mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay371
mod_vvisit_counterHôm Qua4782
mod_vvisit_counterTuần Này38167
mod_vvisit_counterTuần Trước73994
mod_vvisit_counterTháng Này173143
mod_vvisit_counterTháng Trước195218
mod_vvisit_counterTất cả18752848

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
HỌC HỎI ĐỂ ĐẠO - TÍN HỮU CÀN BIẾT ĐỂ SỐNG PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Jan 11 at 11:00 PM

10 điều TÍN HỮU rất cần biết ĐỂ SỐNG ĐẠO

Cá phải bơi. Chim phải bay. Người Công giáo phải đi lễ Chúa Nhật. Rạch ròi và minh nhiên. Là người Công giáo nghĩa là phải biết và làm một số điều – chẳng hạn là tham dự Thánh lễ.

Nửa thế kỷ sau Công đồng Vatican II, người ta vẫn hiểu sai về cách dạy đức tin tại các giáo xứ, trường học và gia đình. Kết quả là rất nhiều người Công giáo vẫn không biết rằng họ có nhiệm vụ là tin hoặc thực hiện. Hơn 20 năm qua, với cuốn Giáp lý Công giáo, Hướng dẫn Tổng quát về Giáo lý và Hướng dẫn Quốc gia về Giáo lý, xu hướng đó đã đảo nghịch. Tuy nhiên, hệ quả của sự hỗn độn hậu Công đồng vẫn còn ở một số nơi.

Mới đây, tổ chức Our Sunday Visitor (Vị Khách Chúa Nhật) đã nghiên cứu các nhà giáo dục tôn giáo về vấn đề này, yêu cầu giúp đỡ soạn thảo một danh sách gồm các các điều cơ bản về giáo lý mà mỗi người Công giáo cần biết, nhưng nhiều người không hề biết. Đây là những gì chúng ta cần biết:

1. Chúng ta phải nên thánh

Nên thánh không là lĩnh vực đặc biệt của một số người được chọn, không dành riêng cho giáo sĩ, tu sĩ hoặc chỉ một số người được đặc cách. Thiên Chúa kêu gọi tất cả mọi người nên thánh. Nhưng chúng ta phải chọn cách đáp lại lời mời gọi đó. Chúng ta phải biết nói "vâng" đối với ân sủng Thiên Chúa muốn trao ban cho chúng ta, và "vâng" đối với Thánh Ý hoàn hảo của Ngài mọi nơi và mọi lúc.

Ở mức độ thực hành, điều đó nghĩa là đón nhận ân sủng qua các bí tích, đặc biệt là rước lễ và xưng tội. Điều này cũng có nghĩa là biết nguồn ân sủng và qua mối liên hệ đó mà nên giống Chúa hơn trong đời sống hằng ngày, biết yêu thương hơn, chân chính hơn và thương xót hơn giống như khi chúng ta gặp chính Ngài, qua Lời Chúa và Giáo hội. Điều đó cũng có nghĩa là sống theo luật Chúa, không phải luật thế gian. Nghĩa là yêu thương người khác như chính mình, phục vụ Chúa bằng cách phục vụ tha nhân, nhất là những người nhỏ bé nhất.

Dĩ nhiên, việc tiếp tục nói "xin vâng" không hề dễ dàng, nhất là khi là lời "xin vâng" để kết hiệp với Chúa Giêsu trên Thánh giá. Nhưng phần thưởng cuối cùng cho lời "xin vâng" của chúng ta là sự bình an và niềm vui vĩnh cửu. Đó là mục đích mà chúng ta được tạo dựng. Không có kết thúc nào tốt hơn như vậy.

Xin xem Mt 5:48; GLCG số 826, 897-913, 941, 1426, 2015.

2. Chúng ta đều là tội nhân

Ngoại trừ Chúa Giêsu và Đức Maria, mọi người đều "di truyền" tội nguyên tổ từ cha mẹ đầu tiên của chúng ta. Nghĩa là chúng ta sinh ra mà không có ơn thánh hóa cần thiết để chống lại cơn cám dỗ.

Nhờ bí tích Thánh tẩy, chúng ta lãnh nhận ơn thánh hóa, được tha thứ cả những tội mình đã phạm. Nhưng hệ lụy tội nguyên tổ vẫn còn. Vì khi chúng ta sống, mỗi chúng ta vẫn có nhiều khả năng quay lưng lại với Thiên Chúa. Với nhiều mức độ, chúng ta thể hiện "khả năng phạm tội" hằng ngày.

Một số người phạm tội tày trời – giết người, bạo lực, tham ô, ngoại tình,... Một số người phạm tội nhỏ, nhưng vẫn là tội lớn. Chúng ta nói dối và che giấu lầm lỗi của mình. Chúng ta nói hành, nói xấu người khác. Chúng ta xem ti-vi thay vì phải học hỏi hoặc làm điều cần hơn. Chúng ta nóng giận và không biết xin lỗi. Chúng ta không quan tâm nâng đỡ người nghèo. Chúng ta không thờ phượng Chúa. Chúng ta ghen tỵ, đố kỵ. Chúng ta tham lam. Chúng ta xét đoán. Mọi tội lỗi đó có hậu quả tạm thời là "bị tù lương tâm", nghĩa là mất niềm tin ở người khác, tất nhiên cũng có hậu quả tâm linh.

Một số tội làm mất ơn thánh hóa. Một số tội làm giảm khả năng yêu thương. Tất cả đều khiến chúng ta dễ phạm tội hơn. Cũng vậy, chúng chống lại Thiên Chúa. Đó là lý do chúng ta cần được Ngài tha thứ, được Ngài thương xót, được Ngài cứu độ.

Xin xem Rm 3:23; GLCG số 404, 1263, 1849-1869.

3. Tôn thờ Chúa Giêsu

Người Công giáo không tin vào bất kỳ thần linh nào khác. Chúng ta chỉ tin vào MỘT Thiên Chúa Ba Ngôi – Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, đồng bản thể. Chúng ta biết điều đó vì Chúa Con đã làm người và mặc khải chân lý. Chúa Giêsu Ngôi Hai cũng mặc khải đường tới Thiên Chúa là chính Ngài: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy" (Ga 14:6).

Như vậy, việc tôn thờ Chúa Giêsu không là cách chọn lựa riêng của người Công giáo trong đời sống đức tin, nhưng đó là một yêu cầu, một đòi hỏi. Nếu chúng ta muốn sống thánh thiện, hạnh phúc và vào Nước Trời, chúng ta phải biết Chúa Giêsu là ai, Ngài dạy gì và muốn gì ở chúng ta. Chúng ta cũng phải yêu thương và phụng sự Ngài với cả con người của chúng ta.

Muốn làm vậy, chúng ta cần tìm hiểu Chúa Giêsu qua lời của Ngài và những lời viết về Ngài. Chúng ta cần lãnh nhận Chúa Giêsu qua bí tích Thánh Thể. Chúng ta cần tâm sự với Ngài về mọi thứ – về những gì chúng ta yêu và ghét, sợ và muốn, nghĩ và cảm nhận. Mọi quyết định, mọi sự chiến đấu đều cần được chuyển tới Ngài. Cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha và Kinh Mai Côi rất cần và rất tốt, thậm chí là yêu cầu bắt buộc. Đó là chỉ thị: Cầu nguyện liên lỉ, cầu nguyện mọi nơi và mọi lúc. Chúa Giêsu muốn chúng ta mời gọi người khác cùng làm.

Ngài truyền lệnh cho các tông đồ: "Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em" (Mt 28:19-20). Đó cũng là lệnh truyền cho những ai mệnh danh là Kitô hữu.

Nhờ bí tích Thánh tẩy và Thêm sức trong Đức Kitô, tất cả chúng ta có trách nhiệm chia sẻ đức tin và mời gọi người khác cùng nhận biết Chúa Giêsu. Ccta cũng có trách nhiệm làm chứng về Đức Kitô theo văn hóa của chúng ta – mở rộng lòng thương xót, bảo vệ sự thật, bảo vệ sự sống, phục vụ người nghèo và tạo niềm hy vọng cho thế giới. Tóm lại, tất cả chúng ta đều có trách nhiệm làm tác nhân của công cuộc tân Phúc Âm hóa, để người khác cũng nhận ra diện mạo của Đức Kitô. Hãy yêu thương, yêu thương thật lòng, yêu thương vì Chúa và vì tha nhân, chỉ thế thôi: "Các điều răn của Người có nặng nề gì đâu" (1 Ga 5:3).

Xin xem Mt 11:27, 28:16-20; Ga 14:6; Ep 6:18; Pl 3:8; GLCG số 422-429, 456-478, 2558-2564.

4. Đọc Kinh Thánh

Phần lớn trong việc tôn thờ Chúa Giêsu là đọc lời của Ngài. Chúng ta gặp Ngài trong Kinh Thánh. Qua đó, chúng ta cũng gặp chính mình, gặp những chuyện đời của chính mình – câu chuyện lịch sử ơn cứu độ. Từ Adam và Eva tới Yến Tiệc Con Chiên, Kinh Thánh kể chuyện về kế hoạch của Thiên Chúa đối với thế gian. Kinh Thánh cho biết tình yêu của Ngài và số phận của nhân loại, với nhiều tình tiết đầy kịch tính. Kinh Thánh cho chúng ta biết về gia phả tâm linh của chúng ta, trở lại nguồn gốc từ dân Ít-ra-en, và còn hơn thế nữa. Thánh Giê-rô-ni-mô đã xác định: "Không biết Kinh Thánh là không biết Đức Kitô" (Ignorance of Scripture is ignorance of Christ), mà không biết Đức Kitô là không biết Thiên Chúa.

Xin xem Dt 6:1-9; Jos 1:8; 2 Tm 3: 16-17; GLCG số 80-81, 101-133.

5. Giáo hội không là sự chọn lựa hợp lệ trong nhiều cách chọn lựa

Giáo hội là Vương quốc trên thế gian do chính Chúa Giêsu thiết lập. Thánh Phêrô là người đầu tiên được trao chìa khóa Nước Trời, và là giáo hoàng tiên khởi của Giáo hội. Xuyên suốt lịch sử, Chúa Thánh Thần vẫn tiếp tục hướng dẫn các giáo hoàng, bảo đảm rằng giáo quyền (Magisterium) dạy sự thật và không dạy gì khác ngoài sự thật. Chân lý đó bất biến, nhưng luật có thể thay đổi. Giáo lý cũng không thay đổi. Chúng phát triển, nghĩa là cách hiểu mới đã đạt được và cách hiểu cũ được đào sâu, nhưng cách hiểu mới không thể trái ngược với cách hiểu cũ. Chân lý không thể tự mâu thuẫn.

Cũng vậy, Giáo hội thực sự có cách nhìn về chân lý. Đối với Giáo hội, Thiên Chúa mặc khải mọi chân lý cần thiết để chúng ta được cứu độ. Như vậy không có nghĩa là các tôn giáo khác không có những bộ phận tồn tại trong Giáo hội viên mãn. Cũng không có nghĩa là mọi người Công giáo đều được cứu độ, còn những ai không là Kitô hữu đều bị án phạt đời đời. Tuy nhiên, khi du hành, chúng ta phải chọn con tàu có độ an toàn cần thiết. Giống như con tàu, Giáo hội không là một chế độ dân chủ. Người khôn ngoan hơn chúng ta đã chọn một thuyền trưởng và cho người đó quyền hướng dẫn. Chúng ta có thể tin tưởng mệnh lệnh của thuyền trưởng đó.

Xin xem Mt 16:18; Cv 15; GLCG số 74-100, 811-870.

6. Thực sự có Hỏa ngục

Thiên Chúa là tình yêu, giàu lòng thương xót, Ngài không muốn chúng ta tách khỏi Ngài. Nhưng Ngài tôn trọng quyền tự do chọn lựa của chúng ta, nếu chúng ta tự tách khỏi Ngài, chết trong tình trạng mắc tội trọng, Ngài vẫn tôn trọng tự do của chúng ta.

Vậy ai là người chọn lựa cách đó? Vì cứng đầu cứng cổ, chính chúng ta vẫn hằng ngày tự ý chọn điều đó: Phạm tội. Bằng vô số cách, chúng ta tự ý chọn Thiên đàng hay Hỏa ngục. Khi chúng ta chọn Chúa, tức là làm theo đường lối và ý muốn của Ngài, đó là chúng ta chọn Nước Trời. Khi chúng ta chọn chính mình, tức là làm theo cách thức và ý riêng mình, đó là chúng ta chọn Hỏa ngục. Bạn thấy sợ chính mình chưa? Tới Ngày Phán Xét, khi chúng ta trình diện Thiên Chúa, mọi sự đều sáng tỏ, chúng ta không thể tự biện hộ hoặc viện cớ: Vì, bởi, tại, nếu, giá mà...

Xin xem Lc 16:19-25; 1 Ga 3:2; 1 Cr 3:1; Mt 7:13-14; GLCG số 1023-1037.

7. Giáo hội không nghĩ "tình dục" là xấu

Tình dục không xấu. Đó là từ ngữ đẹp, là hành động của tình yêu thánh thể hiện sự kết-hợp-trao-ban-sự-sống trong Chúa Ba Ngôi (life-giving union within the Trinity). Theo giáo huấn Công giáo, tình dục và giới tính (sex and sexuality) là những tặng phẩm quý giá. Nhờ tặng phẩm giới tính, nam và nữ là hiện thân Thiên Chúa theo cách riêng và tuyệt vời, và qua sự thân mật giới tính, chúng ta sở hữu khả năng trao tặng chính mình cho người khác, cả thể xác và tâm hồn, không còn là HAI mà là MỘT.

Qua bí tích hôn phối, nam và nữ trở thành những người đồng sáng tạo với Thiên Chúa, họ tạo ra những sự sống mới. Ngay cả khi họ kết hợp mà không có con, đó vẫn là hồng ân, là cách mà Thiên Chúa khiến họ gần nhau hơn trong tình yêu và tình bạn, giúp họ sống viên mãn hơn trong ơn gọi và định dạng bản chất của mối quan hệ hôn nhân. Tuy nhiên, năng lực của tặng phẩm này tác dụng hai cách. Khi tặng phẩm bị lạm dụng hoặc dùng sai, nó có thể có sức hủy hoại – gây nguy hiểm tiềm ẩn cho cá nhân, gia đình và phong hóa.

Giáo hội nhận biết các vấn nạn về phim ảnh "đen", tình dục trước hôn nhân, ngừa thai, sống thử, lang chạ, phá thai, nghiện tình dục, ngoại tình, ly hôn, đồng tính, nghèo khó, trầm cảm, cô đơn và bạo lực. Đó là những hậu quả do dùng sai tặng phẩm giới tính của Thiên Chúa. Đó là lý do vẫn có người không ngừng bảo vệ sự thật về giới tính. Hãy tạ ơn Chúa về điều đó. Sự thật luôn tốt đẹp!

Xin xem Cl 3:5; 1 Cr 6:18-20; GLCG số 2331-2391.

8. Dự lễ Chúa Nhật là luật buộc

Giáo hội dạy người Công giáo phải dự lễ Chúa Nhật. Là luật buộc nhưng hữu ích cho chúng ta. Tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ. Tuy nhiên, chúng ta đừng dễ dãi mà viện cớ để biện hộ cho mình. Với người bình thường, bỏ lễ Chúa Nhật là tội trọng.

Giáo hội muốn chúng ta dự lễ Chúa Nhật vì chúng ta cần lãnh nhận ân sủng. Chúng ta phải ưu tiên cho Chúa. Chúng ta phải công khai sống đức tin và thờ phượng Ngài. Đặc biệt là chúng ta phải lãnh nhận Mình Máu Đức Kitô để có sự sống dồi dào. Về tâm linh, chúng ta không thể sống mà thiếu Thần Lương. Cũng như chúng ta không thể chạy marathon khi bụng đói.

Xin xem Dt 10:25; GLCG số 2175-2183.

9. Xưng tội là luật buộc

Tất cả chúng ta, từ giáo hoàng trở xuống, đều thiếu ơn Chúa. Ai cũng là tội nhân nên luôn cần sám hối, điều này thể hiện công khai qua việc lãnh nhận bí tích Hòa giải, nhất là khi chúng ta mắc tội trọng. Nhờ đó, chúng ta được Thiên Chúa chữa lành và tha thứ.

Nhờ lãnh nhận bí tích Hòa giải, chúng ta được lãnh nhận hồng ân giúp chống trả chước cám dỗ trong tương lai. Không có tội nào mà Thiên Chúa không thể hoặc không muốn tha thứ. Chúa Giêsu đã nói với Thánh Faustina: "Lòng thương xót của Ta lớn hơn mọi tội lỗi của con và của toàn thế giới". Vấn đề là chúng ta tin tưởng vào Tình Chúa và thành tâm sám hối. Giáo hội dạy rằng lòng thương xót là thuộc tính lớn nhất của Thiên Chúa. Mọi động thái của Ngài đều thể hiện tình yêu thương xót (merciful love). Đó là cách thức và lý do mà chúng ta nhận biết Ngài.

Xin xem Mt 16:19; 2 Cr 5:18; GLCG số 277, 1422-1470, 1864 và 2001.

10. Mọi Kitô hữu đều phải sám hối

Theo kế hoạch cứu độ thế giới, Thiên Chúa muốn chúng ta cộng tác với Ngài. Một trong các cách hợp tác là chúng ta chịu đau khổ – vui chịu đau buồn, khó khăn, vất vả, hy sinh, cô đơn,... để kết hợp với khổ hình Thập giá mà Chúa Giêsu đã chịu vào chiều thứ Sáu năm xưa. Ngài cũng muốn chúng ta chịu mọi đau khổ để đền tội của mình và tội của người khác, và để cứu các linh hồn. Theo truyền thống của Giáo hội, việc sám hối thường kết hợp với việc ăn chay, cầu nguyện và làm việc bác ái. Giáo hội cũng mời gọi chúng ta ăn chay và kiêng thịt các ngày thứ Sáu (trừ lễ trọng), đặc biệt là mùa Chay.

Xin xem Mt 9:1; Cl 1:24; GLCG số 307, 793, 1430-1439 và 1500.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ OSV.com)

-----------------------------

 
CAC BÀI ĐỘC GIẢ GỞI TỚI -CAC THÓI-TẬT XẤU PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Tue, Jan 12

XEM NỘI DUNG KHIÊU DÂM, QUYẾN LUYẾN TỘI LỖI NGUY HƠN BỊ QUỶ NHẬP.

Nhà trừ quỷ dòng Đa Minh cảnh báo: Xem nội dung khiêu dâm, quyến luyến tội lỗi nguy hơn bị quỷ nhập
Ngày 30/12/2019

Quỷ nhập, như ta thấy trong các phim của Hollywood, là những biểu hiện đầy kịch tính của ma quỷ. Tuy nhiên, đó không phải là phương pháp chủ yếu của chúng. Một linh mục dòng Đa Minh và cũng là một nhà trừ quỷ đã cảnh báo rằng mối đe dọa lớn hơn và phổ biến hơn đối với phần rỗi của một người là Tội của ma quỷ
"Các biểu hiện thường gặp nhất của ma quỷ là chước cám dỗ, điều đó xảy ra nhiều hơn đáng kể so với tình trạng quỷ nhập," Cha Jean Dermine, OP nói với thông tấn xã CNA.

Với kinh nghiệm trong hơn 25 năm, vị chuyên gia trừ quỷ giải thích rằng quỷ nhập không phải là một mối đe dọa tinh thần như các chước cám dỗ. Một người bị quỷ ám vẫn có thể có những "tiến bộ tâm linh phi thường", và thậm chí một ngày nào đó có thể là một thánh nhân.

Lý do là vì thông thường quỷ nhập vào cơ thể của một người không có sự đồng thuận của người đó. Vì thế, việc bị quỷ nhập tự nó không làm cho nạn nhân trở nên đáng bị chê trách về mặt đạo đức.

Tuy nhiên, ngài nhấn mạnh rằng: "Chúng ta không được đánh giá thấp tầm nguy hiểm của chước cám dỗ. Nó không đầy kịch tính như trong trường hợp quỷ nhập, nhưng nó nguy hiểm hơn nhiều cho linh hồn chúng ta".
Ngài khích lệ rằng "Chống lại chước cám dỗ là điều đơn giản", mặc dù có thể không phải luôn luôn là dễ dàng. "Bạn phải tránh xa dịp tội, và tất nhiên, bạn phải có một đời sống Kitô sâu đậm; nghĩa là bạn phải cầu nguyện, bạn phải cố gắng cư xử đúng đắn, và yêu thương những người bạn gặp mỗi ngày cũng như những người mà bạn đang sống chung với họ."

Cha Dermine cho biết hình thức phổ biến nhất tiếp theo của mánh khoé ma quỷ là tình trạng trầm cảm, xuống tinh thần. Trên đường đời, ai trong chúng ta đôi khi cũng gặp phải nhiều vấn đề, có thể là vấn đề sức khỏe, kinh doanh, hoặc gia đình. Nhiều vấn đề không thể giải thích được bằng những nguyên nhân tự nhiên.
Nếu nguyên nhân của những hiện tượng ấy là do ma quỷ phá phách, những vấn đề này được gọi là "preternatural" hay "phi phàm" và có thể phải cần đến sự hỗ trợ của một nhà trừ quỷ.

Cha Dermine cho biết: "Đây là hành động phi thường phổ biến nhất của ma quỷ", trong khi chước cám dỗ được coi là một hành động "bình thường" của quỷ.

Ngài cảnh báo rằng chúng ta không nên vội vã kết luận những vấn đề về thể chất hoặc đau khổ là do ma quỷ phá phách, bởi vì rất thường là những vấn đề ấy có thể lý giải bởi các nguyên nhân tự nhiên.

Nếu ai đó đã đi khám bác sĩ, hoặc gặp một tâm lý gia, mà vẫn không tìm được lời giải thích tự nhiên nào, thì họ mới nên tìm đến một chuyên gia trừ quỷ. Đó là lý do "khi một người đến và yêu cầu trợ giúp một vấn đề cụ thể, điều đầu tiên nhà trừ quỷ phải hỏi là: anh/chị có gặp bác sĩ chưa?".

Cha Dermine, là người Canada trong vùng nói tiếng Pháp. Ngài đã sống ở Italia một thời gian ngắn trước khi được thụ phong linh mục vào năm 1979. Từ khi trở thành một nhà trừ tà vào năm 1994, ngài phục vụ trong Tổng Giáo Phận Ancona-Osimo của Ý.

Ngài đã nói chuyện về cuộc đời của một chuyên gia trừ quỷ trong khóa học thứ 14 về trừ tà và những lời cầu nguyện giải thoát, được tổ chức bởi Đại học Giáo hoàng Nữ Vương Các Thánh Tông Đồ và tổ chức GRIS (Nhóm Thông Tin Và Nghiên Cứu Về Xã Hội Tôn Giáo).
Khóa học kéo dài một tuần, được tổ chức vào tháng Năm vừa qua, không nhắm đào tạo các nhà trừ quỷ mới, nhưng được thiết kế để cung cấp những thông tin tổng quát cho các linh mục và giáo dân về trừ tà là gì và các chủ đề liên quan. Cha Dermine nói rằng nhiều giáo dân tham dự khóa học theo yêu cầu của các giám mục của họ, để họ có kiến thức nhằm hỗ trợ tốt hơn và cho các linh mục trừ tà.

Cha Dermine nói với CNA rằng bài thuyết trình của ngài trong dịp này cũng đề cập đến một số những sai lầm phổ biến của một số nhà trừ quỷ, tiêu biểu là sự nhầm lẫn giữa các hiện tượng phi phàm do quỷ gây ra, với các biểu hiện của đặc sủng siêu nhiên xuất phát từ Thiên Chúa.
"Có một sự khác biệt rất quan trọng. Chúng ta có bản tính con người và không thể biết những gì mà không thông qua các giác quan của chúng ta."
"Thiên Chúa tạo dựng chúng ta để hoạt động theo một cách nhất định. Nếu bạn có những nhận thức ngoại cảm (extra-sensorial perceptions), và những thứ đại loại như thế, và chúng không nhằm trợ giúp hay kích hoạt một thành quả siêu nhiên, thì những điều đó không thể đến từ Thiên Chúa". Những người có những nhận thức như thế thường được mô tả là những "đồng cốt" (mediums) trong nền văn hóa thế tục.

Theo Cha Dermine, những loại ngoại cảm hay những biểu hiện phi phàm như thế có thể là "một nguyên nhân gây ra nhiều vấn đề" cho con người, và do đó, họ cần đến sự giúp đỡ của một chuyên gia trừ quỷ.

Vị linh mục nhận định rằng việc tổ chức các khóa học về trừ tà, cho các linh mục và giáo dân được lựa chọn, có một giá trị văn hóa, vì trừ tà thường là một chủ đề bí ẩn, vì vậy điều quan trọng là nhận thức chính xác về trừ tà nên được phổ biến trong xã hội.
"Hầu hết những người đến đây, không nhất thiết phải có ý định trở thành một nhà trừ quỷ, nhưng trên hết là muốn hiểu rõ vấn đề," ngài nói.

Đặng Tự Do
(vietcatholic 30.12.2019/ Catholic News Agency).

--------------------------------------

 
SỐNG VÀ CHIA SẺ LC - THỨ BA 12-1-2021 PDF Print E-mail

Thứ Ba 12/01/2021 – Thứ Ba tuần 1 thường niên. – Công việc của Chúa Giêsu.

LỜI CHÚA: Mc 1, 21-28

(Ðến thành Capharnaum), ngày nghỉ lễ, Chúa Giêsu vào giảng dạy trong hội đường. Người ta kinh ngạc về giáo lý của Người, vì Người giảng dạy người ta như Ðấng có uy quyền, chứ không như các luật sĩ.

Ðang lúc đó, trong hội đường có một người bị thần ô uế ám, nên thét lên rằng: "Hỡi Giêsu Nadarét, có chuyện gì giữa chúng tôi và ông? Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao? Tôi biết ông là ai: là Ðấng Thánh của Thiên Chúa". Chúa Giêsu quát bảo nó rằng: "Hãy im đi, và ra khỏi người này!" Thần ô uế liền dằn vật người ấy, thét lên một tiếng lớn, rồi xuất khỏi người ấy.

Mọi người kinh ngạc hỏi nhau rằng: "Cái chi vậy? Ðây là một giáo lý mới ư? Người dùng uy quyền mà truyền lệnh cho cả các thần ô uế, và chúng vâng lệnh Người".

Danh tiếng Người liền đồn ra khắp mọi nơi, và lan tràn khắp vùng lân cận xứ Galilêa.

Suy Niệm 2: UY QUYỀN CỦA CHÚA GIÊSU

(TGM Giuse Ngô Quang Kiệt)

Thiên Chúa toàn năng uy quyền phép tắc. Đó là điều dễ hiểu và dễ tin nhận. "Một lời Chúa phán làm ra chín tầng trời. Một hơi Chúa thở tạo thành muôn tinh tú"(Tv 33, 6). Cho người trinh nữ sinh con. Cho người son sẻ như bà Anna được có người con xuất sắc là Samuel. Chúa có thể làm được mọi sự. Nhưng với Chúa Giêsu, Thiên Chúa làm người thì khác. Chúa Giêsu tuy là người nhưng gây ngạc nhiên vì Người rao giảng như Đấng có uy quyền.

Uy quyền trong lời nói. Người đưa ra một giáo lý mới mẻ. Người nói xác quyết. Vì Người biết rõ mọi sự. Vì Người từ trời xuống nên biết rõ những sự trên trời. Vì Người từ Chúa Cha mà ra nên chỉ có Người biết Đức Chúa Cha. Hơn nữa Đức Chúa Cha đã trao cho Người nhiệm vụ làm người lãnh đạo thập toàn, đưa muôn vàn con cái đến vinh quang. Thày cả Hêli cũng có uy quyền trong lời nói. Vì thầy nói lời của Thiên Chúa. Thầy truyền đạt sứ điệp của Thiên Chúa khiến bà Anna đang lo buồn được bình an. Tuy nhiên thầy không có uy quyền trong việc làm vì thầy không thể tự mình làm được những điều kỳ diệu.

Chúa Giêsu không chỉ uy quyền trong lời nói mà còn uy quyền trong việc làm. Không chỉ nói mà còn làm. Những việc làm chưa từng có trong thế giới loài người. Chữa bệnh đã khó nhưng còn thấy được. Phục sinh kẻ chết thì tuyệt nhiên ngoài khả năng của con người kể cả những danh y tài ba lỗi lạc nhất. Nhưng Người còn thống trị được ma quỉ. Đây là điều hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Chúa Giêsu có toàn quyền chế ngự được thiên nhiên, vũ trụ, con người và cả ma quỉ cũng phải vâng phục.

Tuy nhiên uy quyền Người chỉ đạt tới mức thập toàn sau khi đã trải qua đau khổ và nhất là trải qua cái chết. Đó chính là để cảm thông với nhân loại. Và nhất là để chiến thắng quyền lực cuối cùng của ma quỉ là cái chết. Từ đó mở ra nguồn ơn cứu độ cho con người. Mở cho con người con đường dẫn đến Thiên Chúa.

Vì thế uy quyền lớn lao nhất của Chúa Giêsu đó là uy quyền thương yêu. Vì thương yêu nên dám hi sinh mạng sống mình. Vì dám chết nên khuất phục được thần chết. Vì thế uy quyền của Chúa Giêsu chính là sự sống cho nhân loại.
Xin cho chúng ta biết đi theo người trên đường thương yêu. Hoàn toàn tin tưởng nơi tình yêu thương của Người. Theo Người trên con đường hi sinh. Đó chính là con đường sự sống.
Kính chuyển:
Hồng

------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH- -ĐẠO TẠI TÂM PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Jan 11 at 10:59 PM

ĐẠO TẠI TÂM

Cha xứ đi thăm mục vụ, ghé nhà một ông Công giáo. Một người đàn ông xồn xồn vai u bắp thịt, mặt vuông chữ điền, đi đứng vững vàng như xe hủ lô. Ông xồn xồn vồn vã đón tiếp. Cha xứ mở lời:

- Cậu đi đâu mà lâu quá không gặp?
- Con chẳng đi đâu cả. Cứ đi làm rồi về nhà. Xong công tác ngoại vụ, thì ôm ngay công tác nội vụ, tiếp tay bà xã.
- Biết lo cho bà xã như cậu thì cậu quả là người chồng lý tưởng. Bà xã của cậu quả là một người đàn bà có phúc hơn mọi người nữ, trừ Đức Mẹ mà thôi.
- Vậy cha đề cử con là tín đồ gương mẫu của giáo xứ đi.
- Cậu mới là người chồng lý tưởng của đàn bà, nhưng chưa là người con tuyệt vời của Chúa?
- Tại sao vậy cha?
- Tôi chả thấy cậu đi lễ, kể cả Chúa Nhật.
- Đạo tại tâm mà cha. Con tin Chúa. Con thờ Chúa. Mà Chúa thì ở khắp mọi nơi.
- Cậu nói rất đúng: "Đạo tại tâm" nhưng chưa đúng hết.
- Ủa, tại sao rồi lại chưa đúng.
- Đạo tại tâm nhưng cái tâm mới chỉ là cái cốt yếu, chứ chưa phải là tất cả. Tâm là cái ruột, nhưng ruột phải được bảo trì bởi cái vỏ. Cái vỏ rồi sẽ nứt đi, nhưng nứt vỏ sớm quá thì ruột tiêu ma.
- Cha triết lý quá, con nghe không kịp.
- Rồi, ngồi xuống đi. Cho tôi một tách cà phê và một điếu Jet đã, tôi sẽ triết lý kiểu hai lúa cho mà nghe.
- Jet và cà phê là nghề của con. Có ngay.

Hai cha con ngồi rỉ rả: chíp chíp cà phê nóng, phì phà điếu thuốc Jet. Hai vị đắng và cay quyện lấy nhau, xoắn lấy nhau. Thời gian như ngưng đọng, không gian như thu hẹp lại... châm hết một ấm nước trà đặc, cha xứ bắt đầu phun châu, nhả ngọc.

- Đạo của cậu là "Đạo tại tâm". Đạo của cậu chỉ là cái tâm trần trụi. Cái tâm thì đẹp quá, mà vì trần trụi, nên mắc cỡ quá.
- Con chưa hiểu.
- Thì bây giờ hiểu. Đạo tại tâm có nghĩa rằng cái tâm là chánh. Nhưng cái chánh thì phải có cái phụ. Nhiều khi cái phụ lại rất cần thiết để gìn giữ cái chánh. Tôi đan cử một số ví dụ.

Ví dụ một: Bà xã cậu đi chợ mua một chục hột vịt về để làm món omơlét. Trong trường hợp này thì lòng đỏ và lòng trắng là chánh,là cái tâm,còn vỏ trứng là cái phụ. Vỏ là cái phụ. Nhưng phải giữ cái vỏ mãi cho tới khi bà xã cậu đập trứng lấy tròng đỏ và tròng trắng để chiên. Cái vỏ lúc ấy hết nhiệm vụ, từ hữu ích trở thành vô dụng; từ thái độ giữ gìn cẩn trọng, thành coi thường và không thương tiếc. Bỏ vô sọt rác.

Ví dụ hai: Nếu cậu mua một chục hột gà về để làm giống, thì mầm sống là cái chánh,là cái tâm.Vỏ là cái phụ. Nhưng cái phụ này không những cần thiết, mà còn là khẩn thiết, đến mức độ trở thành điều kiện "ắt có và đủ" để đạt mục đích là có một chục gà con ra chào đời. Khi con gà con thò đầu ra và chui ra khỏi cái vỏ, thì cái vỏ hết nhiệm vụ, trở thành vô dụng một cách đáng ghét. Gà mẹ phải kẹp cái vỏ bỏ ra ngoài ổ để cứu lấy đôi chân đỏ son, non nớt của bầy nhí dễ thương.

Ví dụ ba: Cậu đi siêu thị mua một hộp bánh Bích Quy. Bánh là ruột,là cái tâm. Nhưng vẫn phải có cái vỏ. Vỏ là phụ gồm bọc ny lông, bọc thuốc chống ẩm và cái hộp thiếc lòe loẹt. Những cái vỏ này vẫn phải đồng hành với cái ruột suốt thời gian chờ bạn đến chơi. Ăn bánh xong. Thưởng thức cái tâm xong, thì mới vứt cái phụ, cái vỏ đi. Không cần thương tiếc.

Ví dụ bốn: Cậu lấy vợ, cậu yêu vợ. Yêu vợ là chánh, là cái tâm của tình nghĩa vợ chồng. Nhưng chỉ có thế thôi sao? Yêu vợ mà chỉ có cái tâm, nghĩa là không ve vuốt, không hôn hít, không "chắp cánh liền cành". Như vậy là chỉ có cái chánh mà không có cái phụ; chỉ có cái ruột mà không có cái vỏ. Cậu cứ thử yêu vợ kiểu "Đạo tại tâm" đi, rồi cậu sẽ thấy nó sẽ đi về đâu? Từ chết đến chết.

Cha ngụy biện quá à! Đạo của Chúa là Thánh mà cha cứ lấy chuyện đời để so sánh. Chúa đã dạy rằng: "Từ nay người ta không thờ Thiên Chúa ở Giêrusalem, cũng không thờ ở Garidim, mà chỉ thờ Chúa trong tinh thần và chân lý".

- Tôi thấy Đức Giêsu vẫn về thủ đô mừng Lễ Vượt Qua. Và trong Bữa Vượt Qua cuối cùng Người đã biến hóa bánh mì và rượu nho thành Thân Thể và Máu Người. Người bảo môn đệ ăn và uống, lại còn năn nỉ: "Anh em hãy làm việc này để nhớ Thầy". Như vậy ta phải cử hành Thánh lễ và rước lễ để nhớ Chúa. Nhớ trong tâm mà thôi thì Chúa không hài lòng đâu.

- Thế tại sao Chúa lại bảo chỉ thờ Chúa trong tinh thần và chân lý?

- Anh phải hỏi Chúa tại sao lại hỏi tôi. Nhưng đây là ý kiến của tôi. Chúa nói vậy là muốn xóa bỏ cái tranh chấp giữa người Do Thái và người Samari. Do Thái thì cho rằng đền thờ ở Giêrusalem là chính thống; đền thờ ở Garidim là xé rào. Còn người Samari thì cho rằng thờ Giavê ở Garidim cũng là chính thống. Chúa không đồng ý sự tranh chấp như thế, vì cả hai đều thiếu cái tâm đối với Giavê, cả hai đều đầu cơ Giavê cho mình. Vả lại thời Cựu Ước đang nhường chỗ cho Tân Ước. Hiến tế bằng máu chiên bò chẳng còn ý nghĩa gì nữa, khi máu hiến tế của "Chiên Thiên Chúa" đang lừng lững bước tới.

- Như vậy cha biểu con phải đi Lễ Chúa Nhật chứ gì?

- Chứ sao! Cậu vừa ở nhà để tin và thờ Chúa trong tinh thần, vừa đi lễ để nhớ Chúa, để hóa thân thành một với Chúa. Ngài có nhắc to tiếng với cậu đấy:

"Ai không ăn Thịt Tôi và không uống Máu Tôi, thì không có sự sống đời đời".

Đạo có ruột mà cũng có vỏ, có cái chánh mà cũng có cái phụ. Cái ruột là cái niềm tin trong tinh thần của cậu. cái vỏ là nghi thức, là kinh sách, là sự có mặt để hiệp thông. Nó là cái vỏ, là cái phụ. Nhưng cần thiết và hữu ích lắm đấy. Bánh Bích Quy mà không có bao bì thì có nguy cơ mốc meo đấy. Trứng gà mà không có vỏ thì eo ôi đấy. Yêu vợ mà không biểu lộ tình cảm thì coi chừng mất vợ đấy...

Cha xứ, vợ chồng ông xồn xồn cùng cười hô hố. Họ bắt tay giã từ. Hai bàn tay xiết nhau, xoắn nhau như không muốn xa nhau.

- Đi Lễ Chúa Nhật nhá.

- Dạ.

LM Pio Ngô Phúc Hậu

-------------------------------

 
ĐỜI SỐNG TÂM LINH -CHUYỆN VỀ TIÊN THẦN HỘ MỆNH PDF Print E-mail

nguyenthi leyen
Mon, Jan 11 at 12:36 AM

Những câu chuyện về các "Thiên thần hộ mệnh"

Có những điều siêu nhiên mà con người chúng ta chưa khám phá hết được, nhưng không có nghĩa là chúng không có thật. Sau đây là 2 câu chuyện được cho là "thiên thần hộ mệnh" đang bảo vệ con người.

Thiên thần hộ mệnh có tên gọi Kelly

Đôi khi các y tá giống như một thiên thần trên Trái Đất đối với những bệnh nhân được họ chăm sóc. Câu chuyện sau đây sẽ cho chúng ta thấy một bệnh nhân trở về từ cõi chết nhờ thiên thần áo trắng được thượng đế gửi xuống nhân gian.

Bệnh viện là nơi mà nhiều người được chăm sóc tử tế để có được một cuộc sống khỏe mạnh, hạnh phúc, hoặc chỉ để kéo dài sự sống. Nhưng trong tình huống xấu nhất, nó cũng chính là điểm dừng chân cuối cùng của nhiều người. Khi này linh hồn của những người đã khuất sẽ nán lại nơi cuối cùng mà mình được nhìn thấy trên Trái Đất.

Susan Allen làm y tá hơn 20 năm tại một trong những bệnh viện còn lại cuối cùng ở Parkersburg, West Virginia. Trong nhiều năm chăm sóc bệnh nhân ở các giai đoạn bệnh tật, cô không chỉ nhìn thấy quá trình mọi người chống chọi lại những căn bệnh mà còn có nhiều điều đặc biêt hơn rất nhiều. Một trong số đó là câu chuyện vừa lạnh người nhưng cũng vừa ấm lòng dưới đây.

Hôm đó, Susan làm việc ca 2 tại bộ phận theo dõi thường xuyên tim mạch, và cô được chỉ định chăm sóc cho một bệnh nhân tên là Patricia.

Patricia đã phát một cơn đột quỵ và không hề có bất kỳ phản ứng nào trong nhiều ngày. Các nhân viên đã làm tất cả những gì họ có thể cho bà ấy, nhưng tiên lượng bệnh tình vẫn không khả quan hơn.

Sau vài ngày ở phòng điều trị đặc biệt, Patricia đã mở mắt lần đầu tiên. Lúc này ác bác sĩ và y tá đã tiến hành các hoạt động kích thích và thử phản xạ của bà. Họ muốn xác định chắc chắn mức độ tổn thương của cơ thể do cơn đột quỵ gây ra.

Mặt trái của Patricia bị tê liệt một phần và bà không thể nói rõ ràng. Susan không bao giờ quên vẻ mặt của Patricia khi bà tỉnh dậy. Mặc kệ những điều tồi tệ đã xảy ra, bà ấy trông vẫn rất bình thản.

Một tuần trôi qua, tình trạng của Patricia đã cải thiện nhiều hơn. Sau các bài tập vật lý trị liệu, bà ấy đã đi lại được. Khả năng nói của Patricia cũng ngày càng tốt hơn, mặc dù bà vẫn đang sử dụng bút và giấy để giao tiếp. Vào thời điểm này, câu hỏi duy nhất bà ấy viết là "Kelly đâu rồi?".

Lúc đó trong bệnh viện không có nhân viên nào có tên này. Susan cho rằng Kelly là một thành viên trong gia đình mà Patricia muốn gặp. Nhưng khi hỏi con trai của Patricia thì cô nhân được câu trả lời rằng anh không biết Kelly là ai.

Nhiều người cho rằng có thể sau khi trải qua chấn thương nghiêm trọng, Patricia đã có sự nhầm lẫn trong tên gọi. Tuy nhiên, khi khả năng nghe nói của bà cải thiện hơn, bệnh nhân này vẫn thường xuyên hỏi về Kelly. Sau khi được giải thịch rằng trong bệnh viên không có nhân viên nào tên Kelly, Patricia muốn tìm người này nên đã chia sẻ câu chuyện của mình với các y tá.

Patricia nói với họ rằng vào đêm bà được đưa đến bệnh viện, một người phụ nữ đã nắm lấy tay bà và nói nhẹ nhàng rằng: Tên cô ấy là Kelly và cô ấy ở đây để giúp Patricia khỏe hơn. Vì nghĩ Kelly là một y tá, Patricia đã hỏi cô ấy liệu mình có chết không.

Kelly đã siết chặt tay Patricia và nói: "Bà sẽ ổn thôi! Bà sẽ sống để nhìn thấy những đứa cháu của mình lớn lên". Kelly bảo với người phụ nữ đang sợ hãi rằng: "Bà chỉ cần nhắm mắt lại và nghỉ ngơi".

Người y tá hiền lành cũng nói với Patricia là cô sẽ ở bên cạnh bà cho đến khi Patricia không còn cần đến Kelly nữa. Một cảm giác bình yên trôi qua và Patricia nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ. Điều tiếp theo bà nhớ là đã tỉnh dậy với những hoạt động của bác sĩ.

Susan biết rằng câu chuyện không thể xảy ra theo như miêu tả của Patricia. Bởi bà đã bất tỉnh và không hề có phản ứng nào khi được đưa đến bệnh viện. Patricia không thể nói chuyện với bất cứ ai.

Patricia còn khẳng định rằng bà đã nói chuyện với Kelly vào khuya hôm đó, trong khi theo quy định của bệnh viện sẽ không một ai được phép vào thăm bệnh sau 8 giờ tối.

Susan yêu cầu cô miêu tả lại hình dáng của Kelly. Patricia hồi tưởng lại: Kelly là người phụ nữ khoảng 20 – 30 tuổi, có mái tóc dài màu vàng lượn sóng. Gương mặt cô ấy rất nhợt nhạt và mặc một bộ đồ trắng, đó là lý do Patricia cho rằng cô ấy là một y tá.

Đôi mắt của Kelly toát lên sự ấm áp và thấu hiểu. Tất cả nỗi sợ hãi và sự hoang mang của Patricia bị xua tan khi Kelly nắm lấy tay cô.

Sức khỏe của Patricia tiếp tục hồi phục hoàn toàn. Cô đã được xuất viện và tiếp tục cuộc sống của một người bình thường.

Trong những năm qua, Susan đã chia sẻ câu chuyện của Patricia với các đồng nghiệp của mình. Nhưng thật ngạc nhiên, có nhiều người đã kể lại cho Susan nghe những câu chuyện tương tự như vậy.

Một số nhân viên khác cũng nói về những bệnh nhân đã mô tả một y tá trẻ tên là Kelly, người đã an ủi họ khi họ đến bệnh viện lần đầu tiên.

Cô đã vỗ về mọi người với sự đảm bảo rằng họ sẽ hồi phục. Cô đã giúp đỡ bệnh nhân khi họ cần ai đó cho mình hy vọng. Cô khuyến khích mọi người tập trung vào việc nghỉ ngơi thật tốt.

Vì vậy, cho dù Kelly chỉ là một phần của trí tưởng tượng, hay thật sự là người được gửi đến từ một thế giới mà chúng ta vẫn chưa biết, thì Kelly cũng được mọi người xem là một thiên thần.R

Uniwriter, theo exemplore

------------------------------------

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 2223