mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay3911
mod_vvisit_counterHôm Qua8518
mod_vvisit_counterTuần Này12429
mod_vvisit_counterTuần Trước63185
mod_vvisit_counterTháng Này275713
mod_vvisit_counterTháng Trước339361
mod_vvisit_counterTất cả17834866

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)



CAC BAI DOC GIA GOI TOI - NGHIA TRANG BUON PDF Print E-mail

MẢNH VỤN SUY TƯ 31

NGHĨA TRANG ... BUỒN

Ngày lễ các đẳng linh hồn, tôi đi viếng đất thánh sau lưng giáo xứ của tôi. Trời thu lành lạnh, có chút gió và mưa. Đường nhỏ đi vào bên trong nghĩa trang ướt nước mưa, hai bên lối tòan là những nấm mồ...

Nơi đây thật yên tịnh, thỉnh thỏang phía xa trong, tôi thấy vài chiếc xe, trong nghĩa trang lúc nào cũng có đường làm sẵn để cho xe chạy vào, người ta ngừng xe gần nơi chôn cất thân nhân.

Tôi thường nghe nói câu thơ "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ", nhưng hôm nay tôi lại nghĩ bụng, mình đổi câu thơ này cho hợp tình hợp cảnh "cảnh buồn người có vui đâu bao giờ". Cảnh buồn không phải vì trời u ám mưa rơi, hoặc vì là nơi người ta từ giả cõi đời và bị chôn dưới lòng đất này, mà buồn vì họ thật sự cô đơn.

Thánh 11 là tháng Giáo Hội dành riêng để tưởng nhớ đến các đẳng linh hồn, thế mà trong nghĩa trang này, tôi chỉ thấy vài bó hoa đặt trên phần mộ. Chỉ một mình tôi đến nơi này cầu nguyện. Người ta hình như không biết rằng đi viếng đất thánh trong vòng 8 ngày đầu của tháng 11... thì sẽ được đại xá dành cho các đẳng? Chắc là vậy rồi, vì tôi chẳng thấy ai vào đây.

Hôm nay trong Thánh Lễ đông người hơn ngày thường, tôi ngỡ người ta sẽ viếng nghĩa trang sau Thánh Lễ, nhưng kỳ thật, mọi người đều ra về, chỉ còn mình tôi lẩn thẩn đi vào đây.
"Cảnh buồn" thật đấy, buồn cho những người đã nằm xuống nơi đây, mà chẳng thấy ai đến viếng phần mộ. Trong Thánh Lễ cũng chẳng nghe linh mục rao lễ người ta xin cho các đẳng. Thật là tội nghiệp họ.

Trong những đám tang, người nhà thường đọc lời "ca tụng" người thân đã qua đời; rồi thì người ta nói rằng họ đã lên Thiên đàng rồi. Ôi chao! một sự lầm lẫn đáng buồn. Chắc hẳn là vì họ nghĩ như thế cho nên không ai xin lễ cho, không ai viếng đất thánh. Tôi đã nhắc nhở vài người trong giáo xứ, họ ngạc nhiên về vấn đề đại xá, nhưng rồi hình như họ không tin lời tôi nói, vì vậy họ ra về ngay sau Thánh Lễ.

Còn cái buồn nào hơn là bị người ta lãng quên? ở thế gian này, bị lãng quên cũng còn có ngày nguôi ngoai, nhưng mà... linh hồn ở nơi luyện tội mà bị người nhà lãng quên thì thật là buồn. Khi còn sống những người này có lẽ đã đem đến cho người thân nhiều niềm vui và hạnh phúc. Nhưng khi chết rồi thì ... hết, hết bởi vì không ai còn nhớ tới nữa. Vài tháng, cùng lắm là một năm rồi thì đâu vào đấy.

Nhìn sự kiện này, tôi tự nghĩ, mình rồi đây cũng nằm nơi này, dưới ba tất đất hay là thành đóng tro tàn, ai sẽ nhớ đến tôi? Nếu bây giờ tôi không cố gắng sống tốt thì thời gian ở luyện tội sẽ "nghìn trùng xa cách", xa cách Thiên đàng, nơi mà Thiên Chúa đang chờ đợi tôi.

Không gì đau khổ cho bằng muốn gặp và ở bên cạnh người mình yêu thương, mà chẳng được, lại chẳng biết đến khi nào mới được "trùng phùng". Linh hồn chúng ta là thế, khi cách xa Thánh Nhan Chúa vì phải thanh tẩy nơi luyện ngục, chắc hẳn nó rất đau khổ, khổ vì khao khát được chiếm trọn Đấng có tên gọi Tình Yêu, khổ vì linh hồn chẳng biết khi nào mới rời khỏi nơi đó.

Giáo Hội nhắc nhở cầu nguyện, xin lễ, viếng nghĩa trang, làm việc làm phúc đức để cầu nguyện cho các đẳng trong tháng 11 mỗi năm. Tuy nhiên, họ phải chịu đau khổ rất lâu nơi luyện ngục, thì việc làm phúc đức này đáng lẽ người ta phải làm trọn năm, nghĩa là luôn luôn cầu nguyện cho những linh hồn nơi luyện ngục.

Thời gian đi rất mau, và khi qua rồi sẽ không bao giờ trở lại; hơn nữa tôi có biết rằng mình sẽ còn sống ở thế gian này bao năm nữa đây?

Người ta thường đo lường cuộc sống bằng số tuổi và nghĩ rằng đến lúc tuổi già rồi mới chết. Và rồi họ cứ mãi mê chạy đuổi theo thế gian... cho đến lúc Chúa đến và bảo "đủ rồi, con phải vĩnh biệt thế gian này". Mà ngày Chúa đến là khi nào? Chẳng ai biết cả, vì Ngài đến như kẻ trộm.

Chớ bao giờ chờ đến già mới nghĩ đến linh hồn mình, chớ bao giờ nghĩ rằng "tận thế" mới đem tôi đi ra khỏi thế gian này. Tôi phải chuẩn bị ngay bây giờ, biết đâu chỉ còn vài ngày nữa thôi... Ngừơi ta chết khi sức khỏe còn dồi dào, chết khi đang vui chơi cùng chúng bạn... Bổng dưng "Thầy Giêsu gọi", thì lúc đó phải "vâng" mà thôi.

Lạy Chúa, xin thương xót những người nằm nơi nghĩa trang này, nhất là những linh hồn bị lãng quên, không ai đóai hòai đến. Ước mong sao những kinh nguyện và những việc làm phúc đức của chúng con rút ngắn lại thời gian dài nơi luyện tội, để các ngài mau về hưởng Ánh Sáng Tôn Nhan Chúa. Amen

Xin Mẹ Maria đến viếng thăm các linh hồn nơi luyện tội để họ được giản khát và được ủi an trong khi chờ ngày hưởng phúc Thiên đàng. Amen

Lucia Tri Ân (Lucia Thảo Nhi)

Nhóm MẸ MARIA LÀ CỬA THIÊN ĐÀNG
https://www.facebook.com/ groups/MEMARIALACUATHIENDANG/

-----------------------------