mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3527
mod_vvisit_counterHôm Qua12163
mod_vvisit_counterTuần Này71458
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này161954
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26721027

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hôn Nhân và Gia Đình
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - THA THỨ PDF Print E-mail

TÂM LÝ THA THỨ TRÊN HÀNH TRÌNH TÌM HẠNH PHÚC

Trần Mỹ Duyệt

Truyện kể một lữ hành mồ hôi nhễ nhãi vác trên vai một cái bao đựng đầy sỏi đá. Bước đi của người này như bị ghì lại bởi sức nặng của thời gian và sức nặng trong chiếc bao. Có người nhìn thấy đã khuyên anh ta bỏ đi những viên sỏi đá đó, nhưng anh không nghe.

Sau cùng vì thấy không thể tiếp tục đi được nữa, nên anh đành lòng ngồi xuống bên vệ đường, mở chiếc bao, lựa tìm những viên nhỏ nhất bỏ đi. Như một phép mầu, anh thấy nhẹ nhõm và bước đi những bước mạnh mẽ hơn. Điều này khiến anh tự suy nghĩ, tại sao không bỏ hết mà còn giữ lại làm gì những sỏi đá trong bao. Nhưng có một thôi thúc nào đó từ bên trong nên anh vẫn không muốn bỏ hết. Chấp nhận bước đi những bước nặng nề, vất vả nhưng không đành buông bỏ. Cho đến cuối cùng vì quá mệt mã, anh quyết định ngồi lại vứt bỏ tất cả những sỏi đá còn lại. Và cũng từ đó, anh bước đi những bước nhẹ nhàng, vui vẻ, hạnh phúc hơn. Anh còn có thời giờ thưởng thức những cảnh đẹp bên đường cho đến khi về tới đích.

Người lữ hành đó có thể là tôi, là bạn, là chúng ta. Cái bao sỏi đá đó là những hận thù, tranh chấp, giận hờn, ghen ghét, thù oán, và những xúc phạm đến thể xác, tinh thần mà người khác đã làm cho nhau, hoặc do chính chúng ta đã làm, đã gây ra cho người khác. Những thứ đó đã tạo nên một khối nặng đè trên lương tâm cũng như cuộc sống của con người. Trên lý thuyết, ai cũng nhận ra và cũng biết điều này, nhưng do cái tôi của mình nên đành chấp nhận bước đi với những nặng nề đó hơn là buông bỏ, tha thứ để nhẹ nhàng trên hành trình cuộc sống.

Kinh nghiệm đời thường

Trong thực tế, bạn đã vô tình hay cố ý làm buồn lòng một người nào bao giờ chưa? Nếu có, bạn cảm thấy thế nào khi nhận được sự cảm thông và tha thứ từ người mà mình đã gây đau khổ cho họ?

Hoặc bạn đã bị người nào đó vô tình hay hữu ý làm bạn phải đau khổ, nhục nhã, thiệt thòi cả thể xác lẫn tinh thần bao giờ chưa? Nếu có, bạn cảm thấy thế nào khi chính bạn nói lời tha thứ, hòa giải?

Cả hai trường hợp trên, người nhận sự tha thứ và người nói lời tha thứ đều có cùng một cảm giác, đó là niềm vui, bình an và sự nhẹ nhàng của tâm hồn. Cảm thấy thoải mái và thấy được vẻ đẹp cũng như giá trị cuộc đời. Đời sống có ý nghĩa hơn, đáng yêu hơn, và đáng sống hơn. Tuy nhiên, ở một góc độ khác, người nói lời tha thứ sẽ cảm nghiệm được phần thưởng tinh thần nhiều hơn, sâu thẳm hơn, vì: "Cho thì đáng quí hơn nhận". Giá trị và kết quả của hành động tha thứ cũng theo chiều hướng tâm lý này.

Khi bị xúc phạm, bị coi thường, phản ứng đòi lại công bằng, lấy lại danh dự là điều ai cũng nghĩ và hành động như vậy. Nhưng điều này thường dẫn đến hậu quả tiêu cực. Chúng ta sẽ khó lòng nhận lại những gì mình đã mất, nhất là những thiệt thòi tinh thần, vì người đã xúc phạm đến chúng ta không dễ dàng nhận họ có lỗi và cần phải xin lỗi. Để nói lời xin lỗi, người đó phải chấp nhận mình có lỗi, cần được tha thứ. Điều này rất khó xảy ra. Cũng vậy, để nói lời tha thứ, chúng ta phải sẵn sàng chấp nhận mình bị thua thiệt để tìm kiếm sự bình an, tình thương, và lòng nhân ái.

Tóm lại, cả người tha và kẻ được tha đều cần có yếu tố tự hạ. Từ ngữ tâm linh gọi là khiêm tốn, khiêm nhường, và từ ngữ tâm lý gọi là thật với mình. Thiếu nó, người tha thứ không dễ chấp nhận tổn thương và thiệt thòi về phía mình để sẵn sàng tha thứ. Người được tha thứ cũng không dễ dàng nhận mình có lỗi để nói lời xin lỗi và chấp nhận tha thứ.

Cái tôi cản đường

Hình ảnh người bộ hành chấp nhận vác trên vai bao sỏi đá nặng, chấp nhận bước đi những bước nặng nề, vất vả nhưng không đành buông bỏ đã diễn tả phần nào về cái tôi của mỗi người.

Cái tôi tự ty mặc cảm khiến nhiều người luôn luôn buồn giận, phiền trách chính mình. Từ đó nảy sinh nghi ngờ, ghen tương, so sánh, tị hiềm và ác cảm với người khác. Ngược lại, cái tôi tự tôn, tự đại luôn thổi phồng, đánh bóng và cho phép một số khác tự cho mình quyền trên và thống trị kẻ khác. Điều này dẫn đến những cái nhìn khinh bỉ, coi thường, chà đạp, hạ nhục giá trị và phẩm giá của người khác.

Cái tôi với những động lực tiêu cực xét từ hai mặt như trên sẽ không cho phép một người nhận mình thua kém. Danh dự đâu, mặt mũi đâu, tư cách đâu? Làm sao có thể tự hạ xin lỗi một cách dễ dàng như thế được. Như một kết quả tất yếu, nó không cho phép chúng ta nói lời xin lỗi, hoặc chấp nhận sự tha thứ ngay cả khi biết rằng mình yếu kém hoặc có lỗi.

Về phía người đúng, người bị kẻ khác xúc phạm thì sao? Làm gì có sự tha thứ dễ dàng. Công bằng ở đâu? Tha như vậy còn ai sợ mình nữa, còn ai kính trọng mình nữa? Làm vậy sẽ mất hết tiếng tăm, mất hết phẩm giá, mất hết uy tín. "Quân tử trả thù mười năm chưa muộn!" Một quan niệm bệnh hoạn về công bằng xã hội! Và như người lữ hành với bao sỏi đá trên vai, nhiều người sẵn sàng "chấp nhận bước đi những bước nặng nề, vất vả nhưng không đành buông bỏ..." vì cái tôi.

Thêm vào đó, một trong những kinh nghiệm thực tế về việc tha thứ, đó là tâm lý "Tha và quên" (Forgive and forget). Tâm lý này cũng là một cản trở lớn trong hành động tha thứ. Thực tế có nhiều điều người ta có thể tha, có thể bỏ qua một cách dễ dàng nhưng quên nó thì đòi hỏi phải có nhiều thời gian. Tha đấy nhưng vẫn không quên. Bỏ qua đấy mà lâu lâu vẫn nhớ. Nhưng tha mà không quên được những điều người khác đã xúc phạm, đã làm thiệt hại, đã gây ra đau khổ cho mình thì cũng như không tha, hoặc tha nửa vời! Người được tha có thể quên mình đã làm phiền ai đó, nhưng người tha mà không quên thì cái lỗi của người đã xúc phạm đến mình vẫn luôn ở trước mặt. Và như vậy, nỗi đau, nỗi buồn, sự giận hờn cứ như phảng phất đâu đó khiến họ không thể thực hiện được tác động tha đúng nghĩa. Tóm lại, tha mà không quên cũng là một khối đá nặng trong túi sỏi đá mà người không tha luôn mang trên vai, trong khi vẫn phải bước đi những bước mệt mỏi và chậm chạp.

Tâm lý tha thứ

Đối diện với cái tôi của mình là yếu tố cần thiết cho hành động tha thứ và đón nhận thứ tha.

Trong thực hành, khi lục lọi ký ức tìm tòi những lý luận vững chắc, những chứng cớ để đòi lại công bằng, có bao giờ chúng ta suy niệm đến việc cầu xin Thượng Đế, Đấng Tối Cao để được Ngài thương và tha thứ chưa? Điều này nhắc nhở chúng ta về thực tế con người của mình: Từ hư vô trở thành hiện hữu, từ tinh thần đến thể chất, từ thân xác đến tâm hồn... Tất cả những gì mình đã có, đang có và sẽ có đều phát xuất do tình thương của Thượng Đế. Món nợ với Ngài quả là to tát, đó là chưa kể tới những đam mê, yếu đuối, khuyết điểm, và tội lỗi mà chúng ta thường ngày xúc phạm đến Ngài. Nhưng Ngài vẫn tha tất cả cho chúng ta với chỉ một điều kiện nhỏ là chúng ta phải tha cho nhau.

Thật ra, Thượng Đế rất hiểu con người. Ngài biết ta có ưu và khuyết điểm, có tốt và có xấu, có tư tưởng hướng thiện, làm lành và cũng có những dục vọng lôi kéo làm ác. Thế nên Ngài đã chuẩn bị cho chúng ta tâm lý tha thứ, đó là tâm lý yêu mình: "Không ai ghét mình bao giờ" [1]. Yêu mình là thứ tình yêu thiêng liêng phát xuất từ tình yêu Tạo Hóa. Ngài là Thượng Đế của tình yêu [2]. Yêu mình trong trường hợp này không phải là yêu cái tôi của mình, không phải là hành động xuất phát do tự ái.

Tâm lý yêu mình dưới cái nhìn tích cực, trưởng thành không cho phép chúng ta tự làm khổ mình. Mà một trong những nỗi khổ gậm nhấm, nghiền nát tâm can chính là những mối hận thù, giận hờn, oán ghét không tha thứ. Nó khiến chúng ta cảm thấy như mang bao đá nặng trên vai, kéo lê những bước nhọc nhằn trên đường. Do đó, tha thứ cho một ai đó, trước hết là chúng ta tự giải thoát cho chính mình, bỏ đi những khối đá đang đè nặng trên vai mình, tạo cho mình những bước chân nhẹ nhàng, thảnh thơi, những cái nhìn, nụ cười hạnh phúc, và những khoảnh khắc bình an.

Sau khi đã học biết yêu và tha cho chính mình, con người sẽ vươn tình yêu đến tha nhân, vì con người có xã hội tính. Nó không chỉ sống cho riêng mình. Hành động của nó, cuộc sống của nó luôn mang ý nghĩa tương quan giữa con người với con người. Thomas Merton (1915-1968), nhà tư tưởng và chiêm niệm đã viết một tác phẩm nổi tiếng trình bày về những sợi giây liên kết này có tên: "Không ai là một hòn đảo" (No man is an island). Theo tác giả, từ khi cất tiếng khóc chào đời cho đến khi xuôi tay nhắm mắt, tất cả chúng ta đều chịu ơn, đều mang ơn lẫn nhau. Do đó, Không ai có thể nói rằng mình không cần ai, không phiền ai, cũng như không muốn bị ai làm phiền. Vì thế, con người cần phải học biết đón nhận, học biết tha thứ để sống hòa bình với nhau, sau khi đã học biết yêu và tha cho chính mình.

Tha thứ và được thứ tha

"Chính khi thứ tha là khi được tha thứ" [3]. Triết lý sống này vẫn còn nguyên giá trị cho bạn và cho tôi hôm nay. Đi giữa cuộc đời trên đôi vai nặng trữu những phiền muộn, giận hờn, ghét bỏ, thù oán, tranh chấp là bước đi với khối đá trai vai. Chỉ khi nào bỏ nó đi thì chúng ta mới có thể bước những bước nhẹ nhàng, thanh thản, bình an và hạnh phúc. Cuộc đời mới thật sự ý nghĩa, đáng sống, và cuộc sống mới có giá trị.

______________

1. Êphêsô 5:29.
2. 1 Gioan 4:8.
3. St. Phanxicô Assisi (1181/1182-1226).

----------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH -SAO KHÔNG NÓI KHI EM CÒN SỐNG PDF Print E-mail

ANHLE CHUYỂN

Sao không nói khi em còn sống?
(Suy niệm lễ các Đẳng Linh Hồn)

Thông thường khi sống bên nhau chúng ta ít đối đãi ân cần với nhau. Chúng ta ít dám nói những lời ngọt ngào chân thành dành cho nhau. Tất cả như đang bị chôn tận đáy lòng khiến chúng ta ngại ngùng khi bày tỏ tình yêu thương đối với người thân.

Nhưng đáng tiếc, chúng ta lại thay vào đó là những đối xử vô tâm, những lời nói vô tình làm buồn lòng nhau. Để đến khi ta mất đi người thân, vĩnh viễn không còn thấy nhau nữa thì cảm xúc yêu thương được xuất phát từ trái tim mới biểu lộ. Buồn thay, người đã chết rồi không còn nghe được nữa!

Có thể những lời yêu thương, ngọt ngào như thế, lúc còn sống người thân chúng ta khao khát muốn được nghe biết bao nhiêu! Thế mà chúng ta chỉ biết cho nhau những lời chì chiết, lạt lẽo, vô tình.

Có một bài hát có câu: "... sao anh không nói khi em còn sống...". Một câu trách thật là nhẹ nhàng nhưng cứ xoáy vào tim... Sao anh không nói khi em còn sống, bây giờ khi em không còn nữa, anh muốn nói thì đã muộn, những lời nói mà nếu lúc còn sống được nghe anh nói, em sẽ hạnh phúc biết dường nào.

"Sao không nói khi em còn sống .. ." là những lời yêu thương tôn trọng lẫn nhau, mà lại nói những lời thóa mạ làm đau lòng nhau để khi người thân đã ra đi thì tiếc nuối cũng bằng không.

"Sao không nói khi em còn sống . . ." là những lời xây dựng vun đắp hạnh phúc cho nhau, mà lại nói những lời đắng lắng thô bỉ với nhau.

"Sao không nói khi em còn sống . . ." là những lời cảm thông, tha thứ cho nhau mà lại nói những lời chì chiết làm đau lòng nhau.

Cuộc sống chung quanh chúng ta vẫn là vậy. Tôi vẫn thấy những người con đùn đẩy cho nhau để chăm sóc cha mẹ, đôi khi còn chì chiết làm đau lòng cha mẹ, thế nhưng khi cha mẹ qua đời mới thấy hối tiếc vì mình đã chẳng làm tròn bổn phận báo hiếu mẹ cha. Tôi vẫn thấy vợ chồng thường cơm chẳng lành canh chẳng ngọt vì vợ chồng khắc khẩu, thế nhưng, một khi người bạn không còn thì kẻ ở lại cũng cảm thấy chơi vơi, hối hận vì đã để những ngày tháng trôi qua quá buồn đau. Tôi vẫn thấy những người hàng xóm bên nhau vẫn nói những lời bóng gió làm đau lòng nhau, nhưng khi xa nhau mới thấy lòng xót xa.

Cuộc sống vẫn vô thường. Hôm nay đoàn tụ ngày mai chia ly. Cái chết lúc nào cũng rình mò, chực chờ bên ta và tất cả người thân yêu của ta. Hãy sống, hãy yêu thương, hãy nói những lời thật ngọt ngào xuất phát từ trái tim đối với những người thân yêu của mình, vì có thể bất cứ lúc nào, chúng ta cũng có thể mất nhau, dù ở bất cứ lứa tuổi nào, không phải theo quy ước cứ mãi đến già 70, 80 hay 100 tuổi mới mất.

Tháng 11 phải chăng cũng gợi nhớ cho chúng ta một niềm nuối tiếc nào đó về một người thân mà ta đã đối xử thiếu tình người mà nay họ không còn. Chúng ta tiếc nuối vì đã không nói những lời yêu thương dành cho họ. Chúng ta nuối tiếc về những lần chúng ta đối xử bất khoan dung với nhau. Chúng ta nuối tiếc vì nhiều cơ hội để phục vụ cho họ mà ta cố tình bỏ qua. Và bây giờ, khi xa cách, họ cũng đang nói với chúng ta: "Sao không nói khi em còn sống".

Tháng 11 không dừng lại việc nhớ đến người quá cố mà là dịp để ta làm điều gì đó cho họ. Họ đang cần chúng ta yêu thương. Hãy yêu thương họ bằng việc cầu nguyện, làm việc lành phúc đức cho họ. Họ đã an nghỉ trong Chúa, thế nên, họ chẳng cần chúng ta nói gì với họ. Điều họ cần là hãy thay họ đền tội và lập công cho họ. Hãy tạo công nghiệp cho họ như là cách thể hiện lời nói yêu thương dành cho họ.

Cuộc sống con người luôn thiếu sót trong đức ái và đức mến. Những người đã chết cần chúng ta đền bù cho họ bằng chính đời sống bác ái yêu thương của chúng ta dành cho họ. Chúng ta hãy dành cho họ một kinh lạy cha, một kinh tin kính để xin ơn toàn xá cho họ nhân lễ các đẳng linh hồn. Chúng ta hãy dành cho họ những tràng chuỗi Mân Côi để xin ơn cứu độ cho họ. Chúng ta hãy làm một hy sinh hay một việc bác ái nào đó để đền bù cho thiếu sót trong cuộc đời bác ái của họ.

Đây là những cách mà chúng ta có thể đền bù với những người thân yêu của chúng ta. Những con người đáng lẽ ta phải yêu thương nhưng chúng ta đã phụ tình thương với họ. Hãy biết tận dụng tháng 11 như là tháng báo hiếu cho tổ tiên, tháng làm việc bác ái cho người đã khuất.

Ước gì tháng 11 là dịp để chúng ta bày tỏ lòng yêu mến với người đã khuất bằng những việc mang lại ơn ích thiêng liêng cho họ. Xin Chúa Giê-su đầy lòng thương xót đón nhận những tâm tình và việc làm của chúng ta để ban ơn cho các linh hồn là những người thân yêu của chúng ta. Amen.

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

----------------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH TRẺ VÀ NHỮNG ĐIỀU " KHÔNG NHƯ LÀ MƠ"

Trai gái lấy nhau không chỉ là lấy một người, nhưng còn là mang vào trong mình cả đại gia đình hai bên nữa. Nhiều bạn trẻ mới lập gia đình sẽ không khỏi ngao ngán trước những phong tục xa lạ và có phần rườm rà của gia đình bên chồng hay vợ.

Người xưa có câu: "Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng", và đó là điều mà hầu hết ai cũng trải qua. Đó không chỉ là biến cố lớn đối với những chàng trai, cô gái nhưng còn là sự kiện quan trọng của cả gia đình, dòng họ. Nhịp sống thời đại với những nỗi lo chật vật về cơm áo gạo tiền khiến nhiều bạn trẻ mặc dù đã đến tuổi "cập kê" nhưng "ngại, sợ" lập gia đình; cũng có nhiều đôi bạn trẻ gặp không ít khó khăn khi "về chung một nhà" mà theo các nhà tâm lý và xã hội học thì giai đoạn khó khăn nhất là 5 năm đầu sau khi cưới.

Lấy vợ gả chồng không phải là làm phép toán 1+1=2 nhưng là trở nên "một" như Chúa Giêsu dạy: "Người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt" (Mc 10,7-8; x.St 2,24). Cả hai sẽ trở nên một xương một thịt nghĩa là chỉ còn có một người, nhưng như ông Mencken nói: "Khi một người đàn ông và một người đàn bà lấy nhau, họ chỉ còn là một người, cái khó đầu tiên là quyết định người nào." Trong con người này vừa có vợ, vừa có chồng, mỗi người chỉ có một nửa. Vì thế chồng mới gọi vợ là "mình ơi," và vợ cũng gọi chồng là "mình ơi." Thi sĩ Hàn mặc Tử đã nhận ra thực tại này nên mới nói:

Người đi một nửa hồn tôi mất,

Một nửa hôn tôi bỗng dại khờ.

Lấy nhau, yêu nhau không phải là chỉ ngồi ngó nhau, nhưng là cùng nhìn về một hướng, là đồng chí hướng với nhau! Nhưng như vậy... là tình yêu hay là tình bạn "đồng chí hướng"? Nói cho cùng, tình yêu luôn đi với tình bạn, hay đúng hơn, tình yêu cũng bao hàm tình bạn, đời sống vợ chồng bao hàm cả tình yêu và tình bạn, có lẽ vì vậy người ta thường gọi người chồng hay người vợ là "bạn đời" của nhau. Khi ở trong một mái nhà, đừng ngồi cạnh nhau trên ghế sofa hay đối diện với nhau trên bàn cơm mà dán mắt vào chiếc điện thoại và để cho thứ ánh sáng trắng xanh của màn hình cảm ứng ru ngủ bạn với những mối quan hệ ảo và những lời bình luận "có cánh" trên mạng. Điều ấy chẳng khác gì vợ chồng đang xoay người lại phía nhau, và coi người "bạn đời" mình như "không tồn tại;" vợ chồng "đồng sàng dị mộng." Trong cuốn tiểu thuyết Xứ sở tàn bạo và chốn tận cùng của thế giới, nhà văn người Nhật Haruki Murakami cũng từng viết: "Hai người có thể ngủ chung trên một chiếc giường, nhưng họ vẫn thấy cô đơn khi nhắm mắt lại."

Lấy nhau là mang lấy những tâm tư của nhau. Lúc mới yêu, người ta thấy mọi sự thật đẹp, và dù có ngăn cách trắc trở vẫn dễ dàng vượt qua để đến với nhau. Nhưng khi đã về chung sống thì họ nhanh chóng nhận ra "cuộc đời không như là mơ," nó như thời tiết vậy, có khi đang nắng chang chang thì mây đen đã ùa tới rồi mưa xối xả, cũng có khi không nắng cũng chẳng mưa, cứ mãi âm u và khó đoán. Vì thế, với thiện chí và khả năng của mình, mỗi người phải luôn luôn nỗ lực để xây dựng tổ ấm, nhưng một khi muốn làm gì, thì phải nghĩ đến người còn lại. Quan trọng nhất không phải là ngọt ngào lãng mạn nhưng là trung thành với lời hứa trong lễ Hôn phối: "hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em (anh), khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi mạnh khỏe cũng như lúc đau yếu, để yêu thương và tôn trọng em (anh) mọi ngày suốt đời anh (em)." Lời cam kết được thổ lộ công khai trước mặt Hội Thánh và người bạn đời của mình không chỉ là một nghi thức để kết nối chính thức hai con người với nhau, nó còn là một dấu ấn thiêng thiêng và cũng là trách nhiệm của bản thân mỗi người đối với cuộc sống hôn nhân của cả hai.

Trai gái lấy nhau không chỉ là lấy một người, nhưng còn là mang vào trong mình cả đại gia đình hai bên nữa. Nhiều bạn trẻ mới lập gia đình sẽ không khỏi ngao ngán trước những phong tục xa lạ và có phần rườm rà của gia đình bên chồng hay vợ. Đó còn là chưa kể tới những khác biệt về vùng miền, trong tư duy giữa nhiều thế hệ (như trẻ thích hiện đại, người lớn lại thích truyền thống...). Những khác biệt ấy chỉ có thể vượt qua với một tình yêu lớn và một con tim rộng mở vì "yêu nhau yêu cả đường đi," quan trọng hơn cả là hạnh phúc gia đình.

Có thể hai người vì yêu nhau mà đến, nhưng để sống chung với nhau, tình thôi chưa đủ, cần nhất vẫn là sự tôn trọng và tin cậy nhau. Yêu ai là đặt người đó ngang hành với mình, là quý chuộng tôn trọng người đó như chính mình. Cảm xúc của mỗi người đều khác nhau và chúng ta không thể áp đặt cảm giác của mình lên người khác. Mỗi người cần đặt mình trong vị trí của người kia để nhận ra và hiểu nhu cầu của nhau. Ngay cả khi bất ngờ khám phá những mặt tiêu cực hay "vấn đề" của nhau, cũng đừng vội kết án, vợ chồng nên bình tĩnh đối thoại và chia sẻ để hiểu nhau hơn và cùng nhau giải quyết vấn đề. Đừng vội vàng, nhưng hãy nhẫn nại và kiên trì với nhau, nếu không cãi vã và bất ổn sẽ là "bữa cơm" hàng ngày thay cho tiếng cười và hạnh phúc. Đời sống hôn nhân có thể hấp dẫn và ngọt ngào ở những ngày đầu, nhưng đời đâu chỉ là "tuần trăng mật," sẽ có lắm lúc rất khác... nữa, sẽ có cả những nồng nàn và chênh vênh, đầy màu sắc và đủ mọi thăng trầm.

Thánh Inhã nói: "Tình yêu phải được đặt ở trong hành động hơn là trong lời nói" (Linh Thao số 230). Đời sống gia đình cần những lời nói để nuôi dưỡng tình yêu với nhau; nhưng những hành động quan tâm, nâng đỡ, sẻ chia dành cho nhau và cho gia đình nhỏ thì phải chiếm vị trí quan trọng hơn và cần thiết hơn. Thánh Inhã còn nói thêm: "tình yêu cốt ở sự trao đổi giữa hai bên" (Linh Thao số 231). Không có tình yêu nếu không có sự hỗ tương có tính thông giao.

Xin cho các bạn trẻ mới bước vào đời sống gia đình biết luôn đặt Chúa trong tình yêu của mình, xin cho tình yêu họ dành cho nhau luôn nồng thắm và bền chặt, để họ có đủ sức vượt qua những gian nan vất vả trên đoạn đầu của đời sống hôn nhân và để họ xây dựng gia đình trẻ đầy niềm vui và hạnh phúc.

Gió Biển(dongten.net)

--------------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - THÔNG BÁO TIN VUI # 243 PDF Print E-mail


THÔNG BÁO TIN MỪNG VUI # 243 – Webtise ChiaseLoiChua.com
GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC TRONG NHỜ "NÓI ÍT"

*Chuyện kể : Trong một lễ giỗ 100 ngày của ông cụ, tôi được nghe hai anh bạn kể thật giống nhau: Nhà tôi đi giúp con hơn một tháng nay, tôi thấy khoẻ quá, vì không phải nghe bà xã nói nhiều. Một ông bạn nữa tâm sự: bã xã đi Việt nam thăm gia đình, nên tôi thấy thảnh thơi, tâm hồn được thư giãn, vì không phải nghe kể chuyện cũ.!
1- Tránh nói chuyện cũ : Bài này tôi xin chia được chia sẻ về các ông nhiều hơn: phần lớn các người chồng nào cũng bị đau khổ, vì bà xã mình nói nhiều, nhất là các bà hay đem kể lại chuyện cũ nói đi nói lại trong cả bữa ăn và mọi lúc vui buồn. Nếu các ông nhịn nhục được thì gia đình sẽ êm ấm hơn, còn nếu các ông không nhịn được, không có lòng đạo đức nhân bản, thì gia đình sẽ đổ vỡ, tan nát như ta thấy trên báo chí, ti vi hàng ngày.
2- Nói năng tùy lúc: Thiên Chúa thông minh tuyệt vời đã khéo léo dựng nên người nam và nữ với hình ảnh và tâm tình khác nhau, để bổ túc và nâng đỡ cho nhau trong đời gia đình. Tuy nhiên, hai người cần phải khiêm tốn cầu nguyện trước khi nói, mời Chúa Thánh Linh dẫn dắt trong lời nói và việc làm một cách khôn ngoan và khiêm tốn . Có như vậy gia đình ta mới là một đền thờ, là Giáo hội và xã hội nhỏ.
3-Gia đình đổ vỡ là tại tôi: Tức nước sẽ vỡ bờ, phần lớn người chồng hay vợ bị dồn ép quá, từ sở làm vầ đến gia đình, nên sức con người yếu đuối trước những lời chì chiết không đúng lúc sẽ làm cho người chồng nổi giận, làm những chuyện không lường được, mà vợ họặc chồng đều không muốn, ma qủy sẽ lợi dụng lúc yếu điểm này, chúng đổ dầu vào lửa, xui dục ta, tấn công ta sa ngã trong lúc này.
4- Việc cần làm ngay: Vợ chồng là những người được Chúa kêu gọi để cộng tác thực hiện sứ mạng tình yêu của Ngài, vì thế trong gia đình phải đựợc đọc và suy niệm Lời Chúa hàng ngày tại nhà và hàng tuần với các Nhóm, Hội đoàn trong giáo xứ để học hỏi, chia sẻ với nhau kinh nghiệm sống Lời Chúa.

***Như vậy mỗi người sẽ có kiến thức sống đạo, chứ không phải đi đạo chỉ là đi lễ, đọc kinh mà thôi. Thí dụ câu Kinh Thánh sau đây : "Hãy chịu đựng nhau và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau". (Thư Côlôxê 3:13) - * FORGIVENESS IS HEALING: THA THỨ LÀ ĐƯỢC CHỮA LÀNH.
* Ca dao Việt nam cũng có câu răn dạy:
Chồng giận thì vợ bớt lời,
Cơm sôi nhỏ lửa một đời không khê .

Đầy tớ Định Nguyễn - Mời thăm Website ChiaseLoiChua1.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

------------------------------------------------------------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THÔNG BÁO TIN VUI MỪNG # 244 - Website ChiaseLoiChua.com

VỢ CHỒNG CẦN VUI SỐNG LỜI CHÚA TRONG MÙA ĐẠI DỊCH

 a/ Vợ chồng luôn tươi cười và quan tâm đến nhau, khiêm tốn, gần gũi lắng nghe những vui buồn của nhau.
b/ Nói năng luôn hoà nhã, nhẫn nại, tôn trọng nhạu như thuở ban đầu, vì hai người cùng bình đẳng, là hình ảnh Thiên Chúa hiện diện.
c/ Tránh nói những chuyện cũ và khuyết điểm của nhau trước mặt con cái hay người khác. Vì chuyện đã qua, nói lại chỉ làm khổ nhau.
d/ Tìm những chuyện vui nói giúp nhau phấn khởi hăng say, kiếm những việc lặt vặt như sửa nhà, làm vườn làm tổ ấm thêm tươi đẹp.
e/ Vợ chồng đi ra ngoài nên nói với nhau một tiếng, đừng im lặng đi, về hay la cà tại những nơi không tốt, có nhiều cạm bẫy, dễ sa ngã.
-Vì thế, ca dao có câu: Đi đâu cho thiếp cùng đi,
Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam.

* Chuyện vui kể: Có chị kia bị chồng đánh hoài, nên chạy đến thưa với cha bề trên nhà dòng : "Thưa cha, chồng con nó vũ phu quá, nó đánh con hoài, xin cha giúp con làm sao đây?. – Cha bảo: "con vào tu viện xin thầy quản lý một chai nước thánh đem về để dành, mỗi khi chồng con đi làm về con hụm một miếng rồi ngậm lại."


Một hôm, anh đi làm về mặt hừng hừng, muốn kiếm cớ la vợ, thế mà hôm nay anh không thấy chị nói lời nào? Anh nghĩ rằng: chắc vợ mình có lòng nhịn nhục, tha thứ...nên anh không đánh đấm vợ như lần trước. Anh không biết rằng vợ mình đang ngậm miếng nước thánh trong miệng, nên không thể cãi và nói nhiều lời với chồng.


Sau một thời gian, người vợ tới gặp cha, chị tỏ lòng biết ơn và ca ngợi nước giếng nhà dòng quá linh thiêng, đã giúp vợ chồng con êm ấm, bớt căng thẳng, gây sự, cãi vã.

– Cha bảo: linh với liếc gì! Vì nhiếu lần trước, anh nói một thì chị cãi mười, nên gia đình mới lộn xộn, xào xáo. Từ ngày chị ngậm nước đến nay, "NÓI ÍT", nên đâu còn gì để vợ chồng cãi nhau, gia đình chị hạnh phúc chứ sao.!?

Đầy tớ Định Nguyễn * Mời thăm ChiaseLoiChua.com, để Sống và Chia sẻ Lời Chúa.

-----------------------------------

 
HÔN NHÂN VÀ GIA ĐÌNH - THÁNH TERESA VỚI CAC GIA ĐÌNH PDF Print E-mail

Vp SongNguyền
Tue, Sep 29 at 5:15 PM

Xin Thánh Têrêsa ĐỒNG HÀNH Với Các Gia Đình

Cầu Nguyện Cùng Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Bổn Mạng Thánh Nữ của Chương Trình TTHNGĐ - Lễ Kính ngày 01 tháng 10.

Lạy Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu,

Chị đã thổ lộ "Em thấy hình như khiêm nhường là chính chân lý."

Khi lâm bệnh, Chị nghe về Thánh Phanxicô Khó Khăn nói chuyện với chim trời, không phải để giải trí, mà để "Em thấy gương khiêm nhường của Ngài." (Sách "Huấn Dụ Và Ghi Niệm", trang 20 và 198).

Xin Chị cầu bầu cùng Thánh Gia cho mỗi người được sống trong "Yêu thương Gần gũi bằng Việc Làm", trên Nền Tảng "Khiêm nhường Biết lỗi, Nhận lỗi, Xin lỗi, Sửa lỗi, Tha lỗi".

Xin Chị cầu cho mưa Hoa Hồng Khiêm nhường trên từng song nguyền, theo Lời Chúa dạy "Hãy học cùng Thày, vì Thày hiền hậu và khiêm nhường từ trong lòng" (Mt 11, 29). Amen.

Lạy Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu, Xin cầu cho các gia đình.

Lạy Thánh Têrêsa Hài Ðồng Giêsu, Xin cầu cho các Song Nguyền.

(Trích Nội Quy 2018, Điều 8.2 - Ðức Cha Giuse Châu Ngọc Tri, GM Lạng Sơn – Cao Bằng, Chủ tịch UB Mục vụ Gia Đình HĐGMVN, phê chuẩn ngày 24 tháng 02 năm 2018).

---

Gửi các bạn,

Thánh nữ Tê rê sa là một vị thánh trẻ, nhưng con đường nên thánh của chị luôn là một đề tài khiến biết bao người say mê. Trong nhận thức của nhiều người, thánh tức là người đó đã làm được những việc nhân đức lạ thường, việc lớn lao hoặc việc mang lợi ích lớn cho xã hội. Nhưng đối với Tê rê sa, nên thánh là chuyên tâm chu toàn những công việc tầm thường nho nhỏ hằng ngày bằng một cách thức phi thường, là làm mọi sự, chịu đựng mọi sự trong tình yêu của Thiên Chúa.

Một cô gái chỉ sống trên cõi đời này được 24 năm, trong đó có 9 năm tu trong dòng Kín, một dòng chỉ sống bằng âm thầm cầu nguyện, hy sinh hãm mình trong 4 bức tường, rất ít giao tiếp với xã hội bên ngoài. Vậy mà chị lại được Giáo Hội long trọng tuyên xưng là một vị đại thánh, mà lại là quan thầy các xứ truyền giáo.

Chị được rất nhiều người nữ, các hội đoàn chọn làm quan thầy và rất được yêu mến tại Việt Nam. Lòng yêu mến này, một phần có lẽ vì chị đã từng yêu mến đất nước Việt Nam, ước ao được sống và phục vụ tại Việt Nam (Vào thời đó VN. còn là một xứ truyền giáo). Nhưng rồi ao ước đó không thực hiện được có lẽ vì bệnh tật. Các bạn khi đi trên đường Tôn Đức Thắng, nếu để ý thấy có bảng đề Nữ Đan Viện Cát Minh, chính là nhà dòng mà chị chọn phục vụ nếu sang Việt Nam.

Ngày 1/10 hàng năm, Giáo Hội Công Giáo mừng kính trọng thể thánh nữ Tê rê sa. Mình giới thiệu lại bài thơ đã viết trước đây. Bài thơ đã cũ nhưng con đường nên thánh của chị lại chẳng bao giờ cũ. Mình ghi lại đây một vài câu trong quyển Một Tâm Hồn, quyển nhật ký chị viết hằng ngày:

Chị viết với một chị nhiều tuổi hơn:

"Chị hỏi em một phương pháp trọn lành

Em chỉ biết có một phương pháp này: Yêu mến" (Thư thứ 2)

"Em nhận thấy sự trọn lành rất dễ thực hành, bằng trái tim người ta chiếm ngay được Chúa" (Thư thứ 3).

Nếu thuận tiện, các bạn nên thử tìm hiểu lối sống của vị thánh này qua quyển Một Tâm Hồn xem có giúp gì cho đời sống của mình không. Quyển sách này ngay từ năm 1960 đã được tái bản đến lần thứ tư. Riêng mình, mình tóm đường nên thánh của chị bằng hai câu bên dưới:

Thiên đàng em tưởng rất xa

Theo đường chị đã... hóa ra lại gần.

Thân - PVĐài

CON ĐƯỜNG NHỎ

Con đường nho nhỏ xinh xinh

Con đường nên thánh bằng tình yêu thôi

Tê rê sa nhỏ, chị ơi

Chị là hoa lạ giữa nơi gian trần.

Mọc lên từ đất âm thầm

Mà sao rực rỡ sắc màu hiến dâng

Nở trong bốn bức tường câm

Mà hương thơm tỏa ngát bay cho đời.

Ngài yêu chị đã lâu rồi

Đáp tình, chị đã một đời hiến dâng

Dâng Ngài từ lúc tuổi xuân

Chín năm tu đức gian truân nhà dòng.

Hai mươi lẻ bốn năm thôi

Thành vòng hoa đủ một đời trần gian

Đời dâng hiến lắm gian nan

Mà sao chị bước bình an nhẹ nhàng.

Bằng niềm tin tưởng vững vàng

Tay Ngài nâng đỡ dẫn vào tình yêu

Lời cầu nguyện sáng, trưa, chiều

Chu toàn bổn phận với nhiều hy sinh.

Đớn đau thân xác một mình

Âm thầm đón nhận thị phi hiểu lầm

Tê rê sa giữa gian trần

Chị như một đóa hoa hồng đẹp tươi.

Như họa sỹ vẽ cho đời

Con đường nho nhỏ vui tươi nhẹ nhàng

Đường nên thánh thật dễ dàng

Gọi mời những tấm lòng vàng vị tha.

Thiên đàng em tưởng rất xa

Theo đường chị đã... hóa ra lại gần

Hoa dương thế nở âm thầm

Mà nay hương đã tỏa lan thiên đàng.

Tháng 10/2015

Lễ kính thánh Tê rê sa Hài Đồng Giêsu

Nhà Quê

-------

VÒNG TAY SONG NGUYỀN

Thông tin Nối kết Phục vụ Hạnh phúc Gia đình

Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình

-----------------------------

 

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 4 of 28