê-phê-xô 3, 23-24)

-Bạn và tôi cần để Chúa Thánh Thần đởi mới là bỏ con người cũ nhiều tật xấu và đam mê ngay trong Đại dịch này, bằng cầu nguyện như hơi thở, để Ngài biến đổi tôi nên giống Chúa.

Huyền Đồng

---------------------------

 

 
GẶP GỠ ĐỨC KITO - NGÀI NHƯ THẾ ĐÓ PDF Print E-mail

Chi Tran

 

ĐỨC GIÊSU NGÀI NHƯ THẾ ĐÓ

KINH NGHIỆM CỦA THÁNH TÔ-MA TÔNG ĐỒ VỀ ĐỨC KI-TÔ PHỤC SINH: "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin" (Ga 20, 25).

Sự phục sinh của Đức Giê-su đã thực sự thách thức lòng tin của Tô-ma. Xem ra ông cứng tin nhất trong nhóm Mười Hai. Tuy nhiên xét cho cùng sự cứng tin ấy cũng dễ hiểu. Các tông đồ, trong đó có Tô-ma, đã từng sống với Thầy nên họ biết chính xác con-người-Giêsu bằng xương bằng thịt. Vậy mà bây giờ sau cái chết rõ mồn một của Đức Giê-su, lại xảy ra việc Ngài đã sống lại và đang sống. Sự kiện bất ngờ và lạ lùng ấy đã được chính bà Ma-ri-a Mác-đa-la, người được tiếp cận với Đức Ki-tô phục sinh, loan báo: "Tôi đã thấy Chúa" (x. Ga 20, 18).

Đức Giê-su rất hiểu tâm trạng của Tô-ma nên đã chiều lòng ông. "Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra và đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin" (Ga 20, 27). Lập tức Tô-ma đã mau mắn làm theo lời đề nghị đầy cảm thông của Thầy mình. Và ông đã được toại nguyện hoàn toàn.

Sau sự kiện này, Tô-ma đã được củng cố thêm kinh nghiệm quý báu về Đức Giê-su Na-gia-rét. Ngài là một con-người như mọi người nhưng Ngài cũng là Con-Thiên-Chúa. Ngài đã vâng phục Cha đành lòng chịu chết để hoàn tất công trình cứu độ nhân loại. Và Ngài đã sống lại sau ba ngày chôn trong mồ. Thân xác phục sinh của Ngài vẫn là thân xác của một con-người với các dấu đinh...nhưng giờ đây Ngài đã biến đổi. Sự biến đổi này là do quyền năng Thánh Thần và vĩnh viễn Ngài là Chúa (x. Pl 2, 11).

Đó không phải là một cuộc biến hình như đã xảy ra trên núi Tabor với Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an, nhưng chính là một sự phục-sinh-từ-kẻ-chết. Điều lạ lùng chưa từng có trong lịch sử nhân loại và trong lịch sử dân Is-ra-el. Chính vì sự lạ ấy mà Tô-ma đã choáng ngợp trước một Đấng-phục-sinh thần thiêng tuyệt vời chưa từng thấy. Ông đã thốt lên: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con" (Ga 20,28).

Cũng như các tông đồ khác, Tô-ma đã nhận ra rằng sự phục sinh của Đức Giê-su là một biến cố cực kỳ quan trọng, đó được xem là cột mốc đáng ghi nhớ nhất trong cuộc sống tại thế và trong sứ vụ rao giảng của Đức Giê-su. Qua đó các ông đã thức tỉnh khỏi sự tăm tối của ước vọng về một vương quốc trần gian, về một vị vua thế tục và về một chiến thắng binh đội, quyền lực.

Đức Giê-su sống lại, là Chúa, là Thần Khí, đã vượt trên tất cả tạo thành cũ. Ngài khai mở Vương Quốc của thiên giới, Ngài là chủ trời-đất-con-người. Ngài là Adam-mới của tạo thành mới được tái sinh trong Thần Khí.

Thánh sử Mat-thêu kể lại: "Mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến.Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: 'Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế'." (Mt 28, 16-20)

Tô-ma và các bạn của ông đã hiểu rằng kể từ sau biến cố sống lại từ cõi chết, Đức Giê-su đã chiến thắng tất cả:

-Ngài đã chiến thắng sự chết một cách oanh liệt;

-Ngài đã chiến thắng ma quỷ và tội lỗi trong nhân loại;

-Ngài đã vượt thắng sự giới hạn của không gian, thời gian;

-Ngài đã chiến thắng sự bất trung bất hiếu vì Ngài là trưởng tử trong nhân loại được Chúa Cha tha thứ và chúc phúc;

-Ngài đã chiến thắng lịch sử và làm cho nó trở nên "con-đường-dẫn-vào-sự-sống". Vì Ngài là Alpha và Omêga, là tất cả trong mọi sự.

Đức Kitô Giê-su phục sinh, Ngài như thế đó. Tô-ma và các bạn tông đồ của ông cũng đã kinh nghiệm về Thầy Giê-su như thế đó..."Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con" (Ga 20, 28).

CẢM NGHIỆM ĐỨC TIN CỦA KI-TÔ HỮU VỀ SỰ HIỆN DIỆN SỐNG ĐỘNG CỦA ĐỨC KITÔ TRONG HỘI THÁNH

"Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin" (Ga 20, 29). Khởi sự từ kinh nghiệm "cứng tin" của các tông đồ, lòng tin của các tín hữu Chúa hôm nay cũng bị thách thức về một Đức Giê-su đã chết và đã sống lại, về một Đấng Ki-tô hằng sống, về một Hội thánh là Thân Thể huyền nhiệm của Chúa Ki-tô, về sự hiện diện của Ngài trong vũ trụ, trong thế giới, trong mỗi con người, trong các Bí Tích.

"Phúc cho ai không thấy mà tin". Khởi điểm của đời sống Ki-tô hữu là Đức Tin. Và chúng ta phải cầu xin để có được đức tin. Đức tin là một ân huệ thiên giới. Tin không là nỗ lực của lý trí, ý chí mà là một ơn thiêng từ Thiên Chúa. Người dự tòng, ngay khi bước vào nghi thức tiếp nhận trong lễ Rửa tội, đã được thẩm vấn về việc có muốn "xin Đức Tin" cùng Hội thánh hay không.

Vậy thì thách đố đầu tiên của chúng ta là "Tin". Tin không vì do tôi biết nhưng là ân huệ mà tôi xin mới có được. Xin vì Đức Tin (một trong ba nhân đức đối thần Tin-Cậy-Mến) là một hồng ân đến từ Thiên Chúa. Nhờ đó, chúng ta mới "thấy" được những "điều-không-thấy", mới "biết" được những "điều-không-học", mới "tin" được những "điều-không-thể-chứng-minh"...

Xem ra lòng tin của Tô-ma ít bị thử thách hơn Đức tin của chúng ta hôm nay. Chính vì thế Chúa mới nói: "... Phúc thay những người không thấy mà tin" (Ga 20, 29).

Sau khi về trời, không ai còn thấy Đức Giê-su nữa, một Đức Giê-su Na-gia-rét rong ruổi khắp các miền xứ Ga-li-lê-a để rao giảng Tin Mừng, làm phép lạ, thu nhận môn đồ...không ai còn được "nghe" Ngài giảng hay được "chứng kiến" Ngài thực hiện những dấu lạ nữa. Nhưng chúng ta vẫn có thể gặp được Ngài vì chúng ta tin vào những lời Ngài đã nói:

Đức Giê-su phục sinh vẫn còn hiện diện sống động trong Cộng đoàn Đức tin của Ngài. "Và đây Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28, 20).

Đức Giê-su phục sinh vẫn còn hiện diện trong Bí Tích mầu nhiệm Thánh Thể để trở nên thần lương cho khách lữ hành trần gian. "Anh em cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy" (Mt 26, 26). "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống " (Ga 6, 51).

Đức Giê-su phục sinh vẫn điều hành các hoạt động trong Hội thánh của Ngài, thông qua các anh em của Ngài. "Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em" (Ga 20, 21) và "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ..." (Ga 20, 22-23).

Đức Giê-su phục sinh bây giờ là một Đức Ki-tô toàn thể. Ngài là đầu và anh em Ngài là các chi thể trong cùng một thân thể. Yêu thương anh em là yêu Chúa. Giúp đỡ anh em là giúp Chúa. Làm cho một người anh em phải hư hỏng là xúc phạm đến Chúa...(x. Mt 25, 31-46).

Đức Giê-su phục sinh bây giờ là một Tin Mừng mà chúng ta phải đón nhận và rao giảng. Ngài là đường (Đạo) mà chúng ta đi theo và giới thiệu cho người khác. Bao lâu chúng ta còn dửng dưng với Tin Mừng thì bấy lâu chúng ta chưa thực sự tin Ngài. Bao lâu chúng ta chưa thao thức việc rao giảng Tin Mừng cho mọi người, thì bấy lâu chúng ta chưa là môn đệ của Đấng Phục Sinh. Thánh Phao-lô đã xác quyết: "Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!" (1Cor 9, 16).

Chúng ta tự hỏi, "Liệu ngày hôm nay chúng ta có được hưởng lời chúc phúc của Chúa Giê-su bởi đã tin những-gì-không-thấy không?". Câu trả lời sẽ tùy thuộc mối tương quan giữa của mỗi người chúng ta đối với Đức Giê-su Ki-tô "hôm nay và tại đây".

Nhưng dù chúng ta tin hay không tin, tin nhiều hay tin ít...thì Đức Giê-su Ki-tô, Ngài như thế đó!...

Aug. Trần Cao Khải

---------------------------------------------

 
GAP GỠ ĐỨC KITO - CAC BÀ RẤT CAN ĐẢM PDF Print E-mail


Suy Niệm Thứ Ba Tuần Bát Nhật Phục Sinh B - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Thánh Gio-an (Ga 20: 11-18): CÁC BÀ RẤT CAN ĐẢM TÌM CHÚA THÌ ĐÃ GẶP!

Khi ấy, bà Maria đang còn đứng gần mồ Chúa mà than khóc. Nhìn vào trong mồ, bà thấy hai thiên thần mặc áo trắng đang ngồi nơi đặ xác Chúa Giêsu, một vị ngồi phía đàng đầu, một vị ngồi phía đàng chân. Hai vị hỏi: "Tại sao bà khóc ?".Bà trả lời: "Người ta đã lấy mất xác Chúa tôi và tôi không biết người ta đã để Người ở đâu ?". Vừa nói xong, bà quay lại, thì thấy Chúa Giêsu đã đứng đó, nhưng bà chưa biết là Chúa Giêsu. Chúa Giêsu hỏi: "Bà kia, tại sao mà khóc, bà tìm ai ?". Maria tưởng là người giữ vườn, bà thưa: "Thưa ông, nếu ông đã mang xác Người đi, thì xin cho tôi biết, ông đã đã đặt Người ở đâu, để tôi đến lấy xác Người". Chúa Giêsu gọi: "Maria". Quay mặt lại, bà thưa: "Lạy thầy". Chúa Giêsu bảo bà: "Đừng đông đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta, nhưng hãy đi báo tin cho các anh em của Ta và bảo họ rằng: "Ta về cùng Cha Ta cũng là Cha của các con, về cùng Thiên Chúa Ta cũng là Thiên Chúa của các con". Maria Mađalêna đi báo tin cho các môn đệ rằng: "Tôi đã trông thấy Chúa và Chúa đã phán với tôi những điều ấy".

SỐNG VÀ CHIA SẺ

Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta cũng có ít nhiều kinh nghiệm về hình ảnh của một trẻ thơ khi đang say giấc ngủ mà chợt thức không nhìn thấy mẹ là em khóc. Nhưng khi người mẹ xuất hiện thì em ngừng khóc. Vì sao? Bởi vì em cảm giác sợ hãi, nhưng khi có mẹ bên cạnh em cảm nhận sự bình an.

Qua trang Tin Mừng chúng ta vừa nghe, hình ảnh của bà Maria Mácđala cũng có thể được ví như hình ảnh của em bé trên. Khi bà đến bên mộ Chúa Giêsu, bà không thấy xác Người đâu, bà nghĩ có người đã lấy đi, không còn thấy xác Người nên bà cảm thấy cô đơn, bất an; mặc dù nhiều lần Chúa Giêsu đã báo cho các môn đệ biết là Người sẽ chịu đau khổ, chịu chết và ngày thứ ba Người sống lại. Nhưng tình yêu và lòng mến của các môn đệ nói chung, các riêng của bà Maria Mácđala, dành cho Chúa Giêsu vẫn còn bị giới hạn nơi thân xác con người, nên khi bà không còn nhìn thấy xác Chúa Giêsu thì bà liền buồn bã và khóc.

Kinh nghiệm của các thánh đã dạy chúng ta, xa Chúa thì con người luôn cô đơn, trống vắng, buồn bã, thất vọng, nhưng có Chúa thì con người có niềm vui. Như hình ảnh bà Maria Mácđala: không thấy Chúa, bà buồn chán, bà khóc, nhưng khi thấy Chúa bà có niềm vui. Niềm vui này bà không giữ riêng cho mình mà bà đã chia sẻ cho các môn đệ: "tôi đã thấy Chúa, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà".

Dưới ánh sáng Lời Chúa vừa nghe, chúng ta có kinh nghiệm trong mỗi lần mình xa Chúa: cô đơn, buồn chán, thất vọng? Chẳng hạn, khi phạm tội, mình có cảm thấy trống vắng, bất an không?

Và khi nhận ra Chúa ở với mình, Chúa ban ơn này ơn kia, mình có biết đem niềm vui đó để chia sẻ với những anh chị em như năm xưa bà Maria Mácđala đã làm không?

Có thể hiểu cách cụ thể: sau mỗi khi tham dự thánh lễ, mình có thật sự vui mừng và bình an không? Hay thánh lễ kết thúc coi như mình đã chu toàn giữ luật cho xong?

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

-------------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 71