mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1892
mod_vvisit_counterHôm Qua6088
mod_vvisit_counterTuần Này13289
mod_vvisit_counterTuần Trước39479
mod_vvisit_counterTháng Này78036
mod_vvisit_counterTháng Trước163848
mod_vvisit_counterTất cả12111248

We have: 129 guests online
Your IP: 54.235.48.106
 , 
Today: Nov 14, 2018

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
THIEN CHUA LA CHA CUA TOI - NHAY CAM VA DAU KHO PDF Print E-mail

Phung Nguyet Vo

Daniel Berrigan từng viết một câu bất hủ: Trước khi thật tâm theo Chúa Giêsu, trước hết bạn hãy xem thử mình, khi nhìn vào bên trong, sẽ tốt đẹp được đến đâu!

Khi nói thế là ông đang cố nêu bật một chuyện thường bị hiểu lầm sâu sắc từ mọi khía cạnh, cụ thể là tại sao và thế nào mà một tôn giáo đích thực lại đem đau khổ đến cuộc đời chúng ta.

Một mặt, chuyện quá phổ biến là nghĩ rằng nếu bạn đón nhận Thiên Chúa vào đời mình, thì bạn sẽ có đường đi dễ dàng hơn trong đời, Chúa sẽ cho bạn tránh khỏi nhiều bệnh tật và đau khổ thường tác hại lên người khác. Ngược lại, nhiều người lại nuôi cảm giác, thậm chí là một niềm tin rằng Thiên Chúa muốn cho chúng ta đau khổ, rằng có một mối ràng buộc cố hữu giữa đau khổ và chiều sâu, rằng càng đau đớn thì càng có tinh thần thiêng liêng.

Tất nhiên, có phần nào sự thật thâm sâu trong đó, chiều sâu thiêng liêng liên kết bất phân ly với đau khổ, và Thập giá Chúa Kitô đã biểu lộ điều này, cũng như kinh thánh nói rằng Thiên Chúa thanh luyện những người đến gần Ngài. Nhưng có vô số cách hiểu lầm điều này, Chúa Giêsu nói rằng chúng ta phải mang lấy thập giá hằng ngày mà theo Ngài, và rằng theo Ngài nghĩa là chấp nhận một đau khổ đặc biệt. Nhưng chúng ta sẽ hỏi: Tại sao lại thế? Tại sao khi chúng ta chú tâm vào Chúa Giêsu thì đau khổ đi sâu vào cuộc đời chúng ta hơn? Và điều ngược lại có đúng hay không? Một tôn giáo thật đi ngược lại với bản tính thịnh vượng của chúng ta hay sao? Chẳng lẽ đau khổ là thâm sâu còn vui mừng là nông cạn? Và, chuyện này nói lên điều gì về Thiên Chúa? Thiên Chúa ái khổ ư? Tại sao Thiên Chúa muốn và đòi chúng ta phải đau khổ? Tại sao nhất thiết đường hướng đau đớn phải đi kèm với việc thật tâm theo Chúa?

Đau đớn sẽ đổ sâu trong chúng ta hơn khi chúng ta thật tâm theo Chúa, không phải bởi Thiên Chúa muốn thế hay bởi đau đớn thì có phúc hơn vui mừng. Không phải như vậy. Đau khổ và đau đớn không phải là điều Chúa muốn, chúng là những thứ tiêu cực, bị xóa sổ trên thiên đàng. Nhưng, khi chúng ta thật tâm theo Chúa, chúng sẽ đổ tràn sâu hơn trong đời chúng ta, là bởi khi thật sự mở ra với Thiên Chúa, chúng ta sẽ không cố níu giữ sự bảo vệ sai lầm cho bản thân mình, và như thế sẽ nhạy cảm hơn để cuộc đời đổ đầy vào chúng ta cách tự do và sâu sắc hơn. Trong sự nhạy cảm đó, chúng ta sẽ thôi vô thức vặn vẹo mọi thứ để nhằm giữ cho mình được an toàn và không phải đau đớn. Nói đơn giản, chúng ta sẽ cảm nghiệm một đau đớn sâu sắc hơn trong đời, bởi chúng ta nhạy cảm hơn, sẽ cảm nghiệm mọi sự sâu sắc hơn.

Ngược lại cũng đúng. Nếu ai đó, quá vô cảm, trơ như đá, thì sự vô cảm của người đó sẽ khiến họ miễn nhiễm và những đau khổ và đau đớn của người khác hiếm khi làm phiền họ. Tất nhiên, người đó cũng sẽ không cảm nghiệm được ý nghĩa và niềm vui một cách thật sâu sắc, và đó là cái giá của sự vô cảm.

Vài năm trước, Michael Buckley, linh mục Dòng Tên ở California, đã giảng trong thánh lễ đầu tay của một linh mục. Trong bài giảng, cha Buckley không hỏi tân linh mục rằng liệu cha có đủ mạnh để làm linh mục không, mà lại hỏi liệu cha có đủ yếu để làm linh mục hay không. Khi chỉ ra nghịch lý này, cha Buckley giúp trả lời câu hỏi: tại sao đến gần với Chúa hơn lại cũng có nghĩa là đến gần với đau khổ hơn. ‘Liệu người này có đủ bất lực để không thể gạt đi những đau khổ lớn trong đời mình, để sống với một sự thất bại nhất định, để cảm nhận thế nào là một con người bình thường? Liệu cuộc đời của cha có những bối rối, nghi hoặc bản thân, hay dằn vặt trong lòng? Liệu cha có phải đương đầu với sợ hãi, có những lúc nản lòng, hay chấp nhận hạ bớt những kỳ vọng của mình?’

Rồi cha Buckley tiếp tục so sánh giữa Socrates và Chúa Giêsu, nêu bật rằng Socrates bằng nhiều cách kêu gọi muốn có con người mạnh mẽ hơn. Như Chúa Giêsu, Socrates cũng bị kết án tử hình một cách bất công, nhưng không như Chúa Giêsu, ông không bao giờ sợ hãi và run rẩy hay ‘đổ mồ hôi máu’ trước cái chết của mình. Ông uống thuốc độc và bình thản ra đi. Còn như chúng ta biết, Chúa Giêsu không trải qua cái chết với sự bình thản như vậy.

Một phán xét hời hợt, sẽ nói rằng phản ứng khác nhau là bởi cách chết khác nhau, đóng đinh thập giá thì kinh khủng hơn uống thuốc độc nhiều. Nhưng, dù lập luận này có phần đúng, nhưng không phải là nguyên do thật sự. Tại sao Chúa Giêsu đấu tranh vật lộn hơn Socrates trong cái chết? Bởi sự nhạy cảm vô cùng của Ngài. Chúa Giêsu đơn giản là ít khả năng hơn trong việc bảo vệ khỏi nỗi đau. Ngài cảm nhận mọi sự thật sâu sắc và hệ quả là dễ mẫn cảm với đau đớn thể xác và tinh thần, nhạy cảm hơn với sự chối bỏ và khinh dễ của con người, xúc động hơn trước tình yêu và thù ghét.

Socrates là con người vĩ đại và anh hùng, nhưng không như Chúa Giêsu đã khóc thành Giêrusalem, ông không bao giờ khóc thương Athens, không bao giờ biểu lộ nỗi buồn sầu và đau đớn khi bị bạn bè phản bội. Ông mạnh mẽ, tự chủ, bình thản, và không bao giờ xúc động quá mức. Còn Chúa Giêsu, lại yếu hơn trong việc bảo vệ mình khỏi những đau đớn, và hệ quả là, đôi khi Ngài xúc động tột cùng.

--------------------------------

 
ĐỜI SỐNG MỚI TRONG THẦN KHÍ- - HIẾN CHƯƠNG NƯỚC TRỜ PDF Print E-mail

CÁC THÁNH VÀ HIẾN CHƯƠNG NƯỚC TRỜI

Trần Mỹ Duyệt

Từ nhỏ tôi rất say mê đọc truyện các vị thánh. Cho tới bây giờ, tôi có thể kể thuộc lòng nhiều truyện về các ngài. Nhưng càng đọc, càng suy ngắm các thánh, tôi càng cảm nghiệm ra rằng các ngài cũng chỉ là những con người. Họ cũng có những quá khứ có thể nói là tội lỗi, đáng trách.

Thí dụ, quá khứ của Augustine, một chàng trai hào hoa, phóng đãng, lơ là về niềm tin, và bê tha tình cảm. Quá khứ của Phaolô, một Pharisiêu cuồng tín đã hăng say bắt bớ, trù dập các Kitô hữu tiên khởi. Và quá khứ của Phêrô, người môn đệ được Thầy yêu mến, tín nhiệm giao cho điều hành Giáo Hội, nhưng lại là một anh thuyền chài bộc trực, nóng nảy, và hèn nhát. Chỉ một câu hỏi của một tớ gái cũng làm ông mất hết can đảm mà chối thầy. Đó là những đại thánh, những thánh lớn với những quá khứ không “thánh thiện”, không “rực rỡ” tí nào.

Thế nhưng tôi vẫn bị thu hút và hấp dẫn bởi quyết tâm thay đổi của những con người ấy. Điều làm tôi say mê là tương lai thánh thiện, tương lại của những dứt bỏ quá khứ và chấp đi tới của họ. Gioan đã cho biết trong Khải Huyền và gọi họ là “những người từ đau khổ lớn lao mà đến, họ giặt áo và tẩy áo trắng trong máu Con Chiên”. (Khải Huyền 7:14). Họ đông đảo tiến lên “đứng trước ngai vàng và trước mặt Con Chiên, mình mặc áo trắng tinh, tay cầm nhành lá thiên tuế,” (Khải Huyền 7: 9). Những điều này lại cho tôi một xác tín khác, đó là sự thánh thiện thuộc về mọi người, bất kể họ là những ai và có quá khứ như thế nào. Sự thánh thiện ấy có một gắn bó chặt chẽ với những gì Mátthêu đã ghi trong bài giảng trên núi:

1Thấy dân chúng thì Ngài lên núi. Ngài ngồi xuống và môn đồ đến bên Ngài.
2Ngài mở miệng dạy họ rằng:
3Phúc cho những kẻ có tin thần khó nghèo, vì nước trời là của họ.
4Phúc cho những kẻ hiền lành, vì họ sẽ được đất làm cơ nghiệp.
5Phúc cho những kẻ ưu phiền, vì họ sẽ được an ủi.
6Phúc cho những kẻ đói khát công chính, vì họ sẽ được no đầy.
7Phúc cho những kẻ biết thương xót, vì họ sẽ được thương xót.
8Phúc cho những tinh sạch trong lòng, vì họ sẽ thấy Thiên Chúa.
9Phúc cho những kẻ tác tạo hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
10Phúc cho những kẻ bị bắt bớ vì sự công chính, vì Nước Trời là của họ.
11Phúc cho các ngươi khi người ta sỉ mạ các ngươi, và bắt bớ, đặt điều nói xấu đủ điều về các ngươi một cách lếu láo vì cớ Ta.
12Hãy vui sướng và hân hoan, vì phần thưởng các ngươi lớn thật ở trên trời: vì cũng như thế, chúng đã bắt bớ các tiên tri, tiền bối của các ngươi. (Mt 5, 1-12)

Một điều khiến những ai quyết tâm theo đuổi sự thánh thiện đều nhận ra là, những đòi hỏi Chúa Giêsu vừa nêu trên lại trùng hợp với những gì mà Gioan gọi là đau khổ lớn lao, là hành động “giặt áo trong máu Con Chiên” (Khải Huyền 7:14). Tuy nhiên, những đòi hỏi ấy vừa phấn khởi, vừa nhẹ nhàng, và cũng vừa tầm sức. Xem như những gì Chúa nói và Chúa mong muốn không quá sức mỗi người, Ngài gọi đó là: “Ách ta êm, gánh ta nhẹ” (Mt 11:30).

Vậy nên thánh, làm thánh có khó lắm không? Chắc chắn là không khó lắm mà cũng không dễ lắm, nhưng đòi hỏi một sự cố gắng: cố gắng sống tốt, cố gắng sống nên ơn gọi của mình. Đòi hỏi này cần thiết cho bất cứ ơn gọi, bất cứ hoàn cảnh sống nào, và bất cứ trường hợp nào. Không ai có thể nên thánh mà không phải cố gắng, phải chấp nhận, phải hy sinh. Thánh Augustine đã khẳng định về điều này trong cái nhìn tạo dựng: “Thiên Chúa không cần hỏi ý kiến bạn khi dựng nên bạn. Nhưng để được cứu rồi, Ngài cần sự cộng tác của bạn”. Tóm lại, chính những việc làm nhỏ nhoi, sự trung thành và can đảm trong việc thực hành những lời khuyên Phúc Âm sẽ đưa ta đến đời sống thánh thiện và gần Chúa hơn. Và đây cũng là linh đạo của Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, tiến sỹ của Hội Thánh: “Làm mọi việc nhỏ với tình yêu lớn lao”.

Làm những việc nhỏ nhoi, và làm với tình yêu lớn lao. Trở lại những lời khuyên Phúc Âm, đó chính là:

-Sống với tinh thần nghèo khó. Không tham lam, không màng giầu sang phú quí.

-Sống hiền lành với mọi người. Kể cả những người ác, những thù địch với ta.

-Sống với tin tưởng, phó thác vào tình thương nhân lành của Cha trên trời, dù đời gặp nhiều đắng cay, ưu phiền.

-Sống công bằng, không bất công, không làm thiệt hại cho người khác.

-Sống khoan dung, biết xót thương những kẻ cùng quẫn, đói khát, bệnh tật, nghèo túng.

-Sống trong sạch, không để lòng chiều theo những đòi hỏi của dục vọng.

-Sống hiền hòa, hòa thuận với mọi người.

-Sống trung thành trong những cơn gian nan, bắt bớ và thử thách vì Chúa.

Một điều hết sức nhân bản, hết sức con người, và gần gũi với những cố gắng của con người. Đó là Chúa Giêsu sau khi đưa ra những yêu sách của con đường thánh thiện, Ngài biết trước sẽ có những khó khăn, chống đối, thử thách, hy sinh nên đã nói tiếp:

11Phúc cho các ngươi khi người ta sỉ mạ các ngươi, và bắt bớ, đặt điều nói xấu đủ điều về các ngươi một cách lếu láo vì cớ Ta.
12Hãy vui sướng và hân hoan, vì phần thưởng các ngươi lớn thật ở trên trời: vì cũng như thế, chúng đã bắt bớ các tiên tri, tiền bối của các ngươi. (Mt 5, 11-12)

Đoàn người đông đảo thánh thiện và Bản Hiến Chương Nước Trời, là lời mời gọi tất cả chúng ta. Thánh Augustine có lẽ khi suy ngắm về viễn ảnh nước trời như vậy, nên đã tự thúc đẩy mình: “Ông kia bà nọ nên thánh được, tại sao tôi lại không?”

------------------------------------

 
BANH SU SONG - THU SAU CN30TN-B PDF Print E-mail

THỨ SÁU TUẦN XXX THƯỜNG NIÊN B

LỄ CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI

BÁNH SỰ SỐNG: Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Gioan (Ga 12: 23-28)
Gospel:
John 12
23 And Jesus answered them, "The hour has come for the Son of man to be glorified.
24 Truly, truly, I say to you, unless a grain of wheat falls into the earth and dies, it remains alone; but if it dies, it bears much fruit.
25 He who loves his life loses it, and he who hates his life in this world will keep it for eternal life.
26 If any one serves me, he must follow me; and where I am, there shall my servant be also; if any one serves me, the Father will honor him.
27 "Now is my soul troubled. And what shall I say? 'Father, save me from this hour'? No, for this purpose I have come to this hour.
28 Father, glorify thy name." Then a voice came from heaven, "I have glorified it, and I will glorify it again."
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: "Đã đến giờ Con Người được tôn vinh! Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. Ai phục vụ Thầy, thì hãy theo Thầy; và Thầy ở đâu, kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha của Thầy sẽ quý trọng người ấy”. "Bây giờ, tâm hồn Thầy xao xuyến! Thầy biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến. Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha”. Bấy giờ có tiếng từ trời vọng xuống: "Ta đã tôn vinh Danh Ta, Ta sẽ còn tôn vinh nữa!"

Suy niệm

“Ai tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết”.

Hôm qua, chúng ta đã mừng lễ kính các thánh; và hôm nay chúng ta không quên những tín hữu đã qua đời mà hằng ngày Giáo Hội vẫn nhớ đến trong kinh nguyện của mình. Việc cầu nguyện cho các tín hữu qua đời đã có từ lâu trong truyền thống Giáo Hội. “Giáo Hội cầu nguyện cho mọi người đã nghỉ yên trong Chúa Kitô và hết thảy những kẻ đã qua đời mà chỉ mình Chúa biết rõ lòng tin của họ”.

Trong khi cầu nguyện cho những người đã qua đời, chúng ta cũng xin Chúa “làm cho đức tin vào Con Chúa đã từ cõi chết sống lại nơi chúng ta được lớn lên, hầu cho hy vọng của chúng ta thêm mạnh mẽ hơn vào cuộc phục sinh của anh chị em chúng ta”. Khi cầu nguyện cho những người đã chết, chúng ta quả quyết rằng: Chúa Giêsu là mối dây ràng buộc chúng ta với anh chị em đã qua đời: “Ngài liên kết chúng ta lại với nhau bằng mầu nhiệm tình yêu của Ngài”.

Vì vậy, với tinh thần cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời hôm nay và trong suốt tháng 11, chúng ta hãy dâng lên những tâm tình: bác ái, hiếu thảo, biết ơn và yêu mến đối với anh chị em đã qua đời, để trong cuộc sống này chúng ta có thêm những ý lực sống đức tin tích cực hơn.

* SUY TƯ VÀ HÀNH ĐỘNG: Đặc biệt trong tháng 11 này, BẠN VÀ TÔI tích cực gia tăng thêm những việc đạo đức nhất là tham dự thánh lễ, thực hiện những việc lành phúc đức để tỏ bày tình bác ái, lòng biết ơn TỔ TIÊN-ÔNG BÀ. CẦN CÓ tinh thần hiếu thảo đối với những người đã qua đời, bởi qua đó cũng là cách chúng ta tuyên xưng niềm tin vào sự sống lại và là sự sống đời sau nơi Chúa Kitô.

Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho các linh hồn được lên chốn nghi ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời, hưởng phúc đời đời. Amen.
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Kinh chuyen,
QP

God bless you!
www.tonghoimancoi.org

-----------------------------------

 
BANH SU SONG-ONE BREAD, ONE BODY 02-11-2018 PDF Print E-mail

One Bread, One Body

All Souls

Wisdom 3:1-9
1 Corinthians 15:51-57
View Readings Psalm 23:1-6
John 6:37-40
Similar Reflections

12 REASONS TO PRAY FOR THE DEAD

"It is the will of Him Who sent Me that I should lose nothing of what He has given Me; rather, that I should raise it up on the last day." —John 6:39

When we pray for the dead, we:

obey the Lord and His Church,
love our neighbor,
express our unity with the other members of God's family,
help purify people in purgatory,
help those in purgatory to go to heaven,
face death and thereby become more aware of reality,
express and strengthen our faith in the power of prayer,
receive the benefit of the prayers of those in purgatory (Catechism of the Catholic Church, 958),
rejoice, for all those in purgatory have given their lives to Jesus and will go to heaven,
purify ourselves so that we will go directly to heaven and skip purgatory, or lessen our time in purgatory,
share in the pouring out of God's mercy, and
enter more deeply into the mystery of God's love and His plan of salvation.

There are other reasons to pray for the dead, but these twelve reasons show that, in praying for the dead, we act "in a very excellent and noble way" (2 Mc 12:43), for it is "a holy and pious thought" to pray for the dead (2 Mc 12:45).

Prayer: Father, free me from all attachment to sin so that I will go to heaven without going to purgatory (see Catechism, 1472).
Promise: "No one who comes will I ever reject." —Jn 6:37
Praise: Praise Jesus, "the Shepherd, the Guardian" of our souls (1 Pt 2:25), "the Resurrection and the Life!" (Jn 11:25)

------------------------------------

 
DOI SONG TAM LINH - SONG THANH TRONG DOI THUONG PDF Print E-mail

Kim Vu
> SỐNG THÁNH TRONG ĐỜI THƯỜNG

> Khi mừng lễ các thánh Nam Nữ như vậy, trước tiên, Mẹ Giáo Hội muốn nhắc nhở cho con cái biết rằng có một sự hiệp thông rất mật thiết giữa ba thành phần trong Giáo Hội: Giáo Hội Lữ Hành, Giáo Hội Thanh Luyện và Giáo Hội Chiến Thắng. Nói cách khác, có một mối liên hệ thiêng liêng hỗ tương giữa những người còn đang sống ở trên dương thế này với những linh hồn đang chịu thanh luyện trong Luyện Tội, và với các thánh đang hưởng vinh phúc trên Thiên Đàng (x. GLTYGHCG, số 195 & Lumen Gentium, số 49).
>
> Thứ đến, chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì ân sủng của Chúa tràn ngập trên cuộc đời các thánh, để từ ân sủng của Chúa, các ngài đón nhận và tỏa hương nhân đức trong cuộc sống, đồng thời lưu truyền lại cho con cháu hôm nay. Thật vậy, khi nói về sự ảnh hưởng của các thánh Tử Đạo, Tertuliano nhận xét: “Máu các vị Tử Ðạo là hạt giống trổ sinh nhiều tín hữu.” Chúng ta có được đời sống đức tin như ngày hôm nay là do ơn Chúa ban và biết bao hy sinh của các bậc tiền nhân.
>
> Tiếp theo là: noi gương các ngài để ngày càng tiến tới sự trọn lành. Thánh Augustino đã nói một câu thời danh: “Ông nọ bà kia nên thánh được, còn tôi, tại sao không?” Sống thánh và làm thánh là bổn phận, trách nhiệm của chúng ta. Thánh Giêrađô đã nhất quyết phải làm thánh khi từ giã người mẹ của mình để lên đường theo các cha dòng Chúa Cứu Thế đi tu, ngài đã viết một mảnh giấy để lại rằng: “Mẹ ở lại, con đi làm thánh!” Như vậy, việc nên thánh là trách nhiệm của chúng ta, và cũng là đòi hỏi của Thiên Chúa: “Các ngươi phải thánh thiện, vì Ta, Đức Chúa, Thiên Chúa của các ngươi, Ta là Đấng Thánh” ( Lêvi 19,2; 1 Tx 4,3 ; 1 Pr 1, 16...).
>
> Cuối cùng, trong một xã hội đang chạy đua với kinh tế thị trường, coi thường đạo lý; một xã hội bất công lan tràn; thượng tôn hưởng thụ và khoái lạc dẫn đến tình trạng vô cảm, vô tâm, vô tình... Nên thánh trong thời đại của chúng ta ngày hôm nay chính là khẳng khái triệt để không sống theo lối sống sa hoa hưởng thụ, lối sống dẫm đạp lên nhau, lối sống nín thở qua cầu, nói chung lối sống chỉ biết lo cho cái bụng mà quên đi trái tim. Các thánh khi xưa là những người hoàn toàn khước từ những gì là mau qua chóng hết để tìm cho mình một kho tàng vĩnh cửu trên Trời là niềm vui, bình an và hạnh phúc vĩnh cửu.

> Mừng lễ các thánh hôm nay, chúng ta hãy xin với các thánh là những bậc tổ tiên của chúng ta, xin các ngài nâng đỡ, bầu cử cho chúng ta để chúng ta cũng được hạnh phúc như các ngài trên Thiên Quốc. Và có lẽ không gì làm cho các ngài vui và Chúa được tôn vinh cho bằng chúng ta noi gương các ngài để nên thánh. Vì thế, trong việc giáo dục con em của mình, mong thay trong mỗi giáo xứ hay gia đình nên có những sách truyện, cuốn phim, tranh ảnh của các thánh, đây là những phương tiện bổ trợ rất hữu ích cho việc giáo dục Kitô giáo và cho đời sống đức tin nơi thế hệ mai sau.


> Mong thay lời dốc quyết của thánh Giêrađô khi xưa: “Mẹ ở lại, con đi làm thánh!” cũng là sự quyết tâm của chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta không ngừng xin Chúa ban ơn trợ lực để chúng ta vượt qua được những cám dỗ hầu tiến tới sự trọn lành như các thánh trên Trời.
> Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì quyền năng và tình thương của Chúa trên các thánh. Vì lời chuyển cầu của Mẹ Maria và các thánh, chúng con xin Chúa ban cho chúng con cũng được dồi dào ân sủng như các thánh mà hôm nay chúng con mừng kính, hầu mai ngày, chúng con được cùng các ngài xum họp để tôn vinh, thờ lạy và chúc tụng Chúa không ngừng. Amen!
> Jos. Vinc. Ngọc Biển
>--------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 9 of 1675