mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay6782
mod_vvisit_counterHôm Qua10893
mod_vvisit_counterTuần Này26324
mod_vvisit_counterTuần Trước63979
mod_vvisit_counterTháng Này6782
mod_vvisit_counterTháng Trước249791
mod_vvisit_counterTất cả18391269

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
CẢM NGHIỆM TÌNH CHÚA YÊU TÔI -LM TRẦN NGÀ - CN34TN-A PDF Print E-mail

Điều kiện thiết yếu để được hưởng phúc thiên đàng
(Suy niệm Tin mừng Mát-thêu (Mt 25, 31-46) trích đọc vào Chúa nhật 34 thường niên)

Trong lớp giáo lý nọ, giáo lý viên hỏi các học sinh:
- Ta phạm tội nào thì phải sa hỏa ngục?
Đây là một câu hỏi dễ nên có nhiều học sinh giơ tay xin đáp. Các câu đáp quy về những thứ tội sau đây:
- Tội cố ý giết người, cố tình gây thiệt hại cho người khác như trộm cắp, chiếm đoạt; cố tình phạm tội tà dâm, ngoại tình; cố ý lăng mạ làm mất danh dự người khác, vân vân...
Giáo lý viên nói:
- Tất cả các câu đáp của các em đều đúng. Bây giờ thầy hỏi tiếp:
- Có khi nào ta không phạm những thứ tội như thế, cũng không cố tình làm hại ai, không đụng chạm gì đến tài sản hay thân thể người khác... mà phải sa hỏa ngục không?
Sau một hồi cau mày suy nghĩ, các học sinh đều trả lời là không. Thế nhưng thầy lại bảo là có, khiến cả lớp ngạc nhiên pha lẫn nghi ngờ.
Thầy nói tiếp: Có những khi ta không làm tổn thương ai, không chiếm đoạt tài sản người khác, không xúc phạm đến ai... thế mà vẫn có thể bị sa hỏa ngục vì không ra tay cứu giúp những người lâm cảnh gian nan khốn khó.
Nghe thế, học sinh lại thêm nghi ngờ.
Để thuyết phục học sinh tin chắc điều này, thầy trích dẫn lời dạy của Chúa Giê-su qua hai dụ ngôn sau đây:

Thứ nhất là dụ ngôn người giàu có với La-da-rô khốn khổ trong Tin mừng Luca.
Người giàu "mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy mà ăn cho đỡ đói, nhưng cũng chẳng ai cho."
Thế rồi, cả hai người đều chết. La-da-rô thì được vào thiên đàng vinh hiển; còn lão phú hộ thì phải sa hỏa ngục" (Lc 16, 19-21).
Người giàu đã làm gì đến nỗi phải sa hỏa ngục? Ông ta không mắng chửi, không đánh đập, không xua đuổi La-da-rô... Thế thì tại sao lão lại phải sa hỏa ngục?
Lão phải sa hỏa ngục vì lão không ra tay cứu giúp La-da-rô đang đói khát trong khi lão thừa mứa thức ăn.

Thứ hai là qua dụ ngôn cuộc "Phán xét cuối cùng" được trích đọc hôm nay, Chúa Giê-su lên án những người không ra tay cứu giúp người cùng khổ bằng những lời lẽ hết sức nặng nề:
"Hỡi phường bị chúc dữ kia! Hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã đốt sẵn cho ma quỷ và kẻ theo chúng..."
Thế là những người này hết sức bàng hoảng, sửng sốt, khiếp sợ và tự hỏi: "Mình đã làm gì nên tội mà Chúa bắt mình phải chịu hình phạt khủng khiếp đến thế? Mình không giết người, không đốt nhà, không chiếm đoạt tài sản của ai, không gian dâm, không ngoại tình, không mắng chửi hay làm mất thanh danh phẩm giá bất cứ ai... Thế thì tại sao lại phải chịu hình phạt nặng nề kinh khủng như thế?
Chúa Giê-su đáp: Các ngươi phải sa hỏa ngục "vì xưa Ta đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi chẳng tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi không cho đồ mặc; Ta đau yếu và ở tù, các ngươi đâu có viếng thăm Ta!"
"Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: 'Lạy Chúa có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói khát, khách lạ hay mình trần, yếu đau hay ở tù, mà chúng con chẳng giúp đỡ Chúa đâu?' Khi ấy Chúa đáp lại: "Ta bảo thật cho các ngươi biết: Những gì các ngươi đã không làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta" (Mt 25, 46).

Lạy Chúa Giê-su,
Lâu nay chúng con không ngờ có một thứ tội rất nặng nề mà ai vi phạm thì phải sa hỏa ngục đau khổ muôn đời, đó là tội không biết ra tay cứu giúp những người lâm cảnh gian nan khốn khổ.
Xin cho chúng con luôn quan tâm giúp đỡ người khốn khó, biết giảm bớt những chi tiêu không cần thiết để chia sẻ cho những anh chị em nghèo thiếu chung quanh; nhờ đó, mai đây Chúa sẽ tuyên bố với chúng con rằng:

"Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ" vì các ngươi đã ra tay cứu giúp những anh chị em đang lâm cảnh gian nan.

Linh mục Inhaxiô Trần Ngà

Tin mừng Mát-thêu 25, 31- 46
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi Con Người đến trong vinh quang, có hết thảy mọi thiên thần hầu cận, Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người. Muôn dân sẽ được tập họp lại trước mặt Người, và Người sẽ phân chia họ ra, như mục tử tách chiên ra khỏi dê. Chiên thì Người cho đứng bên phải, còn dê ở bên trái.

"Bấy giờ Vua sẽ phán với những người bên hữu rằng: 'Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta'.

"Khi ấy người lành đáp lại rằng: 'Lạy Chúa, có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ chúng con thấy Chúa là lữ khách mà tiếp rước, mình trần mà cho mặc; có khi nào chúng con thấy Chúa yếu đau hay bị tù đày mà chúng con đến viếng Chúa đâu?' Vua đáp lại: 'Quả thật, Ta bảo các ngươi: những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây là các ngươi đã làm cho chính Ta'.

"Rồi Người cũng sẽ nói với những kẻ bên trái rằng: 'Hỡi phường bị chúc dữ, hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã đốt sẵn cho ma quỷ và kẻ theo chúng. Vì xưa Ta đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi chẳng tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi không cho đồ mặc; Ta đau yếu và ở tù, các ngươi đâu có viếng thăm Ta!'

"Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: 'Lạy Chúa có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói khát, khách lạ hay mình trần, yếu đau hay ở tù, mà chúng con chẳng giúp đỡ Chúa đâu?' Khi ấy Người đáp lại: "Ta bảo thật cho các ngươi biết: những gì các ngươi đã không làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta'. Những kẻ ấy sẽ phải tống vào chốn cực hình muôn thuở, còn các người lành thì được vào cõi sống ngàn thu".

--------------------------------

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CHA NINH - CN33TN-A PDF Print E-mail

Phúc Âm Chúa Nhật Tuần XXXIV Thường Niên Năm A
Ngày 22 Tháng 11 Năm 2020
Đức Giêsu KITÔ VUA Vũ Trụ
Mt: 25:31-46
Các Ngươi Đã Chẳng giúp Đỡ Ta


Khi ấy, những người đứng bên tả cãi lại rằng: Có baogiờ chúng tôi thấy Chúa đói khát, có bao giờ chúng tôi thấy Chúa mìnhtrần, yếu đau hay ở tù, mà chúng tôi chẳng giúp đỡ Chúa đâu?
- Người đáp lại: Tất cả những gì các ngươi đã không làm cho một trong những anh em bé mọn nhất của Ta, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy, Các ngươi hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã sắp sẵn cho các ngươi!
- Đấy rõ ràng là lời tuyên án. Dứt khoát là một hình phạt, chứ không phải là một lời đe dọa.
- Vậy có bao giờ tôi đã ngoảnh mặt làm ngơ trước một người anh em đang trằn trọc trong đau khổ, mà tôi không hề bận tâm tìm cách nào để giúp một bàn tay?
- Có khi nào tôi thấy người hàng xóm trong căn nhà lụp xụp, con cái nheo nhóc, đau không ốm dám đi nhà thương bác sĩ, mà tôi không hề động tâm chạy quaxem họ có cần gì không?
- Có bao giờ tôi để tâm đến lời của Chúa: Mỗi lần tôi từ chối không giúp đỡ một trong những người anh em bé mọn nhất, người anh em đau khổ nhất , bị bỏ quên nhất, là ngươi đã từ chối không giúp cho chính Ta vậy


- Anh em đừng làm cho người khác cái mà chính anh em không muốn người khác làm cho anh em.
- Ngược lại anh em hãy làm cho người khác điều mà anh em muốn người ta làm cho mình.
Linh Mục Nguyễn An Ninh

------------------------------

 
BÁNH SỰ SỐNG -THỨ SÁU CN33TN-A PDF Print E-mail

Tinh Cao

Thứ Sáu CN33TN-A

BÁNH SỰ SỐNG Lời Chúa

Bài Ðọc I: (Năm II) Kh 10, 8-11

"Tôi cầm lấy cuốn sách mà nuốt".

Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan Tông đồ.

Tôi là Gioan, tôi đã nghe có tiếng từ trời phán cùng tôi rằng: "Ngươi hãy đi lấy cuốn sách mở sẵn trên tay thiên thần đứng trên biển và trên đất". Tôi liền đến xin thiên thần trao cho tôi cuốn sách ấy và người nói với tôi: "Ngươi hãy cầm lấy sách mà nuốt đi; nó sẽ làm cho ruột gan ngươi đầy cay đắng, nhưng miệng ngươi lại cảm thấy ngọt ngào như mật". Tôi cầm lấy cuốn sách từ tay thiên thần mà nuốt; miệng tôi cảm thấy ngọt ngào như mật, nhưng khi tôi đã nuốt rồi thì nó làm cho ruột gan tôi đầy cay đắng. Bấy giờ tiếng lại phán cùng tôi rằng: "Ngươi còn phải nói tiên tri cho nhiều dân, nhiều nước, nhiều ngôn ngữ và nhiều vua chúa nữa".

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 118, 14. 24. 72. 103. 111. 131

Ðáp: Những lời sấm của Chúa ngon ngọt thay cho cổ họng con (c. 103a).

Xướng: 1) Con vui vì đường lối lời Ngài nghiêm huấn, dường như được mọi thứ giàu sang. - Ðáp.

2) Vì lời nghiêm huấn của Ngài là điều con ưa thích, các thánh chỉ Ngài là những bậc cố vấn của con. - Ðáp.

3) Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn. - Ðáp.

4) Những lời sấm của Ngài ngon ngọt thay cho cổ họng con, ngọt hơn cả mật ong đổ miệng con. - Ðáp.

5) Lời Ngài nghiêm huấn là sản nghiệp của con muôn đời, vì những điều đó khiến cho lòng con hoan hỉ. - Ðáp.

6) Con há miệng để hút nguồn sinh khí, vì con ham muốn những chỉ thị của Ngài. - Ðáp.

Alleluia: Tv 118, 34

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, xin giáo huấn con, để con tuân cứ luật pháp của Chúa, và để con hết lòng vâng theo luật đó. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 19, 45-48

"Các ngươi đã biến đền thờ Thiên Chúa thành sào huyệt trộm cướp".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu vào đền thờ, Người liền xua đuổi các người buôn bán tại đó và phán bảo họ rằng: "Có lời chép rằng: Nhà Ta là nhà cầu nguyện, các ngươi đã biến thành sào huyệt trộm cướp". Và hằng ngày Người giảng dạy trong Ðền thờ. Các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão trong dân tìm cách hại Người, nhưng họ không biết phải làm cách nào, vì dân chúng hết thảy đều chăm chú nghe Người.

Ðó là lời Chúa.

TÔI ĂN - NHAI VÀ NUỐT Lời Chúa

Thanh tẩy Đền Thờ TÂM HỒN - Uy quyền của đối phương được phong vương

Bài Phúc Âm hôm nay, Thứ Sáu Tuần XXXIII Thường Niên, tiếp tục với cuộc hành trình lên Giêrusalem của Chúa Kitô, ở chỗ, sau khi "Người đã gần đến Giêrusalem" trong Bài Phúc Âm hôm kia, sau đó "Chúa Giêsu đến gần Giêrusalem" trong bài Phúc Âm hôm qua, và hôm nay "Chúa Giêsu vào đền thờ".

Phải, nếu đền thờ Giêrusalem là nơi Thiên Chúa ngự, là biểu hiệu cho sự hiện diện thần linh của Thiên Chúa, thì sự kiện Chúa Giêsu có mặt ở đền thờ này cho thấy Người đã đến được đích điểm cuộc hành trình Giêrusalem của Người.

Bởi Người đến "là để tỏ Cha ra" (Gioan 1:18), tức để làm cho dân của Người biết Cha của Người thực sự là Đấng nào, Vị Thiên Chúa đã từng tỏ mình ra cho họ trong suốt giòng lịch sử cứu độ của họ như là một Vị Thiên Chúa chân thật duy nhất, ngoài Ngài ra không còn một vị Thiên Chúa nào khác, và vì thế họ phải hết mình kính mến Ngài, chỉ một mình Ngài thôi, "hết lòng, hết linh hồn và hết sức" của họ (xem Đệ Nhị Luật 6:4-5), nghĩa là trên hết mọi sự.

Bởi thế, không lạ gì, khi thấy cảnh tượng dân chúng buôn bán trong đền thờ "là nhà cầu nguyện", như chính Người nói trong Bài Phúc Âm hôm nay, đã bị "biến thành sào huyệt trộm cướp", thì làm sao Người là Đấng kính mến Cha Người hết mình và trên hết mọi sự, khi thấy nơi biểu hiệu cho sự hiện diện thần linh của Cha bị chính dân của Ngài tục hóa, có thể nào chịu đựng được, đến độ dù Người vốn "hiền lành và khiêm nhượng trong lòng" (Mathêu 11:29) cũng không thể nào không ra tay "xua đuổi các người buôn bán tại đó".

Phải chăng đó là một trong những lý do chính yếu khiến Người vừa thấy thành thánh Giêrusalem, Người đã thổn thức khóc, như bài Phúc Âm hôm qua thuật lại? Người đã không khóc khi thấy Cha của Người bị xúc phạm cho bằng khóc thương dân của Người, vì họ không ngừng liên tục xúc phạm đến Cha của Người mà nguy hiểm đến phần rỗi đời đời của chính họ. Bởi thế mà trên đường vác thập giá lên Núi Sọ, Người đã khuyên đám phụ nữ thương khóc Người bấy giờ rằng: "Chớ khóc thương Tôi, một khóc thương các ngươi cùng con cháu của các ngươi" (Luca 23:27-28).

Đúng vậy, nếu con người ta nói chung và những ai tin vào Người nói riêng thật sự biết khóc thương bản thân mình, ở chỗ tỏ ra ăn năn thồng hối tội lỗi của mình, thì đó là tác động họ khóc thương Người rồi vậy, vì họ sẽ không dám xúc phạm đến Người nữa, họ sẽ không làm cho Người phải khổ sở vác thập giá của họ và cho họ nữa, thập giá do chính họ chất lên vai của Người. Tội lỗi của họ chính là thập giá mà Người phải vác vậy. Và thập giá cũng là biểu hiệu cho từng con chiên lạc Người cần phải tìm kiếm và vác trên vai mang về nhà Cha của Người vậy (xem Luca 15:5).

Đó là lý do Người quả thật không hề ghét bỏ dân của Người qua hành động đánh đuổi họ như thế, trái lại, chỉ vì Người thương họ hơn bao giờ hết, khi thấy họ lầm lạc đến độ chính họ là dân được Thiên Chúa là Cha của Người tuyển chọn đã tục hóa một nơi thánh nhất của họ, chứ không phải bị tục hóa bởi dân ngoại không biết gì đến Vị Thiên Chúa của họ, như đã phũ phàng và trắng trợn xẩy ra vào thời kỳ hậu lưu đầy của họ, khi họ bị ngoại bang xâm chiếm và đô hộ, đến độ quyền lực ngoại bang bấy giờ đã ra tay tàn phá và tục hóa đền thờ ấy, một biến cố lịch sử đầy nhơ nhớp được Sách Macabê quyển thứ nhất diễn thuật trong Bài Đọc 1 Thứ Hai đầu tuần này.

Việc Chúa Giêsu "xua đuổi các người buôn bán tại đó" còn mang một ngậm ý trách móc cả thành phần lãnh đạo dân Chúa bấy giờ nữa, thành phần có thẩm quyền để hướng dẫn dân Chúa theo đường lối của Thiên Chúa, theo lề luật thánh lại để xẩy ra tình trạng tục hóa công khai này, một là vì chính họ cho phép, hai là vì họ cứ để cho dân chúng tha hồ tục hóa đền thờ linh thánh này, không hề ngăn cản tí nào, như thể vừa tán thành vừa đồng lõa với tội lỗi của dân.

Người biết rằng việc Người tự động "xua đuổi các người buôn bán tại đó" chắc chắn sẽ đụng chạm đến quyền bính của thành phần lãnh đạo này. Thế nhưng, vì Người đến cứu cả thành phần lãnh đạo mù quáng ấy nữa, nên Người vẫn bất chấp họ có tỏ ra hận thù Người hơn bao giờ hết, như được Bài Phúc Âm hôm nay cho thấy: "Các thượng tế, luật sĩ và kỳ lão trong dân tìm cách hại Người, nhưng họ không biết phải làm cách nào, vì dân chúng hết thảy đều chăm chú nghe Người".

Họ càng hận thù và tìm cách hại Người bao nhiêu thì chính họ là thành phần "không muốn" xẩy ra chuyện "phong vương" của Người càng được thành tựu, như ý nghĩa trọng dụ ngôn của Bài Phúc Âm hôm kia cho biết vào thời điểm Người "gần đến Giêrusalem" là nơi Người sẽ bị rơi vào tay họ như Người đã báo trước cho các môn đệ của Người về biến cố bất khả tránh này 3 lần, đúng như ý định vô cùng nhiệm mầu của Cha Người về cuộc hành trình Giêrusalem của Người là để Người được "phong vương" trên ngai tòa thập tự giá một cách danh chính ngôn thuận: "Giêsu Vua Dân Do Thái" (Luca 23:38).

Tuy nhiên, ngay lúc bấy giờ, lúc Người "xua đuổi các người buôn bán tại đó" thì họ còn sợ dân chúng, tức chưa đến giờ của người, nhờ đó, như Phúc Âm cho biết: "hằng ngày Người giảng dạy trong Ðền thờ". Và vì thế, từ ngày mai Thứ Bảy Tuần XXXIII Thường Niên cho tới hết tuần 34 Thường Niên là tuần cuối cùng của phụng niên hằng năm, chúng ta sẽ đọc thấy các bài Phúc Âm cho ngày thường trong tuần liên quan đến giáo huấn Giêrusalem của Người, những giáo huấn cuối cùng của hành trình Giêrusalem được Người công khai truyền dạy ở chính thành thánh Giêrusalem, giáo đô của Do Thái giáo, cũng là khởi điểm truyền giáo (xem Tông Vụ 1:8) ngay sau biến cố Thánh Linh Hiện Xuống của Giáo Hội được Người thiết lập.

Lời Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm hôm nay khi Người đánh đuổi đám dân đã biến nhà Cha của Người thành sào huyệt trộm cướp là một sấm ngôn, một sấm ngôn ngọt ngào phát ra từ mội miệng của Vị Thiên Chúa làm người chỉ vì yêu thương nhân loại, muốn cứu nhân loại nói chung, nhất là dân riêng của Người vốn là dân thánh nói riêng, cho khỏi tất cả những gì là trần tục, tục hóa, bất xứng với Người, cũng bất xứng với Cha của Người, một sấm ngôn được thoát ra từ một cõi lòng cay đắng xót xa trước cảnh hư đốn băng hoại nơi dân của Người, đến độ khiến Người đã phải khóc, khi thấy trước được số phận thảm thương của họ sau này, như Người đã đề cập tới trong bài Phúc Âm hôm qua, và câu sấm ngôn trong bài Phúc Âm hôm nay như thế Người cho họ biết rằng tại sao họ sẽ phải chịu số phận vô cùng khốn nạn như thế: sở dĩ họ "không nhận biết giờ ngươi được thăm viếng" là vì họ mải mê lợi lộc trần thế vậy!

Chớ gì những sấm ngôn của Chúa, tiêu biểu cho những gì Thiên Chúa muốn và những giáo huấn của Người trở thành ngon ngọt cho những ai biết chấp nhận, nhờ đó họ mới cảm thấy "ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng" (Mathêu 11:30), và cũng nhờ đó họ mới thực sử cảm nghiệm thấy tâm tình hân hoan của Thánh Vịnh gia trong Thánh Vịnh 118 ở Bài Đáp Ca hôm nay:

1) Con vui vì đường lối lời Ngài nghiêm huấn, dường như được mọi thứ giàu sang.

2) Vì lời nghiêm huấn của Ngài là điều con ưa thích, các thánh chỉ Ngài là những bậc cố vấn của con.

3) Ðối với con, luật pháp do miệng Chúa đáng chuộng hơn vàng bạc châu báu muôn ngàn.

4) Những lời sấm của Ngài ngon ngọt thay cho cổ họng con, ngọt hơn cả mật ong đổ miệng con.

5) Lời Ngài nghiêm huấn là sản nghiệp của con muôn đời, vì những điều đó khiến cho lòng con hoan hỉ.

6) Con há miệng để hút nguồn sinh khí, vì con ham muốn những chỉ thị của Ngài.

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài chia sẻ trên

TN.XXXIIIL-6.mp3

--

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ BẢY CN33TN-A PDF Print E-mail

Suy Niệm Thứ Bảy Tuần XXXIII Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Lu-ca (Lc 20: 27-40): TIN CÓ SỰ SỐNG LẠI

27 Có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại.28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su: "Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này: Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình.29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết.30 Người thứ hai,31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào.32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết.33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ?"34 Đức Giê-su đáp: "Con cái đời này cưới vợ lấy chồng,35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng.36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại.37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham,Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp.38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống".39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói: "Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm".40 Thế là, họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

Suy niệm/SỐNG VÀ CHIA SẺ LC: TẤT CẢ ĐỀU ĐANG SỐNG

Nhóm Xađốc tranh luận với Chúa Giêsu mà chúng ta đọc thấy trong bài Tin Mừng hôm nay, là thành phần cao cấp trong hàng tư tế có chủ trương không tin có sự sống lại. Để bảo vệ cho quan điểm của mình, họ đã đưa ra cho Chúa Giêsu một câu chuyện hoàn toàn lý thuyết nhằm cho thấy sự sống lại là chuyện khôi hài.

Để trả lời, Chúa Giêsu dựa vào Luật, tức là chính Lời Thiên Chúa không ai chống đối được: nếu Thiên Chúa đã giao ước với các tổ phụ, ấy là cho đến muôn đời. Thiên Chúa đã hứa ban cho các tổ phụ dòng giống trường tồn, dòng dõi của những người công chính. Và vì "Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Thiên Chúa, tất cả đều đang sống".

Chúng ta được diễm phúc làm con Chúa trong lòng Giáo Hội. Nhờ hiến tế của Đức Giêsu Kitô mà chúng ta hy vọng chắc chắn được thừa hưởng sự sống đời đời. Đó là niềm tin, là niềm trông cậy của chúng ta. Điều quan trọng là chúng ta hãy sống sao để diễn tả niềm tin vào sự sống lại của mình. Có những người xưng mình là Kitô hữu nhưng hành xử và sống như không có đời sau vậy! Có những người vẫn mong muốn được sống lại bên Chúa trong ngày sau hết, nhưng đã không nỗ lực hoán cải và thay đổi bản thân cho xứng đáng với ơn phục sinh mà Đức Kitô đã chịu chết nhằm mang lại cho chúng ta.

Lạy Chúa là sự sống lại và là sự sống, xin thương cho mỗi người chúng con luôn vững tin, khát khao được hưởng sự sống hạnh phúc và bình an vĩnh cửu trong Nước Chúa. Xin giúp chúng con biết ý thức và nỗ lực hàng ngày để đáng được hưởng ơn phục sinh mà Chúa đã hy sinh mang lại cho chúng con. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường
Kính chuyển:
Hồng

------------------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI - PDF Print E-mail

nguyenthi leyen

KHÔN NGOAN NHẤT LÀ LUÔN LUÔN LẬP CÔNG ĐỀN TỘI

TRƯỚC KHI CHẾT

1. Một dì phước Đaminh ở Mantoue, tên là Paula sống chết thật là đạo đức. Dì chết, xác đưa vào nhà thờ. Cả dòng sốt sắng xướng bài tử ca.

Chị Têphanô Canhdana (Etiennette Quinana) là bạn cố tri càng nhiệt tình với bạn hơn nữa, xoắn xít bên hòm.

Bỗng chốc, người chết để rơi một tượng chuộc tội nhỏ, đưa tay ra nắm lấy tay bạn và ghì chặt đến nỗi không sao giựt tay ra được. Người ta làm đủ cách hơn một tiếng đồng hồ, tay vẫn nắm tay. Bấy giờ Mẹ bề trên ra lệnh cho dì Paula, nhân danh đức vâng lời, phải bỏ tay dì Canhdana ra. Người chết vâng lời ngay.

Nắm tay chặt kia có ý nghĩa gì? Dì Paula cho dì Canhdan biết đó là sự van xin gắt gao phải cứu viện giữa những đau khổ ngập trời. Dì nói: "Ôi! Nếu bồ biết được bọn quỷ dữ tung hoành như điên để cướp giật lần cuối linh hồn ta khi lâm chung! Biết chí nghiêm thế nào Quan Xét Tối Cao! Biết việc tra xét kỷ chừng nào các lỗi lầm hết sức nhỏ mọn! Rồi phải đền tội thế nào trước khi lãnh thưởng và phải trong sạch thể nào để được vào Thiên Quốc.

Vậy hãy cầu nguyện cho tôi. Hãy đứng trung gian giữa tôi với Chúa! Cầu nguyện, cầu nguyện, và đền tội cho tôi."

2. Tại dòng Phanxicô Balê, một tu sĩ qua đời. Mọi người đều gọi ngài là vị thánh sống, một Thiên Thần làm người.

Trong dòng có luật buộc, mỗi cha phải dâng ba thánh lễ cho một thành viên qua đời.

Nhưng một cha nghĩ: dâng ba thánh lễ làm gì vô ích cho một vị thánh như vậy, vì ngài đã bay thẳng lên trời. Sau một vài ngày, cha thình lình thấy tu sĩ quá cố hiện về trước mặt và thảm thiết van nài: "Em khẩn khoản xin anh thương xót em."

Ngạc nhiên nghe người hiện về cầu khẩn như vậy, cha ấy đáp: "Ê, này hỡi linh hồn thánh thiện, cần ta giúp đỡ gì?"

"Em đang bị giam cầm trong Luyện Ngục, đang chờ ba thánh lễ anh dâng cho em. Nếu anh thi hành luật buộc đó, em lên ngay Thiên Đàng."

"Ôi, anh hân hạnh làm ngay, nếu nghĩ là em cần. Anh tưởng với cuộc đời rất thánh thiện của em, em nhận ngay mũ triều thiên khi chết đoạn. Chẳng phải em là người nhiệt tình hơn hết mọi việc đạo đức của dòng sao? Ai cũng ca ngợi em và cố bắt chước em. Ngoài thần vụ, em đã không đọc kinh và hãm xác thường xuyên, biến đời em thành một tác động nhân đức liên tục sao? Không, anh đã không bao giờ có thể tin còn một Luyện Ngục nào cho em cả."

Tu sĩ quá cố nhấn mạnh: "Than ôi! Than ôi! Không ai tin, không ai hiểu Chúa xét xử và trừng phạt nghiêm khắc biết chừng nào! Ngài thánh thiện vô cùng, nên thấy rõ trong các việc tốt lành nhất của ta, những góc cạnh bất hảo và không đẹp lòng Ngài. Thần thánh cũng còn không trong sạch trước mặt Ngài huống chi chúng ta là người phàm tục.
nxbphuongdong

-----------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 2187