mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3861
mod_vvisit_counterHôm Qua8084
mod_vvisit_counterTuần Này50010
mod_vvisit_counterTuần Trước84740
mod_vvisit_counterTháng Này250109
mod_vvisit_counterTháng Trước339361
mod_vvisit_counterTất cả17809262

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



Chia sẻ tại nhà quàn
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - THẾ GIAN -PHÙ VÂN - GIẢ TRÁ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
THẾ GIAN, PHÙ VÂN, GIẢ TRÁ.

I. Chức quyền, sắc đẹp trần thế.

Vua Đa-vít gọi hạnh-phúc trần gian chỉ là một giấc mộng: " Trong giấc mơ, khi các giác quan đang yên nghỉ, mọi sự vật hình như trở thành trọng đại, nhưng thực tế các vật đó đáng giá gì đâu và chầy kíp sẽ tan biến." Nhận xét đó thật đúng,

Nhờ suy tư về sự chết, thánh Phanxicô Boc-gi-a đã quyết tâm dâng-hiến toàn cuộc đời cho Chúa. Nguyên thánh nhân là một viên-chức phải tháp-tùng đưa linh-cửu hoàng-hậu I-Sa-Ve đến Gờ-ra-na-da.

Khi mở nắp quan tài ra, mọi người bỏ chạy vì mùi hôi thối rợn người và nhất là hình-dáng quái-dị ghê-tởm nơi linh-cửu hoàng-hậu. Mặc cho mọi người bỏ chạy, thánh nhân được ánh sáng Chúa chiếu dọi, đứng yên nhìn ngắm thể xác để suy-tư về thực chất những gì hào-nhoáng trần gian và thốt lên: "Hoàng-hậu của tôi đâu rồi? Xưa kia, bao người đã quỳ gối tôn kính hoàng-hậu. Hỡi bà chúa Isabella của tôi ơi! Nào đâu vẻ oai-phong và sắc đẹp mỹ-miều của bà? ".

Rồi thánh nhân tự nói với mình: "Chấm dứt mọi sự vĩ-đại và hiển-vinh trần gian! Từ nay về sau, tôi sẽ dành cuộc sống còn lại để phụng-sự Đấng không hề chết."

Từ đấy, thánh nhân đã hiến toàn thân phụng-sự cho tình yêu Chúa Giêsu chịu đóng đanh. Thánh nhân dâng lời khấn hứa sẽ trở thành một tu-sĩ sau khi bà vợ từ trần. Sau đó, thánh nhân đã sống trọn lời hứa bằng cách gia nhập vào dòng Chúa Giêsu.

II. Cần suy nghĩ đến sự chết.

Thật vậy, hễ ai hằng suy gẫm về sự chết, sẽ không yêu chuộng trần thế. Sao lại có thật nhiều người cứ mãi-miết yêu trần thế để đánh mất hạnh-phúc? Chỉ vì họ không nghĩ đến sự chết, như lời Chúa phán: "Hỡi các bậc quyền quý, lòng các ngươi con chai đá đến bao giờ? Sao lại ưa thích hư không và mãi tìm điều gian dối." (Thánh Vịnh 4:3 ).

Chúa Thánh-Thần phán: "Hỡi các con cháu Adong khốn nạn, sao các ngươi không trừ-khử khỏi tâm hồn các ngươi những ham-mê trần thế, chúng mê-hoặc lòng các ngươi đến nỗi các ngươi thích khoe-khoang và gian-dối? Nhưng điều đó đã xẩy đến cho cha ông các ngươi thế nào, cũng sẽ xẩy đến cho các ngươi như vậy. Cha ông các ngươi đã ở trong các dinh-thự này, đã ngủ trên các giường này, nhưng bây giờ họ đâu còn đây nữa."

III. Đừng trì hoãn ngày mai.

Hỡi bạn yêu quý của tôi ơi! Hãy hiến dâng ngay cho Chúa đi, trước khi thần chết đến:

"Những gì tay ngươi có thể làm được, hãy làm sớm khi còn đương sức." (Giảng-viên 9: 10).

Những gì có thể làm ngày hôm nay đừng để đến ngày mai, vì ngày hôm nay sẽ qua đi và không bao giờ trở lại. Ngày mai có thể thần chết sẽ đến thăm ngươi và ngươi không còn làm được gì nữa. Hãy từ bỏ những gì làm cho ngươi hoặc có thể làm cho ngươi xa cách Chúa. Hãy chấm dứt những mê say trần-thế trước khi thần chết cướp chúng khỏi chúng ta: " Hạnh-phúc cho những ai chết trong Chúa." (Apoc. 14: 13)

Hạnh phúc cho những ai biết từ bỏ lòng ham chuộng thế gian. Họ đâu còn sợ chết, trái lại họ ước mong chết, ôm chặt lấy sự chết, vì qua sự chết họ được kết-hợp mật thiết với Chúa, là Đấng làm cho họ hạnh-phúc đời đời.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa Cứu-chuộc rất đáng mến yêu. Con cảm tạ Chúa đã chờ đợi con, nếu con chết khi con đã lìa xa Chúa, số phận đời đời của con hiện giờ ra sao? Lòng từ-bi và lòng kiên-nhẫn chờ đợi của Chúa đáng chúc-tụng biết bao.

Con cảm tạ Chúa đã chiếu dọi ánh sáng và mưa hồng-ân xuống để phù-trợ con. Con yêu Chúa, dầu con không đáng được Chúa thương. Con yêu Chúa hết lòng và con đau buồn vì đã xúc phạm đến Chúa. Nguồn đau khổ đó xé nát tim con. Nhưng ngọt ngào thay nguồn đau khổ ấy, vì nhờ nó Chúa tha thứ cho con và giúp con đặt nguồn hy-vọng vào Chúa.

Lạy Đấng Cứu-chuộc con, con thà chịu trăm ngàn đau khổ còn hơn là phản nghịch với Chúa, con run sợ trước viễn-ảnh con sẽ làm mất lòng Chúa sau này. Thà con chịu chết cách đau khổ nhất còn hơn là mất ơn nghĩa Chúa!

Con đáng trầm-luân hỏa ngục, nhưng từ nay con vui sướng được trở thành con thảo của Chúa. Con yêu Chúa, Chúa là cha nhân-từ của con và con thuộc về Chúa.

Xin Chúa ban cho con hồng-ân này là con thà chết chẳng thà mất Chúa, ngay cả khi con không biết Chúa, Chúa vẫn mưa hồng-ân cho con, nên con không sợ Chúa từ chối ơn con đang khẩn cầu. Xin Chúa ban cho con lòng yêu mến Chúa và con không còn mong ước gì hơn.

Lạy Mẹ là nguồn cậy trông của con, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con.
Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - SỐNG LÀ CÕI TẠM PDF Print E-mail

Chi Tran
Date: Wed, Jul 22, 2020, 9:46 PM

SỐNG LÀ CÕI TẠM

Người đời gọi thế gian đang sống là cõi tạm. Chắc vì nơi này con người không thể trú mãi mà đến một lúc nào đó phải nhắm mắt rời bỏ nó để đến một nơi nào đó.
Người Việt Nam quan niệm:
"Sống gởi thác về... "
Chữ "gởi" phải chăng là tạm bợ? Có em bé mới lọt lòng mẹ, chưa kịp khóc tiếng nào đã vội từ bỏ ngay cuộc sống mà chẳng thèm nhìn cuộc đời đẹp xấu như thế nào. Gởi thân này ở trần gian một ngày, năm mười năm, vài chục năm, lâu lắm cũng hơn trăm năm, cuối cùng chỉ một khắc ta sẽ chuyển ngay từ cõi tạm này sang cõi khác.
Ðức Phật đã nói:
"Ðời sống mong manh và cái chết là điều chắc chắn".
Rõ ràng, trần gian cũng chỉ là một cuộc sống tạm bợ mà thôi. Chả thế mà cụ Nguyễn Công Trứ cảm thán:
"Ôi! Nhân sinh là thế, như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao..."
Còn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thì:
"Ta nay ở trọ trần gian, mai kia về chốn xa xôi cuối nguồn".
"Sinh hữu hạn, tử bất kỳ".
Người ta có thể dự đoán thời gian sinh ra; nhưng chết thì ở bất kỳ vào lúc nào. Ta có thể chọn ngày tốt để liệm và chôn người thân khi qua đời nhưng làm sao có thể chọn ngày tốt để chết. Sự vô thường già, bệnh, chết không hẹn trước với ta, nó sẽ đến với ta bất cứ giờ phút nào. Nhà thơ Bùi Giáng đã ý thức sâu xa về sự hữu hạn của kiếp người:
Nhưng em hỡi trần gian ôi ta biết,
Sẽ rời xa vĩnh viễn với người thôi.
Thế gian là cõi tạm nên khi mới sinh ra con người chẳng có tài sản gì và đến khi nhắm mắt cũng chẳng mang theo thứ gì. Dù Tổng thống hay người lính, người giàu sang hay kẻ nghèo hèn... khi qua đời đều giống như nhau, không thể ôm theo bất cứ của cải vật chất nào cả. Chính vì thế mà trong Tương Ưng Bộ kinh khẳng định:
"Tất cả lúa, đậu, tài sản, vàng bạc châu báu, tiền của, mọi vật sở hữu đều để lại hết khi người chủ của các thứ ấy chết đi. Người đó không mang theo được bất cứ thứ gì dù lúc còn sống người ấy ôm giữ từng giờ từng phút".
Như vậy, điều chắc chắn đến một thời khắc nào đó con người sẽ phải rời bỏ cõi tạm này. Đối với người Công giáo, sự chết là sự bắt đầu cho một cuộc sống mới. Sự chết lúc đó chỉ là bước sang sự sống mới vô cùng tốt đẹp hơn trước. Còn Phật giáo, cái chết chỉ là một sự chuyển tiếp, sự thay đổi từ cuộc sống này đến một cuộc sống khác.
Biết quy luật muôn đời là sinh tử nhưng vẫn có người mong được phương thuốc trường sinh bất tử để được trụ mãi trên thế gian này, phương thuốc đó không bao giờ có. Đến lúc phải rời xa cõi trần thì cứ nấn ná, níu kéo, sợ hãi chẳng muốn đi.
Đời là cõi tạm nên của cải là phù du, chào đời hai bàn tay trắng thì khi lìa đời cũng trắng hai tay, vậy mà sao cứ cố mà tranh giành tài sản, để rồi tình thân bỗng chốc như kẻ thù. Đời là cõi tạm nên quyền lực chỉ là hư danh nhưng vẫn dùng mọi thủ đoạn để tranh nhau?
Đời là cõi tạm, mọi người đâu thể bên nhau mãi mãi nhưng sao con người cứ phải hận thù, ghét bỏ lẫn nhau làm gì.
Dù trần gian là cõi tạm, hàng ngày phải đối diện nhiều rủi ro, phiền não nhưng ta cứ phải sống. Biết rằng cuộc sống là hữu hạn nhưng cuộc sống thật quý báu ngần nào nên ta tin yêu cuộc sống để niềm vui luôn đến bên ta. Hãy nghĩ về những điều tốt đẹp và sống sao cho tươi đẹp hơn. Và
" Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy; Ta có thêm ngày nữa để yêu thương ".
Ngạn ngữ Á Rập có câu:
"Khi tôi sinh ra trong cuộc đời này bằng ba tiếng khóc để chào đời, thì mọi người chung quanh tôi đều cười để đón mừng tôi ra đời. Rồi suốt trong khoảng thời gian ấy, có thể là ba mươi năm, năm mươi năm, hay trăm năm, tôi phải làm một cái gì đó cho cuộc đời, để rồi một ngày nào đó tôi phải nhắm mắt, tắt hơi, buông xuôi hai tay ở trạng thái mỉm cười, thả hồn mình về nơi chín suối, để mọi người chung quanh tôi đều khóc".
Vâng! Hãy sống như thế trong thế gian gọi là cõi tạm này.
Dù đời chỉ là cõi tạm nhưng mong sao tình yêu người với người vẫn đầy, vẫn thực như bài thơ " Đời là cõi tạm ":
Đời chỉ là cõi tạm
Anh tình cờ trú chân
Em tình cờ lạc lối
Mây cuốn trời phù vân.
Tình cờ thôi em biết
Giọt nước mắt đêm ngàn
Tình cờ và da diết
Nỗi nhớ đầy đêm hoang.
Đời chỉ là cõi tạm
Gặp nhau rồi chia phôi
Nẻo về dâng lam khói
Bạc lòng chiều sương trôi.
Đời chỉ là cõi tạm
Thực, mộng đều hư vô
Nặng lòng mang duyên nợ
Đá say tình ngây ngô.
Đời chỉ là cõi tạm
Nước mắt ngày biệt ly
Rơi ngập vàng bụi thắm
Dấu xa mờ thiên di.
Đời chỉ là cõi tạm
Mà tình yêu vẫn đầy
Xin tình anh ấm lại
GPVINHLONG
-------------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - BIẾT DÙNG THỜI GIỜ PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sat, Jul 25 at 1:25 AM

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
ĐỪNG LÃNG PHÍ THỜI GIỜ.

I. Mọi sự qua di với sự chết.

Hỡi bạn! Hình ảnh sự chết nhắc nhở chúng ta một ngày kia chúng ta sẽ trở về tro bụi, vì chúng ta là bụi tro. Hãy bình tâm suy-nghĩ để nhớ kỹ một sự thật: Có thể một ít năm nữa, ít tháng hay ít ngày, ít giờ nữa không chừng, tôi sẽ nằm bất động dưới mồ, như lời than thở của Thánh Gióp: "Với mồ huyệt, tôi sẽ kêu lên, mày là cha ta, với giòi bọ, mi là mẹ ta, và là chị ta." (Gióp 17: 14)

II. Cấp tốc hành động.

Ở trần gian, đến một ngày nào đó mọi sự sẽ chấm dứt. Nếu chúng ta chết và mất linh hồn đời đời, thì chúng ta sẽ mất tất cả, như lời Thánh Lô-ren-sô Gút-ti-ni-ăng: "Hãy nhớ rằng nhất định chúng ta sẽ chết."

Một khi đã chết rồi, chúng ta còn ước mong làm gì thêm được nữa? Tốt nhất là hiện giờ còn sống, chúng ta luôn nhớ rằng một ngày kia chúng ta sẽ chết, để làm ngay những gì có thể làm được.

Thánh Bô-na-ven-tu-ra nói: "Để lái tàu đi đúng đường, thuỷ-thủ phải giữ vững bánh lái. Cũng vậy, muốn có đời sống tốt lành, người ta phải luôn nghĩ đến sự chết."

Thánh Bê-na-đô cũng nói: "Hãy nhìn lại những tội-lỗi thời niên thiếu để tự xấu hổ; hãy nhìn lại những lỗi lầm thời thanh xuân để buồn phiền; hãy nhìn đến đời sống bê-tha hiện tại để run sợ và sữa chữa."

Nhìn các ngôi mộ ở nghĩa trang, Thánh Cac-ni-lô Đệ Lê-li tự nói với mình: "Nếu những người chết ở đây được sống lại, họ sẽ làm tất cả những gì có thể làm được để được sống đời đời."

III. Hoa trái cuộc sống.

Phần tôi, tôi hiện đang có thời giờ, tôi phải làm gì cho phần rỗi của tôi? Đấng thánh tự vấn lương-tâm với tất cả lòng khiêm-nhường. Phần chúng ta, hỡi bạn đọc, có thể chúng ta phải run sợ, khi nghe Chúa quở trách cây vả: "Đã ba năm qua, Ta đến tìm nơi cây vả này, mà không thấy một quả nào" (Luca 13: 7).

Chúng ta đã được sống hơn ba năm trên trần gian này, chúng ta đã trổ sinh được những hoa quả nào? Thánh Bê-na-đô nhấn mạnh: "Hãy suy nghĩ kỹ: Chúa không phải chỉ tìm hoa, nhưng Người tìm quả; nghĩa là không phải chỉ có ý muốn và những quyết tâm tốt lành mà thôi, nhưng cần những hoạt-động tốt đẹp nữa."

Hãy lợi-dụng ngay thời giờ hiện tại mà Chúa thương dành cho ta. Đừng chờ đến lúc không còn thì giờ làm việc lành nữa, để nuối tiếc trước mệnh-lệnh cấp thiết của Chúa: "Này, thời giờ đã hết, hãy rời khỏi trần gian." Mau lên đi! đây là thì giờ thuận tiện để làm việc lành. Mau lên đi! những gì qua, là qua luôn.

LỜI NGUYỆN CẬY TRÔNG.

Lạy Chúa, phải chăng con là cây vả kia, để đáng nghe những lời khủng-khiếp của Chúa: "Hãy chặt nó đi; để nó choán đất làm gì!" (Luca 13: 7).

Đúng thế, Lạy Chúa, bao năm qua sống trên trần gian, con đã nảy sinh ra không gì khác hơn là những cỏ dại và gai góc tội-lỗi.

Nhưng Chúa không để con phải thất vọng, như lời Chúa đã phán: "Hãy tìm, sẽ gặp."

Lạy Chúa, con đang khao khát tìm Chúa, và ước mong tìm được những hồng-ân của Chúa. Con đau đớn ăn-năn, vì những xúc-phạm của con đối với Chúa. Ước gì con được chết vì sầu khổ các lỗi lầm của con.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri (Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)

--------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - ĐIỀU TIẾC TRƯỚC KHI CHẾT PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Sun, May 31 at 9:34 PM

 

Những điều đáng tiếc nhất trước khi chết

Nếu bây giờ bạn nhắm mắt lại và tưởng tượng đang ở trong chính đám tang của mình, điều gì sẽ khiến bạn cảm thấy hối tiếc nhất?

Nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng thực chất lại rất có ý nghĩa? Bạn thử suy nghĩ kỹ mà xem, bạn hy vọng cuối cùng sẽ có cuộc sống như thế nảo? Giá trị của cuộc sống đã thực hiện được chưa? Có điều con người thường mang theo những nuối tiếc mà chết đi. Dưới đây là 10 điều đáng tiếc nhất trước khi chết, hi vọng mọi người có thể nắm rõ và thực hiện để trong cuộc đời không phải nuối tiếc bất cứ điều gì .

1. Giá mà tôi không dành quá nhiều thời gian cho công việc như thế

Mặc dù chúng ta hi vọng có cuộc sống thoải mải một chút, và cũng có thể ý thức được rằng sự nghiệp hay kinh tế ổn định chưa chắc đã mang lại một cuộc sống viên mãn nhưng chúng ta lại vẫn cứ luôn theo đuổi cái được gọi là thành công để rồi cuối cùng phát hiện ra rằng mất nhiều hơn là được.
Gía như lúc trước tôi đừng quá chú tâm vào công việc
2. Nuối tiếc vì đã không dành nhiều thời gian hơn cho gia đình

Một số người quá tập trung cho công việc và lãng quên tất cả nhưng phần còn lại của cuộc sống đến lúc nhận ra họ đã đặt ưu tiên sai chỗ thì đã quá muộn.

3. Giá mà lần nói chuyện cuối cùng tôi có thể nói những lời yêu thương với anh ấy/cô ấy

Cuộc sống ngắn ngủi, bạn sẽ không thể nhớ đã nói những lời yêu thương với cô ấy/ anh ấy vào khi nào, nhưng khi sắp phải đối mặt với cái chết hình ảnh đó lại hiện rõ mồn một khiến bạn dày vò, tiếc nuối.

4. Giá mà biết cảm kích người khác nhiều hơn

Luôn cho rằng những công sức do người khác bỏ ra là điều đương nhiên, cách nghĩ này thường tạo thành những kết quả rất khó giải quyết, khiến ta quên mất lời cảm ơn và sự báo đáp đối với người khác.

5. Giá mà tôi có thể sống tốt hơn trong lúc đó

Nhìn những đứa trẻ lớn lên từng ngày mới cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Khi chúng ta ngày càng già đi theo thời gian thì lại sợ rằng không thể làm được tốt hơn như lúc đó.

6. Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn

Thực tế khi có "tâm trạng" mỗi chúng ta đều có thể tự khống chế nó được, thậm chí " tâm trạng" đó còn gây ảnh hưởng đến môi trường xung quanh . Nhìn thoáng ra một chút đối với mọi sự vật sự việc không nên quá xét nét và cố chấp, như vậy sẽ khiến cuộc sống trở lên hạnh phúc hơn. Thế nhưng khi chúng ta nhận ra điều này thì đã muộn.
Nhìn nhận sự việc một cách khôn khéo, không quá xét nét hay cố chấp để sống hạnh phúc hơn, không mệt mỏi

7. Giá như tôi không quá để tâm đến cách người khác nhìn tôi như thế nào

Khi chúng ta nhận ra được việc mọi người nhìn nhận thế nào về bản thân mình đều không quan trọng, thì đó cũng là lúc chúng ta biết được rằng quá để tâm đến cách người khác nhìn mình như thế nào quả thực là lãng phí thời gian.

8. Giá như tôi không quá yêu bản thân mình

Tự cho mình là trung tâm, không để ý tới mọi người xung quanh là nguyên nhân bạn không nhận được sự hoan nghênh của mọi người. Thực ra khi bạn nhìn thấy những ưu điểm của người khác mà không đố kỵ vẫn cùng họ chúc tụng chia sẻ niềm vui bạn sẽ thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn nhiều.

9. Giá như có thể vì mọi người làm được nhiều việc hơn nữa

Luôn vì mọi người, giúp đỡ mọi người sẽ khiến cuộc sống của chúng ta thú vị hơn nhiều.

10. Giá như có thể hoàn thành được nhiều việc hơn

Bạn không nhất thiết phải giành được một huy chương vàng Olympic, hay có được một công ty cho riêng mình... nhưng có thể tự đạt được những thành tựu mang giá trị cá nhân mới là việc quan trọng. Có lẽ là vì để giúp đỡ người khác hoặc làm một số việc khiến chúng ta cảm thấy có ý nghĩa hơn.

Nguồn: NTDTV

----------------------------------------

 
CHIA SẺ TẠI NHÀ QUÀN - BAI GÂM 33 PDF Print E-mail

Chi Tran

Bài gẫm 33: NHỮNG GÌ LÀM VUI THỎA CON NGƯỜI ?

I. Thú vui trần thế chăng ?

Những gì là thú vui trần thế không thể làm thỏa-mãn con người được, chỉ một mình Chúa vui thỏa lòng con người mà thôi: "Hãy yên vui trong Yavê, và người sẽ cho như lòng ngươi mong ước." (Thánh Vịnh 37:4).

Con người thường tìm thú vui nơi sự giàu-sang, phú-quý, ăn chơi, nhưng không sao thỏa-mãn được, chỉ có Chúa mới đem an vui cho con người mà thôi.

Không thể tìm được an vui trong quãng đời chạy theo lạc thú trần gian như Thánh Augustinô đã thú nhận: "Lòng tôi hằng bối-rối, lo âu cho tới khi tôi tìm gặp và an nghỉ trong Chúa".

Lạy Chúa, chỉ một mình Chúa là niềm an-vui tâm-hồn. Trên ngôi báu, Vua thánh Đavit đã hưởng các thú vui trần thế, nhưng vua đã than thở: "Nước mắt chan hoà là bánh ngày đêm." (Thánh Vịnh 42:4)

II. Được vui thoả khi làm tôi thờ phượng Chúa.

Trong khi những người chạy theo trần thế, chuốc lầy phiền-m uộn, thì những người lành thánh sống an vui. Thánh Phanxicô thành Assisi bỏ mọi sự vì Chúa, mình mặc vải thô, mệt lã vì khí lạnh và bụng đói, nhưng lòng đầy cảnh vui sướng thiên-đàng, đã reo lên: "Lạy Chúa, Chúa là tất cả gia-nghiệp đời con."

Sau khi trở thành tu-sĩ, Thánh Phanxicô Borgia đầy tràn niềm an-vui, đến nỗi nhiều đêm Ngài trằn-trọc mãi không ngủ được. Bỏ mọi sự để theo Chúa, Thánh Philippê Nêri được Chúa cho hưởng niềm vui sướng đến nỗi mỗi lần đi ngủ, Ngài kêu lên: "Lạy Chúa Giêsu, con vui sướng quá không ngủ được, xin Chúa đem giấc ngủ đến cho con với."

Cha Sác-lờ (Charles), một tu-sĩ dòng Tên và là ông hoàng thành Lô-ren (Lorraine), nhiều lần đã nhảy mầng, mặc dầu đang sống trong một túp lều xiêu vẹo.

Thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê, lúc ngọn lửa yêu mến bùng cháy trong tâm hồn vừa mở cúc áo vừa kêu lên: "Lạy Chúa, đủ rồi, nguồn an vui quá đủ cho con rồi, con không thể chịu đựng nhiều hơn nữa!"

Thánh nữ Têrêxa cho rằng một chút an-ủi từ trời làm cho ta vui sướng hơn tất cả các thú vui trần gian. Và xưa Chúa đã hứa: "Ai bỏ nhà cửa, anh chị em, cha mẹ, vợ con ruộng vườn vì danh Ta, sẽ được thưởng gấp trăm và sẽ được sống đời đời." (Mát-thêu 19:29)

Chúa không bao giờ sai lời hứa.

III. Nguồn an ủi ngọt ngào trong đau khổ.

Chúng ta tìm kiếm gì? Hãy đến với Chúa, như lời Chúa đã hứa: "Hỡi những ai khó nhọc và gánh vác nặng nề, hãy đến với Ta, Ta sẽ bổ sức cho." (Mát-thêu 11;28)

Những ai yêu mến Chúa sẽ tìm được nguồn an vui hơn mọi thú vui trần gian: "Sự bình an của Chúa, không một ai hiểu biết được, sẽ gìn giữ lòng trí anh chị em trong Đức Kitô." (Phi-Lip-phê 4 :7)

Thật ra ngay cả các thánh cũng chịu đau khổ, vì trần gian này là chỗ lập công đền tội, và không thể lập công đền tội mà không có đau khổ. Nhưng tình yêu Thiên-Chúa ngọt-ngào hơn mật ong, nên đã làm cho những nỗi đắng-cay nhất trở nên ngọt-ngào, như lời Thánh Bonaventura đã nói: "Ai yêu Chúa thì yêu mến Thánh Ý Người,"

và tâm-hồn họ an vui ngay giữa những phiền-muộn, vì lúc hôn-ẳm đau khổ, họ biết rằng họ làm vui lòng Chúa.

Lạy Chúa, những kẻ tội-lỗi chê ghét đời sống thiêng-liêng, nên họ không cố gắng tập-luyện, như lời Thánh Bênadô đã nói: "Những người tội-lỗi chỉ thấy thánh-giá đau khổ, nhưng không cảm-nhận được hương-vị thơm tho của Thánh-giá. Họ thấy những hy-sinh hảm mình của những kẻ yêu mến Chúa và sự an vui họ đánh mất, nhưng họ không tiếp nhận được ánh sáng thiêng-liêng, mà Chúa đã chiếu-dõi trên họ."

Ôi, những người tội-lỗi ước ao nếm sự bình-an, mà các linh hồn lành thánh đang được hưởng, nhưng đâu họ có để được hưởng. Vua Đavít đã nói: "Bạn hãy nếm thử và hãy nhìn xem, Chúa ngọt ngào dường bao." (Thánh vịnh 33 : 9)

Bạn thân mến, ngay từ hôm nay, bạn hãy bắt đầu cuộc suy-gẫm hàng ngày, viếng Thánh-Thể, từ bỏ trần gian và làm hoà với Chúa, bạn sẽ tìm được nguồn an vui Chúa ban cho, nhưng bạn không bao giờ tìm được một tý an vui nào trong các thú vui trần thế: "Hãy nếm thử và hãy nhìn xem".

Những ai không chịu nếm thử, không bao giờ hiểu được nguồn an vui Chúa ban cho một linh-hồn yêu mến Người.

LỜI NGUYỆN MẾN YÊU.

Lạy Đấng Cứu-Chuộc rất đáng mến của con, con thật ngu-muội khi xa lìa Chúa là Đấng tốt lành vô biên, là suối tình thương, để chạy theo những thú vui đê-hèn trần thế! Con thật ngạc nhiên về sự ngu-muội của con. Nhưng con lại ngạc nhiên hơn khi nghĩ đến lòng từ-bi hải-hà của Chúa, vì bao hồng-ân Chúa đã đổ xuống trên con.

Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã soi sáng cho con, để con nhận-thức được sự dại dột của con, và tình yêu mà con phải dành cho Chúa.

Xin Chúa kết-hợp con trong tình yêu Chúa, vì Chúa đáng vô cùng mến yêu, vì Chúa luôn sưởi ấm con trong tình yêu Chúa, và Chúa luôn mong muốn tình yêu của con. Lạy Đấng Cứu-Chuộc con, xin Chúa thanh-tẩy khỏi tâm hồn con những gì là nhơ-uế, nó ngăn cản con yêu Chúa. Xin Chúa đốt cháy trong con ngọn lửa mến yêu.

Xin Chúa tách rời xa con những gì không thuộc về Chúa. Con đau lòng vì đã làm mất lòng Chúa, và con dốc lòng dùng quãng đời còn lại của con vào tình yêu Chúa, vì Chúa đã chịu cực hình và đổ máu cực châu báu ra vì yêu con.

Trước kia, tâm hồn con đầy tràn sự yêu mến trần thế, nay xin Chúa đốt cháy tâm hồn con với ngọn lửa tình yêu của Chúa, Đấng tốt lành vô biên.

Lạy Mẹ là nguồn tình yêu, xin Mẹ bầu-cử với Chúa cho con được đốt cháy trong ngọn lửa yêu đương của Chúa.

Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri

(Bùi Hữu Đắc dịch)

------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 1 of 17