mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay4391
mod_vvisit_counterHôm Qua9585
mod_vvisit_counterTuần Này47694
mod_vvisit_counterTuần Trước53683
mod_vvisit_counterTháng Này129760
mod_vvisit_counterTháng Trước308904
mod_vvisit_counterTất cả19545210

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - PDF Print E-mail

Quyvan Vu

MỘT CÕI ĐI VỀ
Fri, Apr 9 at 8:30 AM

Trịnh Công Sơn đã ra đi với một đám tang vô cùng long trọng, nhiều người đưa tiễn, đa số trong giới văn nghệ sĩ, thậm chí Khánh Ly cũng từ Pháp quốc bay về dự đám tang, hoa ở Đà Lạt đưa về vẫn không kịp, rất nhiều vòng hoa mang dòng chữ:

"Một cõi đi về...
Trở về cát bụi"...

Mọi người sinh ra trên đời này đều được Thượng Đế ban cho số ngày để sống, Thánh vịnh 139:16 "Mắt Chúa đã thấy thể chất vô hình của tôi; số các ngày định cho tôi, Đã biên vào sổ Chúa trước khi chưa có một ngày trong các ngày ấy".

Mọi việc làm của chúng ta ở trong cõi đời nầy đều được định giá ở cõi đời sau, khi đã đi đến cõi đời đời rồi thì không không ai có thể thay đổi số phận mình được. Linh hồn không trở về, không có quyền ban phước giáng họa cho bất cứ một ai, linh hồn cũng chẳng hưởng hơi mỗi khi con người cúng giỗ... có chăng là sự trá hình của ma quỷ Sa-tan mà thôi. Gioan 5:28-29 chép: "Chớ lấy điều đó làm lạ, vì giờ đến khi mọi người ở trong mồ mả nghe tiếng Ngài mà ra khỏi, ai làm lành thì sống lại để được sống, ai làm dữ sẽ sống lai chịu xử đoán"và Mat-thêu 25:46 "Rồi những người nầy vào hình phạt đời đời, còn những người công bình sẽ vào sự sống vĩnh cửu".

Đời này ngắn ngủi chóng qua nhưng vô cùng quan trọng vì nó quyết định cho số phận đời đời của mỗi một chúng ta, Lời Chúa Gioan 3:16 "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban con một của Ngài hầu cho hễ ai tin con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời" và Tin Lành Gioan 3:36 "Ai tin Con thì được sự sống vĩnh cửu, ai không chịu tin Con thì chẳng thấy sự sống đâu nhưng cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người ấy".

Tóm lại, sự chết cho người không tin Chúa là một thảm họa, là một án phạt, sự chết thể xác dẫn đến sự chết tâm linh và sự chết đời đời phân rẽ với Đấng Tạo hóa mãi mãi ở nơi cực hình. Sự chết của người tin Chúa là một giấc ngủ chờ đợi sự cứu chuộc của Chúa Giê-su để bước vào sự sống vĩnh cửu, khi ngày Chúa Giê-su tái lâm chung kết cõi đời.

----------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - ĐÒI LÀ QUÁN TRỌ PDF Print E-mail

Chi Tran
Thu, Apr 1 at 3:52 AM

ĐẠO ĐỨC VÀ TÌNH THƯƠNG ( không đọc phí 1 đời)

- Vào một ngày, khi người không còn nữa, đứng cạnh thân xác đang nguội lạnh, cứng đờ người đã thấy...
Người ghét ta, nhảy múa vui mừng
Người thương ta, nước mắt rưng rưng.
- Ngày Động Quan...thân thể ta nằm sâu dưới lòng đất mẹ hướng về trời tây.
Người ghét ta, nhìn nấm mộ của ta, niềm vui hiện rõ trên gương mặt.
Người thương ta, chẳng nỡ quay đầu nhìn lần cuối.
- Ba Tháng sau, thân xác ta đang dần trương sình, bốc mùi hôi thối, thuở còn sống ta vô cùng ghét côn trùng, giờ đây giòi bọ đang nhăm nhi cái thân mà ta cả đời nâng niu, tàn sát sinh mạng để cung phụng cho nó đủ thức ngon, mặc đẹp, đắp vào bao nhiêu tiền của.
- Một Năm Sau: thân thể của ta đã rã tan...nấm mộ của ta mưa bay gió thổi...ngày giỗ ta, họ vui như trẩy hội, mở tiệc hội họp ca nhạc, ăn uống linh đình.
Người ghét ta, lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên ta...họ vẫn còn bực tức.
Người thương ta, khi đêm khuya vắng lặng, khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.
- Mười Năm Sau: ta không còn thân thể nữa, chỉ còn lại một ít xương tàn.
Người ghét ta, chỉ nhớ mơ hồ tên ta, họ đã quên mất gương mặt của ta.
Người yêu thương ta nhất, khi nhớ về ta có chút trầm lặng. Cuộc sống xô bồ dần dần làm phai mờ đi tất cả.
- Vài Chục Năm Sau...nấm mộ của ta hoang tàn không người nhan khói, quan tài nơi ta nằm đã mục nát, chỉ còn một mảng hoang vu.
Người ghét ta, đã già lú cũng quên ta rồi.
Người yêu thương ta nhất, cũng tiếp bước ta đi vào nấm mộ.
- Đối Với Thế Giới Này...
Ta đã hoàn toàn trở thành hư vô, không ai biết ta từng tồn tại, bạn bè, đồng nghiệp, người thân, mỗi người một nơi, kẻ già, người chết, những gì ta dùng đã mất, những gì ta để lại rơi vào tay kẻ khác.
Ta phấn đấu, hơn thua, tranh giành cả đời, cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ. Tiền tài, gia sản mà tôi cố giữ, cố thủ đoạn, mưu mô để có cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.
- Ta nhận ra sống trên đời này, bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn. Khi nhắm mắt, xuôi tay phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái ta mang theo được, chính là cái ta đã cho đi là đạo đức là tình thương. Bất giác ta có chút ân hận, lòng lâng lâng một nỗi buồn khó tả, cứ da diết, da diết mãi không thôi.
Bao nhiêu phồn hoa, thoáng qua phút chốc. Trăm năm sau, chỉ còn lại một nắm cát vàng.
Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, lợi danh như bóng mây chìm nổi, chỉ có tình thương ở lại với đời.
Đã biết chốn này là quán trọ...
Hơn thua hờn oán để mà chi...
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ.
Hỏi họ mang theo đc những gì???

ST

------------------------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - THẾ GIAN LÀ QUAN TRỌ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Nov 21 at 11:40 PM

Thế Gian Là Quán Trọ Dừng Chân
(ĐỪNG SỐNG ẢO TƯỞNG)

Một người đàn ông khi còn sống chuyên làm nghề quảng cáo. Khi ông ta chết, ông ta đến gặp diêm vương. Dương vương ân cần hỏi ông:

"Muốn ở thiên đàng hay hỏa ngục."

Ông ta ngập ngừng đáp. Tôi chưa thấy thiên đàng hay hỏa ngục như thế nào thì làm sao tôi có thể chọn!

Diêm vương dẫn ông ta đến một nơi và chỉ cho ông ta thấy cảnh thiên đàng. Đó là một nơi mát mẻ, yên lặng, vui chơi thanh thản, người ta ăn nói nhẹ nhàng...

Sau đó, Diêm vương dẫn ông ta đến xem hỏa ngục, thì ông ta thấy vui nhộn, người ta ăn nhậu, vui vẻ, có các cô gái trẻ đẹp múa hát. Thế là ông ta thích thú. Khi nhìn thấy hai nơi rồi, ông ta mau mắn trả lời, ở thiên đàng buồn quá, tôi thích chọn quả ngục vui sướng hơn.
Thế là Diêm vương sai hai thằng quỷ đưa ông ta vào hỏa ngục. Vừa đến nơi, ông ta hoảng hốt la hét lên: nóng quá và sao không có ăn nhậu hay các cô gái đẹp gì cả! Ông chỉ thấy toàn là lũ quỷ đen đang hành hạ các tội nhân. Ông ta tức giận quay lại hỏi Diêm vương. Thế hỏa ngục lúc ông chỉ cho tôi ở đâu?

Diêm vương khoái trí cười và đáp:

"Đồ ngu, đó chỉ là quảng cáo thôi." Đời là thế đấy!

Người ta thường nói: " Sinh nghề tử nghiệp". Khi còn sống ông ta cũng đã dùng nhiều cách mánh khóe, gian sảo để quảng cáo, đánh lừa người khác để làm lợi cho mình. Đến khi chết rồi, ông ta vẫn còn cái tính tham lam, tính toán, nên bị Diêm vương cao tay ấn để đánh lừa ông ta. "Gậy ông đập lưng ông".

Hay nói một cách khác, câu chuyện có thể đưa ra cho chúng ta mẫu người tiêu biểu cho lối sống thực dụng trong thời đại này. Với lối sống xô bồ, chạy đua với thời gian, con người tìm kiếm của cải, vật chất, hưởng thụ và khoái lạc là mục tiêu hàng đầu.

Hơn nữa, việc sử dụng quảng cáo như là tuyệt chiêu để đánh lừa người khác, đánh bóng tên tuổi và tạo sự hấp dẫn để che lấp sự giả tạo bên trong. Con người nhìn nhau qua lăng kính vẻ bên ngoài hơn là cái giá trị thiêng liêng cao đẹp, lấy lợi trước mắt mà quên tác hại đằng sau, thấy xác quên hồn. Chúng ta vẫn biết sai lầm, nguy hiểm, tội lỗi, nhưng cuộc sống lôi cuốn chúng ta chạy theo cuộc chơi của thế gian, bất chấp tất cả vì nhu cầu cuộc sống, và ta lại bảo: đời là thế.

Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ!
Ta cứ ngỡ xuống trần chỉ một chốc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay!

Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay

Cuộc đời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và đâu biết ngày mai ?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi

Thì người ơi! Xin đừng ganh đừng ghét
Ðừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui

Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Ðến mọi người xa lạ cũng như quen

Ta là cát ta sẽ về với bụi
Trả trần gian những cay đắng muộn phiền
Hồn ta sẽ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!
(Trở Về Với Cát Bụi - khuyết danh)

*SUY TƯ VÀ QUYẾT TÂM HÀNH ĐỘNG: Dẫu biết rằng, thế gian chỉ là quán trọ dừng chân. Của cải, danh vọng chỉ là phù du và cát bụi, thế mà chúng ta vẫn mãi mê kiếm tìm. Vậy, đâu là nơi chốn đích thực. Nếu thiên đàng là một cõi vật chất nào đó trong không gian, thì nó cũng sẽ tàn như bao vật chất khác. Lên thiên đàng không phải là bay lên trời xanh kia, mà là bước ra khỏi thế giới hữu hình để đi vào mối liên hệ vô hình, không bị chi phối bởi thời gian và không gian, hay giác quan mà là bước vào cõi vinh quang của Thiên Chúa Cha. Thế nên, khi ta nói đến " Chúa Giê-su lên trời" có nghĩa là Ngài trở về trong vinh quang đầy yêu thương tròn đầy của Thiên Chúa Cha.

*CẦU NGUYỆN VÀ SỐNG CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu, Ngài về trời trong ánh vinh quang rạng ngời thì xin Ngài chỉ cho con đường đi về quê trời. Chỉ nơi Chúa tâm hồn con được niềm vui, bình an và thanh thoát, chính lúc ấy thiên đàng ở trong con. Và xin cho con luôn biết khao khát tìm kiếm quê hương đích thực vì con biết rằng, thế gian chỉ là quán trọ dừng chân.

Rev.John Nguyen
St.John's Church

-----------------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - THÁNG LINH HỒN PDF Print E-mail

1/ NGÀY CHẾT LÀ NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA.

2/ NGÀY CHẾT LÀ NGÀY SINH NHẬT.

2/ ĐỜI TRẦN GIAN LÀ THỜI THAI NGHÉN.

3/ TÔI KHÔNG CHẾT, TÔI VÀO CÕI SỐNG.

4/ LẠY CHÚA! CON TÍN THÁC VÀO CHÚA.

*CA NGỢI:

"Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi, chúng ta đi về Nhà Chúa......"

--------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - THẾ GIAN -PHÙ VÂN - GIẢ TRÁ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
THẾ GIAN, PHÙ VÂN, GIẢ TRÁ.

I. Chức quyền, sắc đẹp trần thế.

Vua Đa-vít gọi hạnh-phúc trần gian chỉ là một giấc mộng: " Trong giấc mơ, khi các giác quan đang yên nghỉ, mọi sự vật hình như trở thành trọng đại, nhưng thực tế các vật đó đáng giá gì đâu và chầy kíp sẽ tan biến." Nhận xét đó thật đúng,

Nhờ suy tư về sự chết, thánh Phanxicô Boc-gi-a đã quyết tâm dâng-hiến toàn cuộc đời cho Chúa. Nguyên thánh nhân là một viên-chức phải tháp-tùng đưa linh-cửu hoàng-hậu I-Sa-Ve đến Gờ-ra-na-da.

Khi mở nắp quan tài ra, mọi người bỏ chạy vì mùi hôi thối rợn người và nhất là hình-dáng quái-dị ghê-tởm nơi linh-cửu hoàng-hậu. Mặc cho mọi người bỏ chạy, thánh nhân được ánh sáng Chúa chiếu dọi, đứng yên nhìn ngắm thể xác để suy-tư về thực chất những gì hào-nhoáng trần gian và thốt lên: "Hoàng-hậu của tôi đâu rồi? Xưa kia, bao người đã quỳ gối tôn kính hoàng-hậu. Hỡi bà chúa Isabella của tôi ơi! Nào đâu vẻ oai-phong và sắc đẹp mỹ-miều của bà? ".

Rồi thánh nhân tự nói với mình: "Chấm dứt mọi sự vĩ-đại và hiển-vinh trần gian! Từ nay về sau, tôi sẽ dành cuộc sống còn lại để phụng-sự Đấng không hề chết."

Từ đấy, thánh nhân đã hiến toàn thân phụng-sự cho tình yêu Chúa Giêsu chịu đóng đanh. Thánh nhân dâng lời khấn hứa sẽ trở thành một tu-sĩ sau khi bà vợ từ trần. Sau đó, thánh nhân đã sống trọn lời hứa bằng cách gia nhập vào dòng Chúa Giêsu.

II. Cần suy nghĩ đến sự chết.

Thật vậy, hễ ai hằng suy gẫm về sự chết, sẽ không yêu chuộng trần thế. Sao lại có thật nhiều người cứ mãi-miết yêu trần thế để đánh mất hạnh-phúc? Chỉ vì họ không nghĩ đến sự chết, như lời Chúa phán: "Hỡi các bậc quyền quý, lòng các ngươi con chai đá đến bao giờ? Sao lại ưa thích hư không và mãi tìm điều gian dối." (Thánh Vịnh 4:3 ).

Chúa Thánh-Thần phán: "Hỡi các con cháu Adong khốn nạn, sao các ngươi không trừ-khử khỏi tâm hồn các ngươi những ham-mê trần thế, chúng mê-hoặc lòng các ngươi đến nỗi các ngươi thích khoe-khoang và gian-dối? Nhưng điều đó đã xẩy đến cho cha ông các ngươi thế nào, cũng sẽ xẩy đến cho các ngươi như vậy. Cha ông các ngươi đã ở trong các dinh-thự này, đã ngủ trên các giường này, nhưng bây giờ họ đâu còn đây nữa."

III. Đừng trì hoãn ngày mai.

Hỡi bạn yêu quý của tôi ơi! Hãy hiến dâng ngay cho Chúa đi, trước khi thần chết đến:

"Những gì tay ngươi có thể làm được, hãy làm sớm khi còn đương sức." (Giảng-viên 9: 10).

Những gì có thể làm ngày hôm nay đừng để đến ngày mai, vì ngày hôm nay sẽ qua đi và không bao giờ trở lại. Ngày mai có thể thần chết sẽ đến thăm ngươi và ngươi không còn làm được gì nữa. Hãy từ bỏ những gì làm cho ngươi hoặc có thể làm cho ngươi xa cách Chúa. Hãy chấm dứt những mê say trần-thế trước khi thần chết cướp chúng khỏi chúng ta: " Hạnh-phúc cho những ai chết trong Chúa." (Apoc. 14: 13)

Hạnh phúc cho những ai biết từ bỏ lòng ham chuộng thế gian. Họ đâu còn sợ chết, trái lại họ ước mong chết, ôm chặt lấy sự chết, vì qua sự chết họ được kết-hợp mật thiết với Chúa, là Đấng làm cho họ hạnh-phúc đời đời.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa Cứu-chuộc rất đáng mến yêu. Con cảm tạ Chúa đã chờ đợi con, nếu con chết khi con đã lìa xa Chúa, số phận đời đời của con hiện giờ ra sao? Lòng từ-bi và lòng kiên-nhẫn chờ đợi của Chúa đáng chúc-tụng biết bao.

Con cảm tạ Chúa đã chiếu dọi ánh sáng và mưa hồng-ân xuống để phù-trợ con. Con yêu Chúa, dầu con không đáng được Chúa thương. Con yêu Chúa hết lòng và con đau buồn vì đã xúc phạm đến Chúa. Nguồn đau khổ đó xé nát tim con. Nhưng ngọt ngào thay nguồn đau khổ ấy, vì nhờ nó Chúa tha thứ cho con và giúp con đặt nguồn hy-vọng vào Chúa.

Lạy Đấng Cứu-chuộc con, con thà chịu trăm ngàn đau khổ còn hơn là phản nghịch với Chúa, con run sợ trước viễn-ảnh con sẽ làm mất lòng Chúa sau này. Thà con chịu chết cách đau khổ nhất còn hơn là mất ơn nghĩa Chúa!

Con đáng trầm-luân hỏa ngục, nhưng từ nay con vui sướng được trở thành con thảo của Chúa. Con yêu Chúa, Chúa là cha nhân-từ của con và con thuộc về Chúa.

Xin Chúa ban cho con hồng-ân này là con thà chết chẳng thà mất Chúa, ngay cả khi con không biết Chúa, Chúa vẫn mưa hồng-ân cho con, nên con không sợ Chúa từ chối ơn con đang khẩn cầu. Xin Chúa ban cho con lòng yêu mến Chúa và con không còn mong ước gì hơn.

Lạy Mẹ là nguồn cậy trông của con, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con.
Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 18