mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1913
mod_vvisit_counterHôm Qua7012
mod_vvisit_counterTuần Này48616
mod_vvisit_counterTuần Trước62649
mod_vvisit_counterTháng Này140576
mod_vvisit_counterTháng Trước249069
mod_vvisit_counterTất cả15478322

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - BẤT ĐỒNG -KHÔNG BẤT HÒA PDF Print E-mail

DM Tran
Jan 15 at 10:21 PM

BẤT ĐỒNG NHƯNG KHÔNG BẤT HÒA

Tâm lý ứng dụng

Trần Mỹ Duyệt

Thỉnh thoảng chúng ta nghe ông này, bà nọ nói:

"Tao thề chết cũng không nhìn mặt nó!"

"Dù có chết tôi cũng không tha cho anh!"

"Chỉ cần nhìn thấy mặt người đó là tôi đã điên tiết lên rồi!"

Những câu nói thoạt nghe như có vẻ mạnh mẽ và dứt khoát. Nhưng ở một góc nhìn khác, đó chỉ là những câu nói mang ý nghĩa tiêu cực, tự ty, phản ảnh một suy nghĩ hẹp hòi và một tâm lý bệnh hoạn.

Trước hết, nuôi dưỡng mối thù hận về một người nào đó trong lòng, là chính tự ta mang lấy mặc cảm tội lỗi trong mình, đồng thời để mất đi cơ hội có thêm một người bạn.

Thứ đến, nếu ta không tha cho người khác, thì không phải là người khác khổ, mà chính tự mình ta sẽ mang lấy sự giận hờn trong lòng, và để nó gậm nhấm sự bình an của mình. Như vậy, không phải là người khác khổ mà là chính ta khổ. Con người yếu đuối, bất toàn là một chân lý. Và do đó, ai cũng đáng được đón nhận sự tha thứ. Cá nhân người viết đã phải mất nhiều năm trải qua những kinh nghiệm thăng trầm của cuộc sống, mới hiểu và cảm được bài học xin tha thứ và tha thứ.

Những câu nói diễn tả tâm trạng của một người về một người khác như trên nếu chỉ nói cho đỡ tức khi nóng giận, hoặc để tránh khỏi mất mặt với người này người khác thì coi như cũng tạm hiểu được. Nhưng nếu nói rồi mà ghim trong lòng và giữ mãi mối hận thù ấy thì thật là một tai họa, và cuộc sống người nói đó chắc chắn sẽ không được bằng an, hạnh phúc.

Trở lại kinh nghiệm bản thân, người viết trong thời gian sống đời sống chung đã phải đối diện với 3 người bạn tuy không phải thuộc loại "thề đến chết cũng không nhìn mặt", hoặc "dù có chết cũng không tha thứ", nhưng chỉ là "nhìn thấy mặt là đã không ưa", thế nhưng ít năm gần đây, tôi mới hiểu và cảm được mình đã sai sót, và đã hối hận về suy nghĩ như vậy. Cũng may, vì tuổi trẻ, vì hiểu lầm, vì thiếu kinh nghiệm và thiếu trưởng thành tâm lý, nên bây giờ tôi đã có cơ hội sửa sai, và tình bạn của chúng tôi lại trở nên đặm đà, thân thiết hơn lúc xuân trẻ.

Những yếu tố khiến tại sao tôi không mấy ưa thích những người bạn này lúc bấy giờ, theo tâm lý học. gọi là chemical attraction (sự thu hút hay hấp dẫn tự nhiên). Mà thật sự, những người bạn ấy theo tôi, họ đã chẳng làm gì thiệt hại đến tôi, chẳng nói gì khiến tôi bị va chạm tự ái, hoặc mất mặt, nhưng tuyệt nhiên, ở vào thời điểm đó, tôi không thể đến gần hoặc có cảm tình đối với họ. Và tôi cho rằng, họ cũng biết điều này, để rồi như một phản ứng tự vệ, họ cũng không thấy thích thú để kết bạn với tôi. Nhưng thời gian đã làm cho tôi thay đổi quan niệm và cái nhìn. Tuổi đời cũng đã dạy tôi nhiều suy nghĩ tích cực, có cái nhìn lạc quan về tình người, tình bạn. Đó là kinh nghiệm mà tôi đã trải qua, và tôi muốn chia sẻ đặc biệt các bạn trẻ, những bạn đang có chút thành đạt cả về công danh lẫn sự nghiệp trong cái nhìn và giao tiếp với bạn bè.

Một trong số ba người bạn mà tôi bắt đầu hiểu, thân thiết và qúi mến trở lại đã qua đời cách đây 5 năm. Trong một trường hợp tình cờ, tôi đã liên lạc với anh qua điện thoại, đề nghị anh một sự đóng góp cho một dự án từ thiện của tôi. Tôi chỉ hy vọng anh còn nhận ra tôi là những người bạn của thời xa xưa. Nhưng một bất ngờ khiến tôi cảm thấy khó tin, anh đã rộng rãi đóng góp, không những thế, từ đó về sau tất cả những lời kêu gọi của tôi đều được anh tham gia một cách nhiệt tình cho đến khi anh qua đời. Phải chăng sự thay đổi này đã đến với cả hai chúng tôi? Tuổi đời và kinh nghiệm sống đã nối kết chúng tôi lại với những kỷ niệm của quá khứ. Sự hấp dẫn tự nhiên đã nhường bước cho một tình bạn chân thật qua kinh nghiệm và cái nhìn trưởng thành về nhau.

Tình bạn của người bạn thứ hai hiện nay đang định cư tại Úc châu cũng đã đến với tôi một cách rất tình cờ, và cũng chỉ mới khoảng 5 năm trở lại đây trong một chuyến anh qua thăm Mỹ. May cho chúng tôi là anh có người thân tại Westminster, CA, và thế là chúng tôi không hẹn mà hò đã có một tuần lễ rất đậm đà tình bạn với nhau. Chúng tôi đã gọi nhau là "cố tri". Chúng tôi đã trao cho nhau những cảm tưởng, những suy nghĩ về sự ngây ngô của tuổi trẻ, về những cái đã khiến chúng tôi không có một tình bạn thân thiết khi còn trẻ. Và kể từ đó, chúng tôi ngày càng trở nên thân thiết hơn bao giờ.

Và người bạn thứ ba, điều làm tôi hết sức bỡ ngỡ, đó là anh đã viết cho tôi những dòng tâm sự này trên email: "Mình biết trước đây tụi mình không mấy thân thiết với nhau. Nhưng thời gian xa nhau, mình vẫn luôn nghĩ tốt về Duyệt. Bất cứ bạn bè nào nói xấu, hoặc nhận xét tiêu cực về cậu là mình "đóng đinh" chúng nó liền". Tôi thật sự xúc động khi đọc tâm sự này và thầm nghĩ, còn tìm đâu được người bạn tốt như vậy? Tại sao một người bạn như vậy mãi nay sau 50 năm tôi mới khám phá ra. Kể cả người đó, tại sao luôn có cảm tình tốt với tôi mà lại giữa mãi cho đến giờ này mới bộc lộ. Thời điểm mà chính anh đã nói là "get line for a last trip" vì bệnh ung thư của anh đang ở vào giai đoạn cuối. Có thể cũng tại vì cái "chemical attraction", và cũng tại vì tuổi trẻ chúng tôi đã không có những suy nghĩ chín chắn về tình bạn.

Chúng ta có nên giữ lòng giận hờn, thù ghét, hoặc nghi ngờ nhau về một câu nói, một hành động vô tình hoặc ngay cả cho là hữu ý không? Hoặc chúng ta có nên lạnh lùng, xa cách hay coi thường người bạn, mà theo từ ngữ của tâm lý học là không có những hấp dẫn tự nhiên từ bên ngoài không?

"Có được người bạn tốt là như chiếm hữu một kho báu" (Ecclesiasticus 6:14) "A faithfull friend is a strong defence: and he that hath found such an one hath found a treasure." Triết gia Cicero cũng đã từng nói: "Sức mạnh của tình bạn có thể làm nảy nở sự thịnh vượng, phát triển và xua tan đi nghịch cảnh."

Nhưng người bạn tốt, người bạn trung tín không nhất thiết phải là người luôn đem lại cho chúng ta cảm giác được tâng bốc, được ca tụng, được thoải mái, kể cả cảm giác được kính trọng. Theo Tuân Tử: "Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy". Như vậy, những bạn hữu khiến chúng ta đôi lúc cảm thấy không hài lòng về những lời trách móc, sửa sai, hoặc những nhận xét khách quan về con người, về cách sống, và về cuộc đời của chúng ta chưa chắc đã là những người bạn xấu. Ngược lại, những người xem ra bề ngoài luôn luôn khen chúng ta, tâng bốc, nịnh bợ chúng ta. Họ xuất hiện trước mặt chúng ta như một hiền nhân, quân tử hay một triết gia cũng chưa chắc đã là người tốt. Và như vậy, những dáng vẻ bề ngoài kia cũng là những gì khiến chúng ta phải có tầm nhìn khách quan, trung thực để nhận xét, và phán đoán.

Trong đời sống thực tế, ít khi chúng ta gặp được một người hoàn toàn theo ý mình. Dù là hai kẻ yêu nhau, dù là vợ chồng, dù là hai bạn thân, hoặc bất cứ mối thân tình nào. Chúng ta chỉ gặp được những con người mà họ chỉ có thể phần nào đáp ứng được những đòi hỏi, những mong ước của mình. Nhưng quan trọng là những người ấy là gì đối với chúng ta, và chúng ta phải có thái độ nào trong những tương quan ấy. Cố chấp, ích kỷ, và chủ quan chỉ làm cho tình cảm, tình yêu, và tình bạn của chúng ta trở nên mòn mỏi, héo úa và đi đến chỗ tan ra.

"Bất đồng quan điểm chứ không bất hòa" là một tâm lý ứng dụng thực tế trong cuộc sống. Điều này giúp chúng ta biết tự trọng, tự nhận thức, và tự kiềm chế trong những tương quan giữa mình cũng như với những người khác. Và đây là cái làm cho cuộc sống mang nhiều ý nghĩa lạc quan, tích cực và đáng sống hơn.

----------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC- QUYẾT TÌM GẶP CHÚA PDF Print E-mail

Chi Tran

Chữa người phong cùi.

16/01 – Thứ Năm tuần 1 thường niên.

"Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch".

LỜI CHÚA: Mc 1, 40-45: BỆNH CÙI THỂ XÁC VÀ BỆNH CÙI TÂM LINH

Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch".

Ðộng lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: "Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh". Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: "Anh hãy ý tứ đừng nói gì cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê, để minh chứng mình đã được khỏi bệnh".

Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người.


SỐNG VÀ CHIA SẺ: NGƯỜI CÙI QUYẾT TÂM TÌN GẶP CHÚA (Mc 1, 40-45)

Khi Đức Giêsu đến trần gian, sứ vụ của Ngài là đến với những người nghèo để chữa lành cho họ. Ngài luôn coi đây là điều căn cốt, bởi lẽ bệnh tật theo quan niệm của người Dothái nó gắn liền với tội và hệ lụy của nó là bị Thiên Chúa phạt.

Hơn nữa, bệnh phong cùi lại là thứ bệnh nan y, hay lây và bị người đương thời coi thường, khinh bỉ. Những ai mắc phải thứ bệnh khốn khổ này thì buộc phải sống cách ly khỏi dân chúng. Thường thì họ chọn nơi mồ mả để sinh hoạt. Họ bị cấm đi lại nơi công cộng, và nếu có đi đâu gần dân chúng thì buộc phải lắc chuông để báo cho mọi người biết mà tránh cho xa kẻo bị lây và nhiễm uế.

Tuy nhiên, anh này hôm nay thật may mắn vì đã gặp được Đấng đang tìm anh để chạnh lòng thương anh. Thật vậy, khi gặp người phong cùi này, Đức Giêsu đã không tránh xa, mà ngược lại, Ngài đã đến gần và chạm vào anh để anh được sạch. Không những thế, Ngài còn phục hồi nhân phẩm cho anh khi truyền cho anh đi báo với Tư Tế để được hòa nhập với cộng đồng.

Qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta hãy noi gương người phong cùi, ANH CAN ĐẢM VÀ QUYẾT TÂM TÌM GẶP CHÚA, mạnh dạn đến với Chúa, mở rộng tâm hồn cho Đấng đầy yêu thương đụng chạm tới mình, để Ngài chữa lành tâm hồn đui hủi của chúng ta là những thói hư tật xấu và tội lỗi, khô khan, nguội lạnh, thờ ơ với Chúa và vô cảm với anh chị em.

Hơn nữa, chúng ta hãy xin với Chúa cho đôi chân biết đi tới, đôi tay biết vươn xa, và nhất là trái tim biết rộng mở, để đón nhận những anh chị em đau khổ, bệnh tật cả về tinh thần lẫn thể xác, hầu xoa dịu những đau khổ mà anh chị em chúng ta đang phải gánh chịu. Chỉ có thế, chúng ta mới thực sự là môn đệ của Thầy Giêsu mà thôi.

Lạy Chúa Giêsu, NHỜ THÁNH THẦN Chúa chữa lành những căn bệnh CÙI tâm hồn chúng con, để chúng con được trở nên trong sạch. CON ĐÃ THẤY CHÚA, NÊN CON QUYẾT TÂM TÌM GẶP ĐƯỢC CHÚA., NAY CON ĐI NGAY ĐỂ LOAN BÁO TIN MỪNG CHÚA CHO MỌI NGƯỜI. Amen.

Ngọc Biển

gplongxuyen

---------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ NĂM TUẦN 1 TN PDF Print E-mail

qua1955 .

Chia sẻ Lời Chúa - Thứ Năm 16-1-20

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátcô. (1: 40-45)

      *BỆNH CÙI THỂ XÁC VÀ BỆNH CÙI TÂM LINH*

Khi ấy, có một người bệnh cùi đến van xin Chúa Giêsu và quỳ xuống thưa Người rằng: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể khiến tôi nên sạch". Động lòng thương, Chúa Giêsu giơ tay đặt trên người ấy và nói: "Ta muốn, anh hãy khỏi bệnh". Tức thì bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch. Nhưng Người nghiêm nghị bảo anh đi ngay và dặn rằng: "Anh hãy ý tứ đừng nói gì cho ai biết, một hãy đi trình diện cùng trưởng tế và dâng của lễ theo luật Môsê, để minh chứng mình đã được khỏi bệnh". Nhưng đi khỏi, người ấy liền cao rao và loan truyền tin đó, nên Chúa Giêsu không thể công khai vào thành nào được. Người dừng lại ở ngoài thành, trong những nơi vắng vẻ, và người ta từ khắp nơi tuôn đến cùng Người.

TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA: CẦN XIN CHÚA CHỮA BỆNH CÙI TÂM HỒN BẠN.

Một người bệnh phong đã QUYẾT TÂM TÌM đến với Chúa Giêsu bằng cử chỉ quỳ xuống và cầu xin Chúa Giêsu chữa cho ông khỏi bệnh phong. Quỳ xuống hoặc phủ phục trước Chúa Giêsu là cử chỉ của mọi người tin tưởng và tôn thờ Ngài.

Bất cứ ai tin Chúa Giêsu ngự trong Bí tích Thánh Thể trong nhà thờ thì nên thờ phượng Ngài trong cử chỉ của người khiêm nhường như quỳ xuống và cầu nguyện với Ngài.

Một người bệnh phong chắn chắn là phải vui mừng khôn xiết VÌ ÔNG ĐÃ ĐƯỢC CHÚA CHỮA LÀNH BỆNH CÙI TÂM HỒN, nên ông không thể giữ lại trong lòng nhưng mà chia sẻ niềm vui và đức tin của mình với mọi người khắp mọi nơi ông đi. Ông không có ý định không vâng lời Chúa Giêsu, nhưng trái lại, ông trở thành môn đệ của Chúa Giêsu để loan báo Tin mừng cho người khác và đưa người khác đến với Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu đã có được những gì ngài muốn có từ người bệnh phong. Đó là niềm tin của ông vào Chúa Giêsu. Dĩ nhiên, Chúa Giêsu luôn tràn đầy lòng thương xót và đã chữa khỏi người phong khỏi bệnh. Điều này dạy tôi cầu nguyện với Chúa Giêsu với đức tin của tôi. Đến với Chúa Giêsu nơi Thánh Thể, tôi phải chuẩn bị cho mình một cách thích hợp trong trang phục và những cử chỉ khiêm nhường để thờ phượng Ngài. Ngoài ra, tôi không được làm bất cứ điều gì để gây chia trí hoặc tai tiếng cho những người khác xung quanh trong nhà thờ.

Là Kitô hữu, tôi nhận được tình yêu của Thiên Chúa, vì vậy tôi nên nói với người khác về tình yêu của Thiên Chúa. Thiên Chúa là tình yêu và toàn năng. Thiên Chúa là Cha của tất cả mọi người. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa và đầy lòng thương xót cho bất cứ ai tin cậy vào Ngài và đến với Ngài.

Chúa Giêsu luôn mời gọi tất cả mọi người: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng."(Mt. 11, 28)

"CHÚA là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì... Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm."(TV. 23, 1; 4)

Bình an của Chúa Kitô!

Đa-Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu.

--

Bible sharing - Thursday 1-16-20

Gospel MK. 1: 40-45

A leper came to him and kneeling down begged him and said, "If you wish, you can make me clean." Moved with pity, he stretched out his hand, touched the leper, and said to him, "I do will it. Be made clean." The leprosy left him immediately, and he was made clean. Then, warning him sternly, he dismissed him at once. Then he said to him, "See that you tell no one anything, but go, show yourself to the priest and offer for your cleansing what Moses prescribed; that will be proof for them." The man went away and began to publicize the whole matter. He spread the report abroad so that it was impossible for Jesus to enter a town openly. He remained outside in deserted places, and people kept coming to him from everywhere.

Reflection!

A leper came to Jesus with a kneeling gesture and asked Jesus to cure him of leprosy. Kneeling down or prostrating before Jesus is the gesture of everyone who believes and adores Him. Anyone who believes that Jesus dwells in the Blessed Sacrament in the church should worship Him in the gesture of a humble person who knelt and prayed to Him.

A leper was certainly overjoyed, so he could not keep it in his heart but shared it and his faith with everyone everywhere he went. He had no intention of disobeying Jesus, but on the contrary, he became a disciple of Jesus to evangelize others and bring others to Jesus. A leper was delighted to forget that he should immediately do what Jesus told him to do according to Moses' laws.

Jesus got what he wanted from the leper. That is his belief in Jesus. Of course, Jesus is always full of mercy and has cured lepers. This taught me to pray to Jesus with my faith. Coming to Jesus in the Eucharist, I have to prepare myself appropriately in costumes and humble gestures to worship Him. In addition, I must not do anything to distract or disrupt other people around the church.

As a Christian, I receive God's love, so I should tell others about God's love. God is love and almighty. God is the Father of all people. Jesus is the Son of God and merciful to anyone who trusts in Him and comes to Him.

Jesus invites all people, "Come to me, all you who labor and are burdened, and I will give you rest."(Mt. 11, 28)

"The LORD is my shepherd; there is nothing I lack... Even though I walk through the valley of the shadow of death, I will fear no evil, for you are with me."(Ps. 23, 1; 4)

Peace of Christ!

Dominic Quang Hoang, a Christian.

---------------------------

 
GẶP GỠ ĐỨC KITO - NGÀY 16-1-2020 PDF Print E-mail

Tuyen Pham

---------- Forwarded message ---------
From: Bạn Đường Linh Thao
Date: Wed, Jan 15, 2020 at 4:39 AM
Subject: [TĐCN] MẾN YÊU HẰNG NGÀY, NGÀY 16-01-2020
To:

Mến Yêu Hằng Ngày, 16-01-2020

" Chúa không bao giờ thấy mệt khi tha thứ cho chúng ta; chỉ có chúng ta thấy mệt khi đi tìm lòng thương xót của Ngài " (ĐGH Phanxico) - trích Tông Huấn Đức Ki-tô Sống

Phụ trách Tông Đồ Cầu Nguyện:
Lm. Phê-rô Danh, S.J., và Nhóm Bạn Đường Linh Thao.

--

"Điều quan trọng là chúng ta không mỏi mệt gieo hạt giống tốt lành"

(ĐGH. Phanxicô)

Lạy Chúa, xin cho con trở nên người gieo sự tốt lành trong mọi việc con làm.

--
Bạn nhận được thư này vì bạn đã đăng ký vào nhóm Google Groups "tongdocaunguyen".
Để hủy đăng ký khỏi nhóm này và ngừng nhận email từ nhóm, hãy gửi email đến tongdocaunguyen+ This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it .
Để xem cuộc thảo luận này trên web, hãy truy cập https://groups.google.com/d/msgid/tongdocaunguyen/CAAfUZCVBr03tv-EFY9x_swQqEkr%3DZ_P3uopc8nFZzbaH6YagHA%40mail.gmail.com.

--

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - THỨ TƯ 15-1-2020 PDF Print E-mail


Jan 14 at 6:57 PM
Chia sẻ Lời Chúa - Thứ Tư 15-1-20

Phúc âm Mc 1: 29-39

Khi ấy Chúa Giêsu ra khỏi hội đường. Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê. Lúc ấy bà nhạc gia của Simon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các Ngài.
Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám; và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người. Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Simon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm được Người, các ông nói cùng Người rằng: "Mọi người đều đi tìm Thầy". Nhưng Người đáp: "Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa". Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Galilêa và xua trừ ma quỷ.

TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT LỜI CHÚA:

Thiên Chúa là tình yêu! Con Một Thiên Chúa Đức Giêsu đã nói: "Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người."(Mt. 20, 28)

Đức Giêsu phục vụ mọi người ở khắp mọi nơi trong giáo đường, trên đường phố, trong nhà, trên sa mạc, trong các ngôi làng trên toàn vùng. Các mục vụ của Chúa Giêsu bao gồm nhiều điều khác nhau như giảng dạy, chữa lành, xua trừ quỷ ám, cho người đói ăn, và còn cho kẻ chết được chỗi dội.

Chúa Giêsu cũng đã kết hiệp với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện của mình sau khi phục vụ dân chúng. Phục vụ và cầu nguyện của Chúa Giêsu phải là một gương mẫu tốt nhất cho mọi người Kitô hữu.

Vấn đề quan trọng nhất mà Chúa Giêsu mang đến cho con người là ơn cứu rỗi của Thiên Chúa qua sự đau khổ và cái chết nhục nhã của Ngài trên thập tự giá để rửa sạch tội lỗi của thế gian. Mọi người sẽ qua khỏi cuộc sống này; do đó, Nước Thiên Chúa là đích đến tối hậu, là niềm hy vọng của mọi người khi tin vào Chúa Giêsu.

Con đường vào Nước Trời là đi theo con đường của Chúa Giêsu. Đó là yêu thương và phục vụ những người thấp hèn chung quanh mình trong cuộc sống hàng ngày. Nếu Chúa ban cho tôi đó sức khỏe tốt, thì đó là để tôi phục vụ người khác thay vì ích kỷ.

Nếu tôi tiếp cận với những người bé mọn để phục vụ họ, tôi có thể chắc chắn phục vụ Chúa Giêsu trong họ bây giờ trên đời này (Mt. 25, 31-46).

Đức Giêsu đã yêu thương và phục vụ không ngừng nghỉ và phục vụ hết mình nhưng còn tôi thì sao?

Bình an của Chúa Kitô!

Đa Minh Quang Hoàng, người Kitô hữu.

--

Bible sharing - Wednesday 1-15-20

Gospel Mk 1: 29-39

On leaving the synagogue Jesus entered the house of Simon and Andrew with James and John. Simon's mother-in-law lay sick with a fever. They immediately told him about her. He approached, grasped her hand, and helped her up. Then the fever left her and she waited on them. When it was evening, after sunset, they brought to him all who were ill or possessed by demons. The whole town was gathered at the door. He cured many who were sick with various diseases, and he drove out many demons, not permitting them to speak because they knew him. Rising very early before dawn, he left and went off to a deserted place, where he prayed. Simon and those who were with him pursued him and on finding him said, "Everyone is looking for you." He told them, "Let us go on to the nearby villages that I may preach there also. For this purpose have I come." So he went into their synagogues, preaching and driving out demons throughout the whole of Galilee.

Reflection!

God is love! The son of God, Jesus said, "Just so, the Son of Man did not come to be served but to serve and to give his life as a ransom for many."(Mt. 20, 28) What did Jesus serve?

Jesus served people everywhere in the synagogue, on streets, in the house, in the desert, in villages throughout the whole region. The services of Jesus included many different things like teaching, healing, expelling demons, feeding the hungry even raising up the dead.

Jesus also got his with God through his prayers after serving the people. Service and prayer of Jesus should be a very good sample for all Christians.

The most important matter which Jesus brought to the human is the salvation of God through his suffering death on the cross to wash away the sins of the world. Everyone will pass away from this life; therefore, the Kingdom of God is the ultimate destination which is everyone's hope when believing in Jesus.

The way to enter the Kingdom of heaven is to follow the way of Jesus. It is to love and serve the least ones around in daily life. If God gives someone good health, it is to serve others instead of being selfish. If I reach out to the least ones to serve them, I can be sure to serve Jesus in them now on earth.

Jesus loved and served without ceasing and serving with all his heart but what about me?

Peace of Christ!

Dominic Quang Hoang, a Christian.

---------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 1935