mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3594
mod_vvisit_counterHôm Qua8084
mod_vvisit_counterTuần Này49743
mod_vvisit_counterTuần Trước84740
mod_vvisit_counterTháng Này249842
mod_vvisit_counterTháng Trước339361
mod_vvisit_counterTất cả17808995

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Hoc Hoi De Song Dao
HOC HỎI ĐỂ SỐNG ĐẠO - ĐIỀU RĂN THỨ NĂM PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Thu, Sep 24 at 1:12 AM

LẠY CHÚA !
XIN XUA TRỪ MỌI SỰ DỮ, ÁC TÂM RA KHỎI TƯ TƯỞNG, LỜI NÓI, HÀNH ĐỘNG CỦA CHÚNG CON, XIN GIÚP CHÚNG CON LUÔN YÊU MẾN THỰC HÀNH ĐIỀU RĂN CHÚA DẠY

Điều Răn Thứ Năm: „ CHỚ GIẾT NGƯỜI
Trước hết, chữ „người" được nói đến ở đây muốn ám chỉ tất cả mọi người, tức tha nhân và chính mình, chứ không chỉ muốn nói đến tha nhân mà thôi.
Do đó, Điều Răn Thứ Năm dạy con người phải biết tôn trọng và giữ gìn thân xác và mạng sống của mình cũng như của người khác. Bởi vì, mạng sống con người là một hồng ân vô cùng cao cả đã được Thiên Chúa ban cho, đã được Con Một của Người là Đức Kitô đổ máu mình ra để cứu chuộc, là đền thờ của Chúa Thánh Thần (1Cr 6,9), là một phần thân thể của Đức Kitô (1Cr 6,15), và sẽ được Thiên Chúa cho sống lại trong ngày sau hết. Vì thế, mỗi người đều có bổn phận phải lo làm việc nuôi thân, chăm sóc sức khỏe, tránh những điều hay những trường hợp nguy hại đến sức khỏe và mạng sống mình, như: nghiện ngập tứ đổ tường, không tôn trọng luật giao thông khi di chuyển trên các công lộ, lái xe cẩu thả hay ăn uống chè chén say sưa quá độ, v.v...!
Nói cách khác, Điều Răn Thứ Năm tuyệt đối cấm không được tự tử hay giết hại người khác với bất cứ lý do gì, cả đến những trường hợp nguy hiểm có thể gây nên thiệt hại hay tử vong cho chính mình hay cho người khác cũng đều phải tránh, nếu không có lý do quan trọng chính đáng đòi hỏi. Đối với những người khác nói chung, gồm những người thân và kẻ lạ mặt, chúng ta phải tôn trọng thân xác và mạng sống của họ, không được bạo hành, đánh đập và gây thương tích cho họ một cách trái phép.

Xưa kia, ở những xã hội còn bán khai, còn thiếu văn mình, người ta thường coi việc đánh vợ, hay việc hành hạ tôi nam tớ nữ là một chuyện bình thường, nếu không muốn nói là một cách thức cần thiết để chứng tỏ uy quyền của mình với tư cách là một người chồng hay một người chủ nhân. Nhưng thực chất của những hành động thô bạo và vũ phu đó là tính cách thiếu văn hóa và hoàn toàn phản nhân bản của kẻ hành động, nhất là một xúc phạm nặng nề đến nhân phẩm của những nạn nhân bất hạnh, những người cũng mang trên mình hình ảnh của Thiên Chúa như họ. Người ta kể rằng vua Henri XIV của nước Pháp có một cô công chúa rất kiêu kỳ hách dịch và thường hay đánh đập, la mắng các người hầu hạ.

Một hôm, có một nàng hầu vì do sơ ý đã làm phật lòng cô công chúa, cô ta chẳng những quát mắng và làm nhục nàng hầu bất hạnh kia một cách quá bất công mà còn hách dịch: „Mi có biết ta là con gái ai không?" Nàng hầu liền đứng khoanh tay lễ phép thưa: „Dạ, thưa công chúa, em biết ạ, ngài là con gái của đức vua Henri XIV nước Pháp", và đồng thời nàng cũng dũng cảm hỏi lại cô công chúa: „Còn công chúa, công chúa có biết em là con gái ai không?" Vì bị hỏi quá bất ngờ, cô công chúa đã tỏ ra quá lúng túng và chưa biết phải phản ứng ra sao, nên đành dịu giọng trả lời: „Không, ta không biết". Nàng hầu liền nói: „Vậy, em xin nói cho công chúa hay: Em là con gái của Thiên Chúa, Vua cả trời đất". Nghe câu nói đầy quả quyết và vô cùng chí lý của một nàng hầu mà cô vừa la mắng, cô công chúa bản tính vốn kiêu kỳ nhưng cũng đầy thông minh kia đã nhận ra được rằng tất cả mọi người sinh ra ở đời này, dù giàu hay nghèo, dù sang hay hèn, đều là con cái của một Cha chung trên trời và là anh chị em của nhau, chứ không ai là đầy tớ của ai cả, nhất là không ai có quyền hành hạ hay làm nhục người khác. Nên từ đó về sau, cô công chúa đã hoàn toàn thay đổi, cô đã trở thành một con người mới: tính tình nhu mì, hiền lành, đạo đức, thương yêu tất cả mọi người giúp việc trong triều và nhất là cô đã siêng năng cầu nguyện hơn.
Nhưng nếu Điều Răn Thứ Năm cấm giết người và cấm làm hại đến sự sống người khác, thì cụm từ „người khác" ở đây không chỉ được hiểu là những đồng loại đang sống với ta trên trái đất này, mà còn cả những đồng loại đang sắp sửa cùng chung sống với ta nữa. Đó là những trẻ vô sinh, là những thai nhi đang được cưu mang trong lòng mẹ và đang chờ đợi ngày cất tiếng khóc chào đời. Vì thế, tệ nạn phá thai là một tội giết người. Và không chỉ là một tội giết người mà thôi, nhưng còn là một tội giết người man rợ và độc ác nhất trong mọi tội giết người, vì những thai nhi, những mạng người như bao mạng người khác, chưa kịp mở mắt chào đời, chưa được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, chưa biết đời là gì và nhất là chưa một lần được nhìn thấy mặt của mẹ chúng, thì đã bị giết chết, đã bị người ta dùng kéo hay kềm bóp nát óc, thân thể bị cắt nát ra từng mảnh nhỏ và bị máy hút ra khỏi bụng mẹ, và rồi bị vất bỏ vào thùng rác như những cục thịt hôi thối bẩn thỉu, chứ không hề có lấy được một nấm mồ hay có một ai thèm nhỏ cho một giọt nước mắt thương tiếc đưa tiễn, dù chính những người mẹ của chúng cũng không! Thật đau thương biết mấy! Thật khủng khiếp biết bao!
Sau cùng, dĩ nhiên những hành động vô nhân đạo mà người ta đối xử với các đồng loại của mình là những xúc phạm đến Điều Răn Thứ Năm của Thiên Chúa một cách trầm trọng. Vì tất cả chúng ta đều là con cái của Thiên Chúa, đều là con cái của một Cha trên trời và thân thể ta cũng như thân thể người khác đều là đền thờ của Chúa Thánh Thần.
Vì nguyên tắc nền tảng của Điều Răn Thứ Năm là ngoài một mình Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa Toàn Năng duy nhất, không một ai có quyền quyết định trên sự sống và sự chết của người khác.
Dĩ nhiên, có những trường hợp hoàn toàn ngoại thường khiến cho việc giết người không bị mang tội hay được giảm khinh trước mặt Thiên Chúa, chẳng hạn:
* khi phải chu toàn bổn phận người công dân và cầm súng lên đường tòng quân để bào vệ sự an ninh, nền hòa bình và các quyền lợi chính đáng khác của dân tộc đang trong cơn lâm nguy;
* khi bó buộc phải tự vệ để bảo toàn mạng sống của chính mình cũng như của gia đình trước sự đe dọa trực tiếp và thực tiễn của bọn người hung dữ hay của bọn cướp bóc tàn bạo, chứ không còn cách nào khác nữa.
Cũng thuộc về phạm vi Điều Răn Thứ Năm gồm có việc cấm giữ lòng giận hờn, ghen ghét, oán thù, chửi rủa, vu oan giáng họa cho người đồng loại, hay xúi giục hoặc mua chuộc một người nào đó đi làm hại kẻ khác, như việc thuê côn đồ hay những thành phần thuộc „xã hội đen" đi thanh toán các đối thủ của mình.
Nói tóm lại, ngoài quyền tự vệ chính đáng trong một tình huống thực tiễn, khẩn thiết và bất khả kháng, thì hành động giết người dưới bất cứ hình thức nào và bằng bất cứ cách thế nào đều là trọng tội, vì đã chiếm đoạt quyền tối thượng của Thiên Chúa Tạo Hóa, bởi lẽ chỉ một mình Người mới có quyền quyết định trên sự sống-chết của con người, và vì xúc phạm một cách nặng nề đến chính sự sống, nhân vị và phẩm giá của người liên hệ.
LM Phanxico Ngô Tôn Huấn

-----------------------------------------

 
HỌC HỎI ĐỂ SỐNG ĐẠO - TRACH NHIỆM VỚI NGƯỜI KHAC PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, Sep 20 at 2:54 AM

LÀ TÍN HỮU , CHÚNG TA CÓ TRÁCH NHIỆM GÌ VỀ PHẦN RỖI NGƯỜI KHÁC ?

§ Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Hỏi: là tín hữu Chúa Kitô, chúng ta có trách nhiệm về phần rỗi của người khác hay không?

Trả lời: Chúa dựng lên con người để sống chung với người khác, trước hết là ở trong một gia đình và sau đó trong một xã hội lớn hay nhỏ. Nghĩa là không ai sống lẻ loi một mình trong một ốc đảo (oasis) không có ai ở chung quanh mình. Vì thế người ta đã định nghĩa con người là một sinh vật có xã hội tính.(man is a sociable being )

Là người Việt Nam, trước kia từng chịu ảnh hưởng nặng nề của Nho giáo với tam cương ngũ thường, là những nguyên tắc đạo đức căn bản để xây dựng con người từ trong gia đình ra ngoài xã hội; với những bổn phận và trách nhiệm đòi buộc mọi người phải sống và thi hành để xứng đáng là tín đồ của Nho Đạo. Liên quan đến sự liên đới giữa người với người, không ai được khuyến khich "sống chết mặc bay" để chỉ biết ích kỷ nghĩ đến mình, lo cho mình và dửng dưng đối với người khác. .

Ngược lại ngày nay, với văn hóa và văn minh Âu Mỹ, cá nhân chủ nghĩa (individualism) lại được đặc biết đề cao và thực hành ở khắp nơi.Người Việt chúng ta đang sống ở các nước Âu Mỹ cũng không khỏi chiu ảnh hưởng của các trào lưu tục hóa (vulgarism) cá nhân chủ nghĩa, tôn thờ vật chất, tiên bạc và hư danh trần thế. Do đó, những giá trị tinh thần như nhẫn nhục, chịu đựng, tha thứ, hy sinh, chung thủy, nhân nghĩa, vị tha, danh thơm tiếng tốt của văn hóa Khổng Mạnh đã bị coi nhẹ, hay xem thường khiến cho rất nhiều người không còn e sợ tai tiếng để dễ chấp nhận những việc mà xưa kia không ai, hay rất ít người dám làm, như ly dị, ngoại tình, con cái không vâng phục cha mẹ, người lớn dửng dưng trước sự đau khổ hay tha hóa ((moral deviation) của người khác.

Người Mỹ thường hay nói : "Let me alone. None of your business = Để mặc tôi. Không phải là việc của anh (chi, ông, bà..). Đây là tiêu biểu cho chủ nghĩa cá nhân, không muốn ai chỉ huy, hay can thiệp vào đời tư của mình và mình cũng không muốn bận tâm gì đến người khác.

Trước thực trạng trên đây, là người tín hữu Chúa Kitô, chúng ta không thể sống như những người vô tín ngưỡng hay theo cá nhân chủ nghĩa và tục hóa để chỉ biết sống cho mình và không muốn để ý đến người khác. Ngược lại, đức bác ái Công Giáo dạy ta không những phải biết thông cảm, quan tâm đến và nhât là yêu thương tha nhân như chính mình, dựa trên lời Chúa Giêsu đã dạy các Tông Đồ trước khi Người bị trao nộp và thọ nạn thập giá :

"Thầy ban cho anh em một điều răn mới
Là anh em hãy thương yêu nhau
Như Thầy đã thương yêu anh em..." (Ga 13 : 34)

Yêu thương anh chị em như Chúa yêu thương chúng ta có nghĩa là mình muốn điều gì tốt và hữu ích cho mình thì mình cũng phải mong muốn và làm điều ấy cho người khác, không phân biệt giầu nghèo, địa vị xã hội, mầu da tiếng nói, vì tất cả đều là con cái Thiên Chúa, là anh chị em với nhau và đều được Chúa Kitô hiến mạng sống mình để cứu chuộc cho.

Cụ thể, trong phạm vi gia đình, cha mẹ có trách nhiệm nuôi nấng và dạy dỗ con cái không những về thể lý, về học vấn, và đặc biệt về mặt thiêng liêng. Trong lãnh vực này cha mẹ có trách nhiệm rất lớn vì phần rỗi của con cái tùy thuộc rất nhiều vào tinh thần trách nhiệm của Cha mẹ.

Thật vậy, sau khi sinh con ra, cha mẹ phải sớm lo liệu cho con mình được lãnh nhận bí tích rửa tội để cho con được tái sinh sớm trong sự sống mới hầu có hy vọng được vào Nước Trời, như Chúa Giêsu đã nói với ông già NI-Cô-Đê-MÔ xưa:

"Thật tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí." (Ga 3 :5).

Sinh ra bởi nước và Thần Khí có nghĩa là được tái sinh qua Phép Rửa để trở nên tạo vật mới, được gọi Chúa là CHA và có hy vọng được vào Nước Trời mai sau. Có hy vọng thôi chứ chưa hẳn là chắc chắn 100% vì còn tùy thuộc vào thiện chí cúa trẻ em khi lớn lên thành người có đủ lý trí vá ý chí tự do (Free will) để quyết định hướng đi cho đời mình về mọi phương diện, nhất là về mặt thiêng liêng.

Ngày nay, do ảnh hưởng của các chủ thuyết vô thần, duy vật chất vô luân, và cá nhân chủ nghĩa đang lan tràn mạnh mẽ ở khắp nơi trên thế giới, đặc biệt là ở Mỹ và Tây Âu, trong nhiều gia đình Công giáo đã xảy ra những bất đồng giữa con cái và cha mẹ về niềm tin có Thiên Chúa. Có nhiều con cái không muốn nghe cha mẹ dạy bảo phải siêng năng tham dự Thánh Lễ ngày Chúa Nhật và học hỏi lời Chúa để biết sống Đạo cho có chiều sâu. Có gia đình con cái còn chất vấn cha mẹ tại sao lại đem chúng đi rửa tội khi còn bé mà không để chờ cho chúng lớn khôn để tự quyết định việc này. Tệ hại hơn nữa là có những con cái tự ý gia nhập các giáo phái không hiệp thông với Giáo Hội Công Giáo, hoặc sống như kẻ vô thần, mặc dù đã được rửa tội khi còn bé. Lại nữa, nhiều con cái tự ý kết hôn với người không Công giáo hoặc cứ sống chung vói bạn trai hoặc gái mà không kết hôn gì cả.

Trước những thực trạng đáng buồn này, dĩ nhiên không cha mẹ nào đồng ý, nhưng cũng không thể ngăn cấm được tự do của con cái. Dầu vậy cha mẹ vẫn có trách nhiệm phải nói cho con cái biết sự sai trái của chúng. Nếu chúng không nghe thì mình hết trách nhiệm trước mặt Chúa. Ngược lại, nếu không nói hay khuyên bảo con cái điều hay lẽ phải để chúng khỏi lún sâu vào hố sai lầm, tội lỗi thì cha mẹ sẽ có lỗi về sự hư mất của con cái mình, căn cứ vào lời Chúa phán qua miệng ngôn sứ Ê-dê-kiên sau đây:

"Phần ngươi, hỡi con người, Ta đã đặt ngươi làm người canh gác cho nhà Israel. Ngươi sẽ nghe lời từ miệng Ta phán ra, rồi thay Ta báo cho chúng biết. Nếu Ta phán với kẻ gian ác rằng: Hỡi tên gian ác, chắc chắn người phải chết, mà ngươi không chịu nói để cảnh cáo nó từ bỏ con đường xấu xa, thì chính kẻ gian ác ấy sẽ phải chết vì tội của nó, nhưng Ta sẽ đòi ngươi đền nợ máu nó. Ngược lại, nếu ngươi đã cảnh báo kẻ gian ác phải từ bỏ con đường của nó mà trở lại, nhưng nó không trở lại, thì nó sẽ phải chết vì tội của nó; còn ngươi, ngươi sẽ cứu được mạng sống mình." (Ê-dê-kien 33: 7-9)

Lời Chúa trên đây không những áp dụng cho cha mẹ, con cái và vợ chồng trong gia đình mà còn áp dụng cho mọi tín hữu sống chung trong một Cộng Đoàn, một giáo xứ hay một đoàn thể Công Giáo Tiến Hành, hay nơi làm việc chung với người khác. Nghĩa là nếu biết ai làm điều sai trái về luân lý, đạo đức và kỷ luật (Giáo Luật) của Giáo Hội, như khai gian để lấy vợ hay chồng khác (nói dối chưa hề kết hôn) mà mình biết rõ thì phải khuyên bảo hay tố cáo cho giáo quyền nơi đương sự đang muốn kết hôn sai trái với người khác. Hoặc có người đã ly dị nhưng chưa được tháo gỡ hôn phôi cũ theo giáo luật mà lại sống chung với người khác như vợ chồng, rồi vẫn đi lễ và rước Minh Thánh Chúa, thì người biết việc này phải trình cho Cha Xứ hay Quản nhiệm Cộng Đoàn biết để ngăn cản và giúp họ hợp thức hóa hôn phối trước khi tiếp tục xưng tội và rước Mình Thánh Chúa.

Lại nữa, nếu giáo dân biết có linh mục nào giảng dạy sai, như một linh mục kia, (theo lời kể của hai nhân chứng ) đến dâng lễ ở tư gia và đã mời mọi người hiện diện lên rước Mình Thánh Chúa, không phân biệt họ có là người Công Giáo và đang sống trong ơn phúc hay không ! vì linh mục này nói : Chúa đã chết để tha thứ hết rồi, khỏi cần phải xưng tội nữa dù có tội trọng.! Chưa hết, linh mục này còn chứng hôn cho một cặp vợ chồng kía ngay trong nhà thương theo lời yêu cầu của người mẹ đang đau nặng và muốn cho con gái được kết hôn trước khi nhắm mắt.Linh mục này đã chứng hôn mà không cần biết tình trạng hôn phối của đôi vợ chồng kia cũng như không cần biết đôi hôn phối đó có thuộc thẩm quyền mục vụ của mình hay không.Sau nữa, linh mục này cũng không biết rằng mọi bí tích, - trừ bí tích sức dầu bênh nhân và hòa giải-, đều không được phép cử hành ở tư gia hay trong nhà thương.Do đó, việc sai trái này phải được trình cho Bề Trên Địa Phận- cụ thể là Giám mục địa phương biết để ngăn cản và sửa sai linh mục đó.

Ngoài ra, nếu biết người Công giáo nào làm nghề hay những dịch vụ sai trái về đức công bằng như khai gian để giúp người khác lấy tiền của bảo hiểm (tai nạn xe cộ) . Làm hôn thú giả để lấy tiền của người muốn sang Mỹ theo diện vợ chồng, nhất là tham gia vào việc buôn bán phụ nữ cho các tổ chức mãi dâm trá hình dưới chiêu bài môi giới "hôn nhân nước ngoài". Hoặc tệ hại hơn nữa là mở sòng bài bạc, cá độ, mãi dâm, buôn bán cần sa, ma túy... thì vì lương tâm và phần rỗi của họ, đòi buộc những ai biết rõ những việc làm trên đây của những người đó, thì phải nói cho họ biết những sai trái về luân lý để mong họ từ bỏ những con đường dẫn đưa đến hư mất đời đời. Nếu họ không nghe lời mình khuyên bảo, thì mình hết trách nhiệm căn cứ theo lời Chúa dạy trên đây.

Thiên Chúa cực tốt cực lành đầy yêu thương và tha thứ nhưng lại chê ghét mọi tội lỗi và mong muốn cho con người xa lánh tội lỗi để được ơn cứu rỗi nhờ công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô.

Do đó, muốn sống đẹp lòng Chúa thì phải quyết tâm xa tránh mọi tội lỗi và nguy cơ đưa đến phạm tội cho chính mình và cho người khác. Và để tránh nguy cơ tội lỗi cho người khác, chúng ta có trách nhiệm "sửa lỗi anh em" vì lợi ích thiêng liêng của họ như Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ xưa :

"Nếu người anh em của anh trót phạm lỗi, thì anh hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó mà thôi.

Nếu nó chịu nghe thì anh đã được món lợi là người anh em mình. Còn nếu nó không chịu nghe, thì hãy đemtheo một hay hai người nữa, để mọi công việc được giải quyết căn cứ vào lời hai hoặc ba chứng nhân.

Nếu nó không nghe họ, thì hãy đi thưa Hội Thánh. Nếu Hội Thánh mà nó cũng chẳng nghe thì hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế." (Mt 18: 15-17)

Tóm lại, Chúa đòi buộc chúng ta không những phải yêu thương người khác mà còn phải quan tâm đến phần rỗi của anh chị em cùng chia sẻ niềm tin với mình – kể cả những người không có niềm tin mà chúng ta phải cầu xin cho họ được có đức tin như chúng ta để cùng có hy vọng được cứu rỗi và vui hưởng hạnh phúc đời sau.

Câu Chúa hỏi Cain "Aben, em ngươi đâu rồi?" (St 4:9) cũng sẽ là câu hỏi Chúa đăt ra cho mỗi người chúng ta trong ngày Phán Xét.Cụ thể, Chúa sẽ hỏi cha mẹ : "con cái của ngươi đâu? Hoặc hỏi vợ chồng: "Người phối ngẫu của ngươi đâu? " Tại sao lai di dị, bỏnhau để đi lấy người khác, dù đã có con cái và sống chung với nhau nhiều năm?"

Tóm lại, chúng ta- vì đức bác ái- có trách nhiệm liên đới với người khác đặc biệt về mặt thiêng liêng.Trách nhiệm tinh thần này phải được thể hiện trước hết trong gia đình giữa cha mẹ và con cái, giữa vợ chồng với nhau và giữa anh chị em trong gia tộc. Thứ đến là những người thân quen trong cộng đoàn, giáo xứ hay nơi làm việc.

Sau hết, chúng ta còn có bổn phận phải cầu xin cách riêng cho những người chưa nhận biết Chúa được mau biết và yêu mến Người như chúng ta, vì Thiên Chúa "Đấng cứu độ chúng ta, Đấng muốn cho mọi người được cứu độ và nhận biết chân lý" (1 Tm 2: 4)

Ước nong những điều giải thích trên đây thỏa mãn câu hỏi đặt ra và giúp ích ít nhiều cho quý độc giả khắp nơi.

LM PHANXICO XAVIER NGÔ TÔN HUẤN

---------------------------

 
HOC HỎI ĐỂ SỐNG ĐẠO - SAO CHÚA DUNG DỤ NGÔN? PDF Print E-mail

Mo Nguyen
Sat, Jul 11 at 4:55 PM

CN 15 QN A :Dụ ngôn "Gieo giống"

Vì sao Chúa giảng dạy bằng dụ ngôn ?

Bài Tin Mừng hôm nay gồm 3 phần : Phần I, Chúa công bố dụ ngôn người gieo giống ; Phần III: Chúa giải thích dụ ngôn đó nghĩa là gì. Còn Phần II: Chúa trả lời cho câu hỏi của các tông đồ: Vì sao Chúa lại dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng. Ta dừng lại ở Phần II :

Vì sao Chúa lại dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng ?

Chúng ta thử trả lời và chúng ta nghe Chúa Giêsu trả lời.

1. Chúng ta thử trả lời:

Nếu để chúng ta trả lời cho câu hỏi "vì sao Chúa dùng dụ ngôn mà nói với dân chúng," thì nghĩa thật đơn giản : Chúa dùng dụ ngôn để cho dân dễ hiểu. Mầu nhiệm Nước Trời thì cao siêu sâu thẳm, Chúa phải dùng những ví dụ, những hình ảnh quen thuộc trong đời thường của người dân lúc đó, như cây nho ai cũng thấy, như hạt lúa ai cũng hay, như mẻ cá ai cũng rõ, như đàn chiên ai cũng tỏ, như đám cưới ai cũng có thể tường và cảm được vv... để diễn tả những mặt khác nhau của mầu nhiệm Nước trời.

Một bài giảng không có những ví dụ, bài giảng đó sẽ khô khan. Một cours triết không có những hình ảnh, sẽ tối nghĩa..., vì thế dụ ngôn là những hình ảnh, những ví dụ trong Tin Mừng nhằm làm cho dân chúng dễ hiểu.

2. Chúa trả lời

Nhưng câu trả lời rất dễ hiểu của chúng ta lại không phải là câu giải đáp của Chúa khi tông đồ hỏi : Tại sao lại dùng dụ ngôn. Chúa đã trả lời ngược hẳn lại với ý của chúng ta : Thầy dùng dụ ngôn để dân chúng không hiểu được !

"Bởi thế Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu. [Rồi Chúa còn trích lời ngôn sứ Isaia xưa làm ta thêm lúng túng: Kẻo mắt họ thấy được, tai họ nghe được và họ hiểu được mà hối cải rồi ta lại chữa lành cho họ].

Quả vậy dụ ngôn khi đẩy đến nghệ thuật cao sẽ trở thành câu đố bí hiểm. Người không được khai tâm, người không có khoá để giải mã sẽ không hiểu được.

Trong Cựu Ước đầy dẫy những hình ảnh mật mã câu đố ấy.

-Như Samson đố người Philitinh: "Tự đứa ăn của ăn xuất, tự đứa mạnh, ngọt ngào ra" nếu giải được thì thưởng 30 bộ trang phục.

Không có gì mạnh bằng sư tử, không có gì ngọt bằng mật ong.

Con sư tử bị Samson giết bằng tay không, hôm nào, nay đàn ong đến đóng tổ trong đầu nó, ong hút nhuỵ hoa, sản xuất mật : tự đứa ăn của ăn xuất. Đàn ong vào làm tổ trong đầu sư tử, Samson lấy mật ong từ đầu sư tử : tự đứa mạnh, ngọt ngào ra. (sách Thủ Lãnh 14,4tt).

-Việt Nam có nhiều câu đố tương tự : Một đàn cò trắng phau phau, ăn no tắm mát rủ nhau đi nằm. Đó là chén bát ăn cơm.

-Is 5,17 cho một dụ ngôn khác: "Bạn ta có một vườn nho, rào dậu chăm bón, nhưng nho lại sinh trái dại, chủ vườn nho thịnh nộ : Ta sẽ cấm mây trời đổ mưa xuống trên nó ..." Bí mật vẫn còn bao trùm. Tấm màn bí ẩn chỉ bị xé rách khi cuối bài đó, Isaia cho biét: Vườn nho của Đức Chúa các cơ binh chính là nhà Israel.

-Một ngày kia, Thiên Chúa cho ngôn sứ Amos thấy một giỏ trái cây chín. Và Người phán: Ngươi thấy gì hỡi Amốt. Tôi thưa : Một giỏ trái cây chín. Và Đức Chúa bảo tôi: Dân Israel đã chín tới thời tận. Chín có nghĩa là gặt hái, thu lượm kết quả. Nhưng chín cũng có nghĩa là tận cùng, rơi rụng, .. Phải giải thích, giải mã mới hiểu.

Các dụ ngôn của Chúa Giêsu cũng phải được giải thích và Chúa lại chỉ giải thích cho các môn đệ nhóm người bé nhỏ. Còn đối với dân thì cứ để họ không hiểu.

Câu trả lời kế tiếp của Chúa còn làm ta lúng túng hơn khi Chúa trích lời Isaia: Họ nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu. Kẻo mắt họ thấy được, tai họ nghe được, lòng họ mở ra, và họ hối cải, thì ta lại chữa lành. Cứ như mạch văn đây thì: dạy bằng dụ ngôn là để cho dân không hiểu. Không muốn cho dân hiểu, kẻo họ hiểu rồi hối cải thì "Ta" sẽ chữa lành mất.

Ta phải hiểu câu này thế nào. Có nhiều lối giải thích, từ uyên bác đến đơn sơ, từ lịch sử đến đạo đức, kể cả lối giải thích gọi là lịch sử hình thành các bản văn. Nhưng ở đây lối hiểu theo văn phạm giúp ta dễ vượt qua hơn cả :

Khi ta nói : ăn để mà sống. Chữ "để" có nghĩa là mục đích. Ăn có mục đích làm cho sống. Nhưng ta cũng có thể nói : Ăn để chết. Chữ "để" không có ý nghĩa mục đích nữa mà là thể liên tiếp, thể hậu quả. Cứ ăn đi rồi tới lúc phải chết. Câu nói của Chúa Giêsu trong trường hợp này cũng vậy, không phải chỉ mục đích, nhưng vì là Thiên Chúa thấu suốt cả tương lai, nên Ngài biết hậu quả là như thế. Giảng bằng ngụ ngôn "để" họ không hiểu, họ không tin, họ không trở lại.

Câu Chúa Giêsu nói đây trích từ sách Isaia. Thời Isaia, khi được sai đi, Đức Chúa đã cho biết Dân mà Isaia giảng cho, sẽ nghe mà không chịu hiểu đâu, không tin đâu, để ngôn sứ đừng ngã lòng.

Thời Đức Giêsu, mấy kẻ theo Ngài, chỉ trừ một nhóm nhỏ hiền lành, chất phác.

Thời các tông đồ, dân Do Thái cũng chẳng tin là là bao đến nỗi cuối sách Công Vụ khi Phaolô được giải tới Roma, ngài gặp cộng đoàn Do Thái tại đó trước, nhưng họ chẳng tin, nên Phaolô cũng trích lại câu Isaia trên kia : nghe mà không hiểu, trố mắt mà chẳng thấy (Cv 28, 26-27).

Mãi cho tới nay, 2000 năm sau, một dân Do Thái vẫn vững mạnh với Cựu Ước: 5 triệu người Do thái, đếm được mấy ai tin Đức Giêsu Tân Ước.

Đức Giêsu là người Israel, sống tại Israel, giảng đạo tại Israel. Đức Mẹ, thánh Giuse, các tông đồ đều là người Israel, vậy mà cho đến hôm nay dân Israel vẫn quyết liệt từ chối Chúa Giêsu và Hội Thánh của Người. Hình như "không tin, cứng lòng" là định mệnh của họ. "Số" của họ là vậy, đến nổi vịnh gia đã thốt lên thay Chúa : Ôi Dân Ta mà chẳng nghe lời, Israel nào đâu có chịu, thì Ta đành mặc họ lòng chai dạ đá, muốn đi đâu thì cứ việc đi. (Tv 80).

Họ có trách nhiệm gì không trong việc cứng tin này, chúng ta không biết được. Nhưng thánh Phaolô trong Rm 11,25 đã hé cho ta thấy kế hoạch của Thiên Chúa : Sau khi chư dân đã tin, thì tất cả Israel cũng được ơn cứu độ. Việc Israel cứng tin chỉ là sự kích thích cho dân ngoại (dân không phải Do thái) tin vào, rồi khi mọi dân đã tin, thì Israel sẽ tin. Và khi nói đến đó thánh Phaolô đã ca tụng sự khôn ngoan vô lường của Thiên Chúa và ý định của Người : Ôi sâu thẳm muôn trùng, sự khôn ngoan thông minh của Thiên Chúa. Ý định Người không ai dò thấu. Đường lối Người không sức dõi theo.

Chúng ta Kitô hữu Việt Nam là Dân ngoại so với dân Israel, nhưng lại là Israel mới, là Dân thánh. Israel cũ cứng tin, nhưng Israel mới là chúng ta vững tin và trong khi cầu nguyện cho Israel cũ tức dân Do Thái tin Đức Kitô, thì chúng ta hãy vững vàng tuyên xưng niềm tin của mình trong kinh Tin Kính : tin Ngôi Hai Thiên Chúa đã xuống thế làm người và ở giữa chúng ta.

Anphong Nguyễn Công Minh, ofm

-------------------------------

 
HỌC HỎI DỂ SỐNG ĐẠO - SỐ 5 : XIN LỄ PDF Print E-mail

HỌC HỎI ĐỂ SỐNG ĐẠO - SỐ 5: XIN LỄ

Mon, Jun 22 at 9:33 AM

HỎI:

Thưa Cha, nếu khi một giáo dân xin lễ dành cho một dịp nhất định nhưng các cha chưa kịp làm đúng vào thời điểm người xin dự định xin thì Thánh Lễ đó sẽ có ảnh hưởng thế nào ạ?

Ví dụ: nếu con chuẩn bị đi phỏng vấn ngày mai và hôm nay con mới xin thánh lễ như ý. Nhưng theo con được biết mỗi ngày các cha dâng một lễ thôi và các Cha sắp lịch dâng lễ như ý này vào tuần sau, sau khi phỏng vấn đã qua thì lễ đấy sẽ có ảnh hưởng thế nào đến cuộc phỏng vấn khi cuộc phỏng vấn đã qua rồi ạ?

Chúc Cha sức khoẻ.

Con, Anna từ "New Yerusalem" = "New York". Hiiii

ĐÁP:

Cảm ơn Anna từ "New Yerusalem".

Câu hỏi của bạn khó!

Nhưng thấy bạn có vẻ hài hước (New Yerusalem = New York), nên hy vọng mục Hỏi Đáp Công Giáo không quá "căng thẳng" nếu như không trả lời thỏa đáng như lòng mong đợi của bạn.

1. XIN LỄ là hành vi Đức Tin

Trước tiên, chúng ta phải minh định với nhau: XIN LỄ là một hành vi ĐỨC TIN. Do đó, khi chúng ta xin lễ, xin cầu nguyện... chúng ta TIN ơn Chúa thêm sức mạnh, dẫy tràn ơn cứu độ cho điều, người mà ta có ý XIN LỄ.

Vì là HÀNH VI của ĐỨC TIN nên không chỉ dừng lại ở việc XIN, mà cần chính người xin "DỰ PHẦN" và HIẾN DÂNG để cộng tác vào công việc CỨU ĐỘ với Thiên Chúa. Do vậy ta không chơi trò giao khoán cho người khác như các cha hay cộng đoàn cầu nguyện cho mình. Khi mình xin lễ thì NÊN tham dự thánh lễ đó, để cùng với vị chủ tế và cộng đoàn thực thi hành vi Đức Tin mà mình đang cầu xin cùng Thiên Chúa. Ví dụ: Xin lễ giỗ mà mình không đi tham dự thánh lễ, giao khoán cho cha và cộng đoàn thì buồn lắm! Dĩ nhiên, nếu bạn không tham dự thì HY TẾ THÁNH LỄ vẫn thành sự như thường, nghĩa là ý nguyện bạn xin trong thánh lễ, vì ƠN CỨU ĐỘ đến từ duy mình Thiên Chúa mà thôi.

2. BỔNG LỄ và Ý LỄ khác nhau (mục này xin xem thêm giáo luật các số: 945-58)

Đúng là mỗi ngày một cha chỉ nhận một BỔNG LỄ (stipendium) mặc dầu vì lý do mục vụ các cha có thể dâng nhiều hơn một lễ trong một ngày.

Do vậy, nếu cha đó mà bạn xin lễ đã nhận bổng lễ và dâng cho ngày hôm bạn xin lễ thì ngài không thể SỬ DỤNG bổng lễ của bạn.

Tuy nhiên, bạn cần phân biệt: BỔNG LỄ (stipend) khác với Ý LỄ (intentions). Bổng lễ thì các cha chỉ nhận được một trong một ngày, nhưng ý lễ (vì xin lễ là hành vi đức tin) nên ai cấm các cha, cộng đoàn hiệp thông cầu nguyện theo ý bạn ngay lúc đó (hic et nun) (xem Canon 945#2).

Do vậy, BẠN CỨ AN TÂM "BẤT CỨ KHI NÀO BẠN XIN LỄ, Ý LỄ ĐƯỢC CẦU NGUYỆN NGAY HÔM ĐÓ NHƯ Ý BẠN MUỐN XIN". Đừng lo là phỏng vấn xong rồi, xin lễ chưa được cầu nguyện! (xem mục bên dưới: Thiên Chúa luôn là HIỆN TẠI).

Bạn có thấy trong nhà thờ, nhất là các xứ lớn rao cả mấy chục ý lễ trong mỗi thánh lễ là vậy. [Cá nhân mình không thích phải rao một loạt ý lễ của những người xin ... người rao còn không nhớ, sao người nghe nhớ nổi? Chắc chỉ Chúa nhớ và biết được thôi! Nhưng vì lý do mục vụ đành chấp nhận "đền tội" khi rao hoặc bị nghe rao ý lễ vậy!]

Vậy BỔNG LỄ của bạn chưa được SỬ DỤNG ngay hôm ấy thì khi nào sẽ SỬ DỤNG?

Các cha có thể ghi vào sổ lễ để dâng vào một ngày nào chưa có BỔNG LỄ hoặc là chuyển cho các cha già ở nhà hưu dưỡng không có ai xin lễ bao giờ. Ví dụ: Trường hợp cá nhân mình vì đang đi học và thuộc nhà dòng nên thông thường dâng lễ theo ý cha bề trên đưa. Mà những ý lễ ấy mình đâu biết ai xin, chắc trong số đó có ý lễ của bạn đấy! Bạn được hưởng lợi rồi đó!

NHƯNG bạn vẫn thắc mắc là đã qua giờ phút bạn đi phỏng vấn rồi đúng không? Vì theo kiểu suy nghĩ "tiền có trao thì cháo mới được múc", nghĩa là phải trả tiền mới có được đồ mình cần mua đúng không?

3. Thiên Chúa không có thời gian và không gian

Thiên Chúa là A và Ω, nghĩa là đối với Thiên Chúa không có khái niệm: thời gian và không gian như chúng ta. Với Thiên Chúa, mọi sự chỉ là hiện tại và Ngài là Đấng Toàn Năng, Toàn Trí... nên "thấu tỏ đêm đen cũng như ban ngày". Mọi hành vì của chúng ta luôn là hiện tại đối với Thiên Chúa (đau đầu quá phải không?) Việc bạn chưa xin lễ Thiên Chúa đã biết bạn sẽ xin, việc bạn chưa làm Thiên Chúa biết bạn sẽ làm ... Do vậy, việc xin lễ không phải là để thay đổi Ý ĐỊNH của Thiên Chúa vì Thiên Chúa là Đầng thường hằng và bất biến, mà là để chúng ta CÓ KHẢ NĂNG cộng tác vào Ý ĐỊNH của Thiên Chúa trên ta, trên những người ta xin một cách tốt nhất.

4. Tính hiệp thông trong Hội Thánh

Vì Hội Thánh Công Giáo có tính hiệp thông: các người trên trời, chúng ta đang lữ hành trần thế, và các người trong luyện ngục. Do vậy, việc xin lễ nói lên sự liên đới giữa các thành phần trong Hội Thánh Chúa Kitô. Nhờ sự liên đới này, người xin, ý chỉ như được tiếp thêm sức mạnh để thành sự theo ý người xin. Ví dụ cụ thể: chẳng hạn bạn đi phỏng vấn: người có chuyên môn chỉ vẽ thêm, kẻ nắm tay khuyến khích, người pha ly nước uống để tự tin... đấy là sự hiệp thông trong Hội Thánh khi ta xin lễ.

[Bonus: Có nhiều người hỏi: Tại sao bên này các xứ Mỹ xin lễ rất "thấp", chỉ có Việt Nam ta mới xin lễ "cao"?

Đối với những ai ở Mỹ, chúng ta thấy các giáo phận thường quy định bổng lễ thường $5, $10 USD. Rất thấp so với mức thu nhập của người lao động, vì các cha lo các giáo xứ đã được trả lương. Nhưng ở bên quê nhà Việt Nam, các cha không có lương nên bổng lễ chính là để nuôi sống các ngài. Có lẽ vì thói quen đó nên giáo dân VN ta vẫn hay dâng cúng bổng lễ cao, vì mỗi ngày các cha chỉ nhận MỘT BỔNG LỄ, nếu xin thấp sợ cha "chết đói." (Đừng lo! Người làm thợ thì đáng được trả công! Chúa hứa không sai đâu!)

Tuy nhiên, vì XIN LỄ là hành vi Đức Tin nên phải nhớ THÁNH LỄ là VÔ GIÁ. Việc dâng cúng (stipendium) như là biểu tỏ sự hiệp thông và cộng tác vào công việc truyền giáo của Hội Thánh.]

Cảm ơn Anna, mình không phải giáo sư phụng vụ, và cũng không phải chuyên viên giáo luật. Nhờ những cha bạn học chuyên môn, nhưng đang mùa Covid và phải làm bài, học online... nên cực hơn đến trường. Các ngài từ chối nên mình cố gắng trả lời bạn. Hy vọng giúp ích cho đời sống đức tin của bạn.

Thân ái trong Chúa Cứu Thế và Mẹ Hằng Cứu Giúp,

Mục HỏiĐápCôngGiáo

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

4.5MB

 
HỌC HỎI ĐỂ SỐNG ĐẠO - LM NGÔ TÔN HUẤN PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tue, Jun 9 at 3:18 AM

 

Phải hiểu thế nào về những tai họa như bão lụt, sóng thần gây đau khổ cho con người?
Hỏi : xin cha giải thích về ý kiến cho rằng những thiên tai như bảo lut, động đất, sóng thần xảy ra vì tội lỗi của con người. Điều này có đúng không ?

Trả lời: Tôi đã có dịp giải thích sự dữ , sự ác, sự đau khổ, nói chung, là một bí nhiệm ( mystery ) mà không ai có thể giải thích thỏa đáng lý do được.Những sự dữ đó vẫn thường xảy ra cho con người ở khắp mọi nơi và mọi thời đại, và người ta không có cách nào để ngăn ngừa, và tránh thiệt hại về nhân mạng và tài sản mỗi khi có thiên tai như bão lụt, động đất..xảy ra..

Thánh Augustinô( 454-430) cũng đã suy nghĩ nhiều về sự kiện này, nhưng cuối cùng ngài cũng phải thú nhân như sau : " Tôi cố tìm xem do đâu mà có sự ác. Và tôi đã không tìm được câu giải đáp." ( Confessions 7: 7,11)

Thánh Phaolô cũng nhìn nhận như sau : "thật vầy, mầu nhiệm của sự gian ác đang hoành hành." ( 2 Tx 2: 7)

Đúng thế, sự dữ, sự ác, nghèo đói, bệnh tật và thiên tai như bão lụt, động đất ,sóng thần ( Tsunami) vẫn tiếp tục gây đau khổ cho con người ở khắp mọi nơi . Một thực tế trái ngược và khó hiểu nữa là những kẻ gian ác, giết người, cờ bạc, sống vô luân,vô đạo vẫn cử nhởn nhơ sung túc, trong khi biết bao người lành, người lương thiện lại gặp những đau khổ, như nghèo đói, bệnh tật,tai nạn xe cộ, thiên tai ,v.v. Cụ thể tháng 8 năm 2008, một xe buýt chở mấy chục người Công giáo ở Houston,Texas đi dự Đại Hội Thánh Mẫu ở Dòng Đồng Công (Carthage,Misouri) đã gặp tai nạn kinh hoàng khiến hàng chục người chết và bị thương nặng !.

Tại sao họ đi làm việc đạo đức mà lại gặp tai nạn khủng khiếp như vậy, trong khi các xe buýt khác hàng ngày chở người đi đánh bạc ở Las Vegas, Lake Charles .. hoặc phi cơ chở người di du hí ở Cancun ( Mexico )và Jamaika...thì lại chưa lần nào gặp tai nạn tương tự ?

Lại nữa, phụ nữ sinh con thì đễ mắc bệnh ung thư ngực hay tử cung, nhưng các nữ tu sống độc thân thì có người cũng mắc chứng nan y này ! Người uống rượu và hút thuốc nhiều thì dễ bị ung thư phổi hay bệnh bao tử, Nhưng nhiều linh mục, tu sĩ không hút thuốc, không nghiện rượu vậy mà có người cũng bị ung thư phổi, bệnh bao tử !!

Thật là điều quá khó hiểu xét theo lý trí và khôn ngoan của con người.

Xưa kia, người Do Thái thường cho rằng những đau khổ như bệnh tật, nghèo đói, đui , mù, què v,v là hậu quả của tội con người đã phạm. Ví thế. khi thấy một anh mù từ khi mới sinh, các môn đệ Chúa Giêsu đã hỏi Chúa xem có phải vì tội của anh này hay tội của cha mẹ anh, Chúa đã trả lời như sau :" không phải anh ta, cũng không phải cha mẹ anh ta đã phạm tội.Nhưng chuyện đó xảy ra để các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh." ( Ga 9: 3)

Việc của Thiên Chúa được tỏ hiện là Chúa đã cho anh mù được trông thấy để anh vui sướng đi ca tụng Chúa đã chữa cho anh khỏi mù lòa về thể lý, đồng thời cũng giúp mở mắt thiêng liêng cho anh được biết Chúa là Đấng Thiên Sai ( Messiah) khi anh trả lời Chúa Giêsu : " Thưa Ngài, tôi tin" ( Ga 9 :38) .

Như thế, đủ cho ta thấy rằng không thể cắt nghĩa những tai họa xẩy ra ở khắp nơi như động đát, bão lụt, sóng thần..v.v theo nhãn quan con người được.Nói rõ hơn, không thể suy đoán là Thiên Chúa đã phạt dân này, nước kia vì tội họ đã phạm mất lòng Chúa nên phải chịu những tai họa đó..

Cụ thể, cách nay 6 năm một cơn sống thần đột nhiên xẩy ra ở các bờ biển chạy dài từ Thái Lan đến Nam Dương quần đảo khiến cho hàng trăm ngàn người bị nước cuốn đi cùng với nhà cửa , tài sản vào lòng biển cả.. Mới nhất trong tháng 3 vừa qua, một trận động đất dữ dội cũng gây ra sống thần ở Nhật Bản khiến hàng chục ngàn người bị giết hay mất tích cùng với nhà cửa, tài sản của họ. .

Trước thảm họa nói trên,.có người đã vội kết luận là vì Nhật Bản gây nhiều tội ác với các dân Trung Hoa, Triều Tiên và cả ViệtNam trong thời kỳ đệ nhị thế chiến trước đây, nên bây giờ phải trả nợ máu !. Cũng chung một lập luân như vây, nên Vương quốc Ả Rập Saudite cách nay 6 năm đã từ chối không trợ giúp nạn nhân các nước Thái Lan, Nam Dương, Ấn Độ bị sống thần gây nhiều thiệt hại về nhân mang và tài sản, chỉ vì chọ cho rằng các vùng bải biển bị sóng thần cuốn đi là những nơi ăn chơi tội lỗi của dân địa phương và những du khách khắp nơi trên thế giới tìm đến để mua vui bất chính nên đáng bị phạt !

Chúng ta phải nghỉ thể nào suy luận đó?

Để trả lời cho câu hỏi này, ta cần đọc lại một trình thuật trong Tin Mừng Thánh Luca nói về mấy người Ga-li-lê-a bị Tổng trấn Phila -Tô giết chết rồi lấy mấu hòa lẵn với máu tế vật, và mười tám người khác bị tháp Si-lô-a đổ xuống đè chết. Trước những thảm họa này, có mấy người đã đến hỏi Chúa Giêsu xem có phải vì tội của họ mà những nạn nhân trên phải đền phạt cách nhãn tiền hay không. Chúa đã trả lời như sau :

" Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không chịu sám hối thì các ông cũng sẽ chết y như vậy. " ( Lc 13 : 5)

Câu trả lời trên của Chúa dạy chúng ta ta 2 điều quan trọng như sau:

1-Trước hết, không thể vội kết luận rằng những người gặp tai họa như động đật , bão lụt, sống thần v.v đều là những người tội lỗi hơn người khác và đáng bị Thiên Chúa phạt cách nhãn tiền.

Cứ nhìn vào thực trạng thế giới ngày nay cũng đủ cho thấy là suy nghĩ như trên không đúng.

Đây là thực tế : có biết bao nhà độc tài, chế độ cai trị hà khắc, làm khổ người dân chẳng may rơi vào ách thống trị độc ác của họ. Lại nữa, cũng đầy rẫy ở khắp nơi những kẻ đang làm những việc vô đạo như giết người, cướp của,dâm ô, khai thác kỹ nghệ mãi dâm, cờ bạc.. Dầu vậy, bọn người này và những nhà độc tài cùng với chế độ ác nghiệt của họ vẫn tồn tại đã bao nhiêu năm qua, và những kẻ làm điều gian ác, tội lỗi đó vẫn sống phây phây không biết đến bao giờ mới bị lật đổ và bị trừng trị .???

Sao Chúa chưa phạt nhãn tiền những kẻ gian ác này để giải phóng cho bao triệu dân lành vô tội phải chịu ách thống khổ triền miên như vậy ? Tại sao những kẻ làm những việc vô luân ,vô đạo, vẫn sống phây phây và sung túc để thách đố những người lương thiện lại gặp gian nan, nghèo đói, đau khổ ?

2-Dầu vậy, tội lỗi cũng có thể gây nên tai họa như lời Chúa nói trên đây : "nếu không sám hối thì sẽ chết". Như thế có nghĩa là dù Chúa biết và chê ghét tội lỗi của con người, nhưng còn khoan dung chờ kể gian ác , kẻ có tội, sám hối , cải tà qui chánh để khỏi phải chết không những về thể sác mà còn cả về mặt thiêng liêng , tức là phải vĩnh viễn xa lìa Thiên Chúa là Nguồn an vui , hạnh phúc bất diệt.

Tin Mừng Thánh Gioan cũng kể lại một bênh nhân kia đã được Chúa Giêsu chữa cho lành khỏi.Nhưng sau đó, khi Chúa gặp lại người này trong Đền Thờ, Chúa đã nói với anh ta như sau : " " Này, anh đã được khỏi bệnh . Đừng phạm tội nữa kẻo lại phải khốn khó hơn trước." ( Ga 5: 14). Như thế có nghĩa là tội lỗi có thể tức khắc gây ra hậu quả tai hại cho con người căn cứ theo lời Chúa nói trên đây.

Kinh nghiệm thực tế cũng chứng minh điều này : kẻ lưu manh đôt nhập vào tư gia để ăn cắp có thể bị chủ nhà bắn chết tại chỗ.. Gian dâm cũng có thể đưa đến án mạng cho dâm phụ hay dâm phụ và tan vỡ hạnh phúc gia đình vì nghen. Say mê tốc độ để lái xe quá nhanh có thể gây tai nạn tử vong cho chính mình và cho người khác..Đó là một vài thí dụ điển hình để minh chứng là tội lỗi có thể gây hậu quả tai hại tức khắc cho những ai liều mình làm những việc sai trái, tội lỗi.

Tuy nhiên, thường tình chúng ta thấy những kẻ làm điều gian ác độc dữ vẫn sống nhởn nhơ ở khắp mọi nơi như thách đố những người lành, người lương thiện đang bị nghèo đói, bệnh tật, bất công xã hội , tai nạn xe cộ . v. v.

Nhưng, có lẽ lý do vững chắc để giải thích vì sao những kể gian ác chưa bị trừng phạt nhãn tiền là vì Thiên Chúa còn khoan dung cho chúng cơ hội để ăn năn hối cải trước khi Người bất đắc dĩ phải đánh phạt họ như Chúa đã phán qua miệng ngôn sứ Ê-dê-ki-en như sau :

" Ta chẳng vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng vui khi thấy nó thay đổi đường lối để được sống,. Hãy trở lại ,hãy từ bỏ đường lối xấu xa của các người mà trở lại ( Ed 33:11) .

Như thế, cho thấy rõ Thiên Chúa quả thực là người Cha nhân lành, đẫy lòng thương xót và mong muốn cho kẻ tội lỗi thống hối ăn năn để được tha thứ như Người đã nói thêm như sau:

" Hoặc giả Ta nói với kẻ gian ác " chắc chắn ngươi phải chết. Nhưng nếu nó từ bỏ tội lỗi mà trở lại, và thực hành điều công minh chính trực.... thì chắc chắn nó sẽ được sống và không phải chết." ( Ed 33: 14)

Nói khác đi, Thiên Chúa muốn kẻ có tội nhận biết tội mình đã phạm và còn tin tưởng nơi lòng thương xót vô biên của Người để xin tha thứ thì chắc chắn sẽ được thứ tha, trừ tội phạm đến Chúa Thánh Thần, tức tội chổi bỏ Thiên Chúa hoàn toàn, thì sẽ không được tha thứ mà thôi.( x.Mc 3: 28-29; Lc 12:10).

Tóm lại, không thể căn cứ vào tai họa của người khác mà kết luận họ là những kẻ tội lỗi đáng phải phạt.Cũng không thể nghĩ rằng những kẻ đang làm điều gian ác mà chưa bị phạt vì tội của họ không đáng phải phạt. Họ chưa bị phạt vì Thiên Chúa còn khoan dung chờ đợi họ sám hối để xin Người tha thứ và được sống.

Mặt khác, khi thấy những tai họa lớn lao như bão lụt, động đất, sóng thần, xảy ra ở đâu và cho ai, thì đó cũng là dịp thức tỉnh mọi người chúng ta về sự cần thiết phải chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng vì " " chính giờ phút anh em không ngờ thì Con Người sẽ đến." ( Lc 12: 40).

Sau hết, khi thấy người khác bị tai họa , không may thì đó cũng là dịp thích hợp cho ta thực hành đức bác ái Công giáo để tỏ tình thương,thông cảm và rộng tay cứu giúp những anh chi em chẳng may gặp hoạn nạn như chiến tranh, bão lụt, động đất và sóng thần .. không phân biệt mầu da, tiếng nói và tôn giáo.Chính Chúa Giêsu đang hiện diện nơi những nạn nhân đau khổ đó và Người mong đợi chúng ta mở lòng nhân ái cứu giúp họ để sau này xứng đáng được nghe lời Chúa phán như sau " Nào những kẻ Cha ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay tử thủa tạo thiên lập địa , vì xưa Ta đói các ngươi đã cho ăn ; Ta khát các ngươi đã cho uống.. Ta đau yếu các ngươi đã thăm nom...." ( Mt 25: 34-35)

Ước mong giải đáp trên đây phần nào thỏa mãn câu hỏi được dặt ra.

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

-------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 166